Triệu Đức Tam

Chương 89

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Phần 89
Hắn vốn muốn cho Trương cục ra mặt, nhưng sợ cô biết mình cùng Mã Lan quan hệ quá thân mật, huống hồ với cái con thuyền mà hắn đang ngồi cùng với Trương cục còn không có nắm chắc, hắn sợ lật thuyền nên chỉ có thể tạm thời nghĩ biện pháp khác. Hắn vốn là người quật cường lại cơ trí, hắn không tin Cao Hổ Sinh có thể một tay che trời ở cái dương thị này, chắc chắn sẽ có một ngày quật ngã hắn.

Do đã xin nghỉ việc một ngày, Triệu Đức Tam cũng không vội mà quay lại làm, phiền não một hồi, tản bộ một vòng, gọi điện cho lan ty hỏi thăm tình hình Mã Đình, biết được Mã Đình đã bình tĩnh, mới yên tâm một chút. Quyết định nhân cơ hội này đi bệnh viện thăm Lý San San.

Hắn gọi cho Lý San San, hỏi cô nằm viện nào, liền đánh xe trực tiếp đi bệnh viện nhân dân Du Dương.

Lúc đi vào cửa phòng bệnh, nghe thấy Lý San San cùng người nhà nàng đang nói chuyện, Triệu Đức Tam tại cửa ra vào ho khan một tiếng, gây nên chú ý của mọi người, cười ha hả đi vào, thăm hỏi cha mẹ Lý San San một chút, tỏ vẻ quan tâm ngồi tại bên giường cô hỏi: “San San ngươi cảm thấy thế nào rồi? Có đỡ tí nào không?”

Triệu Đức Tam có thể đến thăm Lý San San, cô cảm thấy rất ngạc nhiên, có chút không tin vào mắt mình nhìn hắn, nháy mắt, nói: “Tốt hơn nhiều, hai ngày truyền nước nữa liền xuất viện.”

“Ừm” Triệu Đức Tam gật gật đầu.

Cha mẹ Lý San San vốn là cán bộ về hưu, đứng ở một bên thấy Triệu Đức Tam đối với nữ nhi của mình rất quan tâm, nhìn nhau, khóe miệng hiện lên nụ cười hài lòng.

Triệu Đức Tam thuộc về loại đại nam hài mọi người nhìn là thích, thân hình cao lớn, rất làm người khác ưa thích.

“Ý… Đúng rồi, ngươi hôm nay làm sao không có đi làm a?” Lý San San đột nhiên kinh ngạc hỏi hắn.

“Không phải là ta xin phép nghỉ để tới thăm ngươi sao.” Hắn dỗ ngon dỗ ngọt nói, để Lý San San trong lòng cảm giác ngọt ngào, cười yếu ớt nói: “Xin phép nghỉ để tới thăm ta à? Thật sự làm ta có cảm giác được yêu chiều mà sợ.”

“Ngươi bị bệnh gì a? Ta còn chưa hỏi.” Triệu Đức Tam tùy ý mà hỏi thăm.

“Không có gì, chỉ là cảm nhẹ thôi.” Lý San San mỉm cười nói.

Triệu Đức Tam “Ừ” một tiếng, nói đùa nói: “Tranh thủ thời gian hồi phục sớm mà làm lại đi, không đến lúc người về thì ta đã cướp vị trí của ngươi rồi.”

“Tặng cho ngươi chứ sao.” Lý San San cười ha hả nói, ba mẹ nàng ở một bên cười không nói lời nào.

“Được rồi, ta còn không có hứng thú với vị trí của ngươi đâu.” Triệu Đức Tam cười khẽ nói.

“Ha ha… Gần đây trong cục có cái đại sự gì không?” Lý San San hỏi.

“Không có chuyện gì… Tuần trước Trương cục để cho ta đi theo tới thị ủy một lần, sự tình liên quan tới an toàn sản xuất ở mấy mỏ than, còn lại không có chuyện gì.”

“Nha…”

Lý San San nhìn Triệu Đức Tam ánh mắt là lạ, người tinh ý vừa nhìn liền biết cô nương này tâm trí lộn xộn. Ba mẹ nàng ở một bên hết thảy nhìn thấy trong mắt, cho tới nay luôn thúc giục cô tìm bạn trai, thấy tình cảnh này, mẹ của nàng cười ha hả hỏi Triệu Đức Tam: “Tiểu Triệu, ngươi có người yêu chưa?”

“Ta vẫn còn chưa có ai để ý.”

Triệu Đức Tam là đứa bé lanh lợi, trong lòng minh bạch ý tứ của mẹ Lý San San.

“Úc… San San cũng chưa có người yêu, ta cùng ba của nàng luôn hối thúc tìm cho mình một tấm bạn trai, nhưng mà cái ánh mắt của nó đặt trên đỉnh đầu, đi công tác hơn hai năm rồi mà còn chưa tìm được ai thích hợp.”

“Nha… Ha ha, không vội nha, dù sao cô ấy còn trẻ, loại sự tình này chỉ có thể ngộ mà không thể cầu.” Triệu Đức Tam nói xong liếc một chút Lý San San, gặp gương mặt của nàng có chút đỏ bừng, vậy mà bắt đầu ngại ngùng, bĩu môi nói: “Mẹ, nói những lời này làm gì nha!”

“Cứ làm theo lời ta và cha ngươi đi, ngươi tranh thủ thời gian tìm người gả, năm nay cũng hai bảy hai tám rồi, mấy năm nữa ai còn muốn gả cho ngươi nữa”.

“Vậy cũng phải tìm người thích hợp chứ không thể chọn bừa được.” Lý San San liếc qua Triệu Đức Tam, ngượng ngùng cúi thấp đầu xuống.

“San San vừa xinh đẹp lại ưu tú, mẫu người như này khẳng định là thần tiên trong lòng nam nhân, nhất định sẽ tìm được người chồng tốt, thúc thúc không phải lo lắng quá”. Triệu Đức Tam ung dung cười nói.

Cha mẹ Lý San San đối đãi với Triệu Đức Tam rất tốt, cực lực ám chỉ từ hành động tới lời nói, một mực muốn tác hợp con gái mình với hắn.

Triệu Đức Tam cũng rất tự nhiên ứng biến, cũng không biểu lộ rõ thái độ, không phản đối, cũng không tiếp thụ, tạo cho hai người bọn họ cảm giác lập lờ nước đôi.

Bốn giờ hơn, điện thoại di động Triệu Đức Tam vang lên tiếng tin nhắn, hắn vội lôi điện thoại ra xem, là Mã Lan nhắn tin, nhờ hắn tới chăm sóc Đình Đình, nàng có chút việc trong công ty cần giải quyết.

Triệu Đức Tam đọc tin nhắn xong, hướng Lý San San nói: “San San, ta còn có chút việc, đi trước, ngươi sớm khỏi bệnh còn đi làm nha.”

“Ừm.” Lý San San cười ha hả gật gật đầu, “Ngươi bận bịu thì cứ đi đi.”

Chào cha mẹ nàng xong, từ bệnh viện đi ra, hắn hướng thằng đến nhà Mã Lan.

Khi hắn tới biệt thự nhà Mã Lan, đã không thấy xe của nàng đâu, hắn đi vào cửa biệt thự, nhấn chuông vài lần, tiếng bước chân tới gần, truyền đến thanh âm của Đình Đình có chút khàn khàn. “Ai nha?”. Hiển nhiên trải chuyện vừa rồi, cô giống như lập tức cảnh giác lên rất nhiều.

“Ta, Đức Tam đây.” Triệu Đức Tam nói.

Cửa lập tức mở ra, Mã Đình lạnh nhạt nhìn hắn, nói: “Đức Tam ca ca, ngươi đã đến.”

“Ừm.” Triệu Đức Tam đi vào, thuận tay đóng cửa lại, đưa tay nhẹ nhàng khoác lên trên vai thơm của cô, ôn nhu mà cười cười, nói: “Ở nhà một mình à, muội đang làm gì vậy?”

“Không làm gì.” Cô xoay người yên lặng đi tới cạnh ghế sa lon ngồi xuống, cúi đầu, cảm xúc rất tồi tệ.

Triệu Đức Tam theo ngồi xuống một bên, nắm cả vai của nàng, vỗ nhẹ nói: “Đình Đình, vui vẻ lên chút, nhìn ngươi trước kia kìa, ta thích nhìn ngươi dáng vẻ nhảy nhót tưng bừng.”

Mã Đình chậm rãi quay sang, khẽ chau mày, quệt mồm, ủy khuất nói: “Đức Tam ca ca, ta bị người khác cưỡng bức, ngươi còn có thể cùng ta làm chuyện đó a? Có để ý hay không?”

“Nhìn ngươi nói kìa.” Triệu Đức Tam ôm cô nắm vào trong lồng ngực của mình, dựa vào bả vai, “Ca ca sẽ không ngại, ngươi đừng suy nghĩ làm gì nhiều.”

Triệu Đức Tam âm thầm thề, nhất định phải nghĩ biện pháp tiêu diệt Cao Hổ Sinh, mặc dù thế lực của hắn có chút cường đại, nhưng nếu có thể nắp thóp điểm yếu của hắn bèn có cách trị.

Mã Đình từ trong ngực hắn ngẩng mặt lên, ngây thơ nói: “Ca ca, vậy chúng ta làm chuyện kia có được hay không?”

Triệu Đức Tam tâm tình có chút phức tạp, nói: “Đình Đình, đừng nghĩ tới những chuyện này vội, ta muốn ngươi vui vẻ trở lại đã.”

“Ca ca, là ngươi vẫn để ý.” Cô thõng mặt xuống.

“Không phải, ta không phải như muội nghĩ đâu.” Triệu Đức Tam vỗ nhẹ bờ vai của nàng, an ủi cô.

“Vậy thì chúng ta làm.” Cô ngẩng mặt lên nói, thất lạc bên trong mang theo điểm điêu ngoa.

Triệu Đức Tam nghĩ chốc lát, bèn nói: “Vậy được chứ sao.” Nói liền đem tiểu nha đầu này bế thốc lên, trực tiếp đi lên lầu hai hướng phòng ngủ của cô đi tới, đặt lên giường.

Mã Đình tự mình động thủ cởi quần áo thể thao ra, đem áo len cởi xuống, giờ trên người nàng không còn mảnh vải nào che thân, phía trên đôi thỏ trắng mềm mềm kia là hai hạt đậu nhỏ hồng hồng vô cùng khả ái.

“Ca ca, ta giúp ngươi cởi thắt lưng.” Cô ngồi xếp bằng trên giường, đưa tay bên cạnh Triệu Đức Tam cơi dây lưng cho hắn, kéo bảo bối của hắn ra, trên mặt lộ ra nụ cười vui vẻ, dùng đôi tay nhỏ không ngừng vuốt ve.

Triệu Đức Tam bị tiểu nha đầu trêu đùa, không nhìn được dụ hoặc, nhìn thân thể còn chưa phát dục hết kia, không nhịn được đưa tay lên nhẹ nhàng vuốt ve đôi bánh bao nhỏ…

Mã Đình thuận thế nằm xuống, nói: “Ca ca, hôn nó đi.”

Triệu Đức Tam nuốt ngụm nước bọt, đem miệng hướng tới hạt đậu nhỏ kia, dùng đầu lưỡi ở phía trên nhẹ nhàng vạch thành vòng tròn, tiểu nha đầu hơi cong người lên làm lộ ra cửa hang hồng phấn không hề có chút lông bao bọc nào.

Triệu Đức Tam liếm nhẹ một đường qua đôi thỏ trắng, hướng thẳng xuống bụng nhỏ không chút mỡ thừa kia, thẳng tới khu vực mẫn cảm của Đình Đình, không ngừng liếm nhẹ kích thích nàng, làm cho nàng có cảm giác nhột nhột vội vàng cuốn mình lại, rên nhẹ một tiếng “Ài!”.

Triệu Đức Tam dùng miệng không ngừng liếm mút cánh hoa nhỏ kia, chờ nó hoàn toàn mở ra, nước nhờn lóng lánh như những giọt sương sớm ban mai, bèn bò tới cơ thể non nớt kia, cự vật hướng thẳng cửa hang chậm rãi chen vào, cảm giác rất chật chội mà hắn chưa từng trải qua, tinh thần hắn không khỏi có chút phấn chấn, ôn nhu an ủi thiếu nữ chưa thành thục này.

“Ca ca, thật thoải mái.” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mã Đình đỏ bừng, mang theo nụ cười vui mừng, giống như trước đó bị cưỡng bức chưa từng có phát sinh qua.

“Cảm giác như thế nào?” Hắn cười dâm hỏi.

“Thật ngứa, ca ca ngươi nhanh một chút.”

“Ừm…” Triệu Đức Tam tăng nhanh nhịp độ.

“Ây… Ca ca… Thật ngứa… Ta muốn đi tiểu… a… a…” Mã Đình thoải mái rên rỉ.

“Chờ một chút cùng ca ca ra cùng ngươi.” Triệu Đức Tam thở phì phò, chín cạn một sâu, mỗi một cái dập đều mang theo chút lực đạo, quá kích thích.

… Bạn đang đọc truyện Triệu Đức Tam tại nguồn: https://truyen321.net/trieu-duc-tam/

“A… a…” Triệu Đức Tam thực sự nhịn không được, nhanh chóng rung động mấy cái, liền phun ra, sâu bên trong nhị hoa lập tức rót tràn đầy, lúc rút ra, Mã Đình đứng lên, nhìn thấy dòng nước đục chảy ra hai bên mép cửa hang, cười hì hì nói ” Ca ca thật là nhiều nha”.

“Ừm, muội thích không?” Triệu Đức Tam thở hồng hộc nói.

“Thật thoải mái.” Mã Đình ngây thơ mang trên mặt nụ cười thỏa mãn. “Dù sao rất dễ chịu, cảm giác như ta muốn đi tiểu vậy”.

“Đây không phải là nước tiểu, đó là ngươi sướng quá nên cơ thể tiết ra một thứ nước.” Triệu Đức Tam cố gắng giải thích chút kiến thức sinh học cho tiểu cô nương.

“Được rồi, nhanh đi tắm đi, đừng để nó chảy ra giường”. Triệu Đức Tam sợ nàng mang thai, trực tiếp trần trùng trục bế nàng đi vào phòng vệ sinh, tỉ mỉ tắm rửa cho nàng, dùng tay móc sạch sẽ bên trong mới yên tâm.

Mã Lan móc ra chìa khóa mở cửa tiến vào, Mã Đình đang dựa vào trong ngực Triệu Đức Tam, Triệu Đức Tam vội bỏ tay khỏi đôi vai cô, đứng dậy nói: “Lan tỷ, ngươi đã trở về.”

“Ừm.” Mã Lan đóng cửa lại, đi đến trước sô pha ngồi xuống, sầu lo mà nhìn Mã Đình, nói: “Đình Đình, người ở nhà có nghe lời ca ca không đó?”.

“Có chứ, ta rất là ngoan.” Mã Đình thần thần bí bí đối với Đức Tam cười, Mã Lan có chút ngạc nhiên, lúc cô đi thì con gái cô vẫn còn sa sút tinh thần, vậy mà bây giờ đã tươi như hoa, thật sự không thể không bội phục thủ đoạn của nam nhân trước mặt mình.

“Được, để ta đi nấu cơm”. Mã Lan không có ngồi vài phút liền đứng dậy nói ” Đức Tam ngươi ngồi đây nhé, ta đi nấu cơm rồi cùng ăn”.

Mã Lan đi vào phòng bếp, Mã Đình lại khoác lên cánh tay Triệu Đắc, dựa vào ở trên người hắn, Triệu Đức Tam cảm giác trong lòng lo lắng bất an cực kỳ, sợ Mã Lan sẽ hoài nghi.

Lúc ăn cơm Mã Đình luôn gắp thức ăn cho Triệu Đức Tam, làm Mã Lan có chút ghen tị. “Nữ nhi à! Ngươi không thể gắp thức ăn cho ta sao, sao lại có mỗi ca ca của ngươi được đối xử tốt thế?”Cô còn nói đùa nói, hoàn toàn không biết nữ nhi của mình trong lòng suy nghĩ cái gì.

Thời gian dần trôi qua, Mã Lan cảm giác nữ nhi Đình Đình đối với Triệu Đức Tam ánh mắt cùng cử động đều có chút vượt qua phạm vi nhất định, trong lòng cũng có chút cảm giác nghi ngờ nhưng cũng sẽ không nói ra, cô tự nhủ chắc mình lo lắng quá.

… Bạn đang đọc truyện Triệu Đức Tam tại nguồn: https://truyen321.net/trieu-duc-tam/

Cơm nước xong xuôi, Mã Lan nói cho Triệu Đức Tam, cô đã để luật sư đem cao hổ phát lên tố, qua một thời gian ngắn liền mở phiên toà thưa kiện. Băng @ lửa! Tiếng Trung mặc dù biết rõ kết quả không lạc quan, nhưng nàng cần vì nữ nhi đòi lại một cái công đạo, nhất định phải tranh thủ một chút, mới biết được kết quả đến cùng như thế nào.

0 0 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x