Trưởng thành

Chương 13

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Phần 13
Từ câu chuyện của cô, tôi cũng lờ mờ đoán được lý do sao cô lại phân vân không kể. Dù vậy, tôi cũng không hỏi thêm nữa. Tôi cũng không có tư tưởng gì với vấn đề môn đăng hộ đối, với lại cũng chưa nghĩ sâu xa về quan hệ với Hiền. Thời gian còn nhiều mà, thời gian dù gì cũng là thứ sẽ phá bỏ đối với các khái niệm xã hội.

– Hôm nay là liên hoan tất niên của bọn anh, ngoài mấy thằng bọn anh ra, sẽ có thêm một số bạn bè nữ của mọi người. Em cứ thoải mái nhé, không cần giữ kẽ đâu.

Tôi dặn cô trước khi dừng xe trước quán chú Thới.

Mới gần bốn giờ, chỉ có thằng Trí và thằng Quang đang ở đó, chú Thới đang lúi húi xào nấu với sự trợ giúp của vợ và cô bé giúp việc. Bên cái bàn giữa sân, thằng Trí và Quang đang ngồi uống nước với ba cô gái lạ.

Sau khi hét lên chào chú Thới, tôi đi đến phía bàn. Thằng Trí thấy tôi đến, bật dậy lấy thêm ghế và rối rít chào.

– Em chào chị Hiền! Mấy tuần không gặp chị, chị vẫn khỏe chứ ạ? Mà sao chị không mang em gái hoặc bạn đến à? Hay thằng Hùng nó không bảo chị.

Thằng Quang thấy thằng Trí chào vậy, cũng đứng lên chào theo, mặt ngơ ngẩn.

– Em chào chị!

– Chào em. Chỉ có mình chị thôi, chị lại không có em gái, còn bạn chị lấy chồng hết rồi.

Tôi vỗ vai hai thằng bạn và gật đầu chào ba cô gái. Thằng Quang kéo tôi xuống hỏi.

– Sao thằng Trí lại gọi là chị?

– Thì là chị thì gọi là chị.

– Sao mày gọi là em?

Tôi không trả lời, hất đầu về phía thằng Trí ý bảo nó hỏi thằng Trí.

Khi tôi và Hiền đã ngồi xuống mặc kệ khuôn mặt ngơ ngác của thằng Quang. Thằng Trí mới giới thiệu ba cô gái, hóa ra là đối tượng mới của thằng Trí và hai cô bạn cùng phòng của cô.

Để ba thằng tự nhiên, Hiền chủ động chuyển sang ngồi với ba cô gái. Chẳng mấy chốc mà bốn cô gái đã trò chuyện rôm rả, tiếng cười khúc khích vang lên không ngớt.

Có vẻ nấu nướng đã hòm hòm, chú Thới ra nhập bọn với bọn tôi. Chiêu một ngụm nước chè, phà ra một hơi thuốc lào trắng xóa sảng khoái, chú nói.

– Xong hết rồi, chỉ còn món chả nướng thì chốc ăn rồi nướng, kẻo nguội. Mấy thằng kia bao giờ đến?

– Chắc đến nhanh thôi ạ.

Thằng Trí nhanh miệng.

– Có beer, nước ngọt, rượu tây thì có hai chai thằng Minh mang đến lúc sáng. Bọn mày xem còn cần thêm gì không?

– Vậy là đủ rồi chú. À… chú có nước suối đóng chai không?

– Có, nhà tao bán quán ăn mà. Vậy chắc để chú bày mâm sẵn nhỉ, bọn kia đến là chén luôn. À tao góp 5 lít rượu quê tự nấu nhé, thằng nào thích thì uống với tao.

– Tuyệt đấy. Thịt lợn phải uống rượu quê mới chuẩn.

Thằng Quang chêm vào, thằng này chỉ thích beer và rượu quê, uống whiskies nó bảo như rượu thuốc.

Bốn cái bàn được kê dọc theo khoảng sân của quán, rất nhanh cùng với bảy người bọn họ và gia đình chú Thới, các bàn đã bày biện chật ních, bốn cái lò than được bày bốn góc vừa tạo hơi ấm, vừa để nướng chả đã sẵn sàng, cũng kịp lúc thằng Minh và Kiên đưa ba cô gái đến.

Do năm nay có sự tham gia của nhiều cô gái mới, nên sau ly mở đầu, tôi thay mặt nhóm nói mấy câu chào mừng và lý do bữa tiệc.

– Với nhóm V5, xin cảm ơn mọi người vẫn luôn bên nhau, lúc vui, lúc buồn, lúc thành công, hay lúc thất bại và quan trọng là thằng nào cũng cảm thấy hạnh phúc. Cảm ơn chú Thới và gia đình đã luôn nấu những bữa ăn thơm ngon mỗi khi bọn cháu đói bụng trong suốt mấy năm qua, và cũng cảm ơn chú cho bọn cháu giường ngủ ấm áp mỗi khi say không biết lối về. Và các cô gái, cảm ơn sự có mặt của các cô ngày hôm nay, điều đó chứng tỏ rằng các cô là một trong những người mà bọn tôi trân trọng nhất. Mời mọi người!

Sau đó là màn giới thiệu, ba cô gái đến cùng Minh là bạn của em họ nó. Các cô gái mỗi người một vẻ, nhưng đều là những cô gái xinh đẹp, đều đang học năm thứ nhất, thứ hai đại học. Trong các cô gái, Hiền nổi bật nhất, không chỉ vì sự xinh đẹp của cô, sự chín chắn và cả vì sự tự tin và khéo léo, bởi vậy thu hút được sự chú ý của mọi người đặc biệt đám bạn tôi vì cô là người bạn gái đầu tiên tôi giới thiệu.

Đầu tiên là những câu hỏi mang tính chất kiểm tra đối tượng, sau đó cuộc tranh luận ngôi thứ, có lẽ đó sự quan tâm lớn nhất của bọn nó. Thằng Trí, Minh, Quang coi như đầu hang ngay từ đầu chủ yếu cố đấm để cổ vũ thằng Kiên. Dưới những lý luận về “quan hệ truyền thống”, “giáo dục công dân”, “đại từ nhân xưng trong tiếng Việt” của Hiền, thằng Kiên cũng chuyển từ “tôi – bà”, sang lẫn lộn “tôi – bà – chị – em” và cuối cùng thì nó cũng chỉ còn giữ lại “chị – em” khi bữa tiệc đã được một nửa. Nửa sau bữa tiệc, như thường lệ, là việc tranh cãi những lỗi lầm trong quá khứ, sự sám hối về những việc đã làm, rồi thì những hối tiếc đã qua… Chú Thới là người gục đầu tiên, tiếp theo là thằng Trí được đưa vào nhà, đến cuối chỉ còn mấy cô gái là tỉnh. Và sau đó tôi cũng không nhớ gì nữa.

Tỉnh dậy trong ánh sáng của cái đèn ngủ đầu giường vì cơn khát, tôi ngơ ngác trong lơ mơ thấy khung cảnh xa lạ. Chỉ đến khi có bàn tay mềm mại vuốt ngực và cốc nước đưa đến trước mặt là tôi nhận ra đó là Hiền. Sau khi cái cổ khô rát được dòng nước làm dịu đi, tôi lại tiếp tục thiếp đi.

Tỉnh dậy lần nữa vì cơn tức bụng, tôi bước xuống giường và đi ra cửa như phản xạ, bên ngoài là không gian xa lạ nhờ nhờ làm tôi rơi vào trạng thái mơ hồ, cho tới khi có bàn tay mềm mại, ấm áp cầm lấy tay tôi.

– Anh muốn đi vệ sinh à?

– Uh…

Tôi khàn khàn trả lời, Hiền kéo tay tôi đến nhà vệ sinh, ánh đèn vừa bật làm tôi chói mắt, cảm giác lâng lâng vẫn còn, nhưng tôi cũng xác định được bồn vệ sinh. Hiền vẫn đứng ở cửa chờ tôi, tắt đèn và đưa tôi về phòng ngủ.

Uống hết cốc nước đặt bàn đầu giường, tôi cảm thấy tỉnh táo một chút, nhìn Hiền trong bộ đồ ngủ bằng vải bông, tôi định hỏi cô. Nhưng cô lại kéo tôi nằm xuống.

– Anh ngủ thêm đi cho đỡ mệt, có gì mai sẽ nói chuyện.

Tôi nằm xuống, dần tỉnh táo lại làm tôi không ngủ được. Nằm yên một lúc, thấy Hiền vẫn ngọ nguậy trong lòng tôi chưa ngủ. Tôi mới hỏi.

– Mấy giờ rồi em?

– Gần năm giờ sáng.

Với cái điện thoại cô trả lời. Cũng đến giờ sinh học mà tôi thường thức dậy.

– Anh đang ở đâu đấy?

– Anh ở nhà em.

Nghe thấy vậy, tôi liền giật mình, ngồi dậy.

– Đây không phải là nhà bố mẹ em, mà là nhà em.

Thấy sự bất an của tôi, cô nhoẻn cười kéo tôi nằm xuống, thủ thỉ…

– Anh có nhớ hôm mình uống cà phê không? Anh có nói, anh cần không gian riêng ấy. Em cũng nhận ra mình cũng cần không gian riêng, nên em đã mua căn hộ này. Căn hộ của riêng em, mua bằng tiền riêng của em. Căn hộ này chỉ anh và em biết thôi.

Ngừng lại một chút rồi cô tiếp tục.

– Khi nằm cạnh anh như thế này trong căn nhà của riêng củ mình, trên chiếc giường mình tự sắm em thấy rất hạnh phúc, em thấy rất mãn nguyện, em thấy mình chỉ cần thế này là đủ.

Cô trườn lên nằm lên người tôi, gối đầu vào lòng ngực tôi. Tôi nằm yên, cảm nhận sức nặng của cơ thể cô, sự ấm áp mà cơ thể cô đang truyền sang tôi, vuốt ve tấm lưng mềm mại của cô. Tôi cảm nhận được tình cảm của cô qua nhịp tim đang đập rộn rã kia, tôi không thể không tự hỏi tình cảm của tôi dành cho cô là gì? Có phải là tình yêu năm nữ hay chỉ là bạn tri kỷ? Liệu trái tim tôi sẽ đập rộn rã như cô bây giờ?

Những câu hỏi này đã lặp đi lặp lại trong suốt thời gian qua, khi tôi mặc nhiên chấp nhận sự hiện diện của cô ngày càng sâu đậm, sự yêu thích khi có cô bên cạnh ngày càng tăng, tôi hưởng thụ sự quan tâm của cô, tôi hoài niệm những khoái cảm khi tiếp xúc với cô thể cô. Tôi chỉ cố gắng sự quan tâm cô nhiều hơn và những thỏa mãn tôi mang lại cho cô, đó là những gì tôi có thể mang lại cho cô.

Hiền nhỏm người lên, kéo cái áo thun tôi lên cao rồi cô chậm rãi hôn lên ngực tôi, hơi thở nồng ấm và sự mềm mại của đôi môi đã bắt đầu nhen ngọn lửa trong lòng tôi, làm những lăn tăn trong đầu tan biến dần, bắt đầu bị những ham muốn bản năng chiếm giữ.

Vô thức tôi đưa bàn tay vuốt ve đôi tai xinh xắn của trong khi cô vẫn đang hôn từng tấc da của tôi, tôi cảm nhận được nhiệt độ đang tăng lên từ hơi thở của cô. Cô trượt người hôn dần xuống bụng, dừng lại đưa tay lên tháo thắt lưng quần tôi, kéo nó ra khỏi chấn tôi, chiếc quần sịp đã phồng lên một cục. Cô dùng tay nhẹ nhàng xoa lên cái vồng cao, cảm nhận sự bành trướng của nó đang tăng lên, rồi cô đưa tay kéo cái quần sịp xuống, ngẩn ngơ nhìn con chim đang ngạo nghễ chĩa thẳng lên trời. Cô ngại ngần dùng bàn tay nắm lấy để cảm nhận sự vĩ đại của nó, cô vuốt ve lên xuống để xác định sự hùng dũng của nó. Rồi cô rụt rè cúi xuống đặt lên nó một nụ hôn con chim đã nhiều lần cho cô những khoái cảm trọn vẹn mà cô chưa bao giờ được hưởng thụ trước đây. Sự khao khát trong cô lại bùng lên, thúc dục cô mau chóng hưởng thụ những khoái cảm tiếp theo.

Cô chủ động kéo cái quần ngủ đang mặc ra khỏi chân, ngồi lên bụng tôi, cầm con chim đang vươn lên kia đưa vào nơi đang khao khát kia. Cô xuýt xoa khi con chim đang lấp đầy cái nơi đang khao khát của cô và hắt ra một hơi thỏa mãn khi đã được hoàn toàn lấp đầy. Cô ngả người chống tay lên ngực người tôi, để bớt đi cảm giác thốn khi sức nặng của cô được nâng đỡ bằng con chim đang hùng dũng vươn lên trong cô.

Cô rùng mình khi hưởng thụ đợt sóng khoái cảm đầu tiên khi tôi chủ động hẩy mông cái đầu tiên, tiếp theo là những đợt sóng dữ dội tràn đến khi tôi tiếp tục những cú hẩy mông tiếp theo. Cô bị nhấn chìm hoàn toàn trong những cơn sóng khoái cảm, cô đã mất kiểm soát hoàn gục trên người tôi với những tiếng kêu điên loạn ngắt quãng.

– Hừ… hừ… anh… ơi…

Rồi thình lình sự khoái cảm vượt qua sức chịu đựng của cô khiến người cô co rút lại kèm theo tiếng thét giải thoát, và sự co bóp điên cuồng trong lỗ bướm của cô, những dòng nước trào ra ướt đẫm chảy xuống phía dưới, cô gục xuống thoi thóp.

Tôi cũng ngừng lại khi cô gục xuống, một dòng nước trong cô chảy ra, làm ướt cả vùng bụng dưới rồi chảy xuống đệm, những đợt co bóp trong cô giảm dần, vẫn giữ nguyên sự cướng cứng trong cô, đợi cô quay lại để tiếp tục hưởng thụ những khoái cảm mới.

Tâm trí cô đã quay trở lại, cô cảm nhận được cái bướm cô vẫn được lấp đầy, cảm nhận được con chim đang nhẹ nhàng di chuyển trong đó. Những khoái cảm mới đang hình thành lan tỏa khắp người cô, khiến cơ thể cô run run.

Cảm nhận được những rung động của cô, tôi nhẹ nhàng ôm cô, lật người đè cô xuống dưới, con chim cương cứng vẫn nằm nguyên trong cái lỗ ấm áp kia. Tôi đợi một lát khi mắt cô khẽ mở ra.

– Anh tiếp tục nhé.

Tôi thì thầm nói với cô khi nhìn vào mắt cô, cô khẽ gật đầu và đưa tay lên ôm lấy lưng tôi.

– Vâng… anh tiếp đi.

Cô khẽ nói.

Tôi bắt đầu nâng hông đi ra đi vào trong cô, những khoái cảm của tôi lại tiếp tục được truyền lên, khiến cho mạch máu tôi lại chạy rần rần trở lại. Khi cô đã phát ra những tiếng rên trong miệng, tay cô đã bấu chặt vào lưng tôi, tôi bắt đầu gia tăng nhịp ra vào. Những tiếng rên của cô ngày càng rõ hơn, tay cô càng bấu chặt hơn, kéo tôi ghì chặt vào cô, hai chân cô quàng lên ép lấy hông tôi. Sự căng cứng bắt đầu xuất hiện trên người tôi, phía dưới những đợt khoái cảm ngày một nhiều lên bắt tôi phải ra tăng nhịp. Rồi đến khi tôi không nhấp kịp nữa theo những khoái cảm đang bùng lên mạnh mẽ, hông tôi căng cứng ép chặt tôi vào cô và tôi xuất ồ ạt vào trong cô, sự bùng nổ tràn qua người tôi khiến tôi không kìm gầm lên một tiếng. Ở bên dưới, cô cũng ngân lên một tiếng khi đón nhận cơn bùng nổ của tôi, cả người cô lại co rút lại, cô lại lịm đi lần nữa. Cả người cô bồng bềnh trong sự thư sướng, sảng khoái, làm cô tiếc nuối xa rời nó.

Những khoái cảm đã gột rửa đi những dư âm của rượu, cả người tôi cũng đang chìm trong cảm giác lâng, thư sướng. Trong lòng tôi, cô cũng đang dần lấy lại nhịp thở, cô nằm yên thiêm thiếp trong vòng tay tôi, tôi kéo chăn đắp lên người cô và tôi.

Tôi vẫn nằm yên ôm cô trong lòng, lắng nghe nhịp thở nhè nhẹ của cô, cảm nhận bàn tay cô đưa vào trong áo tôi, vuốt ve quanh vồng ngực của mình. Bỗng nhiên tôi nghe thấy tiếng nấc nghẹn ngào trong cổ cô, cô đang âm thầm khóc. Cô thảng thốt qua tiếng nấc.

– Anh ơi! Anh đã trao cho em những cảm xúc mãnh liệt mà em luôn muốn chìm đắm trong đó, nó luôn làm em khát khao để hưởng thụ. Thế mà em lại không thể trao cho anh cái quý giá nhất của người con gái. Em xin lỗi anh!

Cô dụi đầu vào ngực tôi khóc nấc lên. Những giọt nước mắt của cô làm ướt đẫm cả mẳng áo trước ngực. Tôi ghì chặt lấy cô, hôn lên tóc cô, dỗ dành.

– Em là người đầu tiên mang lại cho anh những khoái cảm mà anh chưa bao giờ được nếm thử trong đời và anh cũng luôn khát khao để được hưởng thụ. Anh cũng phải cảm ơn em!

Tôi dùng hai bàn tay đỡ lấy má cố để cô nhìn vào mắt tôi, vừa nói.

– Anh trân trọng bản thân em chứ không phải cái phù phiếm đó. Nín nào! Nín nào! Ngoan, nghe lời anh. Lát dậy, anh nấu đồ ăn ngon cho em ăn. Nếu không, mỗi ngày anh sẽ đưa em đi ăn quà nhé.

Cô nhoẻn một nụ cười mếu máo.

– Chỉ cần anh nấu đồ ăn sáng cho em thôi.

– Uh, được. Tí nữa anh nấu đồ ăn sáng cho em. Ngốc ạ!

Rồi cô cũng ngừng khóc, tôi đưa tay khẽ lau những giọt nước mắt còn loang trên má cô.

– Em ngốc thật à?

– Uh, ngốc chứ còn gì nữa. Ai lại đi thương cảm cho cái vớ vẩn ấy.

Cô vùng lên ôm chặt lấy tôi.

– Kệ em ngốc. Nhưng em vẫn hối tiếc.

Im lặng một lát, cô nói.

– Tối hôm qua em gọi điện về xin phép ngủ qua đêm ở nhà bạn. Mẹ em nhắn em là mời anh đến nhà ăn cơm vào dịp tất niên đấy. Em chưa đồng ý để đợi hỏi ý kiến anh.

– Ý em thế nào?

– Dịp tất niên thường sẽ bao gồm tất cả các gia đình các cô chú em, nên rất đông. Em sợ anh sẽ khó xử. Em muốn anh làm quen dần dần. Người đầu tiên là cô út của em, cô như người mẹ thứ hai của em. Sau đó mới là gia đình em.

– Vậy nghe theo em.

– À mà anh này. Tết này em sẽ đưa mẹ anh đi sắm Tết. Mẹ đồng ý rồi, mẹ còn bảo mọi năm, anh chỉ đi cùng đưa mẹ đến chợ rồi ngồi đợi ở ngoài thôi. Năm nay, em sẽ thay anh. Anh đừng giận em nhé, vì không xin phép anh.

– Không sao, mẹ anh đồng ý là được.

– Em quý mẹ anh lắm và cũng cảm thấy mẹ cũng quý em. Em rất ngưỡng mộ gia đình anh và cũng thèm không khí gia đình như thế. Và bố anh nữa, lúc đầu em thấy bố ít nói, tưởng bố anh sẽ khó tính lắm, nhưng gặp mấy lần mới thấy bố hiền. Hôm trước, em còn nói chuyện cả buổi chiều với bố anh, bố còn khen em ngoan đấy.

– Em toàn đến trộm vào những lúc anh không có nhà à?

– Xí… em nhớ anh, em mới đến. Ai ngờ, anh toàn đi đâu ấy.

– Vậy anh bật mí cho em mấy chỗ anh hay đến nhé, để em biết mà tìm anh nhé.

– Vâng.

– Một là ở nhà thằng Trí, bọn anh hay sửa xe cùng nhau ở đó. Hai là câu lạc bộ tin học của trường, mà anh là thành viên BĐH. Ba là đi chơi với em. Bốn là ở nhà.

– Em cứ nghĩ là anh sẽ làm các dự án ở nhà, nên không dám gọi điện làm phiền, chỉ muốn qua nhìn thấy anh.

– Thường ban ngày anh ít ở nhà lắm, không ở chỗ thằng Trí thì cũng ở CLB. Các dự án anh làm buổi tối, với lại anh có thể tranh thủ làm khi đi học hoặc ở CLB.

– Vâng. Anh muốn dậy chưa?

– Uh, dậy đi em. Dậy còn ăn sáng, không nên ăn quá muộn sẽ dễ làm cơ thể mệt mỏi.

– Vâng.

Cô bật dậy, rồi kéo tay tôi đứng dậy. Cô nhặt quần dưới đất đưa cho tôi, rồi mặc quần áo của mình. Vừa đi ra ngoài cô vừa nói.

– Căn hộ này có bảy mươi mét vuông thôi. Có một phòng ngủ, một phòng tắm, phòng khách và nhà bếp thông nhau. Em cũng không cải tạo lại nhiều, chỉ lắp lại nội thất và mua thêm những vật dụng chưa có.

Căn hộ của cô được bố trí trang nhã, đơn giản, tiện dụng, không quá phô trương nhưng ấm cúng. Cô kéo tôi đến cái minibar, được bố trí giữa phòng khách và bếp, như là một vách ngăn khu vực bếp và phòng khách.

– Cái này em làm thêm dành riêng cho anh. Đây này, em mua sẵn mấy chai rượu rồi, cũng không biết anh thích loại nào nữa, sau này sẽ mua thêm.

Rồi cô kéo tôi đến chỗ sofa.

– Anh ngồi xuống đây. Em rất muốn thử cảm giác được ngồi vào lòng anh xem tivi.

Cô ngồi vào lòng và bật tivi.

– Ưm… thích anh nhỉ. Anh ngồi yên một lúc nhé, để em hưởng thụ cảm giác này.

Cô ngồi trong lòng và ôm lấy cổ tôi, tivi đang phát chương trình ca nhạc. Được một lúc, cô tự nhiên bật dậy.

– Đi tắm rồi còn ăn sáng. Anh dùng nhà tắm trước đi.

– Em dùng trước đi, anh cần phải chống đẩy mấy cái cho dãn gân đã, nếu không cả ngày sẽ uể oải.

– Vâng. Em tắm trước vậy.

Một lúc sau cô bước ra đứng nhìn tôi đang chống đẩy.

– Ui… thảo nào cơ bắp anh đẹp thế. Ngày nào anh cũng tập thế à.

– Uh, nó thành thói quen rồi. Nếu không tập gì, cả ngày sẽ cảm thấy uể oải.

Cảm thấy đã đủ tôi dừng lại, đứng lên ôm lấy cô nói.

– Em cũng phải tập đi để nâng cao sức khỏe.

– Hì hì… anh nhìn em này, có chỗ nào béo đâu, chỗ nào cũng đẹp mà.

– Anh bảo em tập để khỏe chứ, có phải bảo em béo đâu.

– Được rồi, em sẽ xem xét lời anh. Anh vào đi tắm đi.

Đi theo vào nhà tắm, cô hướng dẫn.

– Bàn chải đánh răng này là của anh, dao cạo râu em để trong tủ, có cả bọt và nước hoa sau cạo râu nữa. Trong nhà tắm có cả dầu gội đầu và sữa tắm của anh, giống như loại anh đang dùng ở nhà. Khăn tắm mới em để đây nhé, nếu anh cần thêm thì trong tủ này có thêm này.

– Nào lại đây anh ôm cái để cảm ơn sự chu đáo của em nào.

Cô lao vào vòng tay tôi, để tôi siết chặt.

Sau khi bước ra khỏi phòng tắm, tôi thấy cô đang ngồi trên ghế sofa xem tivi, trên người đã thay bộ quần áo mới với chiếc áo len cao cổ và quần jeans.

– Rất tiếc em chưa kịp mua thức ăn, nên bữa sáng nay anh không được trổ tài rồi. Mình ra ngoài ăn.

0 0 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x