Thằng Đức

Chương 332

trước
tiếp

Bình mở hộp ra,sửng sốt…Trong hộp một xấp tiền đô la mệnh giá ‘100’ nằm chình ình,dằn lên một phong bì trắng.Tim Bình đập thình thịch… Trong lúc còn đang ngơ ngẩn tiếng di động reo lên…Có cuộc gọi vào.
-A lô…
-Bác Sỉ Bình..haha..Có chút quà mọn xin đừng chê bai.
-Anh là ai…
-“Tôi là ai không quan trọng..Nhờ anh làm chút chuyện nhỏ thôi mà..Nà..Bác Sỉ là người thông minh,mở phong bì ra thì sẻ biết nên làm gì.” Nói đến đây người bên kia cúp máy…có cãm giác người kia biết rất rỏ về mình. Bình đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài.Không có gì đặc biệt.Trở lại bàn,lấy phong bì ra…Bên trong có một bức hình của vợ con hắn…Và một tờ giấy…Bác Sỉ Bình toát mồ hôi lạnh.

Trương Tấn Dủng là người phong lưu cộng thêm địa vị Bí Thư Thành ủy Sa đéc vì vậy chung quanh không ít đàn bà liếc mắt đưa tình mong được ông ta để mắt tới .Có con mèo nào lại không ăn cá? Bởi vậy mới xảy ra vụ lình xình khiến Bí Thư Nga nổi giận bỏ nhà đi mấy ngày đến Cần Thơ và xảy ra chuyện ‘Ông ăn chả thì bà ăn nem’…Đúng là ý trời,lúc đầu,Đức không có ý định tòm tem Nga Bí Thư,nhưng tại nàng giận mà dâng hiến cho hắn chơi với ý đồ trả thù chồng.Mà hắn thì thuộc tuýp người sợ trời phạt cho nên dỉ nhiên là ‘phập’ liền,tới đâu thì tới.Trời sập cũng thây kệ.Bây giờ thì Nga thấy mê mẩn…Nàng như khám phá được ‘chân trời mới’. Dủng tuy phong lưu nhưng vấn đề giường chiếu thì làm sao có thể so sánh với Đức Chủ tịch được.Chính vì vậy mà tâm lý Nga đã thay đổi ít nhiều, dể dãi với chồng nhiều hơn.Không còn gắt như trước nửa.

Dủng Bí thư mừng húm khi thấy bà xả đã hiền và hình như cãm thông hơn trước nhiều.Có câu giang sơn dể đổi bản tánh khó chừa. Lóng rày nhịn ăn ‘cơm’ ngoài,phải ăn ‘cơm’ nhà,trong lòng cãm thấy khó chịu mặc dù Bí Thư Nga ‘điện nước’ đầy đủ.Đàn ông mà,ai lại không mê của lạ,thế mới có câu ‘củ người mới ta’…Hơn nửa Dủng Bí thư có những sở thích biến thái,thích sụt cặc mình rồi bắn lên gương mặt,lên vú của đối tượng mới thấy sướng.Cái này Dũng ngại ngùng,không dám nói với bà xả nhưng đối với đàn bà bên ngoài thì tha hồ khai thác.

Hôm nay Phó Trưởng phòng giáo dục Kim Điền gọi điện thăm hỏi bóng gió rủ rê .Dủng Bí thư dỉ nhiên là hớn hở hăng hái rồi vì vậy lấy cớ đau răng cần đi gặp nha sỉ… Khi có việc riêng như thế nầy Bí Thư Dũng rất là chính trực gương mẩu,luôn làm gương tốt cho cán bộ cấp dưới,không dùng xe chuyên dụng và lái xe dành cho số ‘1’ của thành phố mà tự lái chiếc xe của mình.Đúng ra là Dũng không tốt lành gì,ngu sao làm vậy,Ở Sa đéc nầy,chiếc Mercedes dành cho Bí Thư Thành ủy rất bắt mắt,ai mà lại không biết?lái chiếc nầy đi đụ dạo chẳng khác nào lạy ông con ở bụi nầy? Lái chiếc Accord được rồi,cho ra vẻ bình dân,được lòng người hơn nửa dể trà trộn hơn,đeo lên cặp kiến mát,đội thêm cái mủ thì khó mà nhận ra Bí Thư Dủng đáng kính.

Đến nơi hẹn hò, hú hí một hay hai tiếng cũng đủ hết xí quách.Dủng trên đường trở lại trụ sở,mơ màng nghỉ đến lúc Kim Điền sục cặc cho mình bắn lên mặt ,lên vú rồi liếm sach đầu cặc mà khoái trá..Những sở thích nầy Dủng không dám kêu bà xã chìu mình vì sợ Nga nói lảo biến thái…
‘Rầm’…Một tiếng động do sự va chạm giửa hai chiếc xe làm Dủng hết hồn..Thắng xe lại…Bước xuống .Cốp xe bị chiếc xe khác ủi tới đụng…’Đụ mẹ thằng cặc nào vậy?Có biết lái xe không đây.’Dủng rủa trong bụng…
-“He he…Đại ca..Sorry ha..Tui lộn chân thắng với chân ga…”Gả lái xe nhăn răng cười..coi chuyện tông vô đít xe khác là chuyện nhỏ…
-“Anh có bằng lái xe không vậy?” Dũng cố dằn cơn tức giận…
-“Chuyện gì?Ông là CA giao thông hả?…hắc hắc…
Ngay lúc này có chiếc xe CA trờ tới…Môt đại úy bước xuống cùng với ba chiến sỉ CA…nét mặt nghiêm túc.
-Hai chiếc xe nầy là của hai người à…Bằng lái xe…Làm ơn…
Dũng đội nón,đeo kính mát nên khó mà nhận ra, giờ phút nầy Dủng thấy không cần thiết tiết lộ thân phận mình, lấy bằng lái đưa ra…
Bổng một chiến sỉ CA gọi lớn…
-Xếp Cảnh…đến đây coi nè…
-“Hả?Chuyện gì?” Miệng hỏi,Cảnh bước về cốp xe …nơi 3 chiến sỉ CA đang xem xét…Cảnh sửng sốt…Dưới sức đụng của chiếc xe,cửa cốp xe mở tung..Một con dao găm dính đầy máu khô nằm trong cốp…bên cạnh là miếng vải trắng cũng dính đầy máu khô..
-“Là của anh à?” Cảnh quay mặt nhìn Dủng hỏi lớn…
-“Cái gì của tôi?” Bí Thư Dủng bước đến gần nhìn vào cốp xe..mặt Dủng sửng sốt…
-Không..không phải..không phải của tôi…
-“Xe của anh…Dao nầy có dấu máu nằm trong xe anh..anh nói không phải của anh?” Cảnh lớn tiếng.
-“Tôi là Trương Tấn Dủng..Bí Thư Thành ủy Sa đéc…” Dủng gở nón,tháo kiếng xuống.
-“Ông là Bí Thư Dủng?Cảnh ‘sửng sốt’…
-Chính là tôi…Tôi muốn gặp lảnh đạo của anh.
-“Xin lổi nha Bí Thư…Trước hết xin mời ông về trụ sở…Lúc đó ông gặp lảnh đạo của tôi cũng không muộn…Các đồng chí…Không được đụng vào..Gọi xe cần trục tới để đem chiếc xe nầy về trụ sở…”Cảnh dỏng dạc ra lệnh…
-“Còn tui thì sao xếp?” Gả lái chiếc Toyota Land Cruiser hỏi…
-“Chúng tôi đã có đầy đủ thông tin trên bằng lái xe của anh…Nếu cần sẻ liên lạc với anh sau..Anh đi đi..” Cảnh hất hàm …
-“Ờ…được được..Tui đi đây… “ Gã lái xe Toyota hiểu ý,mĩm cười,quay lưng bỏ đi…Không màng đến đầu xe của hắn cũng bị móp méo không ít…Chiếc xe nầy không phải của hắn..hắn bận tâm làm gì…nhiệm vụ của hắn là tông vào đuôi của chiếc xe kia và hắn đã làm rất xuất sắc,một việc nhỏ như vây mà bỏ túi 10 Triệu…Ngon lành thiệt..
-“Xin lổi nha Bí Thư…Có một số thủ tục cần ông làm rỏ…Ngoài mặt làm ra vẻ kính trọng, miển cưởng làm theo thủ tục ,trong bụng đang âm thầm tinh toán thiệt hơn…

Trước kia vì cố ý bắt lầm Đức Chủ tịch huyện,Cảnh bị La Định Quốc và Mai Thảo hợp nhau bứng hắn ra khỏi chức vụ Trưởng CA huyện và phân công làm trưởng đội giao thông nho nhỏ nên hắn vô cùng uất hận…Hôm nay nhận được ‘mật báo; nói trong cốp xe của Bí Thư Thành ủy Sa đéc có con dao dính máu,hắn chỉ cần ‘khám phá’ thì trong tương lai sẻ có cơ hội chuyển mình và không chừng có thể thăng chức.

Cảnh không phải là người ngu,biết bên trong câu chuyện có vấn đề nhưng đối với hắn chuyện nầy có trăm lợi mà không có một hại.Như vậy thì tội gì mà không làm chứ? Hắn cũng đã suy nghỉ hay là mình nhân cơ hội nầy nói thật với Bí Thư Dủng là có người muốn ám toán ông ta,như vậy có thể sẻ được núp dưới bóng cây to?Nhưng rồi Cảnh dẹp bỏ ý nghỉ nầy, Bí Thư Dủng là em của Chủ tịch Trương hạo Nam,là con trai của nguyên Thủ Tướng Trương Tấn Tài như vậy người muốn hại Bí Thư Dủng chắc chắn cũng là người mà hắn không thể chọc giận…Biết đâu hắn sẻ là người chết trước ?Như vậy,tốt hơn hết là miệng câm như hến,cứ theo ‘chính nghỉa’ mà làm,chờ xem tình hình…Để xem mụ Thảo và La Định Quốc làm sao giải quyết vấn đề.
-“Các người chờ xe cần trục đến,đem xe của bí Thư về đồn,nhớ kỷ không được đụng vào bất cứ vật gì trong xe…Có hiểu chưa?
-“Hiểu rỏ…Xếp”…Các chiến sỉ CA dạ rang..
“Bí Thư…mời ông” Cảnh một lần nửa dặn dò kỷ lưởng thuộc hạ rồi quay sang Dủng,đưa tay mời ông lên xe để hắn chở về đồn với thái độ cung kính…
-“Được…” Dũng nhận ra đây là một âm mưu nhưng nhất thời chưa suy nghỉ ra là ai làm và với mục đích gì?Mọi việc nhìn có vẻ tình cờ nhưng rỏ ràng đây là một chuổi sự việc được sắp xếp liên hoàn để đưa mình vào bẩy..Vấn đề là tại sao?Dủng lấy di động ra bấm.

Hai vợ chồng Trương Tấn Tài cùng với cả nhà của Chủ Tịch Trương hạo Nam đang quây quần bên bửa cơm trưa.Tuy mổi người ai cũng có công việc riêng,nhưng mổi tuần cùng nhau ăn bửa cơm gia đình là điều nên làm.

Cả nhà của nguyên Thủ tướng chịu ảnh hưởng sâu sắc Tây học,tư tưởng phóng khoáng,nhất là phu nhân Bích Phượng có thể nói là có lối sống rất ‘Tây’. Có lẻ là vì trong suốt sự nghiệp chính trị bà đều làm việc ở Bộ ngoại giao,và chính bản thân đã từng là cấp Đại sứ ở các nước Âu và Mỷ châu.Chính vì vậy mà chuyện tinh duyên của hai đứa cháu gái …Bà chủ trương không thúc hối,không xen vào…Cứ để chúng ‘take it easy’…

‘Tổng tư lệnh’ đã nói như vậy ,ngay cả Trương tấn Tài không dám mở miệng phản bác thì có còn ai dám nói gì…Bởi vậy mặc dù năm nay đã quá tuổi ‘cập kê’ sắp trở thàng ‘gái già’ rồi,có người quỳ xuống cầu hôn nhưng Thanh Tình cứ ì ra..vẩn còn trong vòng lựa chọn.Phương Linh thì có rồi,mà còn làm cho bà nội Bích Phượng rất là hài lòng…Đàn ông phải như là thằng Đức mới đáng mặt đàn ông…Mặc dù biết hắn đa thê nhưng rồi sao?độc quyền thứ ‘bá vơ’ để làm gì?Lý luận của bà nội vô cùng bá đạo…nhưng rất là hợp lý.
Chuyện Phương Linh và Tú Nhi làm trên mạng làm bà nội khen nức nở…Là thế đấy,sau lưng một người đàn ông nhất định phải có người đàn bà chống lưng,càng nhiều đàn bà chống lưng thì càng tốt.Để tưởng thưởng và cổ vủ cháu gái,bà đặc biệt xuống bếp làm món boeuf bourguignon mà Phương Linh thích ăn nhất,khiến Thanh Tình ganh tỵ.
-Bà nội ..Bà nội có phải quá thiên vị hay không vậy?
-“Hi hi…Cháu kiếm được cho bà đứa cháu rể tốt thì muốn gì cũng được.” Bích Phượng nheo mắt…mĩm cười nói.
-“Từ từ..đàn ông tốt ở ngoài còn nhiều ..ha ha..Thanh Tình từ từ đi cháu.Không cần gấp..” Tấn Tài can thiệp…
-“Ba à..Thanh Tình năm nay 29 rồi…Năm tới lên băm…” Thúy Hằng tỏ ra lo ngại..Con gái hàng băm là gái ‘quá đát’,có thể nói như là cá,thịt của chợ chiều…
-“Sợ cái gì…Cho hai chị em nó lấy một chồng thì được rồi..” Bà nội Bích Phương nói vô cùng bá đạo…
-“Bà…không nói thiệt chứ hả?” Trương Tấn Tài sửng sốt…Hai vợ chồng Trương hạo Nam mắt mở lớn,miệng há hốc…Phương Linh không ngạc nhiên chút nào,đàn bà con gái gặp hắn cứ như là bị trúng tà í cho nên Thanh Tình cứ luôn lãi nhai ‘chê bai’ hắn nầy nọ nhưng Phương Linh từ lâu đã biết tâm sự của chị mình.
Thanh Tình cúi đầu.mặt đỏ bừng…Bà nội thật là hiểu biết ý người ..Nàng thật sự thích hắn…Cũng như bà nội nói..nàng không muốn gả cho một người không ra gì.
-“Có gì không được?ông đừng quên…” Bà nhỏ giọng như sợ người ngoài nghe được mặc dù trong nhà không có ai lạ..”Ba đứa con gái của Tổng Bí Thư…”
-“Hơn nửa…ông nhìn nó kìa…”Bích Phượng hướng về Thanh Tình đang ngồi cúi mặt,hất hàm…Bà đi guốc trong bụng đứa cháu gái nầy…Rỏ ràng là ‘phải lòng’ đứa em rể rồi…Thôi thì cứ gả hai đứa nó cho hắn,,Tổng Bí Thư được tại sao mình không được?
-“Bà nội..” Thanh Tình bị nói trúng tâm sự..ngượng quá..chạy ù vào trong nhà trốn tránh..Nhưng cử chỉ nầy đã bán đứng nàng rồi…
-“Con đi coi chị ấy”.Phương Linh mĩm cười chạy theo.
-“Hai đứa bây nghỉ sao?” Trương Tấn Tài thấy vợ nói có lý..Thanh Tình kia đúng là chịu đèn em rể rồi…
-“Chuyện nầy…” Hạo Nam đưa mắt nhìn vợ…
-“Chuyện nầy cứ để tự nhiên đi…” Thúy Hằng cướp lời chồng.Nàng cũng không biết nói thế nào nửa,nếu là như vậy thì ba mẹ con nàng hắn quơ hết rồi,nhưng không có lý nào cản Thanh Tình được…
-“Ờ..phải đó..ha ha…Cứ theo tự nhiên đi…” Tấn Tài gật đầu…
Ngay lúc nầy di động của Trương hạo Nam reo lên…tay bắt máy,mắt nhìn Tấn Tài nói :”Là chú Ba của hai đứa nó”…
-A lô…
-“Tại sao lại như vậy?” Không biết Trương Tấn Dủng nói gì…Trương hạo Nam đang ngồi,đứng bật dậy như cái lò xo…
-“Có chuyện gì vậy?” Thấy con trai trưởng mất bình tỉnh…Tấn Tài nghiêm giọng hỏi… Bích Phượng và Thúy Hằng nhìn nhau, Linh tính cho cả hai cãm thấy đã xảy ra chuyện gì cho nên một Chủ tịch tỉnh ngày thường rất điềm tỉnh,bây giờ có vẻ thất thố.
-“Có ba và má ở đây.Chú nói cho mọi người nghe” Hạo Nam bấm nút ‘speaker’..để di động lên mặt bàn…
-“Chuyện là như vầy ..em đi nha sỷ ra thì xe bị đụng…” Tấn Dủng kể lại…dỉ nhiên là dấu chuyện mình đi đụ dạo…Ngoài ra đều là sự thật…và hiện giờ đang trên đường đi tới CA thành phố Cao Lảnh…Sau đó cúp máy…
-“Con đi đến đó coi sao”..Hạo Nam nóng lòng,đứng dậy.
-“Ngồi xuống..Không được nóng nãy…” Nét mặt trầm ngâm…Tấn Tài đưa tay ngăn lại.Ông cãm thấy có vấn đề.Lúc nầy Phương Linh,Thanh Tình biết chú Ba xảy ra chuyện đã trở lại bàn,nét mặt có chút khẩn trương…
-“Hình như có vấn đề..” Bich Phượng nhíu mày…
-“Bà cũng nhìn ra hả?Nói cho tụi nó biết đi..”Tấn Tài mĩm cười…khuyến khích vợ…
-“Tôi còn nhớ trong truyện Tam Quốc có câu ‘Hạng Trang múa kiếm,Ý ở Bái Công’…Chính là trường hợp nầy…Rất có thể là có người thông qua thằng Dũng mà nhắm vào thằng Nam…Chiêu nầy hay a..” Bích Phượng gật gù tán thưởng mặc dù là người muốn tấn công hai đứa con bà…
-“Ý má muốn nói là..”Hạo Nam và Thúy Hằng bừng tỉnh…
-Đây là một giả thuyết thôi nhưng khả năng nầy rất lớn…Bi thư Đàm Quốc bảo sắp về hưu.Theo tình thế,Hạo Nam, con là người có khả năng lên thế.Nếu có người dùng thằng Dủng để tạt nước bẩn vào con thì con nghỉ sao?
-“Nhưng tại sao không trực tiếp đối phó với anh Nam mà phải gián tiếp qua chú Ba?” Thúy Hằng nghi hoặc.Thanh Tình và Phương Linh gật đầu,đồng ý với cái nhìn của mẹ mình.
-“Đây là cái chổ cao minh của người ta…Hạo Nam là Chủ tịch tỉnh..Nếu trực tiếp tấn công là hạ sách vì có người sẻ nhìn ra cho nên gián tiếp tấn công chú Ba là hửu hiệu nhất.Mục đích là để ba cháu can thiệp và nếu là như vậy họ sẻ nhân cơ hội nầy đã kích sự chí công vô tư của Chủ tịch tỉnh.”Trương Tấn Tài giải thích.
-“Còn nửa…nếu Tấn Dũng thật sự bị kết tội thì chuyện Hạo Nam thăng tiến làm Bí Thư có thể nói là rất mong manh vì sẻ bị ảnh hưởng rất nhiều…Người lên kế hoạch nầy vô cùng thâm độc…” Bích Phượng nói thêm.
-“Vậy bây giờ mình phải làm sao?” Thúy Hằng bức xúc.
-“Bình tỉnh ứng phó,Hạo Nam,chuyện của Tấn Dủng,con đừng nhúng tay vào…” Trương Tấn Tài trầm giọng.
-“Đúng vậy…Hạo Nam,nếu con xen vào chuyện nầy là trúng kế của người ta…cứ giao chuyện nầy cho CA điều tra…” Bích Phượng gật gù.
-“Giám Đốc La Định Quốc và Đại Tá Mai Thảo rất thân với Trần Đức” Thúy Hằng chợt động tâm cơ…Như vậy không có gì phải lo ngại.
-“Cho nên..Phương Linh,con gọi cho hắn …Nhờ hắn nói một tiếng với La Định Quốc và Đại Tá Mai Thảo là chúng ta ủng hộ mọi việc cứ theo trình tự mà làm..” Hạo Nam nhìn ra vấn đề..Đây là kế gây mâu thuẩn giửa nhà họ Trương và người của Trần Đức…Nếu La Định Quốc và Mai Thảo thiên vị vì nể mặt Phương Linh quen thân với hắn thì sẻ bị chỉ trích,ngược lại làm theo quy trình sẻ bị họ Trương bất mản…Thay vì như vậy,mình lên tiếng trước sẻ vô hiệu hóa sự thâm độc của đối phương…
-“Đúng là như vậy…Phương Linh…con hiểu chưa?” Bích Phượng gật đầu tán thưởng trinh độ nhận thức sự việc của Hạo Nam.
-“Ừm..”Cháu biết rồi…Phương Linh gật đầu,nàng vẩn chưa hiểu lắm những âm mưu chính trị sâu xa của người lớn nhưng nàng cứ theo sự sắp xếp của trưởng bối mà làm.
-“Người nầy là ai?” Thúy Hằng buột miệng hỏi.
-Vậy thì phải phân tích kỷ lưởng trong vụ nầy ai là người hưởng lợi nhiều nhất…Vị trí Bí Thư …Ngoài Hạo Nam còn có ai có thể tranh vị?” Bích Phượng bắt đầu suy luận để tìm ra ‘tác giả’ của chuổi sự việc.
-“Có 4 người Nguyển văn Đồng,Phó Chủ Tịch Nguyển Xuân Hoàng,Phó Chủ Tịch Thái Vân Cơ và Thúy Hằng…vợ con.” Hạo Nam đáp.
-“Thúy Hằng thì không tính,như vậy chỉ còn có ba người kia…” Bích Phương lẩm bẩm…
-“Theo con biết..Thái Vân Cơ chưa đủ thực lực để có thể tranh giành..” Thúy Hằng nói.
-“Ba cũng nghỉ vậy…Còn về Nguyển Xuân Hoàng …Nói hắn nhắm vị trí Chủ Tịch Tỉnh thì có lý nhưng nếu nói hắn nhắm vị trí Bí thư thì không hợp lý chút nào…” Trương tấn Tài gật gù.
-“Như vậy chỉ còn Nguyển văn Đồng…Nhưng cũng không hợp lý lắm…Nếu con làm Bí Thư thì lảo ta sẻ ngồi vào ghế Chủ tịch tỉnh..Có lý nào bày ra chuyện nầy?Hạo Nam nghi hoặc.
-“Cũng không thể nói như vậy đâu…Nguyển văn Đồng năm nay 56,nếu năm tới làm Chủ tịch tỉnh thì đến năm 62 sẻ lên Bí Thư và năm 67 sẻ về hưu…Nhưng nếu năm tới lên làm Bí Thư thì năm 62 sẻ lên cấp Bộ…Ở đây ba nói là mọi chuyện suông sẻ,nhưng đường đời muôn vạn nẻo,giửa đường có nhiều yếu tố…Cho nên rất có thể lảo muốn rút ngắn giai đoạn.Nhưng đây chỉ là những giả thuyết của mình dựa trên cơ sở con có chuyện thì lảo là người có lợi nhất.”
Mọi người im lặng.Đấu tranh trong quan trường là như vậy,thật khốc liệt,Không từ bất cứ một thủ đoạn nào để đạt được mục đích cho nên lời của Trương Tấn Tài phân tích rất sâu sắc và hợp lý.
-“Tấn Dủng nói Công An tìm được con dao có dấu máu trong cốp xe của nó…Đây là một âm mưu chụp mủ nhưng không thể chụp mủ bất cứ ai,phải dựa trên một cơ sở hợp lý…” Tấn Tài trầm ngâm…
-“Ba à…” Chợt nhớ tới gì đó…Thúy Hằng rùng mình…
-“Chuyện gì?…Tấn Tài hỏi,mọi người nhìn nàng.
-“Thúy Liểu,Vợ của Thái Hửu Cơ bị giết…Có khi nào…” Thúy Hằng run giọng.
Hạo Nam,Tấn Tài và Bích Phương cả kinh.Tấn Dủng phong lưu bay bướm,đã từng là bạn học với Thúy Liểu và hai người đã từng cặp kè nhau một thời gian…

Mai Thảo nhíu mài,Xuân Mai nét mặt ngưng trọng…Đan Thùy không dám thở mạnh…Con dao trong cốp xe của Bí Thư Thành ủy Sa đéc Trương Tấn Dủng rất phù hợp với bản báo cáo của pháp y.Bây giờ chỉ cần biết vết máu trên con dao là máu của Thúy Liểu và dấu tay trên cán dao là của Trương Tấn Dủng..Vậy là có thể kết án được rồi.
Nhưng Mai Thảo và Xuân Mai không như những Đại tá xôi thịt khác..Cả hai nhìn thấy có vấn đề không hợp lý chút nào…Có ai đã giết người rồi mà ung dung đem hung khí bỏ vào cốp xe rồi đi nha sỷ? Tên Cảnh không có lý nào chỉ trong vòng tích tắc là có mặt tại hiện trường?Đây là sự trùng hợp hay là do một sự xếp đặt để gây bất lợi cho Trương Tấn Dủng?Tại sao Trương Tấn Dủng giả dạng thần thần bí bí?Ba câu hỏi nầy cần được giải đáp một cách thỏa đáng trong khi chờ đợi kết quả của pháp y.
-“Bí Thư…Từ lúc xảy ra tai nạn cho đến lúc Đại úy Cảnh và các chiến sỷ CA đến hiện trường là bao lâu?” Ông hãy suy nghỉ cho kỷ rồi trả lời,đây là chi tiết rất quan trọng.” Đây không phải là vấn đề nhưng chi tiết nầy rất quan trọng vì vậy Mai Thảo cần biết để truy tìm manh mối.Đây là một sự tình cờ tên Cảnh kia đi tuần tra hay là có người mật báo?
-Không quá 5 phút…Tối đa là 5 phút.
-Ông khẳng định?
-Khẳng định.
-“Bí Thư…Ông thật sự đi nha sỷ? Xin lổi nha .Theo lời của Đại úy Cảnh,không ai nhận ra ông…”Xuân Mai nhìn thẳng vào mắt Trương Tấn Dủng hỏi,nàng muốn biết ông ta đã tiếp xúc với ai và trong thời gian bao lâu và ại sao cải trang?Đi nha sỉ thôi mà.
-“Chuyện nầy..” Dủng bối rối…
-“Ông yên chí…Những gì ông nói sẻ được bảo mật,chúng tôi chỉ dùng trong việc điều tra”…Theo kinh nghiệm, Mai Thảo biết Dũng có chuyện khó nói nên nàng liền trấn an.
-“Là như vầy..tôi cùng Phó Trưởng Phòng Kim Điền..” Dũng cúi đầu xấu hổ nói nhỏ…” Chuyện đến nước này không thể dấu được.chỉ mong là chuyện không tới tai của bà xả và nhất là ông và bà già mình.
-“Bí Thư có người bạn nào tên Thúy Liểu?” Nhớ lại bản báo cáo sơ bộ của pháp y về vết thương trí mạng trên người của vợ Thái Hửu Cơ.. Mai Thảo chợt động tâm cơ.
-“Chúng tôi đã từng là bạn học với nhau…Tôi có nghe chuyện cô ta bị …” Nói đến đây Dủng Bí thư kinh hoảng…
-“Theo bản báo cáo của Pháp y…Con dao tìm thấy trong cốp xe của ông rất có thể là hung khí” Mai Thảo gật nhẹ đầu,nàng biết trong đầu Dủng đang nghỉ gì.
-“Tình huống của ông vô cùng bất lợi…Cho nên Bí Thư,ông cứ nói tường tận,đừng bỏ qua chi tiết nào để chúng tôi có thể làm sáng tỏ vấn đề.
-“Tôi và Thúy Liểu lúc học chung có cặp kè với nhau…cô cũng biết..” Dủng từ từ nói…Mai Thảo,Xuân Mai chăm chú nghe,Tất cả sự việc đều được thu hình tuy vậy Đan Thùy ngồi ghi chép,đúng ra là đặt câu hỏi cho những nghi vấn trong đầu.
-“Hôm nay tới đây cũng tạm đủ..Sau nầy nếu có gì cần được bổ sung..Chúng tôi sẻ đến gặp ông..”Mai Thảo đứng lên…Đã đến lúc tiển khách…
-“Nhất định…nhất định..tôi cũng muốn làm sáng tỏ vụ nầy..” Dũng căm phẩn,thề nếu biết được thằng muốn hại mình là ai sẻ cho nó chết không có chổ dung thân…
Mai Thảo đích thân tiển Dủng ra ngoài cửa..Dù sao ông ta là Bí Thư,trước khi mọi việc chưa sáng tỏ thì vẩn là Bí Thư thành ủy Sa đéc…Không thể thất lể được.
-“Chị nghỉ sao?” Mai Thảo vừa trở vào văn phòng..Xuân Mai buộc miệng hỏi.
-Rất phức tạp…nhưng ông ta không phải là hung thủ…Vấn đề nằm ở chổ Phó Trưởng phòng Giáo dục kia và tên Cảnh…Đan Thùy..em điều tra vụ nầy…bắt đầu từ những chiến sỷ CA có mặt tại hiện trường tai nạn đụng xe hôm nay…
-“Thủ trưởng..” Đan Thùy nghi hoặc,nàng thật sự không hiểu có liên quan gì đến các chiên sỉ CA…
-Không phải là điều tra họ mà là chúng ta muốn biết địa điểm đi tuần có phù hợp với lịch trình phân công…Chúng ta muốn xác định có phải họ đã được mật báo…Em hiểu chứ?Còn nửa..Em là thổ địa ở đây,tìm hiểu xem Thúy Liểu và Bí Thư Dũng đã từng học ở trường nào..Bạn bè họ là ai…Chuyện nầy cần tiến hành càng nhanh nhưng không thể lộ liểu.
-“Dạ Thủ trưởng…Em đi làm ngay..: Đan Thùy đứng dậy đi ra ngoài…
-“Còn người đàn bà Phó Trưởng Phòng kia…” Xuân Mai mĩm cười…
-“Đang trong giờ làm việc,rủ rê đàn ông ra ngoài hú hí…tuy không phải lạ gì nhưng loại người nầy Đan Thùy chưa đủ kinh nghiệm…Hi hi…Nhưng khoan đã…Mai Thảo lấy di động ra…Chuyện nầy liên quan tới nhà họ Trương,bạn gái của hắn là Phương Linh,vậy thì nói với hắn một tiếng.

Mổi lần có mỷ nử tới gần,trong đầu Đức cứ nghỉ… Thêm lần nầy thôi và chỉ lần nầy thôi cho nên hôm nay thì khổ rồi,hai người trong một ngày…tuy là quan hệ bằng miệng nhưng cũng đủ để các nàng từ đây đeo dính như sam…Xong chuyện thì than nhưng than cho lắm cuối cùng vẩn là câu ‘bỏ uổng,trời phạt’.Lần nào cũng vậy,bất cứ chuyện gì thì cái đầu quyết định nhưng khi có mỷ nử thì ‘thằng em’ làm chủ.

Từ Cần Thơ đến Cao Lảnh không xa,gần hai giờ đồng hồ lái xe thôi ,mà không cần hắn đích thân lái.Tuần nầy là nhiệm vụ của Thục Linh và Ngọc Như ,tuần tới là Thu Tâm,Phương Anh và cứ thay phiên như vậy.Hắn thấy không cần thiết lắm nhưng Nancy và các nàng nhất định phải là như vậy…với lý do bề ngoài là con người của hắn không hề nể mặt ai cho nên nhiều kẻ thù và vì vậy đề phòng ám tiển cũng tốt.Trong quá khứ không phải đã mấy lần suýt bị làm thịt rồi hay sao?Còn lý do bên trong nửa là canh chừng cái thói phong lưu của hắn.Ai dè mới sáng nay hắn đã ‘đớp’ một lúc hai người.Bởi vậy mới nói cái số trời cho…dù có né cách mấy thì cũng được dâng tới miệng,í không phải là đưa tới vổ về ‘tiểu huynh đệ’…

Trước kia thì khác,một tuần về Cần Thơ một lần cũng không sao nhưng bây giờ có hai đứa con trai,đó là chưa kể đứa của thím ba.Hắn phải về thường để thăm và chơi với con chứ…Cho nên cứ một đêm ở Cao Lảnh thì một đêm ở Cần Thơ..Cách bửa đi đi về về…Thi thay đổi ý định,nói chờ đến chiều thứ Sáu cuối tuần sẻ về và ở đến sáng thứ Hai.Hắn hiểu tâm lý của nàng,chuyện giửa hắn và nàng vừa xảy ra hồi sáng khiến Thi ngượng khi gặp ông xả.Đành chịu thôi,chuyện nầy hắn không nói gì được,nghỉ cũng tại mình,trời sinh bản tánh gian phu,thích chơi vợ người khác..Aiz…

Xe vừa vào biệt thự…Hắn sửng sốt khi thấy bóng dáng Nguyệt,em Nhung đang đứng chuyện trò với Thúy Ái,Tâm Đoan bên ngoài phòng khách..Ba người cười cười với nhau,hình như nói chuyện rất tương đắc…Ngọc Như lái xe chạy vào,ngừng lại,hắn bước xuống xe.Thúy Ái ,Tâm Đoan mừng rở khi thấy hắn,Nguyệt gật đầu chào anh rể với nụ cười e ấp.Nhung có bé Mạnh,ra ngoài,sửa,tả,nước rất nhiều thứ lượm thượm cần mang theo nên nàng đi theo phụ chút việc.
-“Sao các em lại ở đây?” Đức chẳng hiểu mô tê gì hết…Hắn chưa bao giờ nghỉ đến có tình huống như bây giờ…
-“Chị Cả mời tụi em đến đây chơi..”Thúy Ái mĩm cười đáp.
-“Chị Cả?” …’Ạ..Thì ra là Nancy…Sao không nghe nói gì hết vậy cà…’Đức thầm nghỉ,trong lúc còn đang thắc mắc không biết Nancy còn mời ai nửa không thì nghe tiếng nói của chị ‘Cả’.
-Anh làm gì đứng thừ người ra vậy?
Hắn quay người…và hết hồn…Nancy đang bế bé Thịnh,Nhung đang bồng bé Mạnh trên tay,bên cạnh còn có Gia Kỳ,Ngọc Lan chưa kể Phương Anh,Kim Chi,Thu Tâm,Thu Hà…Tất cả đang mĩm cười nhìn hắn…
-Hi hi..Sao đông đủ vậy?
-Hi hi..Là như vầy,Gia Kỳ và Ngọc Lan đến thăm em và con..Em bổng có ý nghỉ hay là sẳn dịp để bé Thịnh và bé Mạnh gặp nhau nên cho người rước chị Nhung đến chơi..Sau đó luôn tiện mời các chị khác để tất cả biết nhau… Nhưng tiếc là chưa mời hết được .Dù sao cũng là người một nhà,anh nói có tốt không?” Nancy mĩm cười .
-Hả…ừ..Tốt ..tốt.
-“Vô nhà đi…Sao đứng ở ngoài lâu vậy..Không tốt cho hai em bé..” Gia Kỳ nhắc nhở..Đồng thời đến cạnh bên cặp tay trái hắn…
-“Nghe nói anh có ý định ra Phú Quốc chơi…Hi hi.Tốt đó..Chờ Kiều Chinh.Kiều Nga sanh xong..Tất cả chúng ta cùng đi hóng gió biển…”Ngọc Lan cặp tay phải…Không nể mặt chị Cả chút nào…Nhưng Nancy mĩm cười thông cãm .Nhung,Thúy Ái.Tâm Đoan còn hơi nhút nhát…đứng cười cười.
-Ha ha… Phải,phải..À…Nhung,Tâm Đoan,còn em nửa Thúy Ái…đến đây đi..Ha ha..Các em biết nhau rồi chứ hả?Không cần anh giới thiệu phải không?Nancy..Em đúng là chu toàn mọi việc ha..Bởi vậy mới nói…ha ha..Không có em là không được..à không..không có các em cũng không được..
-“Hi hi ha ha” Đám mỷ nử bật cười khoái chí khi thấy hắn khổ sở lựa lời mà nói để làm hài lòng tất cả…
-“Còn chờ anh nói sao chứ…Tụi em nói chuyện nửa ngày trời..Ai cũng kể tật xấu của anh..” Thúy Ái bắt đầu dạn dỉ …
-Tật xấu?Làm gì có chứ…Ai nói vậy..Phải đánh đòn mới được…
-“Là em nói đó…”Kiều Chinh chẩu môi.
-“Là em à..ha ha..Em là bà bầu..không sao..không sao..”Đổ mồ hôi..đổ mồ hôi…Đức than thầm..đối diện với hai hoặc ba người,hắn còn có thể miệng lưởi trơn tru nhưng bây giờ cả một đám bao quanh…Aiz…
-“Hihi..ha ha..” Các mỷ nử thấy hắn bị Kiều Chinh bắt chẹt trở thành con trừu non liền thích chí ,một lần nửa cười hi hi ha ha.
-“Nguyệt hả…Bác Bảy đâu..Không đi với em và chị à?” Biết Nguyệt hay mắc cở.Đức bắt chuyện,mục đích để né tranh mủi dùi đồng thới giúp nàng dạn dỉ hơn…
-“Má em ở nhà với bé Sỉ…” Nguyệt nhỏ nhẹ đáp…Đức chợt nhớ ra…À..thì ra đứa con của Nhung rúc cục đã đến ở với mẹ rồi..Hèn gì nét mặt nàng vui như vậy…
Nhung quả thật ra tâm trạng rất vui..Nàng cho Hưng 1 tỷ thế là hắn vui vẻ giao quyền nuôi dưởng bé Sỉ cho nàng…Từ nay không còn tâm sự nặng nề nửa.
-“Ây ui..” Ngay lúc nầy Kiều Nga ôm bụng…rồi đến Kiều Chinh..Cả hai cùng một lúc ôm bụng…
-“Mau gọi Bác Sỉ…Đây là triệu chứng sắp sanh …” Nhung la lên…Trong biệt thự ,ai cũng lăng xăng,loạn cả một bầy nhưng là không khí tươi vui,không có gì phải lo lắng…
Trong vòng 10 phút..Bác Sỉ Lê Thanh Mai cùng ba người y tá đã có mặt tại biệt thự.Cũng là căn phòng mà cách đây mấy ngày Nancy đã sanh bé Thịnh,bây giờ là Kiều Nga và Kiều Chinh…Cũng may là mọi việc đã sẳn sàng.
-“Ha ha..Bác Sỉ..May quá..Bà đã tới rồi..”Đức mừng rở săn đón…
-“Nhiệm vụ của tôi mà…Ụa..sao các người lại ở đây?” Bác Sỉ Lê Thanh Mai sửng sốt khi nhìn thấy Gia Kỳ ,Thúy Ái,Tâm Đoan.Cả ba đều là do bà theo dỏi thai nhi…Bây giờ thấy họ ở đây bên cạnh hắn…Bà chợt hiểu…Oh my God!…Cái tên nầy có phải là người hay không vậy?
-“Hi hi..Chúng tôi là người một nhà..A..thôi đừng nói nửa..mau…mau..xin mời vào trong…” Đức thúc giục.
Ngọc Lan hồi họp..Nàng biết Gia Kỳ đã có em bé trong bụng,nàng cũng muốn nhưng hơi sợ..Hôm nay thấy Kiều Nga,Kiều Chinh đau bụng rên hừ hừ khiến nàng mất tinh thần,mặc dù là Bác Sỉ nhưng nàng vẩn sợ… nên tinh thần bây giờ rất khẩn trương.
-“Hi hi…Là đàn bà..ai cũng vậy mà..Trừ khi mi không muốn..” Biết Ngọc Lan đang khẩn trương.Gia Kỳ trấn an.
Trong lúc hắn đang khẩn trương đi tới đi lui như gà mắc đẻ thì di động reo lên… là Mai Thảo gọi tới…
-“A lô..là em à…Kiều Nga và Kiều Chinh đang chuyển bụng…” Đức hớn hở báo tin mừng…Mai Thảo là người nhà,cũng là đàn bà của mình…
-Hả?Vậy à..Em không biết chuyện nầy…Xem ra ngày mai em và Xuân Mai về Cần Thơ một chuyến…Chưa có thời gian thăm bé Thịnh..không biết mặt mủi nó ra sao…
-ha ha..Không gấp..không gấp…Ừm…Gọi cho anh có chuyện gì sao?
-“Đã xảy ra chuyện..” Mai Thảo tóm tắt…Càng nghe,nét mặt Đức càng ngưng trọng…
-“Em và Xuân Mai cứ làm theo trình tự là được” Nghe xong một hồi..hắn chỉ nói một câu rồi cúp máy…
-“Là Mai Thảo?Chuyện gì vậy?” Thấy nét mặt hắn nghiêm trọng,Nancy hỏi.
-“Bí Thư Thành ủy Sa đéc xãy ra tai nạn đụng xe,kế đó là CA tìm được con dao dính máu trong cốp xe của ông ta,Mai Thảo nói có đến 90 % đó là hung khí giết vợ của Thái Hửu Cơ” Đức tóm tắt gọn ghẻ.
-Vậy anh nghỉ sao?
-Anh đang suy nghỉ…
-“Đàm quốc Bảo sắp về hưu…Hiểu chưa?Có chuyện gì cần làm thì đi làm đi…Bác Sỉ nói Kiều Nga và Kiều Chinh có lẻ tới sang mai…Bây giờ…Anh không cần ở đây” Nancy không thẹn là con nhà danh gia,lại còn là Tướng…Trong phút chốc dã nhìn ra điểm mấu chốt.
-“À…Thì ra là vậy…Á đù…Nguyển văn Đồng?Nếu không phải là lảo thì ai trồng khoai đất này?” Nghe Nancy nói,Đức bừng tỉnh.Nhưng sau đó liền nghi hoặc…Nếu là như vậy thì cái chết của Thái Hoàng Cơ và con dâu có liên quan đến Nguyển văn Đồng?Chỉ vì tranh giành vị trí Bí Thư Tỉnh ủy?Không thể nào đâu.Lảo không ngu đến như vậy… Sự việc rất mâu thuẩn,nhất thời Đức nghỉ không ra.Nhưng chuyện cần thiết bây giờ là chuyện Công ty Hồng Ngọc .Đây là tử huyệt của Nguyển văn Đồng.Nếu lảo thật sự là người ám toán Trương Hạo Nam thì coi như mình vô tình ‘vây Ngụy cứu Triệu’ .Còn chuyện ai là hung thủ giết Thái Hoàng Cơ và con dâu đã có Mai Thảo và Xuân Mai…

Để xiết chặt tình chị em.ai cũng ở lại chờ xem song Kiều sanh như thế nào.Biệt thư rộng mà,Nancy cho người dọn thức ăn nhẹ để các người nàng vừa tán gẩu với nhau vừa chờ.Bác Sỉ túc trực bên cạnh,hắn thì chạy tới chạy lui…Nghe Bác Sỉ Thanh Mai nói cái gì 2 cm..rồi 3 cm…Cuối cùng Thanh Mai nói có lẻ nửa đêm hoặc gần sáng song Kiều mới sanh…
Gia Kỳ và Ngọc Lan hôm nay quyết định ngủ lại Biệt thự .cùng nhau chuyện trò với Nancy để học hỏi kinh nghiệm .Đức đưa Nhung và Nguyệt cùng Thúy Ái,Tâm Đoan về rồi ghé tạt qua nhà.Nhả Thy và Nhả Phương biết chiều nay hắn về nên không đi đâu hết,đang ngồi tán gẩu với Hồng Phượng.Nhàn thấy hắn về ,cãm thấy mừng
-Dưới bận lắm à?
-“Ảnh bận cua gái thì có” Hồng Phượng nói móc…
-“Đúng vậy..đó là nghề của chàng mà…” Nhả Phương thêm vào,mắt ‘hung hăng ‘lườm’.
-“Điền Bá Quang phiên bản thời cận đại”Nhớ lần trước hù hắn bị hắn hù lại…Nhả Thy trừng mắt như muốn ăn tươi nuốt sống hắn vào bụng mới hả dạ.
-“Wow..Hôm nay má có nấu cái gì đặc biệt không vậy?” Đức ‘ngạc nhiên’ nhìn Nhàn dò hỏi.
-“Hả?Có gì đặc biệt đâu?Thường thôi mà..”Nhàn ngạc nhiên.
-Thiệt?Nhưng sao ba người nầy mở miệng nghe sặc mùi thuốc nổ vậy…
-“Haha hihi” Nhàn ôm bụng cười…trong khi song Nhả và Hồng Phượng trừng mắt…
-“Kiều Nga,Kiều Chinh sắp sanh rồi..Có lẻ khuya nay hoặc sáng mai”Đức giải thích lý do về hơi trể…
-“Wow..Vậy là anh có 4 đứa rồi…Nancy nè,chị Nhung nè…bây giờ là Kiều Chinh và Kiều Nga sắp sanh..” Hồng Phượng lẩm nhẩm tính.
-“Trần Đức..Anh thiệt lợi hại…” Nhả Phương đưa ngón tay cái…Cở tuổi như hắn mà 4 đứa con rồi…Đúng là…Nàng không biết nói sao nửa..Nhưng chợt nhớ lần trước hắn dám tồng ngồng trần truồng trước mặt…Nhớ ‘cái đó to dài’ của hắn…Nhả Phương lên cơn sốt…Hèn chi.
-“Anh đúng là lợi hại…làm bụng của Chị Gia Kỳ,Thúy Ái,Tâm Đoan to ra” Hồng Phượng nói kháy.
-He he..Cám ơn quá khen …Bổn phận của anh là làm cho họ Trần nhà mình phát dương quang đại…Nên hy sinh chịu cực khổ một chút cũng nên mà…
-“Bây giờ có con rồi thì nên hành thiện tích đức nhiều một chút…Tha được thì tha cho người ta đi…Để đức lại cho con cái…” Nhàn ám chỉ việc con trai của Chánh văn phòng Dung…
-Đâu phải con làm đâu à…
-Tuy là vậy nhưng Nhả Thy ,Nhả Phương vì con đó mà…
-“Anh thiệt là đồ vô ơn..” Nhả Phương ủy khuất ‘rơm rớm’ nước mắt…
-Không phải đâu..Hai cô làm rất tốt…Ân tinh nầy tôi nhớ kỷ…
-“Hi hi..Là anh nói đó nha..Có bác gái,Hồng Phượng làm chứng..Give me five !” Nhả Phương đang rơm rớm nước mắt bổng nét mặt thay đổi 180 độ,cười hí ha hí hửng với vẻ đắc thắng ,đưa bàn tay hướng về Nhả Thy…Hai bàn tay chạm nhau nghe một tiếng ‘chát’ vang dội tiếp theo là tiếng cười rúc rích của hai ‘ma nử’…
-“Á đù…Cẩn thận cách mấy cũng lọt bẩy hai con nhỏ nầy…”Đức thầm than…
-Vậy để má gọi điện nói cho bà ta biết là con đã về…
-“Hôm nay tha cho anh..Tụi nầy và Hồng Phượng đi shopping…uống cà phê với bạn…” Nhả Phương nháy mắt với Nhả Thy,biết lát nửa bà mẹ của tên kia tới…cả hai không muốn ở nhà.
-Với bạn trai à?Wow…Tên nào vậy?
-“Bạn trai? Hi hi..Bổn tiểu thư chỉ vừa mắt với anh thôi…” Nhả Thy cười trêu chọc.Nói xong rồi quay người cùng Hồng Phượng và Nhả Thy bước đi…Cắi mông lắc qua lắc lại nhìn thật ‘phát ghét’… Được vài bước,Hồng Phượng quay lại…’lườm’
-Nà,tuần tới em xuống Cao Lảnh với Phó Loan đó.
-”Ừ..Được rồi…Đi chơi cho vui vẻ ha…
-“Má gọi cho bà ta đến gặp con…”Nhàn lấy di động bấm…
-“Ậy..không cần rườm rà…Để con gọi điện cho xếp Thắng là được.” Biết Nhàn gọi cho Dung …Đức cản.Chuyện của tên Tiến Lực kia,hắn chỉ cần gọi cho Thằng hoặc Hoàng nói một tiếng là được,không cần phải gặp mặt má hắn làm gì cho mất thời giờ.
-“Vậy gọi đi…Chờ gì nửa…” Nhàn hối…Nhớ tới vẻ mặt thật là thảm thương.của người đàn bà kia..Nàng không muốn thất hứa…
-“Ừm được..” Hắn lấy đi động ra bấm…
-“Ha ha..Đức ca..À không.Chủ Tịch huyện Đức…anh khỏe a…” Thắng bên kia đầu dây..giọng nói vô cùng thân thiết…Đức ca ngày nay là Chủ tịch huyện rồi.Không bao lâu nửa sẻ là Chủ tịch Thành phố…hay cao hơn nửa cũng không chừng…Hai tiếng ‘Đức ca’ không còn thích hợp nửa.
-Ha ha..Cũng là một câu thôi mà…Đừng khách sáo…À nè…bên xếp Thắng đang giử người tên Tiến Lực hả?
-“Đúng vậy…Thằng này dám hổn láo với chị dâu..Chỉ cần anh nói một tiếng.Tụi nầy sẻ cho nó mập mình…” Thắng được dịp nịnh bợ.
-Ậy…Chỉ là hiểu lầm thôi…Chắc bây giờ nó cũng sợ xón đái rồi…Nếu không có vấn đề gì…Thả nó ra đi…
-“Đức ca,ủa lộn nửa rồi…he he…Chủ tịch Đức nói sao thì sao đi…” Thắng mừng rơn..Suy nghỉ làm sao vớt một mớ từ trong túi của thằng Tiến Lực nầy…dẩn anh em đi ăn nhậu rồi đi chơi đỉ cho sướng một bửa…

-Xong rồi…Má nói với bà ta…Con bả sắp được thả..
-“Ừm…Nà…Dì út có rồi…”…Song Nhả ,Hồng Phương đi rồi..Trong nhà chỉ còn hai mẹ con. Nhàn thông báo tin khủng.
-“Có?Có cái gì?ouf…” Đức đầu tiên là sửng sốt…Sau đó chợt nhớ ra…
-“Ừm…Bây giờ tính sao?”Nhàn gật đầu…
-Sao là sao…đâu có sao chứ.
-Đồ ngu…không chồng..đột nhiên ểnh bụng ra…thiên hạ đàm tiếu…
-Ây da..Thế kỷ 21 rồi..sao hủ lậu vậy…ha ha..
-“Vậy cũng phải…Vậy khi nào đi gặp Dì Út vậy?Nó đang trông con…Ây da..má thiệt bậy..lẻ ra phải để nó nói với con mới đúng..má thiệt nhiều chuyện mà…”Nhàn tự trách…
-“Không sao mà…Ừm..Con qua nhà thăm thím ba một chút…” Hắn nói xong đi ra ngoài.Nhàn nhìn theo thông cãm …
Cũng may Hồng Phượng và song Nhả ra ngoài…Lần trước Thủy sanh,hắn không có dịp nói chuyện nhiều cho nên lần nầy nhất định phải lợi dụng cơ hội đến thăm bé Cường.Con của hắn mà.
Hùng thường không ở nhà…Hồng Phượng và song Nhả đi phố,trong nhà chỉ có Thủy,nàng đang cho con bú…Thấy hắn ,ánh mắt nàng vui mừng.
-Về hồi nào?Mới nghe Hồng Phượng nói…
-“Hồi sáng….Kiều Nga và Kiều Chinh sắp sanh…Wow…Nhìn nó kìa…” Đức nhìn bé Cường nút chùn chụt sửa mẹ…Cả ba đứa đều tham lam giống nhau.
-“Cha nào con nấy mà”…Thủy lườm.
-‘Vậy sao?” Hắn ngồi xuống…liếm đầu vú còn lại..không mút vì sợ hết sửa nhưng bé Cường vẩn trợn mắt nhìn có vẻ ‘không hài lòng khi thấy có người dành với mình.
-“Khi nào đi?” Thủy ôm lấy đầu tóc hắn…
-“Ngày mai…Cứ cách ngày lại về…”Hắn ngừng bú,đáp lời Thủy rồi bú tiếp..Đây là cặp vú hắn lần đầu tiên bú trong đời…Và thím bà cũng là người đàn bà đầu tiên trong đời…
-“Ưm..” Thủy rên rỉ…Hắn đưa tay luồn vào quần nàng…Bàn tay chạm vào chùm lông mềm mại…
-“Đừng..Chưa được…” Thủy thở hổn hển..tiếc nuối…
-“Biết mà..Sờ chút thôi”…Hắn vẩn không ngừng…tay xoa chùm lông.miệng mút đầu ti…
-“oa oa oa..” Bé Cường cãm thấy không ổn..khóc thét lên… Trong tiếc nuối..Lúc nầy hắn mới chịu dừng tay…Đứng lên,ngay đủng quần,độn lên cục…
-“Một tháng..” Thủy lườm…
-Hi hi..Biết mà…Qua thăm thím một chút..bây giờ Đức có việc phải đi…
-“Ừm…Khoan..Chờ chút” Bé Cường lúc nầy ăn no..lim dim ngủ…Thủy đặt con xuống giường…nắm tay hắn lại…kéo phẹc mơ tuya quần hắn xuống.
-“Ây..không cần.” Đức màu mè…
-“Còn nói dóc…Cứng như khúc củi rồi…” Thủy mĩm cười…vén tóc,cúi đầu há miệng ngậm vào.
Bé Cường chưa ngủ,nó cục cựa thân mình rồi mở mắt nhìn papa đang tay không ngừng bóp vú mẹ,mông không ngừng di chuyển ra vào…mĩm cười ngây ngô.

2.3 3 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x