Thằng Tâm

Chương 146

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Tiếng thang máy báo có người lên tầng làm Tâm thức giấc. Lan đang nằm ôm lấy nó ngủ, mặt nàng đang gác lên tay nó. Tâm cầm bàn tay đang để trên ngực mình, nó vuốt ve từng ngón tay nàng. Trời cho Lan đôi bàn tay và bàn chân rất đẹp, Liên chỉ được hưởng đôi bàn tay từ mẹ. Tâm cứ vuốt ve bàn tay làm Lan tỉnh giấc. Nàng rúc sâu vào người nó cho ấm:
– Mấy giờ rồi anh.

– Chắc sáng rồi.

– Đã sáng rồi cơ à. Lại phải dậy à.

– Phải dậy thôi. Anh đưaem đi chơi quanh Đà Nẵng.

– Lần trước đến Đà Nẵng em cũng đi rồi. Đi cả Hội An rồi.

– Hôm nay anh đưaem đi Bà Nà. Nhưng giờ phải tập thể dục đã.

– Ứ… tập thể dục gì…

Tâm mặc Lan vẫn còn ngái ngủ. Nó trườn nhẹ xuống phía dưới. Cái lồn múp được cạo nhẵn của Lan hiện ra trong mắt nó. Hai bên mép vẫn còn dính những tảng dịch đã khô bết lại. Tâm khẽ bóc đống đó ra, cái miệng nó hôn dần quanh bụng nàng, hôn xuống 2 bên đùi. Lan ư hử trong miệng, dạng chân ra cho nó làm cho dễ. Tâm hôn chán chê 2 bên bẹn nàng, nó mới vục cái miệng vào lồn Lan.

Cái miệng cứ chậm rãi nhấm nháp 2 mép lồn nàng, đôi lúc đổi khẩu vị sang cái hột le. Lan dần tỉnh, nàng giang 2 chân lên để cái lồn ngửa lên cao cho nó bú. Tâm há miệng ngậm cả lồn Lan vào. Nó bú chùn chụt, cái lưỡi cứ ngoáy loạn khắp cửa lồn Lan. Lan co hẳn 2 chân lên, dùng tay giữ chúng để lồn nàng ngửa lên. Thằng Tâm nhả lồn Lan ra, nó nhìn con sò đỏ au bên trong đang nhóp nhép chờ được ăn.

Tâm nhè nhẹ cho 1 ngón, rồi 2 ngón vào ra vào nhè nhẹ trong lồn Lan. Lan hẩy mông rên ư ử khi được ngón tay nó địt. Cơ lồn nàng siết quanh 2 ngón tay nhè nhẹ. Mới đút vào một tí mà Tâm đã nghe lồn Lan óc ách mỗi khi tay nó ra vào trong lồn nàng. Tâm há miệng ra ngậm hột le nàng mà liếm, 2 ngón tay không đút ra đút vào nữa mà tìm cái mấu thịt quen thuộc mà móc.

– Ôi… anh ơi… ôi… ôi…

Tâm cứ miệt mài bú liếm hột le Lan, tay nó cũng không quên nhiệm vụ chà móc của mình. Lan cứ rên ư ử kêu tên nó liên hồi vì sướng. Hai chân nàng từ lúc nào đã kẹp chặt đầu nó vào háng mình. Lồn nàng cứ phả ra mùi hương lồn nồng nặc của con cái đã hứng tình tột độ, muốn con đực đụ đéo mình.

Tâm lồm cồm bò dậy cười toe toét nhìn Lan đang nhấp nhô bộ ngực thở vì sướng. Mặt nó giờ đầy nước lồn của nàng, những sợi râu lún phún điểm thêm ít dịch trăng trắng như đang bôi kem chuẩn bị cạo. Nó quỳ xuống, con cặc kề vào lỗ lồn Lan chuẩn bị đút vào. Lan như nhớ ra cái gì, nàng vội cầm cặc nó bỏ ra. Lan bò dậy, nàng hơi đẩy nó nửa nẳm nửa ngồi. Bàn tay búp măng tìm con cặc rồi nhấn vào cửa mình của nàng. Con cặc ngậm cái lồn múp của nàng thun thút. Nàng và nó ngồi đối mặt nhau. Lan dùng tay quệt bớt cái đống nhơp nháp nơi miệng nó rồi cười:

– Hôm nay vẫn chưa tới phiên của anh chủ động. Để em.

Lan bắt đầu ngồi nhún nhảy trên con cặc của nó. Mái tóc dài gợn sóng cứ bồng bềnh theo nhịp nhấp của nàng. Lan đưa tay hất tóc ra sau, mắt đĩ cứ nhìn thẳng vào nó. Nó có thể thấy sự gợi dục trong mắt nàng. Chỉ cần nhìn mắt nàng, bất cứ thằng đàn ông nào đều có thể lên cơn nứng. Tâm kéo Lan lại ôm ghì lấy. Nó mặc kệ nàng nhún, nó tóm lấy bộ ngực nàng mà hôn mà hít. Con đực và con cái cứ nhấp nhổm như dính vào nhau, chỉ có tiếng rên nhè nhẹ của con cái như một bản hòa tấu tình dục đặc biệt.

Lan càng nhấp càng sướng. Con cặc thằng Tâm rắn như sắt, nó đâm sâu làm tất cả ống âm đạo của nàng đều cảm giác được. Lan đẩy Tâm nằm xuống, nàng nhún nhảy nước đại trên người nó. Cái đệm lò xo như phụ giúp nàng, tưng tưng tưng tưng… cả lồn nàng cứ nảy lên rồi lại ngập sâu trong đó. Con cặc nó đâm vào cổ tử cung cũng không làm Lan thấy thốn, mà đó là một cảm giác sướng kỳ diệu.

Từng nếp gấp, từng thớ cơ đang truyền tới não một cảm giác sướng, hưng phấn tột độ. Nó cứ tiếp diễn và càng ngày càng lên cao, như một bản hòa tấu tới cao trào và không bị ngắt quãng. Lan cứ thế nhún, 2 đùi nàng phối hợp với nhịp của đệm lò xo hẩy cả người lên cao, rồi nàng rơi xuống để lồn nàng miết mạnh bởi con cặc nó. Những nếp gấp, gờ thịt hay những vòng cơ đều run rẩy vì sướng khi thịt đâm thịt, nhất là điểm G của nàng. Lan chơi trò đó được vài chục nhịp thì không chịu nữa, nàng nằm luôn trên người nó khóc:

– Anh ơi… huhu… sướng quá… em không được nữa…

Tâm vòng 2 tay xuống bóp lấy mông nàng rồi bắt đầu hẩy cặc lên. Lan thở hồng hộc bên tai nó:

– Ôi… ôi… anh ơi… chết mất… sướng chết mât… anh ơi… ôi… ôi…

Tiếng rên khóc lảm nhảm của nàng bên tai làm Tâm bị kích thích dữ dội. Hai tay nó nhào bóp cặp mông nàng, con cặc thì hẩy lên liên tục như máy khâu. Lan giờ bấu chặt cả người vào người nó, 2 bàn tay nàng bấu lên lưng làm toác cả da nó. Lan gào lên ầm ỹ, trước khi nấc lên vài tiếng rồi xụi lơ người ra. Lồn nàng giật liên tục siết chặt cặc nó. Tâm cũng run rẩy cả người, cơn sướng như điên loạn với nó. Cái cảm giác Lan rên rỉ bên tai nó, cái lồn nàng cứ siết bóp con cặc làm nó không kiềm chế được. Cùng với cơn co giật của Lan, nó cũng phun thẳng hết tinh trùng vào sâu trong lồn nàng.

Lan nằm đó mê man, người nàng như rã rời vì sướng. Chưa bao giờ nàng có thể chủ động đến vậy, sướng đến không muốn sướng nữa. Đây là điểm mà Lan chết mê chết mệt nó. Chứ chồng nàng với tốc độ nhún của nàng giờ đã phọt sớm rồi.

Sự trai trẻ, sự hòa hợp về tình dục là điều khiến Lan và nó cứ liên miên không dứt, nhất là sau cái lần nàng bị chuốc thuốc. Nàng và nó như có một sự liên kết về tình dục đặc biệt. Chỉ khi bên nó Lan mới có thể có sự thăng hoa về tình dục, điều mà chồng nàng hồi trai trẻ cũng không đem lại cho nàng được.

Lan nằm ôm Tâm, tay vân vê những sợi râu lún phún của nó. Ngón tay khẽ sờ quanh từng đường nét khuôn mặt nó. Cứ thế này thì Lan nghiện nó mất, chả muốn đi đâu xa nó nữa.

– Vừa rồi anh có bị đau lưng không.

– Sướng quá nên chả biết có đau không. Tâm nửa đùa nửa thật nói với Lan.

– Em cũng sướng quá nên quên mất. Em dâm quá anh nhỉ.

– Nếu em không dâm thì anh đã không được ôm em thế này.

– Em chỉ dâm với mình anh thôi. Hai chú cháu anh là người duy nhất được hưởng cơ thể của em.

– Anh vẫn nhớ cái ngày hôm ấy, anh lần đầu nhìn thấy em trong phòng ngủ, khóc sụt sùi vì cãi nhau với chú. Cả người anh như bùng nổ. Anh có cảm giác chỉ nhìn em thêm chút nữa là anh sẽ phun ra hết.

– Thế nên lúc em nên xoa thuốc, anh phun ra đầy quần à.

– À… ừ… lúc đó anh vẫn còn chưa biết gì mà. Tâm phải nói dối, chả nhẽ nói nó phun ra vì cạ chim vào bụng chị Xoan.

– Chưa biết gì sao mà đè con Xoan ra thế. À mà con Xoan cũng làm ở đây phải không. Anh và nó còn léng phéng nữa không.

– Có gì đâu. Anh Xuân cũng làm cùng mà.

– Anh mà léng phéng em cắt. Anh chỉ được cho chị Thương với chị Cẩm dùng, còn đâu khi ở bên em là của em. Nhớ chưa.

– Chưa nhớ… à… nhớ rồi. Tuân lệnh nữ hoàng.

– Tốt. Giờ đi rửa ráy rồi đưa nữ hoàng đi chơi. Nữ hoàng muốn đi Bà Nà.

Tâm cũng là lần đầu tiên đi Bà Nà. Lần trước mẹ và Cẩm đi về xong kêu sợ gần chết. Tâm mua vé xong, nó đang ngẫm nghĩ xem Lan thế nào. Hôm nay là ngày thường nên ít khách, có mỗi nó và Lan một buồng. Cáp treo dần đi lên, Lan háo hức nhìn ngó xung quanh, chả có vẻ gì là sợ cả.

Tâm nhìn Lan đứng dán mặt vào kính, tay chỉ trỏ vui cười, trông thật giống thiếu nữ, chả có vẻ gì là một bà mẹ 2 con. Nó nhìn nàng và chợt nhớ về Liên. Lúc này hai mẹ con sao trông giống nhau đến vậy. Từ khi vào đây Liên vẫn hay gọi hay nhắn tin cho nó. Tâm cứ trả lời nhát gừng. Nó muốn thử cắt đi hy vọng của nàng. Nó có thể tiếp tục với mẹ, nhưng nó không muốn làm thế với Liên. Nàng còn cả thanh xuân phía trước. Nàng xứng đang có một người chồng đúng nghĩa, có những đứa con của mình. Điều đó Tâm không cho Liên được…

Tiếng Lan ý ới chỉ chỏ làm Tâm quay lại thực tại. Lan đang chỉ vệt mây vừa đi qua mà nó chả để ý. Tâm giờ mới để ý tư thế của Lan lúc này. Nàng đang quỳ đứng trên ghế, cái chân váy ngắn tôn lên đôi chân của Lan. Không thon dài nhưng cũng không quá ngắn. Nói như thế nào nhỉ, trong mắt Tâm là sự hấp dẫn, tròn trịa. Tâm nhìn đằng trước, lên tới nơi còn xa lắm. Nó nhìn Lan chợt nảy ra ý tưởng. Tâm cởi khuyu quần ra, cái quần tụt xuống đầu gối. Con cặc gân guốc đã cứng phân nửa bung ra ngoài quần. Nó chợt dí con chim chọc vào khe háng Lan. 2 bàn tay lùa vào trong áo, bóp lấy bộ ngực căng mẩy của nàng.

– Ứ… làm gì thế. Đang trên cáp treo đấy.

– Có làm sao. Làm gì có ai thấy. Ai bảo em trông hấp dẫn quá.

– Anh chưa khỏi đâu đấy. Ư… ư… cẩn thận… cố quá… ư… quá cố… ư… ư…

– Cố cũng phải làm. Ai bảo em dâm thế. Em sao không mặc áo lót với quần lót. Không phải định dụ dỗ ai phạm tội à.

– Ư… ư… em chỉ cho anh phạm tội thôi. Ôi…

Tâm thúc cặc vào mới phát hiện ra Lan không mặc quần áo lót. Con cặc cứ thế sượt qua sượt lại nơi mép lồn. Lan cũng chả kém, nàng đưa đẩy cái hông phối hợp với nó. Cả hai cứ đưa đẩy cạ lồn vào cặc, mà không biết đã đến nơi rồi. Cáp treo dừng xịch lại. Lan vội hoảng hồn ngồi xịch xuống. Cũng không hiểu thằng điều khiển cáp treo có nhìn thấy chưa.

Cửa mở, Tâm cầm tay Lan dắt ra ngoài. Nó cứ thế kéo nàng đi một đoạn dài. Phải đến khi Lan giật tay, nó mới dừng lại. Lan cười khúc khích, nàng đập đập tay vào vai nó:

– Sợ chưa, lần sau chừa nhớ.

– Chưa… em như thế này anh sao chừa được.

Lan lườm yêu nó một cái rồi gục đầu vào vai nó. Tâm khẽ hôn lên tóc nàng. Lan lặng yên ôm chặt nó, nàng thủ thỉ bên tai:

– Liệu em và anh có là tình yêu không nhỉ, hay chỉ đơn thuần là tình dục.

– Sao em lại hỏi thế.

– Vì em thấy bên anh thật dễ chịu. Ngay cả lời tục tĩu của anh em cũng thích nghe. Nó không mệt mỏi như khi ở nhà, nói chuyện với chú anh. Có lẽ em ngoại tình thật rồi, em không chỉ thèm cặc anh mà còn thèm được ở với anh. Được ăn được ngủ với anh, sống cùng với anh như thế này. Hay đây là do đi chơi nên em mới thấy thích anh nhỉ, cuộc sống với nhau cơm áo gạo tiền làm người ta mệt mỏi.

– Vậy nếu em bỏ chồng để đến với anh em có bỏ không.

– Chắc… không. Em còn 2 đứa con, giờ em bỏ đi thì chúng sẽ ra sao. Chúng vẫn chưa đủ lớn để đương đầu cuộc sống. Giờ em bỏ chúng, bỏ gia đình, thì em cũng không bỏ được. Em và chú anh dù gì cũng có 20 năm tình nghĩa. Em với anh cứ thế này thôi. Anh còn trẻ còn gia đình phía trước.

Tâm im lặng ôm Lan. Nó cũng không biết nói gì bây giờ nữa. Nó vẫn còn quá trẻ. Chịu trách nhiệm với một đứa con và một bà vợ bằng tuổi mẹ với nó là cũng đủ quá rồi. Nó cũng không dám đối mặt với Liên và Mạnh nếu Lan đến với nó. Rồi còn chú nó nữa…

Nó đang ngẩn ngơ nghĩ thì Lan cắn mạnh vào vai nó. Nàng cười tươi rói:

– Đi thôi, ngồi ôm nhau làm gì. Hôm nay em phải chơi cho thật đã. Anh nhớ phải chụp em thật đẹp đấy.

Tâm khẽ đưa tay lau khô dòng nước mắt vẫn còn ướt trên má nàng. Nó kéo tay Lan về phia trước, nơi những lâu đài đền gác đang chờ Lan đến để chụp ảnh.

Cả ngày hôm đó Tâm hộ tống Lan đi chơi khắp Bà Nà. Hồi đó chưa có nhiều công trình như bây giờ, cũng không đông khách như bây giờ. Nhưng nó cảm thấy thoải mái hơn. Nó và Lan tự do chụp ảnh không ai chen lấn. Nó thậm chí chụp được một kiểu Lan chổng mông. Nàng cố ý khiêu khích nó thì phải. Nhìn cái mông trần của nàng mà nó chỉ muốn lôi nàng ra địt ngay lập tức. Lan cười khanh khách bỏ chạy khi nhìn thấy vẻ mặt của nó.

Đến chiều vui chơi cũng đã xong, nó và Lan lại xuống bằng cáp treo. Nhưng không có màn cù cưa như buổi sáng. Lan có vẻ thấm mệt vì chơi cả ngày. Nàng nằm tựa đầu vào lòng nó ngủ. Xuống cáp treo, Tâm cứ thế ôm Lan trong tay. Nó gọi taxi đưa nàng về khách sạn. Vuốt ve mái tóc của nàng, nó đôi khi tự hỏi: Giá như Lan không phải vợ chú nó, giá như…

Tiếng phố phường đông đúc làm Lan tỉnh lại. Đã đến khách sạn rồi. Tâm đưa tiền trả taxi rồi hôn nhẹ lên trán Lan:

– Giờ về phòng hay đi ăn tối.

– Ăn tối đi. Nhưng anh cõng em.

– Được.

Lan nói vậy nhưng mở cửa bên chui ra. Nàng trêu nó. Lan sợ nó vẫn đau lưng nên chỉ nói vậy. Nàng tựa đầu vào vai nó, tay đàn vào nó, đi dạo trên những con phố giờ tan tầm. Tâm cứ muốn đưa nàng đi ăn hải sản nhưng Lan không chịu. Nó đành dẫn Lan tới một quán trong ngõ, nơi bán các quán ăn vặt.

Tâm và Lan đang định ngồi xuống thì nó thấy một bóng người quen thuộc. Thảo Nguyên đang ngồi đó, trên miệng là cái nem chua cứ vẫn mãi ở đó. Nàng đang mải nghĩ ngợi gì đó. Thấy có người nhìn Thảo Nguyên ngoái lại. Nàng hơi sững người khi thấy Tâm. Lan thấy Thảo Nguyên thì theo phản xạ định rút tay đang nắm lấy tay Tâm, nhưng nó cứ giữ chặt ở đó. Lan cười gượng gật đầu chào Thảo Nguyên. Thảo Nguyên giật mình, rồi nàng đứng dậy cúi chào Lan:

– Con chào dì.

– Con ngồi đi. Dì kêu muốn ăn vặt nên Tâm dẫn dì đến đây.

– Thế hả dì. Ở đây nhiều món ngon và rẻ lắm.

Thảo Nguyên vội kéo ghế mời Lan ngồi. Nàng không quên nhìn Tâm cái nhìn phức tạp. Tâm cười, nó cũng quên mất. Đây là quán ruột của Thảo Nguyên, nàng hay ngồi đây ăn vặt thay ăn cơm. Trong vô thức nó nghĩ ngay đến quán này khi định đưa Lan đi ăn. Thấy Thảo Nguyên kéo ghế, nó và Lan nhìn nhau rồi ngồi xuống cùng bàn luôn. Thảo Nguyên gọi luôn một đống các món mà Tâm cũng không nhớ xuể, chắc gọi luôn tất cả thực đơn hôm nay.

Tiếng chuông điện thoại chợt vang, hóa ra là thằng Mạnh gọi điện cho thím. Thím nhìn nó rồi ra góc khác nghe điện thoại. Tâm nhìn thím đi rõ xa, chắc thím cũng ngại thằng Mạnh. Tâm quay lại, Thảo Nguyên vẫn đang nhìn nó. Nó gượng cười cho không khí đỡ căng thẳng.

– Anh đã khỏe hơn chưa.

– Tôi bình thường luôn rồi. Da tôi dày mà.

– Ừ, tôi thấy anh dắt tay người khác đi chơi được thì chắc chả sao rồi.

– Ừ… hôm nay tôi đưa thím đi Bà Nà.

– Anh ác lắm.

Dòng nước mắt chợt lăn trên má Thảo Nguyên. Tim Tâm như thắt lại, nó không muốn nàng buồn tí nào. Giá nàng đánh nó vài cái thì hay biết mấy. Nàng cứ thế rơi nước mắt, cứ nhìn nó bằng ánh mắt ấy.

– Tôi không biết tại sao tôi lại nhét hình ảnh của anh vào đây của tôi. Nàng đặt tay lên trái tim mình. Nhưng giờ tôi không biết gỡ nó ra thế nào. Nó như móc vào trái tim tôi rồi, tôi muốn gỡ ra mà đau quá. Đau hơn cả lần tôi bị bọn khốn kia lừa. Anh và những mối quan hệ quái đản của anh, tôi không biết phải nói sao nữa.

– Tôi xin lỗi. Tôi cũng không biết em lại thích tôi. Tôi cũng không tốt đẹp gì. Em thấy đó, tôi với cả thím của tôi. Nên em chẳng có gì phải hối tiếc gì với tôi cả. Hai mươi năm nữa có lẽ em nghĩ lại sẽ thấy sao mình ngu thế, lại thích một thằng như tôi được. Tâm cố pha trò cười để thay đổi không khí.

– Có anh ngu thì có. Tôi sẽ quên anh nhanh thôi.

Thím quay trở lại. Thằng Mạnh vừa về quê thuyết phục mẹ lần nữa. Mà thím vào đây mất rồi. Nó gọi điện xem thím ở đâu. Thím chỉ nói đi chơi một thời gian, rồi sẽ về. Thức ăn lần lượt dọn ra. Thảo Nguyên liên tục mời thím hết món nọ món kia. Phụ nữ có vẻ hợp gu nhau cái khoản ăn văt này, 2 người ăn hết món nọ món kia. Cái gì thừa thãi thì bắt Tâm ăn.

Thảo Nguyên gọi cả rượu ra uống. Tâm can thì thím ngăn lại. Thím và Thảo Nguyên 2 người vừa uống vừa nói chuyện. Thím kể về hôm nay đi Bà Nà. Hai người hóa ra cùng sở thích, ngắm cảnh vật từ trên cao. Càng uống thì càng nói nhiều, cả 2 say lúc nào không biết. Tâm trả tiền rồi lôi cả 2 đi. Thảo Nguyên nằng nặc không chịu cho nó kéo, làm Tâm bực mình. Nó phát vào mông nàng một cái rõ đau, rồi vác nàng trên vai. Nàng dường như nghe lời, không kêu ca nữa. Nó kiếm cái taxi đưa Thảo Nguyên về nhà.

Taxi đến trước cổng nhà, nhưng nàng đã ngáy ro ro. Thím bật cười nhìn nó, hóa ra thím không say như nó tưởng.

Tâm đành bế nàng đến cổng. Bấm mấy lần dì Sương mới ra mở cửa. Dì đang mặc bộ quần áo ở nhà mà cũng lôi thôi xộc xệch. Mặt dì cũng đỏ bừng. Tâm vỗ vỗ trán, con say mẹ cũng say.

– Ủa… Tâm hả. Cả chị… Lan đúng không. Sao đến chơi giờ này vậy.

– Dì… Thảo Nguyên say. Con đưa cô ấy về.

– À… dì không để ý nó luôn. Để dì.

0 0 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x