Thằng Đức

Chương 404

trước
tiếp

Chương 404 – An Giang Phong Vân (Thượng)
Tác giả: Lạt ma

– Sao xuống đây vậy?
Cao Lãnh khác với Cần Thơ, vừa gặp Ngọc Trinh, hắn đậu xe mình một chỗ, lên xe cùng nàng đi ra ngoại ô Cao Lãnh kiếm một khách sạn mướn phòng… Trong đầu đang suy nghĩ phải làm một căn nhà như bên cầu Vĩnh Long mới được.Bây giờ là Ngọc Trinh, mai nầy có thể là cô Lan, Thím Ba, khách sạn thật là bất tiện…
– Buồn chán chạy vòng vòng một hồi rồi không biết sao chạy thẳng xuống đây… Sao vậy? Không muốn gặp tôi à? Cậu thật là vô lương tâm, về Cần Thơ mấy lần mà không ghé qua nhà…
Ngọc Trinh ủy khuất nói. Nàng quả thật rất buồn chán, ngày nào cũng như ngày nào, thời gian dài dường như vô tận, dài đăng đẳng. Đi dạo phố mua sắm riết thấy nhàm.
– Cứ như vậy không được đâu… Kiếm việc gì làm đi, có việc làm sẽ thấy thời gian qua mau.
Hiểu nỗi buồn ăn không ngồi rồi, ngày ngày dạo phố mua sắm đánh bài cho qua ngày của các “bà nhà giàu” và sau đó dẫn đến chuyện kiếm đĩ đực là căn bệnh của các mệnh phụ trong thời đại nầy, hắn lo ngại. Một khi đã và đang là người phụ nữ của mình, hắn không thể để việc nầy xẩy ra trừ khi có lời “đường ai nấy đi”.
– Kiếm việc gì làm?
Ngọc Trinh sửng sốt, từ nhỏ tới lớn, lấy chồng sanh con sống một đời trong nhung lụa, nàng chẳng làm gì hết, bây giờ hắn kêu nàng đi làm? Làm cái gì đây? Cái gì nàng cũng không biết…
– Không cần phải sợ, không cần phải khẩn trương… Ừm… Đúng rồi, đứng lên, đi vài bước, xoay một vòng coi…
– Làm gì chứ?
Ngọc Trinh ngượng, hắn làm như nàng là người mẫu trình diễn thời trang vậy.
“Chát!…”
– Biểu làm thì làm đi “cưng”..Hihi…
Hắn đánh vào mông nàng.
– Thôi đi!…Kỳ quá…
– Cái gì kỳ… Có tin lột truồng ra bây giờ không hả?
Đức trừng mắt…
– OK!…Làm gì dữ vậy.
Ngọc Trinh trừng mắt lại. Tuy vậy vẫn ngoan ngoãn đứng lên đi một vòng y chang như các mỹ nữ chân dài trong các buổi trình diễn thời trang. Tuy xấp xỉ 50 nhưng sống trong nhung lụa ăn sung mặc sướng nên nhìn nàng khoảng 40 là cùng. Lúc còn trẻ chắc chắn là “hoa nhường nguyệt thẹn” cho nên ở tuổi này so với những người cùng lứa tuổi, nàng vẫn còn thuộc loại đàn bà đàn ông vừa thấy đã “lên”, muốn đè nàng xuống giường.
– Wow!!!..
Đức đưa ngón tay cái… Hắn phải công nhận tướng Ngọc Trinh thật sang, ăn mặc rất thời thượng, so với Phó Loan, đúng là Thúy Vân, Thúy Kiều, “mỗi người mỗi vẻ mười phân vẹn mười.”
– Anh thấy em có đẹp không?
Ánh mắt long lanh, Ngọc Trinh đổi cách xưng hô, từ “cậu” sang “anh”…
– Dĩ nhiên đẹp bá cháy rồi nhưng mà…
Ánh mắt hắn trở nên ám muội, miệng cười gian…
– Nhưng mà cái gì?
Với ánh mắt phong tình vạn chủng, Ngọc Trinh ỡm ờ…
– Hihi..Không mặc gì thì đẹp hơn nhiều…
Hắn kéo nàng ôm vào lòng…
– Hihi…Khoan đã… Anh kêu em đi vài bước xoay 1 vòng… rốc cuộc ý là muốn vậy đó hả?
Ngọc Trinh “lườm. Tay nàng giữ lấy tay hắn không cho “chạy loạn”…
– Oufff…. Xém chút nữa quên… Ngồi xuống đi, nói cho nghe… Anh có ý nầy. Nà… Em biết em giỏi nhất là cái gì không? Kéo nàng ngồi lên đùi, tay ngang nhiên táy máy, lòn vô áo ngoài chui luôn vào áo ngực, xoa bóp, se se đầu ti, nhưng mặt thì nghiêm túc.
– Cái gì?
Để mặc bàn tay hắn thám hiểm thân thể mình. Ngọc Trinh ngẩn ra, nàng có cái gì giỏi sao?
– Là chưng diện đó… Nà, nhìn em kìa, chưng diện ăn mặt thời thượng quý phái mấy chục năm rồi… Hihi, cái nầy là kinh nghiệm quý báu đó nha, có phải em nhìn quần áo là biết ai mặc đẹp, ai mặc xấu, bộ nào sang trọng quý phái, bộ nào quê mùa, màu nào đi với màu nào hợp phải không?
Thấy vẻ mặt ngớ ngẩn của Ngọc Trinh, hắn ra vẻ “thâm tàng bất lộ”…
– Vậy rồi sao? Làm được cái gì?
Ngọc Trinh sửng sốt.
– Mở tiệm thời trang cao cấp… làm bà chủ…
Hắn búng tay nghe một cái “trốc”…
– Tiệm thời trang cao cấp?
Ngọc Trinh trợn mắt…
– Đúng vậy, nhưng không phải là tiệm thời trang cao cấp bình thường mà là… để coi nói sao đây…Ừm, phải rồi, ngày nay các bà mệnh phụ, tiểu thư nhà giàu sợ nhất là cái gì biết không, là đụng hàng đó. Thử nghĩ coi trong buổi tiệc đình đám tự nhiên…Hihi có 2 người mặc đồ giống nhau thì thiệt là xấu hổ, đây là chuyện đại kỵ cho dù đó là hàng hiệu mấy chục triệu thậm chí cả trăm triệu một bộ thì cũng trở thành dung tục, tầm thường… Sao hả, thấy có lý không?
Hắn nói một tràng, nhìn vẻ mặt ngây ngô của Ngọc Trinh, trong bụng lấy làm đắc ý… Những lời nầy là Phó Loan nói cho hắn nghe chơi cho vui những lúc 2 người nằm “giải lao” chờ “tái chiến”. Không ngờ hôm nay là tiền đề cho tiệm thời trang cao cấp khiến Ngọc Trinh thấy quá chí lý, đem lòng thán phục.
Không thán phục sao được, Phó Loan là ai chứ, nói về nhan sắc nàng và Ngọc Trinh có thể nói kẻ tám lạng người nửa cân, nhưng nói về tài năng thì Ngọc Trinh so với Loan không phải chỉ kém hơn một vài bậc mà là cả một thang lầu. Không phải Ngọc Trinh không thông minh, tài giỏi, nhưng chỉ vì nàng sống trong môi trường không có nhiều “mưa gió bão bùng” nên không có cơ hội học hỏi, phát triển tài năng của mình, trong khi Loan dấn thân trong xã hội đương đầu với “phong ba bão táp” vì vậy tích lũy được nhiều kinh nghiệm, do đó giỏi hơn Ngọc Trinh là điều hiển nhiên.
– Được… được sao?
Ngọc Trinh động tâm… nhưng còn dè dặt… Trước giờ nàng chưa hề nghĩ có một ngày “nhảy” ra làm bà chủ…
– Có gì không được chứ… Mở một tiệm thời trang sang trọng, mướn thiết kế sư và thợ may giỏi làm việc theo ý em, muốn sao cứ nói với họ…
– Rủi… rủi không được…lỗ lã thì làm sao?
Ngọc Trinh khẩn trương, nàng không sợ lỗ lã, tiền bạc không thành vấn đề nhưng nếu thất bại thì thật là mất mặt ah, sẽ làm trò cười cho thiên hạ…
– Hihi…Yên chí đi..Không đến nỗi tệ như vậy… bảo đảm với em… Chỉ cần người “trong giới” biết má vợ của Trần Đức nầy mở tiệm thời trang cao cấp “sur mesure” thì sẽ cho vợ con chen chân tới sắp hàng ủng hộ. Lỗ sao được chứ?…
Đức đắc ý cười thầm nghĩ… còn nữa, đám hậu cung của hắn mỗi tháng đến tiệm một lần thôi, cũng đủ rồi.
– Cái gì má vợ chứ?… Bỏ tay ra…
Trong lúc bàn tay của hắn đang nghịch ngợm giữa hai chân nàng Ngọc Trinh nghe hắn nói cụm từ “má vợ”, trong lòng ngượng ngịu, ngắt một cái thật mạnh vào tay hắn.
– Hihi…Sorry… Ậy da… hơi nóng ha? Hay là vô tắm cho mát, vừa tắm vừa nói cho nghe…
Cười giả lả, Đức đứng lên đứng lên cầm tay nàng kéo vào nhà tắm…
– Khoan… Chờ chút…
Bất thình lình đi xuống đây nên không có chuẩn bị, trên người nàng chỉ có một bộ đồ, sợ ướt nên Ngọc Trinh bắt đầu cởi…
– Wow!…
Hai mắt hắn hau háu dán lên người nàng. Nhìn đàn bà thoát y thật sự vô cùng kích thích bởi vậy ngay trước đũng quần độn lên một cục.
– Nhìn… nhìn cái gì… Chưa thấy sao?
Ngọc Trinh đưa tay cởi áo ngực, chẳng mấy chốc, trên người nàng chỉ còn cái quần lót màu xanh, ẩn hiện màu đen mượt mà… thấy hắn hau háu nhìn, biết mình vẫn còn hấp dẫn, nàng thầm vui sướng.
– Không phải đâu… Như vầy mới tuyệt…
Đức thầm nghĩ tại sao trước giờ mình không nghĩ tới vậy cà… Bắt đầu từ nay phải nhìn các nàng thoát y mới được, nếu uốn éo thêm vài cái nữa như vũ sexy thì hết sẩy
– Nói muốn tắm mà?…Sao còn đứng đó…
Thấy hắn đứng đơ người ra nhìn mình. Ngọc Trinh đắc ý, mỉm cười, quay người lắc mông đi vào phòng tắm… Lúc nầy hắn thấy Ngọc Trinh và Tâm Đoan như là 2 chị em vậy… Hắc.. hắc.. Tâm Đoan bụng to rồi nên kiêng cữ vậy thì mẹ thế con là chuyện thiên kinh địa nghĩa ma. Chỉ mới nghĩ như vậy thôi mà thằng em hắn đã “nhất trụ kình thiên”
– Ờ!… được… được… Hihi…
Hắn hối hả cởi, chỉ trong vòng một nốt nhạc, người trần truồng, cặc hùng dũng đong đưa qua lại tìm “mục tiêu”.
– Yêu em đi…
Bị hắn táy máy, khều móc giữa hai đùi, Ngọc Trinh trong lòng rạo rực lắm rồi, dục tình bốc cháy, nét mặt đỏ như người say rượu. Hắn vừa bước vào, nàng liền nhảy lên người hai tay nàng cặp cổ, hai chân cặp qua eo hắn, xiết mạnh…
Nơi đó đang lầy lội, không cần phải dạo đầu thêm nữa, hai tay câu cổ, nàng nhổm mông để hắn đút vào…
“Ót!…”…
Một phát lút cán… hắn chấn lưng nàng vô tường, hai vú rung chuyển theo từng cú dập, hai mắt Ngọc Trinh đờ đẫn, miệng không ngừng rít lên từng cơn… Hắn nắc liên tu bất tận, vô cùng “thô bạo”, kinh nghiệm cho hắn biết, đàn bà tuổi nầy là như vậy… Phó Loan, Nhàn, Tú Mi, Dì Hường, Bí thư Lệ, Trưởng ban Mi, chị Tư, Trưởng ban Hằng, Thu Vân, Thảo, Liên, Nhàn, Thủy đều thích hắn thô bạo.
Hắn “dập” nàng đứng ngồi đủ mọi kiểu từ nhà tắm ra đến giường cho đến lúc nàng phải thở dốc, gục xuống, mỏi mệt nhưng nét mặt đày xuân tình thỏa mãn mới buông tha. Tuy trong lòng nàng còn muốn ở lại qua đêm nhưng nghĩ lại không thể nào, tự nhiên vắng nhà một đêm sẽ gợi lên rất nhiều nghi vấn hơn nữa hắn không thể ở lại với nàng cả đêm nay. Lát nữa hắn phải tới biệt thự của Tú Nhi hội họp với các nàng cho buổi trực tuyến với bên Canada, tối hơn chút nữa thì trực tuyến với Nancy, Song Kiều, nhìn mặt các đứa con. Trước khi ra Hà Nội, các nàng đã lên lịch cho hắn hết rồi, vắng mặt sẽ là chuyện lớn.
– Nà…Chuyện tiệm thời trang, cứ quyết định như vậy nha…
Đức vừa mặc lại quần áo, vừa nói.
– Biết rồi nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu…
Ngọc Trinh lo lắng, tiền bạc thì không thành vấn đề nhưng nàng không một chút kinh nghiệm nào, vậy làm sao đây?
– Ừm..Đừng lo. Anh sẽ gởi người thông minh lanh lẹ đến giúp…
Đức phát tay…
– Phải như vậy chứ…
Ngọc Trinh hớn hở, chồm lên hôn một cái ngay môi hắn. Ngay lúc nầy chuông di động reo lên. Là Ngọc Lan gọi tới… Hắn vội bắt máy đồng thời đưa ngón tay lên miệng ý nói Ngọc Trinh giữ im lặng.
Ngọc Trinh lườm hắn, trong đầu nảy sinh ý nghĩ tinh nghịch, nàng ngồi xuống trước đũng quần hắn kéo phẹc mơ tuya quần, lôi cặc hắn ra sốc sốc liếm liếm vài cái, bị trêu chọc, cặc hắn liền sừng sộ “hung dữ” sẵn sàng ứng chiến. Nàng mỉm cười, vén tóc ngậm vào, mắt liếc nhìn lên trên, muốn coi hắn có thể tập trung nói chuyện trong khi nàng “trổ tài” hay không?
– Alô… Có chuyện gì vậy cưng?
Đức thích thú…
– Wow!..Ngọc Trinh nầy có nhiều trò mới mẻ nha.
Một tay cầm di động, một tay vịn tóc nàng làm điểm tựa, vừa nói hắn vừa nắc nhè nhẹ.
– Anh à… Em đã liên lạc với vài người bạn Bác sĩ bên Canada, lúc mình đi qua bên đó, em muốn em Duyên cùng đi. Anh thấy sao?
Tiếng Ngọc Lan vô cùng phấn khởi. Là con độc nhất trong gia đình nên từ nhỏ đến lớn, bạn bè thì nhiều nhưng khi về đến nhà cảm thấy trơ trọi một mình không anh chị em như Song Nhã và Gia Kỳ, vì vậy khi thấy Duyên và biết tình cảnh liền đem lòng khắng khít muốn nhận Duyên làm em gái nuôi…
– Em tự quyết định đi… Không cần phải hỏi anh…
Đức rộng lượng đáp, giúp Nguyễn Xuân Hoàng thì lực bất tòng tâm nên đối với con gái và bà mẹ già của ông ta, hắn muốn làm hết sức mình.
– Thì cũng phải nói với anh một tiếng chứ…Hihi, còn nữa nha… Em nghĩ kỹ rồi, chuyến đi Canada, hầu hết ai cũng muốn đi… Tới 30 người lận đó, mà đi thì ai cũng muốn ngồi khoang thương gia vậy ai ngồi khoang cá kèo? Cũng đúng, đường xá xa xôi, tổng cộng gần 30 giờ, hơn một ngày đó, tính luôn thời gian quá cảnh…Mệt lắm…
– Wow… phê quá… À…Vậy phải làm sao?
Phía dưới Ngọc Trinh ra sức trổ tài khiến hắn bật tiếng khen “phê quá” mà quên mình đang nói chuyện với Ngọc Lan, cũng may sực nhớ lại.
– Hả?!… Cái gì phê?
Bên kia Ngọc Lan, nào biết bên nầy đầu “tiểu huynh đệ” của hắn đang được Ngọc Trinh đăc biệt tỉ mỉ hầu hạ. Nàng không hiểu hắn tại sao nói “phê quá” nên thắc mắc. Ngọc Trinh đắc ý, càng “quá đáng” hơn nữa, liếm mút chán, biết hắn thích, nàng cầm đầu “tiểu huynh đệ” hắn cạ vào núm vú mình.
– Không có gì… Nói tiếp đi… Anh nghe.
Đức cố giữ giọng bình tĩnh trước sự “hăng say” của Ngọc Trinh.
– Là như vầy, em nghĩ kỹ rồi, mình gần 30 người, vậy thì hợp đồng “Charter flight” nha…
– Hả? Là cái gì vậy?
Đức mù tịt, hắn chỉ nghe được “flight” biết là “chuyến bay” nhưng “charter flight” thì hoàn toàn ngáo ộp, lần đầu tiên ngồi máy bay là năm ngoái ra ngoài Hà Tĩnh.
– Hihi… Là thuê máy bay riêng… Em nghĩ kỹ rồi, 30 người ngồi khoang hạng nhất bay từ đây qua Singapore rồi từ Singapore qua New York, kế đó là từ New York bay qua Montreal, chặng đường dài nhất là từ Sing qua New York, ngồi khoang hạng nhất trên AirBus 380 rất thoải mái nhưng cũng không bằng thuê riêng máy bay cho mình… Hihi… Giống như ngồi ở trong nhà mà “bay” vậy…
Ngọc Lan nói một hơi. Nói xong trong lòng thấp thỏm, không biết ý hắn thế nào. Nàng có nhiệm vụ tính toán bao nhiêu người đi, đặt vé khoang hạng nhất, 30 người 30 vé gần 700K đô.Thay vì như vậy thì thuê máy bay riêng, chỉ có những người trong gia đình, không chung đụng với ai hết vô cùng thoải mái. Tuy Airbus 380 là loại máy bay lớn nhất thế giới, ai mà chẳng mơ được đi một lần chứ huống chi là được ngồi trên khoang hạng nhất, có toilet và phòng tắm được phục vụ như ông hoàng bà chúa, nhưng so với “Charter flight” thì vẫn còn kém xa mặc dù là giá hầu như gấp đôi nhưng rất xứng đáng. “Private” mà… Một lần trong đời người cũng đáng.
– Giống như ngồi ở trong nhà mà “bay”?
Đức suy nghĩ miên man, hắn thích nhất là câu nầy, tiền bạc không thành vấn đề, tiền có để xài chẳng lẽ để đó ngồi nhìn à? Chuyện mua du thuyền coi như đã quyết định rồi, cho dù chưa lãnh được gia tài vào tay nhưng Mỹ Chi sẽ ứng trước, trả lại cho nàng sau. Thuê chiếc máy bay riêng như Ngọc Lan nói, chỉ là chuyện nhỏ, chủ yếu là tất cả người của hắn thoải mái hưởng thụ là được rồi.
Trong lúc nầy, Ngọc Trinh càng lúc càng “nhập tâm”, “tiểu huynh đệ” của hắn mất hút trong cổ họng nàng khiến hắn phê tới bến, nhắm mắt hưởng thụ, tay nắm đầu tóc nàng nhấn sát thêm nữa, do đó trong vài giây “quên” Ngọc Lan bên kia đầu máy.
– Nếu anh thấy mắc thì thôi…
Thấy hắn không ừ hử… Ngọc Lan tiu nghỉu…
– Không… không mắc. Em quyết định đi… Tiền bạc không thành vấn đề đâu. Tiền có là để xài mà.
– Nà… Là anh nói đó nha…
Ngọc Lan mừng rở..
– Ừm… Em quyết định đi.
– Hihi… Vậy được, bye cưng… Love you so much. “Chụt!…”
Ngọc Lan hôn gió một cái chụt rồi cúp máy…
Cùng lúc Ngọc Trinh nhả ra, định đứng lên… Nhưng hắn giữ nàng lại.
– Đi đâu… Phải chịu trách nhiệm, nà… Giải quyết “nó” đi…
Đức đưa tay chỉ “tiểu huynh đệ” của mình đang hung hăng lắc lư tìm mục tiêu.
– Hihi… Anh muốn sao?
Ngọc Trinh ỡm ờ…
– Còn muốn sao nữa…
Hắn hung hăng đè nàng xuống, đưa cặc ngay miệng, Ngọc Trinh ngoan ngoãn há miệng cho hắn đút vào…
————-
Rạch Giá…
– Long Xuyên? Có chắc không mậy? Sao rườm rà vậy…ĐM…
Kosal văng tục… Lão nói tiếng Việt như người Việt và mỗi lần mở miệng là chửi thề không “ĐM!…” thì cũng “Đéo bà”. Hôm nay có chuyến làm ăn thù lao là 200 ngàn mỹ kim, là mối làm ăn quan trọng nên lão dẫn 5 đàn em qua đây. Lúc đầu tưởng mục tiêu ghê gớm lắm nhưng khi nhìn bức hình, lão sửng sốt, có lộn không vậy, chỉ là một thằng nhóc thôi mà… Nhưng sao cũng được, 200K bỏ túi ngon ơ… lão chỉ cần biết nó ở đâu, cho một thằng đàn em tới gần… rồi “Bùm!…” một cái là xong… Ai ngờ Arunny lải nhải lên kế hoạch khiến lão bực mình…
– Đây là ý của khách hàng… Ông có muốn làm ăn không?
Arunny trừng mắt…
– Vậy mầy nói sao thì sao đi… Hehe 200K đô. Chửi cha tao còn được huống chi chỉ là chuyện nhỏ… Long Xuyên thì Long Xuyên, ở đâu cũng một phát là xong…
Kosal phát tay… lão có chút ngán Arunny. Hai cha con lão là như vậy, như chó với mèo… Arunny tuy là đàn bà nhưng thân hình như đàn ông, nước da đen đúa, tiếng nói như đàn ông, là một Tomboy điển hình nên rất thích đàn bà và gái đẹp và dĩ nhiên dị ứng với đàn ông.
– Í… lão đại…Chị Arunny, thằng nầy không phải dễ chơi đâu…
Nemo, thân tín của Kosal nãy giờ nhìn tấm hình, bỗng bật thốt lên.
– Mầy biết người nầy sao?
Kosal nhíu mày.
– Mầy ở tuốt bên Kampot làm sao biết nó?
Arunny nghi hoặc.
– Chắc 2 người quên cái vụ của Narith bên Krong Prey Veng rồi… Là thằng nầy…
Nemo trầm mặt…
– Mầy khẳng định?
Arunny cầm lấy tấm hình một lần nữa xem xét…
– Em khẳng định.
Nemo quả quyết gật đầu…
– ĐM!… Hèn gì chịu chi tới 200K đô…
Kosal và Arunny nhìn nhau, chuyện Narith toàn quân bị tiêu diệt trong một thời gian ngắn hiện lên trong đầu.
– Rồi sao? Tao nghe nói chuyện của Narith là do con vợ nó phản thùng theo thằng nầy nên mới xảy ra cớ sự như vậy thôi. Tao không tin giết không được nó, tụi mình cứ qua Long Xuyên, gặp nó là “độp” một phát xong rồi chạy về…Có vậy thôi…
Kosal nhún vai.
– Ông già nói có lý, tao cũng không tin nó có ba đầu sáu tay. Nhưng không thể không đề phòng, như vầy đi, ở đây chơi một hai ngày, sau đó qua Long Xuyên, dòm trước ngó sau trước khi hành động… Sao hả ông già?
– Cứ quyết định như vậy, à nè…Nemo, mầy dẫn đám anh em ra ngoài, tao có chuyện muốn nói với Arunny.
Kosal phát tay. Tuy nãy giờ ngoài miệng nói cứng nhưng trong đầu, lão biết sự việc không tầm thường, nên khéo léo đuổi đàn em ra ngoài mục đích là muốn hỏi Arunny biết được những gì về “mục tiêu”.
– Dạ… lão Đại…
Hiểu ý Kosal, Nemo dẫn đầu, 4 gã đàn em lần lượt bước theo ra ngoài.
– Có chuyện gì?
Arunny cau mày…
– Chuyện gì? Tao nghĩ mầy biết mà, nói đi, thằng nhóc nầy có lai lịch gì?
Giọng Kosal hằn học, lão chưa hề coi Arunny là con gái của mình mà đúng hơn là thuộc hạ có mầm mống tạo phản chỉ tại có nhiều lần cả 2 dành đàn bà với nhau, hơn nữa Arunny bản tánh ác độc không từ bất cứ thủ đoạn nào để đạt mục đích.
– Quan trọng sao? Chỉ cần biết thù lao gấp 4 là được rồi…
Nét mặt lạnh lùng, Arunny hất hàm…
– Tiền nhiều thì ai không muốn nhưng phải còn mạng mới xài được chứ?… Tao không ngu đâu. Mầy nói đi, thằng nầy là ai?
Kosal hằn học.
– Tui không biết nhiều đâu, nó là người bắn thằng Sĩ gãy giò. Trương Hữu Thành cũng vì chuyện nầy mà “dậm chân tại chỗ” và hình như rất là kiêng kỵ cho nên thằng cha Dũng phải ngậm bồ hòn làm ngọt.
– Tao đéo hiểu… Vậy người nào bỏ 200 ngàn đô muốn nó chết?
– Thằng cha Dũng kín miệng lắm cho nên tui cũng không biết nhưng có lần tui thấy có người đàn bà tên là Lan từ Cao Lãnh xuống gặp thằng Dũng, hai người to nhỏ nhau rồi thằng Dũng đưa tui 50 ngàn.Tui đưa cho ông rồi.
– Hết rồi sao? Còn gì nữa không?
Kosal nghi hoặc…
– Tui chỉ biết bấy nhiêu thôi… Nếu ông sợ, không muốn làm cứ trả tiền lại là được…
Biết bản tánh của Kosal, Arunny nói khích…
– Tao có nói không làm sao? Nhưng mà nếu tao biết được mầy còn dấu diếm chuyện gì… Mầy biết hậu quả chứ?
Nói tới đây, ánh mắt Kosal lạnh lùng hung ác nhìn Arunny, tay lão đưa ra phía sau lưng. Nơi đó có khẩu súng lục K54… Ý muốn hăm dọa.
– Ây da…ĐM…Tui sợ quá à…
Arunny không một chút sợ hãi, sừng sộ lại, đưa tay ra phía sau…
Thật là không thể tượng tượng được đây là hai cha con đang nói chuyện…
– Hehe… Nhìn mầy kìa… Bởi vậy nói mầy không phải là con tao thì không có ai tin… Thôi được. Mầy nói sao thì sao. Long Xuyên phải không? Tao dẫn bọn nó xuống đó vừa chờ vừa tìm hiểu tình hình. Khi nào muốn tụi tao hành động thì chỉ cần một cú gọi.
Kosal quay người đi ra ngoài. Arunny nhìn theo, mỉm cười, nụ cười lạnh lùng…
Kosal vừa rời chưa được 5 phút, một gã đàn em thân tín của Arunny đi vào, đến bên cạnh Aruny nói nhỏ.
– Em đã cho người phục sẵn hết rồi. Chỉ cần lão và bọn đàn em hành động thì người mình sẽ giải quyết lão.
– Ừm…Nhớ kỹ… Lão ta có giết được mục tiêu hay không, không quan trọng. Quan trong là giải quyết được lão. Có hiểu chưa?
Arunny trầm giọng.
– Yên chí đi chị, em hiểu mà. Bảo đảm không làm chị thất vọng.
Gã thân tín của Arunny hứa hẹn…
– Tốt! Xong chuyện nầy… Tao sẽ không bạc đãi mầy… Sau nầy, Dara… mầy chỉ dưới tao thôi.
Arunny vỗ vai thuộc hạ.
– Cám ơn… Cám ơn chị Arunny. Sau nầy chị chỉ đâu em đánh đó, quyết không hai lòng.
Được hứa hẹn, Dara mặt đỏ bừng vì kích động…
– Ừm… Đi làm việc đi.
Arunny phát tay.
– Ông già… Ông đừng trách tui ha.
Arunny mỉm cười đanh ác. Từ lâu rồi, trong lòng ả đã có ý muốn giết Kosal để lên cầm đầu nhưng chờ hoài mới có dịp nầy, Kosal có thủ tiêu được Trần Đức hay không, không quan trọng chủ yếu là Kosal phải chết, người khác “Di họa Giang Đông” thì Arunny muốn thừa nước đục giết cha để ngồi lên vị trí lão Đại… Bọn đàn em của lão sẽ nghĩ là lão sinh nghề tử nghiệp…
————–
Long Xuyên…
Lẽ ra sau khi vi phục xuất hành Thanh Phượng và Phương Trang sẽ chánh thức nhận nhiệm sở nhưng nay đã lộ hết rồi nên Thanh Phượng muốn ngày mai nhận chức, không cần phải lễ nghi rườm rà nhiều quan khách. Một thiếu úy tự coi mình là luật ngang nhiên gạ tình dục đối với “dân nữ”. Nếu hôm nay thật sự là dân nữ thì sao? Do đó Thanh Phượng quyết “trảm” Uông Phú, cho dù gã là cháu của Uông Hầu thì sao chứ… Nếu nàng không nhanh chóng nhận nhiệm sở, Uông Hầu sẽ “kỷ luật” cảnh cáo cháu của lão, rồi “điều” đi nơi khác là xong chuyện à? Nàng không thể chấp nhận kết quả như vậy…
Là Tân Chủ tịch Thành phố Long Xuyên, Phương Trang dĩ nhiên cũng muốn ngày mai đến UBND Thành phố sớm nhận chức, cũng không cần lễ nghi rườm rà, để phối hợp với Thanh Phượng, 2 bút cùng vẽ, mục đích là để tạo thanh thế cho Bích Trâm.
Chủ tịch Thành phố Long Xuyên, Phó Giám đốc Công an tân nhiệm “chụp” cháu của Uông Hầu, số “1” của Sở Công an An Giang, “giết” không tha có ý nghĩa rất lớn… Đối với người dân An Giang, đúng là Đảng đã cho người dân mùa Xuân rồi… Ai cũng nức lòng nức dạ. Bích Trâm quyết định ở lại cho đến ngày mốt là ngày nàng chánh thức nhậm chức cũng là lý do này.
Tân Bí thư đến sớm, làm cho cả An Giang gà bay chó chạy, đối với Hương Giang, đây là một dịp được dịp thân cận với lãnh đạo, cầu còn không được, vì vậy vô cùng phấn khởi… Sốt sắng an bày phòng khách đặc biệt ngay trong Ủy ban để “phái đoàn” nghỉ ngơi.
————
Nơi tư gia của mình, trong phòng khách, khói bay mịt mù.
Trình Quốc Huy nét mặt đăm chiêu, tay cầm ống điếu phì phà. Ngồi đối diện là Uông Hầu với nét mặt hầm hầm. Không thấy Huỳnh Thanh Cảnh, lão đã vội vã rời đi khi nghe con gái được thả nên chạy qua Cao Lãnh đón về vì vậy không có mặt. Cũng vì chuyện nầy mà Uông Hầu cảm thấy vô cùng mất sĩ diện, cảm thấy như bị tát vào mặt giữa chốn đông người.
– Chuyện thằng Uông Phú. Anh định làm thế nào?
Sau một hồi đăm chiêu suy nghĩ, Trình Quốc Huy rốt cuộc mở miệng hỏi.
– Xử phạt cảnh cáo, tạm ngưng chức 1 hoặc 2 tháng chờ tình hình dịu lại…
Uông Hầu phát tay. Lão có chút ngạc nhiên, chuyện Uông Phú không phải lớn lao gì, nể mặt tân Bí thư đình chức coi như là nặng lắm rồi. Sao bỗng dưng Trình Quốc Huy coi như là “trọng đại” lắm vậy. Đối với Uông Hầu, “người ta” đã đánh tới nơi rồi mà lão Đại còn tâm trí lo những chuyện “lông gà vỏ tỏi”.
Biết Uông Hầu thuộc loại đầu óc kém phát triển nên không thể nhìn xa. Trước đây, Trình Quốc Huy rất hài lòng về sự ngu đần của Uông Hầu, như vậy mới dễ dạy và nghe lời, chỉ đâu đánh đó, nói sao làm vậy nhưng bây giờ Trình Quốc Huy cảm thấy lo ngại. Sau buổi ăn trưa hôm nay, lão thấy nữ Bí thư nầy tuy là trẻ tuổi nhưng không thể xem thường được.
Trình Quốc Huy đang suy nghĩ tại sao là Bí thư Tỉnh ủy còn là ngọc cành vàng mà giả dạng thường dân? Phải chăng có người mách lẻo cái gì đó? Lão càng suy nghĩ thì càng chắc chắn, nếu không là Trần Thế Minh thì là Lý Hải hoặc con mụ Hương Giang muốn ném đá dấu tay để hạ bệ mình? Chắc là như vậy rồi…
Đâu có lý nào tại sao một Bí thư thay vì đến nhà hàng sang trọng để xứng đáng với thân phận của mình lại chọn vào căn tin Ủy ban ăn để khám phá ra là cơm canh ở căn tin thiệt là quá tệ, khó mà nuốt nổi?
Lão suy nghĩ một hồi, sực nhớ có tin “hành lang” do một người bạn ngoài Hà Nội cho biết Chủ tịch Quốc hội Hoàng Ngọc Hải có thể vào Nam thị sát công tác. Con gái nhậm chức Bí thư, Chủ tịch Quốc hội Hoàng Ngọc Hải vào Nam thị sát, đây không phải là một sự trùng hợp. Gom tất cả mọi chuyện, từ chuyện con gái Huỳnh Thanh Cảnh bị bắt cho đến chuyện Hoàng Bích Trâm giả dạng thường dân, đến căn tin dùng bữa trưa… Trình Quốc Huy với bản tánh đa nghi như Tào Tháo, lão cho rằng có ai đó đang âm mưu để Hoàng Bích Trâm “thấy” nhiều hơn nữa và sẽ “tường trình” với Hoàng Ngọc Hải.
– Ai đó? Còn ai nữa? Nếu không phải là Trần Thế Minh, Lý Hải và con mụ Hương Giang kia thì ai trồng khoai đất nầy?
Nghĩ vậy cho nên phải “tiên hạ thủ vi cường”… Trình Quốc Huy nhất định phải “chém” Bùi Thanh Dũng để xoa dịu sự bất mãn của tân Bí thư và cũng để chứng tỏ mình chí công vô tư, cho dù bà xã có không hài lòng cũng phải chịu thôi.
Nhưng mà tội tày trời chính là thằng Uông Phú. Nghe Uông Hầu nói “Xử phạt cảnh cáo, tạm ngưng chức…” Trình Quốc Huy thiệt muốn chửi thề. Hoàng Bích Trâm là ai chứ, Bí thư Tỉnh ủy, còn có Phó Giám đốc và Chủ tịch thành phố Long Xuyên. Cả 3 đều là tân nhiệm vậy mà nó dám đòi hối lộ tình dục, vậy mà chỉ xử phạt cảnh cáo, tạm ngưng chức? Sơ sài qua loa như vậy sao? Thằng Uông Hầu nầy đúng là đầu heo mà.
– Anh Hầu. Chuyện vô cùng nghiêm trọng… Cách chức thằng Phú, đuổi ra khỏi ngành đi. Nếu không lửa sẽ cháy tới chân mình.
Nhìn Uông Hầu, Trình Quốc Huy nghiêm túc nói.
– Anh Huy. Không nghiêm trọng như vậy chứ hả?
Uông Hầu sửng sốt…
– Rất là nghiêm trọng. Hoàng Bích Trâm là con gái của Chủ tịch Hải, vậy mà thằng cháu anh…
Nói tới đây Trình Quốc Huy lắc đầu… ngừng một chút để Uông Hầu có thể “tiêu hóa” vấn đề rồi nói tiếp.
– Tôi đã nghĩ kỹ rồi. Cho dù anh có giám sát, Thanh Phượng kia sẽ nhất định không buông. Hồi trước tới giờ anh chùi đít cho thằng Phú không biết bao nhiêu lần, nếu còn chần chờ, lửa sẽ cháy tới anh. Thôi thì… Anh hiểu ý tôi chứ? Ậy dà… Mình là bạn bè nhiều năm nên tôi nhắc nhở. Tùy anh đi… Nhưng nói cho anh biết, tôi sẽ hủy hợp đồng căn tin của Bùi Thanh Dũng.
– Nghiêm trọng dữ vậy sao?
Uông Hầu sửng sốt. So với chuyện Uông Phú đòi hối lộ tình dục thì chuyện của Bùi Thanh Dũng không đáng gì vậy mà muốn hạ bệ Bùi Thanh Dũng?
– Đúng vậy. Nếu để người ta ra tay thì sẽ nghiêm trọng hơn nhiều…
Nói tới đây, Trình Quốc Huy cầm ly trà lên hớp một ngụm, thầm đắc ý với chiêu lấy lui làm tiến của mình.
– Phải ha… Anh thiệt là…
Hiểu ý “lão Đại”, Uông Hầu đưa ngón tay cái.
Quan mới tới thường muốn đốt “ba đống lửa” để thị uy, Bích Trâm chắc chắn sẽ đem vụ Uông Phú và căn tin của Bùi Thanh Dũng ra “khai đao”. Như vậy thay vì để người khác chạm người của mình cho nên chẳng thà mình tự ra tay, lợi ích là sẽ được tiếng thơm công tư phân minh, chỉ có người ngu mới không làm. Hơn nữa nếu không làm thì lửa sẽ cháy tới chân mình. Chừng đó sẽ vô cùng rắc rối.
– Còn nữa, phải cho người ngó chừng 2 người kia một chút, động tịnh hôm nay thiệt là kỳ lạ… Chuyện thằng Phú chỉ là tình cờ nhưng chuyện ăn cơm ở căn tin tôi thấy có thể là một âm mưu, chắc là có người nào đó nói ra nói vô. Đám công chức thì không dám đâu… Nhưng mà…
Nói tới đây, Trình Quốc Huy mắt nhìn xa xôi, phì phà ống điếu.
– Nhắc tới chuyện nầy tui cũng thấy kỳ lạ. Tui không nghĩ Trần Thế Minh hay Lý Hải mà con mụ Hương Giang rất đáng ngờ… Con mụ nầy với Bùi Thanh Dũng trước tới giờ bằng mặt không bằng lòng… Anh không thấy hồi trưa nầy sao? Thái độ đối với Hoàng Bích Trâm rất là khúm núm.
Giọng Uông Hầu tức giận… lão thèm thuồng 2 chị em Hương Giang, Hương Trầm lâu rồi, nhất là Hương Giang. Nhiều lần bóng gió gạ đụ nhưng bị nàng giả khờ phớt lờ cũng vì núp bóng Hoàng Trọng, lần nầy Hoàng Trọng rời đi, Uông Hầu tin tưởng không lâu sẽ ép được Hương Giang lên giường hầu hạ con cặc mình nhưng nếu nàng được Hoàng Bích Trâm thu nhận dưới trướng thì hỏng bét.
– Tui thiệt không hiểu con mụ Hương Giang có gì ngon chứ? Già chát…
Trình Quốc Huy mỉm cười, lão cũng là một “dâm ma” nhưng chỉ có những người thân cận mới biết “gu” của lão là các em bé nhi đồng, quá tuổi 15 rồi thì lão không hứng thú, lông lồn chỉ lưa thưa vài cọng hoặc không có thì càng tốt, bú liếm mới không bị kẹt lông lồn trong cổ họng. Đặc biệt là lão không bao giờ “ăn” tại “tỉnh nhà”. Mỗi tháng lão ra ngoài “công tác” một lần 2~3 ngày, Đà Nẵng, Đà Lạt, Côn Đảo, Sài gòn… dấu diếm thân phận hưởng thụ cho đã rồi bay về. Bởi vậy ở An Giang ai cũng tưởng Trình Quốc Huy là người mẫu mực.
– Hehe…Mới băm mấy chưa tới 40 mà. Sao lại nói già chát chứ..Ây da… Nhắc tới mới nói nha… Thanh Phượng, Phương Trang nầy đúng là hết sẩy.
– Muốn chết thì cứ lao đầu vào…
Trình Quốc Huy ngắt lời… Thầm mắng thằng Hầu đầu ngu như heo, có những thứ chỉ để nhìn nhưng ăn vào sẽ chết vì đó là “thuốc độc”…
– Hehe… Nói chơi thôi mà không được sao? Nhưng mà anh không thấy thằng Micheal sao. Coi bộ nó đang nhắm Thanh Phượng…
Trong bụng, Uông Hầu không vui..
– Hehe… Thằng Micheal thì khác, nó là người Mỹ, nếu cua được Thanh Phượng tới tay thì là chuyện khác. Trình Quốc Huy cười bí hiểm. Gái Việt thích đàn ông nước ngoài nhất là mấy thằng Tây, Mỹ mà… Nếu Micheal cưa đổ Thanh Phượng, Phó Giám đốc Công an tân nhiệm, còn thằng Cường cưa đổ Bí thư… Vậy thì quá hay.
– Ờ, phải ha. Hehe… Hiểu rồi..Í… Chị Thúy!… chị khỏe a…
Uông Hầu đang nhăn răng cười nham nhở bất thình lình đứng dậy, đon đả chào…
Bùi Thanh Thúy, bà xã của Trình Quốc Huy, Chủ tịch Tỉnh phu nhân nét mặt hầm hầm đi vào.
– Tới rồi à. Vậy thì hay quá… Tôi có chuyện muốn thương lượng với bà. Ngồi xuống rồi nói…
Giọng điệu của Trình Quốc Huy rất khiêm tốn, nhún nhường. Không nhún nhường sao được, lão có địa vị ngày hôm nay cũng là nhờ gốc gác của bên vợ. Bùi Thanh Thúy là con của Nguyên Phó Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Bùi Thanh Lâm, tuy nay đã lui về tuyến hai nhưng trong chính trường vẫn còn có chút tiếng nói.
– Hôm nay đã xảy ra chuyện gì?
Bùi Thanh Thúy nói như quát…
– Anh chị từ từ nói chuyện, tui có việc đi trước…
Thấy nét mặt không được vui của Bùi Thanh Thúy, Uông Hầu đứng lên lấy cớ tránh đi. Lão nói xong liền chuồn ra ngoài.
– Bà nghe cậu bà nói gì hả, không biết đầu biết đuôi gì hết. Ngồi xuống đi…
Trình Quốc Huy nhíu mày. Cũng như nhiều cặp vợ chồng quan quyền khác ở tuổi sồn sồn, lão hứng thú với lồn non thì bà vợ chỉ thích cặc tơ. Mạnh ai nấy hưởng thụ với sở thích của mình, không ai phiền ai, chuyện vợ chồng hiện nay chỉ là trên danh nghĩa để duy trì lợi ích.
– Vậy được, ông nói đi tui nghe… Cậu Dũng nói ông có vẻ bất mãn… Chuyện gì chứ, trước tới giờ là vậy mà…Nà, đừng nói với tui là ông có hứng thú với Hoàng Bích Trâm nên muốn lấy lòng đó nha…
Bùi Thanh Thúy nói mỉa…
– Bà càng ngày càn lú lẫn… Có phải… Nè… Giữa thằng Cường với cậu của bà, ai quan trọng hơn?
Trình Quốc Huy muốn nói “Có phải bà bú cặc mấy thằng nhóc nhiều quá nên trở nên lú lẫn rồi không?” nhưng lão kịp thời nuốt những lời muốn nói vào trong bụng, bây giờ không phải là lúc có “chiến tranh” với con mụ già nầy.
– Chuyện gì liên quan tới thằng Cường?
Thanh Thúy trề môi khinh thường… Mỗi lần có chuyện là lão già này lại đem thằng con ra làm bia đỡ đạn.
– Sao không liên quan? Hoàng Bích Trâm năm nay 34 tuổi trạc tuổi với thằng Cường. Trai chưa vợ gái chưa chồng, thay vì đối đầu, nếu mình làm tốt quan hệ với cô ta, thằng Cường sẽ có cơ hội tiến gần, bà cũng biết rồi, thằng Cường khéo ăn khéo nói, rất được lòng phụ nữ. Tui tin rằng Hoàng Bích Trâm sẽ ngả vào vòng tay nó… Chừng đó tui và bà sẽ là sui gia với Hoàng Ngọc Hải…
Nói tới đây, tuy là trong phòng chỉ có 2 người nhưng Trình Quốc Huy vẫn nhỏ giọng như sợ có ai nghe được:
– Hoàng Ngọc Hải là nhân tuyển sáng giá vào vị trí TBT khóa tới… Bà hiểu chưa?
Sui gia với TBT trong tương lai? Bùi Thanh Thúy run lên? Đầu óc trong đầu không ngừng tinh toán. Cho dù Hoàng Ngọc Hải chưa lên được đỉnh cao của Kim Tự Tháp quyền lực thì cũng có thể trở thành hoặc là Thủ tướng hoặc Chủ tịch nước hoặc là tiếp tục làm Chủ tịch Quốc hội thêm một khóa nữa. Được làm sui gia với một nhân vật quyền lực như vậy không phải ai muốn cũng được đâu à.
Nhìn nét mặt đỏ như con gà chọi của Thanh Thúy, biết bà ta đang kích động, Trình Quốc Huy đắc ý, lão nói tiếp:
– Gần đây có nguồn tin Hoàng Ngọc Hải sẽ vô miền Nam xuống miền Tây thị sát chỉ đạo công tác. Nếu tôi đoán không lầm là để phô trương thanh thế cho con gái. Chỉ cần thằng Cường nhà mình phát triển được với Hoàng Bích Trâm thì tương lai của nó sẽ vô bờ bến, tui với bà là sui gia với ông ta, thử hỏi có ai dám đụng tới mình không? Cho nên làm vui lòng Hoàng Bích Trâm một chút thì có đáng gì chứ. Nói cho bà biết, sau chuyện hôm nay tui sẽ quy trách nhiệm Bùi Thanh Dũng tắc trách trong công việc để chứng tỏ tui chí công vô tư…
– Ông làm như thằng Cường ra tay là người ta chịu vậy. Hơn nữa không phải một mình nó đâu… Cạnh tranh dữ lắm. Ông biết tui muốn nói ai chứ gì?
Có ai không muốn được làm sui với Hoàng Ngọc Hải, viễn cảnh tương lai huy hoàng. Nghe Trình Quốc Huy nói một hồi, Thanh Thúy thấy rất bùi tai nên quên mình là vì chuyện của Bùi Thanh Dũng mà tới đây ăn thua đủ, quên hết hiềm khích trước tới giờ, bắt đầu lo lắng.
– Cho nên có chuyện nầy cần bà làm… Nà… Bà ở ngoài thường giao thiệp với nhiều “bà Tám” vậy thì có nên vô tình lỡ lời tiết lộ hay khơi lại một vài tin khủng hay không. Hehe, nè chẳng hạn như thằng Lý Giang mua bằng Bác sĩ… Cô y tá mang bầu tự vận vì thằng Trần Chí Hùng…
Trình Quốc Huy gợi ý.
– Hihi… Chuyện nầy hả? Dễ thôi… Để cho tui…
Thanh Thúy được gợi ý, nét mặt hí hửng, hai mắt sáng ngời, ngày nào bà cũng đi đánh bài mua sắm, đi ăn uống cùng với đám bạn đều là phu nhân của các người từ Trưởng Phòng, Phó Giám đốc Sở trở lên và tất cả rất “bà Tám”. Làm chuyện nầy có khó gì. Còn hiệu quả hơn đài truyền hình An Giang.
Nhìn bà vợ già te te hăm hở đi, Trình Quốc Huy mỉm cười, các “bà Tám” không phải hoàn toàn vô dụng. Nếu biết khai thác thì sẽ rất được việc.
———–
Cùng thời gian
“Bíp!… Bíp!…”
– Là Kosal và đồng bọn… Chúng vừa qua đăng ký ở khách sạn C.K…
Nghe tiếng báo động từ hệ thống vi tính, đang nằm vừa đọc tạp chí vừa canh chừng… Thục Linh bật ngồi dậy. Bên phòng bên cạnh, Ngọc Như, Ngọc Vân, Phương Anh và Thu Tâm cũng nghe được vi tính báo động liền đổ xô tới… Đây là lợi ích của chiếc xe buýt giường nằm, vừa có thể nghỉ ngơi vừa theo dõi tình hình và rất gần với “mục tiêu”…
Sau khi nghe hắn nói, các nàng liền lên đường đi xuống Rạch Giá. Trên đường đi Thục Linh “hack” vào hệ thống vi tính của Hải quan quốc gia. Thời buổi công nghệ thông tin, kỹ thuật số đóng vai trò chủ đạo, Kosal và đồng bọn vừa trình hộ chiếu để nhập cảnh vào Việt Nam, cán bộ biên phòng vừa “quẹt” mã vạch của hộ chiếu tức thì trên hệ thống vi tính trên chiếc xe buýt giường nằm liền báo động. Ngay cả chúng đi xe gì bản số gì, chỉ cần cán bộ biên phòng nhập dữ liệu là các nàng đều biết rõ…
Vấn đề là sau khi qua cửa khẩu Giang Thành, Kosal và đồng bọn đi đâu thật khó mà biết được. Hiện giờ Việt Nam chưa được hiện đại như Mỹ, có vệ tinh theo dõi, chỉ cần “đọc” biển số xe từ vệ tinh là có thể truy tìm chiếc xe chạy về hướng nào… Từ đó mà đón đường “chụp” hoặc theo dõi. Cách hữu hiệu nhất là nhờ hệ thống Công an thấy biển số thì báo lại nhưng cách nầy ở Đồng Tháp thì được, còn ở Kiên Giang và An Giang, cách nầy sẽ bứt mây động rừng. Sở Công an Kiên Giang và An Giang chưa có người của mình như ở Đồng Tháp…
Cách thứ hai là qua thẻ tín dụng. Bây giờ thì không biết nhưng không thành vấn đề… Chỉ cần chúng vào khách sạn là mình biết ngay, thời buổi nầy, người có máu mặt cho dù là hắc hay bạch đạo ít có ai vào khách sạn mà dùng tiền mặt. Xài thẻ tín dụng là tượng trưng cho thân phận có thu nhập cao…
Ngọc Vân dựa trên những lời nghe được từ Thu Lan mà phân tích rất rõ ràng, bọn miên nầy muốn ám sát hắn… Trước kia chỉ có 2 nơi hoặc Cao Lãnh hoặc Cần Thơ nhưng bây giờ thêm 2 nơi nữa, đó là Rạch Giá và Long Xuyên nhưng Thu Lan nói, Phạm Tuấn Dũng và thằng Phát muốn “Di họa Giang Đông”, vậy thì không thể nào bọn chúng sẽ hành động tại Rạch Giá và Cao Lãnh, như vậy chỉ còn Long Xuyên…
Tại Long Xuyên, khách sạn cao cấp không có nhiều… Rất dễ dàng theo dõi. Một khi tên Kosal dùng thẻ tín dụng đăng ký phòng ở khách sạn nào đó thì tên lão ta sẽ xuất hiện trên hệ thống vi tính ở đây. Chỉ cần tìm tới “chụp” gã nếu muốn. Bởi vậy Ngọc Vân quyết định chờ tại Long Xuyên và bây giờ đúng như nàng suy đoán, bọn Kosal vừ dùng thẻ tín dụng để đăng ký phòng tại khách sạn C.K.
– Ngọc Như, cho xe đậu gần khách sạn, Thục Linh phối hợp liên lạc, Thu Tâm quan sát tình hình chung quanh, Phương Anh tìm cách vô khách sạn đăng ký mướn một phòng… Xem ra bọn chúng biết ảnh tới dự lễ Bích Trâm nhận chức… Mình có rất nhiều thời giờ.
Nhận xét sơ bộ tình hình, Ngọc Vân bình thản phân phối công việc.
– Lúc đó bắt hay là…
Phương Anh đưa tay lên cổ cứa ngang…
– Bắt?!… Tốn cơm nuôi chúng à?…
Ngọc Vân mỉm cười. Nụ cười lạnh lẽo…
– Thằng Phát và tên Bí thư Phạm Tấn Dũng thì sao? Nghe Thu Lan nói còn có người đàn bà tên Arunny… Không thể để mùa xuân đến cỏ lại mọc đâu à?…
Thục Linh nhắc nhở.
– Thằng Phát thì có Mai Thảo, Xuân Mai chăm sóc. Tên Bí thư kia thì đã có tân Giám đốc Sở, tên Vinh gì đó, là người của mình lo liệu… Không một ai có thể chạy. Yên chí đi. Cái nầy gọi là thiên la địa võng.
Ngọc Vân lạnh lùng.
———–
Cao Lãnh
– Sao trễ vậy?
Tú Nhi thấy hắn… nàng “lườm”. Tuy là trực tuyến lúc 9 giờ nhưng gần 7 giờ mới thấy bóng dáng của hắn nên có chút oán giận.
– Vừa xong chuyện là tới đây liền đó…Wow!!!… Hôm nay sao ai cũng đẹp vậy?
Đức nhìn quanh, trầm trồ. Trước ánh mắt “bất thiện” của các người đẹp đang nhìn mình, đây là chiêu “biến hung thành cát” hiệu nghiệm nhất.
Hôm nay tuy là “gặp” mặt Giang Ngọc Quế qua màn hình nhưng các nàng ai cũng tỉ mỉ trang điểm nhẹ nhàng, nhìn rất thu hút nhưng rất khó nhận ra. Ai không nhận ra thì không sao nhưng nếu hắn không thấy thì là tội lớn ah. Kinh nghiệm của hắn đối với đàn bà thì không ai bằng, không nhìn cũng biết mà cho nên mở miệng xuýt xoa hít hà, khen nức nở, ánh mắt “si dại”…
Đàn bà thường chưng diện để cho người đàn ông của mình coi, Tú Nhi, Tuyết, Yên, Thụy Vũ, Phương Linh, Thanh Tình, Thanh Thanh, Đồng Giao, Thanh Nhã, Lệ Quyên cũng không ngoại lệ. Lúc bình thường khôn lanh lắm nhưng những lúc như vầy thì rất dễ bị gạt, thấy ánh mắt hắn “ngẩn ngơ” thì trong lòng cảm thấy hạnh phúc… Phải như vậy chứ!…
– Coi chừng cái miệng ngọt sớt của ảnh…
Ngay lúc nầy, một giọng nói ngọt thanh tao nhưng không kém phần “đanh đá” vang lên… Xen lẫn vài tiếng cười rúc rích khiến hắn giựt mình quay lại… Hồng Phượng, Nhã Thy, Nhã Phương đang hung hăng lườm, Nguyệt e thẹn đứng mỉm cười e lệ.
– Sao các em lại ở đây?
– Không được sao? Cần anh ký giấy phép không?
Hai tay chống nạnh, Hồng Phượng “trừng mắt”.
– Hihi… Anh không phải là ý nầy…
– Chị Nancy, chị Kiều Nga, Kiều Chinh đi rồi. Ở Cần Thơ, chị Mỹ Chi và 2 chị Hà bận bịu việc mua du thuyền, trong biệt thự buồn hiu nên tụi em xuống đây chơi.
Nguyệt nhu mì giải thích… Nhưng sự thật là Song Nhã chủ mưu..
Sợ không nhắc thì hắn quên quà sinh nhật khủng đã hứa hẹn, Nhã Phương, Nhã Thy rù quến Hồng Phượng và luôn kéo nàng đi cùng. Trong biệt thự, chiếc Toyota 4Runner “rảnh rang”, thế là cả Nhã Thy “chôm” chìa khoa xe chở cả 4 nàng chạy một lèo xuống đây.
– Phải ha…
Đức sực nhớ, sau khi nói chuyện xong với mình thì Thu Tâm, Ngọc Như, Phương Anh, Ngọc Vân, Thục Linh đều xuất phát. Thu Hà, Mỹ Kiều bận mỗi ngày nên bây giờ biệt thự của Nancy đúng thật là “đìu hiu” vắng như chùa bà Đanh.
Tú Nhi dĩ nhiên là welcome rồi, càng đông càng vui mà, biệt thự của các nàng ở đây bỗng náo nhiệt hẳn lên, trò chuyện như bắp rang nhất là bàn việc đi Canada nên đem theo cái gì cho hợp thời. Đang sôi nổi bàn bạc thì hắn tới. Tuy không nói ra nhưng ai cũng biết tất cả ở đây đều là người của hắn nên không còn rụt rè e lệ nữa. Ngượng ngập giữa 2 chị em Đồng Giao và Thụy Vũ cũng vì vậy mà tan biến, cả 2 cùng nghĩ không phải Song Nhã, Phương Linh và Thanh Tình cũng là 2 chị em đó sao?
– Chà… thơm quá… Tú Nhi, nhà còn Whiskey hay rượu đỏ không? Nếu hết thì anh đi mua. Đêm nay vui như vậy phải uống nhiều một chút mới được…
Bên ngoài, cạnh hồ bơi, 3 chị người làm lăng xăng nướng thịt, hải sản, khói bay mịt mù, mùi thịt, hải sản nướng thơm phức. Quang cảnh không khác như ở biệt thự của Nancy.
– Lần trước anh mua rồi. Còn 3 chai Chivas 25… Yến đáp thay Tú Nhi, nét mặt nàng ửng hồng.Các nàng nhìn nhau, có chút ngượng ngùng, tất cả đều biết bình thường chịu hắn không thấu, khi hắn uống thêm vài ly thì là suốt đêm dài bị hắn “hành hạ”… Tuy biết là vậy nhưng hễ thấy rượu Whiskey, rượu đỏ sắp hết là liền đi mua bổ sung để tủ rượu luôn đầy…
Nghĩ đến đêm nay, biết chắc chuyện gì sẽ xảy ra, tuy mặt ngoài tuy trấn tĩnh nhưng tim vẫn đập thình thịch. Ở đây không ít các nàng đã cùng hắn làm tình tay ba, như Đồng Giao và Thanh Nhã, Tú Nhi cùng Thụy Vũ, Tuyết và Yến nhưng đó chỉ là không gian riêng của 3 người, bây giờ nhiều người như vậy, nếu đêm nay hắn… Vậy thì ngượng chết… Đó là tâm trạng của Đồng Giao, Thụy Vũ, Phương Linh, Thanh Tình hiện giờ. Nhã Phương, Nhã Thy lúc ở trong biệt thự của Nancy, biết hắn “giao chiến” với Nancy, Song Kiều, hay 3 chị em Mỹ Chi cùng một lúc và hơn nữa cũng đã nghe chị Ngọc Lan và chị Thái Điệp cũng như vậy cho nên trong lòng hồi họp mong đợi.
– Hihi… Anh uống ít thôi. Anh uống nhiều quá… Ai chịu nổi…
Quyên bạo mồm trêu chọc. Nàng dạn dĩ nhất, ở đây ai cũng biết nàng bỏ chồng theo hắn, vậy thì còn ngại cái gì mà ngại nữa chứ. Hơn nữa cần có người “tiên phong” để bầu không khí trở nên hòa hợp hơn…
– Hihi… Bình thường thôi mà…
Thấy Quyên hiểu biết ý mình… Đức hớn hở, hiếm có dịp đông đủ như vậy. Đêm nay nhất định uống nhiều một chút và “xơi” hết.
– Quyên nầy thiệt là… Có mặt của Hồng Phượng mà.
Đồng Giao ngượng ngùng, quát nhỏ.
– Ouf… Xin lỗi nha Hồng Phượng. Ây da, nhưng mà trên 18 rồi.
Quyên giả lả mỉm cười.
– À há… Nhắc tới mới nhớ. Hồng Phượng và anh không có bà con chú bác gì hết á…
Nhã Phương bỗng nói một câu khiến mọi người đều giựt mình…
– Nhã Phương, “bà” muốn nói gì đây?
Đánh vai Nhã Phương một cái, Hồng Phượng “lườm”, ra vẻ “mặt giận” nhưng trong lòng thầm vui sướng. Mỗi ngày chút chút rồi “đùng” một cái thì có ai dị nghị gì?
– Không phải đâu, Nhã Phương nói đúng đó. Hihi… Không có bà con máu mủ gì hết á. Má ruột của ảnh bên Canada mà.
Nhã Thy sợ thiên hạ chưa đủ loạn, nói rõ thêm nữa.
– Thôi mà, đừng nói nữa. Xuống tắm đi. Trời nóng quá…
Nghe Song Nhã lải nhải, Đức sợ hết hồn, bẻ lái qua hướng khác, hắn cởi Tshirt trên người ra. Mặc luôn quần Jean sắp nhảy xuống hồ
– Ý… chờ chút… Em có cái nầy cho anh.. Thanh Thanh chợt nhớ trong lúc đi mua sắm, có mua cho hắn món quà. Nàng lấy từ trong túi đưa ra cái hộp, trong hộp là cái quần tắm thun bó sát nàng đã tỉ mỉ lựa chọn.
– Hihi… Cám ơn em nha…
Đức cầm quần tắm của Thanh Thanh, không biết phải nói sao, hắn ngần ngừ, nguyên do là hắn trời sinh dị bẩm, lúc bình thường, cặc đã quá to đến mức khủng nên rất kiêng kỵ loại quần tắm bó sát, “cái đó” sẽ độn lên một cục trông rất dọa người.
– Thử đi. Coi có thích không?…
Thấy hắn chần chờ, Thanh Thanh nào biết, thúc giục… Bên cạnh hắn, các nàng hiểu được, nên cúi mặt cố nín cười…
– Thanh Thanh đã có lòng. Hihi… Anh thử đi… Ở đây đều là người nhà, mắc cở cái gì chứ?…
Quyên “xúi”…
– Mắc cỡ? Sao lại mắc cỡ?!
Thanh Thanh ngạc nhiên…
– Hihi… Thanh Thanh à…
Thụy Vũ ghé miệng vào tai Thanh Thanh nói nhỏ… Mặt Thanh Thanh liền đỏ rực. Nàng thật không để ý tới điểm nầy.
“Hihi… Haha…”…
Chúng nữ ôm bụng cười rũ rượi.
– Cười… Cười cái gì chứ?!..
“ÙM!… RÀO!…”
Đức cầm cái quần tắm, nhảy ùm luôn xuống hồ, ngang nhiên cởi quần Jean, mặc cái quần tắm thun bó sát người…
Tuy là dưới nước nhưng vẫn có thể thấy rỏ mồn một… Đám mỹ nữ mặt ửng hồng, tim đập thình thịch…
– Anh nầy… Thiệt là bậy bạ mà… Phải chú ý một chút chứ, Hồng Phượng kìa… Có ai cởi quần trước em gái mình chứ?
Tú Nhi “quát”…
– Ouf .. Sorry…
Đức hết hồn…
– Lại quên nữa rồi.
– Quên hay là quen? Nói rõ chút đi…
Nhã Thy “chất vấn”…
Các nàng nhìn nhau rồi nhìn Hồng Phượng…
– Phải ha, không phải là anh em ruột mà, không có máu mủ gì hết. Nhín mặt Hồng Phượng kìa…
Ngay lúc nầy di động của hắn dể trên bàn kêu vang… Tú Nhi nhin màn hình…
– Anh… Ngọc Vân gọi…
————
Cùng lúc nầy, cách đó không xa,
Di động của Thu Lan cũng đang reo, nàng nhìn màn hình, đưa tay bắt máy…
Người nàng lõa lồ, hai đùi thon dài trắng mịn, phía dưới, giữa hai đùi nàng, đầu thằng Phát đang nhấp nhô, hì hục bú liếm… hai tay gã đưa lên dày vò cặp vú nàng..
– Alô…Tôi nghe đây…
– Người đã tới đủ, khi nào muốn ra tay thì cho biết.
Tiếng Phạm Tấn Dũng vang lên, chỉ có vậy thôi rồi cúp máy. Lão tránh nói nhiều…
– Sao? Có tin gì?
Phát ngẩn đầu lên hỏi… mũi, miệng hắn đang ướt đẫm nước miếng cùng dâm thủy…
– Lão Dũng nói tụi Miên đã qua đầy đủ. Hỏi khi nào mình muốn hành động…
– Tốt lắm… Chờ ngày nầy lâu lắm rồi… Nà… Bú anh đi…
Phát đưa cặc ngay miệng nàng. Lúc nầy, Thu Lan nhớ lại lúc trong phòng thử đồ, nàng hiểu lầm tưởng Đức muốn nên kéo khóa quần của hắn xuống nhưng hắn từ chối…
Hắn coi nàng như con người chứ không phải như tên nầy, coi nàng là nô lệ, công cụ để thỏa mãn tình dục…
**************

Các bạn muốn donate cho tác giả để đóng góp vào quán cơm nụ cười 4 . Địa chỉ : 146 bến vân đồn phường 6 quận 4. Thì vào phần chữ ký của mình có số tài khoản ngân hàng nhé . Cám ơn mọi người

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyen Tranh Sex Tại TruyenHentai18.Net

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentai24h.org


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x