Truyện loli

Chương 48

trước
tiếp

Website đã chuyển qua tên miền mới là: truyen321.net, các bạn nhớ tên miền mới để tiện truy cập nhé!
Phần 48
Sáng nay là thứ Sáu, vừa thức dậy chuẩn bị đi chạy bộ, hai thằng Bi – Bo nhìn con em trần truồng say ngủ mà bỗng thấy cưng quá. Làn da mịn màng, cặp đùi thon dài, cái eo nhỏ xíu, cặp vú mới nhú, và nhất là cái bướm ngày càng múp của con nhỏ mà lần nào nhìn tụi nó cũng chỉ muốn được úp miệng vô đó bú cả tiếng đồng hồ, rồi sau đó thay thế cái miệng bằng con ku bự của mình để cho hai anh em được “gần” nhau hơn.
Nhìn một hồi, thằng Bi và sau đó là thằng Bo đều thay phiên đưa mũi vô gần sát cái bướm con em, chóp mũi gần như chạm vào cái đường chẻ, hai lỗ mũi kê ngay trước lỗ âm đạo con em. Đứa làm trước, đứa làm sau, nhưng đứa nào kê mũi vào cũng đều hít một hơi thật sâu, chầm chậm làm căng tràn buồng phổi của mình bằng cái mùi bướm con nít vào sáng sớm. Cái mùi gây nghiện này khiến thằng nào cũng hít lấy hít để liền mấy hơi như con nghiện, hít xong tụi nó thậm chí còn ém hơi, như muốn giữ trong phổi càng lâu càng tốt những phân tử mùi lone con nít múp míp này. Tụi nó chưa từng chơi qua đứa nào cùng tuổi mình trở lên, nhưng hít mùi lone con em 10 tuổi này cho tụi nó cảm giác con nhỏ đang ở giai đoạn chuyển tiếp giữa con nít và người lớn. Cơ thể, và đặc biệt bộ phận sinh dục con nhỏ có mùi rất đặc biệt, pha lẫn giữa 7 phần con nít và 3 phần người lớn. Mặc dù mùi người lớn tụi nó chưa được thử qua, nhưng cái mùi con nít rất trong trẻo, non nớt, và như “còn ngậm sữa” này thì tụi nó không lầm lẫn được.
Hồi đầu hè tụi nó đã được ngửi qua trên người con nhỏ, mà lúc đó con nhỏ cũng tương tự như hai con bé sinh đôi em anh Đen, mùi “con nít sữa” này còn chiếm 100%. Không rõ từ khi nào, cái bướm nó dần dần xuất hiện thêm mùi hương mới kia, ngày càng rõ rệt, trưởng thành hơn, “đàn bà” hơn, có phần tương tự như con bé thiểu năng trên nhà anh Đen, nhưng không đậm đặc 100% như đứa con gái đã sinh con kia.
Nhờ so sánh đó nên tụi nó nhận ra mùi “đàn bà” đang dần dần tăng lên trong con nhỏ, theo hai vú và mấy sợi lông măng vừa nhô lên của con bé.
Hít ngửi đầy phổi, tụi nó móc điện thoại ra, kéo nhẹ chân con nhỏ cho dạng rộng hơn, rồi một thằng cầm điện thoại rọi đèn flash vô bướm cho sáng chỗ đó, thằng kia giơ điện thoại lên chụp hình ở chế độ macro, zoom vô những sợi lông măng lơ thơ đầu tiên vừa nhú ra trên đỉnh của cái đường chẻ. Cái bướm non buổi sáng với vài sợi lông măng khi lên hình nhìn cực kỳ kích thích. Những sợi lông tơ mới nhú này chẳng những không gây phản cảm như của “gái già”, lông lá như rừng, mà ngược lại, khi có chút lông măng thì phần đỉnh của tam giác càng có vẻ thu hút ánh mắt hơn hẳn so với cái bướm khi còn trụi lũi. Tụi nó hoàn toàn không biết mình bị kiểm soát bởi bản năng của đàn ông, vì đàn ông thường cảm thấy bị kích thích mạnh khi nhìn bộ phận sinh dục của một đứa con gái sắp sửa đủ tuổi để thực hiện chức năng duy trì nòi giống cho anh ta, mà dấu hiệu rõ nhất là những sợi lông măng trên mu như vầy.
Hai thằng chỉ biết mình càng ngày càng nghiện nặng cái bộ phận nằm giữa háng con em hơn.
Chụp xong, đứa thì vẫn đứng, đứa lại nằm giữa háng con nhỏ, hí hửng gửi ngay loạt ảnh đó cho anh Nhàn. Lúc gửi ảnh, tụi nó còn thầm khoái trá nghĩ lát nữa thức dậy anh sẽ được rửa mắt, rồi khóc hu hu vì chết thèm như thế nào, rồi phải quay tay để giải tỏa ra sao.
Nghĩ đến màn troll ông anh vào sáng sớm hai thằng đã thấy khoái lắm rồi.
Từ khi anh Khanh đi du học, rất tự nhiên anh Nhàn được tụi nó xem như người anh tinh thần. Rồi sau khi má mất, tụi nó càng quý anh Nhàn hơn nữa. Hầu như ngày nào mấy anh em cũng chat, video call, gửi hình cho nhau, nói về đủ thứ chuyện, thân thiết y như anh em trong nhà, gần như không có gì mà tụi nó giấu anh hết. Ngay cả trong khi sex tụi nó cũng video call cho anh Nhàn coi, cho nên mấy tấm “ảnh nóng” của con Loan như vầy không phải là đầu tiên.
Vừa gửi ảnh xong, hai thằng đều không ngờ mình chẳng cần đợi đến sáng, mà ngay lập tức nhận được reply của anh Nhàn…
– Tối nay đi học về, 3 đứa bắt xe đò lên Đà Lạt phượt một chuyến với anh đi. Anh đang ở trên này nè.
– Wow! Đã vậy? Anh đang ở trên Đà Lạt á? Sao không nghe anh nói gì hết.
– Hehe… Anh muốn tạo bất ngờ cho mấy đứa mà. Hai tuần nay anh lên đây coi sửa chữa một số phòng khách sạn nhà anh mới mua. Giờ xong rồi nên mới rủ tụi em lên nè.
– Wow! Giàu ghê, mua khách sạn luôn, không biết tụi em có được giảm giá cho khách hàng thân thiết không, hí hí.
– À, tụi em lên anh sẽ dắt đi ở chỗ khác nha, không dẫn về khách sạn nhà được. Lỡ có gì là bể hết.
– À, đúng vậy thật! Ra ngoài cho thoải mái, dính tới gia đình phiền lắm. Lần này anh em mình lại phượt hả anh? Không có du lịch nghỉ dưỡng hả? Khà khà…
– Ừ. Phượt để giải tỏa tâm trạng cho mấy đứa. Ở nhà hoài mụ mị đầu óc lắm.
– Quá đã! Há há… Lâu rồi không đi đâu tụi em cuồng chân ghê. Hẹn anh khuya nay nha! Giờ tụi em đi chạy đây.
– Ok. Bye mấy đứa.
Chat với anh Nhàn xong hai thằng tỉnh táo hẳn ra. Tụi nó cứ nhìn cái bướm vừa nhú vài sợi lông của con nhỏ rồi liếm mép thèm thuồng. Nhưng ngay sau đó đứa nào cũng ráng sức kìm nén thôi thúc mãnh liệt muốn áp miệng vô đó mà bú, hoặc đưa mũi vô sát cái lỗ để hít lấy cái mùi gây nghiện đó. Tụi nó chỉ dám đứng xa xa bên mép giường, nắm bàn chân con nhỏ để lay nó dậy.
Hai anh em thằng Bi – Bo rút kinh nghiệm từ nhiều lần gần đây, hễ sáng dậy tụi nó mà chạm vô người con nhỏ, ôm ấp, vuốt ve, sờ, bóp gì đó, hoặc tệ hơn là bú liếm gì thì coi như đi tong một buổi tập luyện, vì những gì diễn ra sau đó không cần nói cũng có thể biết được. Mà trong giai đoạn đau buồn này, thể lực là trên hết, đóng vai trò rất quan trọng đối với anh em tụi nó. Hồi trong đám tang và sau đó, tụi nó đều được anh Nhàn nhắc đi nhắc lại hoài, không được buông lơi tập luyện, có tập luyện thì tinh thần mới up lên được. Những lời khuyên của anh Nhàn tụi nó rất để tâm, dù sao thì hai thằng Bi – Bo cũng là hai thiếu niên vừa mồ côi, cho nên khi có một “ông anh” như anh Nhàn thì tụi nó tự động trở nên thân cận, vô điều kiện, nhất là khi tụi nó cảm giác được anh cũng tốt bụng thật sự.
Một lát sau, sau hơn một tiếng và mười kilomet chạy bộ lẫn chạy nước rút xen kẽ, trên đường về thằng Bo vừa đi vừa nói với con Loan…
– Anh Nhàn rủ mình đi phượt Đà Lạt đó em.
– Oh yeahhhh! Hí hí… Chừng nào vậy mấy anh?
– Tối nay đi, sáng Thứ Hai về đi học.
– Yeahhhh!
Vừa reo lên thích thú, con Loan vừa nhón chân, bá cổ hôn vô má thằng Bo một cái khiến thằng ku sung sướng.
Thằng Bi đứng kế bên ganh tị…
– Hic hic. Nhất bên trọng, nhất bên khinh nha em!
– Hí hí. Anh nào cũng có phần mà. Anh Bi lại đây em thương nè! Nhìn anh dỗi mà cưng ghê vậy đó! Hihi…
– Sặc! Làm như tao là em bé đó Bo!
– Rồi mày có chịu cúi xuống cho nó cưng không? Haha…
– Ngu gì không cúi?! Há há…
Nói xong thằng Bi cúi xuống cho con nhỏ hôn chụt chụt vô hai bên má, cảm giác mặt mình được tiếp xúc bởi một vật cực kỳ mềm mại và ướt át, nếu con ku cũng được như vậy thì… mới nghĩ đã phê lắm rồi.
Từ ngày má mất, lúc ở trong nhà tụi nó thường đóng kín cửa, thả sức hoang dại với nhau đến tận cùng, nhưng ra đường vẫn giữ khoảng cách như mấy anh em họ bình thường để không làm ai chú ý hay xì xào. Nhất là khi nhà cậu đã cho thuê phòng lấp đầy hết, hai bên lại đi cổng rào chung nữa nên tụi nó càng phải giữ gìn.
Trong khi con Loan hôn má thằng Bi, thằng Bo liền đứng cảnh giới cho hai đứa kia, vì cũng gần đến nhà rồi, và ngoài đường cũng lác đác người đi tập thể dục buổi sáng. Đợi con Loan “cưng” thằng Bi xong, thằng Bo chợt nói…
– Vụ cái cổng đó Bi. Tao thấy nên làm cổng riêng cho biệt lập đi mày.
– Đúng đó! Tao cũng vừa nghĩ đến chuyện này nè. Chắc phượt chuyến này về mình thuê người tới làm đi. Xây thêm một cổng riêng cho bên kia, rồi xây tường rào ngăn hai nhà riêng ra luôn.
– Xây cổng rào riêng cho bên nhà em hả mấy anh?
– Ừ. Để cho tụi mình được riêng tư đó, chứ hai nhà cứ đi chung vầy không ổn. Xưa toàn người nhà, giờ toàn người lạ.
Khi nói đến hai chữ “riêng tư”, thằng Bi hạ giọng xuống thật nhỏ chỉ để 3 đứa nghe được.
Con Loan gật gù đồng ý ngay. Nó cũng không thích những ngày tụi nó ở nhà nhiều như weekend, mỗi lúc nổi hứng muốn có những phút riêng tư với nhau lại cứ phải đóng cửa trong kín mít, rất ngộp, nhất là khi cả đám xuống dưới nhà bếp hay phòng khách “yêu” nhau. Bây giờ hai anh đề nghị thì con nhỏ đồng ý cả hai tay luôn.
Vừa về tới nhà, con nhỏ một lần nữa lại “đồng ý” cả… hai chân với đòi hỏi của hai anh Bi – Bo. Vừa tháo giày vớ ra là tụi nó chơi nhau ngay dưới sàn phòng khách, ngay chỗ để xe, để giày dép mà thậm chí cửa còn chưa đóng kín! Cảm giác vừa lo lắng vừa kích thích, cùng với cơ thể con em ngay sau buổi tập mà sờ vào và nhất là khi chơi rất săn chắc, khiến hai thằng sinh đôi bắn ra gần như cùng lúc thật mạnh trong bướm và trong miệng con em. Những luồng gió nhẹ mát rượi lùa vào từ ngoài cửa không hề ảnh hưởng đến sức nóng như hỏa diệm sơn trong những tia tinh khí mà tụi nó đang bắn vọt vào cổ tử cung, và vào cuống họng con nhỏ. Bình minh luôn là thời điểm yêu nhau tốt nhất cho cả hai giới.
Về phần con Loan, là con gái mà mấy anh ra nhanh như vầy nó vẫn chưa đủ thời gian để đạt cực khoái, nhưng cả mấy phút thời gian cùng với hai anh triền miên cũng khiến nó thích lắm rồi, nhất là với cái cửa đang mở ra và bất cứ ai đi ngoài đường tập thể dục nhìn vào đều có thể thấy rõ mồn một, chứ nói gì nếu như nhà bên có ai đó đột ngột đi ra cổng và nhìn ngược vào nhà. Mạo hiểm vầy hơi căng thẳng, nhưng cũng kích thích con nhỉ rất nhiều. Mà dù có mạo hiểm hay không, sau mỗi lần “gần gũi” hai anh, con nhỏ lại cảm giác sự gắn bó với hai anh như càng sâu thêm một tầng.
Trong vô hình, ngay từ ngày ba anh em “biết nhau” hồi đầu hè, định mệnh như đã bắt đầu quăng ra một sợi dây thật dài, tụi nó cứ chơi nhau một lần thì lại bị siết thêm vài vòng thật chặt quanh 3 anh em, và tới nay thì đã không còn đếm nổi có bao nhiêu vòng dây đang quấn quanh cả 3 đứa. Dù tụi nó đã sống cạnh nhau từ nhỏ tới lớn, nhưng chưa lúc nào 3 anh em cảm thấy gắn bó với nhau chặt chẽ hơn bây giờ. Thể xác lẫn tâm hồn tụi nó như đã hòa làm một ở cấp độ sâu sắc nhất, đạc biệt là trong thời gian một tháng trở lại đây.
Cho nên khi vừa ra xong, cả hai thằng Bi – Bo vừa thở, vừa khoan khoái vuốt ve con em với cái nhìn đầy yêu thương, trong khi con nhỏ cũng vuốt ve thân hình của hai anh đầy ham muốn. Mồ hôi từ một giờ tập luyện hòa lẫn với mồ hôi từ lần 3some vừa rồi nhiễu xuống ướt cả sàn, khiến cả đám như vừa tắm xong.
Cả ba anh em dắt nhau vào nhà tắm phía sau bếp để tắm rửa. Rồi sau đó ra bếp làm đồ ăn sáng.
Bữa ăn vừa nấu xong, còn chưa kịp ăn, tụi nó lại không nhịn được mà quấn chặt lấy nhau thêm lần nữa…
Mãi đến khi hai thằng Bi – Bo cảm thấy… hơi hơi thỏa mãn sau 2 nhát trong buổi sáng này, tụi nó mới trần truồng ngồi vô bàn ăn sáng, rồi sau đó lên lầu mặc đồng phục và chở nhau đi học. Vì “yêu” đến 2 lần ngay trước bữa ăn nên tụi nó ăn rất mạnh, nhất là hai thằng Bi – Bo cứ gọi là ngấu nghiến thức ăn. Cũng nhờ lần “yêu” thứ 2 đã xong nên con Loan mới được yên thân mà thưởng thức hương vị đồ ăn mấy anh nấu, rồi còn so sánh với những món cô Ba hoặc trước đó là má nó từng nấu. Chứ bình thường mà chưa có “cữ” thứ 2 như bữa nay, thì cỡ nào cũng ngay giữa bữa ăn, hoặc chỉ gần xong bữa là con nhỏ lại bị hai anh tí toáy, sờ mó, rồi đè ra chơi khiến cho bữa sáng cứ bị đứt quãng suốt.
Nghe thì có vẻ nhiều, nhưng những gì diễn ra sáng nay cũng chỉ là trạng thái “bình thường mới” của tụi nó thôi.
Từ khi người lớn trong nhà đều qua đời, cuộc sống tình dục “tự do thoải mái” gần như tuyệt đối của ba anh em gần như đều diễn ra như thế. Chỉ có khác nhau ở vị trí chơi nhau trong nhà, còn về số lượng thì mỗi thằng thiếu niên sung sức đều cho con em “bú sữa” bằng miệng trên hay “miệng dưới” từ 3 tới 5 lần, đều đặn không bỏ sót một ngày nào. Dù “tốn sức” cho chuyện sex, nhưng bù lại hai thằng Bi – Bo cũng lên mạng xem về dinh dưỡng, ăn làm sao để “yêu” nhiều mà không bị “yếu”. Hai đứa cùng làm ra thực đơn của mỗi tuần, chú trọng phần đạm và rau củ, đảm bảo mỗi đứa đều nạp đủ từ 2g đến 2.5g protein trên mỗi ký lô trọng lượng cơ thể mỗi ngày, uống kèm thêm viên kẽm, viên sắt, và nhất là duy trì lịch tập luyện thể lực dầy đặc. Những laafnd di ăn ngoài ghì lượng protein gần như không đáng kể, nên về nhà tụi nó thường ăn bù thuần đạm cho đủ số. Nhờ kiên trì đo đếm dinh dưỡng như vậy cho nên dù 3 anh em sex nhiều và liên tục, sự phát triển của hai thằng con trai lại không bị ảnh hưởng. Mà ngược lại, nhờ chăm thể thao và bồi bổ dinh dưỡng đầy đủ, thể hình của hai thằng Bi – Bo càng lúc càng nở nang, cao to. Và hiển nhiên cái bộ phận được “sử dụng” nhiều nhất trong ngày của tụi nó cũng phát triển tới kích thước mà khi để cho con em kéo thước đo, tụi nó chỉ thấy mình còn kém anh Khanh có một chút nữa thôi, còn bề hoành thì có lẽ sẽ không bao giờ phình ra để sánh được với anh Đen, cái đó là trời cho anh Đen, tụi nó không dám mơ được giống vậy. Cây hàng to bè kinh khủng của anh Đen là ngoại hạng luôn rồi, có lẽ chỉ có những đồ chơi silicone như tụi nó thấy trên mạng mới có cửa tương đương thôi.
Ở trạng thái “bình thường mới” này, ngoài nỗi nhớ nhung cha mẹ đôi khi vẫn khiến một trong mấy đứa nhìn di ảnh người lớn mà khóc sướt mướt, kéo theo hai đứa kia khóc theo ngon lành, thì bên cạnh đó lại là sự viên mãn gần như tuyệt đối với nhu cầu thể xác của 3 anh em. Có lẽ đây là quy luật bù trừ, mất cái này thì được cái khác, từ ngày má mất, hai thằng Bi – Bo không còn phải canh me người lớn vắng nhà để thậm thụt lén lút với con em nữa. Đây là cái phao duy nhất để đám nhỏ bám víu vào, như tụi nó đang bám víu vào nhau vượt qua những cú shock tâm lý khủng khiếp ở cái tuổi non nớt này.
Chiều hôm đó đi học ra, hai anh em thằng Bi – Bo lại chở con em tới hồ bơi, bơi lội, tập luyện thể lực bằng những đợt bơi đua dưới nước trong suốt một tiếng, rồi mới cùng nhau về nhà. Tới nơi, tụi nó không nhào vô nhau như mọi khi, mà cùng nhau vui vẻ chuẩn bị đồ đạc cho chuyến phượt tối nay. Mấy cái ba lô lâu ngày không dùng được tụi nó lôi từ trên nóc tủ xuống, mở túi nylon chống bụi bên ngoài ra. Con Loan lôi trong hộp giày ra mấy đôi giày phượt, lấy khăn lau chùi lại một lần nữa, rồi nó và hai anh đều mang thử xem còn vừa không, có bung keo hở mép gì không.
Hai thằng Bi – Bo soạn quần áo, lấy ra áo lạnh, vớ dài cho tụi nó, lẫn cho con nhỏ luôn, vì cái tủ đồ to đùng của má được tụi nó thuê người khiêng lên phòng mình luôn rồi, đặt cạnh tủ tụi nó, cho con em để đồ.
Thằng Bi lấy ra cái quần legging xanh đưa cho con Loan rồi nói…
– Em còn mặc vừa quần này không? Anh thấy nhỏ xíu hà!
Con Loan vừa thấy cái quần thì hơi bần thần, rồi chợt rơm rớm nước mắt, giọng nghẹn ngào…
– Quần này quý lắm. Kỷ niệm của má em đó. Cái cuối cùng gần nhất đó. Anh cất lại ngăn tủ trên cho em đi, hic hic…
– Ui ui! Anh xin lỗi. Thì ra là cái quần em nói bữa hổm, anh quên, xin lỗi em nha!
Vừa nói nó vừa lật đật xếp cái quần lại, rồi nhẹ nhàng đặt lên ngăn tủ trên cùng cho con nhỏ. Xong nó ngó qua thằng Bo đang ôm con nhỏ vỗ về, vuốt vuốt lưng cho em. Thằng Bi cũng đi tới ôm con Loan từ sau lưng, cảm nhận con nhỏ đứng mà người hơi rung rung trong khi nấc nhẹ.
Thế là ngay tại trong phòng, trước các cánh cửa tủ vẫn còn mở toang ra, và chồng quần áo còn đang soạn dang dở, tụi nó lại có một màn làm tình sandwich cực kỳ nóng bỏng. Ngay sau đó, cơ thể vẫn còn run rẩy vì những cái nấc của con nhỏ đã bị nẩy bật lên liên tục với những cú nắc của cả hai thằng cùng một lúc vô hai lỗ…
Từ khi cậu mợ mất, hai thằng Bi – Bo đã bắt đầu chơi con em cả lỗ trước lẫn sau, và dạo gần đây kiểu sandwich này càng được tụi nó ưa chuộng hơn trước. Thằng Bo luôn luôn là thằng đâm lỗ bướm, chỉ có thằng Bi là chịu đâm lỗ sau. Thằng Bi nói lỗ sau bót còn hơn lỗ trước nên thằng Bo rất vui lòng nhường chỗ đó cho thằng anh sinh đôi hơi biến thái của mình. Khác với lần chơi đầu tiên đầy vụng về trên đảo nhỏ, ngay tại chân thác hồi trước tết, đến bây giờ thì kinh nghiệm tụi nó đã “thâm niên” lắm rồi. Hai thằng nhịp nhàng tác chiến, cùng một lúc đâm hai lỗ của con nhỏ thành thục hơn nhiều, động tác nắc của tụi nó rất nhanh, nhưng vẫn nhịp nhàng cùng rút ra rồi cùng nắc vô, phối hợp vô cùng ăn ý. Đứa đứng trước, đứa phía sau cứ như vậy mà nắc lia lịa vô hạ thể con nhỏ. Mỗi cú đều mạnh đến nỗi nhấc bổng hai chân con nhỏ lên khỏi mặt đất.
Toàn bộ cơ thể con Loan lúc này đều chịu tải hết lên hai cái “cần” thịt cứng ngắc của hai thằng anh. Khung xương chậu phía trước của nó bị cu kạ, phía sau chỗ xương cụt cũng bị cạ ku, khiến con nhỏ vừa rát vừa sướng không thể tả. Cảm giác trái khuấy trong lần đầu tiên ngoài đảo, khi bị kích thích sinh dục cùng lúc với kích thích phần cuối của ống tiêu hóa, lúc này đã không còn gì là trái khuấy nữa. Mà nó coi đó cũng là một dạng khoái cảm “khác”. Tâm lý nó đã tự động đem cảm giác “buồn buồn, mót mót” ở cuối ống tiêu hóa nhập chung với kích thích sinh dục phía trước. Thực ra cũng không phải đợi đến lần này, mà từ lần thứ hai hay thứ ba mấy anh chơi nó kiểu này nó đã đạt được trạng thái đó. Nên lúc này con nhỏ rất hưởng thụ, như đang được thưởng thức một “món ăn” khoái khẩu, dù “đường nạp vào” có chút ngược, hay đúng ra là ngược 180 độ so với người ta nạp thức ăn như bình thường. Nhưng cái chuyện anh em mà chơi nhau là đã rất không bình thường rồi, nên kiểu “nạp” vào từ cuối ống tiêu hóa đi lên như vầy, cùng lúc với “nạp” dưới âm hộ, dù có khác thường hơn nữa có lẽ con nhỏ cũng không để ý lắm. Nó chỉ tập trung vào những cảm nhận dữ dội đang diễn ra dưới hạ thể, và chú ý giữ thăng bằng cho hai anh chơi một cách thuận tiện nhất.
Lúc đầu bị hổng chân lên khỏi mặt đất, con Loan chỉ hơi chới với một chút, sau đó nó nhanh chóng bấu víu lấy người anh Bo ở trước mặt, rồi cố gắng thả lỏng để có thể chịu đựng, cũng như tận hưởng những cú nắc như trời giáng từ hai con ku bự của hai anh bên dưới hạ thể. Mỗi lần chơi kiểu này xong thì khung chậu con nhỏ đều ê ẩm, nhưng lúc đang chơi thì nó lại thấy rất đã, nên nó cứ kệ, mình thích, mấy anh cũng thích, vậy là đủ rồi. Ê ẩm sau đó thì từ từ sẽ hết thôi.
Chỉ sau vài phút đong đưa, bật tung liên tục ngay chính giữa hai anh sinh đôi, con nhỏ bỗng cảm thấy mình bị cả hai anh dồn ép vào cùng một lúc, mạnh đến mức gần như không thở nổi, hạ thể bị nêm chật cứng, khung xương chậu như bị nong ra từ đằng trước và đằng sau. Cảm giác ở sát ranh giới này rõ đến mức con nhỏ thấy chỉ cần hai anh “nạy” mạnh thêm chút nữa, hoặc ku hai anh mà phát triển to hơn tí nữa, đạt tới kích thước của anh Khanh, thì khung xương chậu của nó cũng dám bị hai cái “xà beng” to bự này nạy cho bung gãy ra luôn chứ không đùa.
Nhưng con nhỏ chẳng có thời gian nghĩ đến chuyện tương lai, về cái khung chậu ê ẩm, hay là hai bàn chân của nó đã bị giở hổng lên khỏi mặt đất từ lâu, ngay lúc này nó chỉ biết bấu chặt vào người anh Bo, áp hai vú non của mình vào khung ngực cường tráng của anh khi cảm nhận anh Bo phía trước cũng như anh Bi phía sau đều đang bắt đầu co giật. Từ hai thân thể cường tráng cho tới hai con ku đang cắm lút bên trong bướm nó đều co giật dữ dội, ép chặt lấy nó ở giữa và cũng bắt đầu co giật theo…
Lát sau, lúc gần giữa đêm, mấy anh em khóa cửa nhà lại, cùng vác ba lô ra taxi để đi ra bến xe đò. Tụi nó lên chuyến xe giường nằm xuất phát lúc nửa đêm để đi Đà Lạt.
… Bạn đang đọc truyện Truyện loli tại nguồn: https://truyen321.net/truyen-loli/
Khoảng 5 giờ sáng hôm sau thì xe đã chạy vô trung tâm Đà Lạt, ngay lúc rạng đông, khi bầu trời vừa hửng sáng với những ánh sáng lờ mờ xuất hiện trước khi mặt trời lên.
Đây là lần đầu tiên tụi nó phượt đến thành phố hoa. Trước đó tụi nó đều đi du lịch với gia đình lên đây, nhưng lần này mới là đi phượt.
Nhìn những luống hoa cúc uyên minh cánh trắng nhụy vàng nở rộ ven đường khi xe đò chạy qua, bao kỷ niệm lại ùa về trong mỗi đứa, về những người thân đã đi xa. Nhưng từ hai đứa lớn tới đứa nhỏ nhất đều biết có lẽ đã đến lúc xếp lại mọi thứ sau lưng, để sống tiếp.
Không đứa nào nói gì với nhau, chỉ im lặng nhìn ra ngoài cửa kính, tâm trí chìm đắm trong những kỷ niệm ngọt ngào mà dù cố gắng xua tan đi vẫn cứ ùa về chiếm hết tâm trí còn đang tổn thương của cả 3 anh em.
Khi xe thắng kít lại ở chỗ tụi nó dặn trước, thì cả 3 đứa nhỏ đều hít một hơi thật sâu, cưỡng ép mình trở lại với thực tại, rồi mang giày và bước xuống xe lấy hành lý.
Càm giác đầu tiên đánh úp tụi nó, lôi cả 3 đứa ra khỏi những mảnh nhỏ hồi ức còn đang vương vấn, đó là cái lạnh.
Lạnh quá! Lạnh teo luôn. Dù đã mặc áo khoác trước ở trên xe từ hồi khuya, nhưng khi bước xuống khỏi cửa xe thì cái lạnh đã ập vào mặt, và trùm kín cả người tụi nó. Mặc dù đứa nào cũng rùng mình liên tục, tay chân co rúm lại, tụi nó vẫn kêu lên đầy phấn khích, đồng thời phổng mũi lên hít hít thật sâu cái “mùi Đà Lạt” này, cảm nhận sự trong lành, dễ chịu của không khí cao nguyên trong cái lạnh cắt da buổi sớm. Đây có lẽ là điều quyến rũ đầu tiên khiến Đà Lạt luôn “được lòng” du khách cả nước. Rồi ngoài bầu không khí trong lành, lạnh lạnh níu chân du khách này ra, mới tới những hàng thông, những con dốc lãng mạn, những căn biệt thự cổ, những vạt hoa mọc khắp nơi mà như người dân địa phương thường nói “có vứt đại nó cũng mọc, rồi cứ đến mùa lại ra hoa sum xuê”…
Với cái lạnh và bầu không khí trong lành này, tụi nó cảm giác tâm trạng mình như vừa được làm mới lại hoàn toàn. Đứa nào cũng tươi tỉnh, vui vẻ, yêu đời hẳn lên, xoay tới xoay lui nhìn phố phường còn đang ngái ngủ mà lòng tràn đầy háo hức. Bóng tối, sự tĩnh lặng và cái lạnh buổi sáng sớm như một tấm mền mỏng phủ lên mọi vật, khiến cho những con đường dốc cong cong, những căn nhà san sát nhau trông như một người đẹp đang ngủ.
Sự bình yên đến lạ kỳ khiến cho những con tim dại khờ của tụi nó càng lúc càng thấy thành phố này quyến rũ hơn. Là những cư dân Sài Gòn chăm chỉ dậy trước bình minh mỗi ngày, cả 3 anh em chỉ cần đứng đây vài phút thì đã cảm nhận được bình minh nơi này khác xa nơi mình đang sống. Không có cảnh người và xe chạy tới chạy lui nhộn nhịp, pha đèn sáng chói, không có những tốp người cao tuổi đi tập thể dục buổi sáng, không có xe ôm công nghệ tụm năm tụm ba ở góc đường nào đó đợi khách, hay cảnh những người hiếm hoi cuối cùng còn làm nghề giao báo đang sắp xếp những chồng báo, tạp chí cho một ngày làm việc, ở đây chỉ có bình yên, và tĩnh lặng.
Tụi nó mải ngắm nhìn đường phố trong háo hức, đến khi vừa đeo ba lô lên thì anh Nhàn cũng chạy xe trờ tới, mà ngồi sau xe là… anh Đen!
Chẳng những con Loan bất ngờ, mà hai thằng Bi – Bo cũng bất ngờ theo. Rồi từ bất ngờ chuyển thành vui mừng. Tụi nó cười tươi rói kêu lên…
– Oh! Có anh Đen nữa! Vậy mà anh Nhàn giấu nha! Hí hí…
– Ủa? Vậy anh hổng được welcome hả? Hổng được thì tui đi dìa Phan Rang luôn, hiu hiu…
– Haha… Cầu còn hổng được nữa chứ hổng welcome gì anh?! Anh Nhàn rủ anh hả?
– Ờ. Nó rủ anh phút chót á. Chắc thấy lương tâm cắn rứt nên mới rủ. Hừ hừ…
– Tao quên béng đi chứ lương tâm cắn rứt gì mày!
– Hic hic. Quá phũ! Hèn gì nó đợi tới gần mười giờ đêm mới nhắn cho mình. Làm tao chỉ kịp mở tủ, gom quần áo nhồi đại vô ba lô, bắt thằng bạn cùng phòng chở ào ào ra bến xe, đi luôn chuyến 11 giờ rưỡi á.
– Ủa. Anh đi xe hãng nào?
– TB đó em.
– Em cũng đi TB nè. Nhưng mười hai giờ năm phút xe em mới chạy.
– Ừ. Nên anh mới lên sớm á. Hên là gọi nó được, nên anh với nó đi uống cafe sớm rồi.
– Grừ… Giờ đi đâu đây mấy anh? Em lạnh!
– Úi cha, sorry bé Loan. Giờ mình về nhà nghỉ nha. Thay đồ, đánh răng vệ sinh xong thì đi ăn sáng.
– Dạ. Đi nhanh đi mấy anh!
– Ok con dê!
Thế là cả đám đi theo anh Nhàn về khách sạn. Con Loan được ưu tiên ngồi sau xe anh Nhàn, ba thằng còn lại lục tục vác ba lô chạy theo. Tụi nó nó quẹo vào một con hẻm, rồi ngược dốc đi lên một đoạn khá xa. Khi cả đám đi bộ đã bắt đầu thở hổn hển, tụi nó mới thấy xe anh Nhàn chở con Loan đậu trước cửa một nhà nghỉ nhỏ, cũ kỹ, có vài chậu hoa tím hồng đặt trước cổng. Thằng Bo đi tới vịn tay lái xe anh Nhàn mà thở hổn hển nói…
– Coi như sáng nay được tập thể dục.
– Đúng đó! Mình đi nghỉ mát mà cũng không quên tập thể dục nữa, ha ha.
– Ủa mà sao anh đen không nói gì đi?
– Ha ha, nhìn mặt ảnh đuối ghê chưa kìa!
– Xời ơi, nhiêu đây ăn nhằm gì. Anh chỉ chưa tỉnh ngủ thôi.
– Hèn gì nhìn mặt anh ngu dễ sợ, hahaha.
– E hèm!
– Haha…
Trong khi cả đám đang giỡn với nhau, nhà nghỉ có một cô ra mở cửa. Nhìn cách cô ăn mặc trùm kín bằng áo len là biết ngay người Đà Lạt. Trên này dù lạnh hay nóng thì quanh năm người ta vẫn luôn trùm kín áo khoác, áo lạnh, hình như là thói quen luôn rồi.
Cả đám chào cô rồi cùng nhau dắt xe, vác balô vô nhà. Vì có năm đứa nên tụi nó lấy một phòng hai giường đôi và một giường đơn. Tất nhiên đứa nào cũng biết cái giường đơn sẽ chẳng có ai ngủ trên đó hết, chỉ là màu mè qua mắt chủ nhà thôi.
Cả đám vác ba lô yên lặng đi lên lầu 3, cũng là tầng cao nhất căn nhà này. Chỗ này thật ra là một căn villa cũ thời Mỹ ngụy, được cải tạo lại, xây chồng thêm tầng để làm nhà nghỉ, nên bề ngoài nhìn khá cũ, nhưng giữa các tầng vẫn rất thông thoáng, rộng rãi chứ không hề ngộp tí nào.
Vô phòng rồi tụi nó đều bỏ balô lên cái giường đơn duy nhất trong phòng. Sau đó cả đám chia nhau ra dùng nhà vệ sinh. Vừa đánh răng tụi nó vừa run rẩy vì nước rất lạnh. Có lẽ do nhà này sử dụng nước nóng bằng năng lượng mặt trời, nên bình minh như vầy nước vẫn còn rất lạnh.
May là thằng Bo đã tìm cách xả hết nước lạnh trong đường ống đi, và bắt đầu có nước nóng chảy ra. Thế là cả năm đứa lớn nhỏ đều dồn lại tắm chung dưới vòi nước không lạnh mà cũng không nóng lắm. Vừa tắm vừa rùng mình vì khí trời vẫn lạnh cóng bên ngoài màn nước, cứ như hai thái cực.
Con Loan nhỏ nhất nên được ưu tiên đứng giữa, nó được vòi sen phun vào nhiều hơn nên khá ấm, và nhất là được sưởi ấm bởi 4 cơ thể cuồn cuộn của mấy anh con trai cao to vây quanh, nên nó hầu như chẳng thấy lạnh mấy. Tay nó liên tục đụng hết con cu cứng ngắc của anh này, đến con cu to bự của anh khác, giống như không quyết định được sẽ thích cái nào hơn. Tay thì “hư hỏng” như vậy, mắt thì hết nhìn bộ ngực vạm vỡ của anh này, lại nhìn xuống 6 múi cơ bắp trên bụng của anh khác, rồi cũng không nhìn đi chỗ khác được khi thấy những cặp đùi cuồn cuộn như đùi ếch của mấy anh đang vây quanh nó, đen có, trắng có, nhưng cái nào cũng làm cho bó rạo rực không thua gì nhìn mấy con ku. Nó thậm chí còn áp hai vú vô người của mỗi anh như để xem cơ thể của ai rắn chắc hơn. Giống như nhìn bằng mắt và sợ bằng tay cũng không giúp nó có quyết định được, mà phải dùng cảm nhận bằng hai đầu vú rất nhạy cảm của nó vậy. Tay nó chẳng những sờ đằng trước, mà còn vòng ra sau lưng sờ mông mấy anh. Chỗ này cũng cứng ngắc, cứng còn muốn hơn cơ bụng của mấy anh nữa, lại rất to, sờ vô sướng tay thôi rồi, nên con nhỏ dành nhiều thời gian để bóp bóp mấy chỗ đó cũng nhiều như bóp cái “khúc thịt thừa” cứng ngắc đang nhô ra phía trước mu mỗi anh.
Khi đứa con gái duy nhất đang bận rộn sờ mó, “chọn lựa” giữa bốn thân hình cường tráng vây quanh, bốn thằng con trai cũng chẳng hiền từ gì. Có đến 8 bàn tay xoa từ trên mặt xuống cổ, xuống vai, vú, bụng hông, mông, đùi, và dĩ nhiên là cái bướm mọng nước của con nhỏ nữa. Con nhỏ cảm thấy kích thích bởi những cơ thể cuồn cuộn của các anh bao nhiêu, thì đám con trai lại càng nứng dữ dội khi sờ mó cơ thể đang dậy thì của con nhỏ.
Dưới làn nước ấm, trong buổi sáng lạnh cóng nơi phố núi này, cả đám 4 trai một gái đứng sờ bóp nhau đầy đê mê.
Hấp dẫn giới tính là hai chiều, lại rất mãnh liệt giữa những người trẻ tuổi với nhau, nên chỉ một lát sau, con nhỏ đã bị lôi từ trong nhà tắm ra ngoài, bị đè ngửa trên giường cho cả bốn đứa thay phiên nhau gangbang.
Khí trời lạnh cóng vào buổi sáng như đẩy những thân thể nóng hổi quyện chặt lại với nhau hơn, cắm sâu vào trong nhau, ma sát cả bên ngoài lẫn bên trong nhau để tìm hơi ấm, quý báu. Cả 3 lỗ trên người con nhỏ đồng loạt nhận được một cơn mưa những cú thúc, dập, nắc mạnh mẽ, từ 3 thằng bự con, khiến căn phòng đang lạnh lẽo như trở nên nóng đến bốc lửa.
Anh Nhàn là người chơi sau cùng nên trong khi cả đám đang hội đồng con nhỏ, anh lại không bỏ lỡ khoảnh khắc nào bằng camera quay phim.
Lát sau, cả 4 thằng con trai và cả con Loan đều đổ mồ hôi như mưa. Căn phòng này không cách âm, cho nên tụi nó phải cố gắng tối đa mới không để âm thanh cuộc truy hoan này lọt ra ngoài hành lang. Những tiếng rên rỉ của con nhỏ bị ém lại trong cổ họng bởi con ku bự của thằng Bo, chỉ còn phát ra những tiếng “ư ư, ọc ọc” nho nhỏ trong những cú dập nắc bành bạch của đám con trai trên mình nó. Thân thể nhỏ bé của nó lúc này lại như một cái phao trôi lềnh bềnh trong nước, liên tục bị cả 3 thằng con trai to cao cuồn cuộn bám, đè, kéo, giằng xé giành nhau từng chút một lợi thế được “chiếm hữu” một bộ phận nào đó của con nhỏ cho mình.

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyen Tranh Sex Tại TruyenHentai18.Net

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentai24h.org


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x