Vẽ tranh

Chương 42

trước
tiếp

Phần 42
Vừa chạy xe, lưng Cương cảm giác thấy rõ bầu ngực Tuyền như không có gì để giữ lại bởi cái bộ đồ lót “có như không” đó. Bộ ngực cứ lăn tới lăn lui trên lưng Cương, khi em nó lúc thì dựa tay lên bình xăng, lúc thì ôm ôm, sờ sờ vào bụng Cương. Đường thì nhìu xe lắm chứ… nhưng do bị bộ phận nhạy cảm của em tra tấn yêu như vậy, có xe ben đứng trước mặt mà bấm còi… anh chắc cũng chả nghe gì hết. Bỗng Tuyền la:
“Chồng thích hem…”
Ù… Thì ra là nãy giờ em nó cố tình làm vậy để thằng anh lẫn thằng ku đề phải vừa lái xe mà vừa “mít ướt”. Cương kêu:
“Nhiu đó nhằm nhò gì với anh… Hớ…”
Tuyền: “Hong nhằm nhò hả… Vậy… nhằm nhò chưa… Hả… Hả…” – Ẻm vừa nói, vừa chụp vào thằng ku cứng hơn bao giờ hết ở dưới, và tiếp tục xoay xoay cơ thể cho bộ ngực đáng ghét, đáng bóp tán tán vào lưng Cương. Nhiu đó hề hấn gì với anh… cùng lắm đổ mồ hôi ướt cả áo và thằng ku bị nở ra thêm và giật giật liên hồi thoi. Tuyền:
“Hì hí hí hí… Chồng… làm gì mà nó thở thở vậy chồng…”
Cương ngơ ngơ như mới ngủ dậy:
“Hả… cái gì… Gì…”
Tuyền không nói, mà cầm thằng ku rồi bóp bóp, lắc lắc y như cầm cái cần số xe hơi mà gặt liên lục từ số N lên số 5 vậy. Cương:
“Ah… Con bé này… Anh chở vô hotel đánh đòn giờ á…”
Tuyền: “Hì hì… Cái gì… Chồng đòi chở em cái gì… Hả… hả…” – vừa nói, vừa gạt cần số và lắc trái cây tiếp.
Cương: “Ưm… Con bé này… Muốn bị chồng đè ra hiếp hay sao mà cứ…”
Tuyền: “Hị hị hị… Muốn hơm… Hi hi hi…”
Không thể tha thứ cho hành động bạo hành chồng bằng loại vũ khí đến từ thiên nhiên trên người Tuyền được. Dù tay còn hơi hơi rát… nhưng Cương vẫn rồ ga lên trên dưới 80 – 90km/h trên đoạn đường vẫn còn ít xe qua lại. Tuyền theo phản xạ mà phải siết mạnh vòng tay và ép chặt 2 bịt sữa tươi hình nửa cầu đó. Gặp phải ngã tư đèn báo đỏ, Cương thắng gấp tới nổi người anh bị chồm lên trước mà khom xuống, cả tấm thân Tuyền bị trượt mà leo lên đè hết vào người anh, cặp mông thần thánh zãnh lên, hổng khỏi mặt ghế, ngực trượt dài 1 khoảng trên lưng Cương… Khi người 2 đứa vừa trở lại vị trí:
“Chát… chát… chát chát bốp bốp…” – Tuyền đánh vô lưng Cương mấy cái liên tục. Em trách:
“Chồng chạy kỳ quá àh… Đau người ta nè… Hứ…”
Cương hơi quay đầu ra sau khi xung quanh có vài người dừng đèn đỏ chung:
“Ui… anh hông biết… Tại anh muốn vô trường lẹ để… Đau lắm hả…”
Tuyền tự nhiên cười cười gian xảo:
“Hm hm hm hm… Để làm gì… Hả…”
Rồi, vậy là biết bả nhõng nhẽo chứ đau đớn gì tầm này. Cương ngập ngừng:
“Để ơ… Để… để khám ngực cho vợ ớ…”
Tuyền “chát” anh thêm một cái. Mấy người xung quanh nhìn 2 đứa tí tởn với nhau, hoặc có thể do pô xe ồn quá nên nghía qua:
“Hẹ hẹ hẹ hẹ… Khám cái gì của chrui… Hả… Biết bị gì hông mà khám… hửm…”
Cương: “Biết đó… Lát… chòng dẫn vô phòng khám… chịu hôn…”
“Hm hm hm hm… Nói òi đó nghe… Khám hông ra gì là biết tui…” – Tuyền gằn giọng đe dọa Cương làm cho anh sợ khiếp vía mà toát mồ hôi, nhìn lên cái bộ đếm ngược trên cây cột đèn mà cứ nôn nao cho nó mau thành 00. Tuyền lại chồm lên mà ép 2 loại trái cây kỳ lạ mà mềm mại lên lưng Cương. Mấy người xung quanh cứ nhìn 2 đứa… chắc tại cái xe hoy…
Vừa hiện ra 00, đèn đỏ mới tắt 1 cái… Cương nẹc pô rồi nhả côn. Xe “èn…” một tiếng dài mà lao đi như ruồi bay. 2 Đứa long nhong teo nhỏ lại trong mắt những người đang từ từ chạy ủn ủn qua cái ngã tư. Thật là xúc xích…
Chạy vào trường học, tới bãi gửi xe. Chỉ có vài chiếc đang đậu. Cương nhìn thấy có chiếc xe ga quen thuộc của Thi đang dựng ở một góc sát tường. Anh “ụn…” chiếc xe mình… lộn… xe mượn, vô sát gần với xe Thi, cố tình cho tụi nó hửi hơi nhau, rồi anh nhẩm trong đầu:
“Nha… mày nha… Lát đè em nó vô tường kế bên mà ịch nhau nha… Lỡ mà nó đẻ thêm chiếc nữa… là tao bắt con bây đem bán, lấy mấy trăm triệu xài chơi nha… nha…” – Cương nhân hóa cái xe mượn của mình lên.
Cương thấy Tuyền mới xuống xe, mà đã bặm môi bặm miệng cười tủm tỉm như đã nghe tâm sự của anh với cái xe vậy. Em nó la:
“Kiếm xe của người ta… đậu kế bên mới được à…”
Ồ… Thì ra em nó cũng nhớ được cái xe ga là của Thi. Cương nói:
“Thì chồng đi khám bệnh cho vợ… Lỡ vợ bị gì la lên, đau đớn… xe nó nghe được thì cũng có người kế bên an ủi…” – ổng nói như đúng rồi á.
Tuyền “chát” cho anh thêm vài cái nữa:
“Đau cái gì mà la… Hả cái ông biến thái này… Người ta chỉ… rên hoi… Hì hí hí hí…”
Nhìn cái tướng em nó với cái áo và quần bó hết cả 2 cái đồi núi đằng trước và sau… cùng mấy cái viền “lưới bắt sò” bên trong nổi cộm lên… Cương muốn hiếp em nó ngay tại chỗ. Mà thoi… Đi vô “phòng khám” rồi tính gì tính. Sức khỏe em nó vẫn là trên hết. Hì hì…
Cương khóa 2 cái nón bảo hiểm dưới yên xe, rồi nắm tay em đó dắt đi. Tuyền hỏi:
“Chồng… dắt em đi khám bệnh ở đâu dạ…”
Cương: “Phòng khám nam với nữ. Bà xã muốn vô phòng nào…”
Tuyền: “Vô đó hả…” – em nó như biết ở đâu, nên nói:
“Lỡ có người rồi… ờ sao…”
Cương: “Hớ… Khám bệnh… chứ có phải đi chơi đâu mà sợ…”
Tuyền: “Hi hi hi hi… Chồng… biến thái quá à…” – ẻm vừa nói, vừa lẽo đẽo theo Cương mà cười tủm tỉm.
Đến nhà vệ sinh dưới tầng trệt, chung tầng với lớp học 2 đứa. Cương và Tuyền rình rình… nhìn vô nhà WC nam không thấy ai… nhưng nó hôi không chịu được. Tới lúc nghía qua WC nữ… nó không hôi, nhưng cũng không có mùi gì.
“Vô phòng khám nữ nha…” – Cương đề nghị với Em nó.
Tuyền không nói, chỉ bặm môi cười bẽn lẽn. Cương nhìn qua nhìn lại, không thấy ai khác nữa. Chỉ thấy 2 bịt sữa của em nó đang thòng xuống qua lớp áo thun. Thằng ku lại cứng lên. Cương lờ đờ đôi mắt, nắm tay em nó, kéo nhẹ vô phòng WC nữ. Có 3 phòng mà cả 3 đều trống. Cương lựa ngay phòng sát vách, xa chỗ bồn rửa tay nhất rồi kêu:
“Em vô đây, anh khám cho nè…”
Tuyền cười cười, nhéo Cương 1 cái vô eo. Rồi đi vô trước, Cương chụp tay lên 2 hông em nó mà lết đằng sau. 2 Đứa đóng cửa lại… Cánh cửa phòng toilet của từng phòng thuộc dạng hở 1 khúc ở dưới, chừng 10cm gì đó, đối diện bức tường, mà chắc do phòng cuối dãy nên không gian nó rộng hơn mấy phòng còn lại. Cũng tiện lắm nhể…
Cương vừa khóa cửa phòng lại, thì liền quay lại mà ngắm nhìn em nó. Nay Tuyền cột cái tóc đuôi ngực lên, làm mặt em nhìn thon và nhỏ hẳn ra, lộ cả phần cổ thon thả đang được phần cổ áo phủ lên. Em bặm môi mặt bẽn lẽn nhìn anh, làm như sắp bị ăn thịt hổng bằng. Cương hỏi:
“Em bị đau chỗ nào…” – nói thì thầm giống như đang bàn thế sự quốc gia mà không cho ai nghe được.
Tuyền: “Hm hm… Em hổng biết nữa… Hình như… là chỗ nào cũng đau hết á a… lộn… bác sĩ…” – cái môi chúm chím lại như nén nén hơi phụt ra.
Cương khoanh tay lại, chống nhẹ vài ngón lên cằm, liếc lên trên tường, nhìn vào khoảng không mà suy nghĩ như kiểu ta đây đang chẩn đoán gì đó vậy. 2s sau:
“Uhm. Vậy chắc anh phải khám kỹ lắm mới được…” – vừa nói, vừa gật gật với vẻ mặt như nghiêm trọng lắm vậy.
Cương đóng nắp bồn cầu lại, xé khăn giấy rồi phủ lên cho em nó ngồi lên. Tuyền vừa ngồi xuống, vừa phì cười 1 cái rồi liền ngậm miệng lại.
Cương: “Giờ anh khám toàn thân… đụng vô đâu mà đau là la lên nghe… Ờ mà nói thoi chứ đừng có la… Hm hm…”
Tuyền với tay, nhéo eo Cương 1 cái rồi bỏ 2 bàn tay chống lên gối mà hít sâu một hơi. Cương kêu:
“Giờ nhắm mắt lại! Mở miệng ra thở, để anh khám răng…” – Em nó vừa nhắm, miệng vẫn mỉm mỉm. Lát cũng mở hé miệng ra.
Cương dùng tay, véo nhẹ lên tai em nó, xong lại vân vê xung quanh vành tai 2 bên. Em nó nhột, hơi rụt cổ lại, rồi cũng trở lại bình thường. 1 tay Cương áp vào má Tuyền, tay kia để vài ngón lên má còn lại rồi nựng em nó. Tuyền hơi nghiêng đầu lúc bên này, lúc bên kia như để áp mạnh mặt mình vào tay anh. Được 1 lúc, anh cúi xuống từ từ, kê miệng mình gần môi em nó. Vừa chạm vào, em nó hơi giật nảy nhẹ người, rồi mở mắt ra. Chừng 1 giây thì em lại lim dim đôi mắt và nhắm lại hẳn. Cương bắt đầu mút nhè nhẹ lên đôi môi hồng hồng mềm mại mà thoang thoảng mùi son… Tuyền cũng hơi ngửa mặt lên mà há miệng rộng hơn chút nữa… thở mạnh “hờ hờ…” hơn chút nữa. Cương vừa mút được 1 lúc thì nhả môi em ra mà thì thầm:
“Hơi thở thơm… Môi mềm… không bị gì hết… Má đỏ hồng… tuần hoàn máu tốt… hm hm…”
Tuyền bặm môi, vẫn nhắm mắt rồi giơ tay đánh vai anh một cái:
“Anh… lộn… bác sĩ khám lẹ ih… Em còn đi học nữa…”
Cương cười cười ra gió, rồi hơi đi ra bên hông em. Cương la:
“Em hít sâu, thở mạnh ra đi…”
Tuyền nghe rồi, em làm theo. Cương thấy bộ ngực nổi bật qua lớp áo thun bó cứ phồng tới phồng lui. Anh tranh thủ mà ngắm nhìn nó, cộng thêm viền lót nổi lên làm anh thấy mà nứng hơn phần nào. Cương để tay trái hờ sau lưng Tuyền, tay phải để lên trước bộ ngực. Em vừa hít hơi vào là nó phồng lên, ưỡn ra trước và chạm vào tay Cương. Chợt em dừng lại ngay đó chừng 2s… rồi thở ra lại, miệng em “Hừm hứm…” như khoái chí, bộ ngực lại thu về, lưng em chạm vào mấy ngón tay trái của Cương. Rồi em lại cứ hít ra thở vào như vậy chừng vài lần, ngón tay trái Cương áp lên lưng em luôn và xoa xoa. Anh cảm nhận được sợi dây mỏng manh của 2 cái lưới đang chụp lên 2 “đầu con sứa” phía trước của Tuyền. Điều đó làm tăng độ nứng của thằng ku. Lúc này em cũng thở bình thường lại, nhưng Cương lại áp luôn bàn tay phải mình lên 1 đầu của “con sứa” bên kia. Nó vừa mềm, vừa dai dai và có nhô lên cái cục tròn tròn mà cưng cứng trên chóp. Qua 1 lớp vải và 1 lưới, Cương vẫn cảm nhận được bầu ngực của em.
Cương miết dọc viền “lưới” của cả 2 bên con sứa. Thấy thích thích… anh nói:
“2 Con sứa bự, mềm, dai… mà bỏ vô cái lưới có xíu… hà…”
Tuyền chợt mở mắt ra:
“Ủa… Sứa gì anh…”
Cương: “Nè… 2 đầu con sứa tròn tròn, bự bự nè…” – vừa nói vừa xoa mấy ngón tay lên 1 bên “sứa” của em.
Tuyền mới nhắm mắt lại, cười “hm hm…” rồi la:
“Tự nhiên đang khám bệnh… cái nhảy qua bắt sứa luôn à…”
Cương: “Hớ… Bác sĩ ở nhà gần biển, đang khám mà nghe dính lưới… cũng phải chạy ra coi chứ…”
Tuyền: “Hớ… Ghét…” – vừa nhắm mắt, vừa chửi anh bằng những lời lẽ thậm tệ, không thể chấp nhận được. Rồi ẻm cười tủm tỉm nữa.
Cương vừa xoa mấy ngón tay lên đầu 2 con sứa, vừa xoa bóp nhẹ mấy ngón tay trái sau gáy của Tuyền. Em nó ngửa mặt lên như hưởng ứng, người rung rung theo nhịp xoa của Cương. Anh hỏi:
“Hồi sáng sứa bị lưới ép như vậy, có đau hông…”
Tuyền vẫn cười mà nói:
“Đau lắm ó… Phải làm kỹ… nó mới hết ó…”
Cương vừa nghe, anh cúi đầu xuống, tính ngậm vào 2 chóp đầu sứa, mà nghĩ lại, thấy em nó mặc áo trắng, ngậm vô rồi chỗ đó nó thâm lại, người ta nhìn vô thấy kỳ. Nên thôi… anh ngưng xoa cả 2 bàn tay, nhưng vẫn để trên đó, rồi nói:
“Ih… Nghe nói mới dính lưới được thêm con sò bự dắm ó… Em đứng lên… đứng dậy bắt với anh nè…”
Tuyền mở mắt ra, tay che miệng cười không ra tiếng, chỉ có gió bật ra mà rung cả cơ thể. Rồi cũng đứng lên… Cương liền ngồi xuống, kê mặt gần nơi được cho là đã dính lưới 1 con sò bự… anh tự tay tháo sợi dây lưng, khóa kéo, và tuột hẳn cái quần em xuống tới nửa đùi. Cái lưới đen xuyên thấu lộ ra, Tuyền vẫn bấu nhẹ hai tay lên đầu Cương, em thở mạnh mà có thể thấy bụng em nhấp nhô liên tục. Cương thấy con sò bự với cái khe ở giữa háng Tuyền đang hiện ra mờ mờ qua lớp lưới. Anh kê ngay mũi mình vào mà hít. Tuyền:
“A… ha ha… Nhột…” – người em hơi ưỡn uốn nhẹ ra, làm con sò cụng cụng vào mũi Cương.
Cương: “Sò bự, ướt ướt… mà thơm quá à…” – vừa nói vừa lắc nhẹ cái đầu cho chóp mũi cạ liên tục lên con sò.
Tuyền không nói gì nữa, mà cứ thở mạnh và ưỡng ẹo, bặm môi và bấy mạnh hơn lên tóc Cương. Cảm giác mũi và miệng chạm được vào con sò đang ẩm ướt của em qua lớp vải ren mỏng tanh, và hình dạng cực dâm của nó… Cương nóng mặt hơn, anh không chịu nổi nữa, mà bú vào đó. Mới có phát đầu tiên, Tuyền “Ợh…” lên và nắm mạnh vào tóc Cương. Anh vừa bú, vừa liếm cho ướt nhem cái lưới, phần đang áp vào con sò nhạy cảm của em nó. Tay trái anh để phía trước mà vuốt ngón tay lên 2 đùi trước của Tuyền, tay phải anh ộp cả bàn ra sau cặp mông săn mẩy của em nó… lâu lâu lại miết theo mép lưới có cộm lên mấy chi tiết hoa văn. Từ vuốt và miết, sau vài chục giây, Cương chuyển qua bóp, miệng chuyển qua hút lấy cái hột gần cuối cái khe của con sò. Anh lại lè lưỡi ra mà khều khều vào chỗ đó. Tuyền thở gấp ra gió, lâu lâu “hơ hơ hơ…” như mất hơi. Ngoài kia bắt đầu nghe thấy tiếng vài chiếc xe đang chạy vào trường.
Được 1 hồi, Cương sờ lên cái khe con sò, thấy nó ấm ấm mà nhầy nhầy, anh ngửa mặt lên nhìn Tuyền mà nói:
“Sò này ướt quá à… Để anh xiêng nướng nó nha…”
Tuyền cúi xuống nhìn anh, bặm môi cười mà mắt đờ đẫng. Gương mặt em lúc ngược sáng nhìn nó đẹp và dễ thương hơn mọi khi, nhất là bữa nay em cột tóc lên nữa. Cương đứng thẳng dậy, tuột quần mình ra tới nửa đùi, thằng ku ngã xuống từ bụng và chĩa thẳng về phía Tuyền. Em nói:
“Anh muốn xiêng nó vô sò hả…”
Cương: “Uhm…” – rồi anh mút lấy môi Tuyền ngay lập tức.
Tuyền 1 tay ôm lưng Cương, một tay nắm vào thằng ku mà kéo lại gần sò của mình. Cương 1 tay băng bó, áp vào lưng em nó, tay kia bóp lấy con sứa bên tay phải anh qua cái áo và cái lưới tam giác bên trong. Cảm giác tưng mẩy và dai mềm lại truyền qua bàn tay anh. Tay Tuyền vuốt nhẹ vừa phải vào thằng ku. Cương thấy sướng ê cả háng và đùi. Lúc này, anh ép tay sau lưng em nó về phía mình, Tuyền vội rút tay ra thì thằng ku nó đâm vào cái khe hình thành từ con sò và 2 má đùi trong, ngay háng của em. Do nó đã quá ẩm nhầy nên thằng ku trượt vào đó dễ dàng. Sự ma sát với cái lưới sexy của Tuyền không hề có chút đau rát hay khô thốn. Cương bắt đầu cho thằng ku đâm thụt liên tục chậm chậm vào trong đó. Em nó chỉ còn biết dựa đầu vào vai Cương, 1 tay ôm mông và tay còn lại ôm vào lưng anh mà bấu sờ khắp mọi chỗ, cảm nhận mọi thớ cơ đằng sau Cương.
2 Đứa chỉ dám thở mạnh chứ không muốn la lên. Được 1 hồi nữa, chợt có tiếng bước chân ai đó đi vào nhà vệ sinh. 2 Đứa cũng lường trước được sự việc khi đang public ngay chỗ này, nên không dừng mọi động tác lại, mà chỉ làm chậm hơn một chút. Tuyền ngẩng mặt lên nhìn Cương, mắt vẫn lờ đờ, rồi lại nhìn về phía cửa và nén thở để không phát ra tiếng lớn. Cương cũng vậy, anh vẫn tiếp tục trượt thằng ku dọc cái khe sò và giữa 2 đùi đang kẹp vào cây thịt đó. Cũng may là nay anh không mang dây nịt, nên có làm gì mạnh cũng tránh được tiếng “leng keng” như kiểu “lạy ông ku ở sò này”. Cảm giác có một người đứng bên ngoài mà làm gì đó, khi mình đang “bắt sò” ở trong toilet… khiến Cương càng thích thú và nứng hơn… và anh nghĩ Tuyền tưng cũng thấy vậy.
Bỗng nghe thấy tiếng nhựa lộc cộc, xong chà sàn, tạt nước… Rồi… vậy là bà lao công…
Trượt lên con sò của em nó nãy giờ, cũng chưa đạt đến lúc “xịt sữa”… Cương quyết định xoay người em lại, Tuyền tự động làm theo, rồi chống 2 tay lên nắp bồn xả trên bồn cầu, mông chu về phía sau, mặt em hơi nhìn ngang qua như chờ đợi điều gì đó sẽ xảy ra sau lưng mình. Tóc Tuyền trùm 1 mảng lên vai em, một mảng rớt thòng xuống dưới. Lúc này Cương thấy được “cái lưới” bản hẹp đang bọc lấy một mảng để che đi lờ mờ khe mông của em. Mép lưới có hoa văn, chạy dọc từ sau lưng mà chui xuống dưới chỗ hõm, nơi con sò cư ngụ.
2 Đứa không dám nói gì vì có người đang vất vưởng bên ngoài, chỉ đờ mặt ra vì sương sướng và hơi sợ sợ bị phát hiện. Cương xoa nhẹ lên bầu mông em nó, sáng mới tắm rửa, nên nó vừa mềm vừa láng mịn. Nhìn vào cái áo ôm body của Tuyền, Cương không còn muốn vờn sò trong lưới nữa. Anh dùng tay, vén nhẹ đáy lưới của em nó qua 1 bên, cả 2 mép sò hiện ra mà không một sợi lông, nhưng cũng không rõ màu sắc con sò thế nào, vì nó đang bị khuất sáng. Cương kê đầu thằng ku, mới chạm nhẹ vào 2 mép sò, người Tuyền hơi co lại để phản ứng. Con sò này thật là nhạy cảm, chắc nó muốn chạy trống khỏi “cây que” mập hơn bình thường đang muốn xiêng vào nó. Bỗng Cương nghe thấy bà lao công khi nãy hình như đã bước ra khỏi “phòng khám nữ” để qua phòng nam mà làm gì đó lào xào. Cương cúi xuống mà thì thầm với Tuyền:
“Sò bự quá à… Anh xiêng que nó nha…”
Tuyền phì cười mà không nói gì, chỉ ngoe nguẩy cái mông làm 2 má mông đánh nhẹ lên đầu thằng ku. Cương nhổm thẳng người lại, bấu nhẹ 2 tay lên 2 bên hông Tuyền, canh cho đầu que xiêng ấn vào cái mép sò đang ướt nhầy của em nó. Cảm giác hơi thốn thốn, nhưng vẫn khoái khoái, thích thú. Cái mép sò tự động dẫn hướng đầu que trượt dọc mép, tới khi “rụp…”… đầu que đã đâm vào con sò 1 khúc. Tuyền nhíu lỗ nhị, hơi cong bụng lại để phản ứng, mặt đang cúi bỗng ngẩng nhẹ lên… rồi bặm môi mà bấu chặt tay vào nắp bồn xả ở trên. Cương lại xiêng cái que vừa mập, vừa ngắn hơn mấy cái que bình thường mà đâm sâu hơn vào con sò… Tuyền “Ứm…” nhỏ 1 tiếng, em đưa 1 tay chống thẳng xuống nắp đậy cái bàn ngồi ở dưới, bụng lại cong lên. Cương đang xiêng được nửa que vào trong con sò khít rịt của Tuyền, anh nhìn nghiêng qua để thấy được một bên “đầu sứa bự” của em nó đang thòng xuống, chợt Cương đâm mạnh cho hết chìu dài của cây xiêng vào con sò nghe cái “bạch”, em nó “Ứm…” lên và thấy đầu sứa nó tưng ra trước rồi hồi lại rất nhanh, y như một miếng rau câu đang sóng sánh vậy. Chợt nghe:
“Muỗi hả…” – bà lao công ở đâu bay qua lại, vô tình nghe thấy tiếng xiêng sò.
2 Đứa đột ngột chựng lại rồi nhìn nhau. Xong Tuyền nhanh trí nói mà như rên:
“Dạ… Muỗi cô…”
Lao công: “Ơi… Mấy đứa vô sớm quá, cô chưa kịp xịt phòng…”
Tuyền: “Dạ…”
Cương cảm thấy bên trong con sò như siết mạnh vào cây que rất nhanh, tới nỗi anh hơi thốn mà phải bặm môi lại. Nhưng rồi, anh lại cảm thấy sướng. Cương không muốn cứ đứng yên như vậy hoài, anh với 2 tay, ôm vào 2 con sứa dai mềm bên dưới, dùng sức mà ép vào và kéo người em nó thẳng đứng lên. Tay kia có hơi rát nhưng không sao. Bà lao công vẫn cứ nói gì đó… còn em thì cứ “dạ” cho có. Cương bắt đầu hẩy hông lên chầm chậm, cây que bắt đầu trượt ra trượt vào, đâm mấy nhát không ngừng vào con sò của em. Tuyền thở gấp, mạnh hơn nhưng cố kiềm lại cho khỏi bất ngờ bật hơi ra thành tiếng. Rồi lại nghe âm thanh quét dọn, lau chùi sàn nhà. Cứ hễ tiếng “sột xẹc” từ cây chổi quét nước kêu lên, thì Cương lại hất mạnh hông vào 2 bờ mông tưng tưng của Tuyền, 2 con sứa cũng vì vậy mà nẩy lên, tóc em nó rung rinh theo mỗi nhịp đâm que của Cương.
Càng xiêng vào con sò, hơi ấm và chất nhầy bên trong nó chảy ra càng nhìu hơn… độ co bóp càng dữ dội hơn dù chưa quá chục lần. Bên ngoài vẫn âm thanh sột soạt, bên trong vẫn tiếng thở hổn hển như bị nén giảm đi. Chợt cái “đáy lưới” bên dưới co cái “phặc” mà trở lại vị trí giữa khe mông của Tuyền, cạ vào bên hông cây xiêng. Cương cúi mặt xuống, nhìn thấy cây xiêng bóng nhẫy liên tục ma sát vào cái lưới, cảm giác hơi nhột, hơi rát… nhưng không sao, vì cặp mông tròn tưng đang liên tục biến dạng khi hạ bộ anh ép ra ép vào tụi nó, khiến anh càng bị kích dục nhìu hơn. Tuyền tự dùng 1 tay bịt miệng mình lại, tay kia vòng ra sau mà vịnh vào hông Cương. Em nó đang còn mặc áo, bỗng bị Cương vén nhanh lên, lộ hẳn 2 đầu con sứa trắng nõn đang tưng nẩy dồn dập bên trong 2 mảng lưới hình tam giác. Cương không lột lưới ra để “bắt sứa”, mà chụp luôn 2 tay lên đó, 1 tay ôm hờ, 1 tay bóp nặn đầu sứa liên tục qua lớp lưới đen.
Nhìn xuyên thấy được 2 cái chóp hồng hồng của con sứa bên trong lớp lưới, Cương cúi đầu, mút lên vai Tuyền, cùng lúc nhìn bàn tay mình đang véo mà kéo 2 cái chóp hồng hồng, cứng cứng đang nhú lên. 2 Đầu sứa mềm dai liên tục bị nhào nặn trong cái lưới. Mùi hương nữ tính của bé Tuyền phảng phất khiến cây xiêng sò lại nở bự thêm, bên trong sò lại bóp hẹp lại. 2 Đứa vẫn không dám xiêng mạnh vì sợ cái mông em nó bị tát bởi hạ bộ Cương mà phát ra tiếng “bạch… bạch…”. Một lúc trôi qua… cảm giác xiêng sò, bóp sứa khi có một người đang đứng ở ngoài, chỉ chị che nhau bởi 1 lớp cửa mỏng manh làm Cương thấy hông mình dần ê ê lên… đó là dấu hiệu của thần tinh. Anh tranh thủ âm thanh đang dọn vệ sinh của bà lao công bên ngoài, mà nói nhỏ:
“Nước cốt dừa… sắp sôi… Cốt dừa sắp sôi… Anh bơm… bơm em…”
Tuyền nghe vậy, em liền vòng ngược 2 tay ra sau, siết lấy đầu Cương cúi xuống mà ép mạnh môi lên bờ vai em.
“Roẹt… roẹt…”
Cương và Tuyền cùng gồng mình. Cương hơi co chân lại, ôm 1 tay bóp mạnh vào con sứa, 1 tay siết vào eo Tuyền… rồi nhướn chân thẳng lên để cây xiêng đâm hết cỡ vào trong con sò của Em nó vài lần. Tuyền như bị cây xiêng ghim vào sò mà đẩy hổng người em lên khỏi mặt đất, xong lại hạ xuống vài lần theo nhịp đâm của Cương. Cho tới lần xiêng cuối cùng… người em bị Cương và cây xiêng móc kéo cơ thể em lơ lửng trên không, 2 chân gồng lên, duỗi thẳng mà vẫn không chạm xuống được mặt đất dù đã có đôi giày cao gót. Cảnh tượng giờ, là Cương đang gồng 2 chân, hơi ngả người về sau, 2 tay ôm siết vào eo và Con sứa của Tuyền mà nhất lên cao. Cây xiêng bên dưới liên tục bơm từng đợt nước cốt dừa vào trong con sò đỏ mọng nước. Miệng Tuyền há ra thở gấp và mạnh, mắt trợn ngược lên. Con sò bóp cứng ngắc que xiêng như không cho nó rút ra được khi vẫn còn giật giật. Vậy là món sò rim nước cốt dừa và sứa bóp thấu đã được Cương chế biến xong. Đúng là người đầu bếp bựa như con ngựa đang giao phối…
Vài giây trôi qua, thưởng thức được món ăn mà Tuyền ướp, Cương nấu… cả 2 từ từ thả lỏng người. Tuyền thì thầm bên tai:
“Thả… thả em xuống chòng…” – vừa nói, vừa thở như đứt hơi vì bị hiếp hông bằng.
Cương: “Hôi để vậy đi… Lâu lâu mới xiêng được con sò, bắt luôn con sứa mà…”
Tuyền bặm môi, mắt vẫn lim dim nhưng thục cho anh một chỏ vào sườn hông. Cương từ từ thả em xuống. Anh đang tính rút cây xiêng ra…
“Ah… Đừng chòng… đừng… Để ở trỏng chút đi…”
Cương vẫn ôm dựng người em nó, que xiêng vẫn nằm bên trong con sò mọng nước của Tuyền mà còn vẫn thấy nó bóp nhẹ từng cơn vào cây que. Thật là sung sướng… Không biết bà lao công đã đi khỏi Phòng khám nữ từ lúc nào… không gian trở nên yên ắng. Chỉ còn xa xa nghe tiếng mấy chiếc xe máy từ từ chạy vô trường. Cương đợi 1 lúc rồi nói:
“Chồng rút que ra nha…”
Tuyền: “Hừm hứm… Tự nhiên lôi con người ta đi khám bệnh, xong giờ bắt người ta làm sứa rồi sò đồ… Ghét…”
Cương: “Sò sứa ngon lắm mà… Hm hm… Anh rút que ra đó…”
Tuyền gật gật chậm cái đầu. Cương với lấy mớ khăn giấy kế bên, quấn 1 bụm lên tay rồi chậm vào dưới cái khe sò của em… từ từ rút que xiêng ra, mục đích để nước dừa không chảy dính ra cái lưới tình dục và cái quần dài của Tuyền ở dưới đùi. Bụm khăn giấy mới thấm vào cái khe sò được 1 lúc thì đã ướt nhầy ra, Cương phải quấn thêm vài bụm và ịnh vào đó giúp Tuyền. Em nó chống tay lên nắp bồn xả nước, chu cặp mông nóng bỏng ra cho Cương chăm sóc.
1 hồi sau, cảm thấy chất dinh dưỡng trắng không còn chảy ra nữa, Cương vén nhẹ cái lưới vô cho trùm lên lại con sò khô ráo nước, kéo tiếp cái quần em lên, mấy ngón tay cạ cạ, lướt trên làn da đùi và mông mịn mềm của em lần cuối trước khi nó khuất hẳn trong cái quần đen nhám. Tiếp theo, anh cũng kéo nhẹ áo em xuống để bao bọc 2 con sứa sữa căng mọng nãy giờ bị mắc lưới và chế biến qua bàn tay của Cương. Vừa ăn bận chỉnh tề lại, Cương chưa kịp kéo quần mình lên để che chắc que xiêng, thì em nó quay người lại, vòng tay lên cổ mà mút lấy miệng anh nhè nhẹ như vẫn còn dư âm của buổi tiệc hải sản đầy cảm xúc. Em nhả môi anh ra mà nói:
“Chồng thích hải sản của em hông…” – chu cái mỏ ra mà hỏi.
Cương: “Hải sản để trong lưới ăn ngon lắm đó… Hm hm…”
Tuyền cúi mặt xuống cười tủm tỉm, rồi ngước lên nhìn mặt Cương, soi qua, ngó lại, xong hất cái mặt lên:
“Vậy trưa về ăn nữa hông… Hả… hả…”
Cương: “Ngu gì hổng ăn… he he he…”
Tuyền cắn gió mấy cái như đe dọa Cương, nhìn mặt em vừa dễ thương, vừa thấy dâm dâm sao đó. Em mới nhìn xuống chỗ cây que:
“Hm hm hm… Que gì đâu mà nóng như than ớ… Làm sò người ta chín muốn khéc luôn à… hi hi hi…”
Cương: “Vậy chín mấy lần òi…”
Tuyền: “Hơ… Ai mà nhớ…”
Cương: “Để tới trưa bắt tiếp ăn… he he…”
Tuyền: “Hơ… Ai cho bắt mà ăn… Đố bắt được ớ…”
Cương: “Vậy đó hả… Hoi giờ bắt luôn, ăn luôn cho nó khỏi chạy… He he he…”
Tuyền: “Hong… Ai cho… Đi ra cho người ta đi đái… Đi… nhanh!”
Cương: “Lỡ chòng ra… có ai đi vô sao…”
Tuyền: “Đáng đời… Hị hị hị… Cho quê cho biết… Ha ha ha…”
Cương: “Nhớ cái mặt em nha… Hoi anh đi ra đó…”
Tuyền nói thì nói vậy, nhưng Cương vừa mở cửa phòng “tè”, là ẻm chen ngang rồi vụt ra cửa WC. Thấy em nó nhìn qua, ngó lại, rồi quay đầu nhìn Cương mà gật gật… Cương đi qua bên hông em nó, đúng là không có ai thiệt. Anh “chụt” vào má em nó kèm theo một cái Bóp Sứa và đi từ từ ra, đứng đợi gần cây cột nhà kế đó. Tuyền “bốp” vô lưng 1 cái rồi nheo mắt đe dọa anh như muốn ăn ku nuốt… gì đó, xong cũng bước vô lại toilet để làm chuyện cá nhân của em. Chắc là Cương nấu hải sản dở, nên ẻm vô nấu lại cho ngon để chiều “hâm lại” ăn. Ahihi…

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyện tranh sex Tại MwHentai.Net

- Đọc thêm Manhwa Hentai Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Truyenhentai18.Net


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x