Thiếu gia phong lưu – Quyển 1

Chương 88

trước
tiếp

Phần 88
Ôn Nhu thầm cười, nụ cười thật khiến cho “hoa nhường nguyệt thẹn”, làm cho ánh mắt của Thường Nhạc có chút đẫn đờ. Lúc này, Ôn Nhu bỗng đưa tay ra ôm lấy cổ Thường Nhạc, hơi thở đinh hương tỏa ra, hai người liền quấn lại với nhau.

Lúc này thời gian dường như đọng lại, chỉ còn lại hai người bọn họ ôm ấp, hôn hít nhau.

Hiệp đấu thứ nhất, Ôn Nhu chiếm thế chủ động.

Nhưng rất nhanh, động tác trúc trắc của cô đã bán đứng lòng cô… Nhìn không ra, bác sĩ Ôn Nhu là một tay mới, xem ra trước đây đều bận rộn mua sắm không có thời gian nói chuyện yêu đương.

Thường Nhạc vốn định để cho cô gái thành thục này thoải mái, tùy ý xxx hắn, nhưng bây giờ xem ra việc này rất khó khăn, do vậy vị “có văn hóa” này rất tức giận, cuối cùng hắn giành lại thế chủ động.

Điều chỉnh ghế tự động về phía sau nửa mét, Thường Nhạc tư thế nửa nằm, một tay kéo Ôn Nhu vào trong lòng hắn, sau đó cúi thấp đầu thuận theo mái tóc của Ôn Nhu hôn lên vành tai cô, lại hôn lên mí mắt và chiếc mũi xinh xắn.

Ôn Nhu “ưm”nhẹ một tiếng, nhắm đôi mắt lại, khuôn mặt đỏ ửng hết lần này đến lần khác, thân thể không tự chủ được ngọ nguậy.

Tay trái của Thường Nhạc đỡ lưng Ôn Nhu, tay phải không ngại ngần gì tiến vào trong quần áo của người đẹp. Ôn Nhu theo bản năng có chút kháng cự, nhưng rất nhanh sau đó lại làm ra cử chỉ nồng nhiệt chào đón. Ngửi mùi hương tỏa ra trên người Ôn Nhu, mặt Thường Nhạc lộ ra vẻ say mê. Bàn tay thuận theo cổ áo nhẹ nhàng tiến sâu xuống dưới, dọc theo khe rãnh trắng như tuyết khiến người ta muốn phun máu, dần dần nắm lấy lớp bao phủ bên ngoài nơi cao ngất đầy đặn bên trái của Ôn Nhu….

Tuy rằng cách một lớp áo ngực ren đen, nhưng Thường Nhạc vẫn cảm nhận được sự tuyệt với khi chạm vào, mà Ôn Nhu thì bỗng khẽ trầm thấp rên rỉ, khẽ uốn éo vòng eo như rắn nước, một tay quấn chặt lấy eo Thường Nhạc. Cô nhắm chặt mắt lại, dường như không dám mở ra mà khuôn mặt xinh đẹp phiếm hồng kia lại không chỉ mê người mà còn mãnh liệt kích thích Thường Nhạc.

Thường Nhạc lại lần nữa biểu diễn “tuyệt chiêu sở trường”, không cần đến 0.0001 giây, trong nháy mắt hắn đã cởi được chiếc áo ngực kết cấu phức tạp cưa Ôn Nhu. Ôn Nhu bất ngờ mở mắt, trong đôi mắt đẹp mang sự sững sờ giống như Tần Uyển lúc đầu, thằng nhóc này cũng rất chuyên nghiệp rồi… Chẳng qua, Ôn Nhu và Tần Uyển không giống nhau ở chỗ, trong đôi mắt của cô ngoại trừ sự kinh ngạc ra thì nhiều hơn thế nữa chính là sự mong đợi.

Đặt áo lót ren sang một bên, Thường Nhạc nhẹ nhạc cởi từng chiếc cúc áo của Ôn Nhu… Cảnh xuân hiện ra.

Đôi “Ngọc Nữ Phong” của Ôn Nhu không nói là to, cũng không nói là nhỏ, nhưng được cái đầy đặn, cao ngất hơn nữa lại tròn trịa, trắng muốt. Có cảm giác tăng lên một chút thì quá to, giảm đi một chút thì lại quá nhỏ, có thể nói là đây là kiệt tác độc đáo của Thượng đế. Ngón tay của Thường Nhạc từng ngón, từng ngón đặt lên “đại bạch thỏ” trắng muốt kia, giống như đang chơi đàn piano, nhẹ nhàng từng phím đàn.

– Ư… a!

Cuối cùng Ôn Nhu cũng không chịu nổi sự kích thích mà phát ra những tiếng rên rỉ mơ hồ không rõ.

Âm thanh như vậy, tức khắc đem đến cho Thường Nhạc động lực còn mạnh hơn mấy viên Viagra, hắn to gan, hơn nữa còn có chút thô bạo, xòe ra những ngón tay thon dài đẹp ngang với ngón tay của những nghệ sĩ Piano, sau đó nắm lấy toàn bộ nơi mà khiến hàng nghìn hàng vạn người đàn ông ngày đêm mơ tới của Ôn Nhu …. Một trận cảm xúc tuyệt vời truyền đến, làm rung động từng tế bào của Thường Nhạc, điều này làm cho Thường Nhạc ngay tại chỗ thiếu chút nữa không kìm được. Cảm giác có được bộ ngực sữa cực phẩm trên tay, quả thực là khó thấy trong cuộc sống bình thường của hắn.

Thân thể của Ôn Nhu vì chưa từng quen với sự tiếp xúc thân mật như vậy mà run rẩy kịch liệt, trong miệng lẩm bẩm những âm thanh mà người thường cũng như người ngoài hành tinh nghe không hiểu. Sự xinh đẹp mà thành thục, e thẹn mà thuần khiết cùng hợp lại, tạo thành phong cảnh hoa lệ.

Lúc này, Thường Nhạc một tay vẫn tiếp tục xoa bóp, chăm sóc hai bên trái phải của Ôn Nhu, chỉ sợ “nhất bên trọng, nhất bên khinh”, mỗi một lần xoa bóp, mỗi một lần vuốt ve đều đem lại cho hai người những khoái cảm cực lớn…. Ngay sau đó, hai ngón tay của Thường Nhạc thành thục cố định nụ hoa bên phải của Ôn Nhu, một cách có tiết tấu trêu đùa nụ hoa tinh tế sớm đã gượng dậy kia, bừa bãi xoay xoay…

Có lẽ Ôn Nhu đã từng biết kiểu trận chiến này, nhưng cô chưa từng đích thân trải qua, do đó thân thể cô lại lần nữa run lên mạnh mẽ, khuôn mặt đỏ lưng như muốn tan thành nước.

Bất cứ người đàn ông bình thường nào đã tiến đến bước này gần như sẽ không không chế được bản thân, Thường Nhạc cũng không ngoại lệ, nhưng định lực của hắn lại tốt hơn người bình thường một chút mà thôi, cúi thấp đầu, hôn thật sâu đôi môi nhỏ gợi cảm của Ôn Nhu… Ôn Nhu dường như vẫn luôn trông mong giây phút này, rất khéo léo tự động đáp lại hắn một cách điêu luyện, cùng với đầu lưỡi của Thường Nhạc dây dưa không dứt, từng đợt nước miếng ngọt ngào truyền tới thấm vào ruột gan.

Đối mặt với Ôn Nhu đã hoàn toàn say đắm. Thường Nhạc vốn cũng gần như phát điên, chỉ duy trì một chút bĩnh tĩnh còn lại. Do đó, tay phải của hắn nhẹ nhàng vuốt ve chân của Ôn Nhu. Lúc này, đôi chân của Ôn Nhu vì sự vặn vẹo của cơ thể đã cong lên, Thường Nhạc dề dàng như bỡn vuốt ve đến giầy của cô.

Đương nhiên, Thường Nhạc không phải có ý vuốt ve giầy mà là dùng tay chầm chậm từ mắt cá chân, dùng kiểu mát xa xoa nắn, mơn trớn, không bỏ qua một tấc da thịt nào trên chân cô, chậm rãi vuốt ve đôi kiệt tác thon dài của Ôn Nhu.

Dần dần, tay của Thường Lạc từ gót chân cô mò tới bắp chân, lại từ bắp chân xoa nắn tới đầu gối, rồi sau đó từ đầu gối kéo dài lên lên cặp đùi làm cho người ta thèm thuồng …. Môi của Ôn Nhu bị Thường Nhạc trụ lại, phát ra những âm thanh kỳ lạ mà mê người, thân thể run lên, một tay muốn đẩy Thường Nhạc ra, nhưng động tác vô lực ngược lại lại giống như đang câu dẫn Thường Nhạc.

Vì vậy Thường Nhạc hung hăng nhéo một cái trên đùi cô, một xúc cảm rất hoàn mỹ và linh hoạt, cảm giác mềm mại, tê dại đồng thời đánh thẳng vào thần kinh của Thường Nhạc. Mà Ôn Nhu thì thân thể run lên mãnh liệt, một sự xâm phạm mạnh bạo bất thình lình làm cho người ta đau đớn, khổ sở, sau lại cảm thấy một sự vui sướng mãnh liệt trước nay chưa có, sau đó cả cơ thể đều sơ lụi đi.

Giờ phút này, dưới sự ngầm đồng ý của người đẹp, bàn tay gian ác của Thường Nhạc từ từ tiến vào trong chiếc váy khiến người ta cảm thấy như vô hạn kia.

Ôn Nhu “ưm” vài tiếng, theo bản năng nhắm mắt lại, kẹp chặt lấy tay của Thường Nhạc.

Thường Nhạc cũng không vội, càng không rút tay ra, chỉ chu đáo hôn lên khuôn mặt của Ôn Nhu, chậm rãi trêu đùa vành tai cô, sau đó hôn lên chiếc cổ trắng của cô ….. Một cảm giác tê dại, kỳ lạ truyền tới, Ôn Nhu dần dần thả lỏng, giống như một chú cừu nhỏ đợi bị thịt, hai chân vô thức buông ra, vô tình trung đổi thành tư thế “mở cửa” để cho bàn tay khiến cô xấu hổ lại vô cùng kích thích của Thường Nhạc dễ dàng tiến sâu vào khu vực cấm.

Dựa vào sự nuôi dưỡng của một Playboy, Thường Nhạc thâm nhập vào sâu một cách rất chuyên nghiệp…. Bàn tay dường như một mũi dao nhọn đi sâu vào một cách triệt để.

Dựa vào xúc cảm nhạy bén, Thường Nhạc cảm giác được viền tơ lụa trên chiếc quần lót đen của Ôn Nhu, còn thêu hình một bông hoa, điều này vô hình chung càng kích thích hắn. Khi tay hắn từ từ đi sâu xuống dưới, sững sờ phát hiện, chiếc quần lót gợi cảm của Ôn Nhu đã ướt sũng một mảng.

Bị Thường Nhạc phát hiện nơi tư mật của mình, khuôn mặt Ôn Nhu đỏ ửng lên, rên rỉ một tiếng vạn phần thẹn thùng. Khi cảm nhận được bàn tay xấu của Thường Nhạc chạm vào nơi mềm mại kia, toàn thân cô run rẩy, cắn chặt môi, miệng phát ra những tiếng rên rỉ kỳ quái.

Mà Thường Nhạc vẫn tiếp tục dùng ngón tay cách một lớp quần lót từ từ xoa xoa cánh hoa đã nở rộ đầy mật dịch của Ôn Nhu. Một khoái cảm ấm nóng, trơn ướt bao vây lấy ngón tay đang không chút kiêng kỵ gõ vào vùng cấm địa của Ôn Nhu.

Ngay sau đó, dưới sự ngầm cho phép của Ôn Nhu, ngón tay Thường Nhạc từ một bên viền quần lót gợi cảm đi vào, triển khai chính thức ý nghĩa của hào ngũ ngăn cách tiếp xúc thân mật. Theo đó là bộ lông mềm mại mê người, ngón tay Thường Nhạc từ từ hướng xuống, vượt qua ngọn đồi nổi bật đầy đủ, vượt qua thung lũng không đáy…. dựa vào tinh thần vạn lý trường chinh, ngón tay kia hát vang ‘Đội ngũ của chúng ta giống thái dương’, không để ý ‘Nước sôi lửa bỏng’ cuối cùng đưa một đầu ngón tay đầu tiên thăm dò vào ‘thành lũy’ bên trong của Ôn Nhu.

Tuy rằng, đầu ngón tay chỉ đi vào một chút, nhưng Ôn Nhu vẫn nghẹn ngào ‘ưm’ lên một tiếng, thân thể mềm mại cứng đờ, trong cơ thể dường như có thứ gì đó mãnh liệt tuôn trào, cả người đều rơi vào trong khoái cảm kỳ lạ.

Sau đó, cô cảm thấy có một vật gì đó không rõ hình dáng hùng hổ chĩa vào phía sau lưng của cô.

Cảm nhận được sự mềm mại của người đẹp, Thường Nhạc liền có cảm giác thành tựu, lúc này hắn cũng không để ý nhiều nữa, rất nhanh cởi chiếc quần lót gợi cảm của Ôn Nhu.

– Đừng mà!

Ôn Nhu theo bản năng kháng cự, giãy dụa đôi chân mê người, mở trừng mắt, sau khi nhìn thấy ánh mắt mang theo sự thất vọng và kinh ngạc của Thường Nhạc, cô cúi thấp đầu khẩn cầu:

– Đừng ở nơi này, đi vào nhà tôi có được không?

Thường Nhạc giật mình rồi cười lớn, bên tai người đẹp nhỏ giọng nói:

– Đừng sợ, tôi thích chỗ này…..

Trên thực tế, Thường Nhạc một chút cũng không lo lắng, bởi vì chiếc xe này có thủy tinh đặc thù, từ bên trong nhìn ra bên ngoài rất rõ ràng, từ bên ngoài nhìn vào trong xe chỉ là một mảng tối như mực. Mà giấy phép chiếc xe này kia vô cùng đặc thù, người bình thường căn bản cũng không dám tới gần thăm hỏi, đến cảnh sát giao thông cũng không chắc dám đến hỏi han.

Kết quả, phòng tuyến cuối cùng Ôn Nhu cũng bị đánh tan.

Trong mơ hồ, trước tiên cô nghe thấy tiếng kéo khóa bị mở ra, sau đó cảm nhận được Thường Nhạc đã bế cô lên, tách ra chân của nàng ngồi lên phần hông hắn. Ôn Nhu xấu hổ không dám mở mắt, cô chỉ cảm thấy hoàn toàn giống trong tiểu thuyết, một vật cứng chĩa vào vườn hoa tư mật của cô, từ từ trêu đùa cô, từng đợt khoái cảm nóng bóng mà dị thường che phủ đất trời truyền tới.

Ôn Nhu xấu hổ muốn chết, lại bị khoái cảm như vậy kích thích không kìm chế được.

Là một bác sĩ tâm lý xuất sắc, cô hiển nhiên là người không theo lệ, cô lén hít sâu một hơi, cố lấy dũng khí, ra sức ngồi xuống…..

Trong “Trần ai đoạn định” (tất cả đều kết thúc) có đoạn như thế này: Liên quan đến khởi nguồn thế giới chúng ta trong thần thoại, có một vị thần không biết ở nơi nào đã nói “Haa”, lập tức liền có hư không, vị thần lại đối với hư không nói “Haaa”, liền có nước, lửa và hồng trần. Lại nói tiếng “Haaa” thần kỳ đó, gió liền thổi thế giớ tại trong hư không đó xoay tròn.

Trong nháy mắt khi tư thái chủ động đẹp đẽ của Ôn Nhu bao phủ vận mệnh của Thường Nhạc, Thường Nhạc cũng rất kinh ngạc kêu lên một tiếng:

– Haaaa!

Mà Ôn Nhu thì đang đặc biệt đau đớn, rất là hối hận mà lại hưng phấn kêu lên một tiếng:

– A!

0 0 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x