Thằng Hận

Chương 5

trước
tiếp

Phần 5
Gần một tuần sau buổi tối hôm đó, Hận xách túi xách, lưng đeo một cái balô to đùng đi lên trường. Trong một tuần đó, nó đối xử với Ngọc Nhàn rất bình thường, coi như chưa hề xảy ra chuyện giữa nó và mẹ… Không biết trong lòng nàng nghĩ gì và cảm nhận ra sao, nhưng mỗi lần giáp mặt con trai là nàng luôn ửng hồng mặt mày và thiếu tự nhiên, Hận vẫn coi như không hề nhìn thấy những biểu hiện đó của mẹ… Nó vẫn nói cười vô tư, kể cả khi Hai Thanh quay về sau mấy ngày ở thăm ông bà ngoại nó… Chỉ có trong đôi mắt nó, mỗi lần nhìn mẹ là ánh lên nhiều ý nghĩa, vừa chế giễu, vừa cảm thông, vừa có ý dọ hỏi… Ngọc Nhàn mỗi khi bắt gặp ánh mắt đó của con trai thì trong bụng nàng lại run lên, vừa lo sợ lại vừa trông đợi một điều gì đó khó để xác định ra được, mà cũng vừa mắc cỡ, hai má nàng lại hồng lên… Và lần nào cũng vậy, trong trí não nàng lại xuất hiện cảnh tượng và những cảm giác lúc Hận âu yếm, bú liếm trên hai núm vú và dưới âm hộ nàng… Những lúc đó, sâu tít bên trong bụng nàng lại xuất hiện cơn nóng khát thèm quen thuộc, cảm giác dinh dính giữa hai chân lại xảy ra… Lúc đó, nàng lại không hiểu chính cả bản thân mình…

Đứng chờ taxi tới đón ra bến xe, lúc chỉ có hai mẹ con, Hận mới nhẹ giọng với mẹ:

– Lần này con đi chắc lâu lâu mới về vì sau khi nộp xong đề án tốt nghiệp thì con đi xin việc làm, ở đó người ta cũng đã báo sẽ phỏng vấn chính thức con… Con đi rồi thì mẹ cũng nên dọn qua chung phòng với cậu Hai luôn đi, đừng ở riêng như bao nhiêu năm nay nữa… Chỉ cần hai người đừng có công khai ra ngoài là được, còn ở trong nhà thì chỉ có con và Thanh Huyền biết mà thôi… Chịu hay không tùy mẹ… Chỉ có điều con muốn nhắc với mẹ lần nữa…

Ánh mắt nó chợt bừng lên một tia hy vọng lẫn sự thắm thiết không giống ánh mắt của đứa con với mẹ mình, tiếng nói nhỏ đi nhưng nàng vẫn nghe thiệt rõ ràng:

– … Con vẫn muốn một ngày nào đó mẹ sẽ kêu con y như mẹ đã từng nhiều lần kêu cậu Hai… làm tình với mẹ…

Vừa lúc đó, chiếc taxi đã xuất hiện. Ngọc Nhàn run run cất tiếng:

– Hận… Mẹ… mẹ… không muốn ở với cậu Hai con nữa… Mẹ… không qua ở cùng phòng với cậu Hai đâu… Con… đừng bỏ mẹ…

Hai hàng nước mắt chợt ứa ra chảy tràn trên má nàng. Hận cười thiệt tươi:

– Con bỏ mẹ hồi nào… Con nói chỉ lâu về là vì lần này con không còn là sinh viên nữa mà con phải đi kiếm việc làm… Nếu mẹ muốn, khi con đã kiếm được việc và có nhà… mẹ có thể lên ở với con mà… Con hứa, không bao giờ bỏ mẹ hay giận mẹ… Vì, con rất yêu mẹ, yêu mẹ nhiều lắm… Mẹ có hiểu và cảm nhận được tình yêu của con đối với mẹ không… Thôi, mẹ vô đi, con đi đây…

Nhìn đàng sau tấm lưng to lớn, vững chãi của con trai đang lom khom chui vô taxi, Ngọc Nhàn chợt bật khóc… Bây giờ thì nàng đã hiểu ra gần như đầy đủ cái câu nói “… con yêu mẹ…” của Hận… Nó không chỉ yêu mẹ bằng tình yêu mẹ con mà nó còn lồng vô đó, thăm thẳm trong đó loại tình yêu trai gái nữa… Những ngày sắp tới, nàng sẽ phải làm gì và sống ra sao đây…

… Bạn đang đọc truyện Thằng Hận tại nguồn: https://truyen321.net/thang-han/

Căn phòng làm việc rộng rãi, thoáng mát và sáng sủa trên lầu hai của văn phòng Công ty Tư vấn – Thiết kế và Thi công giám sát Xây dựng Vĩnh Hằng là phòng làm việc của giám đốc công ty. Ngồi sau cái bàn làm việc lớn là một người phụ nữ có khuôn mặt rất xinh đẹp, quý phái. Bảng chức danh để ngay ngắn cạnh giữa bàn ở phía trước là Giám đốc Trần Phan Thục Vy. Nàng đang chăm chú nhìn một mớ giấy tờ trên mặt bàn rộng. Bàn làm việc của nàng không để đồ rườm ra như nhiều bàn làm việc của các vị giám đốc khác, chỉ đơn giản trên một góc bàn là cái máy điện thoại liên lạc nội bộ màu đen. Phìa góc bàn bên kia là một bình hoa thủy tinh thấp cắm rất nhiều bông hồng nhung đỏ sẫm, loại hoa duy nhất mà nàng ưa thích. Ngay sau miếng gỗ tam giác chức danh của nàng là một hộp nhựa chữ nhật dài đựng mấy cây bút… Vậy thôi. Bàn làm việc của vị nữ giám đốc này tuy đơn giản mà kết quả làm việc của nàng lại vô cùng hiệu quả. Từ ngày nhận lại trách nhiệm công ty này từ tay cha ruột, nàng đã làm cho công ty phát triển, ăn nên làm ra còn hơn thời kỳ mà cha nàng vừa làm chủ, vừa làm giám đốc điều hành rất nhiều. Không phải chỉ vì nàng có một sắc đẹp mà nhiều người đàn ông có ý định quỳ dưới chân nàng để xin nàng một đêm rồi sau đó họ sẽ chìu theo ý nàng… Mà thật sự, nàng có một năng lực hiểu biết và điều hành công việc một cách kỳ diệu…

Thục Vy cũng có một phó giám đốc dưới quyền nhưng hắn hoàn toàn vô dụng. Nàng đã nhiều lần có ý định cho hắn rời khỏi chức vụ hiện tại để đưa một người khác có khả năng hơn cộng tác với nàng, nhưng chỉ vì còn vướng mắc nhiều lý do nên nàng chưa thể cạn tàu ráo máng với hắn được… Cũng chỉ bởi ngày xưa hắn đã từng cứu nàng hay nói đúng hơn, cứu cái thể diện của gia đình nàng trước xã hội khi cưới nàng làm vợ… Chuyện của hơn hai mươi năm về trước luôn canh cánh trong lòng Thục Vy cho dù tới bây giờ, hắn hoàn toàn không hề hay biết đứa con gái thứ hai do nàng đẻ ra từ sau đám cưới với hắn không phải là con ruột của hắn…

… Bạn đang đọc truyện Thằng Hận tại nguồn: https://truyen321.net/thang-han/

Hai mươi hai tuổi, vừa tốt nghiệp đại học thì cũng là lúc Thục Vy phát hiện mình có thai đã gần tám tuần… Nàng hoảng loạn không biết làm sao, càng khốn khổ hơn, nàng không biết tác giả của cái thai trong bụng là của ai… Nghĩ lại nàng biết mình dính bầu trong một buổi tiệc hoang dã ăn mừng thi xong môn cuối cùng của kỳ thi ra trường… Đêm hôm đó nàng buông thả tới cùng vì say rượu, nàng chỉ nhớ mang máng không chỉ có một mà tới nhiều đứa con trai trong bữa tiệc đã đút cặc vô cái lồn bị kích thích cơn dâm nứng vì say rượu của nàng đến nỗi ngày hôm sau nó sưng mọng và đau rát cả tuần lễ… Nàng chưa kịp tính toán cho việc giữ hay bỏ cái thai thì mẹ nàng rất tinh nhạy phát hiện ra chuyện đó. Là một phụ nữ hiền lành chuyên chú vô việc đi chùa, làm từ thiện và rất tin chuyện báo ứng, bà dứt khoát không cho nàng phá bỏ cái thai, muối mặt kiểu gì thì bà cũng bắt nàng phải giữ lại đứa con. Nhưng cha nàng thì không thể, vì ông muốn giữ thể diện của mình, nhất là trong chuyện làm ăn với đồng nghiệp, với cả đối thủ trên thương trường… Sau một đêm suy nghĩ nát óc, ông đành triệu tập một anh chàng kỹ sư đang làm việc cho ông, đặt thẳng vấn đề với hắn, ông đề nghị hắn chấp nhận cuộc hôn nhân bất đắc dĩ này, đổi lại ông hứa sau một thời gian sẽ giao lại công ty Vĩnh Hằng cho vợ chồng hắn…

Là một đứa con ở quê nghèo, được cái mã đẹp trai, cao lớn nhưng đầy tính toán, hắn đồng ý ngay lập tức… Vậy là đám cưới nàng và hắn, kỹ sư Đỗ Lộc, diễn ra một cách hoành tráng và cũng có cả những điều bình thường… Dù vậy, giữa hắn và nàng chưa hề có một đêm ngủ đúng nghĩa của hai vợ chồng… Sau ngày nàng sinh đứa con gái đầu lòng, một thời gian sau, nàng cùng hắn mới thật sự ăn ngủ với nhau, nhưng khoái cảm chỉ tới một phía… Thục Vy không hề có bất cứ một cảm tình nào với hắn, vì linh tính của một người phụ nữ trẻ báo cho nàng biết hắn chỉ là kẻ thực dụng không hơn không kém, hắn dựa vô cái mã bên ngoài để ngon ngọt với không biết bao nhiêu cô gái và cả với những phụ nữ nhẹ dạ trước những lời đường mật của hắn… Nên nàng luôn chủ động tìm cách phòng ngừa để không phải có bầu với hắn…

Cha nàng cũng biết hắn là loại người như vậy nên tới giờ phút chót, ông quyết định giao quyền điều hành công ty của ông lại cho con gái mà không giao chính thức cho hắn… Ông quanh co, phỉnh gạt hắn rằng, của vợ cũng như của chồng… Vợ là người giữ tay hòm chìa khóa thì vẫn tốt hơn… Ông điều đình với con gái giao cho hắn chức phó giám đốc hữu danh vô thực, vì thực tế, mọi việc có dính dáng tới tiền bạc, hợp đồng làm ăn đều do Thục Vy quản lý… Trong thâm tâm ông chỉ muốn con gái mau mau tìm cách ly dị hắn cho ông yên tâm, bởi sâu xa trong lòng ông, ông cũng không thích hắn ngay từ lúc ông đề nghị hắn làm đám cưới với con gái ông… Ngay lúc đó, nếu hắn từ chối thì có lẽ ông sẽ nể phục hắn hơn…

Vậy mà nàng lại dính bầu lần thứ hai, không dính với hắn mà lại dính với một người bạn học cũ… Khi còn là sinh viên giữa hai người có một quãng thời gian gắn bó nhất định… Học năm cuối, anh ta bỏ ngang rồi xuất cảnh theo gia đình qua Mỹ sinh sống… Trong một dịp về thăm quê, gặp gỡ bạn cùng lớp, chẳng hiểu ma xui quỷ khiến làm sao, nàng lại chấp nhận đi uống nước cùng anh ta… Chuyện trò đủ thứ chuyện mới và cũ, anh ta nhắc lại những ngày tháng hai người là bạn thân của nhau, và rồi nàng ngã vô ngực anh ta để nhận nụ hôn nồng ấm, say sưa lúc nào không biết…

… Bạn đang đọc truyện Thằng Hận tại nguồn: https://truyen321.net/thang-han/

Trên cái giường rộng trải tấm vải trắng tinh, chàng thanh niên trần truồng nằm dài gối tay lên đầu trên cái gối cao đang nhìn xuống dưới… Nàng con gái cũng trần truồng khoe làn da trắng muốt, mái tóc đen xõa dài đang cầm con cặc cương cứng ngậm mút trong miệng nàng… Tiếng “chóc… chóc…” thỉnh thoảng lại kêu khẽ vang lên trong phòng. Cái lưỡi đỏ hồng lè ra liếm quanh vành khấc rồi chạy lên chạy xuống dọc theo thân cặc cứng tròn như một cây xúc xích cỡ lớn. Khi nàng há miệng ngậm con cặc vô miệng bú cho nó trồi ra thụt vô giữa hai vành môi đỏ ôm khít thân cặc thì chàng thanh niên chợt cong người ngồi lên ôm hai bên đầu nàng đẩy ra:

– Vy bú cặc sướng quá… Thôi đi… Hiếu bắn ra bây giờ… Vy nằm xuống đi…

Chàng thanh niên đưa tay chùi sơ đôi môi đẫm ướt rồi hôn lên miệng nàng… Hai cái lưỡi thay nhau nằm trong miệng cho đối phương tận tình mút nút một hồi lâu, hai bàn tay chàng thanh niên không ngừng xoa vuốt trên tấm lưng trơn hay nắm bóp, nựng nịu hai bầu vú căng… mân mê hai đầu núm vú nàng đã sưng tròn như hai viên bi nhỏ… Chàng đẩy cho nàng nằm ngửa ra thế chỗ chàng rồi chui vô nằm dài giữa đôi chân nàng đã mở rộng, cong lên cao. Âm hộ Thục Vy hấp dẫn đôi mắt nhìn như thiêu đốt của chàng… Đám lông đen mướt trên vòm mu cao chạy rải rác xuống hai bên mép lồn căng phồng như hai múi bưởi, đường khe suối đỏ hồng lấp ló ẩn hiện giữa hai múi thịt đó đã có chút lấp lánh như một dòng nước ngầm đã tràn lên hai bên bờ… Hiếu đưa mấy ngón tay vạch hai mép thịt ra cho khe suối hiện rõ… Chàng kê môi hôn rồi mút nhẹ nhúm thịt lú lên trên đầu khe làm nàng giật nhẹ người bật tiếng rên:

– Ưm… Hiếu ơi…

Nàng nằm im, hai tay vò nắn trên hai bầu vú cho Hiếu ở dưới mặc tình mút liếm, âu yếm trên cái âm hộ dù đã một lần sinh đẻ nhưng vẫn khép khít như hồi nàng còn con gái… Lưỡi Hiếu lướt lên xuống dọc theo khe suối đã ướt đẫm lúc mạnh lúc nhẹ… Lát lát chàng lại nhấn đầu lưỡi trên nhúm thịt, quay tròn đầu lưỡi kích thích cho hột le sưng lên đỏ au… Còn không thì lại cố đẩy đầu lưỡi chui sâu hết mức có thể vô trong cái lỗ thịt, cũng ngoáy tròn đầu lưỡi bên trong thành âm đạo làm nàng cứ bật lên tiếng rên sảng khoái như mê ngủ…

– Ưm… Hiếu ơi… thích quá… lâu lắm rồi đó… ui… lâu lắm rồi… Ưm… Vy mới được Hiếu bú lồn đó… a… sướng… ô…

Nàng giật nẩy bụng dưới lên khi Hiếu ngậm một miếng lớn cả nhúm thịt mà bên dưới là hột le sưng đỏ mút thật mạnh, chàng mút như một đứa nhỏ đang đói cố mút mạnh núm vú cho sữa mẹ trào ra… Còn đây, chàng mút mạnh thì cơn khoái sướng đổ một cơn như sóng cao lên thần kinh làm nàng cong người ôm trên đầu Hiếu, từ sâu trong âm đạo trào ra dòng dâm thủy trong veo… Nằm vật lại xuống nệm, nàng cất giọng rên rỉ, kêu nài:

– Thôi… Hiếu ơi… thôi… lên đi… Hiếu lên chơi Vy như ngày xưa đi… ui… thôi mà… ư…

Hiếu tiếc rẻ lè lưỡi liếm mạnh một đường nữa từ dưới lên như muốn liếm sạch dâm dịch dưới đáy khe đỏ hồng rồi mới trườn người lên từ từ trên thân hình khêu gợi của Thục Vy… Miệng chàng lướt tới đâu đều để lại một vệt nước miếng trên làn da trắng ngần… Lên ngang bầu ngực cao đang phập phồng chờ đợi chàng lại ngưng một chút để lần lượt ngậm nút hai núm vú đỏ hồng đã sưng cứng, tê ngứa một hồi nữa… Chỉ tới lúc nàng đưa tay bám ngang hông kéo lên chàng mới chịu nhích người lên phía trên… Môi chàng lại bập lên đôi môi đầy đỏ mọng đang hé ra, lưỡi chàng đẩy qua miệng nàng, trong khi bên dưới háng chàng ép xuống rồi đẩy mạnh… Như ngựa quen đường cũ, chỉ một cái đẩy, đầu cặc Hiếu đã nhẹ nhàng lọt vô cái lỗ thịt trơn ướt và lút sâu trong âm đạo nàng tới tận cùng… Tiếng rên sảng khoái từ cổ họng cả hai bật ra cùng lúc khi nụ hôn vẫn đang còn làm hai đôi môi dính chặt nhau…

Hiếu chống hai tay nâng mình cao lên để nhịp nhàng nắc đụ Thục Vy thiệt sâu, thân cặc trồi ra sát ngoài khe lồn rồi lại lút vô… Thành âm đạo trơn ướt nhưng bóp chặt con cặc làm chàng sung sướng không nói được… Thân hình xinh đẹp trắng ngần nằm bên dưới chàng hình như đẹp hơn thời con gái, chỉ riêng cái hang âm đạo của nàng vẫn bóp nghiến cặc chàng y như những lần trước khi còn là sinh viên, chàng với nàng thỉnh thoảng lại rủ nhau kiếm một nơi nào đó để giải tỏa sự thèm muốn lẫn nhau… Chỉ một lát sau, vành khấc cặc Hiếu đem tới cho nàng liên tục những cơn sướng khoái từ bên ngoài mép lồn vô tới tận đáy làm nàng bật lên tiếng rên khi hai tay không ngừng vuốt lên vuốt xuống dọc hai bên hông chàng:

– Ô… ưm… Hiếu ơi… sướng… Vy sướng lắm… A… ui… lâu lắm rồi mới được Hiếu đụ… thích quá… Hiếu ơi…

Chàng cũng sướng rêm người khác gì nàng, chàng cũng hòa giọng dâm tục:

– Ừ… mấy năm rồi… cái lồn Vy vẫn làm Hiếu sướng cặc như xưa… Đẻ rồi mà lồn Vy vẫn chặt lắm… Đụ Vy sướng quá…
– Ừ… sướng lắm hả… Đụ Vy nhiều mà thiệt lâu nghe Hiếu… A… Bữa nay thấy Hiếu là Vy nứng dữ lắm… ưm…
– Nứng ở đâu, Vy…
– Ui… lồn… lồn Vy nứng…
– Ừ… Nứng lồn rồi Vy muốn cái gì…
– Ưm… Vy muốn đụ… A… đó… đó… ui… Vy muốn cặc Hiếu đút vô lồn Vy… A… đụ Vy… cho Vy sướng… cho Vy chết luôn đi… Ô… Sướng lắm… Hiếu ơi… ư…
– Ưm… Hiếu cũng sướng lắm nè Vy… nắc con cặc nứng vô lồn chảy nước của Vy… Hiếu sướng cũng muốn chết luôn nè… hai đứa mình cùng chết nghe… Chết mà con cặc vẫn cắm trong lồn Vy luôn nghe…
– Ui… ừ… ừ… đụ Vy sâu vô… mạnh lên… ui… sướng quá…

Không còn biết mình là gái có chồng, có một đứa con gái nhỏ vừa hơn một tuổi đang ở nhà, Thục Vy như mê sảng vì đang được con cặc thân quen của bạn học thời sinh viên cắm sâu, mài giũa, cọ xát trong âm đạo đang cơn dâm nứng mãnh liệt… Cảm nhận của nàng ra sao, muốn được làm gì… nàng đều biểu lộ bằng lời nói rên rỉ dâm đãng ra bên ngoài và bằng chính chuyển động của thân thể… Hai tay ôm siết, xoa vuốt khắp trên lưng, trên hông Hiếu từng cơn như muốn giải tỏa bớt sự căng thẳng sướng khoái ra bên ngoài, háng nàng cũng hùa đón từng cú nhấp của chàng khi dập xuống… Dâm dịch đã bị ép trào ra thấm ướt một vùng trên hai đám lông cặc, lông lồn… Dịch nhờn bị hai bờ mu ép dính rồi tách ra kêu lên tiếng “nhép… nhẹp…” như điểm thêm nhịp cho hành động làm tình điên dại của hai thân thể sung mãn lâu ngày mới gặp gỡ… Từ ngày làm vợ Đỗ Lộc, nàng chưa lúc nào có cơn dâm hứng như lúc này, không biết do hắn không biết cách kích thích, khêu gợi máu dâm tình tiềm ẩn trong nàng hay chỉ vì nàng không có cảm tình với hắn… Mỗi lần gần nhau, nàng như một xác chết biết thở, mặc kệ cho hắn làm gì trên thân thể nàng thì làm… Cũng có khi nàng lên cơn thèm muốn nhưng chưa nhận được bao nhiêu khoái cảm thì hắn đã căng người bắn phụt tinh dịch đầy lồn nàng rồi nằm lăn ra thở dồn… Dần dần, Thục Vy chỉ cảm thấy nàng như một nơi để Đỗ Lộc bơm xả tinh dịch mỗi khi hắn lên cơn nứng, vậy thôi… Còn giờ đây, nằm ngửa dưới thân hình của chàng trai một thời là bạn tình sinh viên, nàng mới cảm nhận đầy đủ trọn vẹn của chuyện sướng khoái tột độ khi được chàng say sưa đụ, nắc con cặc trong lồn nàng và mang tới cho nàng vô vàn xúc cảm tuyệt vời…

Căng người nắc đều cặc trong lồn Thục Vy một hồi Hiếu có cảm giác muốn bắn tinh mà chàng thì chưa muốn ngừng cuộc làm tình này với nàng… Biết có khi nào mới lại được đè cô bạn học cũ ra đụ lần nữa như bây giờ nên chàng giảm dần nhịp, chỉ nắc từng cái một, chàng rút cặc lui thiệt xa, chỉ còn mớm đầu cặc vừa chạm khe lồn nàng rồi từ từ đẩy vô cũng thiệt sâu, cho hai bờ mu áp thiệt sát vô nhau… Hiếu không nghĩ rằng lần về nước hoàn thành một số thủ tục giấy tờ này lại còn được gặp Thục Vy, chàng nghe tin nàng lấy chồng thì cứ ngỡ mãi mãi sẽ chẳng bao giờ có dịp cùng nàng tìm kiếm và trao tặng cho nhau những cảm xúc tuyệt diệu của hòa hợp thân xác này… Không ngờ, chỉ vài câu nói, nhắc lại xa gần chuyện ngày xưa, chàng đã bắt được tín hiệu thuận tình của nàng qua ánh mắt đen láy lập lòe ngọn lửa dục tình như trước, cũng như hơi thở dồn của nàng trên khuôn ngực căng phập phồng và tiếng nói khàn đi của nàng… Vậy là Hiếu chở nàng trên chiếc xe tay ga của chính nàng, đưa nàng về căn phòng trong khách sạn mà chàng thuê ở trong thời gian về nước…

Luồn tay xuống dưới thắt lưng nhỏ xíu, chàng lật người cho nàng nắm lăn lên trên mình, hai tay ấp lên hai bầu vú căng thõng xuống to tròn, hé miệng thổi tung mấy sợi tóc đen thơm thơm đang xõa xuống trước mặt, chàng nheo mắt với nàng:

– Vy có muốn chơi Hiếu không…

Nàng mỉm cười gật đầu. Quỳ thẳng lưng trên bụng Hiếu, nàng nhấc cao hông cho cặc chàng trồi ra rồi lại đâm lút vô, tiếng kêu rên sảng khoái thích thú từ đôi môi đẹp lại bật ra:

– Ô… sâu lắm Hiếu ơi… Ư… cặc Hiếu chọt tới đáy lồn Vy rồi nè… A… a… Hiếu bú vú Vy đi… ui… bú đi… Vy thích Hiếu bú vú cho Vy… ưm…

Hiếu kéo nàng nhích tới rồi ngóc đầu lên ngậm một núm vú nàng vô miệng… Thục Vy rên lên một cách sung sướng… Nàng có cái tật không chỉ trước khi được đút cặc vô lồn, thích hai vú mình được âu yếm, mân mê, bú liếm… mà ngay cả khi đã được cây gậy thịt đút sâu và chuyển động tới lui rồi, nàng vẫn ưa khoái bạn tình liên tục vò nắn, khều gãi và mút nút trên hai núm vú mình… Những lúc đó, khoái cảm trong nàng tăng lên bội phần và dĩ nhiên dâm thủy càng trào tuôn nhiều thêm, làm vành khấc trơn tuột, cào cắm thiệt sâu trong âm đạo nàng, đem tới cho nàng sự khoái sướng cùng cực… Trong lúc Thục Vy không ngừng ngấp nhô trên háng chàng, thì hai núm vú nàng được chàng tận tình chăm sóc, bú nút một núm vú, còn cái bên kia được mấy ngón tay chàng mân mê, vê tròn, giật kéo không thôi, có lúc làm nàng đau điếng nhưng nàng lại thích được như vậy…

Dâm nứng dâng cao làm nàng không nhẹ nhàng nữa, đẩy chàng nằm xuống, chống hai tay trên ngực chàng, nàng nhồi thật mạnh và thiệt sâu con cặc chàng như muốn nhai nuốt nó biến mất trong âm đạo khát tình… Khuôn mặt xinh đẹp đỏ rực, đôi mắt đen mờ đi, hông nàng chuyển động lên xuống làm vang lên tiếng da thịt chạm nhau “bạch… bạch…” trong căn phòng sực nức mùi dâm khí và hơi người… Vành khấc đầu cặc Hiếu như tê dại vì cơn nứng như không có điểm dừng của nàng… Gốc cặc Hiếu chợt tê tê như muốn đi tiểu, chàng sợ không kiềm chế được phải bắn tinh thì cũng lúc đó, Thục Vy chợt dừng lại, nàng chống tay nhìn xuống chàng thở hổn hển:

– Hiếu… chơi Vy đi… Vy muốn xong mất rồi…

Nàng nhổm người lên cho con cặc ướt sũng rớt ra, một dòng dâm dịch đục màu nhỏ như sợi chỉ cũng theo ra chảy thành sợi giữa háng nàng… Nằm ngửa trên giường, nàng cong hai đùi lên cao, mở rộng âm hộ chờ đợi Hiếu đút cặc vô đụ cho nàng xong… Chàng lật người nằm lên bụng nàng, nhấp háng cho khúc cây thịt cứng chui lại vô hang âm đạo vừa rời ra… Nẩy háng một cái mạnh cho nó lút tận gốc làm nàng kêu lớn:

– A… chơi cho Vy xong đi… ư…

Hiếu gần như dán sát ngực lên ngực nàng, hai cùi chỏ chống hai bên thân nàng, chàng luồn hai bàn tay giữ lấy trên hai bờ vai mềm rồi bắt đầu rút đẩy nhanh hơn, nắc sâu từng cái một… Đầu cặc tròn cứng chọt lên đáy lồn Thục Vy làm nàng run bắn toàn thân theo cảm giác như sóng dữ ập lên bờ cảm xúc khoái sướng, nàng há miệng thở dồn rên rỉ:

– Ô… ui… Hiếu ơi… sâu quá… a… sướng chết thôi… a… mạnh nữa đi… đụ Vy… chơi cho Vy xong… a… a… cặc Hiếu dài lắm… ô… chọt mạnh quá… a… muốn rồi… Hiếu ơi… a…

Hiếu cũng bật hơi thở dồn hổn hển bên tai nàng:

– Hiếu sướng… Vy ơi… Cặc Hiếu tê quá… Hiếu cũng muốn bắn rồi… A… Vy ơi…
– Hả… ui…
– Bắn ở đâu…
– A… bắn vô lồn… bắn vô lồn Vy… ư… bắn cho Vy… a… sướng… muốn lên rồi… a… nhanh đi… Hiếu ơi…
– Ừ… Hiếu bắn đây… Vy ơi… Đã quá đi… ưm…

Hiếu gồng lưng nắc nhanh mấy nhịp nữa rồi chậm hẳn lại, chỉ nhích cặc từng cái một, đầu cặc tê rần, gốc cặc thắt lại một cái rồi mở ra, dòng tinh dịch đầu tiên đặc sệt, ấm nóng phun mạnh lên đáy lồn Thục Vy, miệng tử cung mở ra, mút chặt lên đầu cặc đón từng tia tinh dịch từ đầu cặc phun ra… Từng tia, từng tia theo đầu cặc phồng lên từng cái bắn tới giọt cuối cùng… Mỗi lần đầu cặc nở ra bắn tinh dịch là cái bụng nhỏ của nàng cũng giật thót lên, sâu trong đáy lồn nàng cơn cực khoái lan nhanh như điện tỏa khắp toàn thân, da đầu nàng như tê đi vì khoái cảm tột cùng…

– Ô… sướng quá… Hiếu bắn nhiều lắm… Vy sướng quá… Ưm… ư…

Hiếu hổn hển sau đợt bắn tinh cực khoái cúi sát đưa môi áp lên môi nàng, nụ hôn cuối cùng đánh dấu cho cuộc làm tình kết thúc thật nồng nàn, mê đắm… Chàng lật người rút cặc lăn ra nệm giường nằm thở… Thục Vy thò tay xuống bụm chặt trên âm hộ nóng ấm rồi ngồi dậy, nàng cúi người vơ quần áo rồi nhanh chân bước vô phòng tắm…

Cuốn theo nhục cảm bất ngờ, Thục Vy không hề nghĩ tới chuyện dính bầu… Cho tới khi phát hiện không có kinh nguyệt như thường lệ hàng tháng, nàng mới giật mình kiểm tra thì phát hiện đã có một mầm sống mới hình thành… Chắc chắn đó là kết tinh cuộc làm tình giữa nàng với Hiếu, còn với chồng thì trong suốt thời gian đó hắn đi giám sát công trình ở tỉnh ngoài đâu có chung chạ với nàng… Nhưng hắn cứ nghĩ đó là con của hắn và nàng, chuyện này chỉ một mình Thục Vy biết chắc mà thôi…

… Bạn đang đọc truyện Thằng Hận tại nguồn: https://truyen321.net/thang-han/

Đang ngả người trên lưng ghế nhắm mắt nhớ lại chuyện đã xảy ra cuồng nhiệt trong buổi chiều ngày đó, Thục Vy rùng mình vì cơn cảm hứng bất chợt từ từ xuất hiện trong người nàng, dưới háng nàng chợt nóng hực lên và dinh dính chất nhờn đã tươm ra… Nàng thò tay bóp mạnh trên âm hộ, hít một hơi thở dài như muốn đè nén cơn cảm hứng bất chợt…

Tiếng gõ cửa chợt nổi lên “cộc… cộc…”

Thục Vy choàng tỉnh ngồi thẳng lên, nàng cất giọng:

– Vô đi…

Cánh cửa phòng làm việc mở ra, cô thư ký bước vô và theo sau là một người con trai cao hơn cả cái đầu. Đưa tận tay nàng một bìa hồ sơ, cô gái nhỏ giọng nghiêm trang:

– Thưa giám đốc, con đưa người tới cho cô phỏng vấn theo lịch… Anh này đã được phòng nhân sự chấp thuận rồi ạ… Dạ, còn đây là hồ sơ của ảnh…

Thục Vy mở to mắt nhìn anh chàng đứng sau lưng cô gái, nàng hơi giật mình vì khuôn mặt này có nhiều nét rất quen thuộc, cho dù nàng biết chắc chưa bao giờ gặp gỡ anh ta… Mắt không rời chàng trai, nàng gật đầu:

– Được rồi. Con ra cho cô xin nước uống đi…

Nàng đứng dậy, hơi chùng người kéo gấu váy xuống tận đầu gối, đưa tay ra cho chàng thanh niên bắt, bàn tay to lớn nhưng thật ấm và thật chắc. Anh chàng nắm bàn tay nàng bóp chặt vừa đủ rồi thả ra ngay lập tức, nàng thầm bật lên ấn tượng thật tốt với anh chàng, không ham hố nắm bàn tay phụ nữ lâu quá như nhiều gã đàn ông vẫn lợi dụng một cái bắt tay… Mời anh chàng ngồi xuống ghế salon được kê xếp một bên bàn làm việc, Thục Vy ngồi phía đối diện lật tấm bìa hồ sơ mà cô gái đưa, nàng đặt trên bàn rồi cúi người chăm chú đọc… Cái kiểu ngồi của nàng làm đôi mắt sáng như đèn pha của anh chàng không thể sáng hơn được… Khi nàng ngồi xuống cái váy đen vải len bó sát tuột lên phía trên khoe hai đầu gối trắng muốt tròn nhỏ, làn da trắng mịn hút mắt nhìn chìm khuất giữa hai đùi hơi mở… Nhưng phía trên là nơi ánh mắt người đối diện mới đáng nhìn. Không biết lúc mơ màng hồi tưởng, nàng có quên hay không, một hột nút áo sơmi trắng bung ra để lộ một khoảng hở trước ngực. Một mảnh da trắng hồng ở giữa là khe ngực sâu hút nâng cao hai bờ ngực ẩn hiện căng phồng bởi cái nịt vú ló ra một chút màu đen… Đôi mắt anh chàng sửng sốt không thể rời được vùng bí ẩn huyền bí mê hoặc đó…

Bất thình lình, Thục Vy ngẩng đầu lên, bắt quả tang ánh mắt đắm đuối của chàng thanh niên làm nàng giật mình liếc xuống ngực áo và… đỏ mặt…

… Bạn đang đọc truyện Thằng Hận tại nguồn: https://truyen321.net/thang-han/

Cho dù vậy, Thục Vy cũng không thèm kéo sửa ngực áo, nàng biết nếu không nhìn hoặc lén lút nhìn vô cái nơi quyến rũ hút hồn của phụ nữ thì người đàn ông đối diện chắc chắn không trung thực. Còn anh chàng này, dù bị nàng bắt quả tang đang ngắm nhìn khe ngực nàng mà vẫn nở nụ cười tỉnh bơ, thoáng trong ánh mắt anh chàng, nàng nhận rõ sự khen ngợi chiêm ngưỡng… Điểm đầu tiên anh chàng đã vô tình nhận được từ vị nữ giám đốc xinh đẹp này là điểm tốt rồi.

Dựa thẳng ra lưng ghế, nàng mỉm cười:

– Phạm Hoài Hận. Cái tên gì mà nghe chán chường, u buồn vậy…

Anh chàng thanh niên vừa công khai nhìn thẳng vô khe ngực vị nữ giám đốc mà không sợ bị từ chối nhận vô công ty chính là con trai của Ngọc Nhàn. Nó mỉm cười nhìn thẳng vô mắt nàng:

– Biết sao được, thưa cô… Tên của con là do mẹ con đặt cho, con làm sao dám chối bỏ…

Nàng nheo mắt:

– Vậy là mẹ của cậu chắc chắn là người phụ nữ có cả một dĩ vãng buồn, đúng không… À… mà tại sao cậu lại xưng hô với tôi là “cô, con”… Bộ nhìn tôi già lắm sao…

Thằng Hận lại cười, nụ cười vốn rất dễ thương hút hồn người đối diện, nó lắc đầu:

– Dạ không. Cô nhìn rất còn trẻ, xinh đẹp, trẻ hơn tuổi của cô nhiều… Con gọi cô bằng “cô” là vì con biết chắc cô lớn tuổi hơn mẹ con… Ai lại đi xưng hô với người lớn tuổi hơn cả mẹ mình bằng chị bao giờ… Cho dù, con biết cô thích con kêu là “chị”… hơn, nhưng con không dám…

Thục Vy hất cằm:

– Tại sao…
– Nếu lỡ mai mốt, cô có duyên gặp gỡ với mẹ con, không lẽ đứng trước mặt mẹ con, con lại kêu cô bằng chị thì khó nghe lắm… Nên bắt buộc con phải gọi cô là cô… Vừa đúng phép tắc, mà cũng vừa tỏ lòng kính trọng cô như… mẹ con…

Thục Vy bật cười và cũng thiệt tình bất ngờ trước sự đối đáp không hề mất tự nhiên của nó. Nàng đành lái qua chuyện khác:

– Nhưng tại sao cậu lại biết tuổi của tôi?

Tới phiên Hận bật cười:

– Cô coi kìa… Trước khi con xin việc ở công ty của cô, đương nhiên là con phải tìm hiểu thiệt kỹ nơi mình có ý định sẽ gắn bó để sống chớ… Thông tin cơ bản về công ty, về nhân sự lãnh đạo của công ty được thông tin rộng rãi và công khai trên trang web của công ty mà… Con đọc được từ đó…

Nàng lại cúi người xuống cầm tập hồ sơ cá nhân và biết thừa thằng Hận sẽ tranh thủ lại liếc nhìn giữa ngực nàng. Nàng cố ý cúi người hơi lâu một chút vừa đủ để anh chàng chiếu tia mắt đắm đuối lên khe ngực sâu hút và hai mảnh thịt phồng căng mà cái nịt vú không che chắn được… Đôi môi đỏ mỉm một nụ cười:

– Hận biết lái xe mà, đúng không…

Không chờ nó trả lời, bất chợt, Thục Vy có một quyết định thiệt nhanh mà chính nàng cũng không ngờ:

– Được rồi… Bây giờ quyết định vầy đi… Chính thức thì Hận sẽ làm trợ lý cho cô, nhưng công việc trên hợp đồng sẽ là kỹ sư giám sát công trình, vì trong hệ thống bảng lương của công ty chưa có chức danh trợ lý… Nhưng cô chọn Hận làm trợ lý là vì nhiều lý do… Hận là kỹ sư xây dựng, biết lái xe… mai mốt có thể vừa chở cô đi họp hành, gặp đối tác, vừa kiểm tra các công trình… Lâu nay cô vẫn đang tìm kiếm một người đa năng như Hận, có lẽ bây giờ người đó đã xuất hiện, hy vọng cô không chọn lầm người… Bây giờ, Hận xuống phòng nhân sự đi, cô sẽ điện cho dưới đó làm hợp đồng nhận Hận vô công ty làm việc, bỏ qua thời gian thử việc… Vậy nghe…

Nghe nữ giám đốc xinh đẹp nói một hơi, Hận như nằm mơ… Chẳng có một câu hỏi nào về cái gọi là phỏng vấn công việc, chỉ vài câu nói qua nói lại, nó đã ngay lập tức nhận được sự ưu ái của nàng… Miết về sau này, Hận mới hiểu ra lý do… Nhưng lúc này, nó chỉ biết làm theo lời nàng:

– Dạ… con cảm ơn cô… con xuống đó liền đây…

Thục Vy đứng lên, gật đầu cười… Khi thằng Hận vừa ra tới cửa thì nàng chợt lên tiếng:

– Nè…

Nó quay lại vừa lúc nàng nháy mắt cho nó:

– Từ giờ trở đi, thấy đàn bà con gái đừng có nhìn lom lom vậy nữa nghe… Lỡ có bạn gái nó ghen chết à…

Tiếng cười giòn tan từ đôi môi đầy đặn mọng đỏ của nữ giám đốc xinh đẹp làm tự nhiên thằng Hận nổi da gà… Tiếng cười này còn ám ảnh chàng trai rất lâu… Nó thấy sự vui vẻ, khôi hài của nàng làm nó cũng mỉm cười nhưng cố ra vẻ nghiêm trang:

– Dạ… lần sau con sẽ rút kinh nghiệm… con chỉ… liếc thôi… được không, cô…

Nàng lại cười và lắc đầu phẩy tay ra hiệu cho nó đi đi… Bóng chàng trai khuất sau cánh cửa vừa khép lại, Thục Vy chợt giật mình… Tại sao mình lại có cảm giác rất gần gũi, thân thiết với anh chàng trẻ tuổi này kỳ lạ như vậy… Hình như anh chàng là kết quả của một mối tình không trọn vẹn nên mới có cái tên Hận hoài như vậy…

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x