Thằng Đức

Chương 331

trước
tiếp

Buổi chiều Thái Hửu Cơ bị bắt,buổi tối vợ hắn Thúy Liểu và Thái Hoàng Cơ bị giết một cách bí mật khiến sáng hôm nay toàn Đồng Tháp rúng động.Mọi người bàn tán xôn xao.Con người mà,thích nhất là tò mò suy nghỉ lung tung khó mà ngăn được.

Người Pháp có câu ‘Le malheur des uns fait le bonheur des autres’ (bất hạnh của người nầy là hạnh phúc của người khác)..Câu nầy thật đúng với tâm trạng hạnh phúc ngất trời của Tuyết Hoa lúc nầy.Chánh văn Phòng Bân vì lý do sức khỏe xin tạm rời chức vụ để điều trị,Hoa tin tưởng nàng sẻ được Chủ tịch Đức đề nghị với huyện ủy tạm thời thay thế nhưng không phải vậy…Nàng cùng lúc với Trưởng phòng Thanh Phương,cả hai được kiến nghị lên Thành ủy tạm thời làm quyền Phó Chủ tịch huyện thay thế vị trí của Nguyển Thông và .Thái Hửu Cơ.

‘Tạm’ thôi đấy…Còn phải chờ Thành ủy ‘gật đầu’…Thành ủy gật đầu thì Tỉnh ủy sẻ gật đầu…Nhưng ai cũng hiểu chử ‘tạm’ sẻ dần dần biến mất…Còn việc của Chánh văn phòng Bân cũng tạm thời do Thư ký Ngọc Thi đãm nhiệm…Lại cũng là ‘tạm’…Một chử ‘tạm’ lắm người ước ao xin cho tôi được một lần có chử ‘Tạm’.
-“Cà phê của anh..Hôm qua ngủ không được à?Thấy mắt anh thâm quầng..”Thi đặt ly cà phê lên bàn,giọng có chút trách cứ…
-“Thiệt sao?Aiz…Có nhiều chuyện phải suy nghỉ..” Đức Chủ tịch dở thói xạo ke…Đêm qua cả hai nàng Yến,Tuyết ‘hành’ hắn suốt đêm.nhưng hắn không thấy mệt chút nào,ngược lại còn cãm thấy tinh thần rất sảng khoái.
-“Phải coi chừng sức khỏe..” Ngập ngừng một chút,Thi dặn dò…
-“Có lòng tin làm tốt nhiệm vụ Chánh văn phòng hay không?” Cầm ly cà phê lên hớp một ngụm,tinh thần sảng khoái.Bây giờ hắn mới nhớ là không hỏi mà tự động ‘bổ nhiệm’ nàng ở chức vụ Chánh văn phòng.Nhưng hắn tin tưởng Thi sẻ đồng ý…
-Tạm thôi mà…
-Chị thiệt nghỉ vậy sao?
-Nhưng mà…
-Nhưng mà cái gì..Có phải không tin tưởng mình không?Tôi thấy chị dư khả năng làm Chánh văn phòng…Còn tốt hơn lảo Bân kia gấp 10 lần,không phải..gấp trăm lần.Biết đâu sau nầy là Chủ tịch huyện,hay Chủ tịch thành phố..Ờ há..Có gì không được.
-“Cái gì Chủ tịch huyện,Chủ Tịch thành phố…Anh nói bậy bạ gì đây..”Nghe hắn khen mình,trong lòng Thi cãm thấy ngọt ngao,mừng rở vì được hắn coi trọng nhưng ngoài mặt ra vẻ ‘nghiêm túc’ chê trách.
-“Cái gì bậy bạ chứ..Thôi không nói nửa… mời Trưởng phòng Thủy và Phó Chánh…à không Phó Chủ tịch huyện Tuyết Hoa tới.Ừm..Khi nào có phái đoàn từ Đà Nẳng vào…nói cho tôi biết…
-Ouf..Anh nói tôi mới nhớ…Bên ngoài có ba người ..Nói là từ Đà nẳng vào…Họ đang chờ.
-Vậy à…Không gấp,để họ chờ một chút,còn có những người khác nửa..Chờ mọi người đến đông đủ…Chị mời họ qua phòng họp lớn.Khi Trưởng Phòng Thủy và Phó Chủ tịch Hoa đến thì tôi sẻ gặp tất cả một lượt…Ừm…Sáng hôm nay đông người khá bận rộn..hay là kêu người đến giúp một tay…
-Ừm…Vậy tôi ra ngoài thông báo
-“Đã nói không gấp mà..” Thi vừa quay người ,bàn tay liền bị hắn nắm lại…bất ngờ môi nàng bị môi hắn bít kín…
Thi như bị tê liệt toàn thân.Cứ để hắn mút lấy lưởi của mình,nàng muốn xô hắn ra nhưng hai bàn tay như vô lực.Cuối cùng hai tay đáp lên ngực rồi vòng qua cổ hắn ghì mạnh … mảnh liệt đáp trả.Lưởi hai người ‘vật lộn quấn quýt’ nhau một hồi lâu…Thi cãm giác được hai bàn tay hắn di chuyển xuống mông nàng…
-“Coi chừng có người vô.” Thi đẩy nhẹ hắn ra…Thế là coi như nàng và hắn đã bắt đầu…Đúng hay sai,Thi không muốn suy nghỉ nửa,tới đâu hay tới đó…
-“Ừm..” Đức buông nàng ra…Mổi ngày một chút..hôm nay như vậy là đủ rồi..Dục tốc bất đạt…Thi ‘lườm’ quay người đi ra ngoài…
‘Cộc cộc cộc..’Vài phút sau. Có tiếng gỏ cửa nhè nhẹ… Thi mở cửa …Phía sau lưng nàng…Thủy và Hoa .
-“Tất cả khách đầu tư đã được mời vào phòng họp…Trưởng phòng Thủy và Hoa Phó Chủ tịch đến…”
-Ha ha…Vô đi…mời ngồi.Chúng ta nói chuyện vài phút,sau đó sẻ đi qua phòng họp.Như tôi đã nói trước đây.Hai vị có nhiệm vụ tiếp đãi khách đầu tư…dẩn họ đi xem các địa điểm như khu công nghiệp nhưng chủ yếu là nhà máy lương thực và khu đất mà chúng ta chọn xây khu mua sắm và siêu thị.Giải thích chính sách ưu đãi của huyện mình. Việc nầy kéo dài hai ngày… Chiều ngày mốt tổng kết…Sau đó cùng nhau dùng cơm tối..Lúc đó tôi và Bí Thư Nga cùng Chủ Tịch Trường sẻ tham sự…Có thắc mắc gì không?
-“Hiện giờ thì không có…Quá rỏ ràng rồi…” Hoa mĩm cười duyên dáng…Hôm nay là ngày đầu tiên với chức vụ ‘quyền’ Phó Chủ Tịch huyện,tâm trạng rất vui…cãm thấy mình ‘phò’ đúng người.Nàng nhớ …Con Quyên nói hắn có sở thích rất đặc biệt là thích ‘hí lộng’ với vợ của người trên giường của vợ chồng người ta.Hoa đang nghỉ ông xả nàng sắp đi công tác..mời hắn đến nhà ăn bửa cơm…cho hắn tha hồ hí lộng mình…

Nhớ đến lời kể của Thi về vết dính trên miệng của Hoa…Thủy cười thầm nhưng nhìn ‘thành tựu’ của Hoa khiến Thủy cùng đồng tình.Thời buổi nầy dùng sắc để trèo lên cành cao rất thường tình vì vậy Thủy cũng đang có những toan tính riêng của mình…Biến động nhân sự lần nầy có vài chổ trống,Thủy định noi gương Hoa ‘hiến sắc’ để đem ông xả nàng hay em trai nàng vào vị trí Phó Trưởng phòng…
-“Vậy được..Chúng ta đi qua phòng họp…”Thấy cả hai không thắc mắc.Đức đứng lên đi đến phòng họp…Hoa,Thủy theo sau…Vì cùng nhau hợp tác nên quan hệ đã bắt đầu thân thiết…
Trong phòng họp,ngoài Khánh,Thu Phong,Liên,Thanh Thanh,Tiên và Tuyết Vân còn có khoảng hơn chục người.Nói chuyện như bắp rang,không khí vô cùng náo nhiệt.Thi ,Thơ và Lan Chi đang lăng xăng đem trà và nước phục vụ.Thấy Chủ tịch huyện bước vào,tất cả đều im lặng,nét mặt phấn khích…
Mấy người nầy đều là các vị phu nhân của Trưởng,Phó Trưởng phòng của các Phòng,Ban ở Thành phố và huyện nhà thậm chí của các huyện lân cận.Hai chử ‘đầu tư’ họ không rành lắm,chỉ biết đại khái là bỏ chút vốn làm ăn thì sẻ kiếm được chút tiền…Nhưng chuyện kiếm được chút tiền..không quan trọng chút nào.Chủ yếu là móc nối được quan hệ.
Ngày nay,thanh danh của Chủ Tịch Đức chói chang như mặt trời giửa ban trưa…Nếu có thể thông qua chuyện đầu tư này mà móc nối được quan hệ với hắn thì trăm lợi mà không có một hại…Cho dù đầu tư có thất bại thì mất mát một chút cũng đâu có đáng gì.Bởi vậy họ tranh nhau mà ‘đầu tư’…Nhưng không phải muốn đầu tư là được đâu à…Chủ tịch HDND phu nhân là cánh tay trái ,tay phải của Chủ Tịch Đức trong chuyện nầy…cũng rất là nghiêm khắc đấy,có nhiều người không biết trời cao đất rộng,cà chớn cà cháo liền bị gạt ra ngoài.Bây giờ đang khóc ròng vì đã bỏ lở cơ hội…
-“Ha ha…các vị .Xin chào..Cám ơn đã đến ủng hộ “ Đức Chủ tịch niềm nở chào…Hắn đẹp trai,cao ráo,đụ nhiều đàn bà nên trên người toát ra ‘dâm khí’ khiến không ít các phu nhân xao xuyến…Đã là phu nhân thì đại đa số rất dâm..Nói đúng ra là rất thèm khát tình dục chỉ tại bởi ông chồng về tới nhà đâu còn xí quách mà trả bài với các bà chứ.Tất cả năng lực đều phóng trên mình các em trẻ bên ngoài hết rồi…Cho nên thấy Đức Chủ tịch liền liếc mắt đưa tình…Thời buổi nầy đàn ông trai trẻ không phải thích lên giường với các bà sốn sồn nhiều kinh nghiệm đó sao?Nếu được hắn thích thì còn gì bằng…
-“Ây ui…Hi hi…Chủ Tịch Đức …đừng có nói như vậy mà.Được góp sức cho sự thịnh vượng của Đồng Tháp là bổn phận của người Đồng Tháp chúng tôi mà..Có phải không chị em?” Một phụ nử trạc hàng 4…nhan sắc không tệ cười nói…
-Ha ha…Đúng là như vậy..Vị nầy là…
-“Hi hi..Để chị giới thiệu…Đây là chị Bích..phu nhân của Phó Chủ tịch Thành phố Sa đéc”.Khánh xen vào…Trong bụng thầm mắng..Con mụ Bích nầy thiệt là không biết điều mà..Câu nói như vậy mà dám dành nói với mình…Bởi vậy Khánh xưng ‘chị’ với hắn..Mục đích là để khoe quan hệ thân thiết…
-“Ha ha..hoan nghênh…hoan nghênh..” Khánh hảnh diện trong vai trò ‘chị cả’ giới thiệu..Hắn bắt tay từng người.Sau đó nhường lại cho Hoa,Thủy làm chủ đạo chương trình,hắn chỉ ngồi một chủt rồi rời đi.Trước khi rời đi không quên mời mọi người dùng cơm tối ngày mốt trong buổi tổng kết…
Chủ tịch huyện có rất nhiều việc phải làm…Dỉ nhiên là mọi người đểu thông cãm…Liên,Thanh Thanh cũng hiểu được nhưng thời gian còn dài mà,cả hai sẻ ở đây khoảng hai tuần,lo gì không có những giây phút riêng tư chứ?

Hắn rời phòng họp,Thơ nhìn theo có chút mất mát vì hắn ngay cả 1 giây cũng không nhìn nàng.Lan Chi không hiểu tại sao nàng có chút hụt hẳng…Với tư cách là Thư ký ,hơn nửa bây giờ là Chánh văn phòng..Thi theo sát hắn…
-Gọi Trưởng Phòng Phương…ờ không,mời Phó Chủ tịch Phương tới gặp tôi ..Còn nửa,sau khi tôi gặp Phó Chủ tịch Phương xong.Chị ra ngoài công tác với tôi…Còn nửa..Căn dặn Thục Linh và Ngọc Như chuẩn bị .Ờ há…Sáng tới giờ sao không thấy vậy?.
-“Tôi có sắp xếp phòng riêng để hai người họ nghỉ ngơi trong khi chờ đợi…Như vậy sẻ thoải mái hơn..” Thi lườm…Tên nầy không biết gì hết.Chẳng lẻ cứ để Thục Linh và Ngọc Như ngồi chờ cả ngày?Chán chết…Cho nên nàng sắp xếp …Khi hắn làm việc trong văn phòng thì Thục Linh và Ngọc Như ở trong phòng riêng lên mạng,đọc tạp chí hoặc nghỉ ngơi.
-“Ha ha..Cũng là chị thật là chu đáo…Bởi vậy mới nói nha..Có Chị làm Chánh văn Phòng ..Tôi đi đâu cũng thấy an tâm…
-“Anh nịnh bợ cũng giỏi ha..” Thi lườm..được hắn khen,quay người lắc mông di ra ngoài…Trong lòng vui vui như gái 18 vừa có bạn trai.

Mặc dù chuyện lình xình trên phây bù là tên Tiến Lực khởi sự ,Đức chỉ là thuận gió đốt lửa nhưng bây giờ mọi người đều rùng mình kinh hãi, nghỉ hắn dùng kế dụ rắn xuất động rồi vung đao ‘hạ sát’ khiến hai ‘đại lảo’ của huyện ‘mút mùa Lệ Thủy’ nằm khám bóc lịch.Vì vậy ai cũng rét run trước thủ đoạn cực kỳ tàn nhẩn của Chủ tịch Đức nhưng đồng thời cũng thấy hắn không tệ đối với thuộc hạ…Nhìn đi…Trưởng phòng Thủy và hai phó Chủ tịch huyện Hoa,Phương,Chánh văn phòng Thi là ví dụ tiêu biểu nhất…Có người nghỉ xa hơn,đám người thân tín của hai đại lảo kia không lâu cũng sẻ bị ‘lưu đày ngàn dậm’…Vì vậy sẻ có những vị trí tốt…cho nên một số đã bắt đầu sắm sửa quà cáp chạy chọt,đến thăm viếng Bí Thư Nga, Chủ tịch Trường.

Chủ tịch Đức,100 ngàn mỷ kim,coi không là gì thì ‘quà cáp’ nhỏ làm gì để ý tới…Bí Thư Nga và Chủ tịch Trường thì khác..Hơn nửa cả hai rất thân với Chủ tịch Đức cho nên đây là con đường sáng…Một số khác thì râm rấp ngoan ngoản làm tốt công tác của mình,không dám nhiều chuyện nửa,ngay cả xù xì to nhỏ cũng không còn như trước đây.

Không còn nghi ngờ gì nửa,bây giờ lời nói của hắn tại huyện lấp Vò nầy có thể nói là ‘Nhất ngôn Cửu đỉnh’,nhưng ai nghỉ sao mặc kệ,Chủ tịch Đức không rảnh đâu mà để ý những chuyện nhỏ nhoi nầy.Hắn đang bận đẩy mạnh tốc độ tiến hành xây dựng nhà máy chế biến lương thực và khu mua sắm siêu thị.Hai việc tiến hành song song với nhau.Còn hơn thế nửa,bên nầy kêu gọi góp vốn bên kia bắt đầu kêu gọi đấu thầu công khai cho hai dự án …Một chuyện chỉ hắn mới có khả năng làm…Tiền?Một mình Mỷ Chi thôi đã dư sức qua cầu huống chi hắn còn có món tiền khá khổng lồ của Trần ngọc Sơn và Lại Đức Quang.Nhân lực?công ty Đức lập đó..nếu không đủ thì có cả đội ngủ của Huỳnh Tuấn Anh…Bởi vậy hắn không bị bó tay bó chân như những người khác,góp được vốn thì Đồng Tháp có tiếng nói..Không được cũng không sao…

‘Cộc..cộc’ Có tiếng gỏ cửa nhè nhẹ…
-“Vô đi” Hắn ngẩn mặt lên nói vọng ra. Thi mở cửa,phía sau lưng nàng là Thanh Phương
-Phương Trưởng phòng đã tới…
-“Là Phương Trưởng Phòng ?Phương Trưởng phòng nào vậy?” Chủ tịch Đức mĩm cười…
-“Ouf..Sorry…Là Phương Phó Chủ tịch mới đúng..” Thi nhìn Phương mĩm cười ái náy…Nàng quen miệng gọi Phương là Trưởng Phòng,bây giờ người ta dã lên chức rồi…
-“Hi hi…Tạm thời thôi..Không cần phải câu nệ…Cũng là một câu thôi mà..Cùng là một người” Phương mĩm cười..Hôm nay biết thế nào cũng ‘diện thánh’ nên nàng chọn bộ OL số ‘1’…ôm sát thân người,vú,đít nây nẩy mời gọi,lại tỉ mỉ trang điểm khiến đàn ông đực rựa nhìn là sặc máu mủi,cặc trong quần dựng lều.Tiếc thay Đức Chủ tịch thì khác…Mỷ nử hắn không thiếu,phải nói là quá nhiều bởi vậy đối với nàng rất là dửng dưng…
-Phương Phó Chủ Tịch….Mời ngồi…Thích uống trà hay cà phê?Chị Thi…
-“Không cần đâu…Buổi sáng đã uống nhiều rồi” Phương khiêm tốn đáp…
-Ừm..cho tôi ly cà phê..Chủ tịch Phương chai nước lọc…
-“Ừm..”Thi quay đi, chưa được một phút quay trở lại với hai chai nước lọc để lên bàn.
-Cà phê cho tôi mà…
-“Sáng giờ hai ly cà phê rồi..nhiều quá không tốt..”Thi thản nhiên …nói xong quay người lắc mông đi ra ngoài.Đức Chủ tịch nhìn theo ..sửng sốt..Là Chánh văn phòng hay là Chánh quản gia vậy?Aiz..
-“Hi hi…Chánh văn phòng Thi nói đúng…Cà phê nhiều quá không tốt cho sức khỏe..” Phương ra mặt bênh vực Thi…Là đàn bà,nàng nhìn ra giửa Chủ tịch huyện và Chánh văn Phòng Thi có gì ‘mờ ám’ cho nên Thi quan tâm đến hắn vượt mức bình thường.
-Ha ha..Cũng đúng,..Thôi uống nước lọc vậy..ừm…mời chị đến là muốn giao hai công trình dự án nhà máy chế biến lương thực và khu mua sắm siêu thị cho chị …
_”Đức Chủ tịch…Hai dự án nầy không phải là do Phó Chủ Tịch Hoa và Thủy Trưởng Phòng đang theo sao?” Phương mừng rở, vì đây là hai dự án lớn,nếu xong việc thì thành tích sẻ không nhỏ,một điểm tốt cho việc lên chức sau nầy,nhưng nàng thấy lo lắng vì đây là dự án mà Thủy và Hoa đang theo sát.Nếu bây giờ nàng nhún tay vào ..Như vậy không tốt lắm.
-“Hai dự án nầy đầu tư tổng cộng không dưới 3000 tỷ đồng…Thủy trưởng phòng và Phó Chủ Tịch Hoa đang lo về vốn đầu tư.Chị lo về tiến trình xây dựng kêu gọi các công ty đấu thầu…Ba người phối hợp với nhau mà làm nhưng tôi sợ vẩn chưa đủ…” Biét nổi lo lắng của Phương,Đức lắc đầu giải thích…
-“Tôi sẻ không làm lảnh đạo thất vọng” Phương cam kết.
-“Ậy..thả lỏng một chút..Thả lỏng một chút…Đừng nói như vậy…Bây giờ chị là Phó Chủ tịch huyện…Chúng ta là đồng đội,cùng nhau công tác..Lảnh đạo cái gì chứ,,Không cần phải khách sáo” Đức mĩm cười…Hắn thật không quen với cách ăn nói có thể nói là quá khuông khổ mang đậm tính chất hình thức nầy.
-“ Vậy..Tôi sẻ làm hết sức mình” Phương mĩm cười…
-Ha ha…Vậy mới phải..Ừm..Về chức vụ Trưởng Phòng của chị..Chị có để nghị gì không?
-“Tôi?” Phương sửng sốt…Một vị trí Trưởng phòng mà hắn hỏi nàng có đề nghị gì khiến nàng không thể tin nổi…Thường là Bí Thư,Chủ tịch thương lượng nhau rồi ‘bỏ túi’ không ít khi có dịp nầy…Nhưng Phương sực nhớ hắn đề bạt mình nhưng có lấy đồng nào đâu…Bây giờ nàng thật sự tin hắn không thích tiền,cũng phải,bà xả Mỷ Chi của hắn là siêu đại phú bà…Vậy thì thích sắc rồi…Chắc chắn là như vậy…Có đàn ông nào không thích của lạ chứ?nghỉ đến cử chỉ của Thi…Phương càng tin tưởng mình đoán đúng.Thi thư ký và Chủ tịch Đức chắc chắn có gian tình..ouf…Có khi nào trong văn phòng nầy là ‘hiện trường’?

Đức nào biết trong đầu óc Phương lại có những ý nghỉ kỳ quái như vậy chứ,hắn thấy Phương đang suy nghỉ …Dỉ nhiên hắn biết đây là cơ hội Phương kiếm chút chao.Chuyện nầy đối với hắn mà nói, thường thôi,không sao hết,miển là đừng quá đáng là được rồi,nhân vô thập toàn mà..Quan trọng là khả năng .Phương chọn người biết làm việc là được.
Ngay lúc nầy di động reo lên..Đức nhìn màn hình…Là Nhàn gọi tới…
-“Sorry…Là má tôi..” Đức mĩm cười bắt máy…
-“Nếu không còn gì..Tôi xin phép…”Phương đứng lên bước đến gài móc cửa rồi quay vào…Hắn tưởng nàng tránh mặt để hắn nói điện thoại nên không để ý nàng đến gần hắn…
-“A lô..Má hả…ouf..Cô…” Đức hết hồn khi thấy Phương tưởng rằng đã đi ra ngoài rồi chứ nhưng không ngờ nàng quay lại và bất thình lình ngồi xuống trước đùi hắn…
-“A lô.con đang bận à?: Bên kia đường dây..Nhàn nghe được tiếng nói của hắn,hình như là có đàn bà và ‘đang bận’,nhớ nhiều lúc trong văn phòng ở Đức Lập.nàng và hắn đã nhiều lần đóng cửa …Bởi vậy nàng thầm ‘mắng’ “thằng mắc dịch chắc là như vậy rồi”…
-“Ờ..đang bận chuyện quan trọng..Lát nửa gọi lại má nha..”Đức không đợi Nhàn ừ hử..vội vàng cúp máy…Chụp tay Phương ngăn lại vì nàng đang muốn kéo phẹc mơ tuya quần hắn xuống.
-Này,này..cô làm gì vậy?
-“Em…em đã khóa cửa rồi..Chuyện nầy trước đây em chỉ làm cho chồng em thôi..anh là người thứ hai” Phương mặt đỏ bừng..lí nhí.vụng về giải thích.Hắn biết mà còn hỏi…Nàng sợ hắn nghỉ nàng ‘ai cũng làm’ như vậy…
-“Hả? Aiz”..Đức hiểu rồi..Thì ra là vậy…mình đề bạt cô ta à muốn gây dựng đội ngủ ở Đồng Tháp nầy.ai ngờ cô nàng nầy có ý nghỉ đền ơn bằng cách nầy…
-“Anh..anh không muốn?” Nước mắt Phương chực trào ra…nàng muốn hiến dâng mà hắn từ chối không muốn thì thật là xấu hổ…
-“Không phải,í..tôi không phải ý nầy…”Đức thấy nàng ứa nước mắt..hắn chẳng hiểu mô tê gì hết…lần đầu tiên trong đời có người đẹp ứa nước mắt vì không được bú cặc mình?Thôi hiểu rồi.nàng muốn đền ơn mà mình từ chối nên cãm thấy xấu hổ…
-“Anh chê tôi?” Phương ủy khuất..
-Ây..không phải..Cô đẹp như vậy…nà..ngồi xuống nói chuyện ha…Tôi không phải là người như vậy đâu à.
-“Anh nói anh không chê tôi …Vậy thì được rồi.” Phương hung hăng ngồi xuống…
-“Cô thiệt là cứng đầu…Tôi nói không cần mà” Tuy miệng nói như vậy nhưng bị đàn bà ‘ép’,hơn nửa nàng lài quỳ trước háng.Thiệt là xấu hổ vì cặc hắn đang độn lên một cục…
-“Vậy mà nói không cần…”Phương mĩm cười đắc ý…kéo phẹ mơ tuya quần hắn xuống….
-“Là cô quyến rủ tôi đó nha” Đã đến nước nầy ,Đức cãm thấy ‘không còn gì để nói nửa.Người ta đã chủ động thì mình cứ làm tới…
-“Sao..sao bự vậy?” Tay vừa đụng…Phương kinh hãi..kéo ra..nàng lắp bắp…hai mắt trợn tròn xoe.
-“Bây giờ cô không giải quyết..là tôi ‘tiền dâm hậu sát ‘ đó “ Đức ‘thống hận’ nàng gây ra cho hắn tinh cảnh khó khăn nầy…hắn cầm đầu tóc nàng kéo tới sát…Phương há miệng,nguyên con cặc tổ chà bá của hắn đâm sâu vô miệng nàng…Đã trót thì trét..hắn khum người xuống tìm bầu vú…
‘Cộc..cộc…cộc…’Ngay lúc nầy có tiếng gỏ cửa…Hoảng hốt…hai người buông nhau ra..Hắn kéo phẹc mơ tuya quần lên,nàng chỉnh trang mái tóc.
-“Phương Chủ tịch…Chuyện này chưa xong đâu đó nha…” Chủ tịch Đức ‘hăm dọa’.
-Tùy anh đi…anytime…Tôi đi ra ngoài làm việc” Phương ranh mảnh mĩm cười…lắc mông đi ra mở cửa…Ở bên ngoài,Thi có chút hoài nghi vì đã từng thấy vết tích trên miệng của Hoa ,hơn nửa có ông xả của Phó Chủ tịch Phương muốn cho vợ một bất ngờ với bó hoa trên tay vì vậy nên Thi gỏ cửa…
-“Ụa..Sao anh lại ở đây?” Thấy chồng mình với bó bông trên tay,Phương ngạc nhiên…
-“Hi hi..Em quên rồi sao?Hôm nay là sinh nhật của em…Happy Birthday bà xả..” Đức Chung,chồng Phương đưa vợ bó bông…
-“Wow…Happy Birthday Phó Chủ tịch Phương…Vậy là song hỉ lâm môn..Phải đãi tiệc mới được…”Đức chúc mừng…hắn bắt tay nàng..Lấy ngón tay khều khều mu bàn tay nàng…
-“Cám ơn nhiều..” Phương thích thú,khều mu bàn tay Đức Chủ tịch…Chỉ có hai người mới hiểu…
-“Vị nầy chắc là Chủ Tịch huyện..Ha ha…Tôi là Lưu Đức Chung..bà xả tôi thường hay nói đến anh…” Chung tự giới thiệu đưa tay ra.
-“Vậy sao…hân hạnh…” Đức đưa tay bắt tay ông xả của đồng nghiệp.theo lể tiết.
-“Hôm nay là sinh nhật của bà xả…hay là Chúng ta mời Đức Chủ tịch mặt..cùng nhau đi ăn bửa cơm trưa…Em hả?” Chung đề nghị.
-“Thật là tiếc quá..bây giờ tôi phải đi ra ngoài vì có chuyện quan trọng..Hẹn khi khác..Phó Chủ Tịch Phương..Happy Birthday…Chị Thi…Chúng ta có vài văn kiện phải sửa soạn…” Đức khéo léo từ chối..hắn có cãm giác tên Chung nầy hình như có ý tiếp cận mình nên đề cao cảnh giác…
-“Ừm…” Thi sửng sốt nhưng chợt hiểu hắn muốn từ chối khéo,lý do vì sao thì nàng không rỏ nhưng cứ phối hợp với hắn.
-“Vậy để khi khác..” Phương mĩm cười…quay người bước đi về văn phòng của mình…Vì thời gian quá gấp rút nên nàng chưa có dịp chuyển qua văn phòng mới.Chung lon ton bước theo sau…Mặt tiếc nuối…Mục đích hắn tới đây là muốn tiếp cận Đức chủ tịch..Xem ra phải để khi khác.
-“Anh tới đây làm gì?”Cửa văn phòng vừa đóng,nét mặt nghiêm lại. Phương hỏi với giọng tức giận chứ không còn âu yếm như cách đây vài phút nửa.Hôm nay không phải sinh nhật ,hắn tới đây cầm bó bông nói sinh nhật nàng rồi mời Đức Chủ tịch cùng nhau đi ăn cơm…rỏ ràng là có ý đồ muốn tiếp cận để cầu cạnh.
-“Sao hả…Toàn bộ người nhà của em tiếp cận hắn thì được.anh không được sao?Anh là chồng của em đó…Hừ…” Chung tức giận. Mai Văn Trường là anh vợ nhưng chưa bao giờ giúp hắn trong việc thăng tiến cho nên tới bây giờ hắn vẩn chỉ là Phó Hiệu Trưởng.Vợ hắn bây giờ là Phó Chủ tịch huyện khiến Chung cãm thấy mình thua quá xa vì vậy trăm phương ngàn cách muốn tiếp cận để tạo quan hệ…Hôm nay là bước đầu tiên nhưng không thành công.
-Tôi cảnh cáo anh nha…Anh làm gì thì làm nhưng đừng có ảnh hưởng tới anh hai và tôi…Nhất là đừng kéo tôi vào..Nếu không tôi không tha cho anh đâu…Anh đi đi..Tôi còn có việc phải làm…
-Đi thì đi..Bây giờ là Phó Chủ tịch huyện rồi…Đừng quên em là vợ của tui đó…
Chung nói xong mở cửa nghênh ngang bước đi,vẻ mặt trở nên trí tức đạo mạo…Phương nhìn theo sau lưng âm thầm khinh bỉ..Vợ?đã đến lúc quyết định rồi,nếu còn dây dưa với loại người nầy sẻ ảnh hưởng không tốt cho tiền đồ của mình..

-“Cần chuẩn bị văn kiện gì sao?”Theo hắn đi vào văn phòng,Thi ngây thơ hỏi.
-Không có…vào văn phòng bàn chuyện chút…
‘ckick’…Hồi sáng nầy hắn đã có nói trưa nay cùng hắn ra ngoài đi công tác cho nên Thi tưởng thiệt,vừa cùng hắn bước vào thì nghe tiếng khóa cửa…Nàng chợt hiểu..Thì ra tên nầy có âm mưu…Còn chưa kịp phản ứng thì đã bị ôm lấy và môi nàng bị môi hắn bít kín…Lần nầy,nàng không còn ‘xô’ hắn ra như sáng nay nửa..mà nhiệt liệt hưởng ứng…Hai chiếc lưởi cuộn vào nhau…
-“Đừng…Bên ngoài có người chờ…” Cãm giác bàn tay hắn đang đi dần xuống giửa hai đùi mình..Thi chận lại…Mặc dù nàng cũng đang rất động tình…
-“Mặc kệ họ..Cửa khóa rồi..” Đức lì lợm… Mới vừa rồi Phương ‘chọc giận’ người anh em của hắn,chưa được ‘xả’ nên rất là khó chịu bởi vậy muốn đem Thi xử lý.Có lý nào nhịn chứ. Nhanh như chớp ngồi xuống chui vào trong váy đầm ,kéo luôn cái quần lót xuống,áp mặt vào chùm lông đen mềm mại hôn hít…
Thi chết điếng.Nàng như bị điện giật khi miệng hắn áp vào nơi đó… cơn thèm khát dục tình bấy lâu bùng lên,như ngọn lửa đang âm ỉ cháy được tưới xăng vào…nàng bắt đầu phối họp,đứng dựa lưng vào tường,gát một chân lên vai hắn,giửa hai đùi dâm thủy đang tuông trào,nàng cắn môi để có kiềm tiếng rên rỉ.Phía dưới.hắn mút chùn chụt…Thi rùn mình,cả người nổi da gà,,cao trào đã đến,nàng gồng người,thở hắt ra… Hắn vẩn không ngừng trái lại tiếp tục mổi lúc một hăng hơn…
Ngay lúc nầy,tiếng di động reo lên…Nhàn một lần nửa gọi đến,không phải nàng gấp nhưng cãm thấy tội nghiệp người đàn bà trước mặt…Khi nãy nàng gọi,nó nói nó bận.. Nhàn biết lúc nãy thằng con đang lâm trận với ai đó dưới Cao Lảnh .Bây giờ chắc ‘xong’ rồi chứ?
-“Là má Đức gọi…” Đức nháy mắt với Thi…hắn bắt máy…Thi lườm,kéo quần lót lên,vuốt tóc lại…
-A lô..Có chuyện gì gấp à?
-“Con còn bận không vậy?” Nhàn hỏi móc…
-Hi hi.Chút chút…Có chuyện gì vậy…Thi định đi ra ngoài nhưng nhìn ngay đủng quần hắn đang đội lên một cục…Nàng nhớ vết tích trên miệng Hoa hôm đó..Hơn nửa,để như vậy thì không tốt cho sức khỏe của hắn…Thôi thì…Nghỉ vậy nàng liền ngồi trước đủng quần hắn,đưa tay kéo phẹ mơ tuya xuống…móc cái đó của hắn ra ngoài…Thi hết hồn….hai mắt ngây ngốc nhìn trân trối…
-“Là như vầy…Con trai của Chánh văn phòng Sở Tài chánh không biết chuyện nên lở mạo phạm…Bây giờ cậu ta đã biết lổi rồi…Con tha cho người ta đi”…Nhàn là người rất dể mềm lòng,thấy bộ dáng thãm thương của Dung mà sinh lòng trắc ẩn…Nàng nào biết Đức lúc nầy đang phê.Con cặc tổ chà bá của hắn đang nằm trong miệng Thi,tay hắn mân mê vú nàng vì vậy chỉ nghe tiếng được tiếng mất nhưng cũng hiểu là má tên Tiến Lực nhờ Nhàn nói giúp…
-“Ừm..Má quyết định đi…” Đức hàm hồ đáp..Hắn nhích mông ra vào…Thi để hắn chơi miệng mình,tay nàng mân mê bìu dái hắn..Khi còn phong độ,Đương cũng thích như vậy,nhưng của hắn quá bự và dài,đôi khi làm nàng nghẹt thở.
-“Cái gì để má quyết định chứ…Nhả Thy,Nhả Phương chỉ nghe lời con thôi” Giọng Nhàn có chút không vui..

-“Ê..Con có nghe má nói gì không vậy?? Nhàn tức mình,kinh ngiệm giửa hai má con..nàng nghe tiếng thở ‘không bình thường’ của nó là biết nó đang làm gì rồi..cái thằng mắc dịch…Hồi sáng tới giờ?
-“Hả…nghe.. nghe.Thôi vầy đi..Tối nay con về tới rồi nói..Vậy đi ha”..Hắn không đợi Nhàn ừ hử liền cúp máy…Vừa nhấp lia chia vào miệng Thi vừa bóp vú nàng…Được một lúc,hắn ngừng…rút cặc ra,kéo quần lên,kéo phẹc mơ tuya quần lại..
-“Sao …không ‘ra’?” Thi kinh hải..lâu vậy mà vẩn chưa ‘ra’…Hắn mạnh thiệt,miệng ê ẩm và mỏi nhừ…Nàng lấy khăn giấy lau miệng.
-Lần tới ‘cưng’..bây giờ có việc phải làm…ừm..tối nay muốn về Cần Thơ không?Trưa mai trở xuống..Coi như đi công tác..
-“Cái gì ‘cưng’ cứ..Nói bậy nói bạ đi…cậu..lớn hơn Ngọc Hân mấy tuổi chứ?” Thi lườm..trong lòng thấy vui vui…Lúc nằm mơ thấy cùng hắn làm tình,tỉnh dậy,nàng cãm thấy hổ thẹn với Đương nhưng hôm nay,lần đầu cả hai quan hệ bằng miệng…Cãm giác hổ thẹn đã không còn.Bây giờ nàng lo lắng không biết sẻ ăn nói với chị Thu như thế nào đây?
-“Hi hi…Ừm..Nói với Ngọc Như,Thục Linh ..chuẩn bị…Anh phải ra ngoài…Em không cần đi.ở lại đây làm chuyện gì cần làm..tối nay mình về Cần Thơ.Trưa hoặc chiều mốt mới trở xuống.
-“ Xưng hô như vậy..Coi chừng quen miệng đó…” Thi ‘nhắc nhở’…Nghe hắn đổi cách xưng hô,nàng âm thầm sung sướng nhưng sợ hắn quen miệng lúc đông người.Dù sao quan hệ của nàng và hắn tuyệt đối phải giử bí mật…
-Nà…
-Hả..cái gì?
-Hi hi..Lúc nãy…Chị làm ‘phê’ thiệt…Không ngờ ha…Ây ui..đau..
Cần Thơ.
-“Cái thằng..nói cúp là cúp…bận lắm sao? Nhàn nhìn di động mắng..quay qua nhìn Dung…mĩm cười.
-Nó nói tối nay nó về…Chị yên tâm đi..Tôi đã nói với nó rồi..
-“Cám ơn..Cám ơn chị..” Dung ứa nước mắt…Nét điêu ngoa,kiêu ngạo mất hết rồi…Ngồi trước ‘dân phụ’ Nhàn,Chánh văn Phòng của Sở tài chánh rất khúm núm.Dung rúc cục mới biết thằng con bà không phải đá một cục gạch ven đường mà là một tấm thép hay nói đúng hơn là một tòa ‘Thái sơn’ hùng vỉ…Ai nghe đến đều không dám chọc vào thế mà thằng con bà tự mình nộp mạng vuốt râu cọp..Aiz…Cũng vì chuyện nầy mà bà bị ông chồng mắng xối xả ,Nghỉ cũng phải,người mà thằng con bà ‘vô lể’ thì ra là học trò của chồng bà ở Trường y dược..Việc nầy khiến ông vô cùng xấu hổ,nổi giận là phải rồi.

Muốn tháo chuông thì phải tìm người buộc chuông…Sau một buổi tối bình tâm suy nghỉ, Giám đốc Gia Kỳ lạnh lùng nên bà không dám nhờ chỉ còn cách cầu cạnh mẹ hắn…Chạy đôn chạy đáo dò hỏi mới tìm tới được Đức Lập công ty nhưng ‘lảo phu nhân’ không có ở đó,lại thêm một buổi vất vả nửa mới tìm tới được tới nhà..Dung cụ bị đầy quà cáp tới cầu cạnh..Bà biết người ta không cần đến những món quà nầy nhưng đó là lòng thành biết lổi của gia đình bà…
Dung thở phào khi nghe nói tối nay hắn về…Xem tinh hình chỉ còn có nước đợi…Biết làm sao bây giờ…Nhưng Dung không biết tối nay có thể trở lại đây để gặp hắn hay không,nghe nói hắn có rất nhiều ‘phu nhân’…Vì vậy lòng thấp thỏm…
-Như vầy đi..Chị để số di động cho tôi…Khi gặp nó,tôi gọi cho chị..” Nhàn một lần nửa tỏ ra rất hòa ái …
-“Vậy thì tốt quá..Trăm sự nhờ chị..Tôi xin phép..” Dung đứng dậy ra về..Nhàn tiển khách ra cửa,nhìn theo lắc đầu thở dài…Trong lòng có chút tự hào,thằng con thật oai phong a…Ây da..quên nửa… con Tâm có bầu rồi,giờ tính sao đây?không lẻ không chồng mà cái bụng ểnh lên?Phải coi nó tinh sao mới được…Cũng may là mình có uống thuốc.
Cao Lảnh…

Ở Đồng Tháp Công Ty xây dựng Hồng Ngọc là công ty lớn,có thể nói là niềm tự hào của người Đồng Tháp vì đó không phải là đầu tư của nước ngoài mà là của người Việt ở Đồng Tháp nầy.Thường thì người ta chỉ đề cập đến ‘Hồng Ngọc ‘nhưng ai cũng biết Công Ty nầy bao gồm cả 3 công ty Thắng Lợi Đống Đa Trường Sơn..Nói tóm tắt Công Ty Hồng Ngọc là công ty mẹ…
Xế chiều hôm nay,người Đồng Tháp sửng sốt khi nghe tin Công ty Hồng Ngọc đăng bản ‘bán’ vì có vấn đề tài chánh.Nếu không có ai mua thì Công ty Hồng Ngọc sẻ phải đóng cửa dẹp tiệm…Như vậy thì sẻ mất khoảng 400 việc làm…Đang làm việc,có đồng lương ổn định,nay sắp mất việc khiến người của công ty thấy lo ngại…Có người thắc mắc…Công ty đang phát triển tốt mà,sao bổng dưng tài chánh có vấn đề chứ,chắc là có gì mờ ám đây…Lại có người tỏ ra hiểu biết…À phải rồi..Cái vụ cột đèn kia nghe nói là huyện đã truy cứu.nếu không làm lại thì Tổng Giám đốc sẻ vào khám bóc lịch vi cái tội công trình không chất lượng..Cho nên phải bán lấy công ty để đền bù.Nói tóm lại Tổng Giám đốc Hồng Ngọc kia khổ rồi…Ui cha..người đẹp như vậy mà vô tù thì mấy thằng cai tù thiệt là sướng cặc nha…Cứ nứng cặc là đem ra đụ…

Ngồi lê đôi mách,trong giờ giải lao.Một đám dâm dê đang bàn chuyện…
-“Không thể nào đâu…Cô Hồng Ngọc kia là con gái nuôi của Trưởng ban Đồng mà…Có lý nào ông ta để con gái nuôi ngồi tù chứ” Một người ngờ vực…
“Anh biết một mà không biết mười…Trưởng ban Đồng là người thanh liêm chính trực,tận tụy vì người dân làm việc…Cho nên từ lúc biết con mẹ Hồng Ngọc gian trá nên đã nhất đao lưỡng đoạn,cắt đứt quan hệ rồi…Còn nửa nha..Nghe nói là ông ta đã vận động cho bạn bè để mua lại công ty Hồng Ngọc,như vậy thì chúng ta sẻ không mất việc..” Một người khác chứng tỏ mình tường tận.
-Á đù…Có thiệt không cha nội..Đừng xạo lồn làm tụi tui mừng hụt nha…
-Mấy cha biết con cặc gì,chờ đi rồi coi…

Thu Lan đi một vòng nghe ngóng tinh hình…Thầm đắc ý…Tin nầy là do nàng theo lệnh mà phát tán ra..Nhưng không phải là tin đồn mà là sự thật..Trưởng ban Đồng nói là sẻ vận động bạn bè mua lại.Mọi người sẻ không sợ mất việc nhưng nàng biết,bạn bè cái gì chứ,chính là ông ta mua lại.Nàng không hiểu tại sao Trưởng ban Đồng phải làm như vậy nhưng ông ta có cái lý của ông ta…Nàng hy vọng lúc đó nàng sẻ không còn là nhân viên làm việc ở quầy tiếp tân nửa…Tổng giám đốc thì không dám nhưng một chức vị Giám đốc của phòng nhân sự là cái chắc rồi…
-“Cô nói 400 tỷ?” Nghe Tuyết nói…Hồng Ngọc sửng sốt…Lảo già kia chịu bỏ ra 400 tỷ để mua lại Công ty nầy sao?
-“Ừm…Chúng tôi đã có kế hoạch.Cô cứ tin tưởng làm theo là được,anh ấy bảo đãm xong chuyện nầy cô sẻ không sao còn có tiền.Giàu sang lên xe xuống ngựa như trước thì không được nhưng suốt đời không cần lo lắng ngày hai bửa cơm…” Mĩm cười, Tuyết nhìn Yến ,nàng nhớ nguyên văn hắn nói là như vầy :’ Giàu sang lên xe xuống ngựa như trước thì không được bảo đãm tuổi già không cần lo lắng…Hắn làm như Hồng Ngọc già lắm vậy.Thiệt là…
-“Hy vọng là được như vậy”…Hồng Ngọc thở dài…Sau lần nầy, nàng chỉ mong được yên thân sống yên bên người thân.
Ngay lúc nầy di động của Hồng Ngọc để trên bàn rung lên…Liếc nhìn màn hình nàng để ngón trỏ lên miệng…Mọi người liền im lặng…Nàng bắt máy,bấm nút ‘speaker’…
– Ba nuôi…
-“Hồng Ngọc…Xảy ra chuyện lớn như vậy sao không nói cho ba biết chứ…Con có còn coi ông già nầy là ba nuôi không..Aiz…”Tiếng của Trương ban Đồng nghe ra rất ‘hối tiếc’
-Ba nuôi à…Mấy năm nay con cãm thấy mệt..sẳn dịp nầy con bán công ty..lấy chút tiền đi di dân…

-Ừm..phải phải…Ba cũng thấy vậy cho nên đã tính toán cho con rồi…Là như vầy,ba có người bạn muốn mua Hồng Ngọc..à không Ha ha…Là công ty Hồng Ngọc với giá 30 tỷ.Ba thấy giá cũng hợp lý lắm.Cho nên gọi cho con nói cho con biết để con mừng,con không cần phải lo lắng nhiều.
Hồng Ngọc,Lam Điền,Vệ Lan.Tuyết Yến nhìn nhau mĩm cười,sau một hồi đi vòng vòng cuối cùng lảo sắp ló đuôi..Tuyết đưa ngón tay lên môi ngụ ý Hồng Ngọc đừng nói gì…

-Sao không nói gì vậy..a lô…
-“Vậy cũng tốt…Ba nói với họ con bán Công Ty Hồng Ngọc và 3 công ty Thắng Lợi Đống Đa Trường Sơn với giá 400 tỷ…”
Trong điện thoại,giọng nói Hồng Ngọc ‘bi thương’,miển cưởng’ nhưng trên nét mặt nàng và 4 mỷ nử đang hiện diện có ý cười trong ánh mắt.Đây là một phần tài sản của lảo để nàng đứng tên,bây giờ lảo phải bỏ tiền ra mua lại với cái giá trên trời…Thật là đau hơn bò đá…Rất tiếc là không thể thấy mặt lảo lúc nầy ra sao…
-“Hồng Ngọc…Lúc nầy không phải là lúc nói đùa…” Giọng lảo nghiêm túc,có phần uy hiếp…
-Ba nuôi.Lúc nầy con nghiêm túc hơn bao giờ hết…Dưới 400 tỷ là không được…
-“Ha ha..Vậy chúc con may mắn…”Lảo cúp máy…
-“Yên chí đi…Anh ấy không phải tính toán một mình..Còn có Phó Loan bên cạnh…Chắc chắn sẻ không có vấn đề gì đâu…” Tuyết thấy trong ánh mắt của Hồng Ngọc có sự lo âu,nàng liền trấn an…
-“Tôi cũng hy vọng như vậy” Hồng Ngọc gật đầu…

Đồng cúp máy..mĩm cười…Cầm ly Whisky có nước đá hớp một ngụm,,hai mắt lim dim,dáng vẻ vô cùng hưởng thụ…

-“Ông còn thảnh thơi ha…Con đỉ nầy chánh thức ra mặt phản rồi…”Diệp ngồi đối diện,nghe được cuộc điện đàm giửa hai người…Bà tức giận,công ty Hồng Ngọc bà có ba phần vốn chẳng lẻ nào để con đỉ kia nuốt?cũng tại cái lảo già dâm dục nầy hết.Thấy lồn tơ thì đầu óc mê muội,bây giờ thì hay rồi…
-Bà đúng là vú bự nảo teo mà…Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi.Mình làm chuyện nầy nhất định không được để cái đuôi ở đằng sau cho nên để nó đứng tên…Bà nói nó phản?Hắc hắc hắc..Bà không hiểu đâu..là tôi ép nó phản…
-“Hả?Là ông ép nó phản?Tại sao?” Diệp sửng sốt…
-“Hôm nay cột đèn..ngày mai cầu sụp…Tôi đâu có nhiều tiền để cứu chứ..Tiền chùa sao” Đồng nhún vai…
-“Ha ha..hiểu rồi..Vậy mà tôi tưởng ông mê mẩn cái lồn tơ của nó chứ…” Diệp lườm..Giọng có chút oán giận
-Hắc hắc…sao thô tục vậy..Bà thiệt là…
-Tui với ông quen nhau mấy chục năm rồi,ông biết tui..tui biết ông…giửa tui với ông cần gì màu mè khách sáo chứ…Mình nghỉ sao nói vậy…
-He he..Vậy thì phải…Ây..Cũng lâu rồi ha..Hôm nay bà thổi tui một cái coi…
-“Sao hả…Không có con Hồng Ngọc…khó chịu lắm à…” Diệp cười lẳng lơ…
-“Không phải..là bà nói đó mà…Giửa tui và bà nghỉ sao nói vậy..He he…Tui muốn bà thổi một cái thôi mà…”Đồng cười dâm…tự đưa tay kéo phẹ mơ tuya quần xuống…chỉa cặc ngay miệng Diệp…Hôm nay tự dưng nói chuyện một hồi,nhìn cái miệng Diệp.lảo nứng cặc muốn tìm cãm giác củ …
-“Ây..khoan..có mùi..ông ở dơ quá vậy…” Cầm cặc lảo …định ngậm vào nhưng Diệp nhăn mặt.
-Dơ gì chứ..Hồi sáng giờ đi đái mấy lần..Sạch sao được mà sạch..Chùi đi…lẹ lên.
Diệp lấy khăn giấy thấm nước chùi đầu cặc rồi hả miệng cho lảo đút vào…Cả hai như là ôn lại kỷ niệm xưa…Đồng vẩn còn máu dâm nhưng thường là không trụ được lâu.Lảo cầm đầu tóc bà nắc vừa nắc vừa nghỉ đó là cái miệng của Hồng Ngọc…Diệp thì đang tưởng tượng đó là con cặc của thằng con út…
‘Ahhhh’ “nuốt..nuốt…Đừng nhả ra..” Hai tay lảo xiết đầu tóc Diệp,nhấn con cặc sâu vào…

Rồi cũng xong…Cho lảo bắn hết, Diêp tiếp tục cùng lảo trò chuyện rất tương đắc… Diệp rất để ý đến dư luận.Bà phục người tình củ sát đất,lảo tính toán như thần…Cái vụ Công ty Hồng Ngọc rao bán vậy mà lảo cũng hưởng được không ít tiếng thơm…Nếu cứ tiếp tục như vậy,năm tới khi Bí Thư Đàm Quốc Bảo về vườn…Trưởng ban Đồng cho dù không tranh được vị trí số 1’ thì củng sẻ là vị trí số ‘2’ và bà sẻ là một Phó Chủ tịch Tỉnh..Nghỉ tới đó Diệp thấy vui vui
-Bên ngoài bây giờ ai cũng nói tốt về anh…Coi bộ năm tới chức Bí Thư…
-“Suỵt..Tai vách mạch rừng…Phải tuyệt đối cẩn thận..Ít bàn tới chuyện nầy thì tốt…”Đồng ngăn Chánh văn phòng Diệp..không cho bà ta nói hết,gương mặt lảo rất vui vẻ.Mọi chuyện đi theo chiều hướng lảo tính toán.
-“Hi hi..Sợ cái gì chứ..Ở đây chỉ có tui với ông thôi mà…À..nói tới mới nói nha..ông cho con Hồng Ngọc kia ăn ngập mặt..tới lúc phản là trở mặt một cái cụp..ông không tức sao?” Diệp oán giận…
-“He he…Vậy thì phải.” Ngay lúc nầy tiếng di động vang lên…Trưởng ban Đồng có hai máy…Chỉ có những người đặc biệt mới biết số nầy…
-“Thôi tui về làm việc…Có tin mừng gì nhớ cho tui biết…”Diệp đứng lên mở của bước ra ngoài,bà biết khi máy di động đó reo là lảo lảnh đạo gọi tới,bà không nên ở lại…Có những chuyện ,biết càng ít thì càng có lợi…
-“A lô..Lảo lảnh dạo…” Đồng bắt máy,tuy chỉ có một mình lảo trong phòng nhưng lưng lảo hơi cong ..nét mặt vô cùng thành kính…Chứng tỏ người gọi đến có địa vị cao hơn lảo nhiều…
-“Chuyến hàng kỳ nầy trị giá 50 ngàn tỷ tuyệt đối không thể sơ sót…Tôi gởi cho anh 4 người để đề phòng bất trắc…Ngày mai anh cho người trước họ ở sân bay Trà Nóc…Chuyến bay đáp lúc 18 giờ…” Giọng trong điện thoại lạnh như sương…Là tiếng nói của một người đàn bà…
-“Lảo lảnh đạo cứ yên tâm..Sẻ không có sai sót gì..” Đồng trịnh trọng cam kết…
-Được vậy thì tốt…xảy ra chuyện gì..Anh gánh không nổi đâu..
Người bên kia cúp máy….Trưởng Ban Đồng rùng mình…Nhưng vài giây sau đó,lảo bình tỉnh trở lại…Mọi việc đã nằm trong lòng bàn tay..

Như thường lệ.Sau khi làm đủ công việc liên hệ để tìm hiểu nguyên nhân cái chết của nạn nhân…Bác Sỷ Pháp y Nguyển Tấn Bình trở về văn phòng của mình và đang làm bản báo cáo gởi cho CA thành phố.Đại Tá Trưởng CA đang chờ bản báo cáo…Mình không thể chậm trể được…Phát hiện hôm nay khiến Bình chấn kinh.Nguyên Phó Chủ tịch Tỉnh đức cao trọng vọng vậy mà ‘ấy’ con dâu…Aiz…Thời buổi này chuyện gì cũng có thể xảy ra được…Nhưng đây là một vụ án mạng kép…Cả hai đều bị giết sau khi ‘xong’ chuyện…Bình vừa làm báo cáo vừa suy nghỉ làm sao dùng từ thích hợp..Bình viết:
‘Nguyên nhân tử vong của nam là bị chết ngộp do một vật mềm có thể là cái gối đè lên..
‘Cộc cộc cộc..’ Ngay lúc nầy có tiếng gỏ …Bình đứng lên đi ra mở cửa…
-“Bác Sỉ Bình…”Có người gởi ông cái thùng nầy…” Cô ý tá đưa cho Bình một cái thùng,gói kỷ bên ngoài có bọc một lớp giấy gói quà thường dùng trong mùa Giáng sinh…
-“Hả?của tôi?” Ai gởi vậy…” Bình nhìn dáo dác…
-“Cô ta đi rồi…Nà..coi chừng nha…Tui mét vợ anh đó…” Cô y tá trêu đùa…
-“Bậy bạ..Hi hi..Cám ơn…”Bình ôm thùng đem vào văn phòng…tháo giấy,mở thùng ra…Bên trong lại có một cái thùng nhỏ hơn…nhưng không gói giấy hoa…
-“Ha ha…Cái gì đây”…Bình mở ra…sửng sốt…Tim đập thình thịch…

3.8 17 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
1 Comment
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments
Le Thao

Admin đẹp trai ơi, khi nào có chap mới”

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x