Triệu Đức Tam

Chương 156

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Có câu nói có tật giật mình, Triệu Đức Tam giờ phút này chính là loại tâm thái này, hơi thấp cúi đầu, thậm chí không dám nhìn tới ánh mắt của Trương cục.
Tống trưởng phòng thanh âm rất nhỏ suy đoán nói: “Trương cục, có phải hay không là Cao tổng bên kia để lộ ra, chúng ta đều biết tình hình nghiêm trọng của chuyện này, không thể là những người ngồi đây nói chuyện này ra… đây không phải là tự vác đá đập vào chân mình hay sao?”

“Trương cục, Tống trưởng phòng nói cũng đúng, chúng ta là người trực tiếp quản lý Cao tổng, nếu là người nội bộ chúng ta tiết lộ ra thì không có khả năng. Ta nghĩ Trương cục nên hỏi lại Cao tổng xem có phải tin tức từ chỗ hắn mà ra hay không?” Vương phó cục nói.

Trương cục rũ một chút mí mắt, lạnh lùng nói: “Hỏi hắn thì sao, còn có tác dụng gì nữa, Dư Phó Thị trưởng đã biết chuyện này, hơn nữa thái độ của Dư Phó Thị trưởng rất nghiêm khắc trong chuyện này, chỗ ngồi của ta có thể sẽ lung lay, các ngươi cũng nên chuẩn bị tâm lý đi, rất nhanh Dư Phó Thị trưởng sẽ tới đây đó, Được rồi, các ngươi tất cả ra ngoài đi!”

Lúc Triệu Đức Tam đi theo Vương cục phó cùng Tống trưởng phòng đi ra thì Trương cục đột nhiên gọi lại hắn: “Tiểu Triệu, ngươi chờ một chút!”

Triệu Đức Tam trong lòng không khỏi có chút giật mình cùng khẩn trương, trong đầu nghĩ có phải hay không là Trương cục đã tra ra được người báo cho Dư Phó Thị trưởng chính là hắn. Cảm giác hai chân có chút run rẩy, chậm rãi xoay người, mặt đầy lo lắng sợ hãi, nặn ra một tia cười ấp úng nói: “Trương cục, ngài còn có gì phân phó sao?”

“Tiểu Lý, ngươi đem cửa kéo lên cũng đi ra ngoài một chút.” Trương cục đối với Lý San San phân phó nói.

Sau khi đuổi Lý San San ra, Trương cục hỏi hắn: “Tiểu Triệu, ngươi cảm thấy chuyện này có thể là người nội bộ của chúng ta tiết lộ ra hay không”

Trương cục lời này rõ ràng là nói cho ta nghe, Triệu Đức Tam trong đầu nghĩ, không khỏi rùng mình một cái, thần sắc có chút kinh hoảng, cố gắng trấn tĩnh, nói: “Hẳn sẽ không chứ? Vương cục phó cùng Tống trưởng phòng cũng đều biết chuyện này rất nghiêm trọng, với lại Trương cục ngài cũng dặn dò nhiều lần, hẳn sẽ không nói ra chứ?”

Trương cục từ trên ghế làm việc đứng lên, đi tới trước mặt hắn, ngưng mắt nhìn hắn, nửa ngày không nói lời nào, cái này làm cho Triệu Đức Tam trong lòng căng thẳng, chẳng lẽ nói Trương cục người đó chính là hắn?”Trương cục, ngài chớ nhìn ta như vậy… Ta… Ta không nói qua với bất kỳ người nào chuyện này.” Triệu Đức Tam liền vội vàng nói.

“Ngươi… Ngươi cảm thấy có phải hay không là Vương cục phó lỡ miệng?” Trương cục nói, “Con người này, chểnh mảng trong công việc, một chút tinh thần trách nhiệm cũng không có, ta có chút hoài nghi là hắn đi ăn uống nhậu nhẹt đâu đó, vô tình nói ra.”

Cái này làm cho Triệu Đức Tam có chút thất kinh, hơn nữa cảm thấy mừng rỡ khôn kể xiết, tốt, nếu Trương cục hoài nghi lão Vương bát đản, như vậy Triệu Đức Tam cảm thấy mình vừa vặn tới, biết thời biết thế, để tăng tính nghi ngờ của Trương cục đối với Vương phó cục, thì chốn quan trường hay dùng kế phản gián, đặc biệt là hắn sẽ dùng kế này. Thần không biết, quỷ không hay.

Vì vậy Triệu Đức Tam nheo mắt, giả bộ suy tư một phen, nhỏ giọng nói: “Trương cục, cái bữa ngươi cùng Vương cục phó đi Thành ủy họp, ta nghe nói cái hội nghị này cũng có liên quan tới việc thay đổi nhân sự có đúng không?”

“Giá hai ngày ngươi cùng Vương cục phó đều đi Thành ủy đi họp, ta nghe nói cái hội nghị này trong có hạng nhất nghị trình là liên quan tới đầu năm nay Thành ủy các đơn vị đổi giới chuyện, đúng không?”

“Cũng có chút liên quan.” Trương cục có chút hồ đồ”Ngươi hỏi cái này để làm gì?”

“Trương cục, ta không biết ngài có biết hay không, Vương cục phó theo như công linh mà nói so với người thì còn lớn hơn, lý lịch trong cục cũng dài hơn người, đối với cái ghế Cục trưởng cũng đã nhăm nhe lâu rồi, nói không chừng cái hội nghị lần này hắn mượn chuyện này đem ngài… Đem ngài đánh rớt đài… Để hắn có thể ngồi lên ghế cục trưởng… Ta chỉ là như vậy suy đoán.”

Trương cục cõng qua người suy nghĩ một chút, càng nghĩ càng cảm thấy Triệu Đức Tam nói có đạo lý, lập tức liền bị hắn mê hoặc, bắt đầu đối với Vương cục phó bắt đầu nghi ngờ.

“Ngươi lão Vương này! Không nghĩ tới hắn lại bề ngoài như vậy mà lại chân trong chân ngoài, định dâm sau lưng ta à! Hừ!” Trương cục quay mặt lại cắn răng nghiến lợi nói.

Triệu Đức Tam nhìn thấy phản ứng của Trương cục, biết mình phản gián đã thành công, vì vậy nói: “Trương cục, không có chuyện gì ta đi làm việc trước.”

Trương cục quay lưng lại, khoát khoát tay nói: “Đi đi.”

Triệu Đức Tam từ trong phòng làm việc Trương cục trở lui ra, đi tới cầu thang thì vô tình đụng phải San San, nàng hỏi Triệu Đức Tam: “Trương cục đem ngươi lưu lại là có chuyện gì?” Được rồi, ta đi xuống.” Triệu Đức Tam giả bộ nghiêm túc, hình như là bị Trương cục phê bình vậy.

Làm Lý San San trong lòng cũng có chút lo lắng, cũng không dám trở về phòng làm việc, rất sợ Trương cục khiển trách.

Ngày này trong phòng làm việc bầu không khí rất khẩn trương, không riêng gì phòng làm việc, mà toàn bộ trong cục sau khi truyền ra chuyện này, mặc dù ban đầu căn bản không biết vụ tai nạn ở mỏ than của Cao Hổ Sinh, nhất thời toàn bộ cục đều đang hoài nghi đoán già đoán non. Bởi vì tất cả mọi người đều biết Dư Phó thị trưởng đã đề ra công tác an toàn trong khai thác khoáng sản, nếu như phát sinh tai nạn nặng, xảy ra thương vong, thì trách nhiệm của người đứng đầu là không thể chối cãi.

Dư Phó thị trưởng còn chưa tới trong cục, cũng không làm ra chút đọng tĩnh nào cả, nhất thời trong cục nổi lên những lời đồn Trương cục chuẩn bị rớt đài, Vương cục phó sẽ lên thay, Những lời này truyền đến tai Trương cục, càng như là dầu thêm vào lửa khiến cho nàng càng hoài nghi rằng kẻ tiết lộ chính là Vương cục phó, nhưng dù sao nàng có lo lắng thì vẫn còn chỗ dựa chính là chồng nàng làm Phó phòng Tổ chức Tỉnh ủy, cho nên nàng cũng không đến mức quá lo lắng sẽ mất chức, mà căn bản là chuyện này sẽ làm giảm sự tín nhiệm của Tỉnh ủy với nàng.

Ngược lại là Vương Quốc An, ngươi lão Vương bát đản, muốn đá ta rớt đài! Cẩn thận lại gậy ông đập lưng ông.

Dư Phó thị trưởng buổi sáng bởi vì còn phải họp ở Thành ủy nên cũng không có dịp tới Cục than đá hỏi tội, nhưng đến chiều cũng không có thấy tới cục than đá, mà là gọi tài xế, chỉ mang theo một tên tùy tùng đi tới nông thôn, tới mỏ than của Cao Hổ Sinh điều tra một phen, cũng bởi vì lâu nay vấn đề đãi ngộ tiền lương không tốt, nên từ miệng các công nhân thì dò la ra cách đây không lâu đúng là có một vụ tai nạn mỏ than, chết không ít người. Tại chỗ đại phát lôi đình, trực tiếp gọi tới cho Cao Hổ Sinh lửa giận đùng đùng yêu cầu mỏ than dừng khai thác, sau khi xử lý xong chuyện này rồi mới quyết định.

Sau khi Dư Phó thị trưởng rời đi, Cao Hổ Sinh vội vàng gọi điện cho Trương cục cấp báo chuyện này, vừa vặn toàn thể nhân viên họp bàn vì vấn đề này, Triệu Đức Tam là người cuối cùng được Cao Hổ Sinh gọi điện báo, mơ hồ nghe ra giọng nói khổ cực từ bên trong điện thoại, khóe miệng toát ra một tia nụ cười âm lạnh.

Nghe điện thoại xong, Trương cục để điện thoại lên trên bàn, nghiêm túc nói: “Cú điện thoại này là cao hổ sinh gọi cho ta, Dư Phó thị trưởng vừa mới đi xuống mỏ than điều tra tình hình, xem ra nhất định cục chúng ta đợt này sẽ mất đi chén cơm, các ngươi làm xong chuẩn bị tâm lý đi!”

Lời nói của Trương cục không chỉ đích danh là ai nhưng mà ai cũng đoán ra là Tống trưởng phòng và Vương phó cục chuẩn bị gánh hậu quả, hai người cúi đầu, không nói lời nào, sau lưng đổ mồ hôi lạnh.

Trương cục là lãnh đạo không thích họp hành nên bình thời rất ít họp, nhưng hôm nay nhìn biểu tình nghiêm túc, giọng nghiêm nghị, làm cho cả hội trường đều nín thở không dám thở mạnh, ai cũng nghĩ là lần này gặp chuyện gì đó khá lớn và Trương cục sẽ mất cái ghế này.

Dư Phó thị trưởng từ nông thôn trở lại thành phố đã là ban đêm, cho đến sáng ngày thứ hai hơn chín giờ liền tự mình chạy tới than đá cục, lại một cuộc họp khẩn cấp được triệu tập, hơn nữa rõ ràng chỉ thị phàm là công chức trong cục thì đều phải tham gia, mục đích tự nhiên không cần nói cũng biết, giết gà dọa khỉ.

Có thể nói trừ Triệu Đức Tam trong cục tất cả mọi người đều không muốn tham gia cái cuộc họp này, chỉ có Triệu Đức Tam trong lòng trông đợi Dư Phó thị trưởng đến càng sớm càng tốt, hắn chỉ muốn biết Dư Phó thị trưởng có thể thực hiện lời nói của hắn hay không, nghiêm trị lãnh đạo cục và Cao Hổ Sinh…

Dư Phó thị trưởng cũng coi như là một Bao Thanh Thiên của Du Dương thị này, bình thời nhìn bình dị gần gũi, ngay từ đầu buổi họp đã nổi trận lôi đình, ngay trước mặt của mọi người, thái độ tương đối nghiêm túc phê bình Trương cục cùng Vương cục phó, hai người cứ thế cúi đầu không nói một lời, thậm chí không dám thở mạnh.

Phê bình hai người xong, Dư Phó thị trưởng cũng không từ bỏ ý đồ, mà trợn mắt thở phì phò mắng to toàn bộ mọi người: “Không biết nuôi các người trong cục làm cái gì, cả mấy chục con người, ngay từ đầu năm ta đã nói cái việc an toàn này không cho phép xảy ra tai nạn, ta nhấn mạnh không biết bao nhiêu lần, nếu có xảy ra phải báo cáo gấp, đây xảy ra tai nạn lớn như vậy, lại còn giấu giếm không báo, các ngươi là muốn lừa gạt ai đó? Mỗi lần ở trong hội nghị ta hỏi tới vấn đề này thì hót hay như chim, làm tốt, tốt lắm, có bao giờ các ngươi tự mình đi kiểm tra hay không, hay là ngồi một chỗ ăn chơi.” Dư Phó thị trưởng uống một hớp nước, tức giận lắc đầu thở hổn hển, tạm ngừng một hồi.

Buổi họp không khí ngột ngạt cực kỳ, tất cả mọi người cúi đầu không dám lớn tiếng thở, chỉ có thể mặc cho Dư Phó thị trưởng phê bình. Triệu Đức Tam ngồi ở dưới cúi đầu, trong ánh mắt mang theo ý cười, mừng thầm, chờ Dư Phó thị trưởng xử lý trách nhiệm đối với người đứng đầu.

Cuối cùng, chuyện mong đợi nhất của Triệu Đức Tam cũng xuất hiện, Dư Phó thị trưởng còn chưa nguôi giận, vỗ bàn nói: “Mấy lãnh đạo các người đừng nghĩ chuyện lớn như vậy có thể lừa được Thành ủy! Tại nạn xảy ra ở mỏ than của Cao Hổ Sinh ta đã đi kiểm tra qua, trong lòng rất rõ ràng! Ta một mực luôn nhấn mạnh, xảy ra chuyện sẽ truy cứu trách nhiệm! Ta nhìn các ngươi đây là biết rõ núi có hổ nhưng vẫn muốn vuốt râu hổ, muốn thử sự nhẫn nại của ta phải không? Hôm nay, ta cũng không chỉ đích danh vị lãnh đạo nào sẽ xuống chức! Ngày mai thành phố sẽ có điều động cán bộ, thỏa mãn cái tính thách thức vuốt râu hùm của các ngươi! Ta cũng không tin, cả trăm người như vậy, có mấy cái mỏ than quản lý cũng không xong! Kẻ nào không làm nổi, cút ngay cho ta!”

0 0 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x