Thằng Tâm

Chương 174

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Thím nó ít nhắn, chỉ có cái Liên. Từ hôm từ Mê Linh về cả thím và Liên tra khảo nó với chị Vân có gì không. Nó chối bay chối biến. Đàn bà thật là… nó mà hở ra thì nó hiểu sẽ hứng chịu cơn ghen của hai người nên nó thế nào cũng chối. Đêm trước khi đi nó và thím cũng làm tàu nhanh trong bếp lúc nửa đêm. Thím vẫn vậy, đem lại nó bao cảm xúc mỗi lần gần gũi.
Tâm đang nằm ngắm trời đất thì Thảo Nguyên chợt ngồi cạnh. Nàng đến lúc nào nó chẳng hay. Thảo Nguyên ngồi xuống cạnh nó, bên cạnh là bịch nylon to đùng.

– Sao em lại ở đây.

– Anh không đi xem pháo hoa thì tôi lại đi ngồi với anh.

– Đâu cần thiết như vậy. Tôi và em… khó lắm. Tôi cũng không có ý định yêu hay cưới em.

– Vậy những cảm xúc của anh trước đây là sao. Anh lừa tôi?

– Đó là thật. Tất cả là thật. Nhưng chỉ là xúc cảm của tôi. Đứng cạnh em sao mà không có rung động. Nhưng… tôi… những mối quan hệ của tôi… tôi không có ý định dứt bỏ… em có chịu được không, khi tôi vừa chân trước yêu em chân sau đã ôm ấp người khác.

– Thì… coi như tôi không nhìn thấy. Anh khi nào ra ngoài đó anh làm gì mặc anh. Chỉ cần khi ở với tôi anh không léng phéng con nào là được.

– Đó là em nghĩ vậy thôi. Hiện thực nó sẽ khác. Và tôi cũng không có ý định kẻ trung người bắc như vậy. Tôi đang cố làm việc để đón những người phụ nữ tôi yêu vào trong này sống cùng tôi.

– Vậy… nếu sau này họ già rồi thì sao. Anh vẫn ở với họ sao.

– Có làm sao. Đời người không thể nào toàn vẹn. Họ luôn bảo tôi kiếm người làm vợ, còn họ ở quê chờ tôi. Nhưng tôi không muốn vậy. Hạnh phúc không phải lén lút như vậy, hạnh phúc không phải là chờ đợi như vậy.

Thảo Nguyên không nói gì nữa. Nàng giở bịch nylon ra, nào là mực khô, xoài chua, cút lộn, nem chua… Tâm bật cười vì cái thú ăn vặt của nàng. Nó chạy vào lán lấy ra lon bia. Nó và nàng không ai nói gì nữa, cứ thế ngồi ăn mồi uống bia.

Giờ đã là cuối tháng 8. Nó đã trải qua gần hết mùa hè nơi đây. Vậy là nó làm trong này đã được gần 1 năm. Công ty đã giành được hợp đồng xây thêm 1 khách sạn, vừa mới khởi công tuần trước. Gói thầu phụ xây trung tâm hành chính cũng chuẩn bị bắt đầu. Mọi việc dường như xe nhẹ đường quen, Tâm cũng không vất vả nữa. Thợ thuyền cũng làm việc ăn khớp với nhau.

Chú nó dạo này ít ra công trường chỉ đạo hơn, mà dồn hết việc cho nó. Chú còn đi ngoại giao. Chú có vẻ hợp với việc đó. Hồi hè thím kéo cả nhà vào thăm chú sau khi ăn giỗ bố nó. Năm nay cả nó và chú đều không về được. Nó và thím chỉ thậm thụt sờ mó nhau, vì cái Liên cứ kè kè ở bên. Thím cũng biết ý nên cũng không dằng dai với nó, mà tập trung bên chồng. Thím cứ nói không quan tâm chú, nhưng vẫn không buông bỏ. Chú nó vẫn vậy, vợ vào thì nồng nhiệt được mấy ngày. Nhưng nó biết chú vẫn chứng nào tật nấy. Không phải là đi tiếp khách mới vịn tay ôm gái, mà thím nó về được ít lâu thì nó thấy cô Huệ và chú nó lại đèo nhau đi trong phố. Tâm thở dài, nó không biết nên nói với chú điều gì. Vì nó cũng địt vợ của chú bao nhiêu lần. Chả nhẽ nói với chú nó, chú bỏ bê vợ có thằng khác nó địt vợ chú thay chú. Ai cũng có suy nghĩ của mình, chính nó cũng gian díu với mấy người đã có chồng. Nó chỉ dám úp mở với chú, rằng thím nó có biết. Dừng lại không thím nó bắt được thì không hay. Chú nó cứ giả lả cười cho qua chuyện, có lẽ giống nó ăn vụng quen mồm mất rồi.

Hôm nay là một ngày vất vả với Tâm. Nó phải chạy qua chạy lại 2 công trình để giám sát việc đổ trần. Nó tuân thủ nghiêm ngặt lời dặn của chú, cái sai sót nhỏ sẽ dẫn đến lỗ thủng nhỏ. Từ từ nó sẽ lớn lên, và không sửa chữa được nữa. Làm gì nó cũng làm thật nghiêm túc, vừa để mọi người có sự nghiêm túc, chỉn chu với công việc, vừa tạo uy tín cho công trình của nó.

Hết giờ làm, nó lại chạy qua khách sạn của dì Sương để giúp dì sửa chữa đèn đóm. Vốn không phải việc của nó, nhưng nó nghĩ làm mấy cái lặt vặt thế này để duy trì quan hệ cũng tốt. Không phải cứ xong hợp đồng là cắt đứt. Nó đi mua đèn theo gợi ý của chú Tiến, vì giờ cũng không có nhiều đại lý đèn led mà lựa chọn. Nó vào thay 1 loạt bóng, tiện hướng dẫn mấy thằng bell cách thay, đấu dây luôn. Thanh niên đẹp trai cao ráo hơn nó mà chỉ biết đứng ở cửa chào khách.

Tâm thay xong cái bóng cuối, định đi về thì thấy xe của chú ở dưới hầm để xe. Nó nhớ không nhầm, vì nó đi mua cho chú ở tiệm cầm đồ mà. Tâm vòng lại lên hỏi mấy thằng bell. Hóa ra hôm nay khách sạn của dì kiếm được cái hội thảo về bất động sản, rất nhiều doanh nghiệp và nhà đầu tư cũng như chủ thầu đến dự. Nó cũng thấy hay hay, chú nó đi dự cái này chắc kiếm thêm công trình.

Tâm định đi về nhưng nghĩ thế nào lại quay lại lần nữa. Nó mượn quần áo đồng phục của bọn phục vụ rồi đi vào sảnh tiệc để nghe ngóng. Bọn nhân viên phần lớn quen mặt nó nên chả nói gì. Đã qua phần hội thảo, giờ là lúc mọi người dự tiệc đứng rồi giao lưu. Hơi tiếc nhưng vẫn còn hơn không. Nó nhìn thấy dì đang tươi cười nói chuyện với mấy người khách. Nhìn dì trong bộ áo dài kiểu Tàu ôm sát người, những đường cong huyền ảo lộ hết ra làm nó thấy dì thật hấp dẫn. Cũng không phải riêng nó, mà một đống khách khứa đều như vậy.

Nó chợt thấy chú nó, cười cợt nói chuyện với dì. Nó nhíu mày, vì nó thấy chú nó đang nắm tay dì nói gì đó. Có vẻ lại là trò xem chỉ tay rẻ tiền. Dì vẫn cười đùa với chú. Nó biết cái kiểu ỡm ờ của dì. Nhưng chú nó không biết, càng sán tới. Tâm ngó quanh không thấy chú Tiến, nó đành lấy 1 khay đồ uống rót 2 ly nước lọc rồi giả làm phục vụ ra chỗ dì.

– Cháu mời chú dùng nước.

Chú nó trợn mắt nhìn nó. Dì hơi ngạc nhiên nhưng rồi cũng hiểu, dì khẽ che miệng cười. Nó kéo chú ra 1 góc:

– Chú đang làm trò gì thế.

– Chú hỏi cháu mới phải, cháu ở đây làm bồi bàn à.

– Đó là việc của cháu. Chú có biết dì Sương đã có bạn trai là chú Tiến rồi không.

– Đó cũng chỉ là bạn trai, đâu phải chồng. Mà chú chỉ nói chuyện thôi mà.

– Chú cũng có thím rồi, chú nhớ chưa. Cháu vào đây nhờ sự giúp đỡ của dì với chú Tiến rất nhiều. Cháu không muốn có gì đó mất hay.

– Mày dạy khôn chú mày đấy à. Tao tự biết tao đang làm gì.

– Vâng, chú biết. Giống như chú tiếp tục với chị Huệ sau lưng thím.

– Mày… mày thì biết cái gì.

– Cháu nói vậy thôi. Cái Liên nó cũng biết rồi, mà cháu bảo nó không nói thôi. Chú đừng để đến thằng Mạnh cũng biết. Nó là cháu không bảo được đâu, nó dám xách dao vào tìm chị Huệ lắm.

Tâm mặc chú ở đó, nó nói hết những gì cần nói. Nó không muốn từ bỏ thím, nhưng nó biết 20 năm vợ chồng, rồi con cái gia đình, với thím nó quan trọng lắm. Nó cũng mong gia đình thím được an lành, nó cũng bớt cảm giác tội lỗi.

Tâm định đi về nhưng rồi nó quay lại. Nó muốn xin lỗi dì một câu thay chú nó. Chưa kịp mở mồm thì dì đã vẫy nó ra góc:

– Con định về à.

– Vâng, mà con định vào xin lỗi dì hộ chú cháu.

– Có gì đâu. Giao tiếp thôi mà. Chú con cũng không hẳn vô duyên.

– Con sợ đến tai chú Tiến chú lại không vui.

– Có sao đâu, ổng không vui lâu rồi. Vừa giận lẫy dì nên hôm nay mới không dự tiệc. Con ra cởi bớt áo ngoài ra, mặc sơ mi thôi. Dì giới thiệu con với mấy vị khách. Có ích cho hoạt động sau này.

Tâm lớ ngớ, nó không chủ định đến tham dự tiệc. Dì đặt ly rượu xuống rồi cởi giúp áo cho nó. Dì bẻ cổ áo, chỉnh trang đàng hoàng cho nó rồi dẫn nó lại vào sảnh. Dì giới thiệu nó với nhiều nhà đầu tư đang định đầu tư vào đất Đà Nẵng, khoe rằng khách sạn này là của công ty nó xây cho dì. Cái mác phó giám đốc của nó được trưng dụng triệt để. Ai cũng nghĩ chắc nó là con cháu của ai ai đó nên trẻ vậy mới làm phó giám đốc. Tâm cũng lấy được card của nhiều người, có mấy vị cũng có ý định xây khách sạn trong này.

0 0 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x