Tiếng kêu đòi nợ của thân xác

Chương 7

trước
tiếp

Phần 7
Ông Nhân vừa về tới cửa, đang lấy chìa khóa thì thấy Nhung xách 2 chiếc va li từ phòng của Paul bước ra. Nhung đi nhanh tới với câu nói: Em chờ anh về và cùng bước vào phòng. Ông Nhân ngạc nhiên chưa kịp hỏi thì Nhung nói:

– Em không thể lấy Paul!

Sau khi xách 2 vali để vào góc phòng, ông đến kéo Nhung ngồi xuống sofa, rồi hỏi:

– Có chuyện gì vậy?

Nhung bật khóc, đưa tay ôm lấy mặt. Tiếng khóc hực… hực… lớn dần làm rung hai vai Nhung.

Ông Nhân vào phòng tắm lấy chiếc khăn đem ra cho Nhung.

– Có chuyện gì, cứ bình tĩnh nói anh nghe.

Nhung lau mặt rồi nói:

– Em không thể lấy Paul. Vợ chồng gì mà đêm nào cũng đè em ra cưỡng hiếp.

– Đã ở với nhau cả tuần, sao lại có chuyện cưỡng hiếp?

– Em sợ, xin lỗi anh, em sợ nên lúc nào cũng khô, nên đêm qua Paul đã dùng vaseline, rồi đè em ra cố đút vào. Thấy cử động vũ phu của hắn, em vùng dậy đẩy hắn ra và nói: Nếu còn đụng đến người em, em sẽ chạy qua gọi anh, hắn mới tiu nghỉu ngồi xuống sofa. Sáng nay em đã cho chị Ngọc biết là em không thể lấy Paul. Em sẽ xuống Cali ở với chị ấy đến hết thời gian du lịch thì trở về Việt Nam. Ngày mai anh đi mua vé máy bay cho em. Em ở đây với anh 2 tuần, rồi đi Cali.

– Paul nói thế nào?

– Em nói với Paul là em không thể sống với anh ấy. Em trở về Việt Nam. Mặt Paul sượng sùng và chỉ nói: It depends on you – Nhung lại khóc… Muốn qua Mỹ em phải chịu nhục sống thử với nó. Nhưng cũng may cái sợ làm em khô, lúc nào cũng khô nên nó không vào được. Đêm qua nó giở trò vũ phu… Nhung lau mặt, rồi nói:

– Em trở về Việt Nam và nhớ anh cả đời – Nhung lại khóc…

Ông Nhân nói:

– Đừng khóc nữa. Tại sao phải về. Muốn ở Mỹ thì anh sẽ làm giấy tờ cho em.

Nhung mở mắt đỏ ngạc nhiên:

– Làm giấy tờ được, sao anh không nói với em từ tuần trước?

Ông đặt tay lên vai Nhung:

– Anh già rồi, nên không muốn can thiệp vào việc của em và Ngọc. Bây giờ anh mới có thể nói đến điều đó.

Nhung đứng dậy bước đến chỗ bàn để máy phone:

– Em đây chị. Em ở lại Mỹ. Anh Nhân sẽ làm giấy tờ cho em. Em đã trở về phòng anh Nhân.

Nhung nghe một lúc, rồi bảo:

– Chị Ngọc muốn nói chuyện với anh.

Ông Nhân đến, đỡ ống nghe từ tay Nhung:

– Anh nghe Ngọc… một lúc sau, ông cười: Nhung còn trẻ mà đẹp như thế, rồi sẽ khối ông theo. Ngọc yên tâm, thứ hai anh sẽ đưa Nhung lên City Hall làm giấy tờ… Ông cười: Rồi tuần tới, anh và Nhung sẽ đi đón em. Ông bỏ ống nghe xuống, bước đến sofa, vừa ngồi xuống thì Nhung ôm cổ, gục vào lòng ông khóc rưng rức.

Bên ly rượu thuốc, ông Nhân nhìn Nhung trong cái váy ngủ màu tím nhạt, để lộ hai cánh tay mịn, tròn trắng hồng và hai chân lên đến quá đầu gối. Tuần ở với ông, Nhung mặc toàn đồ bộ. Chắc tuần vừa rồi, đi shopping với Paul, Nhung đã mua loại váy này. Đẹp và quyến rũ. Ông không ngờ mình lại có cô vợ trẻ hết lòng thương yêu mình. Nghĩ đến Ngọc, đến người vợ đi theo tên Mễ của người bạn già và những viên thuốc của Ngọc, những viên thuốc sẽ giúp ông hưởng và làm thỏa mãn người vợ trẻ. Thuốc sẽ giúp ông tới tuổi nào chưa biết, nhưng cứ hãy biết bây giờ. Đêm nay ông lại được nghe tiếng rên, tiếng nói mê sảng của Nhung. Nghĩ đến Paul trước tình cảnh người vợ sống thử chưa được một tuần đã chạy, ông nhìn Nhung hỏi:

– Cả tuần Paul đối xử với em thế nào?

– Ban ngày thì nói năng lịch sự, nhưng đến đêm khi nghe tiếng rên từ phòng đối diện vọng sang thi lột váy em ra làm đủ thứ bằng miệng, bằng tay, nhưng em không chịu nổi mùi da thịt của hắn và rất sợ nên lúc nào cũng khô ran. Em cũng ngạc nhiên là tại sao mình lại khô đến như thế. Vì thế hắn càng càng cố, em càng thấy tởm và càng sợ. Sự chịu đựng chỉ có hạn nên đêm nào em cũng bảo hắn ngừng lại để em yên. Sợ hắn, nhưng em buồn là mình phải trở về Việt Nam, vì thấy sự chịu đựng đã tới chỗ cùng. Không ngờ anh có thể làm giấy tờ cho em mà lại im lặng khi biết em phải đi vào nghịch cảnh.

– Anh tiếc em, nhưng anh đã già. Anh sợ những bi kịch chồng già vợ trẻ ở bên này. Nhưng cũng may, ở cả tuần mà anh ta chỉ loanh quanh vòng ngoài, lại không hoàn hảo. Sờ mó làm người ta sợ thì thích thú kiểu gì, nhất là người đó lại là vợ.

Nhung nói:

– Anh ạ, ở bên đó một tuần, trong khi lật những cuốn băng sex để coi qua, em biết được một chuyện.

– Chuyện gì trong những cuốn băng đó?

– Giữa cả đống băng Mỹ đen với Mỹ đen, Mỹ trắng với Mỹ đen, có một cuốn trống trơn, không có chữ in và ảnh sex, chỉ có con số ghi ngày tháng và hai chữ P và N. Do tò mò, em cho vào máy coi thì giật mình, vì đó là băng ghi lại cuộc làm tình của Paul và chị Ngọc. Vì tự quay, máy để cố định nên chỉ coi được một hướng. Em đã ở với chị Ngọc cả tháng nên biết phim đó quay trong phòng chị Ngọc. Em không ngờ là chị Ngọc lại là người tình của tên da đen đó. Nhưng chỉ coi được khoảng nửa cuốn thì em ngừng vì thấy nó chơi chị Ngọc dữ tợn quá. Nhìn động tác của nó với tiếng kêu thảm thiết của chị Ngọc em thấy chóng mặt. Làm tình với người tình mà như cưỡng hiếp. Em lấy cuốn băng đó, tính để sau này nói chuyện với chị Ngọc. Em ngạc nhiên là tại sao chị ấy lại kéo em vào nghịch cảnh làm vợ người tình của chị. Không tìm được người thì thôi, sao lại phải làm như thế?

– Băng ghi ngày nào?

– Trước khi em qua một tháng, tháng 8.

Ông Nhân không muốn cho Nhung biết chuyện của mình với Ngọc trong tấn bi kịch Ngọc bỏ ông chạy theo Paul, nên im lặng một lúc rồi nói:

– Bây giờ em đã sống yên ổn bên anh nên không cần phải nói chuyện đó với Ngọc. Cứ coi như không biết, để họ sống yên với nhau.

– Dạ. Chị Ngọc sống một mình, có người tình như chàng Paul cũng được. Chị sống được với hắn, còn em thì thất kinh hồn vía. Nhưng từ chuyện rắc rối này mà em gặp anh. Như thế chẳng là cái duyên sao – Nhung ngừng lại một lát, rồi tiếp: Em mới coi được một nửa. Anh muốn coi không?

Ông lắc đầu:

– Để lúc khác. Bây giờ anh không muốn coi. Ngày mai anh đem cuốn băng ra tiệm sang lại một cuốn. Anh nghĩ Paul sẽ qua đòi, mình phải trả nó.

Ngọc tới ôm đầu ông ghì vào ngực một lúc, rồi lên giường, cởi váy nằm nghiêng nhìn ông. Ông Nhân yên lặng chiêm ngưỡng một họa phẩm khỏa thân. Ngọc vui khi thấy ông mê man nhìn thân thể mình nên quay lưng cho ông nhìn mông, rồi nằm dạng chân quay về phía ông. Thế nằm khêu gợi, nổi bật lên đám lông đen rậm hình tam giác trên mu. Nhung giơ hai tay như muốn ôm ông vào lòng với tiếng gọi: Lại đây với em anh.

Ông Nhân cần chờ thời gian cho thuốc ngấm, nên lấy cuốn băng Vietnamese Wife cho vào đầu máy và mở TV. Ông đến ngồi bên giường, nhìn lồn Ngọc một lúc rồi nói:

– Đêm nay anh được chiêm ngưỡng một họa phẩm tuyệt vời hơn bức họa “Cội Nguồn Nhân Gian” của Gustave Courbet.

Ngọc chồm dậy ôm đầu ông ghì vào lồn:

– Cảm ơn anh đã cho em được sống những giây phút như thế này.
— Hết —

Tác giả: Vu Sơn

0 0 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x