Về quê

Chương 19

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Phần 19
Hôm sau tôi bận cả ngày ở xưởng, mất hết buổi sáng để hướng dẫn các quy định an toàn mà tôi mới đưa ra, cũng chẳng phải đao to búa lớn gì, nhưng đúng là tôi không chịu được khi điều kiện làm việc của mọi người mất an toàn, thói quen này tôi có khi làm chứng kiến những vụ tai nạn bi thảm vì những lỗi rất ngớ ngẩn.

Buổi chiều lại cùng mọi người làm việc, anh tôi đúng là không để ý gì đến việc phân công lao động, mà lại phân theo sản phẩm, mỗi người tự làm tất các công việc cho đến khi sản phẩm hoàn thiện. Với những sản phẩm đơn giản thật ra không có vấn đề gì, tay nghề của thợ có thể làm được. Nhưng lại nảy sinh vấn đề về chất lượng cả lô, thí dụ như tấm cánh sẽ có vân không đồng đều, đáng nhẽ có những tấm không thể để ở mặt trước do vân màu hoặc lỗi vân do lô gỗ mỗi người nhận là khác nhau. Vấn đề này nhìn tưởng là đơn giản nhưng lại làm giảm cảm quan của cả một sản phẩm, quá tỉ lệ phân loại của cả lô hàng. Chưa nói đến vấn đề trình độ của thợ cũng khác nhau, nên chất lượng sản phẩm cũng khác nhau.

Cuốn sổ tôi ghi chú kín mấy trang, tôi cũng đã nắm rõ trình độ của từng thợ, hoàn thiện việc sắp xếp lại công việc theo dây chuyền theo từng công đoạn. Và tôi bắt tay vào thực hiện luôn, áp dụng cho những sản phẩm còn lại. Tôi tin chắc năng suất sẽ tăng lên và chất lượng sản phẩm sẽ đồng đều.

Buổi tối về đến nhà sau khi ăn cơm tôi kéo bố tôi ra hiên uống nước, nói với bố ý định của tôi, như thường lệ bố tôi sẽ rất ít nói, bố ngồi nghe tôi nói hết nhưng tôi biết bố nghe rất chăm chú vì chiếc ống điếu vẫn cắm trong bát điếu thỉnh thoảng lại rít lên dù chẳng còn tí lửa nào trong lõ. Cho đến khi nghe tôi nói xong, bố đứng dậy đi vào buồng và khi quay lại bố tôi mang ra cuốn sách dày cộp được bọc trong lớp giấy dầu.

Đặt bộ ấm chén xuống đất, lau mặt bàn cẩn thận, bố tôi mới thận trọng đặt cuốn sách nên và giở từng trang cho tôi xem, bây giờ một mình bố nói còn tôi chuyển từ ngạc nhiên sang hứng thú. Cuốn sách được bố tôi vẽ phác thảo bằng tay, với từng họa tiết trang trí tại ngôi chùa cổ, đình cổ mà bố tôi bỏ công đi thăm quan từ khi bố còn trẻ. Nó không phải là tài liệu nghiên cứu lịch sử hay đại loại thế, mà chỉ có các ghi chú về các hoa văn và ý nghĩa của nó được truyền miệng và theo luận giải của bố tôi. Chỉ rất ít có ghi chú về thời gian các họa tiết được chế tác.

Quyển thứ hai lại càng làm tôi hứng thú hơn nhiều, toàn bộ là các phác thảo về đồ dùng trong nhà mà bố tôi gặp được, từ những chiếc ghế tựa tay ngai, bộ tràng kỷ, sập gụ, tủ chè đến những cái tủ hương và cả những cái cây treo quần áo từ đơn giản của giới bình dân, đến cầu kỳ phức tạp của giới nhà giàu, cung đình. Kèm theo các chú thích trong sách, bố tôi cũng nói rất nhiều về công năng và hình dạng của từng loại.

– Bố! Cái này đúng là vô giá.

Tôi không khỏi cảm thán khi gấp hai cuốn sách lại.

– Nghệ thuật và văn hóa đã tồn tại hàng nghìn năm của ông bà ta đúng là vô giá.

Bố tôi cũng có chút cảm thán và có chút buồn rầu.

– Chỉ là nó bị mai một và lãng quên đi rất nhiều, chẳng còn mấy người nhớ đến, mà có nhớ đến cũng chỉ là giá trị cổ vật của nó.

Bố tôi lại gói lại cẩn thận và đặt tay lên tập sách.

– Bố giao nó lại cho con, bố rất vui khi con quay trở về và hy vọng con sẽ gắn bó với nghề.

Tôi đặt tay lên tập sách, lên tay của bố tôi. Tự nhiên một luồng nhiệt huyết từ từ bốc lên lan tỏa khắp người làm tôi quên mất ý định lập nghiệp bằng nghề máy móc của mình, quên mất tất cả những gì mà tôi đã trải qua trong gần chục năm qua. Hít một hơi sâu, tôi cố dằn sự kích động của mình lại.

– Vâng. Con sẽ cố gắng hết sức.

Bố tôi cười, lâu lắm tôi mới thấy nụ cười như vậy trên khuôn mặt đã bắt đầu có những vết đồi mồi của bố, nó xuất hiện vài lần khi bố tôi nhìn miếng gỗ tôi chạm hợp ý bố.

Bố tôi đứng dậy, tôi cẩn thận đặt cái bọc giấy dầu sang bên cạnh, đặt cái khay trà lên lại bàn rót cho mình một chén nước và vê một bi thuốc đặt vào lõ. Phì một ngụm khói thẳng lên trời, những làn khói trắng vần vũ như những con rồng đang cất mình bay lên trời xanh.

– Em mừng vì anh có lựa chọn cho mình. Nhìn thần thái anh si mê và quyết tâm như thế tự nhiên em cảm thấy nhiệt huyết mình nhộn nhạo. Hôm trước nhìn anh nhập tâm chạm lên khúc gỗ, tim em cũng nhảy lên bình bình như vậy.

Thu ngồi xuống cạnh tôi, cô ôm cánh tay và ngả đầu vào vai tôi, dịu dàng nói. Tôi chợt bật cười, lâu lắm rồi mình mới có sự kích động như vậy, có lẽ chưa bao giờ mới đúng.

– Anh sẽ làm được.

Ôm chặt vào bàn tay Thu đang ôm lấy cánh tay tôi…

– Anh… ơi… Vào… trong… em… đi… Anh… Ahhh… Em… sướng…

Thu vội vã dang hai chân để đón tôi cũng đang nhanh chóng nằm lên cô, cái buồi dựng ngược đang căng cứng lên tưng tức, giật lên từng hồi khao khát tìm kiếm nơi mà nó đang đòi hỏi. Sự vội vàng làm nó cứ trượt lên làm Thu rối rít hãy cái mông để đón nó. Cuối cùng bàn tay tôi phải luyến tiếc rời cặp vú ngày càng nở nang của Thu để giữ lấy nó đặt vào nơi nó cần đến và nhún người.

Tôi cũng không nhịn được hét lên một tiếng khi cái buồi được cái lồn ấm áp, nhu nhuyễn nồng nhiệt kéo nó vào trong. Một cảm giác khoái lạc đột ngột truyền lên làm cả người tôi nâng nâng, tâm trí tôi như được bao quanh một môi trường sền sệt lửng lơ. Cảm giác khoái lạc ngày một truyền lên nhiều hơn, cảm giác trọng lực dần dần biến mất, cái buồi thư sướng miệt mài địt vào cái lồn dùng sự nhu nhuyễn quấn quýt, vội vã truyền sang nó những cơn khoái cảm.

Cả người Thu uốn éo run rẩy quấn chặt lấy người tôi, những tiếng càng ngày càng lạc đi, môi cô không thể gắn lấy môi tôi nữa mà há ra để những khoái cảm mà cô nhận được trào lên đẩy tiếng rên của cô phát ra cổ họng. Tôi cũng vậy, khoái cảm đang bùng bùng dội lên đánh vào tâm trí tôi, những tiếng rên của tôi quấn quýt với Thu không rời. Sau đó cả hai chúng tôi cùng co cứng lại dính chặt lấy nhau cùng một khối, rồi sau đó sự run rẩy ngày một dữ dội khiến cả hai cơ thể chúng tôi tung lên, rồi sau đó giật lên đùng đùng khi tôi phóng từng đợt tinh trùng mạnh mẽ vào sâu trong lồn cô để nhận được những cái co bóp dữ dội của cô cùng những dòng nước ấm cũng từng đợt trào ra hòa quyện cùng tinh trùng của tôi.

– Em rất hạnh phúc!

Mãi lâu sau khi chúng tôi thỏa mãn ôm chặt lấy nhau, Thu cất giọng mơ màng nói.

– Hôm nay em muốn được ôm anh ngủ. Mai anh lại phải đi mấy ngày rồi, em sẽ lại nhớ anh cồn cào.

Tám tháng sau khi tôi về quê và cũng tám tháng Thu ở nhà tôi, cô đã trở thành một thành viên của gia đình tôi, mẹ tôi dứt khoát xưng hô mẹ con với cô. Và cô cũng ngày càng quyến luyến tôi hơn, cũng như tôi quyến luyến cô vậy.

– Mai em đi với anh đi.

Tôi tự nhiên cũng có chút không nỡ xa cô.

– Không, ngày kia là hội làng, năm nay nhà mình mới làm lễ riêng, em không muốn có gì sơ xuất xảy ra.

Mọi năm hội làng cúng tế tổ nghề, do quy mô nhà tôi nhỏ, nên chỉ tham gia hội chung mà không có lễ riêng. Năm nay, dù cũng chưa thể so được với nhiều nhà đã phát triển lâu năm, nhưng xưởng nhà tôi cũng đã thoát khỏi cái tiếng xưởng gia công và ít nhất trong danh sách xưởng nghề cũng đã có tên nhà tôi. Và sáu tháng nay, thợ của xưởng đã tăng lên gần gấp rưỡi mà đơn vẫn tiếp tục được gửi đến.

Cũng bõ công sức của tôi suốt ba bốn tháng vất vả để đi đến từng của hàng kinh doanh nội thất mà có hàng do xưởng tôi gia công được bày bán khắp mấy tỉnh xung quanh, chỉ để hỏi thăm họ đánh giá như thế nào về hàng do xưởng gia công và sẵn sàng miễn phí nếu có lỗi hoặc phàn nàn từ khách mua sản phẩm của chúng tôi, đến tận nơi của từng khách mua hàng để nghe họ nhận xét. Cũng như, khi làm công việc trước đây, mỗi sản phẩm của xưởng gia đình tôi xuất ra đều có đánh dấu những ký hiệu đặc thù có đầy đủ thông tin về thời gian, chủng loại gỗ, kích cỡ… Dần dần, tên xưởng chúng tôi đã có tên riêng mặc dù vẫn nằm chung trong lô hàng xuất từ xưởng lớn.

Cũng vì việc này mà gia đình tôi bị triệu đến hội nghề để phê bình, tôi cũng kệ các tiền bối của hội, đứng giữa hội tôi đã nói hết những vấn đề mà chung của các xưởng và những thay đổi mà tôi đang áp dụng tại xưởng. Dù sau đó là một loạt các phê phán gay gắt về việc phá vỡ quy tắc, nào là coi thường hội… Phải nói cũng may là nhà tôi có Nghĩa hậu thuẫn nên nguồn gỗ không bị gián đoạn để xưởng tiếp tục duy trì sản xuất. Khách hàng họ có tiền, họ cũng có con mắt nên những sản phẩm xuất ra từ xưởng của gia đình tôi luôn đắt hàng nhất và các cửa hàng họ biết điều đó, đơn hàng về xưởng của chúng tôi ngày một nhiều.

Yên tâm về xưởng của gia đình, tôi bắt tay vào thực hiện kế hoạch của riêng mình sản xuất đồ gỗ truyền thống. Tôi và cả bố tôi đều không dùng từ “giả cổ” để miêu tả sản phẩm của mình, nó hoàn toàn không phải giả cổ, nó được sản xuất đúng với những nguyên tắc truyền thống có điều chỉnh để phù hợp hơn với thị hiếu và công năng của tiêu chuẩn nội thất mới.

Tôi lấy cái vườn của mẹ để lập xưởng, mất hơn một tháng để dựng xưởng và lắp đặt máy móc, tôi bắt tay vào làm sản phẩm đầu tiên. Bàn bạc cùng bố tôi để chọn mẫu lên thiết kế và bắt tay vào làm. Bố tôi cũng rời cái xưởng sau vườn chuyển sang hẳn xưởng mới. Gỗ được chọn một ít từ số gỗ tích cóp của bố tôi và từ nguồn của anh Nghĩa. Toàn bộ tâm huyết của tôi và của bố đổ vào sản phẩm này, một bộ sản phẩm từ sập, tủ chè, tràng kỷ, tủ hương, áng hương, bộ bàn ghế kiểu tứ trụ tay thẳng bắc bộ và bộ tranh tứ quý chạm gỗ. Toàn bộ sử dụng gỗ trắc và công thức vecni riêng của bố tôi để lên màu cổ kính mà vẫn không ẩn đi các vân gỗ.

Các công đoạn làm thô được cắt từ máy do bố tôi hướng dẫn thợ làm từng động tác một, sau đó tôi và bố phụ trách phần hoàn thiện tinh và chạm các hoa văn.

Thu cũng dần trở thành cánh tay phải, không phải nói là một nửa của tôi, ngoài việc quán xuyến gia đình, cô còn cùng bố tôi thảo luận về nghề, có lẽ tiềm lực của cô được phát huy toàn bộ, chỉ vẻn vẹn vài tháng cố đã nắm vững các công đoạn và yêu cầu làm nghề và đọc gỗ, chỉ cần nhìn liếc qua cô cũng có thể nói vanh vách về đặc điểm và tên của loại gỗ. Khi tôi, dồn tâm huyết vào cái xưởng của mình, thì cô âm thầm quản lý cái xưởng của gia đình tôi. Và cũng từ một ý kiến của cô, mà xưởng tôi tìm được cách quảng cáo mà tôi vẫn đau đầu, cô lập một tài khoản trên mạng xã hội và giới thiệu từng công đoạn chúng tôi làm sản phẩm với những chú giải ngắn gọn và rõ ràng qua lời giải thích của bố tôi. Cũng chính vì vậy mới có chuyến đi ngày mai của tôi.

Cái tài khoản của xưởng dần dần thu hút được một lượng lớn các tương tác, có đủ cả khen chê, phê bình, góp ý. Mỗi một tương tác, Thu đều tỉ mẩn hỏi bố tôi hoặc tôi để có câu trả lời hợp lý và kéo theo vị khách đầu tiên của chúng tôi. Nguyên nhân là khi bố tôi hoàn thiện cái bộ sập gụ tủ chè cho ông giáo sư, Thu cũng đưa lên giới thiệu, một người bạn của ông ta hứng thú và bắt đầu theo dõi chúng tôi. Khi bộ sập của ông giáo sư được giao, thì bạn của ông cũng xuất hiện và lại càng hứng thú với sản phẩm mà tôi và bố đang làm, gần như cứ có thời gian là ông lại xuống thăm xưởng của chúng tôi, tỉ mẩn hỏi từng công đoạn và hoa văn. Cuối cùng dứt khoát mua luôn toàn bộ bộ sản phẩm còn cao hơn nhiều giá mà tôi và bố tôi kỳ vọng, dù chúng tôi mới hoàn thành một nửa và ngày mai tôi sẽ đi giao chỗ này, cũng để thăm quan cái biệt thự của ông để hoàn thiện nốt những sản phẩm còn lại.

– Mình cưới nhau đi.

Tôi nói với Thu, cũng không phải tôi buột miệng nhất thời, cũng không phải lần đầu tôi nói với cô, mà cả bố mẹ tôi đã nhiều lần nhắc tới. Chẳng cứ bố mẹ tôi, mà họ hàng, làng xóm đều hỏi mỗi khi nhìn thấy chúng tôi. Thu ở nhà tôi tám tháng dù không danh phận, nhưng hàng xóm trên dưới có lẽ cũng chẳng mấy người gọi tên cô mà họ hay gọi thay “Con bé Huy ơi!”, “Con dâu Chức/Hiên”, tên của bố mẹ tôi.

Quan trọng nhất là tôi, cũng chẳng biết có phải tình yêu là gì, nhưng tôi thật sự quyến luyến có cô bên cạnh, nhớ nhung cô mỗi khi tôi có việc phải xa nhà mấy hôm và háo hức thật nhanh về nhà chỉ để được ôm lấy cô, sau đó lại vội vã kéo nhau vào khách sạn. Chúng tôi chưa có chỗ ở riêng, nên mỗi khi chúng tôi không nhịn được chỉ có thể ra nhà nghỉ, căn phòng mà chúng tôi đang nằm đây còn được tôi bao nguyên tháng.

Thu im lặng không nói gì, nhưng ngón tay lại đưa lên vẽ vòng quanh ngực tôi, như mỗi lần cô suy nghĩ hay phân vân gì đó. Tôi biết cô sợ, cô sợ quá khứ của mình một ngày nào đó đột nhiên bị phơi bày.

– Em có biết anh càng ngày càng không thể thiếu em được, mỗi lần đi xa anh cũng nhớ em cồn cào, lúc nào cũng chỉ muốn mau chóng về để được nhìn thấy em, được ôm em.

Có lẽ câu nói ngày trước của tôi vô tình để lại cho cô một sự sợ hãi.

– Vả lại, anh cũng muốn con anh được tự hào gọi anh là bố, được nhận đầy đủ chăm sóc của cả bố và mẹ. Mà anh lại càng muốn mẹ của con anh phải được tất cả mọi người chúc mừng. Cũng không muốn mẹ anh lại phải đau lòng khi đổi lại xưng hô với em.

– Nhưng…

– Không nhưng nhị gì hết, em chạy cũng không thoát đâu. Em sẽ làm vợ anh. Còn chuyện này nữa, sau khi anh đi chuyến này về, anh và em sẽ về quê của em.

Thu chưa bao giờ nói chuyện về gia đình của cô, ngày xưa mỗi lần tôi nhắc đến cô sẽ xù lên không cho tôi nhắc đến. Nhưng dạo gần đây, cô lại hay thở dài và vẽ ngón tay lên ngực tôi.

– Vâng.

Thu đột nhiên dừng ngón tay lại ấn sâu vào thịt tôi và cất giọng kiên quyết. Tôi siết chặt lấy người cô.

– Vợ à!

– Dạ.

– Anh lại muốn.

0 0 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x