Thằng Hận

Chương 9

trước
tiếp

Phần 9
Ánh nắng chiều nghiêng nghiêng chiếu một khoảng nắng vàng làm bóng của ngôi nhà cao tầng rợp bóng mát gần hết mảnh sân rộng đậu nhiều chiếc xe hơi các loại, có mấy chiếc gắn chảo vệ tinh trên nóc xe nằm im lặng… Đài truyền hình của thành phố sắp sửa hết giờ làm việc trong ngày, đã thấy lác đác những dáng người vội vã, đàn ông có, đàn bà có tất bật trên những chiếc xe máy, hay thỉnh thoảng có vài chiếc xe hơi nối đuôi nhau ra cổng… Ghé chợ, về nhà, chuẩn bị cho buổi tối họp mặt gia đình như mọi ngày… Đó đây lại có những chàng trai hay cô gái có lẽ còn độc thân chưa vướng vô vòng lo lắng cho gia đình nên còn ríu rít tụm lại vài chỗ nói cười rộn ràng… Một cô gái cao cao, dáng người nhẹ nhàng uyển chuyển trong bộ váy ngắn ngang đầu gối bước nhanh ra cổng, cô dừng lại và nép sau bóng của một trụ cổng ngó ra đường, đưa tay lên liếc nhìn đồng hồ có vẻ sốt ruột… Khuôn mặt xinh đẹp cân đối rất ưa nhìn còn rất trẻ, chỉ mới ngoài hai mươi lộ vẻ khó chịu, cô cau đôi lông mày cong cong đen nhánh nhìn ngược nhìn xuôi ra đường… Cô cũng chẳng chờ lâu, một chiếc xe hơi màu mận chín nháy đèn xi – nhan từ hướng ngược chiều rẽ trái rồi dừng lại ngay trước cổng nơi có gái đang đứng. Cửa kính phía tài xế chạy xuống, một khuôn mặt thanh niên ló ra nhìn cô:

– Xin lỗi, phải cô là Thục Mai?

Cô gái cau mày nhìn, chiếc xe thì đúng là của nhà cô, nhưng người lái không phải là ba hay má cô mà là một anh chàng lạ hoắc, không lẽ tài xế mới của công ty má cô… Cô lạnh lùng gật đầu, không lên tiếng. Chàng trai mỉm cười:

– Má cô bận tiếp khách không đi đón cô được, nhờ tôi đi đón… Cô Mai lên xe đi, tôi chở về…

Cánh cửa tài xế mở ra, chàng trai nhanh nhẹn bước xuống mở cánh cửa sau cho cô lên… Cô gái vẫn không thèm trả lời, lướt ngang chàng trai chui vô xe… Đôi mắt sáng như sao của anh chàng chộp liền hình ảnh cái khe ngực sâu bên trong cổ áo xẻ hơi sâu, có mảnh da trắng hồng và khi cô co chân để lui người vô trong xe thì gấu váy cuốn cao lên hơn nửa đùi… Khoảng đùi trắng ngần, láng mịn lờ mờ những sợi lông măng làm anh chàng thầm tiếc nuối vì cô chui vô quá nhanh…

Chiếc xe từ từ lăn bánh ra khỏi lề đường, chạy chầm chậm vì giờ này xe cộ bắt đầu đông đúc… Tiếng cô gái chợt bật lên lạnh lùng gần như khí lạnh tỏa ra trong xe:

– Anh là tài xế mới, hả?

Chàng trai liếc nhìn gương chiếu hậu, mỉm cười không trả lời vô câu hỏi của cô gái:

– Có gì không, cô Mai?

Cái giọng khô khan lạnh lùng nhưng không giấu được sự trong trẻo cất lên:

– Bữa sau đi đón tui, nhớ tới sớm một chút nghe… Bắt tui chờ phát mệt…

Đôi lông mày đen của chàng trai cau lại một thoáng rồi giãn ra, ánh mắt cũng chợt lóe lên một tia sáng dữ tợn rồi cũng tắt liền, cánh tay đeo đồng hồ đưa lên thoáng qua:

– Dạ, thưa cô Mai… Má cô nói là 5 giờ, bây giờ còn thiếu 7 phút nữa mới đúng 5 giờ… Tôi tới sớm hơn giờ mẹ cô yêu cầu đó chớ…

Tiếng cô gái nạt ngang:

– Anh còn cãi… Tui nói phải tới sớm là tới sớm… Tui không cần biết má tui biểu anh mấy giờ đón… Tui chỉ biết là khi tui ra khỏi đài là phải có xe ở đó… Anh mà còn lôi thôi là tui nói má tui đuổi việc anh à… Anh tin không…

Chiếc xe bỗng tạt ngang vô lề thắng kít lại làm cô gái suýt nữa nhào tới đập mặt vô thành ghế trước, may là anh chàng chạy chậm… Cô gái hoảng hồn trợn mắt hét lớn:

– Anh làm cái gì vậy… Có biết chạy xe không… Tui… tui…

Chàng trai trẻ thò tay tắt máy xe, hít một hơi thiệt dài căng đầy lồng ngực như tự trấn tĩnh mình. Anh chàng quay người lại nhìn thẳng vô khuôn mặt xinh đẹp nhưng xa cách này, ánh mắt anh rực lên một vẻ kiên định không thể đùa giỡn được, anh nói nhỏ nhưng rất rõ ràng cho cô gái nghe:

– Cô Mai nghe đây… Thứ nhất, tôi tới đón cô không phải là do má cô biểu mà là má cô nhờ tôi, nhớ chưa, “nhờ” và “biểu” là hai cái từ khác nhau đó… Thứ hai, tôi tới đón cô theo giờ má cô nhờ còn sớm hơn 7 phút lậng… Mà cho dù nếu có trễ đôi chút thì cô cũng phải suy nghĩ thấu đáo và rộng lượng rằng có khi xe bị trục trặc, tắc đường hay sự cố gì xảy ra không… Và thứ ba, tôi là nhân viên của má cô chớ không phải nhân viên của cô… chuyện tôi có làm cho công ty má cô hay không thì không cần tới cái chữ “đuổi” của cô… Cô có biết gì về luật lệ, nguyên tắc làm việc hay không? Hay là cô nghĩ là mình là con gái bà giám đốc công ty được những người khác sợ sệt quen rồi nên cứ tưởng ai cũng vậy. Tôi nói một lần duy nhất này cho cô biết: Bất cứ ai trong công ty có thể sợ cô, nhưng đó là họ sợ mất việc làm, không có gạo tiền nuôi sống gia đình, chớ không phải sợ bản tính, con người của cô… Còn tôi, tôi là người độc thân, không vướng bận gia đình, không làm ở chỗ này tôi làm ở chỗ khác… Nhưng mà chắc gì cô về nói với má cô mà bà đã đuổi tôi vì cái lý do lãng xẹt như vậy…

Hình như nói một hơi cũng đã hả cơn tức, chàng trai nhẹ giọng hơn:

– Tôi xin lỗi nếu có nặng lời với cô… Nhưng tất cả những điều tôi nói là sự thật, tôi không lớn hơn cô bao nhiêu đâu, chính xác là cô chỉ nhỏ hơn tôi có một tuổi à… Năm nay cô Thục Mai mới có hai mươi hai thôi, đúng không… Cuộc đời mình còn dài lắm ở phía trước, chưa biết chuyện gì sẽ xảy tới trong tương lai… Tôi nói rất thiệt lòng, cô là cô gái rất xinh đẹp, dễ thương nhưng nếu cô có một chút nhìn lại mình, vui cười nhiều hơn, dễ tính hơn, chan hòa và hiểu biết mọi người chung quanh hơn… Cái đẹp của cô sẽ rất trọn vẹn, tôi tin là như vậy…

Anh chàng quay người lại, nổ máy xe rồi cho xe từ từ hòa nhập vô dòng xe đông đúc trên đường. Thục Mai hoàn toàn lặng câm không nói được lời nào, cô thật sự ngạc nhiên và… trong cái tức giận cũng có một chút thích thú… Chưa ai nói với cô bằng cái giọng vừa giận dỗi, vừa dạy dỗ mà cũng vừa ngọt ngào đó… Trước giờ cô toàn bắt mọi người phải theo ý mình, kể cả ba má cô… Vậy mà bây giờ cái anh chàng trẻ măng như sinh viên mới ra trường này là tài xế mà không phải tài xế lại dám dừng xe rồi quay lại cự nự cô mới là chuyện lạ… Thậm tâm cô thiệt tình cũng cho là anh chàng này nói không sai, nhưng vì cô sốt ruột cho việc chuẩn bị bữa tiệc sinh nhật tối nay của nhỏ bạn, lúc nãy trong đài truyền hình nơi cô đang thực tập, cái lão đạo diễn chương trình cứ cù cưa cù mài, kéo dài thời gian làm cô sốt ruột và bực mình nên mới giận cá chém thớt như vậy… Mà cái câu cuối cùng khi anh chàng nói cô xinh đẹp dễ thương với nụ cười mỉm chết người và ánh mắt đã dịu lại có chút nồng ấm thì cũng đủ làm cho một cô gái như cô vơi bớt nhiều nỗi bực mình rồi, con gái mà, ai mà không thích được khen là xinh đẹp, dễ thương chớ… Thật ra, Thục Mai không phải là cô gái khó tính khó nết hay chảnh chọe như nhiều cô gái con nhà giàu bây giờ…

Dù là con gái nhà giàu, rất xinh đẹp, nhiều cô người mẫu chân dài cũng phải có điểm không bằng cô, học hành thì giỏi dang và tính tình vui tươi, hồn nhiên… Nói chung cô là hình mẫu lý tưởng của những chàng công tử phá gia, lấy tiền đốt chơi được, ham thích được có một người vợ như cô, hay những nhà làm phim đang săn tìm những nữ diễn viên trẻ đẹp cũng cầu mong được cô quan tâm lời chào mời của họ… Đáp lại tất cả, cô chỉ mỉm cười và lắc đầu… Nhưng rồi cái phận phụ nữ có chút nhan sắc cũng không tránh được chuyện phải khoe dung nhan ra ngoài công chúng, tự nhiên cô lại ưa thích cái nghề làm báo, chuyên ngành truyền hình… Vậy là cô cứ tiến theo con đường đã chọn. Chỉ còn mấy tháng thực tập ở đài truyền hình thành phố là cô sẽ tốt nghiệp ra trường, cũng có mấy lời mời chào từ vài đài truyền hình khác nhưng cô trả lời đang còn suy nghĩ… Nói gì thì nói, cô cũng không muốn đi đâu cho xa xôi, cô chỉ thích quanh quẩn bên gia đình, ở lại nơi cô sinh ra và lớn lên vậy thôi…

Chiếc xe đi chậm lại rồi dừng bên cái cổng lớn của một ngôi nhà lầu bốn tầng có hai mặt quay ra hai con đường, vì căn nhà nằm ở góc một ngã tư trong một khu quy hoạch rộng lớn… Chàng thanh niên lái xe bước xuống mở nhẹ cánh cửa cho Thục Mai bước ra. Một lần nữa ánh mắt sáng của anh chàng chiếu tia nhìn lên khoảng hở của chiếc áo sơmi hở một hột nút khoe khe ngực sâu hút mà hai bên là hai mảnh ngực trắng như sữa phồng căng… Đôi chân dài đưa ra cũng không thoát được ánh mắt liếc nhìn của anh chàng… Chờ cô bước hẳn ra ngoài, đóng nhẹ cánh cửa xe, anh chàng nhỏ giọng:

– Cô Thục Mai vô nhà đi… Tôi phải quay lại công ty đón bà giám đốc… Chào cô… À… một lần nữa, tôi chân thành xin lỗi nếu lúc nãy tôi có nói lời không phải, mong cô Mai bỏ qua cho… Nhưng tôi cũng nói thiệt, tôi chỉ nói lên những gì trong suy nghĩ chớ không phải sợ cô… “đuổi việc” đâu nghe…

Nói mấy chữ cuối cùng, anh chàng lại nở nụ cười hút hồn cô gái… Thục Mai cũng mỉm cười vì giờ cô đã tỉnh táo trở lại:

– Không. Anh không có lỗi gì đâu… là tại… tại em… em sợ trễ công việc nên nói năng thiếu ý tứ… Em phải xin lỗi anh… anh gì… mới đúng…

Chàng trai trẻ bật cười:

– À… quên… tôi tên Hận, Phạm Hoài Hận… là kỹ sư giám sát ở công ty của má cô… Tôi chỉ mới vô làm được mấy tháng nay… Nếu cô không giận, hy vọng có ngày nào đó, được mời cô Mai đi uống nước, được không…

Hai má cô chợt nong nóng, cô ngần ngừ chỉ trong một tích tắc rồi gật đầu:

– Dạ được… Mà anh nè, anh Hận… đừng có kêu em là “cô” được không… Anh nói em nhỏ tuổi hơn, anh cứ kêu em là em đi, nghe nó dễ gần hơn…

Hận gật đầu, bước tiến mới trong kế hoạch của nó không ngờ lại tình cờ mà dễ dàng vậy:

– Được thôi… Đây là yêu cầu của cô… a… của em nghe… Mai mốt đừng có nói anh lợi dụng à…

Cô nhoẻn cưới khoe hàm răng trắng xinh:

– Ừ… là em mà…
– Được rồi, Mai vô nhà đi… Anh đi đây…

Thằng Hận chui vô xe nổ máy rời đi, qua cái gương chiếu hậu, nó mỉm cười khoái chí vì vẫn thấy bóng Thục Mai đứng nhìn theo chiếc một hồi lâu, tới khi chiếc xe khuất sau một vòng cua cô mới quay người lững thững đi vô nhà, chẳng biết trong đầu cô nghĩ gì…

… Bạn đang đọc truyện Thằng Hận tại nguồn: https://truyen321.net/thang-han/

Tìm kiếm một hồi trong cái tủ lớn đựng váy áo, đồ đạc một lúc lâu Thục Mai mới tìm được bộ váy áo mà cô cho là đẹp nhất cho bữa tiệc sinh nhật của nhỏ bạn tối nay. Chuẩn bị xong hết mọi thứ, cô mới lấy bộ đồ lót nhỏ rồi quay vô phòng tắm… Cởi hết bộ đồ trên người rồi hoàn toàn khỏa thân cô không quên được cái tật ngắm nghía chính thân hình của mình một hồi trước tấm gương soi lớn gắn trong phòng tắm… Toàn thân cô trắng ngần như không còn có thể trắng hơn được nữa. Chỉ có mái tóc đen mun xõa dài quá vai, đôi lông mày cong vòng đen nhánh và đám cỏ đen mượt giữa hai chân cô là nổi bật trên thân hình thon thả nhưng chắc đầy và hoàn toàn không có chỗ nào chê được… Hai bầu vú con gái nở căng to tròn vươn cao được hai đầu núm vú hồng đậm nhỏ xíu trên quầng vú nhỏ làm đẹp thêm cho bộ ngực cô. Vòng eo thật thon nhỏ có cái bụng nhỏ trơn phẳng, nhưng phình ra với cặp mông căng nẩy, chắc nịch. Đôi chân dài với đôi đùi thon thả thẳng băng… Cô nâng hai bầu vú trong lòng bàn tay nhìn vô gương rồi nhoẻn miệng cười với chính mình… Thục Mai thầm tự hào vì bản thân mình, nhưng lại cũng có một chút tiêng tiếc vì cho tới giờ cô vẫn chưa biết yêu, hay đúng hơn cô biết yêu là gì nhưng vẫn chưa thấy chàng trai nào có thể trở thành bạn của cô… Cũng chính vì điều đó nhiều khi trong đám bạn học thỉnh thoảng lại có tiếng xì xầm là cô cao ngạo, xa cách… Nhưng biết làm sao được, tình cảm là một loại hàng không đắt giá nhưng đâu phải ai cũng có thể tìm thấy… Cô vẫn còn trẻ, lo gì chuyện tới một ngày sẽ có một chàng hoàng tử đẹp trai, hào hoa tới với cô… Lan man với cái ý nghĩ như chuyện cổ tích, thoáng trong tâm tư cô là hình ảnh vừa dễ ghét mà cũng vừa dễ ưa của anh chàng lái xe đón cô về lúc nãy… Ừ, con trai mà tên Hận, Hoài Hận… Tên gì kỳ cục…

Sực tỉnh, Thục Mai lật đật mở nước rồi tắm rửa thiệt nhanh… trong những lần xoa vuốt sữa tắm lên thân mình, hai bàn tay cô thỉnh thoảng lại đụng chạm trên hai đầu núm vú và sâu giữa hai chân cô… Cái cảm giác thích thú, sương sướng lại lăn tăn trong cảm nhận của cô… Nếu không vì vội vàng cho kịp giờ nhỏ bạn tới đón, có lẽ Thục Mai lại ngồi phệt xuống sàn phòng tắm để lặp lại cái động tác quen thuộc sảng khoái mà mỗi khi vô phòng tắm là thỉnh thoảng cô vẫn làm cho mình… Như bạn bè cô hay chọc ghẹo nhau, tự sướng… Thục Mai thích vuốt ve khắp thân mình, nhất là mân mê, xoa bóp trên hai bầu vú căng, khều gãi cho hai đầu núm vú nhỏ sưng lên để cảm giác lôi cô đi cho tới khi cô vuốt đè lên cái khe giữa hai chân và cuối cùng là đút hai ngón tay vô âm đạo… Cô tự làm cho mình sướng đến mệt mỏi rã rời… Nhưng chiều nay thì không kịp rồi…

… Bạn đang đọc truyện Thằng Hận tại nguồn: https://truyen321.net/thang-han/

Áo váy đã chỉnh tề, trang điểm vừa đủ nhẹ nhàng để vẫn là con gái, Thục Mai vốn dĩ không cần trang điểm gì cũng đủ làm khối chàng trai mê mẩn, nhưng là con gái mà… Cũng phải có chút son chút phấn thì lòng tự tin mới càng tăng thêm. Cô với tay bỏ cái điện thoại vô cái bóp nhỏ phù hợp với bộ váy đeo quàng ngang vai rồi đi ra ngoài…

Một cô gái khác, cũng cao gần ngang bằng Thục Mai, cắm cúi trên cái điện thoại đi tới không nhìn ngó nên đụng mạnh lên người cô… Thục Mai trợn đôi mắt đẹp:

– Út Miên…

Cô gái giờ đã sực tỉnh ngó lên rồi nhe hàm răng trắng tinh cười:

– Ui… Hai Mai của em đi đâu mà đẹp vậy chớ… Ê…

Cô nháy nháy con mắt:

– Hai Mai đừng có nói là bữa nay hẹn hò rồi nhe…

Thục Mai vỗ nhẹ lên đầu cô gái:

– Nhiều chuyện… Hai đi sinh nhật bạn… Miên ở nhà ăn cơm với má đi nghe…

Thục Miên là em gái Thục Mai, cô lùi lại đứng dựa lưng vô tường, chéo một chân nheo đôi mắt đẹp không kém gì chị mình:

– Chớ không phải Hai Mai hẹn hò với anh chàng hồi nãy hả…

Thục Mai trợn mắt lần nữa:

– Anh chàng nào…
– Hì hì… anh chàng chở Hai Mai về ngoài cổng đó… Đứng tuốt trên lầu nhìn xuống, không thấy rõ nhưng có vẻ đẹp trai phong độ à nhe…
– Xì… nhảm vừa thôi cô… nhân viên của má đó… Chiều nay Hai nhờ má đón về mà má mắc tiếp khách nên nhờ anh chàng dễ ghét đó đi đón chị…

Thục Miên mở to mắt ngạc nhiên:

– Gì mà… “dễ ghét”… Bộ anh chàng làm gì chị hay nói bậy bạ gì hả…

Tự nhiên Thục Mai thấy má mình nóng nóng, cô lắc đầu làm như không quan tâm lắm:

– Không. Tự nhiên chị thấy vậy thôi à… Lần đầu đón chị mà dám… dám… dạy dỗ chị… Đáng ghét…

Thục Miên bật cười:

– A… chắc con gái giám đốc lại lèm bèm, cự nự người ta đón trễ chớ gì… Em biết chị mà… hi hi… Hai Mai, kể em nghe đi, anh chàng nói gì…

Thục Mai lắc đầu:

– Thôi… Chị đi đã không thôi trễ, tối về nếu em chưa ngủ thì nhắc rồi chị kể cho nghe…

Nói xong, cô quay lưng đi thiệt nhanh xuống dưới. Thục Miên nheo mắt nhìn theo sau lưng chị rồi cũng quay người đi về phía phòng riêng của mình… Cái điện thoại được cô đưa lên ngang tấm mắt… Đố mà Thục Mai biết được lúc hai chị em đụng nhau thì em gái mình đang mê mẩn thần trí vì khúc phim giáo dục giới tính trong quan hệ nam nữ đang chiếu tới cảnh nóng bỏng nhất của đôi diễn viên da trắng…

… Bạn đang đọc truyện Thằng Hận tại nguồn: https://truyen321.net/thang-han/

Thục Miên không khác Thục Mai bao nhiêu, nếu không muốn nói vẻ xinh xắn của cô có phần đậm đà hơn. Thân hình cô gái vừa tròn hai mươi đã thật sự trưởng thành đầy đủ. Nếu để hai chị em cô đứng cạnh nhau thì Thục Miên chỉ thấp hơn cô chị chỉ vài phân. Còn ngoài ra từ hình thể, khuôn mặt, vóc dáng hai chị em đều xinh đẹp, quyến rũ như nhau… Thục Miên khác một điều nữa với Thục Mai là cô có cái suy nghĩ và hành động về chuyện quan hệ nam nữ phóng túng và nhiệt tình hơn… Từ năm lớp mười phổ thông, trong một lần được nhà trường tổ chức cho đi dã ngoại, cô đã tình cờ bắt gặp hai anh chị lớp trên dắt nhau trốn tập thể lớp chui vô một lùm cây dại để tán tỉnh và bày trò người lớn cùng nhau… Cô mắc tiểu cần đi vệ sinh và từ chỗ ngồi, cô đã chứng kiến toàn bộ những hình ảnh từ đầu tới cuối của cặp học trò thích làm chuyện người lớn, chỉ cách cô chưa đầy năm mét…

Từ đó, Thục Miên hay để ý những chuyện thầm kín của mọi người chung quanh, nhưng có nơi nào dễ tìm, dễ thấy và dễ hiểu cho bằng những trang web đen đầy rẫy trên internet… Tiếng nước ngoài đã đành mà tiếng Việt thì cũng không thiếu… Lúc đầu, cô chỉ nhìn xem những tấm hình chụp lại cảnh quan hệ nam nữ, rồi tới những bộ phim sex trần trụi đủ mọi quốc tịch, chán thì cô tìm đọc những câu chuyện sex trên truyen321.net… Vậy là, vô tình, Thục Miên tích lũy từ từ cho mình một kho tàng vốn liếng về chuyện làm tình… Chỉ có điều, cũng như chị Hai Mai, cô chưa một lần được hôn thằng con trai nào… Hình như vì cô quá xinh xắn, dễ thương, hoàn cảnh gia đình cũng khá giả nên nhiều thằng con trai ngại ngần không dám kết bạn cùng cô…

Thả mình nằm dài trên giường, Thục Miên tiếp tục dán mắt trên màn hình cái điện thoại… Những khung ảnh làm tình trần trụi nhất có thể có được bắt đầu làm cô gái cảm thấy thân thể mình nóng rực lên như mọi lần…

Bàn tay trắng muốt với những ngón tay thon dài móng cắt tròn từ từ đưa lên xoa trên bụng rồi vuốt ngược lên bầu ngực căng nhô cao dưới lớp vải áo. Mấy ngón tay lần cởi từng hột nút cho hai vạt áo mở phanh ra. Cô luồn bàn tay bên dưới cái nịt vú màu xanh nhạt đẩy cho nó lật ngược lên phía trên rồi bắt đầu xoa nắn hai bầu vú mình… Hai núm vú màu hồng nhỏ xíu từ từ sưng tròn lên bởi bàn tay cô… Bầu vú trắng ngần như sữa không ngừng được bàn tay xoa nắn, bóp vuốt để lại từng vệt đỏ hồng trên làn da… Đôi đùi thon dài của cô không ngừng co duỗi, cựa quậy, mở ra hay khép lại duỗi căng theo từng cảm xúc đang hình thành trong người cô…

Khi trên màn hình diễn viên nam lè lưỡi liếm trên một đầu vú diễn viên nữ thì cô bật lên tiếng thở và căng người như có cảm giác đầu vú của mình cũng đang được mút nút, cô thò mấy ngón tay nắm một đầu vú mân mê, giật nhẹ để cảm thấy khoái sướng, đã ngứa kỳ lạ… Trong âm đạo cô sự trơn ướt dinh dính ứa ra từ trước khi đụng chị gái ngoài hành lang giờ đã đầy ngập, hình như đã loang dính ra bên ngoài…

Từng cơn nóng hực kèm theo cảm giác ngứa ngáy giữa hai đùi và ở sâu bên trong làm Thục Miên không làm sao chịu được nếu cô không đưa tay xuống đó… Cô luồn bàn tay dưới lưng quần úp lên vòm mu cong có đám cỏ mịn, mấy đầu ngón tay vuốt bóp vùng thịt mềm giữa hai chân… Chất dịch trơn ướt thấm đầy mấy ngón tay cô… Mấy ngón tay lúc mạnh lúc nhẹ, lúc như gió thoảng chỉ vừa đụng nhẹ lên mẩu thịt nhọn đầu nhú lên giữa hai múi thịt căng phồng tùy theo hình ảnh diễn ra trên màn hình nhỏ của cái điện thoại… Tới khi chàng diễn viên quỳ thẳng lưng cầm con cặc to dài, trắng bự để lên khe lồn cô gái banh hai múi thịt đẩy vô cái lỗ cho tới lúc vành khấc đỏ hồng lọt qua lỗ âm đạo cô gái trong phim thì hai ngón tay của Thục Miên cũng vừa trơn tuột chui qua lỗ lồn con gái của cô… Bật lên một tiếng rên không nén được, cô nhắm mắt tưởng tượng vành khấc con cặc cũng đang lọt qua lỗ âm đạo của mình…

Cô thụt nhẹ nhàng hai ngón tay ra vô trong âm đạo trơn ướt, lúc đầu thì còn chậm rãi từng cái một, riết rồi tiếng rên rỉ của cô gái trong phim như truyền bệnh cho cô… Cô thở mạnh hơn, từng tiếng rên khoan khoái của cô cũng thoát ra từ đôi môi mọng hé mở, mấy ngón tay cô thụt nhanh hơn… Cô thả cái điện thoại xuống nệm giường để rảnh tay đưa lên vò bóp trên hai bầu vú mình… Những lúc bị kích thích cao độ, hai chân cô chống đẩy vùng bụng dưới nâng cao cách mặt nệm một khoảng, hai ngón tay cắm sâu hết mức có thể trong âm đạo, cô hít hà bóp nặn hai bầu vú tới đỏ ửng lên… Cô quên mất cái điện thoại đang chiếu cảnh đôi trai gái đang làm tình tới những giây phút cuối, cô chỉ còn biết thả trôi cho cảm xúc sung sướng cô đang tự làm cho mình… Cô đang thèm muốn một thân thể đàn ông mạnh khỏe đè chặt trên người cô… Cô đang thèm cái miệng ấm nóng của người đàn ông đó ngậm bú hai núm vú cô, đau mấy cũng được… Cô đang thèm khát cực độ con cặc của người đàn ông cắm thiệt sâu trong âm đạo khát thèm được làm tình của cô đang ướt sũng chất nhờn bôi trơn cho khúc gậy thịt cứng được trơn tru chạy ra chạy vô trong đó… Thân thể hừng hực thanh xuân của cô thèm muốn dữ dội, hay nói một cách đơn giản dễ hiểu hơn trong tình cảnh này của Thục Miên, cô đang nứng lồn một cách kinh khủng lắm…

Đôi chân dài trắng nuột đang cong sát lên bụng cô như một con ếch nằm ngửa. Hai bầu vú căng vẫn đang được nắn bóp miệt mài. Hai ngón tay vẫn liên tục thụt mạnh trong âm đạo càng lúc càng nhanh… Đôi môi cô như khô đi thỉnh thoảng cô phải thè đầu lưỡi hồng ướt ra liếm quanh… Mấy phút sau, Thục Miên chợt phát ra tiếng rên dồn dập theo tiếng thở, cô thụt bàn tay càng mạnh hơn như muốn cho cà bàn tay chìm sâu trong lỗ âm đạo… Rồi bất thình lình, cô bóp chặt một bầu vú, bàn tay kia cô bóp chặt trên vòm mu cong khi hai ngón tay vẫn nằm im trong hang tối sũng nước, cô không thụt nữa mà lại nằm im, cơ bụng thon phập phồng và thỉnh thoảng giật nhẹ lên… Thành cơ thịt âm đạo co thắt bóp nhẹ từng cái quanh hai ngón tay cô, vùng xương chậu cô tê tê rần rần trong một cảm giác cực kỳ sảng khoái, thích thú… Từ kẽ ngón tay đang úp dưới âm hộ, một dòng nước nhỏ trắng đục rỉ qua và nhỏ từng giọt xuống nệm giường, cô hé miệng rên từng tiếng “ưm… ưm…” theo từng cái giật thót của bụng cô… Cô cũng có được cơn cực khoái tạm thời để giải tỏa bớt sự căng tức, nóng rực của một cơn nứng lồn bất chợt… Trong dư cảm đê mê của một lần thủ dâm hoàn thành, cô lơ mơ nghĩ tới hình ảnh không rõ ràng của một người đàn ông trần truồng đang chống tay nghiêng đầu nhìn ngắm vẻ xinh đẹp của cô…

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x