Thằng Đức

Chương 329

trước
tiếp

Tú Nhi và Phương Linh đều là Biên tập viên mỷ nử của đài truyền hình Cần Thơ và Đồng Tháp nên rất được ái mộ. Cả hai đều có kênh youtube và Facebook riêng để thỉnh thoảng ‘live stream’ giao lưu cùng khán giả.Tuy bây giờ Tú Nhi đã ra ngoài đãm nhiệm Phó Tổng giám đốc của một công ty đang phát triển nhưng số người ái mộ nàng vẩn không giảm.Đặc biệt hôm nay nàng hợp tác với Phương Linh để cùng lên sóng cho nên khi vừa mới bắt đầu,số lượng người xem rất nhiều và dần dần tăng chóng mặt.Mười lăm phút đầu ,số lượng người xem đã gần trăm ngàn và vẩn tiếp tục tăng mạnh.Chủ đề của buổi thảo luận hôm nay là một vấn đề đang rất ‘hot’ đó là ‘Tự do ngôn luận’ trên mạng xả hội .Lấy ví dụ tiêu biểu là chuyện cứu trợ miền Trung’ lình xình gần đây…
-“Tú Nhi từ Cần Thơ và…“ Mĩm cười nhìn Phương Linh
-“Phương Linh của Đồng Tháp xin kính chào tất cả quí vị khán thinh giả thân thương trên khắp cả nước…”

Mở đầu cho buổi phát sóng,Tú Nhi ,Phương Linh xuất hiện trên màn ảnh,cả hai duyên dáng đẹp rung động lòng người.Tú Nhi giới thiệu khách mời cho buổi trực tuyến hôm nay.Tất cả đều là ‘thứ dử’: Bí Thư Hải,Chủ Tịch Vân,Phó Chủ Tịch Thảo của Thành phố Cần Thơ .Phó Chủ tịch Học Hửu,Trưởng ban tuyên giáo Tố My của Hậu Giang và đặc biệt có sự xuất hiện của Bí Thư Ngọc Lệ và Phó Chủ Tịch của HàTỉnh.Lại còn có Bác Sỉ Ngọc Lan.Giám đốc Sở Y tế Đồng Tháp.

Liền có người đặt câu hỏi tại sao lại có Bác Sỉ Ngọc Lan,Phương Linh lập tức trả lời ‘Bác Sỉ Ngọc Lan là con gái của Lệ Bí Thư và cũng là một trong những người trên tuyến đầu của đợt cứu trợ năm ngoai ở Hà Tỉnh’.Là một trong chứng nhân hùng hồn cho sự việc.
-“Phương Linh nầy..Năm ngoái bạn là người đã từng theo sát phái đoàn cứu trợ..hihi .phải nói là từ ‘A’ đếb ‘Z’..Bạn có cãm nghỉ thế nào về những lời nói trên mạng gần đây?
-“Hi hi…Chỉ có 4 chử thôi trong cụm từ ’Thật là hoang đường’.
-“Bí Thư Lệ..Chủ Tịch Diểm,hai vị là quan phụ mẩu của Hà Tỉnh..Hai người nghỉ sao về cụm từ nầy?” Tú Nhi tạm thời quay sang Lệ và Diểm…Nàng dẩn dắt chương trình khéo léo và sinh động.
-“Ha ha…Trước hết xin chào tất cả.Tôi từ Hà Tỉnh vào đây mục đích chính là thăm đứa con gái Ngọc Lan đang công tác tại Sở Y tế Đồng Tháp. Ngọc Lan,nó cũng là người đã từng đồng hành với cô Phương Linh đây trong suốt quá trình cứu trợ..Nói thiệt nha..Mấy ngày nay tôi thiệt là bất mản với những lời vu khống bịa đặt vô căn cứ không bằng chứng,mở miệng nói bừa của số người đã khởi động câu chuyện nầy…” Lệ Bí thư sắc mặt nghiêm túc,không hài lòng.
-“Về phần Cần Thơ…Có người đã tìm ra là đầu đuôi câu chuyện nầy xuất phát từ Cần Thơ..Bí Thư Hải…Chủ Tịch Vân…Hai người nghỉ sao?Hi hi…Lady first…Chủ Tịch Vân,Bà có ý kiến gì?” Tú Nhi hỏi
-“Hi hi Ha ha… Mọi người cười ồ.Bí Thư Hải dỉ nhiên tỏ ra rất phong độ.Liếc nhìn máy tính trước mặt,gần nửa triệu người đang xem khiến lảo kinh hỷ..’Má ơi..nhiều dử vây sao?’ Không phải là lần đầu lảo có những buổi trực tuyến như thế nầy nhưng tối đa chỉ có hai hoặc ba ngàn người trực tiếp theo dỏi,được như vậy là hảnh diện lắm rồi.Bây giờ xấp xỉ nửa triệu..Bởi vậy tỏ ra rất lịch thiệp,trí thức,từ tốn…Hướng về Chủ Tịch Vân,lảo đưa tay ra,mĩm cười,ngụ ý mời phát biểu trước.
-“Qua sự kiện lần nầy…Tôi nhận thấy có người hình như không hiểu rỏ cụm từ ‘Tự do ngôn luận’ hoặc là không muốn hiểu mà lợi dụng khái niệm nầy để tạt nước bẩn vào người khác…Hướng dẩn sai lầm dư luận quần chúng với ý đồ..có thể nói là không trong sáng…Nói một cách cụ thể nha,tuy người khơi nguồn của chuyện nầy không nêu danh tánh nhưng hầu như mọi người chúng ta đều hiểu người bị tấn công là ai…Chuyện nầy không thể chấp nhận được…”Nói tới đây Vân ngừng…nhìn Bí Thư Hải,ngụ ý để lảo tiếp lời.
-“Năm ngoái,Thành Phố Cần Thơ đã nhịp nhàng phối họp với Hậu Giang thông qua Trần Đức ..Cùng tiến hành công tác cứu trợ..Tất cả đều rất minh bạch…Chi thu đều rất rỏ ràng..Sẳn đây mới nói nha,phải nói là chi nhiều hơn thu…Chuyện nầy tôi nghỉ Chủ Tịch Học Hửu và Trưởng ban Mi của Hậu Giang cũng với Bí Thư Lệ và Chủ Tịch Diểm có thể làm chứng..Aiz..vậy mà…” Ra vẻ tiếc nuối,Hải lắc đầu ngừng một chút.

Lương Học Hửu gật gù, tằng hắng mấy cái.

-Đúng là như vậy,chi nhiều hơn thu,khác biệt gần 6 tỷ,lúc đó tôi thấy kỳ quái,nhờ Thư ký và phòng tài chánh duyệt lại mấy lần,kết quả đều không thay đổi.Ngay sau đó tôi có liên lạc với Chủ tịch Diểm ngoài Hà Tỉnh để được xác nhận một lần nửa…Không có sai lầm nào hết,chi nhiều hơn thu..ha ha,cuối cùng Trưởng ban Mi tiết lộ thì ra là Trần Đức là đại gia,hắn bỏ tiền túi để trả phí tổn trải nhựa cho con đường và tu sửa trường học ở thôn…
-“Là Thôn Tân Thắng” Diểm mĩm cười nhắc nhở.
-Ờ…Đúng rồi là thôn Tân Thắng.
-“Đừng nói chuyện làm đường nửa,đã là quá khứ rồi,nói hiện tại đi,hiện nay ở trạm y tế Thôn,chi phí thuốc men và lương bổng của số y tá làm việc ở đó mổi tháng cũng hai,ba trăm triệu vẩn là Trần Đức trả đó” Chủ Tịch Diểm nói thêm vào.
-“Có chuyện nầy?” Trưởng ban Mi sửng sốt…
-“Trưởng Ban Mi không biết cũng không có gì lạ,cái nầy con gái tôi Ngọc Lan và cô phóng viên Phương Linh là rành nhất” Lệ Bí thư gật đầu.Mọi người đưa ánh mắt nhìn Ngọc Lan,Phương Linh.Cả hai không hẹn mà đồng thời nhớ lại lúc hắn cỏng bé Hiền con chị Lượm trên đường đi vào thôn..Nơi đó mà tình yêu bắt đầu.
-“Bác Sỉ Ngọc Lan…Phương Linh nói chị là một trong những người trên tuyến đầu,chị có đồng ý với Phương Linh…Hi hi..Chị nói vài lời đi
Tú Nhi dẩn dắt,Ngọc Lan và Phương Linh cùng kể…Câu chuyện làm chuyện tốt mà không để tên và cũng chưa bao giờ kể công nhưng lại bị chụp mủ nhám tay mờ ám khiến mọi người cãm động.Không ai để ý đến số lượng người xem trực tuyến xấp xỉ nửa triệu…Nhiều lời bình với khối trái tim đỏ.
Lời khen ngợi càng nhiều thì lời chửi rủa cho kẻ xấu mồm càng nhiều…
Đồng Giao ,Thụy Vủ .Thanh Nhả tuy không tham dự trực tiếp nhưng cũng là một phần tử bên lề của buổi trực tuyến đến lúc cuối,nhìn màn hình lòng hoan hỉ khi thấy số người theo dỏi đã vượt quá nửa triệu rồi.

Cao Lãnh.
Cùng lúc này, Đức Chủ tịch đang đi đến trong phòng họp.Thông thường đúng ba giờ họp thì kém 5 phút mọi người đã có mặt đông đủ,Chủ tịch và Bí Thư đến đúng ba giờ.Đây là quy luật bất thành văn…2 giờ 59 phút,Bí Thư Nga và Chủ tịch Đức xuất hiện cùng lúc ngay cửa phòng họp.Mặt Nga nghiêm trang nhưng đượm nét hồng, nhớ lại sáng nay,trong văn phòng nên không dám nhìn thẳng vào mặt hắn nhưng thì hắn tỉnh bơ .mĩm cười,nhìn nàng .
-Bí Thư..Chị khỏe
-“Ừm..ừm khỏe” Nga lí nhí ậm ừ,đi nhanh như ma đuổi vào phòng họp,Đức bước theo,nhìn sau lưng nàng mĩm cười.Hắn cãm thấy nàng thật thú vị.

Phiên họp của Ủy Ban nhân dân huyện.Chủ Tịch HDND Mai Văn Trường và Bí Thư Nga là do hắn mời vì có chuyện đặc biệt cần hai người có mặt nhưng lại không thấy hai Phó Chủ tịch huyện và Chánh văn Phòng…Điều nầy rất không binh thường,Trưởng CA Xuân Mai nhìn hắn,ánh mắt có ý cười ,nhè nhẹ gật đầu.Chỉ có hắn mới hiểu được nàng muốn truyền tín hiệu gì.

-“Ba giờ rồi..Chúng ta bắt đầu họp” Đức nhìn đồng hồ,thấy đúng ba giờ liền tuyên bố buổi họp bắt đầu.Ngay lúc nầy,Hai Phó Chủ Tịch Hửu Cơ và Nguyển Thông cùng Chánh văn phòng Bân bước vào,vừa đi vừa nói cười rất tương đắc,cả ba đang nói về trận banh đấu tối hôm qua.Nhìn nét mặt thản nhiên của Đức Chủ tịch,Mai văn Trường thầm nghỉ chắc sắp có phim hay coi…Nhìn ra có người muốn gây hấn,Nga nhíu mài.Các Trưởng phòng hai mắt dán lên màn hình của máy laptop như là rất bận rộn nhưng thật ra đang vểnh tai nghe ngóng chung quanh.
-“Ây chết..ha ha…Ba người chúng tôi mãi mê bàn chuyện trận banh nên suýt chút nửa quên đến họp,cũng may là anh Bân sực nhớ..Ha ha..Xin lổi nha…”Thông nói ‘xin lổi’ nhưng nét mặt vô cùng vênh váo.
-“Trể năm phút thôi mà..Có vấn đề gì lớn chứ…Ha ha…” Hửu Cơ làm ra vẻ kẻ cả…Hắn và Thông tin tưởng Đức đang ngồi trên đống lửa,trên Tỉnh,Trưởng Ban Đồng là tổ trưởng của tiểu tổ điều tra đặc biệt.Ông ta sẻ tha cho nó sao?Không phải là 90% mà là 100% …Nó chết chắc rồi.Nghỉ như vậy nên Cơ thì không cần nói vì đã không thuận mắt với nhau từ ngày đầu,về phần Thông,hắn thấy mình không cần phải nịnh bợ nửa…vì vậy giọng bắt đầu bố láo,khiêu khích.

-‘Ha ha..Không sao..ngồi đi” Đức Chủ tịch mĩm cười,nhìn Xuân Mai… khẻ gật đầu,nàng hiểu ý lấy di động gởi hàng ‘text’ ra ngoài…
-“Ha ha.Thấy chưa..Tôi đã nói là không sao mà..” Thông,Cơ đắc ý…ngồi xuống vị trí của mình…
-Được rồi.Chúng ta họp…Hôm nay tôi có chuyện muốn tuyên bố.Quyết định nầy đã được thông báo với Bí Thư Nga và Chủ tịch Trường là tôi quyết định truy tố công ty Hồng Ngọc .Họ phải chịu toàn bộ trách nhiệm về cột điện trên tuyến đường mà họ đã thi công.
-“Chủ tịch huyện..Quyết định này hồi nào sao tôi không biết vậy?Phó Chủ Tịch Cơ,Chánh văn phòng Bân…Hai anh có biết vụ nầy?” Thông chau mày ra vẻ kẻ cả.

Mọi người trong phòng họp biến sắc…Bầu không khí trở nên căng thẳng.Thủy liếc nhìn Thi ngồi sau lưng hắn,tuy Thi có nói sẻ không có gì ầm ỉ nhưng Thủy vẩn hồi họp. Nga nhíu mài,nàng chưa tiện lên tiếng nhưng nàng tin tưởng hắn có cách đối phó hai con cáo già nầy.Mai Văn Trường khâm phục nét mặt binh tỉnh giả trư ăn hổ của Chủ tịch Đức,nếu lảo không đích thân nhìn thấy bức hình kia thì có lẻ lảo nghỉ mình và hắn đi chung một xuồng rồi.Trường nhìn em gái Mai Thanh Phương,cũng là Trưởng phòng kinh tế hạ tầng của huyện,khẻ mĩm cười,trấn an nàng.Hồi trưa này,Mai Thanh Phương tuy đã nghe anh mình nói ‘trời sập xuống cũng không sao’ nhưng nàng nghe vậy thì biết vậy chứ trong lòng rất lo lắng…Kẹt cái là nàng gặn hỏi mà lảo cứ làm ra vẻ ‘bí mật quốc gia’..Không chịu hé miệng.
-“Không..Tôi không có chút ấn tượng về vụ nầy.anh thì sao…anh Bân” Cơ ra vẻ trâm ngâm nghỉ ngợi.
-“Không..Tôi cũng không rỏ” Bân hàm hồ đáp…
-“Tôi thông báo với các Trưởng phòng của huyện…Không phải thông báo với các người .”Đức mĩm cười.
-“Chủ tịch Đức..Cậu nói vậy là có ý gì…Quyết định là tập thể quyết định chứ không phải là một cá nhân nào đó” Thái Hửu Cơ trầm giọng.
-“Câu nầy rất đúng nên tôi hoàn toàn đồng ý” Thấy Thái Hửu Cơ ‘phất cờ’,Nguyển Thông liền hò reo.
-“Rất tiếc là hai người không thuộc vào tập thể ở đây…Nên tôi không cần hai người có đồng ý hay không..Nói như vậy hai người có hiểu chưa?” Đức nheo mắt…Vẻ khinh thường.
-“Hoang đường..Hai người chúng tôi là Phó Chủ tịch huyện ..Cậu đừng quên.” Thông nheo mắt nhếch miệng cười với vẻ rất coi thường.
-“ Ha ha…Sắp không phải rồi” Ngả lưng vào thành ghế,Đức nheo mắt cười mỉa,thái độ rất bá đạo…Đối với hắn,người ta lịch sự thì mình tao nhả,người ta cà chớn thì mình thô bỉ,muốn chơi?bố sẻ chơi tới bến với chúng mày.Gặp bố mà giở quẻ là chúng mầy chỉ có nước ‘đổ lệ khi thấy quan tài’…
-“Ha ha…Chuyện nầy không phải cậu có thể làm chủ được..”Cơ cũng cười cười khinh thường.
-“Ha ha..Dỉ nhiên rồi… nhưng mà…” Đức cũng cười…nụ cười ‘tiếu lý tàng đao’.
“Các người làm gì vậy?Đây là ủy ban nhân dân …”Thấy hai bên lời qua tiếng lại ,giương cung bạt kiếm… Bí Thư Nga liền nhắc nhở,nàng sợ không kiểm soát được tinh hình.Đàn ông nóng tinh,có khi nào đứng lên tay đấm chân đá thì thật là không hay.
-“Ha ha Bí thư Nga,chị yên tâm,tôi là người rất chừng mực…Chúng ta là người văn minh mà…ngay cả bắt bọn đầu trộm đuôi cướp nhất định cũng trong khuôn khổ của luật pháp.Hai người nầy…chậc ..chậc..” Hắn chỉ Thông,Cơ….bỉu môi,lắc đầu tắc lưởi..Ra vẻ vô cùng khinh thị.
Thái độ của hắn làm Thông,Cơ chột dạ…Ánh mắt giao nhau…Chánh văn Phòng Bân vô cùng khẩn trương.Lảo đang suy nghỉ đã có phải mình đã phóng lao quá sớm?
Ngay lúc này có tiếng gỏ cửa.Trước cặp mắt ngạc nhiên của mọi người,Trưởng CA huyện Xuân Mai nhanh chóng đứng lên đi ra mở cửa…Như là nàng biết ai đến vậy.
Cửa mở… Đại Tá Mai Thảo,Quyền Trưởng CA của Thành phố Cao Lảnh và Trung úy Đan Thùy cùng khoản 6 chiến sỉ CA… Mọi người nghi hoặc.Không biết đã xảy ra đại sự gì .Sao giống như là dẩn đội bắt người vậy?
-“Đại Tá Thảo…Có chuyện gì vậy?” Là lảnh đạo cao nhất ở huyện.Thấy có sự bất thường Bí Thư Nga lên tiếng hỏi.
-“Bí Thư Nga…Chúng tôi có đủ bằng chứng đến đây bắt giử Phó Chủ tịch Thái Kiêm Cơ về tội hiếp dâm cách đây hai năm…Trung úy Đan Thùy..còng Thái Kiêm Cơ lại..” Mai Thảo từ tốn nói…Nàng theo thủ tục thông báo với Bí Thư một tiếng,sau đó Bí Thư phản đối hay chấp thuận thì không quan trọng…Nàng vẩn cho người còng tội phạm.
-“Các người nói bậy bạ cái gì đây..Bí thư..Tôi vô tội a…” Thái Kiêm Cơ kêu lên thảm thiết khi hai chiến sỷ CA quặt tay hắn ra sau và còng hắn với còng số ‘8’.Giờ phút nầy Thái Kiêm Cơ cãm thấy như trời đất sụp đổ.Hắn nhìn Thông với ánh mắt cầu cứu…ngụ ý nói…lúc nầy là giây phút môi hở răng lạnh,Thông cần lên tiếng ,nếu không ôm nhau mà chết thôi.
Thông làm sao không hiểu ánh mắt của Thái Kiêm Cơ,hắn trầm giọng.
-“Khoan đã..Có phải có hiểu lầm gì không?Các người đã điều tra kỷ chưa?Phó Chủ tịch Cơ là người tốt.Không thể nào đâu…”Thông nghiêm nghị nói.. nhưng vừa nói xong…đến lượt hắn đứng không vửng,muốn xỉu…Lổ tai hắn lùng bùng khi nghe Mai Thảo lạnh lùng nói.
-Phó Chủ tịch Thông,chúng tôi có đủ bằng chứng ông cố ý làm thất thoát tài sản nhà nước,xâm chiếm tài sản người khác…Đan Thùy…Còng luôn người nầy…
-“Các người nói bậy bạ gì đây..Ha ha..Hiểu rồi…Mấy người và hắn là cùng bọn…Trần Đức Ngươi tưởng ngươi còn làm như Chủ tịch lâu dài à?Bí Thư Nga,tôi bị oan…chị nên đứng ra phân xử cho chúng tôi.” Thông nhìn ra mình bị Đức ‘ra tay’ ,hắn la ó kêu oan…Tình hình vô cùng náo loạn.
-“Chuyện các người phạm pháp không có liên quan đến ai làm Chủ tịch huyện…Tôi không can thiệp được” Đả là người của hắn,Nga dỉ nhiên là đứng về phía hắn rồi,hơn nửa đây là chuyện phạm pháp mà,sao nàng có thể can dự vào được.
-“Nói nhiều làm gì..mang họ đi” Mai Thảo quát.
-“Ậy..khoan ..Chờ một chút…Ha ha…Ây da…Tôi nhớ rồi,mấy ngày trước thấy trên MXH có người nói bóng gió là tôi nhám tay tiền cứu trợ lủ lụt miền Trung…Lúc đó tôi nghỉ hay là làm y như thiệt đi,coi kết quả thế nào…Vì vậy tự tung tin mình sắp bị mất chức…Wow..Vậy mà các người cũng tin..Hi hi..Sorry nha…Chủ tịch Trường..Ông có nghe chuyện nầy chứ?
-“Ha ha…Thì ra là cậu…Có..Tôi có nghe tin đồn nầy nhưng ai mà nghe mấy chuyện ba xàm ba láp chứ…Ây da..anh Thông ,anh Cơ,hai anh không phải tin chuyện nầy đó chứ?” Văn Trường mĩm cười,đắc ý,mắt nhìn em gái :tin anh mầy chưa?

Thông mặt xám như tro tàn…Ngay lúc nầy.Phó Trưởng phòng Nhân, em hắn ,mặt hớt hơ hớt hải chạy vào…hắn gọi điện định báo cho anh mình biết những gì vừa thấy trên youtube nhưng Thông tắt di động vì đang họp ,vì vậy Nhân tất tả chạy đến đây đích thân muốn nói tin dử,đúng lúc thấy anh hắn và Phó Chủ tịch huyện Thái Hửu Cơ cả hai đều bị còng tay.Tuy tay không bị còng như anh hắn nhưng Nhân mặt xám như tro tàn khi viển ảnh của một tương lai u ám đang dần hiện trước mắt.
‘Bịch’…Chánh văn phòng Bân cãm thấy tối xầm mặt mủi…lảo ngả xuống bất tỉnh nhân sự…
-“Mau..mau..kêu xe cứu thương..” Nga hoảng hốt kêu lên…

Nhìn CA ‘hộ tống’ hai vị ‘đại lảo’ huyện ra xe tay trong còng số ‘8’,xe cứu thương thì chở Chánh văn Phòng đi bệnh viện .Bên trong UB huyện…Náo loạn cả một bầy…Mọi người không dám thở mạnh.Giờ phút nầy,ai cũng có ý nghỉ riêng.Đám người phe cánh của Thái Hửu Cơ và Nguyển Thông đang suy nghỉ tìm cách xóa quan hệ với hai người.Trái lại thân tín của Trưởng phòng Phương kích động,Phương là em gái của Chủ tịch Trường..Ai cũng nhìn rỏ Chủ tịch Trường và Đức Chủ tịch huyện vô cùng thân thiết.Như vậy thì Trưởng phòng Phương nhất định là người của Chủ tịch Đức rồi.Cũng như Thủy Trưởng phòng Tài chánh vậy.
Tuyết Hoa nghe Chánh văn Phòng Bân ngả xỉu vì bị ‘đột quỵ’,ngoài mặt ra vẻ ‘đau thương’ nhưng trong lòng nở hoa…Bức hình kia làm nàng giử vửng niềm tin.Bây giờ hy vọng xóa được chử ‘Phó’ lớn hơn bao giờ hết.
Ánh mắt bài xích Thơ,Chi cũng biến mất,thay vào đó là ánh mắt thân thiết và nụ cười hửu nghị.Thư ký Thi thì khỏi nói rồi,gần đến giờ tan sở có người mang cà phê đá đến mời mọc hoặc trái cây để trên bàn.
…Đời là vậy,con người rất thực tế…Thi lắc đầu.Chợt nghỉ lúc hắn cầm tay nàng hôn..Thi thầm mắng ‘Tên mắc dịch..Sao gan vậy?..Nàng không biết nên nói với con Thủy không nửa..Aiz..Không được,đây là bí mật giửa nàng và hắn…Coi như hắn bốc đồng làm bậy bạ.
Cùng lúc nầy,trong văn phòng của Trưởng Ban Đồng cũng có buổi họp đầu tiên của tiểu tổ điều tra về sự việc lình xình tai tiếng của Chủ tịch huyện Lấp Vò Trần Đức.Sở dỉ Tỉnh ủy rất đặc biệt coi trọng vụ nầy là vì Trần Đức là cán bộ được trên đặc biệt bồi dưởng,nên mọi việc cần được minh bạch.Nếu không làm rỏ ràng thì Chủ tịch Đức sẻ rất khó kăn trong việc điều hành bộ máy…Trưởng ban Đồng nói rất nghiêm túc.Nhìn mặt lảo ai cũng tưởng lảo rất chí công vô tư…Diệp cười thầm.Hiện nay trong lòng bà rất vui vẻ.Trưởng Ban Đồng là con cáo già,đưa 1 tên Chủ tịch huyện vào lò đốt thì có gì khó khăn chứ…
Ai cũng nhìn ra Trưởng ban Đồng rất là sốt sắng trong công việc nầy,ông ta là tổ trưởng,tổ phó là chánh văn phòng Diệp,hai thành viên trong tổ là Giám đốc Sở CA La Định Quốc và Phó Chủ tịch Thái Vân Cơ.
-“Các vị…Buổi họp hôm nay là để định phương hướng và khuông khổ để chúng ta theo đó mà tiến hành công việc.Ừm..Tôi có ý kiến nầy.Trước hết chúng ta cho Trần Đức tạm thời nghỉ phép 5 hoặc 10 bửa hoặc nửa tháng..Các vị nghỉ sao?” Lảo nói xong,cầm ly tra lên,hớp một ngụm,đồng thời thầm quan sát thái độ của ‘phe địch’.Lảo biết hai người nầy là phe của hắn…Nhưng rồi sao chứ?Không phải là ngừng chức mà chỉ tạm thời thôi.Chỉ cần 5 hay 10 ngày là đủ để lảo có thời gian làm một số việc quan trọng.Thông thường khi một cán bộ bị điều tra thì trước hết là tạm đinh chức,nhưng lảo chỉ đề nghị là nghỉ phép,như vậy có gì không ổn?
-“Tôi thấy không nên làm vậy…Tốt nhất là chờ kết quả rồi mới tính đi.Chỉ căn cứ vào lời đồn trên mạng xả hội mà tạm ngừng chức của lảnh đạo huyện?quy tắc ở đâu?” Vân Cơ mặt ngoài không ‘hài lòng’ trong bụng đang cười thầm…Quả như là hắn đã đoán trước,lảo già nầy muốn thừa cơ làm loạn.
-“Chị hiểu lầm rồi,đây là nghỉ phép chớ không phải là ngừng chức” Chánh văn phòng Diệp ‘giải thích’ lý lẻ.
-“Có khác biệt sao?” La Định Quốc nãy giờ nhắm mắt ‘thiền’ bất thình lình gặn hỏi…Lảo cũng như Thái Vân Cơ, phát biểu ‘ý kiến trái chiều’ cho có lệ.Nếu không lảo Đồng thấy mọi chuyện quá thuận lợi sẻ nảy sinh lòng nghi ngờ.
-“Các người đừng tranh cải nửa,từ trước đến giờ,khi một cán bộ là đối tượng bị điều tra thì thường là tạm thời bị ngừng chức.Đằng nầy chúng ta chỉ đề nghị Trần Đức nghỉ phép.. Tôi đây làm việc công bằng chí công vô tư… Có vấn đề gì chứ”Ai muốn nói sao thì nói..Cứ theo lệ củ mà làm” Thấy hai người phản đối, Đồng sa sầm mặt.
La Định Quốc và Thái Vân Cơ ánh mắt giao nhau,nét mặt có ý cười…Cả hai không nói thêm nửa.
-“Được rồi,cứ quyết định như vậy,Chánh văn Phòng Diệp,chị ra một văn bản gởi cho Trần Đức,nói bắt đầu từ ngày mai,Chủ Tịch huyện tạm thời nghỉ phép hai tuần…Chờ chúng ta làm sáng tỏ vấn đề rồi mới có quyết định sau…”Giọng đầy khí thế Đồng Trưởng ban ra lệnh.
-“Ừm..được” Diệp sung sướng gật đầu..Cái gì nghỉ phép chứ…nghỉ dài hạn thì có.Một khi lảo Đồng ra tay,chuyện không hóa có,chuyện có cho dù là nhỏ như hột mè cũng sẻ biến thành đại sự.
Ngay lúc nầy tiếng di động của bốn người lần lượt kêu vang cùng Mọi chuyện đang diển biến theo chiều hướng tốt khiến Đồng cãm thấy vô cùng dể chịu,lảo mĩm cười bắt máy,
-“A lô..Tôi là Nguyển văn Đồng của Ban Tuyên Giáo…” Không biết lảo nghe nói gì,gương mặt trở nên lợt lạt,nụ cười tắt dần,trong khi Chánh văn phòng Diệp nghe điện thì hai mắt mở lớn,miệng há hốc…
-“Các vị…Tôi còn bận việc…Xin cáo từ trước’ …Tuyết Cơ vừa gọi,nói chuyện trên Youtube,Thái vân Cơ muốn về văn phòng mình để xem tường tận,liếc nhìn sắc mặt của Nguyển văn Đồng,nàng đã biết ít nhiều,muốn phá lên cười nhưng cố nhịn.
-Ha ha…Tôi cũng bận lắm,về trước nha..à nè..anh Đồng kiếm hôm nào ngồi xuống uống vài ly…Ha ha
‘Rầm’…hai người Vân Cơ,Định Quốc vừa rời khỏi…Một tiếng ‘rầm’ vang lên trong phòng,dưới sàn nhà,mãnh thủy tinh tung tóe,ly trà bị quăng mạnh vào tường bể nát.
Trưởng ban Đồng đang nổi điên…Chẳng những mọi toan tính đá hắn văng ra khỏi ghế Chủ tịch huyện đều thất bại ,hơn nửa lảo còn được tin công ty Hồng Ngọc chính thức bị khởi tố.
Chánh văn phòng Diệp run lên…Quen biết hăm mấy năm,lần đầu bà thấy Trưởng ban Đồng giận đến như vậy…

Thấy Đức im re trước nhưng lời châm chích của mình…Lâm Tú Quỳnh càng tin tưởng hắn sắp bay chức,nàng và con trai cùng đám đàn em về khách sạn nghỉ ngơi.Tâm trạng vui vẻ,nàng lim dim rồi ngủ thiếp đi cho đến trời xế chiều mới tỉnh giấc, vói tay lấy I pad .nàng hết lượn qua lượn lại khi thì trên Facebook khi thì nhảy qua Youtube xem chuyện xe cán chó,chó cán xe…Tú Quỳnh có chút hiếu kỳ với tiêu đề ‘Tự do ngôn luận’ trên kênh youtube của Tú Nhi ‘lai chim’ cách đây 2 giờ …Nghe chưa được 10 phút,Quỳnh ngồi bật dậy chụp lấy di động định gọi ra ngoài thì ngay lúc nầy có tiếng đập cửa…Tiếng Thành Long hớt hải vọng vô phòng.
-Má..thức dậy…mau lên..
-“Chuyện gì vậy?” Quỳnh xuống giường,ra mở cửa,thấy con mặt hớt hơ hớt hải,nàng cau mày.
-“Thái Kiêm Cơ và Nguyển Thông bị CA bắt rồi..” Nét mặt kinh hải Thành Long nói…
-“Hả?Tại …Tại sao?Mau…mau..mình về…”Sửng sốt một vài giây… Nhớ tới nụ cười của hắn lúc trưa nay khi nhìn mình…Chuyện vừa coi trên Youtube va chuyện con trai vừa nói…Đem xau lại với nhau.Quỳnh cãm thấy lạnh người, cuống quít hối thúc đám đàn em thu dọn hành lý hỏa tốc ra xe…Muốn biết chuyện gì đã xảy ra thì về tới Kiên Giang rồi tìm hiểu cũng không muộn.
Lâm Tú Quỳnh quá sợ hãi mà lo xa rồi…Đức Chủ tịch không rảnh mà đi làm những chuyện vô bổ,hắn đang trên đường đi về nhà …Cũng là căn biệt thự của Mỷ Chi ở Cao Lảnh nầy…So với căn biệt thự của Nancy tuy không lớn hơn nhưng hoành tráng hơn nhiều.Mỷ Chi thật là phú bà biết hưởng thụ …Mọi thứ đều xa xỉ.Cũng đúng,tiển rừng bạc biển để làm gì chứ?nếu không hưởng thụ cuộc đời?
Giửa phòng khách là một hồ bơi ăn thông với phòng ngủ rộng lớn,Có thể nói phòng khách hay phòng ngủ cũng được .Hai phòng chỉ cách nhau bức tường kiếng.4 vách hồ bơi đều có vòi nước chảy ra và có ánh đèn lung linh trong nước,cạnh hồ có quầy rượu,có thể ngồi trong nước mà nhâm nhi…Đặc biệt là nước trong hồ lúc nào cũng nóng.Dặc biệt là trên trần nhà đều là bằng loại kinh dầy,ban đêm có thể nhìn thấy trăng sao…Chung quanh phòng đủ loại hoa lá xanh tươi.
-“Wow!!! Đức trợn mắt há mồm…Trong đầu liền nghỉ nếu cả đám cùng nhau tắm tiên thì nơi đây là thiên đàng rồi.
-“Thấy sao hả?Có thích không?Theo ý của anh mà làm” Thấy hai mắt hắn mở lớn,miệng như chử ‘O’…Mỷ Chi đắc ý…Nàng nhớ có lần hắn nói mơ một cái nhà như thế nầy vì vậy theo ý của hắn mà căn dặn người thiết kế.
-Hay là bây giờ chúng ta tắm…Anh thích tắm truồng..hi hi.
-“Dỉ nhiên tắm là phải ở truồng rồi…” Vịnh Hà kế bên lườm…
-“Nhà quê!..” Bích Hà ‘mắng’..miệng tũm tỉm cười.
-“Hắc hắc hắc…vậy bây giờ mình tắm chung nha…”Hắn nói xong thoát y trần truồng như nhọng,nhảy vào hồ.Một lát sau,ba thân hình vệ nử bao quanh hắn,nô đùa…
-“Em có nói rồi..hi hi nhưng Ngọc Như và Thục Linh còn mắc cở…” Cạ vú mình lên ngực hắn,tay nàng lần mò trong nước,tìm đến cục thịt cứng ngắt giửa hai chân ,vuốt ve,sục lên xuống nhè nhẹ… Mỷ Chi rù rì trong hơi thở…
-Hi hi..Từ từ huấn luyện mà.Không gấp..không gấp.Từ từ sẻ quen thôi…
-“Hi hi.vậy cũng phải…Vậy anh huấn luyện đi..Càng đông càng vui…” Mỷ Chi cười hóm hỉnh…Nàng nó xong hớp một ngụm không khí,chui đầu vào trong nước..há miệng ngậm vào…Tuy không được lây nhưng nàng muốn cho hắn cãm giác đặc biệt..Ba chị em hình như đã bàn nhau trước,luân phiên môt người từ 20 đên 30 giây…
Trong phòng im lặng..Chỉ nghe tiếng nước chảy róc rách và tiếng rên rỉ,bên cạnh hồ bơi cũng là trong phòng ngủ xa hoa,bốn thân hình trần truồng .Ba chị em đại phú bà Mỷ Chi đang cùng hắn quấn quýt.Nhất long Tam phụng…

*
* *

-“Sao lại như vậy?” Thúy Liểu nhận được cúa gọi từ em mình,tin Thái Hửu Cơ bị bắt giam khiến nàng sửng sốt…Không phải sắp có cơ hội chuyển mình rồi sao?Nếu là như vậy thì chuyện lớn rồi.Thúy Liểu không lo ngại Thái Hửu Cơ bị bắt giam bao lâu hay vì lý do gì,cái mà nàng thấy là nhà họ Thái coi bộ không xong và như vậy tiền đồ của nàng sẻ rất là ảm đạm,đừng nói chi cái việc lên chức Bí Thư xả,ngay cái việc giử chức hiện tại cũng có thể là vấn đề lớn.
-“Có chuyện gì la lối om xòm vậy?” Thái Hoàng Cơ tỏ vẻ khó chịu…Sau khi lảo được thả ra thì coi như bị cấm cố tại nhà khiến lảo vô cùng khó chịu.Cãm thấy tù túng.Nhất là không có đàn bà cho lảo ‘vui vẻ’…
-“Con trai ông bị bọn Công An bắt rồi…” Thúy Liểu tức giận đáp…
-“Hả?Tại sao vậy?Nó là Phó Chủ tịch huyện mà” Thái Hoàng Cơ ngạc nhiên.
-“Thì ông cũng là Phó Chủ tịch tỉnh mà..cũng bị bắt đó…” Thúy Liểu trề môi.
-“Tao thì khác…Người đi trà lạnh.tao về hưu mười năm rồi,hơn nửa cái con mụ Đại tá Trưởng CA hiện giờ là con điên…”Đến phiên Thái Hoàng Cơ rống giận.
-“Vậy…Vậy bây giờ làm sao?” Thúy Liểu hỏi..Nàng không nghỉ đến một ngày Thái Hửu Cơ lại bị bắt…Khó mà có thể tưởng tượng được chuyện nầy có thể xảy ra với nhà họ Thái,vì vậy không biết phải làm sao,chạy quan hệ ở cửa nào…
-“Lúc trước thì dể,bây giờ thì khó ..”Thái Hoàng Cơ trầm ngâm,nếu con mụ quyền Trưởng CA Cao Lảnh nầy thích tiền thì dể rồi…À…con mụ nầy không thích tiền nhưng thằng La Định Quốc thì chưa chắc….Hơn nửa…Lảo liếc nhìn Thúy Liểu,tuy so với con Oanh Oanh kia thì không bằng nhưng nhìn kỷ…không tệ..không tệ.
-“Nà…Ba chỉ điểm cho con ha…Có tiền không,khoảng 50 ngàn mỷ kim là được,tới nhà thằng La Định Quốc..he he ..nhưng mà…thằng nầy thuộc loại dân háo sắc…Con hiểu ý ba chứ?” Nói tới đây Thái Hoáng Cơ chợt nhìn con dâu Thúy Liểu với ánh mắt dâm dê,phải ha,nếu nó nghe lời mình chịu tìm tới cho thằng La Định Quốc chơi,hay là để mình chơi trước?Nghỉ tới đó ,thân nhiệt của Thái Hoàng Cơ tăng dần,cặc trong quần cương cứng lên.
Năm chục ngàn mỷ kim đối với Thúy Liểu thì không phải là vấn đề.Nhưng nàng đang cân nhắc thiệt hơn.Trước kia thì kiếm tiền rất dể dàng,sau này thì chưa chắc…Địa vị của nhà họ Thái bây giờ không còn như xưa,sau cái vụ nầy.Thái Hửu Cơ còn giử được chức Phó Chủ tịch huyện hay không thì rất là khó nói..Như vậy hy sinh 50 ngàn mỷ kim?nhưng chưa chắc là chỉ có 50 ngàn là thôi đâu…Gỏ cửa Giám đốc Sở,con số sẻ nhiều,có khi là gấp ba hoặc gấp bốn ..Đáng sao?Còn nửa,lảo già nầy có ý muốn nói tên La Định Quốc có thể muốn mình ngủ với hắn.Cái gì cũng được nhưng tốn 50 ngàn thậm chí nhiều hơn nửa thì nhất định là không được.Thúy Liểu chợt nảy ra ý nghỉ
-“50 ngàn?Làm gì có…Ba à…Ba phải giúp anh Cơ mới được…” Nàng cầm tay Thái Hoàng Cơ lắc lắc…mùi thơm trên cơ thể bay vào mủi khiến con lợn lòng nổi lên.Lảo nghỉ thầm:’ Thằng Thái Kiêm Cơ,đụ mẹ lúc còn sống,là thằng con bất hiếu,để con Oanh cho thằng Quốc chơi,rúc cục được cái gì?Đéo được con cặc gì hết,mình cứ sợ nầy sợ nọ nên vú con Oanh cũng chưa được rờ tới.Sẳn đây,thằng Hửu Cơ đang nằm khám..hay là nhân cơ hội…Con Liểu nầy tuy không bằng con Oanh nhưng …hắc hắc…Không tệ mà,có còn hơn không..có còn hơn không.
-“50 ngàn thôi mà con cũng không có?Ây da..thằng nầy sao đối với con vợ mình tệ vậy…Lúc trước nha,khi má con còn sống,tiền của ba,khi nào bả muốn thì cứ vô tủ sắt mà lấy…Aiz..Thằng Hửu Cơ này thiệt là…” Hoàng Cơ mấy ngày bị giam,thả ra thì bị Hửu Cơ giám sát chặt chẻ,lồn không thấy chứ nói gì đến sờ hay bú..Bởi vậy trong lòng hết sức xốn xang.Bởi vậy nghe Hửu Cơ đang bị giam..Lảo nghỉ đây là cơ hội để đụ đứa con dâu nầy nên ‘đưa mồi’ đồng thời ngoài mặt ra vẻ bất mản dùm nàng
” -“Ảnh tốt với con được phân nửa như ba tốt với má là a di đà phật rồi”….Biết ông già chồng mình thuộc loại háo sắc,dâm dục. Liểu ‘sục sùi’, ra vẻ ủy khuất dựa đầu vào ngực lảo ‘tấm tức’…Ngay tức thì cặc Thái Hoàng Cơ trong quần cứng lên…Lảo đưa tay vuốt đầu nàng ‘an ủi’.
-:Aiz…Tiền thì ba có,giúp cho con cũng được,dù sao mai nầy chết đi cũng không đem theo được nhưng đem nó ra liền cũng không tốt lắm,cứ để cho muổi cắn năm mười bửa nửa tháng cho nó biết mùi đời với người ta…”Lảo nói nhỏ,hít tóc..bàn tay lần mò sau lưng đụng tới vùng mông…vuốt ve …
-“Ba..” Liểu nủng nịu..làm như e thẹn…nhưng không bài xích,đầu vẩn cúi vào ngực lảo…Thái Hoàng Cơ mừng húm…Nghỉ bụng 90 % con dâu đã chịu đèn…lảo vừa làm tới vừa tiếp tục đưa thêm mồi dụ dổ.
-“Liểu à..Con nghe ba nói đi.. Con đừng lo cho nó quá…Ba thấy nó không tốt với con chút nào.Aiz.nói thiệt với con nha,ba có rất nhiều tiền.Ba hôm nay 70 rồi,không chừng nửa đêm ngủ rồi đi luôn..như vậy có mang theo được gì đâu.Trước đây ba nghỉ Ba thà làm di chúc quyên hết tiền của mình cho các tổ chức từ thiện cũng không muốn cho nó…ba không muốn để lại cho nó chút nào,nó có tốt với ba đâu.Cả chục triệu mỷ kim chứ có ít đâu…Nhưng bây giờ thấy con thật tội nghiệp..”Lảo vừa nói,tay lảo lần mò luồn vào lưng quần nàng…Liểu co rúm người…Lời nói của lảo làm nàng mê muội,cả chục triệu mỷ kim có nghỉa là hơn 200 tỷ đồng…Nếu bây giờ mình chìu chuộng lảo thì…Nghỉ tới đây nàng run lên.Vì vậy cứ để bàn tay của ba chồng thám hiểm giửa hai đùi …
Khí tồn tại nảo,dồn nén mấy ngày..Nay được sờ lồn con dâu,cặc Thái Hoàng Cơ giật giật,chịu hết nổi,lảo nhấc bổng con dâu lên đem vào phòng,lột trần truồng nàng ra..Lảo đứng ngắm nhìn cặp đùi trắng, chùm lông đen mướt,cặp vú trắng hồng mời gọi…Người lảo nóng ran.
-“Làm gì đứng nhìn hoài vậy?Nằm xuống đi…”Giọng Liểu ỏng ẹo lẳng lơ khiến Thái Hoàng Cơ thần hồn điên đảo…Lời nói của nàng chẳng khác gì đổ dầu vô lửa…làm thần kinh lảo kích thích đến tột độ…Như con hổ đói,lảo nhào tới dang hai chân nàng ra,chui mồm vào ngay vùng tam giác bú say sưa…Liểu nhấc mông lên,ghì đầu lảo mạnh thêm vào…Tiếng lảo bú mút nghe sồn sột như là tiếng của người ta đang ăn húp nước súp của tô phở hay tô mì.
-“Ba phải tốt với con đó…Bây giờ con chỉ có ba là người thương con thôi…”Liểu vò đầu tóc lảo,nủng nịu nói.
-“Con yên tâm đi,từ nay ba sẻ lo cho con…Ba không phải như thằng Cơ đâu…Ba có rất nhiều tiền,con chìu ba…con muốn bao nhiêu có bấy nhiêu…Mai này ba sửa di chúc để lại hết cho con…Nà…”Lảo đứng lên vừa hứa hẹn vừa tuột cái quần xuống,dí cặc ngay miệng nàng…
Liểu há miệng cho lảo đút vào…nắc…Lảo vừa nắc vừa nói liên tu bất tận.
– “Oh…sướng quá… Ba suy tính rồi.Mình cho lảo Quốc ít tiền,không phải để thả thằng Cơ ra mà để giam nó càng lâu càng tốt..Con thấy sao?Con nghe lời ba đi..Nó về đây sẻ làm kỳ đà cản mủi hai cha con mình…Oh sướng quá…” Thái Hoàng Cơ vừa lải nhải vừa rên rỉ khi Liểu liếm bìu dái lảo…tay nàng cầm cặc lảo vừa sục vừa liếm…Nàng không ừ hử gì hết,ra sức phục vụ…lảo nói gì,nàng cũng gật đầu.
-“Ba thích doggy..he he..Chờ ba chút” Lảo chạy đi lấy lọ thuốc Viagra uống 1 viên trợ lực đề phòng chuyện ‘khóc ngoài quan ải’ trong khi Liểu chống hai tai lên mép giường,chỏng mông chờ.
-“Nhanh đi..sao lâu vậy” Liểu hối..Nãy giờ lảo khều móc khiến nàng cũng rất động tinh…
-“He he…Từ từ..Lảo ngồi xuống banh mông nàng ra,bú đít..trong khi chờ đơi công hiệu của Viagra…
-“Ahh..”.Liểu rên rỉ,quíu người ..Đây là lần đầu tiên có người bú lổ đít nàng.Lưởi ba chồng ngoai tới ngoai lui rất điêu luyện khiến bàng thần hồn bay bổng.Rên siết không nhừng.
-“He he..Sướng chứ gì..Còn nhiều cái nửa..Từ từ ba cho con biết.Cho thằng Cơ nằm trong đó mút mùa Lệ Thủy luôn đi..Ba với con…Ba với con…he he..” Hoàng Cơ cười dâm đãng.
-“Ba nói sao thì sao đi..Ảnh là con trai của ba mà..” Liểu thở hổn hển..Lảo bú đít làm nàng phê tới bến.
-He he..được được…
Lảo đứng lên,cầm cặc rà cửa động đút vào,hai tai vịn mông nàng nắc lấy nắc để…mặt lảo đỏ rực vì kích thích tột độ…Liểu phối hợp nhịp nhàng,lảo nhấn tới nàng đây ra sau,sàn mông…Bất thinh lình ,một giòng nước ấm phun xối xả vào trong người nàng…Liểu cãm thấy hụt hẳng,thất vọng,Viagra gì kỳ vậy…Bất thình linh…
‘Bịch’…Thái Hoàng Cơ ngả quỵ xuống nằm sóng soài trên nền nhà,hai mắt trợn trừng,miệng sùi bọt mép,người lảo giựt giựt…
‘Thượng mả phong?’…Đây là ý nghỉ đầu tiên trong đầu Thúy Liểu khi thấy cơ thể lảo giựt giựt…mặt nàng trắng bệch…hoảng hốt,nhảy xuống giường mặc lại quần áo cho mình và cho ba chồng.Tâm cơ lanh lẹn nàng phải hủy hết mọi tan chứng,bằng mọi giá không thể để cho người ta biết ông già chồng bị chứng thượng mả phong.
Để Thái Hoàng cơ nằm đắp mền trên giường.Nhìn quanh phòng,Liểu cãm thấy yên tâm một chút.Bất chợt thấy tủ quần áo bằng gổ mun trong phòng…Liểu động tâm cơ,đây là căn phòng ngủ của Thái Hoàng Cơ,chưa từng có ai vào đây ngoài lảo,có lẻ hôm nay vì quá hứng mà lảo ẩm nàng vào…Liểu bắt đầu lục lọi… nàng tin tưởng sẻ tìm được tiền của lảo dấu đâu đây vì khi nãy lảo nói ‘khi má con còn sống,tiền của ba,khi nào bả muốn thì cứ vô tủ sắt mà lấy’
-Chắc là trong này,Liểu đưa tay kéo cánh cửa tủ nhưng cửa đã bị khóa,nàng nhìn quanh,sáng mắt lên ,đi đến táp đờ nuy (table de nuit) bên cạnh đầu giường,kéo ngăn tủ ra,quả nhiên có chùm chìa khóa bên trong…Không chần chờ,nàng cầm lấy đến mở tủ,thử đến chìa thứ tư mới đúng chìa,cửa tủ mở ra…Bên trong có một tủ sắt cao chừng 1 thước rộng tầm 4 tất, cũng may không phải là khóa số. chìa lớn nhất là chìa khóa của tủ sắt nẩy rồi.
Liểu sửng sờ khi cánh cửa tủ sắt được nàng mở ra…nàng run lên khi thấy đầy ấp tiền đô la Mỷ trước mặt.
Trúng mánh rồi…

*
* *

Buổi họp vừa dứt,chuyện hai phó Chủ tịch huyện Thái Hửu Cơ và Nguyển Thông bị CA bắt giử,Chánh văn Phòng Bân ‘đột quỵ’ đã lan truyền ra ngoài phòng họp với tốc độ chóng mặt.Chỉ trong một giờ sau thì cả Cao Lảnh nói riêng và Đồng Tháp nói chung đều biết. Kết hợp sự kiện ‘bom tấn’ nầy với buổi trực tuyến của Biên tập viên Phương Linh và Tú Nhi trên Youtube.Ai cũng cãm thấy sợ hải nghỉ rằng..thì ra chuyện lình xình Chủ tịch Đức ‘nhám tay’ tiền cứu trợ đồng bào lủ lụt miền Trung là kịch bản do chính hắn bày ra để dụ rắn xuất động rồi một mẻ hốt trọn. Chủ tịch Đức quá cao tay rồi.

Mai văn Trường run sợ, sau buổi họp ngày hôm nay,Đức mời lảo vào văn phòng bàn công tác nầy công tác nọ một hồi .Khi lảo đứng lên kiếu từ,hắn đưa lảo một phong bì lớn,căn dặn về nhà có thì giờ thì đọc.

Cái gì mà về nhà chứ..Nôn nóng hơn bao giờ hết,vừa lên xe,lảo liền mở phong bì ,trong đó là một tập hồ sơ dầy cợm,vừa lật sơ đọc lướt trang đầu tiên,sống lưng lảo lạnh toát…Nếu Chủ tịch Đức thẳng tay,có lẻ bây giờ lảo không khác gì Thái Hửu Cơ và Nguyển Thông rồi.

Văn Trường cảm động, Đức đã cho lảo một cơ hội…Bởi vậy ,chiều nay lần đầu tiên mời Đức Chủ tịch tới nhà dùng cơm dỉ nhiên là phải long trọng mới tỏ được lòng thành.Lảo thầm hú hồn,cũng may tổ tiên phù hộ cho lảo tình cờ thấy được bức hình kia..Nếu không thì thật là khó mà giử lòng kiên định..Nghỉ tới đó,lảo rùng mình và đồng thời cũng rất đắc chí vì hiện nay ở huyện nầy,ai cũng biết Chủ Tịch Đức rất coi trọng Mai văn Trường.Vậy là đủ rồi.

Thu Phong có lẻ là người mừng nhất,mặc dù chị họ đã hé lộ cho biết bức hình kia, nhưng nàng vẩn còn nơm nớp lo âu.Bây giờ thì nàng rất là an tâm .Vì vậy,buổi tiệc khoản đãi tối nay của cả nhà Chủ tịch Trường,cũng như Mai Thanh Phương là em gái ,Thu Phong với tư cách là em họ của phu nhân,có thể nói là người một nhà…Chủ tịch Đức sẻ không câu nệ.

Ngoài ra còn có bà chủ nhà hàng Tuyết Vân,nàng làm cho Mai văn Trường đau đầu vì nằng nặc đến cho bằng được khiến lảo không thể nào từ chối. Lảo cãm nhận được Bí Thư Nga và Chủ tịch Đức rất ăn ý…như vậy em gái của Bí Thư Nga là người phe ta rồi…Chủ tịch Đức cũng sẻ không chấp nhất.
Giờ phút này,phải nói là Khánh rất hả hê…Từ chiều đến giờ,di động reo liên tục nhưng bà không muốn bắt máy…Lúc trước bà mời chào đầu tư vào siêu thị,nói đến khô nước miếng bọn họ khinh thường,bây giờ hối hận à?…Còn khuya í…

Mai Thanh Phương đang rất khẩn trương,tinh hình trong huyện rỏ ràng sắp có hai vị trí Phó Chủ tịch huyện cần được lấp chổ .Anh nàng đã ám chỉ tiếng nói của Đức Chủ tịch rất có trọng lượng trên tỉnh…Dỉ nhiên là Văn Trường sẻ nói tốt cho em gái lảo nhưng nàng cũng phải tích cực vận động mới được,không thể ù lì…Tiền?không được.Nàng cũng đã nghe qua hắn thẳng thừng từ chối 100 ngàn mỷ kim mà Tổng Giám đốc Hồng Ngọc dùng làm quà gặp mặt…Như vậy là không được rồi…Hơn nửa nàng cũng không có nhiều tiền.’Sắc?’ Thanh Phương có chút tự tin về sắc đẹp và thân hình cân đối của mình nhưng không phải nàng hiến dâng là được đâu à,hắn phải chịu mới được chứ…chuyện nầy chắc cũng không được vì nàng lớn hơn hắn hình như là một con giáp…Nghỉ tới nghỉ luiThanh Phương cãm thấy bồn chồn,nàng không muốn mất cơ hội nầy nhưng chưa có kế sách vẹn toàn.

-“Các người đừng bao giờ thấy cậu ta trẻ tuổi mà coi nhẹ nhe…Chủ tịch Đức là người ‘thâm tàng bất lộ’ đó…” Trong khi hai người Thu Phong và Tuyết Vân ngoài phòng khách trò chuyện.Trong phòng sách Văn Trường dặn dò vợ và em gái…Lảo nghỉ tới thủ đoạn dụ rắn xuất động của Đức mà rùn mình.
-“Biết rồi..Nói hoài vậy…ông tưởng tui ngu sao?” Khánh sừng sộ.
-“Bà đó…Ráng mà lo cái chuyện siêu thị đi…Quan trọng lắm đó” Văn Trường quắc mắt giáo huấn vợ.
-“Chuyện nầy còn chờ ông chỉ đạo sao?” Khánh trề môi…Bà dỉ nhiên là rất sốt sắng,thất bại thế nào được.Bây giờ mấy con mụ kia rất cầu cạnh bà..Nhưng phải cho chúng sợ hãi té đái một phen.Để sau nầy còn dám cà chớn nửa hay không.
-“ Anh hai…Thằng Thông và thằng Cơ có khi nào trở lại không?” Thanh Phương thăm dò.Nàng hy vọng hai tên nầy một ra đi không trở lại..Như vậy thì cơ hội sẻ cao hơn nhiều để một trong hai ghế Phó Chủ tịch huyện vào tay nàng.
-“Trở lại?Em nha…Suy nghỉ một chút đi…Chủ tịch Đức là ai? Nói theo kiểu ngày xưa thì chính là ‘Kim Đao phò mả’ đó…Đụng tới Chủ tịch Đức,không tru di cửu tộc là may lắm rồi.còn muốn trở lại làm như trước? Nằm mơ thì được.” Văn Trường bỉu môi…
-“Nà…ông à…vậy ông nói với hắn một tiếng ..gởi gấm con Phương .” Khánh nhắc nhở …Dù sao tình cãm giửa bà và em chồng nầy rất tốt.
-Chuyện nầy cần bà nhắc nhở sao chứ?nhưng mà con Phương…em cũng đừng ù lì mới được…phải lanh lợi chạy chọt một chút mới được.
-Anh hai..em đâu có nhiều tiền chứ…Hơn nửa Chủ tịch Đức chưa chắc lấy tiền..Anh không nghe cái vụ Tổng Giám đốc Hồng Ngọc sao?
-“Phải đó…Ông nghỉ cách đi…” Khánh xen vào.Nhà nếu có thêm một Phó Chủ tịch huyện thì tốt.Khánh cũng biết được việc đều động bổ nhiệm một Phó Chủ tịch huyện không phải là quyền hạn của Chủ tịch huyện nhưng nà lời gởi gấm của hắn lên trên rất có trọng lương như núi Thái sơn.
-“Ậy..Thôi được rồi..em đi ra ngoài nói chuyện với hai người kia đi…Chuyện nầy để anh lo…Anh có chuyện muốn nói với chi dâu em” Trường tức mình…Sao con em mình ngu quá vậy không biết,nó đâu có tệ…đàn ông nào lại không háo sắc..Đúng là đồ ngu mà..Không lẻ bây giờ lảo nói với em gái mình là chịu khó dang rộng hai chân ?nghe không được mà..Bởi vậy ‘đuổi’ Phương ra ngoài,lảo nói không được nhưng bà xả lảo chắc là được mà.Là đàn bà với nhau..dể ăn nói hơn nhiều.
-“Ờ..Vậy em ra ngoài trước..” Phương gật đầu…đi ra ngoài…Thật ra trong dầu cũng âm thầm trù tinh hiến dâng.Chủ tịch Đức trẻ tuổi đẹp trai,nàng đâu có thiệt thòi gì chứ.Hơn nửa cứ nhắm mắt tạm thời coi hắn là ông xả mình thì được rồi.Nhưng hắn phải động lòng mới được chứ.
-“Chuyện gì?Sao thần thần bí bí vậy?” Khánh nhìn chồng nghi hoặc,không phải động cởn trong lúc nầy đó chứ? Bà nhớ lần trước,lảo hùng hổ cho lắm,bà vừa ngậm vào liền bắn… Dám lắm à.
-”Bà nghỉ tới đâu rồi vậy…Có chuyện nầy tui không tiện nói nên muốn nhờ bà..Nà” Lảo kề tai vợ rù rì…
-“Hả?Ông thiệt là..chuyện như vậy mà cũng nói được…Rủi thằng chồng con Phương biết được thì sao” Khánh ‘mắng’ chồng.
-“He he..Bà nghe lời tui đi..bỏ nhỏ với con Phương một tiếng nếu nó muốn ..Cón không muốn thì thôi..Còn thằng chồng nó hả..ậy…nếu nó biết thì có sao chứ?Vì tương lai mà..” Trường trơ trẻn nói…
Ngay lúc nầy,bên ngoài có tiếng Thanh Phương dọng vào.
-Anh hai…Chủ tịch Đức tới..
-“Ờ..Anh và chị em ra liền”…Trường nói vọng ra…lảo quay sang Khánh nói..”Nhớ nha bà xả…quan trọng lắm dó,chỉ cần con Phương có quan hệ với Chủ tịch Đức thì mình với hắn coi như là người một nhà…Trăm lợi mà không có một hại..”
-“Ông thiệt là…Nhưng hắn phải chịu mới được chứ..” Khánh lườm chồng…Chuyện bỉ ổi vậy mà cũng dám nghỉ…Nhưng bà nghỉ..nói cho cùng,cũng rất là có đạo lý…
-Hắc hắc..Bà thiệt khờ.Thời buổi nầy,bọn trẻ rất thích lái máy bay…Con Phương đối với hắn là máy bay xịn đó mà…hắc hắc hắc..Thôi..Mau ra ngoài tiếp khách.
Khánh theo chồng ra ngoài.Trong lòng có chút không phục…Nghỉ bụng :”Nếu em gái ông là máy bay xịn..Tôi không xịn sao?”

Trước đây không sao,bây giờ thì khác .Tây cung và một số ‘phi tần’đã dọn xuống đây rồi,Chủ tịch Đức đi ăn tiệc tối không có họ thì là chuyện lớn a.Bởi vậy lần nầy đi ăn tiệc..Cả một phái đoàn hùng hậu.Toàn là mỷ nử…

Không chỉ một mình Mai văn Trường,Khánh,Thanh Phương,Thu Phong,Tuyết Vân,Mai văn Thọ…Tất cả đều trợn mắt há mồm.Bây giờ Mai văn Trường mới biết mới biết cái gì gọi là ‘Tiền vô cổ nhân,hậu vô lai giả ‘ a..

Trước hết là bà chị em Mỷ Chi,Vịnh Hà và Bích Hà từ chiếc Roll Royce Culiinan cùng chủ Tịch Đức bước xuống,Mỷ Chi cặp tay hắn,vô cùng âu yếm…Theo sau là Thục Linh,Ngọc Như ..Chưa hết còn có bà chủ Tiên và phái đoàn Đà nẳng Liên.Thanh…

Tối nay Chủ tịch Đức vừa đến ăn tiệc vừa giới thiệu các nhà đầu tư…Hắn muốn cho mọi người biết.Trần Đức không phải là người nói suông…Nói được làm được…
-“Ha ha…Chủ tịch Đức..Các vị..hoan nghênh..hoan nghênh…Xin mời..” Mai Văn Trường vồn vả mời mọc.
-“Chủ tịch Trường đây phải không?Hi hi…Chúng tôi nhiều người như vậy,,ông không ngại chứ” Mỷ Chi cặp tay hắn..mĩm cười hỏi…
-“Ậy..sao lại ngại chứ…Chủ tịch Đức..Các vị phu nhân..xin mời..” Văn Trường không hổ thẹn là người từng trải,Cách Mỷ Chi choàng tay và cách các mỷ nử sát bên hắn..Lảo đoán ra ít nhiều là ‘Kim đao phò mả’ không phải chỉ có ‘công chúa’ điện hạ..Thôi thì gọi tất cả là ‘phu nhân’ để tránh đắc tội…Trong dám người nầy chỉ có Thanh Tuyền và Liên là không phải nhưng không tiện đính chánh…
-“Ha ha..Chủ tịch Trường…Đừng khách sáo..Để tôi giới thiệu một chút..Đây là Mỷ Chi,Vịnh Hà,Bích Hà,Phương Anh,Thu Tâm,Ngọc Như,Thục Linh…Còn đây là Bà chủ Liên,và Thanh Tình từ Đà Nẳng vào…Còn đây là Chủ Tịch Trường cùng phu nhân,em của Chủ tịch Trường,Trưởng phòng của huyện .Bà Chủ Tuyết Vân của nhà hàng nổi tiếng ở Cao Lảnh nầy…Còn đây là…” Đến lượt Thu Phong…Đức nhìn Mai Văn Trường.Vì chưa từng gặp qua Thu Phong nên hắn khựng lại…
-“Haha..Đây là Thu Phong…em họ của bà xả tôi…Cũng là Phu nhân của chủ Tịch Thành phố Phú Quốc.” Văn Trường giới thiệu…
-“Chủ tịch Đức…hân hạnh được quen biết cậu và các vị phu nhân” Thu Phong mĩm cười…nàng nhìn ra tất cả mỷ nử ở đây đều có quan hệ không tầm thường với Chủ tịch huyện trẻ tuổi nầy..Nên khôn khéo lấy cãm tình của họ…
-“Hi hi.Mỷ Chi..là chị à…” Tuyết Vân sửng sốt…Nàng và Mỷ Chi cùng song Hà đã gặp qua và trò chuyện rất tương đắc…Lúc đó Mỷ Chi nói ông xả làm viêc dưới nầy…Ông xả Mỷ Chi không ngờ lại là hắn..Hắn là ông xả của ba chị em Mỷ Chi?vậy ai vừa mới sanh con?Phương Linh thì sao?còn nửa,đám mỷ nử nầy?…Tuyết Vân không hiểu gì nửa…
-“Hi hi…Tuyết Vân..Không ngờ gặp cô ở đây…Để mình giới thiệu nha..Đây là ông xả mình..anh à..đây là bà Chủ Tuyết Vân của nhà hàng K.H…” Mỷ Chi giới thiệu…
-“Anh biết mà..Anh gặp bà Chủ Vân mấy lần rồi” Đức gật đầu..Làm như mọi chuyện rất bình thường mặc dù hắn biết bà chủ Tuyết Vân nầy đang vô cùng thắc mắc.
-“Ông xả?”Tuyết Vân quả thật đang đi trong sương mù…Thời buổi nầy Lảnh đạo có nhiều ba bốn bà vợ là chuyện bình thường nhưng tên nầy theo nàng biết hình như có quá nhiều…
-“Ha ha,các vị..Xin mời …”Văn Trường một lần nửa mời mọi người vào nhà…Trong lòng khâm phục..Lảo liếc nhìn vợ mình,có một bà mình còn kham không nổi…Á đù…Có thiệt không vậy? Chủ tịch Đức thiệt kham nổi sao?

4.5 6 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x