Về quê

Chương 5

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Phần 5
Tôi đang phụ trách kỹ thuật cho một xưởng sửa chữa và cho thuê xe máy công cụ, lương khá tốt, nhưng lương cũng không phải là cái tôi cần. Cái tôi cần là cơ hội, cơ hội trả lại những gì mà tôi phải nhận và bây giờ cơ hội đã sắp chín muồi.

– Này… em đưa đội đi dùm anh. Việc gấp lắp.

Anh Hòa đang hớt hải chạy từ văn phòng xuống, vừa nhìn thấy tôi mừng rỡ như bắt được vàng.

– Có chuyện gì vậy anh.

– Đây, em đọc đi. Xe đã chuẩn bị rồi, thằng Hạnh đang ở đó. Đúng lúc nước sôi lửa bỏng thì mấy thằng ôn con lại nghỉ.

Anh vội vã kéo tay tôi ra bài xe, thằng Hạnh đang kiểm tra dụng cụ và thiết bị trên thùng xe.

– Hai thằng mày cứ đi trước đi. Tí nữa thằng Dũng đến, anh sẽ điều nó mang một xe nữa đi.

Tôi trèo lên cabin vặn chìa khóa nổ máy, thằng Hạnh cũng nhảy xuống khỏi thùng xe leo lên bên cạnh. Chiếc xe tải rồ máy chạy khỏi bãi.

– Cái máy nâng nhịp mà mình cho thuê bị sự cố, bên thi công sáng nay vừa làm ầm lên.

– Vậy vấn đề bị làm sao?

– Tời lăn bị gãy, làm cái rầm bị rơi. Thiệt hại khá lớn, nên anh Hòa như lửa đốt.

Tôi nhớ rồi, cái máy đó là máy rất mới mà anh Hòa vừa đầu tư, đây mới là job thứ hai, khá khó hiểu vì sự cố vì chính tay tôi dẫn đội đến bảo dưỡng và cân chỉnh, mọi giấy tờ đều đã được các bên chứng nhận.

Mang sự nghi hoặc, tôi vội vã phóng đến công trường.

Vừa đỗ xe vào bãi, đồng chí giám sát công trường đã văng tục chửi um lên, tôi chỉ nhăn mặt cắn răng, chửi cái căng củ cỏi? Làm gì cũng có hợp đồng, quy trình, điều tra lập biên bản.

Cầm tập hồ sơ, đội mũ bảo hộ và gắn chiếc máy đàm thoại vào thắt lưng, tôi đi cùng thằng Hạnh ra chỗ sự cố. Ngay khi đến nơi, việc đầu tiên tôi dùng cái máy ảnh để chụp lại toàn bộ quang cảnh xung quanh, chỗ cái tời bị bung, vị trí cái rầm đang cắm xuống đất.

Một đám người của chủ đầu tư, giám sát và đơn vị thi công đang đứng đằng sau bắt đầu đổ tội cho chúng tôi và tính toán thời gian chậm tiến độ. Tôi cũng kệ, chuyện này khá quen rồi, nếu mình không tỉnh táo sẽ bị bọn nó phủ đầu và sau đó quy toàn bộ trách nhiệm cho mình. Tôi nhếch mép cười khẩy, trò này tôi còn chưa chứng kiến sao? Chúng nó ăn đẫy mồm rồi lại như con kền kền rỉa cái xác của kẻ yếu đuối đến khi chỉ còn nắm xương tàn.

Khung nâng không vấn đề gì, đặt đúng vị trí, vị trí trụ nâng cũng không bị lún, các thước góc không có hiện tượng bị biến dạng. Chụp tất cả và đánh dấu vào cái hồ sơ, tôi tiếp tục kiểm tra các hạng mục khác, không phát hiện vấn đề gì bất thường, chỉ còn lại cái tời.

Y như tôi đoán, vấn đề nằm chính ở cái puli tời, nó không phải là cái nguyên bản, nó đã được thay cái cũ hơn cùng chủng loại. Tôi nghiến răng chửi thầm, bọn nó vì lợi ích mà đéo nghĩ đến tính mạng anh em công nhân.

Gọi các bên đại diện lại, tôi chụp lại toàn bộ các góc của cái puli bị vỡ và ghi vào biên bản kiểm tra, sau đó dùng bút dấu đặc biệt khoanh tròn lại trên cái puli và đưa biên bản cho các bên ký, trong biên bản tôi cũng yêu cầu bên thi công khoanh dây để giữ nguyên hiện trường.

Xong xuôi, kệ bọn kền kền, tôi gọi điện báo cho anh Hòa tình hình, yêu cầu anh báo công an và cơ quan chức năng. Sau khi nghe tôi phân tích và khẳng định, anh Hòa cuối cùng cũng đồng ý, không đồng ý không được vì đền bù thiệt hại thì cái công ty của anh cũng chôn cùng và đừng mong có cơ hội ngóc đầu dậy.

Lại trò bẩn của của công ty cũ của tôi, từ lúc tôi đến chưa thấy mặt bọn nó đâu, bình thường thế này bọn nó sẽ sẵn sàng tham gia đạp một chân để đối thủ chết hẳn chứ không có chuyện lại tỏ ra khách quan như vậy.

Cũng không phải đợi lâu, chiếc xe của anh Hòa vội vã chạy đến phay két đột ngột làm cái xe rít lên lắc lư thổi tung một đám bụi đất. Tôi nở nụ cười, anh Hòa đến với anh Cảnh. Tôi biết anh Cảnh, vì chính anh là người đã xử lý vụ án cũ của tôi và cũng chính nhờ anh mà tôi vào làm chỗ anh Hòa. Có anh Cảnh thì tốt.

Tôi đi đến nói sơ qua tình hình và vào xe lấy cái máy tính, mở lại hồ sơ bảo dưỡng lần trước và chỉ những điểm bất thường cho hai anh. Anh Hòa gồng mặt, mồm tuôn ra câu chửi và đá mạnh vào cái xe. Anh Cảnh cũng nhíu mày lại và vỗ vai tôi.

– Thằng em làm rất tốt.

Cũng không nhìn hai bọn tôi, anh Cảnh đi nhanh ra chỗ sự cố, sau khi đối chiếu với những gì tôi đã nói và hỏi tôi thật kỹ về kỹ thuật, anh Cảnh mới quay lại chỗ đám người đang đứng ở dưới quây quanh anh Hòa đổ lỗi.

Anh Cảnh không nói gì nhiều, chỉ yêu cầu các bên liên quan quay về văn phòng họp. Sau một hồi lao nhao, cuối cùng tôi cũng trình bày được vấn đề với tư cách bên cung cấp thiết bị. Lại một lũ kền kền nhao nhao, cho đến khi anh Cảnh yêu cầu bọn họ im lặng. Tôi cũng chẳng tham gia nhiều, kệ anh Cảnh xử lý vì vấn đề này liên quan đến phá hoại kinh tế và an toàn lao động, đủ để cơ quan điều tra vào cuộc.

Cho đến khi người của anh Cảnh điều tra xong, các bên ký hồ sơ, tôi và anh Hòa cũng đi về xưởng.

– Trò của bọn nó thôi, em còn lạ đéo gì. May mà mình cũng cảnh giác, nên bọn nó trở thành kẻ ngớ ngẩn ngay. Vừa ngu lại còn tỏ ra nguy hiểm, bọn nó lấy đá tự đập chân.

Tôi an ủi anh Hòa một chút khi thấy anh Hào vẫn còn lo lắng.

– Anh có thể mất chút ít tiền thuê máy, còn hơn là bị mất tất cả.

– Cảm ơn thằng em. Không có thằng em cảnh giác ngay từ đầu thì không biết sẽ như thế nào.

– Anh biết vụ của em còn gì, em ở trong bụng chúng nó mà.

– Đi… đi làm cút rượu.

Mấy anh em chúng tôi kéo nhau ra quán lòng của cô Hinh béo. Quán bắt đầu đông khách nhậu sau giờ làm việc, nên vẫn còn đủ các món.

– Cụng một ly để mừng cho vụ hôm nay tai qua nạn khỏi.

Anh Hào nâng cái ly rượu thủy tinh lên, rượu quê ộc vào khoang miệng xộc lên đỉnh đầu, nóng xực chảy xuống cuống họng làm tôi khà lên một tiếng sảng khoái. Rượu quê của cô Hinh vẫn rất chuẩn. Sau mấy chầu rôm rả, tôi lại dặn thêm anh Hòa.

– Những cái ký hiệu mà em nói với anh, luôn phải nhớ đánh dấu cẩn thận mỗi khi giao cho khách và những khi bảo dưỡng.

– Ừ, anh sẽ nhớ. Thằng em quyết định đi à?

– Vâng, em phải đi thôi. Em về gần quê để làm, chứ cái đất thủ đô này bạc bẽo với em lắm.

– Chú nói thế anh lại buồn, chẳng nhẽ anh cũng bạc bẽo với chú?

– Cảm ơn anh. Em nói thật đấy lòng đấy, vì sự hào sảng, vì sự đàng hoàng và rộng lượng nữa. Nào kính anh một ly.

Tôi rót lại hai ly cụng với anh Hòa.

– Nhưng em về thôi, cũng chẳng phải vì gia đình mà vì bản thân em. Em cũng định tự mình làm, khi đó biết đâu anh em mình lại chẳng thành đối tác.

– Được. Vậy chúc thằng em sẽ thành công, anh tin chú sẽ thành công, tay nghề của chú cứng như vậy, lại làm việc cẩn trọng và kín kẽ.

Tôi ngửa cổ uống hết ly rượu, tương lai ai biết được, quan trọng là phải đón nhận nó vì đằng đéo nào nó cũng đến.

5 1 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x