Thằng Đức

Chương 323

trước
tiếp

– “ He he..Cô thua rồi…” Đức bật cười khi thấy nét mặt tái mét của Thiếu tướng đồng tính nử.Hắn biết mình đã thắng.
-“Mình về” Bích Trâm giận run…quay lưng bước đi.
-“Từ từ đi nha. Không uống chút nước rồi hẳn về..Aiz..Ụa..Nhớ hồi nãy nói gì chứ hả?Đừng quên nha hắc hắc hắc…” Đức nói theo sau lưng nàng.Giọng điệu châm chọc.
Giả điếc,Bích Trâm vừa đi vừa thầm nguyền rủa :”Nhịn…nhịn nhịn..Có ngày mi lọt vào tay chị…Lúc đó coi mi còn cười được như vậy không.”
-“Anh không phải muốn chỉ huy cô ta thiệt chứ hả?” Bọn người Bích Trâm vừa khuất bóng,Nancy buộc miệng hỏi,trong lòng nghỉ không lẻ hắn có hứng thú với mấy người đồng tính nử?
-Giởn hoài,anh đâu có rảnh vậy chứ,hù cô ta chơi thôi mà.Để coi mai nầy có còn dám làm phách nửa hay không..Hừ.
-“Không phải…Em thấy anh làm phách với cô ta thì có.” Ngọc Như ngây thơ sửa chửa ‘sai lầm’ của hắn.
-“Hả?Ây da..Ngọc Như.Em bị ‘trúng chiêu’ của cô ta rồi sao?Không được.Nancy.mai mốt nếu cô ta đến,đừng cho vào nhà…
-“Ha ha..Hi hi..” Đám mỷ nử cười phá lên,chỉ có Ngọc Như đang nghi hoặc,không biết mình đã nói cái gì mà mọi người cười như vậy chứ.
-“Nói mau..Sao anh biết vậy?” …Thu Tâm bên trái,Phương Anh bên phải,hiếu kỳ.muốn nghe hắn giải thích chuyện vừa rồi.
-“Ha ha..Bây giờ có chuyện quan trọng,anh phải đi liền,tối nha,Tối nghe chuyện mới vui…Vậy đi ha.” Hắn nói xong chạy ra ngoài.
-“Làm gì gấp dử vậy?” Vịnh Hà lầu bầu.
-“Chắc là đi thăm Gia Kỳ…” Nancy mĩm cười. Gia Kỳ cũng đã có thai rồi,hắn chậm trể không đi thăm nếu cụ Lý Hoàng Chương biết được sẻ cho người lột da hắn.

Trẻ tuổi,người lại đẹp,thêm vào thân thế ‘khủng’,Giám đốc Sở Tài chánh Lý Gia Kỳ là đối tượng để các ‘tài tuấn’ dòm ngó rấp tâm bắn sẻ,tiếc là cho tới nay chưa có người được lọt vào mắt xanh và nàng vẩn sô lô một mình,ít ra mọi người trong Sở tài chánh đều nghỉ như vậy và Cẩm Tú,Thư ký của nàng thì chắc chắn là như vậy bởi vì từ ngày làm Thư Ký cho vị Giám đốc Sở mỷ miều này cho đến bây giờ,cũng đã mấy tháng rồi,bà chưa thấy bạn trai của lảnh đạo.Mổi ngày đều có hoa gởi đến nhưng lảnh đạo thì chưa hề ngó tới.Có lúc nhiều quá Cẩm Tú phải đem về nhà cắm,lảnh đạo không lấy mà,bỏ thì đau ruột,tuy không phải là bà mua nhưng thật quá hoang phí,theo bà biết,một bó nhiều có khi gần cả triệu hoặc hơn nửa.Người giàu có thật là hoang phí mà.
Sáng hôm nay Cẩm Tú đã nhận được hai bó hoa rồi.Như thường lệ,bà ký nhận rồi để sang lên bàn gần đó coi như là để trang trí .Đang ngắm nghía hai bó hoa đắc tiền chợt thấy có cậu thanh niên mở cửa bước vào.Cẩm Tú nhíu mài,bà ghét nhất là quần bò vá víu,tên nầy sao lại mặc cái quần rách đùi đi đến đây chứ.Thiệt là không biết phép tắc,ở đây là Sở Tài Chánh chứ đâu phải là mấy cái quán Bar Karaoke chứ,thiệt là.Cũng may thằng con nhà mình thật là ngoan,không giống tên nầy,coi hắn kìa..Cà lơ phất phơ.Không biết mấy người bảo vệ ở dưới làm ăn kiểu gì để tên nầy lên đến tận đây.Xem ra cần phản ảnh với Chánh văn phòng Dung mới được.
-“Cậu kiếm ai?” Tú nhíu mài,giọng lạnh lùng,có chút cao cao tại thượng.
-“Chào Dì.Tôi tới tìm Giám đốc Sở Lý Gia Kỳ.” Đức mĩm cười hiền hậu đáp,muốn bất ngờ đến để Gia Kỳ ngạc nhiên nên không gọi báo trước. Không trịnh trọng quần là áo lượt com lê,cà vạt . Hắn ăn mặc đơn giản,quần Jean có vài chổ ‘rách bươm’ và T-shirt trắng .Nhìn thì thấy ‘nghèo’nhưng không rẻ tiền đâu,là hàng hiệu đấy.Quần áo hắn mặc, nếu không được Nancy,Mỷ Chi chọn thì cũng do Ngọc Lan,Tú Nhi,Đồng Giao hay Tâm Đoan ‘tuyển lựa’…Nói tóm lại là y phục trên người hắn thường được mỷ nử tỉ mỉ chọn và mua cho hắn.Hôm nay bộ đồ trên người là do Gia Kỳ ‘sưu tầm’.Dỉ nhiên đến gặp thì phải mặc đồ do chính nàng chọn,có như vậy mới làm người đẹp hài lòng được chứ.Vậy mà Thư Ký Cẩm Tú thấy hắn thì không vừa mắt.Trước hết là cái bộ dáng cà lơ phất phơ của hắn,hơn nửa ai đến gặp bà cũng tỏ vẻ một chút kiêng nể…Tên nầy nhìn bà nhăn răng cười…Cho dù không có gì là không đúng nhưng Cẩm Tú thấy rất là gai mắt.
-“Giám đốc Sở không phải ai muốn gặp là được gặp đâu.Cậu là ai?” Cẩm Tú cảnh giác.Tên nầy là bà con của lảnh đạo?Chắc chắn là không rồi.Hắn nói tiếng Nam rặt như mình,lảnh đạo từ Hà Tỉnh vào..Không thể là bà con của lảnh đạo được.Thật đáng nghi.Còn đang ngờ vực bổng Cẩm Tú kinh hải,trợn mắt há mồm khi thấy lảnh đạo ngày thường nghiêm trang lạnh lùng,bây giờ như cô gái nhỏ đang nhè nhẹ rón rén tiến đến sau lưng vổ vai tên ‘cà lơ phất phơ’.
-“ Đồng chí nầy..Anh có hẹn trước không?” Gia Kỳ vừa tan họp,trong lòng rất ‘hầm hơi’.Nàng biết Nancy sanh quý tử và hắn đã về từ hôm qua vậy mà tới giờ nầy vẩn chưa gọi cho nàng.Thiệt là quá đáng mà.Ai ngờ vừa về tới văn phòng thấy bóng lưng quen thuộc và nhận ra bộ đồ nàng đã đích thân chọn lựa nên trong lòng thấy ngọt ngào.
-“Vậy sao…Phải lấy hẹn à?Không lấy hẹn có được không?muốn mời lảnh đạo đi ăn cơm thôi mà.” Quay lại ,Đức năn nỉ.
-“Mời ăn cơm?Không đi… Không có lòng thành…Không lãng mạng chút nào.Anh nhìn kìa…” Gia Kỳ đưa tay chỉ hai bó hoa mà Cẩm Tú vừa nhận…
-“Hoa thôi mà..Ha ha ..Được được…” Hắn tới bên bó hoa hồng,tự nhiên bẻ một bông đem tới đưa cho nàng.Trước cặp mắt ‘kinh hãi’ của Cẩm Tú..Gia Kỳ cầm cành bông hồng đưa lên mủi..dáng điệu e ấp,hai má ửng hồng.
-“Dì Tú…Làm ơn…Dời lại lịch trình hôm nay.” Gia Kỳ thản nhiên nói.Nàng nắm tay hắn đi vào văn phòng mình.Đóng cửa lại.
-“Dạ được”… Cẩm Tú hiểu rồi..”Đây mới là ‘Bạch mả Hoàng Tử’ của lảnh đạo..Hú hồn..Cũng may là mình chưa có cử chỉ gì quá đáng…Người nầy là ai vậy cà?Đúng là không nên trông mặt bắt hình dong mà”.

Cánh cửa vừa đóng lại,hai cặp môi nóng bỏng chạm nhau một lúc thật lâu mới rời nhau.
-Anh nha..Bây giờ mới nhớ tới em..” Gia Kỳ bắt đầu ‘hỏi tội’.
-“Không phải đâu..hi hi..Nancy sinh em bé nên phải ưu tiên mà ,mai mốt em cũng vậy thôi…biết đâu còn nhiều hơn..À nè.Anh nghỉ kỷ rồi…Gia Kỳ à,Em ở một mình đơn chiếc,không được đâu.Coi bộ phải mướn sẳn hai bà vú,một người lo nấu ăn.một người lo giặt giủ mới được,nếu thêm một y tá riêng thì tốt.Hay là mua căn biệt thự cho rộng rãi một chút.” Hắn thao thao bất tuyệt.Nhung thì có Bác Bảy và Nguyệt,Nancy thì cả một nhà mười mấy người,ba chị em Mỷ Chi sẻ xuống Cao Lảnh không cần lo nhiều,Tâm Đoan cũng không đáng ngại,chỉ có Gia Kỳ là một mình..Rủi có chuyện gì nửa đêm nửa hôm.
-“Hi hi..Còn chờ anh sao..Ông nội đã tính hết rồi” Gia Kỳ thấy hắn biết lo cho nàng nên trong lòng rất ngọt ngào.Đứa con đầu lòng của nàng sẻ lấy họ Lý và là cháu nội đích tôn.Khi nghe nàng có tin mừng,Ông nội nàng rất hoan hỉ,nói sẻ phái hai người thân tín từ Hà Tỉnh vào đây để lo cho nàng.
-“Vậy sao?ha ha..Tốt ..Tốt…Chuyện mua biệt thự..để anh lo..” Đức vổ ngực.tiền bạc hắn có rất nhiều,mua căn biệt thự không thành vấn đề,hơn nửa bất động sản mà..Càng lâu càng có giá…Coi như là đầu tư.Trước đây,Gia Kỳ mua căn hộ chung cư cao cấp nhưng chỉ có hai phòng ngủ,một mình thì tiện nhưng bây giờ thì quá nhỏ.
-“Dỉ nhiên là anh lo rồi..Em không có nhiều tiền như anh đâu…Anh là đại gia mà” Gia Kỳ nũng nịu.Nàng biết công ty hắn làm ăn rất phát đạt,lo cho ‘vợ con’ là chuyện thiên kinh địa nghỉa nên không khách sáo.
-“Ha ha..Phải phải..À nè…bụng chưa nhô lên ha..” Hắn đưa tay sờ bụng nàng..Gia Kỳ tưởng bở.nhè đâu hắn lần mò lên trên mân mê vú nàng.
-“Ây..Đừng có lộn xộn..Sắp tới giờ đi ăn cơm rồi..Em có hẹn,hôm nay là sinh nhật của Chánh văn Phòng Dung…Em đã hứa là sẻ có mặt..Không thể nuốt lời.Ngoan đi cưng…Chiều nay em nghỉ mà “ Gia Kỳ hứa hẹn một buổi chiều ‘sống động’.
-Ha ha..là em nói đó nha…Tiệc sinh nhật xong rồi ..Gọi cho anh.
-“Anh đi đâu ?Không muốn đi với em sao?” Gia Kỳ thấy hắn chuẩn bị rời đi xụ mặt.
-Đi với em?Ha ha..Dỉ nhiên là muốn rồi..Nói thiệt nha..Hai bó bông kia là của ai vậy? Lân nầy anh xuất hiện để cho thằng khứa nào muốn dê em biết khó mà lui nếu không sẻ chết không toàn thây…
-“Nói chuyện dư thừa.Hôm nay chinh thức giới thiệu anh là để..” Nàng đưa tay ngang bụng…
-“hi hi..Phải ha…” Đức sực nhớ nếu không giới thiệu hắn là ai thì vài tháng nửa…Nàng ểnh bụng ra thì ..kỳ quá…
-Tới giờ rồi..Đi đi.. Gia Kỳ nhìn đồng hồ.Sắp tới giờ rồi.Nàng cặp tay hắn..Như cặp tình nhân,hai người đi mở cửa đi ra .Nàng cố ý chinh thức cho mọi người biết.

Chánh văn Phòng Dung của Sở tài Chánh giờ nầy đang có mặt tại nhà hàng Restaurant & Cafe Lotus ở Bến Ninh Kiều để chuẩn bị đón khách.Là buổi tiệc nhẹ thôi mà nên khách mời đều là khách VIP đã được tuyển lựa kỷ càng ,quan trọng nhất là đã tiêm đủ 2 mủi vaccin .Để tổ chức buổi tiệc ngày hôm nay,Chánh văn Phòng Dung đã tốn rất nhiều tâm tư.Chủ yếu là để Giám đốc Sở và con trai bà có dịp gặp nhau rồi từ đó mà phát triển.

Dung biết Gia Kỳ đã từng du học tại Úc,con bà Tiến Lực du học bên Canada..Cả hai cùng là Tiến Sỉ,Giám đốc Sở chưa chồng,Tiến Lực con bà chưa vợ,cả hai đều là trai tài gái sắc,đều là Tiến sỉ như vậy sẻ có tiếng nói chung.Lẻ ra Dung chỉ mời riêng Gia Kỳ chung vui với gia đình nhân ngày sinh nhật của bà nhưng nghỉ đi nghỉ lại…Làm như vậy thì quá lộ liểu.không hay,cho nên mời thêm một vài người VIP thân với gia đinh và cũng có ‘trọng lượng’ trong các cơ quan khác.Mục đích để Gia Kỳ sẻ không nghỉ bà có ý ‘gài độ’ Tiến Lực với nàng.Dung ngấm ngầm quan sát,bà nghỉ Gia Kỳ không thích có người gởi hoa tới Sở tặng và săn đón…Vì vậy bà muốn theo con đường ‘tự nhiên’ nên nghỉ ra cách nầy để đôi trẻ ‘tình cờ’ gặp nhau.
-“Lực…Con phải khéo léo,không nên vồn vả quá sẻ phản tác dụng..Hiểu chưa? Dung nhìn con..dặn dò.
-“Tui nghe bà lãi nhãi câu này hoài không chán sao?Bà không chán nhưng tui nghe riết muốn bịnh luôn á…Ha ha..bà yên chí đi,con nhà nông không giống lông cũng giống cánh,Nhớ lúc trước bà gặp tui không phải mê mẩn sao?”Chồng của Dung, Nguyển Tiến Dủng Giáo Sư đại học Y dược.đắc ý khoe thành tích của một thuở xa xưa.
-“ha ha..Ba nói câu nầy đúng nhất đó má..Yên chí đi.” Lực tin tưởng…Lúc trước vì ngán thế lực của Lại Đức Quang nên không dám tranh dành với Lại Đức Huy.Bây giờ thì hay rồi,thằng Huy kia như con chó nhà tang.Bị bệnh Aid thì đời tàn rồi…Đáng đời.Lực nhìn qua nhìn lại,nhìn tới nhìn lui,nhìn xuôi nhìn ngược thì tuy hắn không phải là bảnh nhất nhưng giửa đám thanh niên tài tuấn còn ‘available’ của thành phố nầy..Hắn tin tưởng mình là ‘nhân trung chi long’.
-“Con đừng nghe ổng nói bá láp…À.Có khách tới…Anh Bảy,Chị Tư …Hi hi.Thiệt là nể mặt a…” Dung thấy khách Vip tới liền đon đả đón chào…
Sở Tài chánh Cần Thơ có ba phó Giám đốc,hai người nầy rất thân với Chánh văn Phòng Dung,một người tên là Phú Hửu,người kia tên Thu Trang mà Dung thuờng gọi là Anh Bảy và Chị Tư.Còn người thứ ba thì Dung chưa quen thân lắm nên không có mời.Buổi tiệc sinh nhật ngắn gọn.chỉ có ‘người nhà’.Thời buổi đại dịch mà,càng ít người càng tốt,hơn nửa tất cả đề được tiêm hai mủi vaccin xịn Pfizer chống Cô-rô -na 19 của Mỷ đế.Coi như an toàn.
-“Chánh văn Phòng Dung..ha ha..Sinh nhật vui vẻ.Trẻ mãi không già…” Phó Giám đốc Hửu tươi cười chúc mừng sinh nhật cho đồng liêu..tay đưa gói quà .
-“Hi hi..Mong là được như anh Bảy nói..Cám ơn nhiều nha..” Dung đưa tay nhận hộp quà.
-“Chị Dung..Sinh nhật vui vẻ..Cùng anh Dủng nắm tay nhau tới 100 tuổi luôn..hi hi..” Phó Giám Đốc Thu Trang cũng đưa quà tới…
-“Cám ơn nhiều..Mèn ơi..100 thì quá đáng…Đến 90 được rồi…” Dung đưa tay nhận quà…lòng vui vẻ.
-“Ha ha..hi hi” Mọi người bật cười vui vẻ khi nghe Chánh văn phòng Dung muốn tuổi thọ tới 90…’là được rồi’..không muốn thêm nửa.
-“Tiến Lực đây ha..Lóng rày sao rồi?Nghe má cháu nói cháu đang công tác ở Sở Lao Động TB & Xả Hội hả” Anh Bảy tỏ ra quan tâm…
-“Dạ..Cũng được..” Lực khiêm nhường…
-“Cái gì cũng được chứ..Nó công tác cũng giỏi lắm.Mới hai năm thôi mà đã được cấp trên khen…Hiện nay là Phó Trưởng phòng rồi” Dung được dịp khoe …Mới 28 tuổi mà đã là Phó Trưởng Phòng của Sở Lao Động TB & Xả Hội,coi như là tiền đồ sáng lạng.Với tài trí thông minh của Tiến Lực,Bà tin tưởng chưa tới 40 sẻ là một giám đốc Sở và chưa tới 50 biết đâu sẻ đứng đầu của một Bộ…Đó là chưa tính đến chuyện nếu có được đứa con dâu tương lai là cháu của nguyên Chủ Tịch nước thì khó nói lắm.Mổi lần nghỉ tới một tương lai huy hoàng như vậy,Dung cười không khép miệng.
-“Giỏi vậy sao..Thêm hai năm nửa thì chức Trưởng phòng trong tầm tay cháu rồi..” Chị Tư Trang khen khích lệ.
-“Không dám..Chỉ là nhờ có lảnh đạo bồi dưởng…” Trong lòng kiêu hảnh,ngoài mặt Lực tỏ vẻ khiêm tốn…nói năng rất quy củ.
-“ Anh Bảy,Chị Tư…Chị Tư thì tui không dám mời bia rượu nhưng…Ha ha.Anh Bảy..Một hai ly chắc không thành vấn đề chứ hả?” Dủng đề nghị…
-“Ha ha..Được mà…Một hai ly Johnny Walker Black Label thì không thành vấn đề..ha ha”..Nói tới rượu…Anh Bảy cãm thấy khát nước,hai mắt híp lại.
-”Còn chờ ai nửa hả chị Dung?” Thấy Dung thỉnh thoảng nhìn dáo dác ra ngoài như đang chờ đợi ai…Chị Tư Trang hỏi.
-“Hi hi..Là Giám đốc của mình í mà..Cô ấy sắp tới rồi.” Dung đáp…Trong lòng hơi nôn nóng.Thu Trang nhìn Tiến Lực chợt hiểu,cười thầm..’Thì ra là vậy,có người đang âm mưu..Cũng phải,tiếc là mình không có con trai.’
-“Kêu nước uống trước trong khi chờ..Phục vụ..” Dủng đưa tay lên gọi cô phục vụ..
-“Khoan…anh Dủng…Thôi không uống rượu..Nước suối được rồi” Anh Bảy bất thình lình đưa tay ngăn lại…Ông ta vừa nhận thấy phía xa xa.có ba người.hai nam một nử đang ngồi ở một bàn hướng ra mặt sông…

Nét mặt của Phó giám đốc Thu Trang bổng nghiêm túc.Mọi người nhìn theo ánh mắt của anh Bảy…Tât cả đều ngưng trọng,Bầu không khí đang vui vẻ bổng trở nên có chút căng thẳng…Lý do anh Bảy đổi ý không muốn làm vài ly là vì một trong hai người đàn ông kia là Bí Thư Hải của Thành ủy Cần Thơ…Người còn lại là Phó Giám đốc Sở Lao Động TB & Xả Hội Trương Quốc Hùng.Cả ba hình như đang nói chuyện rất tương đắc.
-“Anh Bảy..Chúng ta có nên qua đó chào hỏi không?” Nét mặt của Chị Tư Trang có chút lo lắng…Bí Thư Hải là nhân vật số ‘1’ của Cần thơ…Quan cao hơn một bậc đè chết người.Bí Thư Hải cao hơn chức Phó Giám đốc Sở của bà bao nhiêu bậc thì thì không cần phải nói…Như vậy thấy lảnh đạo mà không qua kính rượu chào hỏi thì hậu quả khó lường.Còn nếu như đường đột qua chào hỏi ,lảnh đạo đang lúc vui vẻ thì không nói gì nhưng lúc lảnh đạo không vui thì lại là một chuyện khác.
Lực cũng đang hồi họp..Người đang ngồi tiếp đãi Bí Thư Hải là lảnh đạo trực tiếp của hắn …Phó Giám đốc Trương Quốc Hùng của Sở Lao Động TB & Xả Hội,Lực rất muốn đứng lên qua chào hỏi kính rượu.Gặp lảnh đạo mà không chào hỏi thì tiền đồ đen như mõm chó…Nhưng thấy Dì Tư,Bác Bảy chưa có động thái hắn là tép riu đành phải ngồi im…Dung cũng biết đạo lý này…Khó xử a..Bà thầm than…
-“Không sao đâu..Chị Dung..Chi có mời Giám đốc Kỳ mà..” Anh Bảy nhắc nhở…
-“Phải ha..” Dung thầm bội phục anh Bảy..Quả nhiên anh Bảy không hổ thẹn là kinh nghiệm tràn trề trong quan trường.Chờ thêm chút nửa,khi Giám đốc Kỳ có mặt thì chuyện chào hỏi kính rượu Bí Thư Hải sẻ do Giám đốc Sở dẩn đầu mới phải .Mọi người vì vậy ngồi im lặng,trò chuyện nhỏ tiếng lại.

Đức ngừng xe,tắt máy.Hắn và Gia Kỳ nắm tay đi vào.Đúng lúc chuông di động kêu vang…Hắn phớt lờ.Đi với người đẹp,nàng chưa bật đèn xanh cho phép mà tự ý bắt máy có nghỉa là tự chuốc khổ vào thân,hắn không dại như vậy.
-“Sao không bắt máy…” Gia Kỳ rất hài lòng khi hắn không dám bắt máy…nàng ‘lườm’ yêu.
-“Ậy.kệ đi…” Đức phát tay làm ra vẻ không có gì quan trọng…Nàng vừa bật đèn xanh mà vội vả bắt máy thì có nghỉa là ‘muốn chết’.Tâm lý phức tạp của mỷ nử,không ai rành bằng hắn.
-Đừng làm bộ nha…Rủi có chuyện gì gấp thì sao…
-“Là em nói đó nha..Anh nghe lời em thôi..” Đắc ý trong bụng nhưng mặt ngoài Đức vẩn rào đón trước sau,đề phòng nàng nói ngược.Nói ngược là bản tinh bẩm sinh của đàn bà,nhất là đàn bà đẹp.
-Hi hi..Được rồi…Em vào trước,anh nghe xong vào sau…Đừng có lâu quá đó.” – Gia Kỳ trừng mắt quay lưng bước đi vào trong.Miệng mĩm cười hài lòng…Thầm nghỉ :’ Phải để hắn vào khuông khổ mới được’…Có lý nào hắn ngoan ngoản với Nancy mà không nghe lời mình chứ.
-“A lô…” Đức bắt máy.
“A lô..Là Ngọc Huệ đây..Hi hi.Anh Hào nói anh cần tôi giúp anh một thời gian ở Cao Lảnh hả?” Giọng Ngọc Huệ phấn khích trong điện thoại.
-“Hả…Ờ..ờ phải…Nói thì nói vậy nhưng tôi ngại cô là lá ngọc cành vàng…Việc nầy cực lắm nhen nên tôi đang suy nghỉ không biết có nên…”Đầu tiên là sửng sốt,sau đó mới nhớ lại thì ra lúc đó mình ậm ừ cho qua chuyện với Tuấn Hào.Ai dè hắn không quên ha. Á đù …Muốn nhanh chóng bán cái dử vậy sao…Đức thầm mắng thằng Tuấn Hào nầy đúng là cực phẩm sở khanh mà,muốn đá con gái người ta thì thẳng thắng nói con mẹ nó ra đi.
-“Cái gì lá ngọc cành vàng chứ.Anh thiệt là.Nói thiệt nha,thật là đúng lúc,tôi cũng muốn thay đổi không khí ,ra ngoài bay nhảy một chút.Ừm..Mà là anh muốn tôi làm gì vậy?” Giọng Ngọc Huệ đầy phấn khích.
-Vậy hiện giờ cô đang làm gì?
-Hi hi..Làm tạp nhạp trong công ty xây dựng của ba tôi..Chán lắm nên muốn ra ngoài học thêm kinh nghiệm í mà.
-“Vậy có nghỉa là cu li văn phòng chứ gì” Đức chợt hiểu.Mấy cô tiểu thư con nhà giàu đại đa số đều là như vậy.Tâm Đoan trước dây cũng làm việc trong công ty của Huỳnh Tuấn Anh,chẳng làm ra việc gì ra hồn,sáng diện quần diện áo vô công ty ngồi chưa nóng đít thì đi phố.Cho đến lúc tạm làm Thư ký cho hắn mới ‘nên thân’.
-“Cái gì cu li văn phòng chứ,tôi là trợ lý Tổng giám đốc đó.” Không hài lòng khi hắn nói nàng là ‘cu li văn phòng’…Ngọc Huệ phân bua.
-“Được được…Trợ Lý Tổng Giám đốc chứ gì..Để tôi sắp xếp..Gọi cho cô sau ha..Vậy đi.
Không đợi Ngọc Huệ ừ hử..Đức cúp máy đi vào trong nhà hàng.
-“Ê..a lô a lô” Bên kia Ngọc Huệ còn muốn nói gì thêm nửa nhưng hắn đã cúp máy rồi.”Mắc dịch! Gì mà gấp dử vậy.Nói thêm vài câu bộ chết sao.” Nàng thầm mắng

-“Má…Giám đốc Ky đã tới..”Bên trong nhà hàng,Tiến Lực đang hóng…cứ một hai phút là nhìn ra ngoài.Lòng nôn nóng gặp người đẹp.Bây giờ đối thủ cường đại thằng Lại Đức Huy coi như không tồn tại,Lực vô cùng tự tin.Đang hóng Gia Kỳ thì thấy nàng xuất hiện ngoài cửa,hắn vội vả đứng lên cùng mẹ tiếp đón.
-“Hi hi..Sorry …Bận chút việc nên đến trể một chút…Happy Birthday Dì Dung…” Gật đầu chào mọi người,Gia Kỳ đưa gói quà,tươi cười chúc sinh nhật.
-Cám ơn nhiều…hi hi..,Anh Bảy và Chị Tư thì cô đã biết rồi ..không cần giới thiệu.Đây là Tiến Dủng ông xả tôi,còn đây là Tiến Lực..con trai tôi.
-“Chú Dủng..Anh Lực.. Xin chào” Gia Kỳ mĩm cười .
-“Giám đốc Kỳ..Xin chào…Hân hạnh..Hân hạnh”. Theo lể tiết,Dủng gật đầu chào lảnh đạo của vợ.Lảo âm thầm công nhận nàng không những đẹp người lại còn toát ra một vẻ quý phái hèn chi Tiến Lực chết mê chết mệt như vậy.
-“Giám đốc Kỳ…Chúng ta đã có gặp qua…Không biết cô có nhớ không..” Lực nhắc nhở lần đầu hắn đã gặp nàng lúc ở nhà của Lại Đức Quang.
-“…Sorry thật không có ấn tượng…” Gia Kỳ mĩm cười,nàng không nhớ khi nào đã gặp người nầy.
-“Tiến Lực…Mời Giám đốc Kỳ ngồi trước..Nói chuyện sau…Giám đốc Kỳ.Mời ngồi bên này” Chánh văn phòng Dung mĩm cười ‘trách’ con trai…
-“Hi hi…Sorry..Mời cô…Bên nầy…” Thấy mình có vẻ hơi đường đột ,Tiến Lực cười giả lả.
Gia Kỳ khẻ nhíu mài…Anh Bảy,Chị Tư,hai vợ chồng Dủng,Dung ,Tiến Lực,bây giờ với sự có mặt của nàng..Vô tình tạo thành ‘ba cặp’.
-“Hi hi..Tôi đi cùng người bạn..các vị không ngại chứ?” Gia Kỳ mĩm cười.
-“Không..Sao lại ngại chứ…Là bạn của cô thì là khách quý của chúng tôi” Chánh văn phòng Dung cười.Cứ tưởng là một cô nào đó.
-“Phải đó…Thêm người thì thêm náo nhiệt thêm mà” Anh Bảy phụ họa.
-“Bạn của Giám đốc ở đâu..Sao không thấy?” Chị Tư nhìn dáo dác hỏi…
-“Anh ấy đang gọi điện bên ngoài” Gia Kỳ mĩm cười…vừa lúc nhìn thấy hắn đi vào..nàng giơ tay:”Anh..bên nầy..”
Mọi người sửng sốt..Không ngờ khẩu vị’ của Giám đốc Sở là một ‘tên cà lơ phất phơ’ như vậy …Tiến Lưc gượng cười,không ngờ có tình địch.Nhưng không sao,tên nầy không phải là Lại Đức Huy,hắn không cần phải kiêng kỵ..Có cạnh tranh mới có tiến bộ.
-Ha ha..Quý vị..Xin chào…Tôi họ Trần,tên Đức…goi tôi là Đức được rồi…Là bạn trai của Gia Kỳ…
-“Mời..Mời ngồi…”Chánh văn phòng Dung lòng không vui nhưng mặt ngoài rất ‘niềm nở’…
-“Hôm nay là Sinh nhật của Chánh văn Phòng Dung..để em giới thiệu…Đây là Chú Phú Hửu,Phó Giám đốc Sở ,em thường gọi là Chú Bảy…Đây là Dì Trang,cũng là Phó Giám đốc Trang,em hay gọi là Dì Tư” Gia Kỳ giới thiệu..Đức bắt tay từng người.Mọi người ngồi xuống.Thấy khách đã đến đông đủ,Dung ra hiệu.Phục vụ bắt đầu đem thức ăn lên.
-“Ha ha…Dì Dung..Chúc Dì ‘Phước như đông hải..Thọ tỷ Nam Sơn..” Tuy là không phải khách mời nhưng cũng theo lể tiết..Đức chúc Sinh nhật bằng vài câu lấy từ trong phim..
-“Cám ơn..Cám ơn nhiều…” Dung khách sáo…
-“Câu nầy xưa hơn trái đất”không thực tế chút nào..Cái gì thọ tỷ nam sơm chứ..quê quá đi… Gia Kỳ ‘phê bình’.
-“Vậy sao..Phim cũng thường nói..mọi người thích nghe mà..” Đức ‘ngây ngô’ nói.
-“Anh Đức chắc cũng là cán bộ nhà nước..đang công tác ở đâu vậy?” Tiến Lực thấy Đức và Gia Kỳ thân mật,hắn cãm thấy gai mắt.
-Ha ha..Đúng vậy..Tôi đang công tác ở Cao lảnh…huyện Lấp Vò.
-“Thiệt là trùng hợp,tôi có vài người bạn ở đó.Nguyển Trung Chánh Trưởng phòng Phòng Quản Lý Xây dựng .Quen lúc còn du học bên Canada,có thể nói là rất thân.Còn có con trai của Trưởng ban Tuyên giao Đồng,anh Phát ..Mai Văn Thọ con của Chủ Tịch HDND Huyện Lấp Vò Hi hi..Tất cả đối với tôi rất thân thiết.” Tiến Lực đắc ý khoe quan hệ .
-“Vậy à.Anh Lực thật là giao thiệp rộng.Tôi không có giao thiệp nhiều” Đức ‘khen’ người tự ‘chê’ chinh mình…Trong lòng thầm than ‘lại là một tên nhàm chán’.Gia Kỳ vẻ mặt thản nhiên nhưng trong lòng khó chịu.Đức bóp tay nàng,ý nói ‘không có sao’.
-“Hi hi..Cậu Đức tuổi trẻ tài cao,xin hỏi du học ở nước nào vậy?” Dung ra vẻ thân thiết ,phối hợp với con trai ‘điều tra thân thế’ người.Bà nhìn tới nhìn lui cũng không thấy ‘bạn trai’ của giám đốc Kỳ có gì đặc biệt nhất là cách ăn mặc của hắn rất tầm thường,nhà nhất định không giàu cũng không thể là con nhà quyền quý COCC.Thiệt là khó hiểu tại sao hắn có thể quen biết với ‘Thiên kim tiểu thơ’ như Giám đốc Kỳ…Có phải hay không Giám Đốc Kỳ tuy là học cao nhưng trẻ tuổi,đường đời còn non nên bị những tên lường gạt sành sỏi như tên nầy dùng lời đường mật dụ dổ?Bởi vậy muốn biết hắn du học nước nào…Câu hỏi tuy không có gì nhưng từ đó có thể biết được rất nhiều thông tin quan trọng.Bây giờ các cậu ấm cô chiêu con nhà đại gia,cán bộ đều ra nước ngoài du học.Nếu hắn nói không tốt nghiệp nước ngoài thì có nghỉa là xuất thân binh thường.Còn nếu như hắn bóc phét nói láo thì sẻ lòi đuôi,chừng đó Tiến Lực sẻ vạch mặt hắn.
-“Hi hi…Tôi lớn lên tới tuổi nầy,nơi đi xa nhất là Hà Tỉnh,lúc dó mới có dịp quen với Gia Kỳ” Hắn nói xong nắm tay nàng âu yếm hôn…Tién Lực mặt sa sầm.
-“Vậy à…”Chánh văn phòng Dung vừa nghe thì vừa sửng sốt vừa tức sôi máu.Thì ra là thằng hai lúa…Con bà là một đấng nhân tài sao có thể nhịn được khi bị thằng nầy qua mặt phỏng tay trên chứ.Bởi vậy mặt Dung đen như đít nồi nên lời nói có chút khinh thường.

Thấy miếng bánh ngọt của con trai bị người khác cướp,Dung bồn chồn nóng nảy, vì vậy trở nên u mê nhưng anh Bảy Hửu và chị Tư Trang thì khác,mặt ngoài trò chuyện với Gia Kỳ nhưng luôn âm thầm cẩn thận dò xét.Nhận ra lời lẻ đượm chút địch ý từ hai mẹ con Dung đối với bạn trai của Giám đốc Kỳ,tuy là thân thiết với Chánh văn phòng Dung nhưng với tinh thần chuyện không có lợi ích thì không xen vào hơn nửa ‘tiểu sử’ của người thanh niên nầy còn chưa biết thì không dại gì nhắm mắt đắc tội.Bảy Hửu thầm nghỉ:’Chánh văn phòng Dung thường ngày rất là linh hoạt uyển chuyển mà,sao hôm nay có vẻ hồ đồ vậy?’Tiến Dủng cũng cãm thấy vợ mình có chút mất lịch sự nhưng không dám ra miệng nhắc nhở,vợ ông là ‘Xếp’ lớn,bây giờ mở miệng thì về nhà bị mắng…Thôi kệ,im miệng là vàng cho nên chỉ giả lơ cười cười. Còn chị Tư Trang đang cố moi trong ký ức cái gì đó nên trầm ngâm nghỉ ngợi.

Đức làm sao không nhận ra địch ý từ trong ánh mắt của hai mẹ con Dung nhưng hắn không chấp nhất,nếu trước đây thì có lẻ hắn sẻ không do dự cho hai người nầy ăn trái đắng nhưng tâm lý đã thay đổi nhiều,thây kệ đi.Ăn xong bửa cơm,trò chuyện vài câu xong ai về nhà nấy,nhiều chuyện làm gì cho mệt,hơn nửa không nên làm Gia Kỳ khó xử .Nhưng hắn nào biết Gia Kỳ ngoài mặt tuy không có gì nhưng trong lòng đã phán án tử cho Chánh văn phòng Dung rồi…Bà ta là ai mà muốn moi móc người đàn ông của nàng chứ…Rỏ ràng là không biết tự lượng.Nàng cũng nhìn ra tên Tiến Lực kia có ý với nàng nhưng cứ thản nhiên gắp thức ăn,tỉa xương cá bỏ vào chén ‘hai lúa’ …
-“Giám đốc Kỳ,đàng kia là Bí Thư Hải,hai là chúng ta qua chào hỏi một chút..” Thấy bầu không khí có chút ngột ngạt,Anh Bảy Hửu nãy giờ cứ canh cánh chuyện qua chào hỏi liền thay đổi đề tài.
-“À..Vậy sao?hi hi nhưng mà thôi đi..không nên làm phiền họ…Thôi mình đi nha anh..Em cãm thấy hơi mệt…”Gia Kỳ thoái thoác.Nàng không cần thiết phải lấy lòng Bí Thư Hải,gặp mặt thì chào một tiếng thì OK nhưng đích thân đi đến chào hỏi?No way…nàng không thích làm như vậy,có vẻ bưng bô làm sao ấy và nàng không cần làm như vậy.
-“Ngồi thêm chút nửa..mình vừa tới,bỏ đi thì hơi kỳ” Đức kề tai nàng rù rì.Biết nàng vì mình,hắn thấy ngọt ngào trong lòng.Nghe hắn nói vậy,Gia Kỳ đành ngồi lại nhưng trên gương mặt đẹp phủ một làn sương lạnh.

Năm tới là Giám đốc của Sở Lao động TB & Xả hội sẻ cáo lảo quy điền vì vậy gần đây Phó Giám Đốc Trương Quốc Hùng bắt đầu vận động chạy chọt khắp nơi .Hôm nay mời cơm Bí Thư Hải mục đích là để đánh thông quan hệ cho vị trí Giám đốc.Tuy quyền quyết định không phải của Dương Đại Hải nhưng nếu có lời gởi gấm của Bí Thư Thành ủy lên Bộ thì phần thắng sẻ rất lớn.Biết Bí Thư Hải là người háo sắc,để đầu tư cho việc thăng tiến,Hùng dẩn cả vợ là Khánh Ly đi theo để bồi tiếp Bí Thư Hải để tỏ thành ý…Khánh Ly năm nay 36 tuổi,nhìn cũng rất mặn mòi nên Bí Thư Hải vừa nhìn thấy đã híp mắt.mê tít thò lò,cặc trong quần đã ngóc đầu không ngừng đòi xuất chiến…Ba người nói chuyện rất tâm đầu ý hợp…

Hai vợ chồng của Trương Quốc Hùng ngồi đối diện với Dương Đại Hải,mặt hướng về bàn đám người của Chánh văn phòng Dung vì vậy thấy rất rỏ nhưng phớt lờ.Không dể mời được Bí Thư Hải dùng cơm trưa nên không thể để người khác có dịp xen vào hưởng lợi.Bí Thư Hải thì không để ý đến chung quanh,chỉ tập trung trên gương mặt mỷ miều của Khánh Ly..Tưởng tượng được đút con cặc vô miệng,tay dày vò cặp vú nàng thì có tổn thọ một hoặc hai tháng lảo cũng tình nguyện.
-“Lảo Hùng..anh là nhân tài,tôi tin tưởng năm tới anh sẻ được đề bạt..Nếu không đó sẻ là tổn thất lớn của Thành phố..Tôi sẻ làm hết sức để chuyện đó không xảy ra..Yên chí đi..” Hải vổ vai Hùng hứa hẹn vô cùng thân thiết..Lảo vừa uống hai ly thôi,mặt đã đỏ ké,không biết là vì rượu hay là vì lửa dục đang bừng bừng khi nhìn đôi môi đầy gợi cảm của Khánh Ly.Hải nói ra lời này,lảo hy vọng Hùng hiểu và đã tới lúc tìm cách vắng mặt được rồi,mọi chuyện còn lại,lảo sẻ có an bày.
-“Bí Thư…Có lời nói nầy của ông..Sau nầy ông sẻ thấy hành động của Trương Quốc Hùng tôi.Em à..Mau kính Bí Thư Hải một ly..” Hùng nháy mắt với vợ.
-”Bí Thư Hải…Em xin mời anh một ly…Sau nầy anh phải chiếu có nhiều cho hai vợ chồng em mới được…” Khánh Ly liếc mắt đưa tình,đưa ly tới mời,’vô tình’ đụng tay Bí Thư Hải,nàng cúi mặt hai má ửng hồng…Dương Đại Hải tâm hồn điên đảo..Cặc trong quần giựt giựt…ước gì có thể đút ngay con cặc của mình vào cái miệng gợi cảm kia mà nắc cho sướng…
-“Bí Thư…Hình như là Giám đốc Sở Tài chánh ở đàng kia…” Thấy mục đích đã đạt,Hùng bổng có ý khoe quan hệ của mình với những người khác nên ‘tình cờ’ phát hiện đồng nghiệp cách đó không xa.
-“Hả..Vậy à?” Nghe cụm từ ‘Giám đốc Sở Tài chánh’.Dương Dại Hải giật mình.Ai lảo cũng có thể phớt lờ nhưng Giám đốc Sở Tài chánh nầy không tầm thường a…Bí Thư dỉ nhiên là cao hơn Giám đốc Sở mấy bậc nhưng không vì thế mà Dương Đại Hải coi thường một Giám đốc Sở như Gia Kỳ,nàng là cháu gái của nguyên Chủ tịch nước Lý Hoàng Chương,đây là điểm xuất chúng của Dương Đại Hải.Vì vậy quay lưng nhìn,mĩm cười chào một tiếng,có vấn đề gì chứ?đôi khi còn được đánh giá ‘bình dân dể gần gủi’..Không tốt sao?
-“Ouf”…Dương đại Hải đứng lên…Trương Quốc Hùng giật mình,nháy mắt với vợ..Hai vợ chồng vội vả bước theo,trong lòng nghi hoặc.Bí Thư Hải làm gì vậy cà?
-Ha ha…Người anh em..Sao đúng lúc vậy?
-“Người anh em?” Đám người Bảy Hửu,Chị Tư Trang,Chánh Văn Phòng Dung thấy Bí Thư Hải tiến về bàn mình đang ngồi..Tất cả kích động đứng lên chuẩn bị đón tiếp…Không ngờ Bí Thư Hải lại nể mặt như vậy…Chợt nghe cụm từ ‘Người anh em’ khiến cả bọn sửng sốt.Nhưng liền sau đó trợn mắt há mồm khi ‘Người anh em’ mà Bí thư Hải nói là bạn trai của Giám đốc Kỳ.
-“Ha ha..Bí Thư Hải..Sao đúng lúc vậy..” Đức bây giờ mới đứng lên đưa tay bắt..Hai người bắt tay nhau,cười vui vẻ vô cùng thân thiết..Không để ý đến ánh mắt kinh hải,ngượng ngùng,lo âu của những người khác.Dỉ nhiên là trừ Gia Kỳ…
-“Bí Thư Hải..Vị này là…” Trương Quốc Hùng chợt động tâm cơ…Thầm nghỉ :’Người nầy còn trẻ mà Bí Thư Hải coi rất trọng,nhất định là một nhân vật không tầm thường,là ai vậy cà’ Vì vậy bước tới cười hỏi.
-“Ha ha..Lại đây để tôi giới thiệu một chút. Hùng à,đây là Trần Đức,Ha ha..Ở Cần Thơ và Hậu Giang mà anh không biết người nầy thì tui phải nghiêm túc phê bình anh mới được…Người nầy Là Chủ tịch huyện trẻ nhất nước Việt Nam mình” Hải Bí Thư vừa nói vừa vổ vai Đức như là lâu ngày mới gặp lại tri kỷ…Không là tri kỷ sao được,lâu nay hắn luôn là ‘cát nhân thiên tướng’ của lảo.Mới hôm trước thôi,đích thân mắt thấy hắn cùng Tổng Bí Thư nói cười,chụp hình gia đinh,điều nầy khiến Dương Đại Hải càng thêm lòng kiên định.Làm anh em với hắn có triệu lợi mà không có lấy một hại.
-“Ha Ha…Chủ Tịch Đức…Xin chào.Tôi là Trương Quốc Hùng…Nghe tiếng người anh em đã lâu..Nay mới có dịp gặp mặt..Đây là bà xả tôi..Khánh Ly…” Hùng không bỏ lở dịp may,lảo cũng nghe tên Trần Đức lâu rồi nhưng chưa có dịp gặp mặt..Hôm may là lần dầu,Hùng mừng hết lớn liền có thái độ thân thiết không kém phần nhún nhường và cung kính.Người mà Bí Thư Hải vô cùng coi trọng,mình nhất định cũng phải đặc biệt chú ý, hơn nửa tiếng tăm của hắn.Hùng đã từng nghe qua.Lắm nhân vật ở Cần Thơ và Hậu Giang rơi đài vì đụng với hắn.
-“Chủ tịch huyện Đức…Hân hạnh được gặp cậu..Nghe danh đã lâu” Lần đầu Khánh Ly thấy một Chủ Tịch Huyện trẻ trung đẹp trai,trong lòng sửng sốt…Nàng mĩm cười duyên dáng,chào hỏi.
-“Hân hạnh..Hân hạnh..Các vị lảnh đạo quá lời rồi khiến cho tôi có cãm giác ‘Thụ sủng nhược kinh’..Gia Kỳ à,anh nói có đúng không?chống đở giùm anh đi” Đức khéo léo giới thiệu Gia Kỳ là bạn gái mình…
-“Ha ha..Giám đốc Kỳ..Xin lổi nha,gặp người anh em của tôi nên mừng quá mà quên chào hỏi ..Cô khỏe chứ?” Dương Đại Hải thầm than sao trên dời lại có người may mắn như vậy..Con gái của Tổng Bí Thư sanh con với hắn đã là một diểm tình khó kiếm,bây giờ lại là cháu gái của Nguyên Chủ tịch nước …Hắn cũng đớp luôn…Aiz
-“Bí Thư Hải..Ông quá lời rồi..” Gia Kỳ mĩm cười.
Đám người anh Bảy Hửu,Chị Tư Trang.Chánh văn phòng Dung và chồng con đang ngượng ngịu vì bị ‘lảng quên’.Anh Bảy Hửu tự trách mình đúng là chưa già đã lú.Bạn trai của Giám đốc Kỳ nhất định là người không tầm thường,sao mình nghỉ không ra chứ,còn ngồi đó vểnh tai nghe mẹ con mụ Dung nói nhãm. Nghỉ đến đó trong lòng thầm nghỉ xem ra phải phân rỏ ranh giới mới được để tránh bị liên lụy.
Chị Tư Trang cũng đang hối hận muốn chết,rỏ ràng ngồi cạnh ‘Phật’ mà tâm hướng về ‘Quỷ Ma’…Phải mau chóng sửa chửa lổi lầm mới dược..
-“Ây ui…Bây giờ tôi mới nhớ..Hi hi..Thì ra là cậu…Thảo nào.Mấy tháng trước,Cần Thơ và Hậu giang với cái vụ từ thiện do cậu chủ trì mà được tiếng thơm lây..Hi hi..” Chị Tư Trang khen dồi…ra vẻ tiếc hận không sớm nhận ra hắn..Nhân vật phong vân.
-“Hi hi..Không dám..Không dám” Đức được Chị Tư ‘bơm’ lên tận chín tầng mây,cãm thấy ngượng …thầm phục người đàn bà nầy,đúng là cực phẩm trơ trẻn a.Lời lẻ nhột nhạt như vậy dám nói ra mà không chút xấu hổ.
Bị mọi người coi như trong suốt,nhà ba người của Chánh văn phòng Dung lúc nầy không biết nói sao cho phải,chỉ biết cười ngượng ngập.Cũng may,Đức là người thông tinh đạt lý,hắn ra tay cứu vản tình thế .
-Bí Thư Hải..Hôm nay là sinh nhật của Chánh văn phòng của Sở Tài Chánh nên chúng tôi đến đây chúc mừng cho bà…
-“Vậy à..Ha ha.Happy Birthday…” Bí thư Hải cười,hướng về Chánh văn phòng Dung chúc mừng sinh nhật ,hai vợ chồng Trương Quốc Hùng cũng tươi cười nói câu chúc mừng..Thành ý hay không thì khó nói lắm hơn nửa không quan trọng,Có hình thức là được rồi..
-“Cám ơn..Cám ơn…” Chánh văn phòng Dung bẻn lẻn cãm tạ lảnh đạo số 1 của Thành phố…Giờ phút nầy chẳng ai chú ý đến Tiến Lực..Mặt hắn đen như đít nồi.Thằng hai lúa sao chỉ trong một giây lại tỏa sáng như vậy chứ..Lép vế trước Lại Đức Huy hắn cam chịu,lép vế trước thằng hai lúa nầy. Hắn không cam lòng.
Dương Đại Hải nói thêm vài câu rồi cùng vợ chồng Trương quốc Hùng rời đi,Vài phút sau Gia Kỳ và Đức cũng kiếu từ,anh Bảy Hửu và chị Tư Trang cũng nối gót.Chỉ còn lại một nhà ba người của chánh văn phòng Dung.Nhìn nét mặt của thằng con,bà thở dài,đúng là lực bất tòng tâm.mưu sự tại nhân thành sự tại thiên..Đối thủ của con bà không ngờ quá cường đại.Bà có thể làm gì chứ…
-“Aiz..Bỏ đi con…Còn nhiều cô gái khác mà…” Dủng vổ vai khuyên con trai.
-“Không phải vì đàn bà mà là vì mặt mủi..Con mà thua thằng hai lúa đó sao?” Lực cười lạnh.
-“Con định làm gì?” Dung kinh hải,bà vô kế khả thi rồi..Nhưng nhìn thằng con,coi bộ nó chưa cam lòng.
-“Má không nghe Dì Trang nói sao?Thằng hai lúa nầy nổi tiếng nhờ làm từ thiện gì đó.Con nhớ rồi,năm ngoái miền Trung lủ lụt,có lẻ nó tổ chức từ thiện ra cứu trợ nên không những được lòng Giám đốc Kỳ mà còn được trên thưởng thức coi nó là anh hùng…Con sẻ kéo nó xuống cho người ta thấy mặt thật của nó…” hai mắt Lực lóe lên tia âm độc.
-“Ý của con là…” Chánh văn phòng Dung vẩn chưa hiểu lắm.
-“Hắc hắc..Lóng rày trên mạng lình xình cái vụ từ thiện..má không nghe sao?Hắn gom tiền đi cứu trợ có sao kê đầy đủ không?Con không tin hắn không chấm mút trong đó…” Lực cười lạnh…
-“Phải ha…Vậy con định làm sao?” Hai mắt Dung sáng lên…Như vậy là chết chắc rồi..Chỉ cần có người ‘hô’ lên thì sẻ có người điều tra.Bà không tin Đức không ‘đớp’..Như vậy thì được rồi,chừng đó nó sẻ thân bại danh liệt.
-“Còn làm sao nửa..hắc hắc..Cho người đặt vấn đề lên mạng..”Lực đắc ý..lấy di động ra bấm..Nó là Chủ tịch huyện Lấp Vò chứ gì..Vậy thì quậy cho thúi lên từ đó …
Tiến Dủng thở dài ,lắc đầu…
Cao lảnh…
Trung Chánh lúc nầy rất buồn bực,hắn gọi điện Thanh Tình không bắt máy,hắn gởi tin nhắn,nàng không ừ hử khiến hắn cãm thấy bồn chồn,không biết đã xảy chuyện gì,vì vậy hôm nay hắn đến Sở giao dục,nơi nàng làm việc,mời nàng đi ăn cơm coi như là dổ ngọt cũng được hay xin lổi cũng được mặc dù hắn không biết mình đã phạm lổi gì.Nhưng con gái là vậy đó mà…Hắn cho xe đậu bên đường,xuống xe đốt điếu thuốc hút chờ.Trên tay cầm bó hoa hồng…Chánh mĩm cười tin tưởng cái bất ngờ hôm nay mà hắn dành cho nàng…Ngay lúc nầy di động reo lên,Chánh nhìn màn hình,có chút ngạc nhiên…
-A lô..Lực hả?Sao bổng nhiên có nhả hứng gọi cho tao vậy?Tưởng mầy chết trên bụng con nào rồi chứ..Hắc hắc..
-”He he..Làm gì có chuyện đó…À nè…Có chuyện nầy muốn hỏi mầy…Mầy là dân thổ địa ở Cao Lảnh..Vậy mầy có biết thằng cặc nào tên Trần Đức hong vậy?Nó là Chủ Tịch huyện Lấp Vò…Từ Cần Thơ xuống…
-Biết chứ sao không biết mậy!Thằng cặc đó hả…Thằng Phát biết rỏ lắm..mầy hỏi nó đi…
-Hả?Nó thân với thằng Phát lắm hả?
-Thân hay không thì tao không biết,nhưng chuyện nó vớt con Phương Linh của thằng Phát thì dưới này ai cũng biết.Lóng rày thằng Phát như người chết rồi vậy á.Mà nè,mầy quen thằng cặc đó hả?Ây..Thôi không nói nửa..Muốn biết thêm về thằng cặc đó,hỏi thằng Phát đi,nó rành lắm..vậy di nha..Con ghẹ tao tới rồi..” Chánh nói xong cúp máy..Hắn vừa nhìn thấy Thanh Tình đi ra với hai người bạn…Chánh cầm bó bông hồng bước tới..mĩm cười…Hắn đã quyết định rồi,hôm nay sẻ cầu hôn với nàng trước mặt công chúng…Hắn sẻ quỳ xuống nói câu ‘Thanh Tình…Will you marry me?’ Lòng thành như vậy đã quá đủ…và nàng sẻ nói ‘ Yes…I do’

Giờ nghỉ trưa,nếu hai người bạn thân không nằng nặc kéo nàng đi ra ngoài cho khuây khỏa,có lẻ Thanh Tình vẩn ngồi lì trước máy vi tinh làm việc để quên hắn…Thanh Tình cãm thấy có lổi vì yêu bạn trai của em gái mình nhưng nàng không tự chủ được chuyện nầy…Đúng như một bản nhạc nào đó có câu ‘khi con tim yêu đương là chết với đau thương’..Thiệt là đúng với tâm trạng như người mất hồn của nàng bây giờ.
-Wow..Thanh Tình…Chúc mừng chị…
-“Chúc mừng?Chúc mừng cái gì?” Đang mơ màng bổng có người lên tiếng chúc mừng khiến Thanh Tình sực tỉnh…Mặt nàng đỏ như gấc vì ngượng.Cách đó vài thước Trung Chánh quỳ xuống…hai tay cầm bó hoa hồng đưa ra về hướng nàng.
-Thanh Tình..My love..Will you marry me?
-“Yes..say Yes I do..Thanh Tình…”Hai người bạn của nàng hâm mộ .cổ vủ,vội vàng lấy di động ra ‘live stream’ giây phút đáng nhớ nầy…Nào ngờ…
-“Trung Chánh..Anh coi phim nhiều quá nên điên rồi…Sẳn đây mới nói nha..Giửa tôi và anh..không thể nào đâu” Thanh tinh nói xong quay lưng bước đi…Trong lòng cãm thấy nhẹ nhôm..Mấy ngày nay hắn thật phiền…

Trung Chánh sượng sùng đứng chết trân..Hai cô bạn của Thanh Tình sợ hết hồn..Nếu biết như vậy thì đâu có live stream làm gì..Bây giờ thiên hạ biết hết rồi…Thiệt là quê quá mà…Không biết tên nầy mai mốt có tìm mình tinh sổ không đây?Cả hai lắm lét chạy mất…Để lại Trung Chánh một mình,mặt tái nhợt,hắn không biết vì sao nhưng nhất định tìm cho ra lẻ…
Nghe Chánh nói,Lực mừng rở….Thì ra thằng cặc nầy cua bạn gái của thằng Phá cppst,nếu mình vạch mặt nó với Gia Kỳ thì số phận nó sẻ ra sao ta?ha ha…xem ra ’Ông trời cũng muốn giúp mình’.Nhưng phải làm cho nó thân bại danh liệt mới được,vừa cho em Gia Kỳ biết nó là thằng đểu vừa cho mọi người biết nó ăn bẩn trong tiền cứu trợ nạn lục miền trung…Nó sẻ mất chức. Bị Gia Kỳ bỏ và mất chức..hắc hắc mùi vị ra sao ta?Nghỉ tới dó Lực cười âm hiểm…

Đức không biết có người vì ghen mà muốn ‘ám toán’ mình .Hết bú liếm tới đút vào dập,hắn làm nàng như chết đi sống lại.Giờ nầy hắn đang dúi mủi vào giửa hai đùi của Gia Kỳ mút chùn chụt…hai tay đang mân mê hai bầu vú săn cứng của nàng.Hai tay Gia Kỳ ghì mạnh đầu tóc hắn,miệng rên rỉ,cắn môi để khỏi thét gào.Lưởi hắn rà khắp người nàng,hơi thở nóng bỏng của hắn đi tới đâu,nàng nổi da gà đến đó.Mặt đỏ bừng như người say rượu,Giờ phút nầy,Cũng không khác Tâm Đoan.Gia Kỳ không còn là thục nử nửa rồi,chịu hết nổi sự kích thích đã lên đến đỉnh điểm,nàng hung hăng quay người chụp lấy khúc củi,vén tóc cúi đầu liếm từ bìu dái lên đầu cặc rồi ngậm vào,đầu gục gặt như gà mổ thóc…Từ lúc về nhà đến bây giờ đã mấy tiếng đồng hồ rồi ,cả hai vẩn chưa rời nhau.Cứ như vậy mà say mê làm đi làm lại.
-“Wow…” Đến lượt hắn rên rỉ…Xem ra tất cả ai đều rất tiến bộ.không uổng công huấn luyện …
-“Sao hả?” Gia Kỳ liếm vành tai hắn rù rì qua hơi thở.
-“Tuyệt vời…nhưng mà”…Đức nói trong hơi thở…
-“Nhưng mà cái gì,nói mau..” Nàng nắm ‘thằng em’ hắn hăm dọa .
Đức kề tai nàng nói nhỏ…Gia Kỳ hai má đỏ bừng,nàng chỉ nghe câu cuối là ‘Good for the baby lắm đấy’.Không biết có thật không nhưng nghe rất là có lý…Con của nàng là cháu đích tôn của nhà họ Lý,nhất định phải khỏe mạnh và thông minh hơn người.
-“Thiệt?Đừng gạt em đó nha..” Gia Kỳ trừng mắt.
-Bé Thịnh rất trắng trẻo mập mạp…Hai mắt to như hột nhản,đó là bằng chứng đó mà..Hi hi
Hắn nói chưa dứt lời,Gia Kỳ đã trườn người xuống,ngậm vào…Con của nàng nhất định phải hơn hoặc bằng bé Thịnh mới được…nuốt thôi mà…Có gì khó chứ.Nancy làm được thì nàng cũng làm được…
Đức đắc ý…Xoay người để nàng tựa đầu lên nệm giường… Nắc nhanh dần….nhanh dần.Ngay lúc nầy di động run lên vì có cuộc gọi vào…Hắn mải mê nên không nghe.Vài phút sau,có tiếng bip bip…
-“Chưa liên lạc được à?” Liên đại tỷ của Đà nẳng tới rồi,nhan sắc mặn mòi,thân hình cân đối vú đít nây nẩy khiến nhiều gả dâm dê đi ngang qua âm thầm nuốt nước bọt,bên cạnh nàng Thanh Thanh,mơn mởn đào tơ,mắt nhìn dáo dát.Lần đầu tiên đến Miền Tây nên thấy là lạ.Cả ba vừa xuống máy bay.Tuy từ đây đi về cao Lảnh khoảng 2 giờ nhưng Tiên nghỉ không gấp,nàng muốn ở lại Cần Thơ một hoặc hai đêm hướng dẩn Liên và Thanh Thanh đi một vòng cho biết ‘Tây đô’.
-“Anh ấy chắc bận gì đó nên không trả lời máy..Em đã nhắn tin mình tới Cần Thơ rồi..Đi..Mình về khách sạn nghỉ ngơi..Em định ở đây một hoặc hai ngày..Dẩn chị và Thanh Thanh đi chơi cho biết..Chị thấy sao?” Tiên thân thiết hỏi.
-“Ý kiến hay..Em tán thành” Thanh Thanh cướp lời…Liên nhún vai mĩm cười…Nàng cũng không gấp,theo lời hắn,lần này xuống Cao Lảnh để xem xét đầu tư lớn.chắc cũng phải mất 5 hoặc 10 ngày.Trước khi bắt tay vào việc,thư giản một chút cũng tốt.
Đức nghe có người gọi..nhưng không quan trọng,Hắn đang phê,Gia Kỳ đang ‘làm việc’ dưới sự chỉ dạo của hắn…Rảnh đâu mà bắt máy.tay hắn mân mê bầu vú săn cứng vô cùng đàn hồi của nàng,đầu vú hồng nhạt như hai trái nho…
-“Sâu..sâu vô em…Anh sắp rồi…” Gia Kỳ ngoan ngoản nghe lời..Cặc đâm sâu vào cổ họng nàng…Hắn gồng người lên…bắn xối xả.
-“Khụ khụ khụ…” Lần đâu tiên,nàng nuốt nhưng hắn ra nhiều quá khiến nàng sặc…trên mặt trên mủi nàng dính đầy tinh dịch của hắn..Nhìn thật man dại.
-“Muốn giết người sao?” Gia Kỳ cấu đùi hắn.giọng ‘oán giận’…
-Hy hy..Sorry cưng.
*

* *
Khi Thái Hoàng cơ bị tống giam,lảo khinh khỉnh nghỉ rằng tối đa là nửa ngày sẻ lảo sẻ ung dung bước ra như những lần trước.Nhưng đã hai ngày rồi,lảo bị muổi chích,ở trong căn phòng dơ bẩn và ăn thức ăn không phải dành cho người có thân phận như lảo ăn thì làm sao nuốt cho được.Chỉ hai ngày thôi.mái tóc nhuộm của lảo đã phai màu và bây giờ là một mầu trắng như tuyết ,ánh mắt thất thần.

Ngồi đối diện Thái Hoàng Cơ là Lê Thành Long,trước đó hai ngày bị tống giam về tội ám sát cán bộ nhà nước,hai mắt trõm lơ,bộ dáng tiều tụy,so với bộ dáng cao cao tại thượng lúc ở nhà hàng đúng là một trời một vực.Bây giờ gả mới biết cái gì gọi là địa ngục trần gian.Long bây giờ biết sợ…Ngày đầu tiên bị bắt nhốt ở đây,gả thề khi trở ra ai đã từng xúc phạm đến gả sẻ trả giá đắt nhưng bây giờ gả chỉ nghỉ đến một khi ra được nơi đây rồi thì sẻ không quay trở lại Đồng Tháp nầy nửa.

Già trẻ không ai nói với nhau một câu,nói làm gì..Chuyện bây giờ là chờ cánh cửa mở ra…

Mấy ngày nay,điện thoại trong phòng làm việc của Mai Thảo không ngừng reo lên,toàn là những lời cầu tình,Mai Thảo phớt lờ…Từ hôm qua lại có vài cú gọi từ Bộ,nàng trả lời rất quy củ :”kiên quyết chấp hành chỉ thị của lảnh đạo nếu nhận được văn bản yêu cầu phóng thích…”Sau đó thì không còn ai gọi nửa.Giởn sao,miệng nói thì được,viết văn bản chinh thức yêu cầu?Có ai ngu như vậy chứ.Vì vậy mà Thái Hoàng Cơ tiếp tục ngồi đó làm bạn với muổi.

Phe cánh nhà họ Thái ,nói đúng ra là của anh em Thái Kiêm Cơ lúc đầu bừng bừng khí thế la ó,nhất định tin tưởng ‘Lảo nhân gia’ có oan tinh và sẻ không sao nhưng đã hai ngày rồi đám tang của Thái Kiêm Cơ cũng không thấy bóng dáng…Người nầy nhìn người kia bắt đầu tự hỏi chuyện gì đây?Ánh mắt đám người nầy hướng về Thái Hửu Cơ.Ý trông chờ hắn hãy hành động như một lảo đại.Nếu anh không bảo vệ được ba của anh thì chúng tôi dựa vào anh làm gì khiến Thái Hửu Cơ chịu nhiều áp lực.Không phải hắn không vận động chạy chọt nhưng con mụ Mai Thảo cứ ù lì khiến hắn vô kế khả thi. Trên Tỉnh thì quên đi,La Định Quốc đang đốt pháo ăn mừng về cái chết của anh hắn.Người quen trên Bộ hứa rồi im.Cây đổ bầy khỉ tan nay cây sắp đổ bầy khỉ dỉ nhiên bắt đầu tìm đường tháo chạy.

Ngay lúc nầy,’chuyện lạ’ dã xãy ra.Phó Chủ Tịch Thái Vân Cơ cùng Thái Tuyết Cơ Chủ tịch Hồng Ngự đến gặp Đại tá Mai Thảo.Sau một lúc họp kín giửa ba người.Cuối cùng Thái Hoàng Cơ cũng được ‘tạm thời’ phóng thích với lời cam kết trong khi được tại ngoại hầu tra,không được liên lạc hay tới gần La Oanh Oanh,nếu không thì hậu quả sẻ rất là nghiêm trọng.Lảo dỉ nhiên là gật đầu như gà mổ thóc,chỉ muốn ra khỏi nơi địa ngục trần gian nầy càng sớm càng tốt.

Thái Hoàng Cơ vừa lên xe,cái tin lảo được phóng thích không mấy chốc truyền khắp Đồng Tháp.Lẻ ra đây là tin mừng nhưng đối với Thái Hửu Cơ thì hoàn toàn ngược lại ,hắn cãm thấy như bị tát vào mặt,uy tín bị mất hết rồi,từ nay lời hắn nói ra sẻ không còn ai nghe nửa.Trước kia,tuy Vân Cơ là Phó Chủ tịch Tỉnh nhưng lời nói có trọng lượng hay không phải còn tùy vào phe cánh họ Thái nhìn như thế nào,nói đúng ra là họ nhìn mặt Thái Kiêm Cơ mà hành động.Sau cái vụ nầy,Thái Vân Cơ coi như chinh thức ‘đăng đàn’ làm ‘lảo đại’ của họ Thái ở Đồng tháp rồi.Còn không phải sao?Trong quan trường,ai cũng mong tìm được chổ dựa vửng chắc để có thể yên tâm mà làm việc,rủi có gì sai trái thì có ‘lảo đại’ ra tay cứu giúp.Bây giờ Thái Kiêm Cơ chết rồi,khi lảo Hoàng Cơ xảy ra chuyện,Thái Hửu Cơ đâu có làm được cái đéo gì.Người như vậy lên làm lảo đại của nhà họ Thái?Không thể nào đâu.Bởi vậy lòng người nay đã hướng về Thái Vân Cơ.

Thái Vân Cơ tâm trạng rất vui vẻ,nàng mong đợi chính là lúc này.Đây là lúc nàng muốn cho người của họ Thái biết nàng mới chinh là người làm việc lớn cho gia tộc chứ không phải là ba cha con của lảo già Hoàng Cơ .Một bọn người tham dâm hiếu sắc và tham lam sẻ dẩn cả gia tộc họ Thái đi đến chổ diệt vong.

-“Bây giờ nói được chưa,sao Mai Thảo dể dàng với chị vậy?Nói nghe coi..cứ ngồi đó mà cười cười hoài…làm như trúng tà í” .Tâm trạng cũng rất vui vẻ,tuy nhiên Tuyết Cơ vẩn ‘cằn nhằn’..Nàng hiếu kỳ muốn biết mọi chuyện hình như đã có an bày trước nhưng đã hỏi mấy lần rồi mà bà chị cứ úp mở khiến Tuyết Cơ đã tò mò thì càng thêm tọc mạch.
-“Đừng tò mò quá mà…Nói tóm lại ,cứ biết là từ nay mình không cần phải nhìn mặt ai mà làm việc nửa là được rồi…Trái lại họ phải nhìn mặt mình .” Vân Cơ mĩm cười.
-“Nhìn nét mặt của chị…Giống như là…ouf…Hi hi..Có phải đã lên giường với La Định Quốc rồi hay không?” Tuyết Cơ nghi hoặc,phải rồi,chắc là như vậy,nếu không phải là nhận chỉ thị của La Định Quốc thì tại sao Mai Thảo lại dể dãi như vậy chứ ?Nhưng cũng không phải,Mai Thảo nầy cũng không nể mặt lảo Quốc kia đâu..Vậy thì tại sao vậy?Càng nghỉ Tuyết Cơ càng thắc mắc.
-“La Định Quốc?Nói bậy nói bạ…Muốn biết?hihi..Không nói…” Vân Cơ phát tay.Tuyết Cơ còn định hỏi thêm nhưng ngay lúc nầy có điện thoại .Vân Cơ bắt máy. Là Quỳnh Trang,Thư Ký của nàng gọi vào
-Chủ Tịch Vân.Phó Chủ Tịch Của Thành phố Sa Đec nói có chuyện cần gấp muốn báo cáo công tác .
-“Tôi đang bận..Bảo ông ta chờ..”Vân nói xong mĩm cười,cúp máy…
-“Ai vậy?” Tuyết Cơ lại tò mò.
-Thái Văn Bang muốn gặp chị báo cáo công tác…Em nghỉ sao?
-“Ha ha…Hắn cũng nhạy tin ha…” Tuyết Cơ sửng sốt,Tên nầy trước kia không coi chị mình ra gì bây giờ muốn tới đây báo cáo công tác,ý nghỉ ra sao con nít cũng hiểu,xem ra ..Ây da…Biết đâu ở Hồng Ngự cũng đang có biến chuyển tốt cho mình?Phải về coi mới được.Nàng đứng lên chụp lấy xách tay.
-“Thôi ,không nói nửa..Em về làm việc..Đừng tưởng em quên nha..Chị không nói em điều tra riết cũng biết mà…Hi hi” Tuyết Cơ nói xong lắc mông đi ra ngoài…Vân Cơ cầm di động lên bấm nhưng rồi bỏ xuống thầm nghỉ :’không gấp,,hắn đang ở Cần Thơ mà…” Còn đang phân vân thì có tiếng gỏ cửa nhè nhẹ.
-Vô đi..
-“Chủ Tịch …Bên ngoài có người tên Lam Tú Quỳnh,nói là Phu nhân của Bí Thư Thành Phố Phú Quốc có chuyện muốn gặp cho nên..”Thư Ký Quỳnh Trang của Vân Cơ mở cửa đi vào nét mặt có chút kỳ quái pha lẩn mừng rở…Bình thường nàng khá là rảnh rổi nhưng sáng nay bận rộn hơn nhiều,Không biết có gì mà người gọi điện tới xin lấy hẹn để báo cáo công tác với Chủ Tịch Vân rất nhiều.Đặc biệt là có phu nhân của Bí Thư Phú quốc đến cầu kiến…
-“Hả? Phu Nhân của Bí Thư Phú Quốc? mau mời vào” Vân Cơ ngạc nhiên…Người nầy nàng có gặp qua một hai lần nhưng chỉ là gật đầu chào hỏi,không có giao tình,hôm nay đến đây không biết là chuyện gì …
-“Dạ..” Quỳnh Trang đi ra ngoài…

Tưởng dể dàng đem con trai ra ngoài nhưng chạm phải người đàn bà thép Mai Thảo khiến Lam Tú Quỳnh xấc bấc xang bang,chạy đôn chạy đáo mà thằng con trai vẩn chưa được thả khiến Tú Quỳnh đứng ngồi không yên.Trong lúc vô kế khả thi thì nghe tin Đại tá Mai Thảo rất nể mặt của Phó Chủ Tịch Thái Vân Cơ nên Tú Quỳnh muốn thử vận may vì vậy đường đột đến xin gặp.
-“Chủ Tịch Vân..Chị khỏe…Tôi là Lam Tú Quỳnh…”Vắng tắt giới thiệu.Mấy ngày nay biết đá vàng vì ‘dãi nắng dầm mưa’ mà không kết quả,Hôm nay Lam Tú Quỳnh đã nhún nhường trở lại,không còn điêu ngoa chanh chua hách dịch như lúc đầu,thái độ rất là khiêm tốn.Vừa gặp Thái Vân Cơ đã có thái độ vô cùng binh dị và đơn giản.
-“Chị Quỳnh khách sáo rồi..Mời chị ngồi.Có chuyện gì lặn lội đường xa từ Phú Quốc đến đây vậy?” Ngoài miệng tươi cười ,trong lòng Vân cảnh giác,nàng biết người đàn bà nầy không phải thứ đơn giản.
-“Hi Hi..Em có chút khó khăn nên đến nhờ chi giúp dùm..” Quỳnh đem chuyện Lê Thành Long ra kể,muốn nhờ Vân Cơ nói dùm một tiếng với Đại Tá Mai Thảo đây chỉ là một sự hiểu lầm vì Lê Thành Long chưa đủ trưởng thành nên suy nghỉ không được chu đáo.
-“Thì ra là như vậy à.Để tôi hỏi lại coi như thế nào,nếu là thật sự như vậy thì chắc là không có gì đâu…Nhưng chị đừng kỳ vọng quá nhiều..” Vân Cơ hứa hẹn nhưng vẩn thòng theo một câu…Giúp thì giúp nhưng có ai chắc 100 phần trăm kết quả như thế nào…Vì vậy rất khiêm nhường trong lời nói.
-“Nghe Chủ Tịch Vân nói như vậy …Em thiệt là mừng…Nghe Vân Cơ nói như vậy,Quỳnh càng tin tưởng mình đã gỏ đúng cửa rồi ,người vổ vai ưởn ngực thì đã gặp quá nhiều nhưng nào có được gì đâu.Phân vân lưởng lự một hồi ,tay rút ra phong bì dầy cộm để lên bàn…
-Chủ tịch Vân.em có chút quà mọn…
-“Đừng làm như vậy..Cầm lại đi…” Vân nghiêm trang nói…không phải nàng thanh liêm nhưng bây giờ chưa phải là lúc.Trong quan trường,có ai mông đít sạch sẻ được chứ,con người mà,ai mà không tham,không nhiều cũng ít nếu không thì làm quan để làm gì nhưng ‘ăn’ cũng phải có đạo nghỉa,không phải cái gì cũng ‘ăn’ và cũng không nên cạn tàu ráo máng.
-“Chút quà mọn thôi mà…” Kinh nghiệm tràn trề,Quỳnh mĩm cười ‘hiểu biết…Không phải người ta nói vậy là rút về liền đâu à…
-“Chị cầm lại đi..không cần đâu..chuyện nhỏ thôi mà.” Vân kiên quyết .
-“Vậy được..Em về chờ tin chị…” Quỳnh đứng lên cáo từ…Bóng vừa khuất sau cánh cửa,Vân Cơ lấy di động ra bấm.

Đang lúc nầy,trong phòng khách ở nhà của Mai Văn Trường có buổi họp mặt rất rộn rịp,người không nhiều,khoảng chục người thôi nhưng đều không phải là nhân vật tầm thường,nếu không Bí Thư thì cũng là Chủ tịch phu nhân của các huyện lân cận hoặc các Phó Chủ tịch thành phố hay là các Trưởng phòng phu nhân.Tiếng cười tiếng nói như bắp rang rất là vui vẻ.
Lý do của buổi họp mặt không phải là để đánh tứ sắc hay mạt chược mà là Phu nhân của Mai Văn Trường..Kim Khánh muốn kêu gọi các mệnh phụ nhân hùng vốn để thành lập một Siêu thị ‘Đồng Tháp’ có tầm vóc quốc tế…Trước đây mổi ngày chỉ biết ăn diện rồi đi mua sắm hoặc vừa đánh tứ sắc vừa ngồi lê đôi mách khắp nơi,bây giờ được Mai Văn Trường giao phó việc lớn nên Kim Khánh rất hăng say trong ‘công tác’ thao thao bất tuyệt giới thiệu hình ảnh một siêu thị hoành tráng.
-Siêu thị nầy nha..Một khi bước vô là có đầy đủ,có tầng ăn uống,có tầng giải trí,có tầng thẩm mỷ..Nói tóm lại là cái gì cũng có..Các chị nghỉ coi..như vậy sẻ hoành tráng cở nào…Nói thiệt nha,Tôi và ông xả đả quyết định đầu tư 20 tỷ,nước phù sa tốt không để chảy ra ruộng ngoài nên mới nói với các chị em mình..Ai có hứng thú thì hùng vào…Để tránh sau nầy nói Kim Khánh nầy có chuyện tốt mà không báo với chị em..Nà..Sẳn đây để tôi giới thiệu nha,đây là chị em thân của tôi,Thu Phong,ông xả của Thu Phong là Chủ Tịch Thành phố Phú Quốc.Thu Phong tuy không phải là người Đồng Tháp nhưng cũng muốn góp vốn đó…

Các vị phu nhân nhao nhao…Có người nghi hoặc..Sao bổng nhiên chị Kim Khánh có hứng thú mở Siêu thị làm ăn vậy cà?Có được hong vậy.Không phải chuyện chơi đâu à,hồi đó giờ đâu thấy buôn bán gì…Đùng một cái,muốn làm lớn..Không chứ hả…
-“ Hi hi..Tôi là Ngô Thu Phong Chào các vị..Ngày nay Siêu thị rất phổ biến,thấy là cơ hội kiếm tiền tốt nen tôi cũng quyết định đầu tư 10 tỷ…”Thấy nét mặt các mệnh phụ do dự..Thu Phong nói mình cũng hùn vốn vào coi như cổ vủ họ.Đã hai ngày rồi nàng ở lại Cao Lảnh để chờ cơ hội gặp Chủ tịch Đức,không gấp,nàng có thời giờ mà.Hai ngày nay,những lúc rảnh rổi nàng đã tìm hiểu rất tường tận,cái à nàng muốn đầu tư không phải là cái Siêu thị mà là mối quan hệ sau lưng của hắn.Hơn nửa chuyện Siêu thị là chuyện đầu tư kiếm được tiền.10 tỷ thôi mà,vừa có được mối quan heej tốt vừa kếm được tiền,một đá hai chim,chỉ có người ngu mới bỏ qua cơ hội nầy.
-“Chị Khánh à..Sao bổng dưng có hứng thú làm ăn như vậy..Có phải là có tin nội bộ gì hong?nói rỏ chút đi” Một Trưởng Phòng phu nhân ra vẻ ‘hiểu biết’.Chuyện góp vốn đầu tư siêu thị là không có thật,đây là chiêu trò để thổi phòng giá của miếng đất nào đó rồi bán lại kiếm lời.
-Ây ..Hồng à,Sao chị lại nói như vậy..Không có chiêu trò như chị nghỉ đâu à..”Khánh tức giận nhưng cũng có thể hiểu được…Trước đây chiêu này thường hay được xài dó mà..Khó trách con mụ nầy nghi ngờ..Xem ra phải tung ra ‘đòn sát thủ’ rồi.
-“Làm ăn?Ây da..Chi cho mệt xác vậy.Kiếm được bao nhiêu tiền chứ…Như bây giờ không sướng hơn sao.Rảnh rổi đi phố mua sắm.cùng nhau đánh bài..Chờ hết dịch bay qua ThaiLand,Nam Hàm,Đài Loan,Nhật chơi cho sướng…”Bí Thư phu nhân huyện Tam Nông góp ý..
-“Cũng không thể nói như vậy đâu chị Loan à…Bỏ chút tiền ra làm ăn cũng tốt,chị nghỉ thử đi,nếu có cái danh thiếp như là ban chấp hành Hội đồng quản trị Siêu Thi. Nghe cũng thấy oai.
-Ờ phải ha..
-“Thấy là chuyên tốt nên tui muốn chia sẻ cho các chị em biết …Không muốn thì thôi..”Kim Khánh tức giận muốn hôn mê bất tỉnh…’ ban chấp hành Hội đồng quản trị Siêu Thi.?’ Mấy con mụ nầy điên à?Đó là vị trí của bà mà cũng dám chỏ mòm vào.Đừng có hòng…Muốn nằm mơ cũng chưa tới phần các người.
-“Chị Khánh à…Chủ tịch Đức có nói khi nào sẻ bắt đầu góp vốn không vậy?Em muốn biết để có thời gian gom tiền.” Tuyết Vân ngồi im nãy giờ bổng lên tiếng.Là người làm ăn,nàng thấy đây là cơ hội tốt nên dỉ nhiên là không thể bỏ qua.
-“Chủ tịch Đức?Có phải là Chủ Tịch huyện Đức không vậy?.” Đang tươi cười,nghe Tuyết Vân nói,người phụ nử tên Hồng bây giờ bổng tỏ vẻ quan tâm…nét mặt nghiêm túc hỏi.Các phu nhân nói bát nháo nảy giờ bổng im bặt…Chủ tịch huyện Đức bây giờ ở Cao Lảnh nầy như là mặt trời giửa ban trưa, nếu nhân chuyện nầy mà có thể tiếp cận gây quan hệ là chuyện tốt a.
-“Đúng vậy,Tại vì Siêu thị sẻ có tên là ‘Đồng Tháp’ cho nên Kim Khánh tôi được cậu ấy giao cho trọng trách gom vốn với những người Đồng Tháp…Nhưng chỉ là một phần nhỏ thôi,phần lớn là gom vốn từ người ngoài tỉnh..” Kim Khánh được dịp khoe quan hệ.
-“Chị Khánh à…Sao lại như vậy được chứ..Siêu thị mang tên Đồng Tháp thì phần lớn phải do người Đồng Tháp như mình góp vốn mới đúng chứ chị nói có phải không.
-“Tui cũng muốn vậy nhưng mình không có khả năng nầy đâu à… 2000 tỷ đó…Mấy chị em tính đi..Phần nhỏ là bao nhiêu,phần lớn là bao nhiêu?Ở đây có 10 người,mổi người 10 tỷ đi,cộng lại cũng chỉ được 100 tỷ,vậy mà dám lớn tiếng rộng họng muốn góp phần lớn?” Kim Khánh tung bom tấn,thấy đám chị em trợn mắt há mồm,bà đắc ý…Là 2000 tỷ đó chứ không phải là 200 tỷ đâu à…Còn ở đó mà đòi góp vốn phần lớn.Tiền in ra à?
“he he..Có phần góp vốn cho tỉnh nhà là được rồi …Có phải không? Chị nha..Phải chừa phần em mới được.
-Em nửa chị Khánh,nhớ đó nhe..
Đám phu nhân nói bát nháo khi nảy bổng thay đổi thái độ 180 …Hăng hái muốn góp vốn làm ăn.
-Tuy là thành viên của ban quản trị trong tương lai nhưng tui cũng phải hỏi qua Chủ tịch Đức mới được.Hôm nay chỉ là hỏi ý kiến các chị em thôi.Mai mốt Chủ tịch Đức về đây chuyện mới ngả ngủ…Chừng đó tùy các chị em…
-‘ Thành viên của ban quản trị?’ Thấy Kim Khánh đột nhiên ‘tự phong’ Thu Phong và Tuyết Vân không hẹn đưa mắt nhìn nhau..Muốn phá lên cười nhưng cố nhịn.Aiz…Thôi kệ đi.

-“A lô…ai vậy..Có chuyện gì..” Phát lè nhè bắt máy…Hắn không muốn đâu nhưng người gọi dai như đỉa..Thật phiền..Lúc bắt máy,Phát uể oải nhưng khi nghe được vài câu,hắn như vừa uống được thuốc hồi sinh,hai mắt hắn sáng lên.
Buổi chiều tối cùng ngày,trên mạng xả hội,’phây bù’ (Face book)cũng như ‘du túp ( Youtube) có thông tin chuyện Chủ tịch huyện Lấp Vò dưới chiêu trò quyên góp từ thiện mà bỏ túi riêng không ít…Cộng đồng mạng quan tâm rất nhiều bắt đầu chửi rủa…
-“Thục Linh…Thu Tâm…Hai em tìm coi là ai làm…moi nó ra cho chị” Nancy cau mày…Nàng thật sự nổi giận rồi…
-“Trò hạ lưu…Có người không biết chết là gì…” Trước màn hình của laptop. Hoàng Bích Trâm khinh thường…Nàng đã nghiên cứu rất kỷ càng đối thủ của mình..hắn nhất định không phải là loại người này.

Có người chán sống!

4.3 4 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x