Triệu Đức Tam

Chương 154

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Phần 154
Hai người nhất thời sợ ngây người, Triệu Đức Tam dùng sức đem nàng đẩy ra, rút khẩu pháo đang nằm sâu trong người cô, trong nháy mắt một cảm giác tê tê dâng lên, toàn bộ tinh dịch của hắn phun đầy lên mông cô, nàng nhíu mày một cái, nhưng cũng không còn thời gian mà xử lý nữa, tốc độ cực nhanh cài áo sơ mi lại, đem quần từ trên hông kéo xuống, hắng giọng hỏi bên ngoài: “Ai nha?”

“Lý tỷ tỷ, là ta.” Bên ngoài truyền tới thanh âm tô tĩnh.

Lý San San nhỏ giọng cho Triệu Đức Tam nói: “Mau mặc quần.”

Không đợi nàng nói, Triệu Đức Tam cũng đã không còn thời gian mà lau tinh dịch nữa mà kéo vội quần lên, lau mồ hôi trên mặt một cái.

Sau khi đã chuẩn bị xong mọi thứ như ban đầu, Lý San San mới đi tới mở cửa.

Mặc dù trong cục tất cả mọi người đều biết tô tĩnh có biểu tỷ đang làm ở Tỉnh ủy, nhưng Lý San San cũng chẳng hề sợ nàng, thậm chí quan hệ của hai người có chút lạnh, cười nói: “Tô tĩnh, có chuyện gì không?”

Tô tĩnh nhìn vào bên trong một cái, trên mặt mang nụ cười yếu ớt nói: “Lý tỷ tỷ, ta tìm Triệu Đức Tam.”

Triệu Đức Tam đứng ở ghế salon hỏi: “Có việc gì thế?”

Tô tĩnh nói: “Đang giờ làm ngươi đi đâu mà không thấy bóng dáng?”

“Ồ, Lý thư ký tìm ta nhờ sửa mấy quy trình kiểm tra của cục ta, có chuyện gì?” Triệu Đức Tam thuận miệng nghĩ bừa ra một cái lý do không thể chê vào đâu được, đột nhiên hắn dùng mắt quét ngang qua cái ghế salon thì nhận ra Lý San San còn chưa mặc quần lót, vẫn còn đang ở trên tay vịn ghế salon, một chút bất, bước về trước hai bước, dùng thân mình che lại, với lấy quần giấu sau lưng, nhất thời hắn cảm giác như đang cầm củ khoai nóng vậy, sợ bị Tô Tĩnh nhìn thấy, một lần nữa hỏi nàng: “Tìm ta có chuyện gì a?”

“Đương nhiên có chuyện rồi.” Tô tĩnh liếc hắn một cái, “Ngươi đi đâu, Tống trường phòng gọi điện tìm, làm ta phải chạy đi tìm ngươi.”

“Tống trường phòng tìm ta?” Triệu Đức Tam hỏi, đứng tại chỗ thậm chí không dám nhúc nhích, cảm giác trong tay cầm củ khoai nóng thật k biết phải giấu đâu, đành bước lên đằng trước không thể để Tô Tĩnh thấy được.

“Ừ, Tống trường phòng mới vừa gọi điện cho ta, bảo ta tìm ngươi trở về gọi điện cho hắn gấp.” Tô tĩnh nói, “Ngươi làm xong việc cho Lý tỷ tỷ thì về phòng gấp, đừng có chạy lung tung kẻo Tống trường phòng tìm không ra thì người mệt đó.”

“Được, biết ngươi đi xuống trước đi, không có người trong phòng làm việc lỡ có ai tìm.” Triệu Đức Tam nóng lòng đem nàng đuổi đi.

“Ngươi nhớ gọi ngay cho Tống trường phòng!” Tô Tĩnh nhắc nhở hắn, quay mặt sang Lý San San cười ha hả nói: “Lý tỷ tỷ, vậy ta đi xuống.”

Lý San San đối với nàng nhẹ gật đầu cười, đem nàng đưa ra cửa phòng làm việc, nhìn nàng đi tới cầu thang mới trở lại trong phòng làm việc đóng cửa lại, xoay người lại thấy Triệu Đức Tam đối với nàng quỷ tiếu, hơn nữa lại đang cầm cái quần lót chữ T của nàng, mới ý thức mình mới vừa rồi dưới tình thế cấp bách đã quên mặc, vén bên dưới thấy trống rỗng, mặt đầy mắc cỡ đỏ bừng, nói: “Ngươi… Ngươi làm sao cầm của ta?”

“Mới vừa rồi ngươi ngay cả quần lót cũng không mặc, thiếu chút nữa bị tô tĩnh nhìn thấy, may ta kịp thời phát hiện, giấu đi.” Triệu Đức Tam nói.

“Đưa ta.” Lý San San đi lên trước từ trên tay hắn lấy lại quần lót, khom người mặc vào nhưng vừa kéo lên tới bẹn thì đột nhiên nhíu mày một cái, lấy tay sờ mông một chút nhìn thấy chất lỏng màu trắng tanh tanh, nói: “Sao ngươi bắn thứ chết tiệt này lên mông ta, bẩn chết đi.”

“Ta giúp ngươi lau một chút.” Triệu Đức Tam đi tới trước bàn làm việc cầm lên giấy vệ sinh xé một đoạn, vén quần nàng lên, lau sạch tinh dịch trên mong rồi lại cười đểu vỗ mông cô vài cái.

Lý San San nghiêng đầu qua phong tình vạn chủng cười hỏi: “Làm sao? Còn muốn nữa à, dám không?”

Triệu Đức Tam buông xuống quần nói: “Còn nữa cái rắm nha, ta phải đi gọi điện cho Tống trường phòng, không biết hắn tìm ta có chuyện gì.”

Lý San San xoay người lại ôm hắn, nâng lên gương mặt trắng nõn tuấn mỹ, nghiêm túc hỏi hắn: “Triệu Đức Tam, ngươi mới vừa nói ngươi yêu ta, có phải là thật hay không?”

Triệu Đức Tam sửng sốt một chút, biết Lý San San đối với hắn đã động tình, nếu đã nói nói như vậy, cũng không thể bây giờ liền lên tiếng chối đi, với phải thì gật đầu nói: “Thật.”

Lý San San cười hì hì tựa đầu tựa vào trong ngực hắn, cảm giác hạnh phúc cực kỳ.

“Tốt lắm, ta đi xuống, còn phải gọi điện cho Tống trường phòng.” Triệu Đức Tam đem nàng đẩy ra, kéo cửa ra đi ra ngoài.

Trở lại phòng làm việc, tô tĩnh liếc hắn một cái, hỏi: “Đã sửa xong cho Lý thư ký rồi?”

“Mới vừa rồi còn kêu là Lý tỷ tỷ, sao chớp mắt đã thành Lý thư ký rồi.” Triệu Đức Tam khẽ cười một tiếng, trở lại trước bàn làm việc ngồi xuống, đốt một điếu thuốc…

“Ta muốn kêu thế nào thì kêu, ăn nhập gì tới ngươi nha.” Tô tĩnh tức giận nói.

Triệu Đức Tam cười khổ nói: “Hảo hảo hảo, theo ngươi đi.”

Tô tĩnh hỏi: “Ngươi chưa gọi điện cho Tống trường phòng?”

Triệu Đức Tam lấy điện thoại di động ra nói: “Ta đang chuẩn bị gọi mà.” Vừa nói vừa móc điện thoại ra goi cho Tống trường phòng.

Tống trường phòng nghe điện ngay tức thì, liền nói: “Tiểu Triệu, buổi trưa đi ra ngoài một chuyến, có người muốn gặp ngươi chút.”

Triệu Đức Tam đầu óc mơ hồ hỏi: “Ai… Ai nha?”

Tống trường phòng nói: “Cao tổng, Cao tổng muốn mời ta cùng ngươi ăn cơm chung.”

Cao hổ sinh muốn mời Tống trường phòng ăn cơm, cái này còn nói được, nhưng chỉ đích danh phải dẫn theo hắn, Triệu Đức Tam trong lòng cũng đã suy đoán ra bảy tám phân, trong này nguyên do nhất định là vụ tai nạn lần trước. Vì để tránh phiền toái sau này. Triệu Đức Tam từ chối nói: “Tống trường phòng ta không đi, để ngài đi cùng Cao tổng là được rồi.”

“Ai! Người ta Cao tổng nói muốn ngươi tới cùng nhau ăn cơm, ngươi làm sao có thể không đến, ngươi đây không phải là không cho người ta mặt mũi mà, cứ quyết định như vậy, tan việc trực tiếp tới tửu lầu hải sản tôn kế.”

Còn không cho Triệu Đức Tam giải thích, Tống trường phòng liền cúp điện thoại.

Triệu Đức Tam để điện thoại di động xuống, suy nghĩ, rốt cuộc có đi hay là không chứ? Tống trường phòng nếu cũng đã nói như vậy, không đi thì không nể mặt Tống trường phòng vì vậy hắn quyết định đi, để coi Cao Hổ Sinh muốn gì!

Tô tĩnh quay đầu lại hỏi hắn: “Tống trường phòng tìm ngươi có chuyện gì nha?”

Triệu Đức Tam sửng sốt một chút, khẽ cười lắc đầu một cái nói: “Không có chuyện gì, chỉ hỏi xem nay có ai tìm hắn hay không.”

Tô tĩnh ồ một tiếng lại quay đầu lại, tiếp tục tập trung vào màn hình máy tính.

Triệu Đức Tam nhìn đồng hồ thấy chưa tới giờ tan việc, bèn lên QQ mà nhắn tin cho Lý San San, hỏi xem nãy có sướng hay không…

Chơi đến khi tan làm, Tô TĨnh rủ hắn đi ăn cơm nhưng hắn đã kiếm cớ từ chối, chờ nàng đi ra khỏi phòng làm việc, mới rời cục than đá, đón một chiếc xe đi thẳng tới nhà hàng đã phó ước, dọc đường đi hắn suy đoán một phen, giống như một tiểu nhân vật thì có gì mà cần phải mời mình đi ăn cơm, nhất định là có chuyện muốn nhờ, không cần nói cũng biết, nghĩ cũng biết là liên quan tới tai nạn mỏ than đá.

Nếu đáp ứng tới tham gia bữa cơm, Triệu Đức Tam cảm thấy thì nhất định phải cho Cao Hổ Sinh một chút tín hiệu đừng lắm khó hắn, Triệu Đức Tam mặc dù trời sanh tính hoa tiếu, nhưng cũng không phải là một loại người âm hiểm thấy lợi thì mờ mắt, hắn vốn căm ghét loại người như vậy. Hắn là người yêu ghét rõ ràng, mối thù của Mã Lan còn chưa báo xong hơn nữa hắn đã gửi thư nặc danh cho Dư Phó thị trưởng về vụ tai nạn lần đó, giờ hắn làm ra bộ mặt ung dung sung sướng đi phó ước.

Đến trong tửu lầu, dựa theo tin nhắn chỉ đường của Tống trường phòng. Lúc đẩy cửa đi vào trong, mặc dù còn rất nhiều xích mích với Cao Hổ Sinh nhưng cơ mặt hắn đã giãn ra không ít.

Triệu Đức Tam khóe miệng hơi nhếch lên, trên mặt mang lên nụ cười nhẹ nhõm, đẩy cửa ra, chỉ thấy bên trong ngồi đó là Cao Hổ Sinh và Tống trường phòng.

Thấy hắn đi vào, Cao Hổ Sinh cười ha hả đứng lên hướng hắn chào hỏi: “Tiểu Triệu, tới rồi, mau tới ngồi, mau ngồi xuống.”

Tống trường phòng trêu ghẹo nói: “Tiểu Triệu, ngươi nhìn người ta Cao tổng hôm nay đặc biệt chỉ đích danh đạo hiệu để cho ta kêu ngươi cùng nhau tới ăn cơm, chỉ sợ ngươi không tới hôm nay Cao tổng cũng không cho ta ăn cơm a.”

Triệu Đức Tam ung dung không vội vã cười, đi tới bên cạnh Tống trường phòng, kéo ra một cái ghế ngồi xuống, nói: “Ta hôm nay nhờ có Tống trường phòng mới được ngồi ăn cơm cùng ngài, thật là hạnh ngộ.”

Cao Hổ Sinh mắt híp lại, trên mặt mang nụ cười giả tạo, nói: “Tiểu Triệu ngươi nhìn, Tống trường phòng nói ngươi chính là tay trái tay phải nha, nói lại người trong cục đều là lãnh đạo của ta, làm sao mà không mời ngươi được, ngươi tới là còn cho ta chút mặt mũi đó, Tống trường phòng ngươi nói có đúng hay không?”

“Phải phải, Cao tổng, tiểu Triệu cũng tới rồi, tranh thủ thời gian mang thức ăn lên đi, chúng ta có chút đói bụng rồi.” Tống trường phòng cười ha hả.

Cao Hổ Sinh phất tay một cái, phục vụ viên mang thức ăn lên. Một tên phục vụ cung kính rót rượu.

“Tới, Tống trường phòng, tiểu Triệu, chúng ta uống một ly.” Cao Hổ Sinh nâng ly nói.

Triệu Đức Tam cũng chỉ bưng ly lên, cùng cao hổ sinh nhẹ nhàng đụng một cái, nhìn hai người uống cạn rượu trong ly, hắn chỉ nhấp môi.

Cao hổ sinh buông ly xuống chép miệng một cái, móc ra một hộp nhuyễn trung hoa, từ bên trong rút điếu thuốc ra, nói: “Ta biết Tống trường phòng tửu lượng rất khá, không biết tiểu Triệu thế nào a?” Vừa nói vừa rút điếu thuốc, khom người đứng lên châm thuốc cho hai người.

Sau khi châm lửa cho Tống trường phòng, đến Triệu Đức Tam thì hắn giơ tay ra từ chối, móc bật lửa trong túi ra, nói: “Cao tổng cứ để ta tự làm.”

“Ai, tiểu Triệu, việc nhỏ này cứ để ta.” Cao hổ sinh một phen không chịu từ bỏ ý đồ cười, bật lửa đã để gần điếu thuốc của Triệu Đức Tam, hắn không còn cách nào bèn lấy tay che cho bớt gió, ngậm điếu thuốc mà hút một cái, nói: “Hay là chúng ta hôm nay cởi mở mà uống rượu, hôm đó ở tại mỏ than ta tiếp đãi các lãnh đạo không tốt, không dám mời loại thuốc này chỉ sợ Trương cục không chịu được mùi khói, Tống trường phòng, tiểu Triệu hai người đừng để bụng nha.”

… Bạn đang đọc truyện Triệu Đức Tam tại nguồn: https://truyen321.net/trieu-duc-tam/

“Đâu có. Chúng ta cũng đều là người thông tình đạt lý, ha ha.” Tống trưởng phòng a a cười.

“Đúng rồi, tiểu Triệu, tửu lượng của ngươi như thế nào a?” Cao Hổ Sinh lại lập lại một lần nữa vấn đề này, “Nếu là tửu lượng tốt, ba chúng ta hôm nay phải làm một chầu ra trò a, không say không về, hôm nay Trương cục không có ở đây, các ngươi yên tâm mà uống.”

“Ta tửu lượng không tốt lắm.” Triệu Đức Tam nói.

Ai ngờ Tống trưởng phòng, là một tên ngu ngốc, khai thật ra, cười ha hả tố giác nói: “Tiểu Triệu, ngươi chớ nên khách sáo, Cao tổng là một người hàng sảng, uống nhiệt một chút, không giấu gì Cao tổng, trong cục chúng ta thì tiểu Triệu uống có số có má đó, ta còn chưa nhìn thấy hắn say đâu.”

Cao Hổ Sinh hít một hơi khói, nói: “Tiểu Triệu đây là không cho ta mặt mũi a?”

Nhìn người này cười xảo trá, Triệu Đức Tam biết mình nếu muốn âm thầm đánh ngã hắn, nhưng ngoài mặt không thể cùng hắn đối chọi gay gắt, vì vậy cười nói: “Cao tổng nói vậy không đúng rồi, có thể cùng ngươi ngồi chung một chỗ đã là vinh hạnh cho ta lắm rồi, chiều ta còn phải đi làm, chỉ sợ ảnh hưởng công việc thôi.”

Cao Hổ Sinh cười nói: “Sợ gì chứ, Tống trưởng phòng cũng đang ngồi đây mà, Trương cục và Vương phó cục hôm nay đi họp ở trên thành phố rồi mà, ai kiểm tra ngươi đâu.”

Lão này nguyên lai đã điều tra hết động tĩnh trong cục, Triệu Đức Tam trong đầu nghĩ, khó trách những người như này có thể tồn tại lâu như vậy trong thành phố.

“Không có sao, hôm nay nếu Cao tổng có nhã hứng uống rượu, vậy chúng ta liền theo Cao tổng uống một chút.” Tống trưởng phòng nói.

Triệu Đức Tam đối với Cao Hổ Sinh cười cười, lại nghiêng đầu nói với Tống trưởng phòng: “Nếu Tống trưởng phòng ngươi nói như vậy, chỉ cần ngươi không trách tội ta là được rồi.”

“Không có sao, uống đi, chúng ta công việc hôm nay cũng không có gì, từ ngày người ở phòng hậu cần chuyển qua, phụ giúp cho ta không ít việc, cũng chưa có cơ hội cảm tạ ngươi, hôm nay nhận cơ hội này để ta cảm tạ người một chút.” Tống trưởng phòng vừa nói vừa xưng huynh gọi đệ với Triệu Đức Tam.

Từ lúc mới bắt đầu công việc tới giờ, Tống trưởng phòng nghe theo Vương cục phó đích an bài, âm thầm làm khó Triệu Đức Tam, bây giờ Tống trưởng phòng đối với hắn đã không còn đề phòng nữa rồi, mà là tín nhiệm hắn.

“Có gì đâu, công việc của ta thôi mà. Cảm ơn Tống trưởng phòng đã dạy dỗ.” Triệu Đức Tam vừa tâng bốc vừa rót thêm một chén rượu cho Tống trưởng phòng bưng lên kính hắn: ” Tống trưởng phòng, ta kính ngươi một ly.”

“Tới.” Tống trưởng phòng hào sảng giơ ly lên tử cùng hắn đụng một cái, uống một hơi cạn sạch.

Cao Hổ Sinh vỗ mông ngựa,”Ài, hai người mải kính nhau quên mất ta rồi.”

Tống trưởng phòng ý thức được nhất thời bỏ quên mất chủ xị, vội vàng phân phó Triệu Đức Tam: “Tiểu Triệu, mau, rót rượu cho Cao tổng.”

Triệu Đức Tam đứng dậy rót rượu cho Cao Hổ Sinh, rồi lại rót cho mình cùng với Tống trưởng phòng.

Cứ như vậy bà người vừa ăn vừa uống, Triệu Đức Tam vẫn chờ Cao Hổ Sinh nói thẳng vào chủ đề chính, không có việc gì thì chẳng tự nhiên thương nhân mới quan chức đi ăn uống, nó cũng chỉ là quan hệ bình thường giữa quan chức và thương nhân mà thôi, hống hồ mỏ than của Cao hổ Sinh xảy ra chuyện lớn như vậy, mặc dù Trương cục ra mặt giúp hắn giấu giếm, nhưng cũng không thể chỉ dựa vào lời nói của một người có thể bao che được hết.

Triệu Đức Tam cảm thấy không hiểu là từ đầu tới giờ ngoài việc xưng huynh gọi đệ uống rượu thì hắn chẳng nhắc gì tới các việc khác cả, cho đến cuối cùng Tống trưởng phòng uống nhiều rồi, mới không cố kỵ gì hỏi: “Cao tổng, hôm nay ngươi mời chúng ta đi uống rượu nhất định là có chuyện phải không? Có chuyện gì cứ nói, nếu có thể giúp nhất định chúng ta sẽ giúp.”

Cao Hổ Sinh dựng ngón tay cái lên: “Tống trưởng phòng, người sảng khoái! Thật ra thì ta vẫn còn lăn tăn chuyện tai nạn trong mỏ than lần trước, Tống trưởng phòng phải hỗ trợ ta a.”

“Làm gì có vấn đề gì chứ?” Tống trưởng phòng nghĩa bạc vân thiên nói, “Trương cục cũng muốn che giấu việc này mà, còn có vấn đề gì nữa.”

Cao Hổ Sinh đối với hai người ngồi trước mặt nháy mắt một cái, từ bên trong ví da màu đen móng ra hai phong bao, đặt ở bên trên mặt bàn trước mặt hai người.

Triệu Đức Tam nhìn cái phong bao trước mặt, nhìn theo độ dày cũng có thể ước chừng ít nhất năm chục ngàn trở lên.

Cao Hổ Sinh cười hắc hắc nói: “Tống trưởng phòng, tiểu Triệu, đây là một chút thành ý, biếu các ngươi.”

Tống trưởng phòng uống cũng khá nhiều rồi. Sắc mặt đỏ thắm, cặp mắt kính hạ xuống lộ ra hai con người ti hí giống như các cụ đã dạy “mắt thì ti hí mắt lươn, như quân trộm cắp như phường bất lương”, nhìn thấy phong bao dày như vậy mắt sáng rực lên như đèn pha ô tô, vội vàng đút phong bao kia vào trong người, a ha cười nói: “Cao tổng, yên tâm đi, chuyện này sẽ không xảy ra vấn đề gì, ngươi cứ yên tâm tiếp tục kiếm tiền từ mỏ than đó đi ha ha.”

“Tống trưởng phòng, sau này trong mỏ than lỡ có chuyện gì còn phải dựa vào ngươi giải quyết rồi, ha ha.” Cao Hổ Sinh thấy hắn nhận lấy tiền, đốt điếu thuốc, biểu tình thật là ung dung.

Triệu Đức Tam nhìn phong bao đặt ở trước mắt, cũng không có thò tay ra lấy, mà thái độ làm cho Cao Hổ Sinh không khỏi lo lắng, nụ cười trên mặt có chút gượng gạo, nói: “Tiểu Triệu, cất đi, phần này là của ngươi.”

“Cao tổng, cái này… Cái này không tốt lắm đâu?” Triệu Đức Tam nói.”Không có vấn đề gì đâu, ta biết lần trước có Trương cục ở cạnh nên ngươi không tiện cầm, hôm nay chỉ có ba người chúng ta, mau cất đi.” Cao Hổ Sinh cười ha hả nghĩ đại cái cớ để cho hắn cầm.

Tống trưởng phòng đã cất phong bì vào trong người rồi, Triệu Đức Tam nếu như không thu, hắn sẽ cảm thấy có chút lúng túng, vì vậy cũng khuyên hắn nói: “Tiểu Triệu, mau cất đi, để người ngoài thấy thì không hay cho lắm a.”

Triệu Đức Tam thật ra thì chính là chờ Tống trưởng phòng nói như vậy, hắn muốn để cho cả hai người đều cảm thấy hắn rất là nghe lời và coi trọng mặt mũi của lãnh đạo, như vậy sẽ buông lỏng cảnh giác với hắn, Triệu Đức Tam chính là muốn đem mình ngụy trang thành một nhân vật thấp bé nhất trong cục, để không ai để ý tới hắn và hắn có thể mặc sức mà tung hoành…

Triệu Đức Tam giả bộ dáng vẻ hèn nhát, nói: “Nếu Tống trưởng phòng nói như vậy, vậy… Vậy ta thu… Cao tổng, cám ơn ngươi.” Vừa nói hắn vừa từ từ, rụt rè đem phong bao trước mặt cầm lên rồi đút vào túi quần.

Nhìn Triệu Đức Tam cũng nhận tiền, Cao Hổ Sinh có thể nói là đã trút bỏ được một tảng đá, cũng sẽ không nghĩ tên này sau khi nhận tiền sẽ ám toán hắn nữa.

Tống trưởng phòng tửu lượng không tốt lắm nhưng mà được cái nhiệt tình và điếc không sợ súng, nên thường thì hắn là người đầu tiên ngã xuống.

Triệu Đức Tam để cho Cao Hổ Sinh an bài cho Tống trưởng phòng đi khách sạn, nên hắn mượn cớ trở về cục đi lấy một món đồ, thoát thân rời đi. Nhưng hắn cũng không trở về trong cục, dù sao hôm nay các lãnh đạo không có nhà, mà trực tiếp lãnh đạo của hắn thì đã chết giấc rồi, nên chiều nay hắn có thể tự tiện nghỉ mà không ai quản lý.

Vốn là ban đầu hắn định về cục than đá, nhưng mà đi được nửa đường hắn đem phong bao mở ra xem, nhìn thấy một xấp tiền một trăm đồng, chừng khoảng tám cọc, tính ra là khoảng tám vạn đồng, nhiều hơn ba vạn so với tưởng tượng ban đầu của hắn.

Đây là Triệu Đức Tam lần đầu nhận hối lộ, phải nói là tâm tình của hắn rất lo lắng, thậm chí là hắn cảm thấy hối hận khi cầm số tiền này.

Đối với hắn mà nói, ở thời điểm này tiền không phải là cái mà hắn theo đuổi, cái hắn theo đuổi là địa vị chính trị, huống hồ hắn cũng không thiếu tiền để lo cho cuộc sống hiện tại, tuy chỉ là một chức vụ nho nhỏ nhưng lương tháng cũng là năm sáu nghìn đồng, vậy là cũng đủ tiêu xài rồi, hơn nữa cha hắn cũng lưu lại một căn nhà nên hắn không mất tiền thuê, cũng dư dả cho cái cuộc sống độc thân, giờ làm thế nào để tiêu số tiền này cho hiệu quả, định bụng mua một cái xe lấy phương tiện đi lại nhưng mà giá xe thì lại hơi cao mà lại sợ lời ra tiếng vào của những người trong cục. Nghĩ tới nghĩ lui, tùy ý nhìn ra ngoài cửa sổ thì bỗng dưng nhìn thấy bóng dáng của một trung niên thiếu phụ, đột nhiên lóe lên ý tới Bạch Linh, nghĩ tới nàng mới chỉ hơn ba mươi một chút, còn rất xinh đẹp mà hàng ngày phải đi làm chống đỡ ngôi nhà với người chồng tàn tật thật sự là không dễ dàng, vì vậy hắn không đi than đá cục nữa mà đi thẳng tới nhà Bạch Linh.

Đến đầu hẻm từ trên xe bước xuống, Triệu Đức Tam sợ bạch linh không có ở nhà, nên đã nhắn tin cho nàng, nhưng đợi một lúc không thấy có tin nhắn trả lời, chắc là nàng xót tiền nên không có trả lời hắn, vì vậy liền đi vào ngõ hẻm, đi tới cửa nhà Bạch Linh thì thấy cửa khóa.

Bạch tỷ không có ở đây? Triệu Đức Tam trong đầu nghĩ, xoay người chuẩn bị rời đi thì nhớ ra không phải rằng nàng có một người chồng tê liệt nằm trong nhà sao, làm sao có thể đưa hắn đi cùng được, rồi hắn lại xoay người nhìn lại trên cửa thì không thấy có khóa mà là khóa từ bên trong.

Triệu Đức Tam tiến vào khe cửa nhìn vào bên trong thì nhìn thấy dáng vẻ một nam nhân, nhìn kỹ một chút thì phát hiện ra đó chính là chồng của Bạch Linh, giờ phút này hắn đang ngồi và kế bên là một chậu nước, Bạch Linh đang lau người cho hắn, người gậy như que củi, cái thứ đồ chơi của đàn ông thì rủ xuống như con gà rù.

Ai, Bạch tỷ thật là đáng thương, Triệu Đức Tam thấy màn này, trong lòng không khỏi vì bạch linh cảm thấy tiếc nuối cho cô, vóc người cùng dung mạo vạn người mê vậy mà phải ngồi đây phục vụ hầu hạ một kẻ tật nguyền trong một ngôi nhà tan nát.

Đang cảm thấy tiếc nuối thì đột nhiên nghe tiếng Bạch Linh từ trong sân truyền tới: Chồng, ngươi banh chân ra một chút để ta lau chùi cái đồ chơi này, nhìn bẩn muốn chết ra.

Thanh âm đó hấp dẫn Triệu Đức Tam, chỉ thấy Bạch Linh đang ngồi xổm, bò sát háng của chồng cô, lộ ra tấm lưng trắng nõn, tóc dài sau ót buộc cao, nhìn thật là sexy dưới ánh nắng.

Một vị thiếu phụ tuyệt sắc như vậy, giờ phút này đang cam tâm tình nguyện lau chùi dưới háng một tên phế nhân, dùng khăn bông tỉ mỉ lau chùi những chỗ dơ bẩn.

Lúc này chồng của Bạch Linh lên tiếng, thở hổn hển hết sức mới nói nổi: “Vợ, nếu không thử một chút chứ?”

“Chồng, ngươi đừng động, ngồi yên, ta lau cho ngươi một chút.” Bạch linh đem thân thể của hắn dựng thẳng lên rồi tiếp tục lau chùi cái đồ chơi của chồng cô.

“Vợ, ngươi giúp ta làm một chút đi? Chúng ta thời gian thật dài không có làm cái việc kia.”

“Chồng, ngươi chớ có nói đùa, làm sao làm? Ngươi cũng không nhúc nhích được.” Bạch linh vừa nói vừa dùng khăn lông lau cái của nợ đang rủ xuống.

“Dùng miệng giúp ta làm một chút đi.” Tên phế nhân kia vẫn không chịu buông tha, bỗng nhiên có chút phản ứng trở nên cứng rắn, nhưng mà Bạch Linh đã che khuất, Triệu Đức Tam không nhìn thấy.

Nhưng sau khi nghe thấy cái yêu cầu của tên phế nhân đó, cảm giác ghen tuông trong lòng Triệu Đức Tam nổi lên, Làm sao một người phụ nữ vạn người mê như vậy lại phải đi dùng miệng hầu hạ một tên phế nhân như vậy, cảm giác bất bình nổi lên. Hắn bắt đầu lấy hết sức mà đập cửa.


Còn tiếp…

Cảm ơn bạn đã đọc truyện ở website truyen321.net, trước khi thoát website làm ơn click vào banner quảng cáo bất kỳ để truyện được UPDATE nhanh hơn!

0 0 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x