Thằng Tâm

Chương 139

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Phần 139
– Bốp… bốp… bốp…

Ba cái tát vang lên, đỏ hẳn lên mặt người đàn bà. Tâm nhìn bà ta cũng coi là có nhan sắc, không được như dì nhưng thế là cũng coi là tuổi trẻ có nhan sắc. Nhưng tính tình thối không chịu được. Nó hẩy mạnh, bà ta sững sờ ngã xuống đường. Cả đời bà ta chưa từng bị ai tát như vậy.

– Thằng chó. Mày dám đánh người, mày chết với tao.

– Câm ngay, thằng già. Mày câm mồm ngay. Mày không tin những lời tao vừa nói phải không. Tao xử xong mày tao ra HN, mày có người dám bắt tao không. Mày có tin tao xử mày hết đường đi chơi gái hay không.

– Mày…

– Tất cả dừng lại, để tôi nói đôi điều. Cả bà nữa, bà vợ Trần Hùng. Tôi không biết nguồn cơn chuyện này ra sao. Nhưng tôi tin vào phẩm giá dì Sương. Còn chồng bà, thì không đáng một xu. Bà có nhớ tới hồi mấy tháng trước, bà có cho người định hại một cô gái mà bà nghĩ dính dáng đến chồng bà không. Tôi biết sau đó bà và cô ấy đã có thỏa hiệp, và cô ấy cũng không dính líu gì đến chồng bà nữa. Nhưng cái ông chồng bà đây này, gần đây vẫn còn bám dính người ta, ve vãn tìm cách đưa người ta lên giường đấy.

– Mày nói dối, tao đập chết mày giờ.

– Im đi. Hôm đó tôi cũng ở đó mà. Ông mời người ta đi Thủy Đình gì đó của bạn ông mới mở. Sau cô ấy phải lấy lý do đau bụng để trốn. Tôi còn biết ông có dây dưa với rất nhiều, kể cả gái gọi. B ở Phương Đông này, N ở bên Cẩm Lệ này, A ở…

Tâm kể ra mấy tên mà hồi rồi chú Tiến kể cho nó. Chú luôn coi Trần Hùng là tình địch nên luôn điều tra tin tức về hắn. May hôm đó Tâm hỏi chú, nó vẫn nhớ mang máng lời chú nói. Mỗi lời nó nói ra, chả biết đúng sai nhưng mặt Trần Hùng xám trắng. Vì hắn đang nhìn về bà vợ, mặt đang lúc đỏ lúc tái mét khi nghe Tâm nói.

– Tôi nói luôn với cô, cô Ly. Tôi không dụ dỗ gì người đàn ông này. Tôi cúng giao thừa xong, ra cửa đợi con tôi. Mà nó chưa về thì tôi đành đi chùa một mình. Cô có thể hỏi bạn hàng xóm nhà tôi, tôi đưa số điện thoại. Tôi và bạn định đi chùa, nhưng tôi bảo đợi con nên bạn tôi đi trước. Tôi đang đi thì chồng cô ở đâu trờ tới, cứ níu tay níu chân đòi đi cùng. Tôi không đồng ý nên mới vùng vằng muốn dứt thì cô đến. Còn tôi nói luôn. Tôi và con không có quan hệ gì với người đàn ông này. Con nghe rõ chưa Thảo Nguyên. Nếu con còn gọi ông ta một tiếng ba, thì mẹ con mình không cần gặp nhau nữa. Ông ta khiến mẹ khổ chưa đủ sao.

Dì bật khóc. Thảo Nguyên ôm mẹ khóc nức nở. Người đàn bà tên Ly thẫn thờ nhìn 2 mẹ con, có lẽ bà ta đã tin những gì Tâm và dì nói. Bà ta liếc Trần Hùng rồi lên xe. Cô gái chắc con bà ta vội lên cùng mẹ. Những người nên đi lần lượt cuốn gói, đám đông cũng tan dần. Chỉ còn 2 mẹ con dì vẫn ôm nhau rấm rứt khóc.

– Mình về thôi dì, ở ngoài sương lạnh.

– Ừ, về thôi. Về thôi Thảo Nguyên.

– Để con đỡ dì.

– Thôi, dì đi được.

Tâm định ra dắt xe máy, thì nó thấy Thảo Nguyên vẫn đứng đó nhăn nhó. Dì cũng dừng lại nhìn xem sao.

– Con chắc trật chân rồi. Lúc nãy bà ta xô mạnh quá, con đi giày cao gót nên…

– Đó, đã bảo đừng đi cao gót quá rồi. Con có lùn đâu mà cứ thích đi giày cao 11 – 12cm thế…

– Mẹ còn đi đôi 15 cm thì sao.

– Cái con này…

Tâm nhìn 2 mẹ con, mới lúc trước ôm nhau bù lu bù loa khóc, giờ lại bắt đầu cãi nhau. Nó thấy buồn cười. Tâm đi đến trước Thảo Nguyên rồi ngồi thụp xuống.

– Gì đấy.

– Cô có lên không, hay tự đi được.

Thảo Nguyên nhìn cái lưng nó mà dứ dứ tay, nhưng rồi cũng cúi người quàng tay qua cổ nó. Tâm đứng dậy, nó xốc Thảo Nguyên lên rồi cõng nàng đi về phía nhà. Lưng nó đang áp vào ngực nàng, dù qua cái áo len nhưng nó vẫn thấy ấm và mềm kỳ lạ. Tâm cứ thế bế nàng, đi sau là dì. Đến cổng nhà, dì chạy trước mở khóa. Tâm bế Thảo Nguyên đặt xuống salon. Cả 2 mẹ còn đều nằm vật ra như vừa đánh trận. Tâm lại chạy ra lấy xe. Cái xe cà tang may người ta chưa vứt bãi rác, chả ai lấy. Nó dắt xe vào nhà rồi đóng cổng lại. Dì và Thảo Nguyên vẫn nằm vật ra salon, tóc tai bù rù. Dì thấy nó thì ngồi dậy, vén tóc qua cho đỡ rối. Dì mỉm cười vẻ xin lỗi với nó:

– Cảm ơn con. Hôm nay không có con thì dì chắc ê chề lắm. Rồi mọi người đồn đoán, có khi bỏ xứ mà đi.

– Có gì đâu dì. Giữa dì với con sao phải nói cảm ơn mấy cái đó. Con cũng chả thêm bớt gì, có gì nói đó.

– Thế sao anh biết ba… ông ấy đi với con nào con nào mà kể ghê vậy.

– À, chú Tiến chú kể. Tôi nghe vẫn nhớ mang máng.

– Chà, cha này. Hắn kêu không quan tâm nhưng điều tra cẩn thận nhỉ. Dì bật cười trước lời tố cáo chú của Tâm.

– Chú làm vậy cũng tốt. Dì nói ra hết được, chắc vợ ông ta không làm khó dễ dì nữa.

– Hy vọng vậy. Đầu năm mà xui rủi quá đi.

– Đúng vậy, mai con với mẹ đi chùa cầu bình an đi. Đầu năm đã đánh nhau, con còn bị trật khớp đau quá nè.

– Ủa, mẹ quên. Chân con sao rồi.

– Nó bị trật khớp thôi, giờ đang sưng. Để mai đi bác sĩ xem sao.

– Để tôi xem, để mai chân sưng phù lên.

– Anh biết chữa à, có phải lang bằm không đó.

Thảo Nguyên nói vậy nhưng vẫn đưa chân ra cho Tâm xem. Tâm quỳ gối xuống, nâng nhẹ bàn chân nàng lên. Bàn chân nhỏ nhắn, trắng nõn với những ngón chân xinh xắn được sơn hồng nhạt thật đẹp. Chỗ cổ chân đã hơi sưng lên. Tâm dùng tay kiểm tra, đôi lúc nó ấn ấn đúng chỗ sưng làm Thảo Nguyên la oai oái.

– Giờ tôi định bẻ lại cổ chân cho cô. Mai nếu chưa được thì đi bác sĩ khám lại.

– Ý anh là bẻ gãy chân tôi rồi mai bảo bác sĩ người ta nắn lại phải không.

– Thế giờ cô có để tôi làm không. Không mai nó sưng phù lên đau lắm, bác sĩ người ta chữa cho cô cũng vài tuần là ít.

– Hix, nghỉ vài tuần không đi đâu có mà chết à. Thế anh làm đi, đừng làm gãy chân tôi đấy.

– Yên tâm, tôi làm cẩn thận, nhẹ tay mà. Tôi đếm đến 3 thì làm nhé. 1…

– A… AAAAA… ôi mẹ ơi đau quá… anh là đồ khốn. Tôi phải đạp anh một cái.

Thảo Nguyên đạp thật, nàng dùng đúng cái chân đau đạp nó. Tâm phì cười, nó lùi lại luôn. Thảo Nguyên tức giận đứng dậy muốn đánh nó. Nàng chợt nhớ ra mình không đứng được 2 chân, nhưng giờ thì… Nhìn xuống bàn chân của mình, Thảo Nguyên ngước lên nhìn Tâm bằng ánh mắt lạ lẫm, dò xét, một sự nghi hoặc?

– Đá ở trong bếp hả dì.

– Đá hả? À trong bếp. Để dì vào lấy cho con.

– Con đi với dì. Cô ngồi xuống đi, chưa đi lại được đâu.

Tâm theo dì vào bếp. Dì mở tủ lạnh ra lấy đá. Dì mang cả khay đá ra định đưa nó thì thấy ánh mắt nó nhìn mình thật khác lạ. Hóa ra là lúc nãy giằng co, cúc áo của nàng đã bị bung ra Bộ ngực trắng tròn trịa của nàng đã hở ra gần nửa trên. Bầu ngực tròn trịa, được nâng lên bởi cái áo ngực hàng xịn, làm bầu ngực nàng trông thêm cao và to. Cái khe giữa 2 ngực sâu hun hút hấp dẫn ánh mắt thằng Tâm. Nó bối rối vội cụp mắt lại, lúng búng:

– Dì lấy con cái khăn, con trườm đá cho Thảo Nguyên.

Sương đi lấy khăn. Nàng tủm tỉm cười trước sự dễ thương của thằng bé. Cái cúc áo bị bung ra, nhưng nàng cũng mặc kệ. Nó nhìn thì cũng nhìn rồi, thật thích thú khi có người bị hấp dẫn bởi cơ thể mình. Sương cứ thế đi lên gác thay quần áo, kệ thằng Tâm ở dưới với Thảo Nguyên.

Tâm đem khăn đá ra. Thảo Nguyên yên lặng giơ chân ra cho nó chườm. Cảm giác lành lạnh làm cơn đau đỡ hơn thì phải. Nàng cứ ngồi đó, nhìn bàn tay to bè của nó đang cầm lấy chân nàng. Nó chợt bỏ chân nàng ra, làm Thảo Nguyên giật mình. Nàng vội đưa ánh mắt đi chỗ khác, rồi quay lại:

– Xong rồi à.

– Ừ, để sáng mai xem thế nào. Thường thì chắc sẽ đỡ thôi. Trước mẹ tôi cũng bị một lần, tôi làm rồi cũng khỏi nhanh.

– Vậy à. Hy vọng vậy, chứ không đi lại được chán lắm.

– Mai chắc cô phải ngồi xem ti vi ăn bánh kẹo rồi. Cô bám vào cổ tôi, tôi cõng cô lên luôn gác. Dì chắc không cõng được cô.

Thảo Nguyên nhìn Tâm, ánh mắt nàng nhìn nó đầy phức tạp. Nhưng rồi nàng cũng đưa tay ra ôm lấy cổ nó. Tâm đứng dậy, cõng nàng lên gác.

Đến cửa phòng ngủ, Thảo Nguyên với tay bật công tắc. Căn phòng toàn màu hồng nhạt với mùi thơm dễ chịu. Tâm nhẹ nhàng hạ người để Thảo Nguyên ngồi xuống giường. Nó mỉm cười nhìn quanh phòng:

– Trông cô vậy tôi không nghĩ phòng trông tiểu thư thế này.

– Sao chứ, sao tôi không giống tiểu thư.

– Không có gì. Thôi tôi về đây, không hiểu có đứa nào đi chơi về chưa. Chứ khách sạn chả ai trông.

– Ừ, anh đi cẩn thận. Đêm rồi. Mà… 2 thằng hôm nay, nhất là cái thằng tên Tuân. Nó có hội với bọn tập võ. Anh cẩn thận.

– Vậy à… tôi sẽ chú ý.

Tâm rảo bước ra cửa. Chợt Thảo Nguyên gọi giật nó lại.

– Tâm…

– Sao?

– Cảm ơn anh.

Tâm mỉm cười. Bên ngoài cái vẻ tiểu thư, khó gần thì Thảo Nguyên cũng là một cô bé thú vị và dễ mến. Có lẽ hoàn cảnh gia đình, rồi va vấp đầu đời đã khiến nàng như vậy. Tâm gật đầu chào rồi đi xuống nhà.

Xuống đến nơi thì dì Sương đã thay bộ quần áo ơ nhà. Tóc tai dì cũng chải lại, trông dì lại đẹp như mọi khi, không còn vẻ xộc xệch rối tinh rối mù như lúc nãy.

– Con về đây dì ạ. Nãy giờ không ai trông khách sạn, không hiểu có sao không.

– Chắc không sao đâu. Ở đây an ninh tốt mà con. Lấy cắp có nhưng ăn cắp vật liệu quy mô lớn không có đâu. Con về cứ đi từ từ thôi.

– Vâng, con biết rồi.

Dì đi theo tiễn nó ra ngoài cửa. Mùi thơm cây cỏ nhà dì lại xộc vào mũi nó. Tâm lúi húi dắt xe ra cổng. Nó chào dì rồi đi về. Trên khung cửa sổ tầng 2, có một ánh mắt nhìn theo mãi đến khi nó đi khuất.

5 1 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x