Thằng Đức

Chương 395

trước
tiếp

Ngay lúc này thêm ba bốn chiếc xe khác trờ tới…
Hương Giang không chỉ gọi điện cho Uông Hầu biết, nàng còn gọi cho Trình Quốc Huy và Bí thư Hoàng Trọng để báo cáo sự việc. Tuy chỉ còn vài ngày nữa là rời An Giang nhưng sự việc trọng đại như vầy, Hoàng Trọng không thể ngồi nhìn được, lão tức tốc đến hiện trường. Trình Quốc Huy cũng bàng hoàng, sự việc này nếu không khéo léo xử lý thì Uông Hầu có lẽ sẽ bị vạ lây cho nên cũng vội vã lên xe đến xem tình hình. Vì vậy có thể nói trong lúc này tình hình ở Ủy ban và Tỉnh ủy như là gà bay chó chạy…

– Bắt giữ Tân Bí thư Tinh ủy? Sao có thể chứ? Tên này bị thần kinh rồi.
– Phó Giám đốc Sở Thanh Phượng, Chủ tịch Thành phố Long Xuyên cũng ở đây?

Hương Giang nghe Thanh Phượng, Phương Trang vừa cầm súng vừa tự giới thiệu, tuy không phải mình là người gây chuyện nhưng nàng hết hồn… Nhất thời không biết phải làm sao… Đứng đơ người ra…

– Bí thư Trâm… Tôi là Hoàng Trọng, cô không sao chứ…

Tuy chưa từng gặp mặt nhưng thấy có 4 phụ nữ tay đều cầm súng vây quanh một người, Hoàng Trọng biết đây là Hoàng Bích Trâm chứ không ai khác. Lão thở phào khi thấy nàng vô sự, liếc nhìn Trình Quốc Huy.

– Bí thư Trọng, không ngờ làm kinh động tới ông…

Thấy Hoàng Trọng, theo lễ tiết, Bích Trâm tiến đến phía trước mỉm cười chào hỏi… Đồng thời đưa tay chỉ Phú, Tài lúc này, cả hai mặt xanh như tàu lá…

– Bí thư Trọng… Hai người này trong bộ cảnh phục Công an nhân dân nhưng thật không thể tưởng tượng lại có hành động côn đồ…
– Bí thư, tôi là Trình Quốc Huy, thật ngại quá, không ngờ xảy ra sự cố như vầy. Chúng tôi sẽ cho người điều tra làm rõ và trừng trị thích đáng.

Ngay lúc này Trình Quốc Huy bước tới, ra vẻ áy náy…

truyen sex
– Điều tra? Bí thư Trọng, Chủ tịch Huy, để tôi giới thiệu, đây là Tân Phó Giám đốc Sở CA An Giang, Đại tá Thanh Phượng, đây là Chủ tịch Thành phố Long Xuyên, còn hai người này là Đại tá Hải Yến và Lan Anh của Cục C03… Họ đã chứng kiến từ đâu đến cuối hơn nữa còn là nạn nhân trong vụ này… Thanh Phượng, chuyện này giao cho đồng chí.

Bích Trâm thẳng thừng trực tiếp chỉ ngay Thanh Phương, muốn nàng nắm lấy sự việc.

– Như vậy thật là nhọc công cho Đại tá rồi…

Mặt ngoài mỉm cười thân thiết nhưng trong lòng Trình Quốc Huy kinh hãi, lão đang tính toán thiệt hơn để không ảnh hưởng đến uy tín của Uông Hầu… Nhưng điều lão không ngờ là Tân Phó Giám đốc Sở CA của An Giang cũng có mặt và còn là một trong những nạn nhân trong sự việc. Tân Bí thư đã nói như vậy, lão còn có thể nói gì hơn là ra vẻ cảm kích đối với vị Tân Phó Giám đốc Sở này.

– Tôi chỉ làm theo bổn phận thôi…

Thanh Phượng mỉm cười, khách sáo đáp lời theo lễ tiết…

Gần đó Uông Phú mặt xanh mét, nhìn dáo dác, gã đang mong đợi Bác Hai tới để nói một vài lời nhưng Bác Hai của gã sau khi cúp máy thì biệt tăm…

– Bí thư…

Hương Giang đến bên cạnh Hoàng Trọng nhắc nhở…

Giờ này cũng đã trưa, có phải nên mời Bí thư Trâm, Phó Giám đốc Thanh Phượng. Chủ tịch Phương Trang và hai vị Đại tá của Cục C03 về văn phòng Tỉnh ủy uống chén trà… nhưng tốt nhất là đến nhà hàng ăn cơm.

– À… Phải phải… Cũng đã trưa rồi… Hay là mời Bí thư và các vị trưa nay dùng cơm…

Hoàng Trọng mỉm cười hòa ái, nhìn Bích Trâm, mong đợi. Còn vài hôm nữa, sau khi Bích Trâm chánh thức nhậm chức, ông sẽ rời đi ra Hà Nội nhậm chức Phó Bộ trưởng. Hoàng Trọng nhìn ra Tân Bí thư, Phó Giám đốc Tỉnh và Chủ tịch Thành phố Long Xuyên có quan hệ vô cùng thân thiết, đây là lực lượng chính trị rất đáng kể, lão không muốn sau khi mình rời đi, đám thân tín của mình sẽ “bơ vơ”, hôm nay sẵn dịp Hoàng Trọng muốn gửi gắm họ với nàng để tránh họ bị Trình Quốc Huy “thâu tóm”.

– Vậy… Xin cảm ơn trước.

Biết chuyện “vi phục xuất tuần” của mình coi như chấm dứt sớm nhưng dù sao cũng đã có kết quả không tệ, hơn nữa Hoàng Trọng là Bí thư đáng kính, ông ta đã mở miệng vàng mời, dĩ nhiên không tiện chối từ, vì vậy gật đầu.

– Vậy thì tốt quá… Chánh văn phòng Hương Giang… Chị mau gọi điện đặt bàn… À quên nữa, Bí thư Trâm. Để tôi giới thiệu với cô… Đây là Chánh văn phòng Hương Giang, rất là tận tâm và được việc.

Hoàng Trọng kín đáo giới thiệu.

– Chánh văn phòng Giang, chào chị… Khi nãy chúng ta đã có nói trong điện thoại… Chị làm việc thật nhanh.

Mỉm cười, Bích Trâm đưa tay ra bắt.

– Tôi chỉ làm theo bổn phận của mình thôi…

Hương Giang mỉm cười, đưa cả hai tay khúm núm bắt lấy bàn tay của tân lãnh đạo, trong lòng mừng khôn xiết trước lời khen ngợi nhẹ nhàng của Tân Bí thư, như vậy thì có hy vọng rồi…

Ngay lúc này lại có thêm một đoàn xe khác chạy tới… Bích Trâm và bộ tứ nhìn nhau cười khổ… Che dấu thân phận lén trà trộn đi đó đi đây cho biết sự tình ai dè bây giờ cả thành cả thành phố nghênh đón…

Dĩ nhiên rồi… Mọi người đều nghe Tân Bí thư của An giang không những là giai nhân mỹ miều mà còn là con gái độc nhất của Chủ tịch Quốc hội đương nhiệm cho nên đang hóng từng ngày nàng đến nhậm chức để có dịp “bái kiến phụng nhan”. Có ngờ đâu, hôm nay bỗng nghe tin nàng xuất hiện và có “thằng khốn” muốn bắt nàng…

Số là chỉ sau một lúc Hương Giang quấn quýt chạy đến hiện trường thì tin khủng này được truyền đi với một tốc độ chóng mặt. Có người lo lắng, có người thầm mừng. Ai cũng biết Uông Phú tội ác tày trời, Giám đốc Hầu chuyên môn đi “chùi đít” cho thằng cháu nhưng không ngờ thằng cháu của lão ta hôm nay đụng phải ổ kiến lửa. Nhưng, thật là khó hiểu, tự hỏi thằng Uông Phú này ngu như vậy sao…

Vấn đề là không ai nghĩ đến chuyện nữ Bí thư này “vi phục xuất tuần” thăm dân cho biết sự tình đâu chứ, bộ đóng phim à? Cho nên ai cũng nghi hoặc. Người của Uông Hầu nghe được tin thì trợn mắt há mồm, lòng lo thấp thỏm. Nữ tân Bí thư này là lá ngọc cành vàng của đương kim Chủ tịch Quốc hội, không ngờ thằng cháu của Hầu Giám đốc là loại đầu người óc heo, không biết trời cao đất rộng.

Những người khác thì cảm thấy đây là cơ hội bằng vàng, vội vã tìm tới để tỏ lòng quan tâm, chỉ cần Bí thư Trâm biết mình quan tâm tới sự an nguy của nàng là được rồi, nếu không thì uổng kiếp lăn lộn trong quan trường. Vì vậy hầu hết Phó, Trưởng của các Phòng, Sở ùn ùn kéo tới hiện trường… Huỳnh Thanh Cảnh đang lo vụ con gái cưng nên không thấy mặt nhưng hai vị Phó Chủ tịch Tỉnh khác không bỏ qua cơ hội bằng vàng hơn nữa còn kéo theo hai thằng con trai “tài tuấn” của xứ An Giang, hy vọng chúng nó lọt vào “mắt xanh” của nữ Bí thư này thì đúng là Tổ tiên phù hộ.

Mấy ngày nay, Trình Quốc Cường, Trần Chí Hùng, Lý Giang đều đang mong đợi, nay nàng đã tới rồi, thì có lý nào lại bỏ qua không đến gặp mặt người ngọc? Hơn nữa trong đầu đều nghĩ nếu mình không đến thì có nghĩa là tạo cơ hội cho đối thủ, cho nên vừa nghe tin, cả ba vội vã cùng cha mình tới…

Biết Hoàng Bích Trâm là mỹ nữ, nhìn thấy hình nàng trên Facebook đủ để chới với tâm hồn, nhưng khi gặp “người tình trong mộng” bằng xương bằng thịt trước mắt… Cả ba “tài tuấn” An Giang cảm thấy tim đập thình thịch…

– Hoàng Bí thư… Welcome to An Giang!

Trình quốc Cường như thân sĩ, cử chỉ vô cùng tiêu sái, nói một câu tiếng Anh, tiêu chuẩn của người Anh tại London, Thủ đô của Anh Quốc. Mục đích của gã muốn gián tiếp phô trương ta đây là dân du học về, thuộc tầng lớp trí thức quý tộc…

– Cảm ơn… Anh là…

Bích Trâm đưa tay ra theo lễ tiết, Trình Quốc Cường vội vàng cầm lấy bàn tay mịn màng, mềm mại của người ngọc, khẽ nghiêng mình… hãnh diện đáp.

– Tôi là Phó Giám đốc Sở Công Thương Trình Quốc Cường… Ba tôi là Trình Quốc Huy.
– Chào anh… Phó Giám đốc Cường…

Bích Trâm khách sáo mỉm cười chào thuộc hạ theo phép lịch sự.

– Hoàng Bí thư… Xin chào… Tôi là Trần Thế Minh, và đây là con trai tôi Trần Chí Hùng, Bác sĩ Phó Giám đốc bệnh viện Đa khoa An Giang. Mấy ngày nay lúc nào cũng mong đợi được diện kiến với Bí thư…

Trần Thế Minh nhanh chân bước tới, tự động giới thiệu mình và con trai…

– Hoàng Bí thư…

Nghe cha giới thiệu, Trần Chí Hùng bước tới, khẽ nghiêng mình, so với Trình Quốc Cường khó mà biết ai hơn ai. Không như Trình Quốc Cường, mở miệng là “xổ” tiến Anh ra vẻ ta đây, Trần Chí Hùng tỏ vẻ khiêm tốn hơn…

– Chào anh… Bác sĩ Hùng…

Bích Trâm mỉm cười như cái máy, vấn đề là hết Trần Thế Minh lại đến Lý Hải và con trai Lý Giang tới khiến trong lòng Bích Trâm thầm than cứ như vậy biết đến khi nào mới xong đây. Lúc này nàng nhớ tới những lúc bóp chát đấu khẩu, đấu trí với hắn, vậy mà trong lòng cảm thấy ngọt ngào… So với bây giờ hoàn toàn ngược lại, Bích Trâm cảm thấy nhàm chán với những lời săn đón tâng bốc nịnh bợ.

Bên cạnh đó, Thanh Phượng, Phương Trang cũng không khá hơn… Thậm chí còn tệ hơn rất nhiều. Bích Trâm là Bí thư, đã có “Tam đại tài tuấn” tranh nhau nên chẳng ai dám “so cựa”, vì vậy các anh chàng khác thì tập trung vào Phó Giám đốc Sở Thanh Phượng và Chủ tịch Thành phố Phương Trang, mỗi người một câu cũng đủ làm các nàng ngán ngẩm.

Michael là một trong số này, sống ở xứ Việt hơn mười năm, có thể nói lão là “người Việt da trắng” con mẹ nó rồi, biết ăn mắm kho phải có bông súng, rau muống chẻ, bắp chuối bào, ớt hiểm mới là người sành điệu… Lão nhận thấy ở đây sướng thấy mồ, ít ra cũng là cố vấn cho Chủ tịch Tỉnh, ra đường người người ngưỡng mộ… Với thân phận đặc thù như vậy, muốn lột quần em nào chơi cho đã cặc thì chỉ là một cái búng tay… Trở về Mỹ thì chẳng khác nào “Cục cứt trôi sông” vậy thì ngu gì trở về Mỹ chứ, bởi vậy đã từ lâu Micheal quyết định nhận nơi này làm quê hương cho nên muốn thành gia lập thất…

Vấn đề của Michael là tuy dễ dàng lột quần được nhiều em nhưng chẳng có cái lồn nào thuộc loại lồn vàng cả, mà đại đa số là lồn chì, hiếm hoi lắm mới được cái lồn bạc… Lão có tham vọng cao, hy vọng vớt được một em có cái lồn vàng thì không uổng kiếp người… Cho nên lần này nghe tin Tân Bí thư Tỉnh ủy, Phó Giám đốc Sở CA, Chủ tịch Thành phố Long Xuyên đều còn “cu ky” một mình…

Bí thư Tỉnh ủy thì Micheal không dám cạnh tranh với Trình Quốc Cường, dù sao Trình Quốc Huy là chỗ dựa của lão mà… Nhưng Phó Giám đốc Sở Thanh Phượng và Chủ tịch Thành phố Long Xuyên thì khác, Michael tự tin sẽ cưa đổ một trong hai, thứ nhất lão là người nước ngoài, nói tiếng Anh, Ý như gió, lại còn khá đẹp trai và là người gốc Ý… Không phải mấy em Việt này vẫn khoái cặc Ý hay sao? Bởi vậy khi nghe tin, cũng vội vã tới hiện trường, bỏ qua Bích Trâm Bí thư, là người trong mộng của Trình Quốc Cường, vừa Thấy Thanh Phượng, Phương Trang, Hải Yến, Lan Anh, cặc trong quần Michael sừng lên và đầu cặc bắt đầu giật giật…

Cao Lãnh… Cùng thời gian.

“Cộc… Cộc… Cộc…”

– Vô đi…

Đang trò chuyện với Xuân Mai trong văn phòng nghe tiếng gõ cửa, Mai Thảo nói vọng ra ngoài…

– Thủ trường… Bên ngoài có Phó Chủ tịch An Giang Huỳnh Thanh Cảnh nói có việc quan trọng gặp Thủ Trưởng…

Việt Hà, một trong bộ tứ thân tín của Mai Thảo, mở cửa bước vào nói.

– Vậy à. Mời ông ta vào… À thôi được… Để tôi…

Mai Thảo đứng lên, nháy mắt với Xuân Mai. Nàng hiểu ý, đứng lên đi theo… Hoàng Thanh Cảnh là Phó Chủ tịch Tỉnh, không thể thất lễ được, ra ngoài đón tiếp là chuyện nên làm.

– Chủ tịch Cảnh… Chào ông… Tôi là Nguyễn Quỳnh Mai Thảo, còn đây là đồng nghiệp của tôi Đại tá Hoàng Xuân Mai, Trưởng CA huyện Lấp Vò… Mai Thảo “niềm nở”…
– Ha ha… Xin chào hai vị… Xin lỗi đã quấy rầy Cảnh “chới với”…

Lão nghe Đồng Tháp có hai nữ CA, một là Phó Giám đốc Sở, hai là Trưởng CA huyện Lấp Vò, rất “bá cháy”, là hàng “thượng đẳng” nhưng không ngờ khi gặp mặt còn hơn tiếng đồn, bởi vậy tuy trong lòng lo lắng cho đứa con gái nhưng trong lòng vẫn cảm thấy nhộn nhạo, mơ ước vu vơ.

– Chủ tịch Cảnh đừng nói vậy, chúng ta đều là cán bộ của quốc gia… Xin mời vào trong…

Xuân Mai mỉm cười.

– Chủ tịch Cảnh… mời ngồi. Ông dùng trà hay cà phê…

Mai Thảo khách sáo.

– Không cần đâu, cảm ơn nhiều… Biết hai vị rất bận rộn, tôi không muốn quấy rầy lâu… Ừm… Haiz… Chắc hai vị cũng biết rồi… Haiz, đứa con gái Thu Hiền của tôi thật là không nên thân, không biết đã làm ra chuyện gì mà bị CA Cao Lãnh bắt giam…

Vừa đặt mông ngồi xuống chưa được nóng đít, Cảnh liền trực tiếp nhập đề.

– Chủ tịch Cảnh… Ông đến thật đúng lúc, tôi và đồng chí Hoàng Xuân Mai đây cũng đang bàn về vấn đề này… Chuyện thật không đơn giản, trái lại rất nghiêm trọng…

Mai Thảo trầm sắc mặt.

– Không chứ hả… Hai vị… Nghiêm trọng gì chứ, tôi biết tính con gái tôi mà, tính tình tuy là ương ngạnh một chút nhưng nó mới 17 mà, còn con nít lắm.

Cảnh nhẹ lắc đầu. Tuy vậy trong đầu vô cùng cảnh giác, lão đang suy nghĩ mọi khía cạnh, rất có thể lắm hai con mụ này dùng con gái làm mồi lửa để đốt tới lão. Nhưng liền sau đó Cảnh gạt bỏ ý nghĩ này. Đồng Tháp và An Giang, khu vườn nhà ai mạnh người đó muốn trồng gì thì trồng, hai bên không có đụng chạm quyền lợi lẫn nhau. Thật là khó hiểu…

– Xuân Mai… Giải thích cho Phó Chủ tịch Cảnh biết tình hình đi…

Mai Thảo mỉm cười.

– Xin lỗi nha Phó Chủ tịch Cảnh, chúng tôi chỉ làm theo luật thôi… Con gái ông hành hung cán bộ nhà nước, trong tay có vũ khí, đây có thể nói là một vụ mưu sát…
– Mưu sát? Có lộn không vậy? Thật là nực cười, con gái tôi mới 17, làm sao mưu sát? Mà mưu sát ai chứ… Nó chỉ là ham vui thôi… Các người làm việc kiểu gì đây?

Cảnh bắt đầu lớn tiếng, cướp lời Xuân Mai.

– Phó Chủ tịch Cảnh… Tôi hiểu tâm trạng của ông nhưng có việc này tin rằng ông chưa rõ, người cán bộ có liên quan là trọng điểm rèn luyện của cao tầng, hơn nữa không phải lần đầu là mục tiêu bị ám sát cho nên chúng tôi nhất định cần điều tra làm rõ, để đề phòng có ai xúi dục…

Nét mặt Xuân Mai nghiêm túc hơn bao giờ hết.

Cụm từ “là trọng điểm rèn luyện của cao tầng” khiến Huỳnh Thanh Cảnh kinh hãi. Lão là Phó Chủ tịch Tỉnh vậy mà Xuân Mai dùng hai chữ “cao tầng” như vậy “cao tầng” là ai, ngồi ghế phó Chủ tịch Tỉnh, dĩ nhiên đầu óc không phải tầm thường, Cảnh nhìn ra “cao tầng” sẽ là “cao vời vợi”… Đúng rồi, nếu không thì có lý nào hai con mụ này lại khẩn trương như vậy, không nể mặt một Phó Chủ tịch Tỉnh như mình chút nào… Thì ra là vậy. Nghĩ tới đây, Cảnh đổ mồ hôi lạnh. Xuân Mai có hù hay không thì hạ hồi phân giải nhưng ngay bây giờ chẳng thà cứ tin trước đi đã.

– Chủ tịch Cảnh… ông yên tâm đi, nếu cô ta chỉ vì nóng lòng nhất thời thì sẽ bị phạt nhẹ.

Xuân Mai “tiêm” cho lão liều thuốc “an thần”

– Tôi hiểu rồi, thì ra là vậy… Đúng là phải điều tra cho rõ mới được… À nè… Để tôi nói chuyện với nó biết đâu có thể giúp được cho cuộc điều tra của các vị…

Huỳnh Thanh Cảnh thay đổi 180 độ. Chuyện gì cũng được nhưng “đụng” tới “cao tầng” là vạn lần không nên trừ khi muốn về vườn trồng rau nuôi cá vui thú điền viên.

– Nếu được như vậy thì tốt quá…

Mai Thảo mỉm cười… Cầm điện thoại gọi ra ngoài… Chẳng mấy chốc, Diệu Hiền gõ cửa, bước vào…

– Thủ trưởng…
– Thiếu úy… Mời Phó Chủ tịch Cảnh tới phòng khách, sau đó đưa cô Thu Hiền tới để hai người gặp mặt… Phó Chủ tịch Cảnh… Theo nguyên tắc, ông có 15 phút.
– 15 Phút đủ rồi…

Nghe nói “15 phút”… Hoàng Thanh Cảnh trong bụng tức giận…

– Con mụ này thật là không nể mặt chút nào, dù sao cũng là cán bộ Nhà nước với nhau, có cần phải cạn tàu ráo máng như vậy không chứ, hơn nữa không thấy mình “hợp tác” sao.

Nhưng lão đành chịu thôi. Đối với “phe ta”, cười ha ha vài tiếng, cùng nhau ngồi xuống ăn bữa cơm uống ly rượu rồi gọi mấy em xịn tới phục vụ thì chuyện gì cũng có thể giải quyết nhưng con mụ Mai Thảo này cứ nói nguyên tắc khiến lão vô kế khả thi, kẹt cái là lão không dám tặng quà “gặp mặt”. Nghe đồn con mụ này thanh liêm lắm, không biết có thiệt không nhưng chẳng thà tin chớ đừng ngu dại đưa phong bì, rủi bị chụp thì bỏ mẹ.

– Có biết khi nào Thanh Phượng nhậm chức không?

Nhìn lão đi theo Diệu Hiền đi gặp con gái, Xuân Mai mỉm cười, hỏi Mai Thảo.

– Không biết, có lẽ nay mai thôi, không lâu đâu. Nhưng không cần chờ tới ngày nhận nhiệm sở, chỉ cần ả kia lên tiếng thì mình thả con gái ông ta ra…
– Tao thiệt không hiểu, mình làm như vậy có lợi gì?

Xuân Mai thắc mắc, tại sao phải giúp Hoàng Bích Trâm chứ.

– Đồ khờ… Không phải giúp Hoàng Bích Trâm mà là giúp mình, Hoàng Bích Trâm sẽ ngồi ở vị trí Bí thư Tinh ủy bao lâu, mày nghỉ thử xem… Vài năm sau ả ít nhất sẽ là Phó Bộ hay Bộ Trưởng, cho nên bây giờ bề ngoài mình giúp ả nắm An Giang nhưng bên trong chính là gầy dựng người của mình ở Tỉnh này, vài năm sau một khi Hoàng Bích Trâm rời đi, có thể nói mình đã nắm gọn An Giang trong tay… Hiểu chưa?
– Wow… Vậy Hoàng Bích Trâm đi đào giếng còn Thủ trưởng mình uống nước. Hihi… Thủ trưởng cao tay thiệt.

Xuân Mai đắc ý khi thấy Nancy đi nước cờ hay.

– Cũng chưa hẳn… Hoàng Bích Trâm không khờ đâu, nhất là Hoàng Ngọc Hải… Có tin là ông ta sắp vào Nam, xuống miền Tây thị sát, đặc biệt là Đồng Tháp và An Giang, có biết tại sao không? Thị sát chỉ là cái cớ, ông ta muốn coi mặt chàng rể…
– Chàng rể?

Xuân Mai sửng sốt…

– Đúng vậy… Hihi… mày có thấy điểm tương đồng giữa TBT, nhà họ Lý và nhà họ Trương là gì không?
– Phải ha…

Xuân Mai bừng tỉnh… TBT có ba người con gái, Cụ Lý Hoàng Chương chỉ có người cháu trai duy nhất là Lý Gia Thành nhưng người này coi như chết rồi, chỉ còn Lý Gia Kỳ, cựu Thủ Tướng Trương Tấn Tài tuy có hai người con trai nhưng Trương Hạo Nam chỉ có hai đứa con gái là Phương Linh và Thanh Tình, Trương Tấn Dũng chưa có con, nghe nói Bí thư Nga vừa mới có thai, trai hay gái vẫn còn chưa biết… Nguyễn Trần Thịnh, Nguyễn Trần Vượng… Thì ra là vấn đề thừa tự… Như vậy khi Gia Kỳ sinh con trai chắc chắn sẽ họ Lý… Nghĩ tới đây, Xuân Mai sực nhớ Hoàng Bích Trâm là con gái duy nhất của Hoàng Ngọc Hải… Hoàng Ngọc Hải chắc cũng là có ý này… Mọi việc dần dần sáng tỏ trong đầu nàng…

– Nghĩ ra rồi à… Còn nữa… mày nghĩ coi nhiệm kỳ tới, Hoàng Ngọc Hải được TBT, cụ Lý Hoàng Chương và nguyên Thủ tướng ủng hộ thì sao?

Mai Thảo mỉm cười…

– TBT dù sao nhiệm kỳ tới cũng lui về tuyến hai… Như vậy… Như vậy…

Xuân Mai rúc cục đã nhìn ra “huyền cơ” trong chuyến vào Nam thị sát của Hoàng Ngọc Hải.

– You got it…
– Sao bỗng dưng mày thông minh vậy… Oh! Tao hiểu rồi thì ra hắn đã rù rì với mày chứ gì? Con quỷ mày ăn gian ha…

Xuân Mai “tức giận” khi biết Mai Thảo xé lẽ một mình.

– Hihi… Sorry nha… Nhằm lúc thôi, đánh dã chiến mà, không phải cố ý… ảnh vô ngay văn phòng này, nói chuyện một chút rồi… Hihi… mày biết đó, tao phải làm sao đây? Thì chìu ảnh thôi, nói thiệt nha, tao thích như vậy, đâu cần phải trên giường chứ. Nà, tao đã quyết định rồi… Hihi…

Nói tới đây Mai Thảo Mai Thảo cười hinh hích, chặp hai bàn tay đưa trước bụng làm thanh hình một vòng cung…

– Tao cũng vậy Hai mắt Xuân Mai long lanh, mơ màng…

Nàng và Mai Thảo đồng tuổi, sắp 35 rồi, cũng đã đến lúc…

Hương không có bệnh gì hết, chỉ là do tối hôm qua từ nhà Nancy trễ nên sáng nay cảm thấy mệt ngủ say, chỉ có vậy thôi. Bà bầu mà… Vì vậy hắn ngồi một chút rồi đứng lên định đi về. Ở Cao Lãnh có nhiều chuyện cầm sắp xếp cho ổn thỏa trước khi bay qua Canada. Nhưng vừa đứng lên, Hương kéo tay, giọng nũng nịu…

– Sao sớm vậy, ở lại với em và chị Thu chút nữa đi.
– Hihi… Được mà… Nhưng thấy em mệt…

Đức khoái nhất là cặp vú bà bầu căng sữa, bóp rất ngon tay. Nãy giờ nhìn thấy cặp vú nây nẩy của Hương khiến cặc trong quần hắn liền cương cứng nhưng sợ động bào thai nên cố nhịn, ai dè nàng lại rù quến.

– Tưởng em mệt làm chị lo lắng… Lườm Hương… Thu sợ hắn nghĩ mình cố ý nói Hương không khỏe để hắn lên đây… Nghĩ vậy, gương mặt Thu liền chuyển sang màu hồng… Nàng dợm người đứng lên định ra ngoài, nhưng đã bị bàn tay của hắn giữ lại.
– Hai người… tự nhiên đi… Để cô đi ra ngoài…

Nhìn ánh mắt, Thu biết hắn sắp làm gì, nàng chống chế cho có lệ…

– Đi đâu chứ?

Nghe Thu xưng “cô” khiến Đức nhớ mấy năm trước, khi thằng Long, bạn hắn còn sống, hắn thường tới nhà chơi, lúc đó Thu coi hắn như con cháu… Nhưng bây giờ Thu, má của bạn cũ lại chính là đàn bà của mình. Nghĩ tới đó hắn kéo Thu, ôm nàng vào lòng, tay luồn vô quần nàng chạm chùm lông mềm mại, vuốt ve…

– Ưm…

Thu rên nhè nhẹ, hai chân dang rộng ra để bàn tay hắn tự do hoành hành giữa hai chân… Đồng thời nàng kéo dầu hắn áp sát vào ngực mình…

Hương mỉm cười lẳng lơ nhập cuộc, nàng kéo phéc mơ tuya quần hắn xuống, tay nắm lấy cục thịt nóng hổi, cứng như khúc củi sục sục vài cái rồi vén tóc, cúi đầu há miệng ngậm vào… say sưa bú mút, thỉnh thoảng cầm lấy đầu cặc cạ vào vú mình…

Bên phòng bên cạnh, Gia Hân và Ngọc Hân vừa đi học về, Nghe Hồng nói anh Đức đang bàn chuyện với Thu Đại nương và Hương Nhị Nương trên lầu. Cả hai lặng lẽ lên phòng bên cạnh ghé mắt vào hai lỗ mọt nhìn qua… Quang cảnh phòng bên kia khiến tim cả hai Lolita đập thình thịch…

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Hentai manhwa Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentai24h.org


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x