Thằng Hận

Chương 51

trước
tiếp

Phần 51
Thèm lâu, thèm nhiều nhưng vì thằng Hận không dám đẩy sâu hơn cặc nó trong lồn Thanh Huyền nên cô càng háo hức khi cơn cực khoái đã chực chờ. Bản năng thúc đẩy làm cô cầm tay thằng Hận đưa xuống dưới bụng, cô cầm mấy đầu ngón tay nó rồi đè vuốt lên đầu khe thịt… Thằng Hận hiểu ý, nó vừa nắc đều cặc trong lồn vợ, vừa nhấn vuốt, xoa đều đầu ngón tay lên chỗ hột le của cô, kích thích cho cô thêm sự sung sướng… Dâm thủy trào ướt quanh vùng âm hộ làm mấy ngón tay nó trơn ướt, nó càng xoa mạnh thì tiếng rên của Thanh Huyền càng nhiều hơn, lớn hơn… Bụng cô đã bắt đầu thắt nhẹ từng nhịp báo hiệu cơn cực khoái đã cận kề…

– Ui… ui… chồng… nhanh… em sướng… nhanh… đụ đi… cho em xong… a… sướng… sướng… chồng ơi… làm em sướng quá… ui… ui…

Thằng Hận bị kích thích mạnh hơn khi nghe tiếng rên khoái sướng của vợ, nó ôm siết cô, bàn tay bên dưới ép mạnh trên bờ mu trong khi mấy ngón tay vẫn liên tục vuốt xoa trên hột le, háng nó nắc tới mạnh hơn nữa, đầu cặc nó cũng tê tê muốn bắn… “Bạch… bạch…” từng tiếng vang rõ mồn một trong phòng khi bụng nó đập mạnh trên đôi mông cô… Lưng nó thắt lại, nó hổn hển bên tai vợ:

– Ừm… Huyền… xong chưa… Hận muốn bắn rồi… muốn bắn vô lồn vợ rồi… tê cặc quá…

Thanh Huyền vòng tay kéo mông nó sát vô, cô cũng kêu rên:

– Ư… sắp… muốn rồi… đụ em mạnh lên chồng… xoa lồn vợ nhanh lên… đó… sắp… a… a… xong… vợ xong… ui… ui…

Cô đẩy lui bờ mông ép chặt trên bụng thằng Hận, đáy lồn cô co giật từng cơn cho cơn cực khoái bùng lên mạnh mẽ… Thằng Hận nhấp nhấp từng cái phun mạnh tia tinh dịch đặc sệt đổ đầy trong âm đạo cô… Hai chân run run, cô phập phồng thở hổn hển vì cơn cực khoái thều thào:

– Ô… ui… nóng… nhiều quá… chồng bắn trong lồn em nhiều quá… ư… ư… thích quá… chồng ơi…

Con cặc vẫn ghim sâu trong âm đạo cô, thằng Hận thở phì phò bên tai cô:

– Vợ hết thèm chưa…

Cô cười nhỏ:

– Ừm… đỡ thèm rồi… cảm ơn chồng nhe…

Thấy nó cử động muốn rút cặc ra, cô kéo mông nó lại:

– Đừng… để yên trong đó… đừng rút ra… Hận ôm em ngủ đi…

… Bạn đang đọc truyện Thằng Hận tại nguồn: https://truyen321.net/thang-han/

– Út suy nghĩ kỹ chưa…
– Em nghĩ kỹ rồi Hai… Chung quanh ảnh bây giờ có quá nhiều người, nhiều khi cả tháng em không gặp được ảnh, bây giờ lại sắp có đứa con thứ hai với chị Huyền… Với lại…
– Với lại… sao?
– Em nghĩ lại ngay từ đầu, em chỉ thích ảnh trong cái “chuyện đó”… chớ em đâu có yêu… Còn bây giờ, thì…
– Vừa thích làm “chuyện đó”… với người con trai khác, lại vừa yêu… đúng không?
– Ừm… chắc vậy, Hai Mai à… Mà thôi, chị đừng hỏi nữa… cái gì tới thì nó phải xảy ra thôi… Út còn tới hơn năm nữa mới ra trường… từ giờ tới đó còn nhiều chuyện lắm… nghĩ chi cho nhức đầu… Nhưng chuyện của Út với ảnh là Út quyết định rồi, Út sẽ không gặp ảnh nữa, Út chỉ coi ảnh như một người anh trai, một người bạn thôi…
– Ừm… tùy Út, chị không cản mà cũng không có ý kiến gì hết… Thôi, ngủ đi…

Thục Mai xoay người quay lưng về phía em gái. Trong bóng tối mờ mờ của ngọn đèn ngủ trên đầu giường, hai mắt cô mở to mà hình như chẳng nhìn thấy gì, tâm trạng cô lờ mờ trộn lẫn nửa buồn nửa vui… Thục Miên vừa tâm sự với cô về mối quan hệ với một người con trai khác là trợ giảng trong trường đại học nơi cô học… Đúng là cái suy nghĩ và quan điểm của Thục Miên rất đơn giản, thấy thích và có hứng thú gần gũi trong hôn hít, vuốt ve và có thể đưa nhau lên giường là cô không ngại ngần, cô khác với chị gái cô nhiều trong chuyện quan hệ trai gái… Thục Mai có những nỗi đam mê về thân xác gần như bản sao của mẹ cô nhưng cô kín đáo và có nguyên tắc riêng của cô về chuyện giường chiếu, quan hệ thân xác. Có thể hiểu ngầm rằng, với Thục Miên thì cái dương vật nào cũng được, miễn là đem tới cho cô những khoái cảm đê mê khi gần gũi, hôn hít, vuốt ve, khơi gợi cho cô những cảm xúc ham muốn để làm tình… Nhất là nếu chủ nhân của cái dương vật đó nhìn được, có dáng dấp đàn ông con trai, ăn nói có duyên và hấp dẫn cô là được…

Còn với Thục Mai, cô không đòi người đã quan hệ tình dục với cô phải cưới cô làm vợ, nhưng nếu không có bất cứ sự chia cắt, xa cách nào thì cô luôn muốn chung thủy với người cô đã chọn làm người đầu tiên đưa cái vật đàn ông đó vô người cô… Cô không muốn mình chỉ là một cái máy làm tình giống cái, cô chỉ muốn có sự hòa hợp không chỉ về thề xác mà cả tinh thần khi hai bộ phận đàn ông – đàn bà gắn kết với nhau… Và trong tâm tưởng của cô, thằng Hận bây giờ đã có vợ, có con và còn có những người phụ nữ khác, trong đó có cả mẹ cô đi nữa… thì cô luôn muốn chỉ có thằng Hận mới được, mới có đầy đủ danh nghĩa làm tình cho cô… Cũng như Tuyết Thu, cô thiệt lòng yêu nó, cũng nỗi niềm giống Tuyết Thu, nếu nó không có Thanh Huyền thì cô chỉ mong ước được làm vợ nó suốt đời…

Thằng Hận có yêu thương cô chút nào không mà sao lâu lắm rồi nó không tìm gặp cô? Nó với mẹ Thục Vy chắc thường xuyên gần gũi nhau hơn vì ngày nào cũng gặp ở công ty, chắc nó và mẹ cô ngày nào cũng… làm tình với nhau… Nghĩ tới đây, tự nhiên bụng cô quặn lên một luồng hơi nóng giữa hai chân… Cô nhắm mắt nhớ lại những lần được ở bên cạnh nó… Những nụ hôn, những cái vuốt ve, mơn man, nựng nịu và những lời thì thầm chan chứa yêu thương, ngọt ngào mà nó rủ rỉ bên tai cô, hơi thở nóng của nó nhột nhạt bên vành tai làm kích thích cơn ham muốn trong người cô… Luồn tay xuống giữa hai chân, Thục Mai bóp nhẹ vùng thịt mềm hâm hấp nóng giữa hai chân, cô hít một hơi thở dài rồi xoay người nằm ngửa ra… Thục Miên đã thở đều trong giấc ngủ say vô tư… Một tay đưa lên nắn nhẹ từng bầu vú căng không mang nịt vú bên ngoài lớp vải váy mỏng, tay kia cô nhích lên nhích xuống giữa hai chân bên ngoài cái quần lót, cô nhắm mắt tưởng tượng tới hai bàn tay của thằng Hận… rồi cô ngủ thiếp đi… Chập chờn trong niềm mong nhớ và cảm xúc của thân xác con gái, cô mơ thấy thằng Hận vòng tay ôm chặt cô, nó hôn cô thiệt lâu, hai tay nó không ngừng xoa vuốt, nắn bóp trên hai bầu vú và dưới háng cô… Khi nó banh hai chân cô ra để nhét khúc gân cứng quen thuộc vô âm đạo cô thì sự sung sướng làm cô vùng thẳng hai chân kẹp thiệt chặt con cặc nó không cho nó cử động hay rút ra nữa…

… Bạn đang đọc truyện Thằng Hận tại nguồn: https://truyen321.net/thang-han/

Đứa con gái xinh đẹp bụ bẫm của Tuyết Thu vừa chập chững biết đi thì con trai của Thanh Huyền cũng vừa tròn năm tháng. Mấy bà mẹ lớn tuổi xưng hô với hai đứa nhỏ là bà ngoại với bà nội loạn xà ngầu không làm sao phân biệt được… Tiếng cười vui lúc nào cũng rộn rã trong căn nhà của Tuyết Thu hay nhà Ngọc Nhàn mỗi khi cùng lúc hai đứa nhỏ hiện diện với mấy người lớn…

Thục Miên đã ra trường và chính thức giới thiệu anh chàng đẹp trai trợ giảng ngày nào là người yêu của cô. Phía gia đình chàng trai cũng đã gặp gỡ Thục Vy để bàn chuyện cưới xin nhưng Thục Miên xin khất lại một năm để công ăn việc làm của cô thông suốt và ổn định… Riêng Thục Mai thì cứ lặng lẽ bên cạnh cuộc sống của thằng Hận. Ánh mắt cô nhìn nó lúc nào cũng nhuốm màu buồn bã nhưng cũng đằm thắm không rời… Thằng Hận hiểu lòng cô nhưng nó không làm sao thay đổi được chuyện nó đã có vợ, luật pháp và cả lý trí nó đều không cho phép nó bắt cô phải bị ràng buộc bởi mình. Thục Vy cũng hết lời khuyên răn con gái nhưng cô chỉ cười buồn mà không nói gì hết… Thậm chí, đã có lần nàng biểu thằng Hận cứ đồng ý cho cô một đứa con đi nhưng thằng Hận không chịu, nó sợ làm khổ cô, làm cô bị ràng buộc một cách bất công… Chỉ nói được và làm được tới đó, thương con và thích thằng Hận tới đâu thì nàng cũng đành bó tay mặc kệ cho mọi chuyện tới đâu hay tới đó…

Như sáng nay là chủ nhật, hết thảy mọi người tập trung ở nhà Tuyết Thu. Thục Vy chở chị em Ngọc Nhàn đi chợ mua đồ về nấu ăn cả ngày, còn ba thiếu phụ trẻ là Thanh Huyền và chị em Thục Mai thì cứ loanh quanh với hai đứa nhỏ và Tuyết Thu. Thằng Hận không tham gia trong đám đó, nó đi lên đi xuống ngó nghiêng ngó dọc khắp nhà để coi có chỗ nào cần sửa sang, dọn dẹp thì làm… Cái kiểu một ông chủ gia đình chính hiệu… Dù vậy, nó vẫn không thể không nhìn thấy hai đôi mắt đăm đăm của Tuyết Thu và Thục Mai cứ len lén nhìn nó… những lần như vậy nó cũng chỉ nhìn trả bằng ánh mắt ngập đầy yêu thương cho cả hai rồi mỉm cười, vậy thôi…

Tiếng nhạc điện thoại của ai đó réo rắt vang lên, Thục Mai đứng dậy bước tới cái túi đeo nhỏ để trên ghế salon… Cô bước ra ngoài, vừa đi vừa mở điện thoại trả lời… Chừng vài phút sau cô quay vô với khuôn mặt xinh xinh nhưng nghiêm trọng nhiều lên. Tuyết Thu cau mày:

– Sao vậy em, bộ có chuyện hả?

Thục Mai thở dài:

– Dạ… mấy ông bên đội truyền hình thực tế lại giở chứng sáng nay kéo nhau đi qua nhà hàng xóm làm phóng sự… Em là biên tập viên duy nhất của đội này nên mấy ổng kêu em chạy qua đó liền… mấy chục cây số mà làm như đây ra chợ…

Tuyết Thu nhìn hết những người có mặt rồi dừng lại ở thằng Hận đang im lặng nhìn:

– Hận… giờ này mẹ Vy chưa về, mà có về cũng không đưa Thục Mai qua bên đó được… Em sẵn có xe chở Thục Mai đi đi… Để chị về nói lại cho mấy mẹ biết…

Chẳng còn cách nào khác, chỉ còn có chiếc xe của thằng Hận, cũng chỉ có một mình nó là đàn ông… Cho dù cả nhà ai cũng biết lái xe hơi hết trọi, nhưng không lẽ để mấy người thiếu phụ trẻ đưa Thục Mai đi sao… Cũng là “định mệnh” an bài trước rồi… Thằng Hận mỉm cười rồi sửa soạn chở Thục Mai đi… Nhìn theo bóng thằng Hận và Thục Mai ra khỏi cửa, ánh mắt Tuyết Thu ánh lên một vẻ tươi cười bí ẩn rồi tắt ngay lập tức, nàng sợ Thanh Huyền nhìn thấy lại sinh ra mất vui…

… Bạn đang đọc truyện Thằng Hận tại nguồn: https://truyen321.net/thang-han/

Thằng Hận lái xe chạy theo sự hướng dẫn của Thục Mai, hơn nửa tiếng sau, cũng theo sự chỉ dẫn của cô, nó cho xe quẹo vô và dừng lại trong cái sân rộng của một khách sạn nhỏ mà theo lời cô giải thích, đây là cái khách sạn nhỏ quen thuộc mà mỗi lần đi công tác với đội truyền hình thực tế đều mướn phòng ở đây… Cô không nói sai, vừa thấy cô bước vô quầy tiếp tân, một người phụ nữ có khuôn mặt phúc hậu và lớn tuổi ngang như mấy bà mẹ ở nhà vừa nhìn thấy Thục Mai đã mừng rỡ đón chào như người thân quen lâu ngày:

– A… Thục Mai lại đi công tác hả con?

Cô cũng nhoẻn cười:

– Dạ… con chào dì Hai. Con đi công tác… Ủa, mấy anh trong đội con chưa tới hả dì…

Người phụ nữ lắc đầu:

– Dì Hai chưa thấy đứa nào… Ủa, mà sao con không đi chung với tụi nó…

Nàng vừa nhìn thấy thằng Hận đang xớ rớ sau lưng nên chợt nín ngang rồi nhìn cô ra ý hỏi. Hai má cô chợt nóng lên, cô ngập ngừng:

– Dạ… con nghe thông báo nên lật đật đi trước… Là… ông xã con chở đi…

Người phụ nữ bật cười vui thích:

– A… ông xã con đây hả… Úi… đẹp trai nghe… Lấy chồng hồi nào…
– Dạ… cũng mới à… dì Hai…

Thằng Hận im thin thít khi nghe Thục Mai giới thiệu với bà chủ khách sạn nó là chồng của cô… Nó đành phải nhìn người phụ nữ gật đầu chào, miệng nở nụ cười ngượng ngùng… Nàng sực nhớ với tay lấy một cái chìa khóa có gắn thẻ số phòng đưa cho cô:

– Con dẫn chồng con lên phòng trước đi… Chắc chút xíu nữa là tụi nó tới à… Có cần tắm rửa gì thì cứ tự nhiên, vô cái phòng con hay ở đó…

Thục Mai và thằng Hận gật đầu cảm ơn nàng rồi dắt nhau vô thang máy…

… Bạn đang đọc truyện Thằng Hận tại nguồn: https://truyen321.net/thang-han/

– Em hay quá hơ… Dám kêu anh là chồng em trước mặt bà chủ…

Cánh cửa phòng vừa đóng kín, thằng Hận quay qua cự nự Thục Mai nhưng miệng nó lại nở nụ cười có vẻ rất khoái… Thục Mai quăng cái túi nhỏ lên mặt bàn trong phòng rồi áo tới ôm cứng nó. Má cô nóng bừng áp trên lồng ngực nó:

– Bộ không phải hả… Bao nhiêu lần anh… anh… “làm” vậy với em… không phải chồng em sao em cho “làm”…

Nó cũng ôm chặt cô, dịu dàng vuốt nhẹ trên mái tóc thơm thơm:

– Anh cũng biết nhưng Thục Mai thiệt thòi…

Cô lắc lắc mái đầu trên ngực nó:

– Em không có thiệt thòi gì hết… Em chấp nhận mối quan hệ này… Không làm vợ anh trên danh nghĩa nhưng trong trái tim em, Hận là chồng em… Là chồng hết đời này luôn…

Tim thằng Hận nhói lên, giọng nó chùng xuống buồn buồn:

– Anh đâu có đáng được Thục Mai đối xử như vậy đâu… Đã có Thanh Huyền rồi, anh còn ham hố…

Thục Mài nhón chân để đôi môi mềm ấm trên môi nó ngăn không cho nó nói, cô thèm hôn nó và thèm được nó hôn… Bốn làn môi và hai cái lưỡi ướt mềm quấn quýt nhau thật là lâu, tới lúc cả hai đứa như ngộp thở mới thả nhau ra, hai đôi mắt đăm đăm nhìn nhau trong hơi thở dồn… Thằng Hận đã bắt đầu bị nụ hôn nồng kích thích cơn thèm muốn cô trong người, nhưng nó chợt nghĩ đồng nghiệp của cô sẽ tới, nó thầm thì:

– Nếu không phải Thục Mai phải làm công chuyện thì anh…

Hai vành môi cô đã ướt đỏ, hồng lên mấp máy:

– Anh… biết gì không…

Mắt không rời khỏi mắt cô, nó nhè nhẹ lắc đầu. Cô ngập ngừng:

– Không có cái đội truyền hình thực tế nào hết… Mà chỉ có em với anh thôi…

Thằng Hận mở to mắt:

– Là em nghĩ ra cái trò này rồi cũng em muốn anh chở tới đây…

Cô lúc lắc mái tóc và nhoẻn cười rất xinh đẹp, quyến rũ:

– Không phải em… Là… chị Tuyết Thu… bày em…

Thằng Hận ngạc nhiên tới độ không làm sao nói được gì, nó chỉ biết mở to mắt nhìn cô… Thục Mai kéo nó nằm xuống cái giường rộng giữa phòng, cô cũng cởi giày leo lên nằm bên cạnh nó. Kéo một cánh tay nó ra cho cô gối đầu rồi cô mới thủ thỉ kể cho nó nghe… Thì ra là do “đồng bệnh tương lân”, đã nhiều lần hai chị em Tuyết Thu và Thục Mai rù rì chia sẻ cho nhau nghe về cái tâm trạng cùng nhớ mong thằng Hận, không chỉ nhớ mong bằng thân xác tươi trẻ hừng hực của những thiếu phụ trẻ mà còn nhớ mong bằng cả trái tim nồng nàn nữa… Vậy là, sáng nay, thấy các bà mẹ lớn rủ nhau đi chợ, không hiểu làm sao trong cái đầu của một cô giáo nghiêm trang như Tuyết Thu lại nảy ra cái ý nghĩ tinh nghịch, bày cho Thục Mai đặt giờ báo thức bằng điện thoại rồi giả bộ làm như cô bị kêu đi công tác, chắc chắn là thằng Hận sẽ phải chở cô đi chớ nó không dám đành lòng để cô tự đi một mình… Phần còn lại là do Thục Mai tùy cơ ứng biến…

Nghe cô kể ra đầu đuôi câu chuyện, thằng Hận cũng bật cười cho cái trò chơi của hai chị em. Nó quay người quàng tay lên thân hình mềm mại của cô gái:

– Rồi đó… Được đi với anh, được nằm đây với anh cả một hồi rồi… giờ về nghe…

Đang tươi cười, khuôn mặt xinh đẹp xụ xuống, cô nhìn nó rồi nhắm mắt lại không nói gì… Vừa tính nhổm người lên thì cô lại bị nó kéo xuống, môi nó thầm thì bên tai cô:

– Anh nói vậy thôi… cơ hội ngàn năm có một… Hôm nay anh phải làm cho Thục Mai một trận cho chừa…

Dù biết rõ là nó sẽ làm gì nên cô vẫn hỏi lại với nụ cười nở trên môi:

– Anh làm gì em…

Thằng Hận đẩy cô nằm ngửa ra, chồm lên:

– Làm gì rồi biết…

Nó ập đôi môi lên miệng cô cùng lúc với đầu lưỡi len nhanh trong khoang miệng ướt thơm, tay nó cũng thiệt nhanh cởi hàng nút áo sơ mi và cái quần tây cô đang mặc kéo ra khỏi người cô… Chưa đầy mấy phút toàn thân cô đã không còn sót lại gì trên người… Làn da trắng ngần với đôi bầu vú và vùng tam giác giữa đôi chân thon dài làm thằng Hận nuốt thầm một ngụm nước miếng… Hai bầu vú căng tròn nhô cao với hai núm vú đỏ hồng phập phồng trong hơi thở hồi hộp của cô, đôi chân khép chặt vẫn không giấu được mảnh cỏ tam giác đen mướt, làn da cô từ từ ửng hồng vì sự hứng khởi dâm tình đã nhen nhóm… Thằng Hận cũng cởi sạch quần áo rồi sà xuống nằm sát bên cạnh cô, khúc gân giữa hai chân nó đã sưng lên cứng ngắc ép một bên đùi cô nóng ấm, giật nhẹ… Lại một nụ hôn nữa trong khi bàn tay nó bắt đầu lướt nhẹ trên làn da trơn mát của cô rồi dừng lại thiệt lâu trên hai bầu vú căng mềm, trên hai núm vú đã bị sự kích thích làm săng cứng, nở to…

Không khác gì khi ân ái với Thanh Huyền, Thục Mai và nó làm tình với nhau đã nhiều lần, hiểu biết từng cảm xúc của nhau nên giữa hai đứa không cần nói nhiều mới làm cho đối phương thoải mái và thích thú… Chỉ còn có những nụ hôn khắp nơi, những cái vuốt ve và những tiếng rên rỉ đứt đoạn, những tiếng thở dồn hổn hển vì cảm hứng dục tình được khêu gợi, kích thích càng lúc càng dâng cao… Hai núm vú cô sưng tròn ướt mem nước miếng vì thằng Hận bú nút, la liếm một hồi lâu… Nó càng bú trên hai vú cô thì trong bụng cô càng nóng hơn, dòng nước trơn ấm cứ ri rỉ chảy như muốn làm dịu bớt cơn nóng hực khát khao trống rỗng bên trong lòng hang âm đạo… Cho tới khi mấy ngón tay nó lướt xuống xoa dọc theo khe suối trơn ướt giữa hai chân cô, thì bàn tay cô đã cầm khúc gân cứng dài giữa hai chân nó vuốt lên vuốt xuống từ lúc nào, ngón tay cái nhỏ nhắn không ngừng xoa trên đầu cặc tròn bôi những giọt dương tinh làm ướt quanh vành khấc sưng cứng… Riêng thằng Hận khi đã thấy dâm thủy làm ướt sũng mấy ngón tay thì nó nhè nhẹ lật người nằm lên trên người cô, tưởng thằng Hận sẽ đút cặc vô lồn mình vì chịu không nổi, mà chính cô cũng không chờ được nên cô nhè nhẹ dang rộng đôi đùi cho nó dễ dàng nằm ở giữa… Nhưng mà, không phải…

Thằng Hận hôn lên làn da ngực trơn trắng, hôn hít hồi lâu giữa khe ngực cô rồi nó lướt đôi môi tuột xuống dần phía dưới, hôn lên cái bụng nhỏ phập phồng, hôn lên bờ mu cong vòng có đám cỏ đen mướt mềm mại, hôn quanh hai bên làn da đùi trơn mỏng như lụa… Vừa bị nhột, vừa khoan khoái hai đùi cô cứ cong lên mở rộng khoe vùng âm hộ đẹp đẽ ra trước mắt nó… Đám lông mu đen nhánh rải rác lưa thưa hai bên múi thịt căng mọng hé mở khe suối cạn đỏ hồng, một lớp dịch trong veo như sương đã thấm ướt lóng lánh suốt từ đầu khe tới cuối khe… Bên ngoài cái lỗ nhỏ có một giọt dịch trong veo lớn như một viên ngọc trong suốt đọng lại ngay phía trên lỗ hậu môn nâu đỏ… Nó lè lưỡi để vô ngay cái lỗ nhỏ rồi liếm một đường lên tới đỉnh khe… Thục Mai co giật hai đùi, thảng thốt:

– Ô… Anh…

Cô đưa hai tay xuống đầu nó ngăn lại trong hơi thở:

– Đừng… anh… sáng giờ… anh đừng… dơ lắm…

Thằng Hận ngóc đầu lên nhìn cô, mỉm cười:

– Chỗ nào của em cũng sạch, cũng đẹp hết… kệ anh… anh thích…

Nói xong, nó lại cúi đầu xuống giữa hai chân cô… Bắt đầu chăm sóc, âu yếm thiệt nhẹ nhàng vùng âm hộ gợi dục của cô gái trẻ xinh đẹp… Lưỡi nó không những liếm dọc lên xuống trên khe suối đỏ hồng, thỉnh thoảng nó lại nhấn đầu lưỡi ngoáy tròn trên nhúm thịt nhọn nhú lên trên đầu khe, giữa hai múi thịt căng phồng… Những lúc nó ngậm nhúm thịt nhọn đó vô miệng mút từng cái như bú trên vú thì cô lại quặn người, hai chân cô run run mở ra khép vô trên đầu nó, hai tay cô vùi sâu mấy ngón tay trong mớ tóc rối bù của nó, đôi môi đỏ hồng hé ra vừa thở vừa cất tiếng rên rỉ không thôi:

– A… ư… anh… chết em… a… anh ơi… anh làm gì… a… ui… a…

Thằng Hận cứ mặc kệ cô kêu rên, nó im lặng chăm chú, miệt mài trên lồn cô, khơi dậy cơn nứng của cô càng lúc càng cháy bỏng sục sôi. Cô càng rên rỉ, nó càng làm lâu hơn… không biết tới lúc nào mới chịu dừng lại. Bụng cô nóng bừng bừng và âm đạo cô thì trống rỗng khát khao dữ dội…

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x