Thằng Đức

Chương 320

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

-“Sao khẩn trương vậy?Thả lỏng một chút đi…” Bên cạnh hắn,Nancy nói nhỏ,nàng thầm cười khi thấy bộ dáng hồi hop của hắn.Cách đó vài thước,cha của nàng tức là Tổng Bí Thư đang vui đùa với đứa cháu ngoại đầu lòng,phải nói là cháu nội mới đúng vì mang họ Nguyển…Là cháu đích tôn của nhà họ Nguyển.Nguyển Trần Thịnh,Hắn là Trần Đức,nàng là Nguyển Trần Uyển con là Nguyển Trần Thịnh..Chử Thịnh của thịnh vượng,có nghỉa là Nguyển,Trần đều thịnh vượng,vậy thì đúng quá rồi.
-“Tất cả lại đây ..” Tổng Bí thư gọi,Chánh văn phòng Nhạc cầm máy chụp hình .Nancy,Kiều Nga.Kiều Chinh đứng lên.Vì chưa phải là rể chinh thức nên Đức chủ đang phân vân không biết mình có bao gồm trong cụm từ ‘tất cả’ hay không.
-“Ây da..anh làm cái gì vậy?” Biết hắn khẩn trương,Nancy yêu thương ‘lườm’.Nắm tay kéo hắn đứng lên.
-“Hi hi…Bình thường anh oai phong lắm mà?Sao bây giờ như con gà nuốt dây thung vậy?” Kiều Nga trêu.
-“Đi đi..Không ai ăn thịt anh đâu ..hi hi..” Kiều Chinh cặp tay hắn bên trái,Nancy bên phải…Đức Chủ tịch cho dù đang quíu giò cũng phải bước theo.Đúng là hắn đang khẩn trương tột độ.Quan trên một cấp đủ đè chết người,huống chi bây giờ là Tổng Bí Thư…Nhân vật số một của đất nước,thử hỏi hắn làm sao không khẩn trương cho được và nhất là ba cô con gái của ông đều bị hắn chơi trò ‘hoa thơm đánh cả cụm’.Là tội tày đình a.Tuy Nancy có nói đó là kế hoạch trăm năm của gia tộc nhưng hắn vẩn run.
-“Cậu làm sao vậy?Có bệnh à?” Tổng Bí thư mĩm cười…
-“Dạ…phải..ụa..không..không phải..” Tuy cố giử binh tỉnh nhưng Đức vẩn lắp bắp.
-“Tất cả đứng gần nhau một chút..1..2..3…Đứng yên đó..Thêm vài pô nửa…1..2..3..Bây giờ đổi vị trí..Nancy qua bên nầy..Đức qua bên trái…Được rồi…1..2..3” Chánh văn phòng Nhạc làm ‘phó nhòm như người chuyên nghiệp…Trần Thịnh cựa mình khóc,Nancy biết con đói,nàng ẩm con vào phòng trong…
-Ngồi đi…công tác thuận lợi chứ?
-“Dạ…dạ cũng được…” Đức hàm hồ đáp.
-Cái gì mà cũng được? Được hay là không được?phải rỏ ràng..
-“Dạ được…Không tệ lắm..” Đức hít một hơi..Sợ cái gì chứ…Hắn bắt đầu bình tỉnh lại…Đem chuyện Siêu thị,Nhà máy thép ra trình bày…
-Tốt lắm..Cứ thẳng tay mà làm…Anh Nhạc,đưa cho hắn.
-“Ừm..nè..đây là món quà Tổng Bí Thư cho cậu..Coi như món quà gặp mặt..mở ra coi đi…” Chánh văn phòng Nhạc đưa một cái hộp.Đức nghe lời mở ra..sửng sốt..là một cây súng Smith & Wesson.
-“Ấn bản đặc biệt đó..Quan trọng không phải là cây súng..mà là ý nghỉa của nó..Ha ha..Cậu suy nghỉ đi…
-“Cám ơn.Tổng Bí Thư,Chánh văn phòng .Cháu biết làm sao rồi.sẻ không để hai ông thất vọng”…Là người thông minh…Đức nghe Nhạc nói ,nhìn cây súng,liền hiểu ý nghỉa,quá rỏ ràng rồi,đây không phải là muốn hắn làm họng súng hay sao?cho nên hứa hẹn.
-“Tốt…Thông minh.. Nancy nói cậu rất là thông minh…Có gắng mà làm..” Tổng Bí thư cười…

Kiều Nga,Kiều Chinh nháy mắt với hắn..Cả hai âm thầm hảnh diện..Người được ông ấy khen không có nhiều…

Là hai nhân vật của đỉnh cao quyền lực,dỉ nhiên là rất bận rộn nên cuộc viếng thăm không kéo dài.Chỉ vài giờ,nếu Nancy chưa sinh,có lẻ Đức vẩn chưa có dịp gặp và nói chuyện.Dù chỉ là vài câu nhưng cũng quá đủ để nhiều người khác ước ao.Dỉ nhiên trong đó có ’Tứ Trụ’ của Cần Thơ .Họ đang phấn khích đứng kiên nhẩn chờ bên ngoài căn biệt thự để có được cơ hội ‘diện thánh’ .Tuy ở bên ngoài nhưng việc bên trong rất tỏ tường,thấy hắn trò chuyện,bắt tay,thân mật chụp nhiều ‘pô’ hình …Bí Thư Hải,Phó Bí Thư Việt,Vân Chủ tịch và Phó Chủ tịch Thảo cùng Tùng,Vinh càng giử lòng kiên định…Ây,đúng là chân mạng thiên tử đây rồi.Vân Thảo nhìn nhau thầm sung sướng,nghỉ bụng :’Mình đã là người của hắn,có phần không cần lo.Hắn không chiếu cố đến mình sao?Ây da,cái tên mắc dịch nầy bận rộn lắm sao mà đã gần hai tuần rồi không tới nhà ‘ăn cơm’..Xem ra phải chọn hôm nào xuống Cao Lảnh mới được.Nếu không hắn sẻ không biết mình là ai.
-“Tổng Bí Thư,Chánh Văn Phòng Nhạc…Hoan nghinh đến Cần Thơ chỉ đạo công tác..” Bí Thư Hải đại diện cho tứ trụ Cân Thơ hơi nghiêng mình cung kính nói…
Tổng Bí Thư và Chánh văn phòng nhìn nhau cười khổ..Chỉ đạo công tác gì chứ.Đi thăm con gái thôi mà.Đức bấm bụng cười…Bí Thư Hải nầy đúng là cực phẩm,như vậy mà mở miệng nói được nhưng nghỉ cũng đúng,nếu không nói như vậy thì phải nói làm sao đây ha?Chẳng lẻ nói ‘tình cờ’ đến gặp ngài Tổng Bí Thư?Không ổn nha.
-“Bí Thư Hải.Phó Bí Thư Việt,Chủ Tịch Vân,Phó Chủ tịch Thảo .Các vị mạnh khỏe a…Cám ơn đã có lòng đến thăm Nancy.” Đức tỏ ra lanh lợi.Tứ trụ Cần Thơ gặp Tổng Bí Thư và Chánh văn phòng Trung ương cung kính chào,mình, ở đây,có vai vế thấp nhất,không thể giương mắt nhìn họ mà không chào hỏi.Vì vậy kêu tên từng người hỏi ‘các vị mạnh khỏe’.
Nghe thì không có gì nhưng ý nghỉa rất hàm súc.Đây không phải là một cách gián tiếp nói quan hệ giửa hắn và 4 người nầy thân thiết hay sao?
-“Ha ha…Rất khỏe.Chủ Tịch Đức..Chúc mừng cậu.” Bí Thư Hải cãm động khôn xiết…Tên nầy thật là thông tình đạt lý a…Phải rồi,mình biết Thiếu tướng Nancy lâm bồn nên tới đây hỏi thăm sức khỏe và ‘tình cờ’ gặp Tổng Bí Thư và Chánh văn phòng Trung ương.
-“Chúc mừng…Chúc mừng” Phó Bí Thư Việt,Chủ tịch Vân,Phó Chủ tịch Thảo phụ họa.
-“Ha Ha..Nếu đã tới rồi..vào đây ngồi trò chuyện một chút…”Tổng Bí Thư là ai chứ…rất hiểu rỏ tâm trạng của máy người nầy.Thôi thì trò chuyện với họ một chút,người ta có lòng ‘đến thăm’ con gái và cháu mình.

Ngay trong đêm đó.Tổng Bí thư và chánh văn phòng Nhạc trở về Hà Nội trên chuyến chuyên cơ đặc biệt.Tứ Trụ Cần Thơ có dịp ‘hộ tống’ hai vị lảnh đạo Trung ương ra phi trường.Đức Chủ tịch và Nancy cùng nhị Kiều chỉ tiển ra tới cửa.Trước khi lên xe,Tổng Bí Thư và Chánh văn phòng ‘vổ vai’ Đức.
Tứ trụ Cần Thơ hai mắt sáng ngời.Ánh mắt nhìn hắn đã thân thiết từ lâu,bây giờ càng trở nên thân thiết hơn bao giờ.

-“Wow..Con trai,con đủ rồi nha.Của papa đó.mới ra đời một ngày thôi đã dành hết rồi?”Nhìn ‘Đức con’ ngậm vú mẹ nút chùn chụt một cách tham lam…Đức ‘ganh tỵ’.
-Hi hi..Anh thiệt là..cà nanh với con hả?
-“Cái gì chứ..em coi cái tướng tham lam của nó kìa…Coi bộ mai mốt anh không còn chổ đứng nửa …Nó dành hết rồi..Em thiệt không công bằng mà,cúng chay rồi đuổi thầy chùa,hay là con bên trái,anh bên phải…Hi hi..” Đức kê miệng tới xí phần.Vú Nancy căng đầy sửa,mời gọi.
-“Oa oa oa…” Thằng bé cãm thấy có người dành vú mẹ..Khóc thét lên.
-“Hi hi..Đi ra ngoài đi..Hôm nay chưa được đâu.Ngoan đi” Biết hắn đang động cởn..Nancy bấm bụng đuổi ra ngoài.Nàng cũng muốn lắm ,đã hai tháng rồi ..nhịn.

Nói vậy chứ,có lý nào tranh giành với con trai,Đức nghe lời Nancy.ngoan ngoản đi ra ngoài trong tinh trạng ‘nhất trụ kình thiên’,phòng nào cũng tắt đèn hết rồi.Ý…Mỷ Kiều còn chưa ngủ..hắc hắc.Hắn đến phòng nàng gỏ cửa nhè nhẹ.

Mỷ Kiều đang nghe nhạc ..Thiu thịu ngủ nên quên tắt đèn,nghe tiếng gỏ cửa..giật mình.Không biết có chuyện gì ,ai gỏ cửa giờ nầy? Nàng đứng lên mở cửa.Trên người chỉ mặt quần lót.Trong căn biệt thự nầy,chỉ có hắn là đàn ông,nàng không nghỉ hắn ghé phòng mình trong lúc này.
-“Ouf.Là anh à..Chờ chút…” mở cửa thấy hắn,Nàng hốt hoảng,định đóng cửa để lấy áo choàng lên người.Nhưng hắn đã nhanh chóng để bàn chân khiến cửa đóng không được.Hai mắt hao háo nhìn cặp vú ‘lộ thiên’.
-“Là anh chứ ai..Chẳng lẻ em đang chờ người khác?” Đức ‘chụp mủ’…
-“Khuya rồi..Anh..anh tới đây làm gì?” Hai tay ôm ngực,Mỷ Kiều ‘làm bộ’ hỏi.
-Hi hi..Tâm sự với em chứ làm gì..
-:Cái gì tâm sự chứ,khuya rồi,về ngủ đi.” Miệng nói,tay chụp lấy áo ngủ khoác lên người.Áo ngủ mỏng như cánh ve,dưới ánh đèn nhìn thật là hấp dẩn.
-”Ngủ ở đây cũng được mà,giường em rộng như vậy..Chà thơm quá.” Đức tỉnh bơ nhảy lên giường nằm,hit hít mùi thơm trên gối nệm.
-“Vậy anh ngủ cho đã đi,em qua phòng Ngọc Vân ngủ” Mỷ Kiều quay đi nhưng tay bị hắn nắm kéo,mất thăng bằng,nàng ngả xuống giường.
-Á..tắt..tắt đèn..
-Tắt cái gì chứ…Anh muốn ngắm em..Chà..Thơm quá..” Môi nàng bị môi hắn bao phủ,phía dưới,giửa hai đùi bị bàn tay hắn mò mẩm lục lọi .Đầu ngực bị hắn mút lấy như tìm sửa nhưng chẳng có giọt nào .Mỷ Kiều rạo rực xốn xang,hai tay ôm ghì đầu hắn siết mạnh.
-“Ây..từ từ…” Hắn gát chân nàng lên vai,cầm cặc rà cửa động đút vào, nàng cãm giác thốn vì bị nong ra tuy nơi đó đang lầy lội chất nhờn.Hắn nắc nhè nhẹ rồi nhanh dần…nhanh dần.Hai tay nàng bấu chặt hai đùi hắn ,bất thình lình,không tự chủ được,chồm người lên kéo hắn xuống cắn vai thật mạnh…Đức cãm đau thấu trời xanh nhưng càng hứng chí,biết nàng đang ‘phê’…Càng hùng hổ nắc.
Đang ngủ,cãm thấy ngứa mủi..Đức hắc xì máy cái,mở mắt ra.Mỷ Kiều y phục chỉnh tề đang cầm chổi lông gà ngoái mủi hắn.Mặt nàng rạng rở,nhìn hắn mĩm cười.
-Thức dậy..Dưới nhà có khách.
-“Ậy,còn sớm mà,đêm qua em hành anh tới sáng…” Đức trơ trẻn nói ngược.Đêm qua hắn hứng chí ‘thông nòng’ hầu như suốt đêm,tới gần 4 giờ sáng mới buông nàng ra.
-‘bốp’–“Nói bậy nói bạ..Anh hành em thì có..Nè dậy đi.Chị cả nói đừng để khách chờ..” . Mỷ Kiều vổ mông hắn.Hai má nàng nhuốm hồng khi nhớ lại đêm qua cùng hắn điên cuồng.Sáng nay ai cũng nhìn nàng cười ‘mĩm chi’.
-Chị cả?
-“Nhiều lúc thấy anh thông minh nhưng nhiều lúc thấy anh ngu như heo í…Chị Cả là Thủ trưởng chứ còn ai nửa?” Mỷ Kiều lườm…Trước đây nàng quen gọi Nancy là ‘Thủ Trưởng’ nhưng bây giờ chuyển thành ‘Chị Cả’.Ý nghỉa nầy sao lại không hiểu chứ.Thiệt là ‘ngu’ mà.
-Ha ha..Phải phải…
-Còn nằm ì đó?Ngồi dậy…mau lên.Mỷ Kiều sốc hắn vậy…bất chợt mặt đỏ bừng.
-Ha ha..Sáng sớm là như vậy mà…Thích hợp cho em luyện ‘chân kinh’.
-Hả?Cái gì chân kinh? Mỷ Kiều ngây thơ hỏi..
-“Hi hi..Nói chơi thôi.Không có gì..Anh đi tắm.” Sợ nàng hỏi tới thì không biết phải nói sao,Đức chạy vào nhà tắm.Mỷ Kiều nhìn theo nghi hoặc,tên nầy chắc có gì đó mờ ám.Phải đi hỏi Phương Anh mới được.

Trong phòng đầy tiếng cười vui vẻ.Mọi người đều có mặt kể cả bé Thu Sương nhưng lại có thêm ba người lạ.Phải nói là ba mỷ nử mới đúng.Khiến Đức cãm thấy như đang lạc vào ‘Nử nhi quốc’.Thấy hắn bước vào,ba mỷ nhân đang nói chuyện rôm rả với mọi người …Ngừng lại,nhìn hắn.
-“Nè…Lại đây em giới thiệu đây là Thiếu tướng Hoàng Bích Trâm,Đại tá Nguyển Thanh Phượng và Đại tá Trần Phương Trang của Cục C03.Còn đây là Trần Đức.
-“Chào các vị” Đức sửng sốt…Con bà nó..Việt Nam lúc nầy ‘âm thịnh dương suy hay sao cà?’ Sao Thiếu Tướng ,đại tá đều là nử vậy?nhưng cũng phải.nhìn mát mắt hơn nhiều so với mấy cha nội tá tướng bụng bự đít teo nhìn thật là chướng mắt.
-“Chào các vị” Đức đưa tay bắt…Ba người nầy tìm mình?Có quen sao?Trong đầu nghi hoặc thầm đáng giá…Cả ba đều thuộc top 20 của Hoa hậu nếu đi dự thi.Vú đít đầy đủ,thuộc loại ngực to eo thon,đôi môi lý tưởng để tu luyện ‘Bắc cụ chân kinh’.
-“Đức Chủ tịch…Xin lổi đã quấy rầy…” Đưa tay bắt .Cả ba Bích Trâm,Thanh Phượng,Phương Trang cũng đang âm thầm quan sát hắn.
-Các vị biết tôi?
-“Chủ tịch Đức vừa nhậm chức đã nổi như cồn…Cả Đồng tháp đều biết đến.Chúng tôi làm sao không biết được..” Bích Trâm mĩm cười.
-“Hi hi..Câu nầy nghe có vẻ khen ngợi nhưng tôi thấy hình như không phải…” Đức nghe đối phương nói,liền cảnh giác,hình như trong lời nói của mỷ nử nầy có đượm chút nếu không mỉa mai thì là gươm đao.Hắn thắc mắc không biết mình đã đụng chạm gì?
-“Hi hi..Chủ Tịch Đức thật là biết nói đùa..” Bích Trâm sửng sốt..Tên nầy nhìn ra nàng đang bất mản..Hắn thông minh hơn nàng nghỉ.
-“Ha ha…Không quen không biết…Thiếu tướng tìm tôi chắc là có chuyện quan trọng,hay là trực tiếp một chút đi.Đừng khách sáo.” Nancy ,song Kiều và đám ‘phi tần’ chung quanh mĩm cười.
-“Ha ha…Nếu Chủ Tịch Đức đã thẳng thắng như vậy…Tôi không cần khách sáo nửa.Là như vầy,tôi có một yêu cầu,có thể nào Chủ tịch Đức tạm thời bỏ qua chuyện của Nguyển văn Đồng qua một bên?
-Lý do?
-Không thể nói được.
-Vậy thì quên đi.
-“Không phải không muốn nói nhưng không thể nói.Chủ tịch Đức,xin anh thông cãm…” Bích Trâm trầm giọng.
-“Có lòng nhưng không có sức,xin Thiếu tướng hiểu cho”,Đức không khách sáo,trả treo bốp chát một bước không nhường.Vừa mới gặp mặt,cô không thể nói lý do mà yêu cầu tôi làm theo ý cô?Tưởng mình là ai chứ…Nếu không ngang ngược thì đúng là đồ điên mà.Tưởng Thiếu tướng là ngon sao?Bà xả tôi cũng Thiếu tướng còn là con của Tổng Bí Thư đó.

Biểu hiện của hắn khiên Nancy và đám ‘phi tần’ hết sức hài lòng.Phải như vậy chứ.Con mụ Bích Trâm nầy cứ tưởng khi mụ nói ra là ai cũng nghe theo sao?
-“Chủ tịch Đức.không phải tôi không muốn nói,nhưng đây là chuyện cơ mật.” Bích Trâm một lần nửa nhấn mạnh.
-“Vậy à..Vậy thì tôi không hỏi nửa…Thiếu tướng,ngồi chơi ha..Tôi bận việc đi trước.Nancy..Anh có nhiều việc cần làm…Tối nay anh vể trể” Đức tỉnh bơ đi ra không quên lể độ cười chào.
-“Anh..” Bích Trâm tức giận,nhìn Nancy,ý muốn nàng can thiệp.
-“Sorry…Anh ấy rất cứng đầu” Nancy nhún vai,chuyện cơ mật gì chứ..Không tin tưởng mà muốn hắn phối hợp? muốn nàng ra mặt?Nằm mơ đi.
-“Con mụ nầy điên mà!” Đức thầm mắng,lên xe chạy đến nhà Nhung,lợi dụng thời gian ,đi thăm bà bầu trước.Trên đường đi,hắn gọi điện cho Chánh văn phòng Bân và Ngọc Thi dặn dò những chuyện cần làm.Thời buổi công nghệ thông tin tiến bộ thật tiện lợi,có những chuyện quan trọng cần thảo luận thì có thể họp trực tuyến,không có vấn đề gì khi hắn không có mặt trong văn phòng.
-“Anh rể…” Nguyệt thấy hắn..mừng rở…
-“Ừm…Khỏe chứ?Học hành ra sao rồi?Có ai làm phiền em không?Nói cho anh rể biết,anh xử lý nó ngay” Đức trịnh trọng ra vẻ anh rể mặc dù hắn còn nhỏ tuổi hơn Nguyệt.
-Hi hi..không có gì..ai dám làm phiền em chứ…Họ sợ Nhả Phương và Nhả Thy lắm..Tụi em là bạn với nhau…
-“Phải ha…Hai bà chằn đó..hi hi..” Đức sực nhớ ra…Có Nhả Thy và Nhả Phương là bạn,ai dám ăn hiếp chứ.Muốn chết à.
-“Anh rể…Nhả Thy và Nhả Phương là hai hoa khôi của trường em..Vậy mà anh dám nói là bà chằn.” Nguyệt ‘lườm’.
-He he…Thiệt đó mà…Em chờ coi đi,mai mốt hai bà chằn nầy chấm anh nào trong trường em thì thiệt là tội nghiệp cho họ.
Nguyệt định nói :”Người đó là anh chứ ai” nhưng kịp thời ngậm miệng.Tiếp xúc với Nhả Thy và Nhả Phương một thời gian ,ba người bây giờ có thể nói là bạn thân,nàng nhìn ra Nhả Thy và Nhả Phương rất có ấn tượng tốt với anh rể.Chị hai nàng cũng ‘mê’ anh rể.Nghỉ tới đây,Nguyệt có chút nóng mặt khi chị hai nàng nói… Sao có thể chứ..Chị hai điên rồi.
-“Anh tới rồi à..” Nhung chậm chạp từ trong phòng bước ra thấy hắn,mừng rở.
-Ừm..Ngồi..ngồi đi..Bụng bự mà ..
-Không sao..Em nằm cả ngày rồi…Nguyêt lấy bia cho anh rể…
-“Ây..không cần đâu…Ừm…Nancy sanh rồi..Là con trai…” Đức khoe.
-“Vậy à..Chúc mừng anh..Làm cha rồi..” Nhung hâm mộ,nhìn xuống bụng mình…
-Em cũng sắp sanh rồi…Anh đã nhờ Bác Sỉ dành phòng đặc biệt cho em…
-“ừm” Nhung hạnh phúc gật đầu..
-“Anh rể..uống bia..” Nguyệt đặt lon bia lạnh lên bàn…Liếc nhìn Nhung..Nàng cúi đầu,có vẻ e thẹn.
-“Ừm…Cám ơn,sao không thấy Bác Bảy vậy?” Đức cầm lon bia khui,hớp một ngụm.
-“Má đi chợ..Chắc sắp về..Anh ở đây ăn cơm..” Nhung mong đợi.
-“Dỉ nhiên rồi..Nà,anh đở em vô phòng nằm nghỉ…” Hắn dìu Nhung vô phòng…Nguyệt thầm sung sướng cho chị,nàng biết anh rể có nhiều phụ nử,chị nàng chỉ là một trong nhưng chị nàng rất hạnh phúc,Vậy thì được rồi.Rất nhiều cặp một vợ một chồng,cải nhau thậm chí còn đánh nhau hoài.
-“Hi hi..Đừng chọc nó mà…em biết đó,hậu quả sẻ rât ‘nghiêm trọng’…” Hai người nằm bên nhau,dỉ nhiên là hôn hít sờ bóp .Cãm giác tay Nhung lần mò giửa hai đùi mình…Đức ‘cảnh cáo’.
-Hi hi..Em biết anh muốn mà…đừng làm bộ nha…
-“Bụng em như vậy,không tốt đâu.Anh nhịn được mà..Ngoan đi cưng đừng chọc nó…” Đức ‘vổ về’ nhưng dưới bàn tay nàng,cặc hắn cứng như thanh sắt.
-“Em làm miệng cho anh nha..hay là “ Nhung kê tai hắn nói nhỏ.Không biết nàng nói gì,hắn trợn mắt há mồm.
-“Em nói với con Nguyệt rồi…nó cũng thích anh lắm.Em không ngại đâu.Ba chị em Nancy được,thì em và con Nguyệt cũng được mà.Trừ phi anh chê nó thôi.”Nói đến đây Nhung xụ mặt xuống có chút hờn giận…bất thình lình hai tay ôm bụng..nhăn mặt.
-“Hi hi..Em nói sao thì sao đi..Đừng giận mà..Wow..Có chuyện gì vậy?” Thấy nàng ôm bụng,Đức hoảng hồn.
-Bể nước ối…Đưa em vào nhà thương..Sắp sanh rồi..
-“ờ..hả?Nguyệt à…Chị em sắp sanh rồi..” Đức la hoảng…

Nghe nói sản phụ của một VIP sắp sanh,Bác Sỉ Thanh Mai phụ trách khoa phụ sản vội vả đi đến.Mổi khi có sản phụ Vip là đều do bà phụ trách.Vừa mở cửa phòng bước vào,bà sửng sốt khi nhận ra gương mặt quen thuộc bên cạnh sản phụ và một người con gái.Thông thường thì chỉ có ông xả của sản phụ mới ở trong phòng nầy…Thiệt là kỳ quái…
-Ụa..Cậu…Cậu làm gì ở đây?.
-“Ha ha.Bác Sỉ Thanh Mai…Thì ra là bà,may quá…Coi dùm đi… Đức thấy Thanh Mai,mừng rở.Chính bác sỉ nầy đã đở đẻ cho Nancy,đúng là cơ duyên mà.
-“Ừm..được… Hai người ra ngoài đi…” Thanh Mai khám cho Nhung.Trong lòng thắc mắc nhưng không tiện hỏi.Hôm trước,bà vô tình biết hắn không chỉ là ông xả của Thiếu tướng Nancy mà cũng là ông xả của hai người em gái của nàng.Chuyện nầy còn chưa kịp ‘tiêu hóa’ thì bây giờ thấy hắn bên cạnh một sản phụ mỷ miều khác.Thanh Mai cảm thấy như lạc vào sương mù,đầu óc ù ùc cạc cạc…Vô cùng nghi hoặc,không hiểu gì hết.
-“Ừm..Không có gì đặc biệt..Mọi chuyện bình thường.Không cần phải lo ngại…Chưa đâu,có lẻ khoảng 5 ,6 giờ nửa …” Thanh Mai sau khi khám xong,ra ngoài thông báo.
-“Anh rể,em vô coi chị hai” Nguyệt nghe nói ,mừng rở…đi vào trong.
-“Ừm..Nói với chị em…Anh nói chuyện với bác sỉ xong,sẻ vô sau.” Đức căn dặn…

-“Người sản phụ nầy là…” Nghe cô gái gọi hắn là ‘anh rể’.Thanh Mai không kìm được sự hiếu kỳ của mình.Nếu còn tiếp tục kìm nửa,bà sẻ ‘uất nghẹn’ mà chết vì tò mò.
-Hi hi..Bác Sỉ..bà biết rồi còn hỏi…
-“Chuyện nầy..Thiếu tướng có biết không?Tôi không thể dấu cho cậu đâu nha” Thanh Mai nghiêm mặt.
-Dấu?tại sao phải dấu?hi hi..Không cần đâu..Nancy biết mà..Nancy là vợ cả.À nè,tôi còn mấy người vợ nửa năm tới sanh..hi hi..Họ mới vừa cấn thai thôi.Mai mốt phiên Bác sỉ chiếu cố dùm ha…
-“Cậu không nói đùa chứ hả?” Thanh Mai tưởng như trước mắt bà là một ‘quái vật’.
-Đùa…Hi hi…Ai đem chuyện nầy nói đùa chứ.Miển là mai mốt,Bác Sỉ đích thân chiếu cố cho họ là được.Cám ơn trước nha.Mai mốt bà có cần chuyện gì…Chỉ cần nói một tiếng thôi.Bảo đãm chu toàn cho bà…Hi hi,vậy được chưa?
-“Nà..Cái này là cậu nói đó nha.” Thanh Mai sáng mắt lên,bà nhìn ra mối quan hệ giửa chị em Nancy và hắn…Như vậy,có quan hệ tốt với hắn có nghỉa là quan hệ tốt với cây cổ thụ rồi.Chuyện hắn ăn vụng bên ngoài,tam thê tứ thiếp thì nhằm nhò gì tới mình chứ.
-Hi hi…Nhớ mà..Trần Đức tôi nói một là một hai là hai..Ha ha..Cứ quyết định như vậy…Từ nay mình là ‘friends..’
-“Ụa..má…Anh Đức..Hai người quen nhau hả?” Một tiếng nói trong trẻo vang lên phía sau lưng…Đức quay lại,sửng sốt. thâm nghỉ :’Tuyết Vân? Hèn chi nhìn Bác Sỉ Thanh Mai thấy quen quen thì ra là mẹ của cô nàng nầy.’
-“Hi hi..Tuyết Vân..Là cô à..Đã lâu không gặp…Khỏe ha?Wow,càng ngày càng đẹp ra đó nha.Hi hi…” Bản tánh thấy gái là tươm tướp,Đức mở miệng nịnh .
-“Hai người quen nhau à?” Thanh Mai thấy con gái và hắn nói cười thân thiết.Trong bụng thập phần khẩn trương.
-“Hi hi..má không biết hả?Anh Đức là ‘Tình thánh’ đó…” Tuyết Vân nào biết mẹ mình đang ‘khẩn trương’ khi thấy nàng có vẻ thân mật với hắn…Nàng hồn nhiên khoe…
-“Con tới đây làm gì?” Thanh Mai nghiêm mặt.
-“Là má kêu con tới khám định kỳ mà..Má quên rồi sao?”Tưởng mẹ quên..Tuyết Vân nhắc.
-“Ờ phải ha…Con tới văn phòng má chờ chút.Má còn chuyện nói với cậu Đức…
-“Bye..anh Đức…See you.” Tuyết Vân nghe lời mẹ,quay lưng đi,không quên vẩy tay.
-Bye..Tuyết Vân..See you…Bác Sỉ Mai,không ngờ bà là mẹ của Tuyết Vân ha…Cô ta càng ngày càng đẹp..
-“Con gái tôi đẹp hay xấu mắc mớ gì tới cậu…” Thanh Mai nhìn với ánh mắt đầy địch ý khiến Đức bừng tỉnh.
-“Ây da..Bác Sỉ à…Bà nghỉ tới đâu rồi..Tôi là người tốt nha.
-“Tôi đâu có nói cậu là người xấu chứ..Chỉ là…nà.nói tóm lại,nó là con gái tôi đó.Chừa nó ra nha..làm ơn đi.
-“Ây da..oan quá mà.Mấy tháng rồi tôi mới gặp lại Tuyết Vân..Tụi tôi đâu có gì chứ..” Đức ủy khuất.
-Vậy thì tốt..Ngừa bệnh hơn chửa bệnh…Nó nói cậu là tinh thánh…Biết đâu được một ngày nào đó..Thôi không được,tôi phải nói nó đề phòng cậu mới được..
Thanh Mai ngoe nguẩy bỏ đi…Được vài bước hình như thấy giao huấn chưa đủ,bà quay lại.
-“Cậu biết tôi là Bác sỉ chứ gì…Giải phẩu rất quen tay…Tôi cảnh cáo cậu coi chừng thành ‘Đông phương bất bại’ đó…” Nói xong ,đưa bàn tay lên lấy hai ngón tay làm thành hình cây kéo…cắt một cái rồi mĩm cười lắc mông bước đi…
Đức sửng sốt,lắc đầu…Bác Sỉ nầy đầu óc có vấn đề.

-“Sao rồi anh?Bác sỉ nói gì?” Thấy hắn vào.Nhung hỏi,nàng nằm trên giường,Nguyệt bên cạnh ,đang gọi điện thoại cho bà Bảy.
-Hihi.Không có gì,Bác Sỉ nói khoảng 5 hay 6 tiếng nửa em mới sanh.
-“Vậy à..Anh bận việc gì cứ đi làm đi…Nguyệt ở đây với em được rồi,lát nửa má vô đây mà …” Biết hắn không phải chỉ có nàng.Nhung thông cãm.
-Vậy đâu có được..hi hi.anh rảnh mà.
-“Còn lâu mà..Bận việc thì đi đi “Nhung thấy lòng ấm áp khi hắn muốn ở bên cạnh khi nàng sắp sanh,cho dù là nói cho nàng vui cũng được.
Ngay lúc nầy,di động của hắn reo lên…Là Phương Linh gọi tới.
-A lô…
-“Anh hả? Anh có gặp thím ba không?Thím Ba mất tích rồi..” Giọng Phương Linh hối hả.
-“Hả?Bí Thư Nga mất tích?Sao lại như vậy?” Đức sửng sốt.
-“Em cũng không biết.Gọi cho anh là chỉ cầu may… Thôi,không nói nửa.Bye” Phương Linh hối hả cúp máy.
-“Ai vậy anh?” Nhung hỏi…
–“À..là Phương Linh,cô ta nói Bí Thư Nga mất tích..Hỏi anh có gặp hay không thôi..Sao kỳ vậy cà…” Đức thắc mắc không biết xảy ra chuyện gì nhưng mà khả năng bỏ nhà theo trai rất ít.

Nhung thiu thiu ngủ,Nguyệt ở lại canh chừng,phòng nầy là phòng đặc biệt dành cho cán bộ cao cấp và người nhà.Có một chiếc giường dành cho người nhà thăm nuôi,Nguyệt có lẻ đã mệt.Nếu hắn ở đây thì nàng sẻ ngại không dám nằm.
-Anh ra ngoài làm chút chuyện..Em ở lại trông chừng chị hai ha…
-“Dạ được anh rể..Ở đây có em và má thay phiên nhau…Má sắp tới rồi.Anh bận cứ đi trước” Nguyệt ngoan ngoản đáp.
-“Ngoan…Cám ơn nhiều! ”Hắn nói xong chuồn mất,Gương mặt Nguyệt đỏ bừng ,anh rể baby nầy nhỏ hơn nàng hình như 3 hoặc 4 tuổi vậy mà dám khen nàng ‘ngoan’…
Đàn bà phải có trước có sau,nhưng khi họ có em bé trong bụng thì phải được ưu tiên đấy,rời bệnh viện,Đức lái xe đến thăm Tâm Đoan luôn tiện mời chào chuyện siêu thị.
-“Cậu Tư…Cậu tới rồi..” Chi Hảo vừa mở cửa,thấy hắn…mừng rở…
-Chị Hảo…Chị khỏe chứ…?
-Khỏe…Khỏe…Vào nhà đi cậu.Bên ngoài trời nắng nóng…Cô Tư đi mua sắm..Bà chủ ở trên lầu.
-“Vậy à..Vậy để tôi lên gặp bà chủ…” Khi nay bị Nhung ‘chọc giận’ rồi đứt gánh nửa đường ,thật khó chịu,biết má vợ trên lầu một mình…Vậy thì ngu gì không lợi dụng thời cơ một chút? Hắn rón rén đi nhè nhẹ đến phòng làm việc của cha vợ.
-“Ouf…Làm hết hồn..Tới hồi nào vậy?Sao không thông báo?Tâm Đoan đi ra ngoài mua sắm với bạn rồi..
-“Hi hi…Chị Hảo có nói…Hôm qua ‘con’ nói với Tâm Đoan chiều hôm nay ghé,nhưng thấy rảnh…Thôi được.’má’ tiếp tục làm việc đi…’Con’ xuống phòng Tam Đoan chờ…” Hắn dợm người quay đi…
-“Anh thiệt là vô lương tâm…Chỉ biết có Tâm Đoan thôi hả?” Ngọc Trinh oán giận,nàng thấy hắn,trong lòng mừng rở,hắn thì tỉnh bơ.
-Không phải đâu…Em đẹp quá..Đứng gần em.anh sợ dằn không được..Làm ẩu thì không nên..Chị hảo..Hi hi. Tuy nói như vậy nhưng tay thì kéo Ngọc Trinh tới…ôm nàng.Xưng hô từ ‘má’ chuyển qua ‘em’ chỉ trong một nốt nhạc.
-“Tin anh mới là lạ…” Ngọc Trinh sung sướng khi nghe hắn tán tỉnh.Hắn vừa ôm,nàng đã động tình.Hơn cả tuần,nàng luôn nhớ những lúc cùng hắn ân ái.Bây giờ có dịp,thử hỏi làm sao chịu được.
-“Có khi nào chị Hảo bất thình lình lên đây không?…Hắc hắc..Em coi nó nè.”Đức rù rì bên tai nàng..Cầm tay ‘má vợ’ đưa tới chổ giửa hai đùi…Cặc đang như khúc củi.Tay lòn vô áo nàng xoa bóp.Ý đồ đã rỏ,nàng không giúp giải quyét vấn đề.. Hắn sẻ hiếp dâm nàng.
-“Không đâu..Trừ khi em nhấn chuông”Ngọc Trinh trả lời…ý ‘khuyến khích’ hắn làm tới…Tay nàng hối hả tìm phẹc mơ tuya quần hắn kéo xuống.Đức kéo vạt áo nàng lên…luồn tay vào quần lót mân mê chùm lông mềm mại.Cả hai sờ soạng lẩn nhau trong hơi thở hổn hển.
-Vậy anh làm tới nha…
-“ừm…” Ngọc Trinh ậm ừ trong cổ họng.Hắn không làm tới nàng ‘thí mạng’ với hắn.

Đức xốc ‘má vợ’ lên,để nàng tựa lưng vào tường sát bên cửa sổ,tuột quần lót ra ngoài,nàng đứng trên một chân,chân kia kẹp qua eo .Hắn cầm cặc rà tìm cửa…Nhấn một phát lút cán rồi bắt đầu nắc,vừa nắc vừa bóp vú thỉnh thoảng liếc canh chừng phía dưới lầu…Từ đây nhìn ra ngoài cửa sổ có thể thấy xe ở cổng vào .Như vậy bất cứ ai về cũng không thành vấn đề,có thời giờ mặc lại quần áo mà.Chỉ cần vài phút thôi.

Chơi Ngọc Trinh,cãm giác vụng trộm,gian dâm vô cùng kích thích,hắn hùng hổ nắc bạo.Ngọc Trinh hứng chí,để cặc hắn đâm sâu vô hơn.hai tay quàng qua cổ ,hai chân kẹp eo,Cả người nàng như đánh đu trên người hắn…Hai tay bợ mông nàng,hắn nắc liên tu bất tận,cặp vú nàng run chuyển.
Thời gian như ngừng lại,trong phòng chỉ nghe tiến thở hổn hển,tiếng bành bạch do hai bộ phận sinh dục chạm vào nhau, dâm thủy không ngừng tuôn trào.Ngọc Trinh cắn nát vai hắn để khỏi thét gào…Nàng đả hai lần lên đỉnh nhưng chưa thấy hắn bắn…
‘Ting..ting…’ Có tiếng kèn xe…Cả ba chiếc xe cùng về một lượt.
-“Ổng về…’ra’ đi…” Ngọc Trinh thở hổn hển,hối thúc.
-Hi hi..Chưa..nhưng không sao..Mai mốt em đền cho anh
-“Ừm”..Hai người buông nhau ra.Mặc lại quần áo chỉnh tề.Hắn ra mở cửa trở lại bàn…Má vợ và con rể ngồi đối diện bàn chuyện rất nghiêm túc.Chưa được hai phút.Tâm Đoan mở cửa hí hửng.
-“Anh..anh nói chiều mới đến mà nên em ra ngoài mua sắm…Chị Hảo nói anh tới…Anh thiệt là” Tâm Đoan nủng nịu.Nếu biết hắn đến,nàng sẻ không ra ngoài.
-“Thì anh chờ em về,đâu có sao chứ,Sẳn bàn với má chút chuyện. Ha ha..Chúc mừng nha.Đại biểu quốc Hội Tuấn Anh đại Gia…
-“Ha Ha..Cũng nhờ đám bạn bè của con nể mặt vận động cho ba…Chờ hết dịch nhất định phải đãi lớn mới được” Tuấn Anh sung sướng hảnh diện.Giấc mơ cuối cùng cũng thành sự thật.Trước đây ông đã từng muốn bỏ ra 30 tỷ để có được danh hiệu ‘Đại biểu quốc hội’ nầy nhưng không đủ thế lực để tranh giành.Bây giờ không quá 10 tỷ ngoại giao mà đã tới tay.Đứa con rể nầy thật là thần thông quảng đại.Ông đã đắc cử.Bây giờ là Đại biểu quốc hội rồi.
-“Tôi cũng chưa đãi tiệc..Lúc đó phải làm thật hoành tráng…coi như là song hỷ “ Tuấn Hào cười…Vì đại dịch,hắn cũng chưa mở tiệc ăn mừng được.
-“Không được,phải đãi riêng..Tiệc của Đại biểu quốc hội và Phó Chủ Tịch huyện không thể gom chung được..”Ngoc Trinh phản đối.
-“Ha ha..Cái nầy nhạc mẩu đại nhân nói đúng đó…Quà cáp không thể lẩn lộn được..” Đức pha trò.
-“Đúng..đúng..Phải phân ra mà làm..”Nhưng mà ..Chủ tịch huyện,còn anh .Hi hi…Sao không thấy anh mở tiệc đãi vậy?” Tâm Đoan trêu.
-Phải ha..Nhắc mới nhớ…Ậy..Chờ hết dịch mới tính đi…Không chừng lúc đầy tháng con mình…Song hỷ lâm môn?
-“Tâm Đoan,ông xả em thiệt là biết tính toán.Định một bửa tiệc mà nhận hai quà.” Tuấn Kiệt ‘tố giác’ âm mưu của em rể.
-‘Ha ha..hi hi’ Tất cả cười vui vẻ .

Mọi người vừa ăn cơm vừa nói chuyện.Đức thầm phục ‘má vợ’.Lúc nãy,trên lầu ba thì như con mèo cái khát tình,bây giờ thì rất mẩu mực.Mấy bà sồn sồn thật là có tài này mà.Trưởng ban My,Chị Tư,Dì Hường,Bí Thư Lệ,Chủ tịch Diểm đều là như vậy.Hắn đang nghỉ làm sao đem má vợ Ngọc Trinh nhập bọn với Trưởng ban My,Chị Tư,Dì Hường thì sướng nha.
-Ha ha..Bây giờ là “Đai biểu quốc hội phu nhân rồi …Không biết má có hứng thú giao thiệp với các phu nhân khác như là Chủ tịch tỉnh Phu nhân,Trưởng ban Tuyên giao,Phó Chủ tịch tỉnh chẳng hạn?
-“Ý kiến nầy hay đó em…Giao thiệp nhiều một chút cũng tốt.” Tuấn Anh mừng rở.Giao thiệp với các ‘mệnh phụ phu nhân’ không phải ai muốn cũng được đâu à.
-“Vậy cũng được…Con sắp xếp đi” Ngọc Trinh biết ‘âm mưu’ của con rể,trong lòng thầm vui,như vậy là sẻ có những lúc nàng và hắn danh chánh ngôn thuận đi ‘giao thiệp’ .
-“Ây ui..Mấy cái chuyện nhàm chán đó…Em thà là đi shopping” Tâm Đoan nhăn mặt.
-“Tâm Đoan,Em muốn cũng không được đâu,mai mốt sanh ba bốn đứa .Đâu có thì giờ đi giao thiệp chứ.” Tuấn Hào trêu em gái…
-Ha ha..hi hi..Mọi người bật cười..Tâm Đoan mặt đỏ bừng,nàng chính là muốn như vậy.
-“Vậy cứ quyết định như vậy,con sẻ sắp xếp…Ừm..Có chuyện nầy…Không biết ba có hứng thú …“ Đức đem chuyện Siêu thị mời chào.
-“Chuyện tốt như vậy sao không tham gia chứ.Con chừa cổ phần cho ba là được..10 % ha…”Tâm trạng đang vui vẻ,Tuấn Anh sảng khoái gật đầu.Cần gì phải suy nghỉ chứ,đầu tư làm ra tiền mà,lại có thể ủng hộ đứa con rể làm nên thành tích.Một công hai chuyện..
-Ha ha…Không thành vấn đề.
-“Thôi,tan hàng đi..để hai vợ chồng người tâm sự..” Tuấn Anh hiểu biết đứng lên…
-“Ba à” Tâm Đoan mặt đỏ bừng vì bị nói trúng tim đen..
-“Ậy..mắc cở cái gì chứ..Là người lớn hết rồi…Đức à..Khi nào có rảnh…Anh em mình nói chuyện chút nha..” Tuấn Hào thân thiết rào đón.
-Chờ cái gì chứ..Tâm Đoan,vô phòng nghỉ đi..Anh nói chuyện với anh Hào ..
-“ừm..đừng có lâu quá”…
-“Ha ha,mượn ông xả em mười phút thôi mà.” Hào cười..Tuấn Anh và Ngọc Trinh,Tuấn Kiệt tránh mặt.
-Là chuyện gì vậy?Trên đời chỉ có 3 chuyện làm đàn ông phiền lòng.Thứ nhất là sự nghiệp,thứ hai là tiền bạc thứ ba là đàn bà..Theo tinh hình hiện tại thì Sự nghiêp và tiền bạc thì không thể nào,như vậy là đàn bà rồi..Ha ha.Có phải không?
-“Quả nhiên là kinh nghiệm đầy mình ha..Bởi vậy tôi nói với thằng Kiệt là cậu hết xẩy mà..Nà..Giúp anh em một chút ..Aiz..Đang đau đầu đây..” Hào làm ra vẻ ‘thống khổ’
-Wow..Tôi nói chơi thôi mà…Thì ra là vì đàn bà thiệt sao?Hiểu rồi..Có phải đi ăn vụng bị Ngọc Huệ bắt quả tang?Ha ha..Chuyện nầy tôi không giúp được đâu nha..
-“he he..Không phải..Nà,tôi ngưởng mộ cho nên lấy dượng làm gương để mà phấn đấu..He he..Chuyện là vầy…Tôi gần đây cãm thấy không hợp với Ngọc Huệ cho lắm..Cho nên muốn nhờ dượng giúp đở…
-“Giúp đở?đại ca.Cái chuyện nầy tôi không có kinh nghiệm đâu à.” Đức sửng sốt..Nghỉ bụng :’Thằng anh vợ nầy cặp với con gái người ta bấy lâu,đụ chắc cũng banh xà rông hết rồi bây giờ mới nói là không hợp gu…Đúng là khi tình yêu hết hạn thì khốn nạn và bỉ ổi lên ngôi mà.Rỏ ràng tên nầy là có máu Sở khanh ..Nhưng mình giúp được cái gì đây? ’
-Ậy.. được mà…Dượng thông minh có nhiều phụ nử như vậy…ha ha..chắc là có cách..Giúp đở đi mà..Tôi thiệt là hết cách…
-Tôi hiểu rồi..Có phải có người mới không?Wow..anh cũng dử ha…
-“Hắc hắc..là học tập theo dượng thôi mà…Nà…Giúp đở đi …Dượng là tinh thánh..Chắc là có cách…”Hào tâng bốc
-Sao không nói thẳng với cô ta..dể dàng mà..Cứ nói hai người không hợp..game over..Vậy thì được rồi.Có vấn đề gì chứ?.
-“Nói thì dể “ Mặt Hào bí xị…Thật ra từ lúc ở ngoài Hà Tỉnh,Hào chợt thấy mình đang vì một đóa hoa thơm mà bỏ cả khu rừng nên đã bắt đầu có suy nghỉ.Gần đây được bổ nhiệm Phó Chủ Tịch huyện Cờ đỏ,hắn là con nhà giàu,trẻ tuổi đẹp trai lại là Phó Chủ tịch huyện,tương lai có thể nói là vô bờ bến vì vậy có không ít mỷ nử mơn mởn đào tơ trong ủy ban liếc mắt đưa tình.Tuấn Hào không động lòng mới là lạ,từ đó mới nãy sinh ý tưởng người củ không đi làm sao có người mới được…Cho nên có ý đồ cho Ngọc Huệ chìm vào quên lãng nhưng không biết phải làm sao …Đột nhiên nói với Ngọc Huệ từ nay đường ai nấy đi thì hắn không dám,dây dưa thì không muốn.Sực nhớ em rể là ‘tình thánh’ nên muốn vấn kế.
-Có gì khó chứ..hay là anh nói…cô ta hôi nách hoặc hôi miệng gì đó..Anh không chịu được nên chia tay…Dể ợt mà.
-Ây thôi đừng giởn mà..nà ..dượng là tình thánh ..Làm chuyên viên gở rối tơ lòng còn được huống chi mấy chuyện nhỏ nầy.
-“Tình thánh?Chuyên viên gở rối tơ lòng?” Đức sửng sốt nghỉ bụng :’Thánh đụ thì đúng ,Chuyên viên gở rối tơ lòng thì không dám,gở rối lông lồn thì còn nghe được.
-Sao hả dượng…he he..Giúp đở chút đi mà?
-“Thôi được…Nhưng cũng phải suy nghỉ chứ đại ca…bộ rặng là được sao…” Đức trề môi.phát tay.
-“Hắc hắc..coi như hứa rồi đó nha..Chuyện con Huệ giao cho dượng ha…Ây …Thôi không nói nửa…Nhớ nha.” Đước hắn hứa .Hào mừng rở chạy mất biệt.

Tâm Đoan lên phòng tắm rửa sạch sẻ lên giường nằm chờ…Nghe tiếng mở cửa,nàng nhắm mắt làm bộ ngủ…
-“Aiz…Chưa gì đã ngủ rồi sao? Vậy mình làm sao đây?” Thấy hai mí mắt Tâm Đoan giựt giựt,biết nàng giả đò ngủ.Đức cũng làm bộ ‘nằm yên’…Chưa được 5 phút hắn cãm giác một bàn tay luồn vào giửa hai đùi nắm ‘cổ gà’.Giọng Tâm Doan ‘oán giận’ -Không muốn em nửa hả?
-Hi hi..Không phải đã ngủ rồi sao?
-“Ngủ cái gì chứ,em chờ anh mà..Anh hai nói cái gì mà sao lâu vậy?” Tâm Đoan vừa nói tay vừa mơn trớn…Tâm Đoan bây giờ và Tâm Đoan lúc trước đã hoàn toàn khác biệt,đã hiểu biết lắm rồi,tay nàng luồn vào quần,cầm cặc hắn vuốt ve.
-Hi hi…Chuyện đàn ông mà…đừng tò mò…
-Có nói không đây?Tâm Đoan bóp chặt ‘cổ gà’ hăm dọa…Chẳng thà không nói thì thôi cứ làm thinh,cái nầy nói nàng ‘đừng tò mò’.Vậy thì càng khêu gợi tính tò mò của đàn bà.
-He he..Là như vầy..” Đức đem chuyện Tuấn Hào nhờ cậy nói ra.
-“Anh hai thiệt là…Anh đừng bắt chước anh hai đó nhe..”Tâm Đoan oán giận,thầm rủa Tuấn Hào,dạy hư đàn ông của nàng.
-“Hi hi..Đừng lo..anh là người thế nào em biết mà…Ây..thôi đừng nói nửa…em nắm nó nãy giờ không được đâu à…Vậy là ngược đãi đó nha..Phải cưng chìu nó mới được…
Chưa dứt lời.Tâm Đoan đã trườn người xuống…Đức cãm giác đầu cặc mình được vùng không gian ấm áp ẩm ướt bao phủ lấy.
-“Ừ ừ..đúng đúng..Wow…Sâu vô chút nửa..Oh my God…So good.” Đức rên rỉ.Phía dưới, Tâm Đoan ra sức mút đầu cặc,liếm bìu dái..đầu gục gặc.Trãi qua bao lần được hắn chỉ đạo…’Bắc cụ chân kinh’ của nàng đã luyện được đến độ ‘lô hỏa thuần thanh’ rồi…
-“Sao hả?Có thích không?” Sau một hồi ‘hì hục’ở dưới,Tâm Đoan trườn người lên,cặp vú nàng áp sát trên mình,Đức nổi da gà khi cãm giác được hai đầu vú chạm lên da mình.Hơi thở sát bên tai,nàng rù rì.
-“Tuyệt vời…Còn gì nửa hong vậy?” Sướng rên mé đìu hiu, hắn thều thào.
Thay vì trả lời,nàng ngồi lên,quay ngược dầu,kẹp đầu hắn giửa hai đùi từ từ nằm áp xuống. Một mùi vị thơm tho của một vùng ấm áp đầy ấp nước áp ngay mặt và một vùng ấm áp một lần nửa bao phủ lấy đầu cặc phía dưới.
Đức kê miệng mút mạnh…phía dưới Tâm Đoan mút mạnh,đầu cặc như muốn nổ tung ra.A ha..Thì ra Tâm Đoan cũng thích số ‘69’ ha…

‘Thiệt là xấu hổ mà’…Tuyết Nga thống hận nguyền rủa..Nàng tuân thủ ‘tam tòng tứ đức’,một lòng trung thành,không ngờ chồng nàng lại có thể ngoại tình.Bấy lâu nay nàng tưởng Trương Tấn Dủng là người gương mẩu..Ai dè cũng thuộc loại tham dâm hiếu sắc,đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong.Nàng vừa nguyền rủa,vừa lái xe,nàng không muốn về nhà.Bất chợt Nga sửng sốt khi nhận thấy mình vô tình chạy về hướng Cần Thơ.
-“Thây kệ.nàng muốn biệt tích hai ba ngày để suy nghỉ,nàng không muốn nhìn mặt ‘thằng khốn nạn’ Trương tấn Dủng trong lúc nầy.Phải ha…Chủ tịch Đức không phải đang ở Cần Thơ sao?Quên nửa,mình chưa chúc mừng hắn… Nghỉ kỷ,trước đây mình thật có lổi, tên nầy cũng không tệ…Nghỉ tới đó,Nga lấy di động ra bấm.
Trong lúc nầy,Tâm Đoan đang vất vả trong tư thế 4 vó,chỏng mông cho hắn thút từ sau thút tới…Nàng ước gì trong lúc nầy có Yến,Tuyết bên cạnh để tiếp sức…Hắn cứ liên tu bất tận.
-“Có người gọi anh kìa…” Tâm Đoan nghe tiếng di động của hắn reo,nàng mừng rở .
-“Thây kệ..Không quan trọng..” Hai tay nắm hai bên mông nàng làm điểm tựa,hắn cứ tiếp tục xê dịch mông ra vào…Di động ngừng một chút.một phút sau lại reo lên.Sực nhớ Nhung có thể đã sanh rồi?Đức vội vả ‘ngừng’…chồm tới lấy đi động,nhìn vô màn hình…sửng sốt.Không phải là Nguyệt gọi mà là Bí Thư Nga,người mà Phương Linh nói ‘mất tích’…
-“Bí Thư Nga…Hi hi..Là chị à…Phương Linh nói chị bỏ nhà đi ‘bụi đời’.Có chuyện nầy sao?” Hắn nói chuyện,không ‘tập trung’ nên ngừng động tác…Tâm Đoan liền lợi dụng thời cơ chạy vào nhà tắm.
-”Tôi sắp tới Cần Thơ rồi..đang buồn lắm…Ở đây tôi không có bạn…” Nói một câu không đầu không đuôi,giọng Nga như là đang khóc thúc thít.Nàng không biết phải đi đâu,định mướn phòng ở khách sạn nhưng nàng thấy ngại,vì chưa bao giờ mướn khách sạn một mình.
-“Tới Cần Thơ rồi?Vậy chị đang ở đâu?” Đức Chủ tịch sửng sốt.
-Không biết…tôi đang lái xe mà.
-“Như vầy đi,Theo GPS đi tới Restaurant & Cafe Lotus Ninh Kiều …Tôi gặp chị ở đó.
-“Không làm phiền cậu chứ?” Bây giờ Nga cãm thấy mình đường đột,nên ngại ngùng.
-Phiền cái gì chứ..Chị cứ tới đó đi..Tôi gặp chị ở đó…
-“Ừm..”Nga cãm thấy an ủi,còn có người để tâm sự.Lẻ ra nàng tìm đến em gái mình,nhưng nàng nghỉ như vậy thì Trương Tấn Dủng sẻ dể dàng tìm tới.Nàng muốn mất tích vài ngày để suy nghỉ.
-“Ai vậy anh?” Thấy hắn có vẻ hấp tấp mặc lại quần áo.Tâm Đoan hỏi.
-“Bí Thư Nga..Không biết có chuyện gì mà bỏ nhà đi bụi đời..Anh đi gặp coi có gì giúp được..Em nghỉ đi ha.”
-“Hi hi…Anh sắp trở thành chuyên gia ‘gở rối tơ lòng’ rồi ha.” Tâm Đoan nói móc.
-“Hi hi..Đừng có nhạy cảm mà…Thôi được,anh không đi nửa…Hai đứa mình tiếp tục nha.” Đức làm bộ cởi quần áo ra.
-Hi hi..Em nói chơi thôi.Tưởng thiệt hả? Đi đi ông tướng.
-Anh biết em mà..Hi hi.Bye cưng. Hắn quay lưng di ra ngoài không quên hôn nàng một cái vô cùng âu yếm.

Cao Lãnh…

-“Xem ra phải đi khám bác sỉ mới được” Gát điện thoại,Mai Thảo nghỉ thầm,nàng mừng rở khi nghe Xuân Mai báo tin Thủ trưởng vừa sanh được một bé trai đồng thời cũng rất hâm mộ.Nàng năm nay 34,nếu còn không có con thì có lẻ về già sẻ sống cô đơn.Người ta nói khi đàn bà ở tuổi 40 có bầu sinh con thi không tốt lắm bởi vậy nàng thấy lo lo không biết mình có vấn đề gì không nên muốn đi khám bác sỉ.Gần đây,nếu không phải là Xuân Mai thi nàng ‘hứng’ trọn bên trong mà.Đâu có lý nào chưa có?
‘Cộc cộc’.Có tiếng gỏ cửa.
-Vào đi.
-“Thủ trưởng…Bên ngoài có mẹ của Lê Thành Long…Nói cần gặp Thủ trưởng…”Đan Thùy mở cửa bước vào …Lam Tú Quỳnh tìm tới ‘vấn tội’ về chuyện của Lê Thành Long bị bắt giam,thái độ rất là hung hăng.Đan Thùy chưa có kinh nghiệm đối phó với loại người chanh chua ngang ngược nầy nên bất đắc dỉ tìm Mai Thảo báo cáo.
-“Gặp tôi làm gì? Theo Thủ tục cứ để cho bà ta thăm Lê Thành Long là được.
-“Em cũng đã nói như vậy nhưng bà ta rất hung hăng…Nói chúng ta không thả Lê Thành Long thì bà ta sẻ ăn thua đủ..” Đan Thùy tức giận nói.
-“Vậy sao? Được,để tôi coi bà ta muốn làm gì..” Sắt mặt sa sầm,Mai Thảo đứng lên đi ra,Đan Thùy bước theo sát.Từ xa đã nghe tiếng ồn ào.Bên cạnh hai thân tín,Lâm Tú Quỳnh đang bừng bừng khí thế,giọng nói đầy chính nghỉa.
-“Các người muốn bắt giam ai là bắt giam sao?Trước đây đâu có như vậy? “ Quỳnh lớn tiếng,chủ ý là muốn khơi mào câu chuyện ‘vô pháp vô thiên’ cho mọi người nghe.Là phu nhân của Bí thư thành ủy,em gái của Phó Chủ tịch tỉnh,đầu óc Lâm Tú Quỳnh dỉ nhiên không lạ gì với các cuộc đấu tranh trong quan trường.Thừa biết Thái Kiêm Cơ ngả xuống thì sẻ có tranh giành ‘ngôi báu’ nên trước khi tới đây mụ đã thăm dò để biết rỏ tình hình.Hiên nay,ở đây,người có tiếng nói ‘lớn’ nhất là Đại tá Mai Thảo lại là ‘ma mới’.“Vậy thì tốt rồi…”
Biết được tin nầy,Tú Quỳnh mừng rở.’Ma củ ‘ ăn hiếp ‘ma mới’ là chuyện thường.Làm gì có chuyện ’ma mới’ lấn át ‘ma củ’ mà không có mâu thuẩn và xung đột chứ.Bởi vậy mụ đem vấn đề ra khai thác bằng cách nói câu :‘Trước đây đâu có như vậy’.Rỏ ràng là muốn nói hiện nay,ở đây tình hình quản lý ‘tồi tệ’.
-“Xin hảy thận trọng lời nói” Bề ngoài Long nghiêm mặt nhưng trong bụng mừng thầm.Cũng là đại tá,mấy năm nay hắn chờ Thái Kiêm Cơ lên chức thì hắn sẻ có cơ hội ngồi vào ghế ‘Trưởng’ .Đùng một cái,từ ‘trên trời’ rơi xuống một Mai Thảo chưa được lâu liền nắm ‘đại quyền’ trong tay khiến Long uất nghẹn.Nghe Tú Quỳnh nói ,hắn như cởi mở tấm lòng nhưng không thể lộ liểu được…Vì vậy mặt ngoài làm bộ bất mản.
-“Tôi nói sai sao?con tôi tội gì mà bị các người giam giử?Nói cho các người biết,chuyện nầy tôi không để yên đâu” Quỳnh lớn tiếng hăm dọa.
-“Ở đây có chuyện gì?Sao ồn ào vậy?” Mặc dù đã được Đan Thùy báo cáo tường tận nhưng Mai Thảo làm bộ không biết…hỏi lớn.
-“Đại tá ..Đây là mẹ của Lê Thành Long,người mà Trung úy Đan Thùy bắt về hôm trước..” Long giới thiệu.
-“Còn hai người nầy?” Mai Thảo nhìn hai thân tín của Quỳnh hỏi…
-“Hai người nầy là phụ tá của tôi…Có chuyện gì?không được sao?” Quỳnh hất hàm…
-“ Có nghỉa là không phải là thân thuộc gì của Lê Thành Long?Cũng không phải luật sư.Vậy thì cãm phiền ra ngoài chờ.” Thảo thản nhiên ra lệnh.
-“Tuân,mày và thằng Hửu ra xe chờ chị…” Quỳnh phát tay…
-Trung úy Đan Thùy..dẩn người nầy đi thăm Lê Thành Long..thời gian là nửa tiếng…
-“Khoan đã…Tôi đến đây không phải là thăm mà là muốn các người thả con tôi ra…Vô cớ bắt người, thiệt là quá đáng mà.”Quỳng sừng sộ.
-“Bà không muốn thăm thì thôi. Vậy có thể về được rồi.Lê Thành Long sẻ bị truy tố trước pháp luật về tội ám sát cán bộ nhà nước..Về lo luật sư đi.” Mai Thảo lạnh lùng.
-“Cái gì ám sát cán bộ nhà nước?Có bằng chứng gì?Không phải muốn nói sao thì nói đâu..Đừng có chụp mủ nha…Hừ.Chụp mủ ai thì được…Chụp mủ con tôi không dể đâu”Quỳnh khinh thường…Chiêu nầy ngoài Phú Quốc mụ đã quá quen,bây giờ thấy có người muốn dùng chiêu nầy chơi với mình nên cãm thấy tức cười.
-Nghe cho kỷ đây,bà nóng lòng vì con,tôi hiểu được nên lần nầy thông cãm và không chấp nhất.Bà không đi về mà còn ở đó lải nhãi tôi cho người nhốt bà về tội mạ lỵ nhân viên chấp pháp…Hiểu chưa?” Mai Thảo quắc mắt lên giọng.
-“Cô..Cô…” Quỳnh sửng sốt…mụ không nghỉ trước được kết quả là như vậy nên á khẩu…Không biết nói sao cho phải.Sắc mặt mụ biến từ đỏ,sang xanh rồi trắng bệch.
-“Trung úy Đan Thùy…Nếu người nầy còn có những hành động không thích hợp…Bắt nhốt lại ,chỉ khi nào người nhà tới bảo lảnh mới thả…Nghe rỏ chưa?” Mai Thảo lạnh lùng nói.chẳng thêm nhìn Quỳnh đến nửa con mắt…bỏ đi.
-“Dạ rỏ Thủ trưởng..” Đan Thùy kích động,noi gương Thủ trưởng,hai mắt nàng trừng trừng nhìn Quỳnh,mong sao mụ ngoan cố để có lý do ra tay trả thù mụ phách lối trước đây.
Rất tiếc là Đan Thùy không được toại nguyện.Quỳnh biết mình đụng phải tấm sắt cứng nên xìu lại như bong bóng xì hơi.Tuy vậy vẩn muốn vớt vát chút mặt mủi.
-Các..các người chờ đó…Chuyện nầy chưa chấm dứt đâu..
Trước ánh mắt ‘thất vọng’ của Đan Thùy… Quỳnh sượng mặt,xấu hổ ngoe nguẩy bỏ đi.
-“Đại Tá …Làm vậy không tốt đâu” Long ra vẻ ‘trưởng bối’ nhiều kinh nghiệm trầm giọng…
-Ông làm việc của ông đi…
-“Cô..Cô…” Long tái mặt… Trước ánh mắt sượng sùng pha lẩn giận dử của Long,Thảo bỏ đi,nàng khinh thường. Người nầy mặt chuột gan thỏ,nàng không hiểu tại sao hắn có thể bò lên cấp bặc Đại tá.Đan Thùy ‘giả điếc’ nghỉ bụng ‘ Thủ trưởng thật là bá đạo a..’ đồng thời cũng rất thắc mắc,Thủ trưởng mình như vậy nhưng sao trước mặt tên kia như con mèo vậy cà?
Lần đầu tiên trong đời bị nhục,hai mắt Quỳnh tối sầm,giận muốn hôn mê bất tỉnh.Mụ đi ra ngoài…
-“Sao rồi chị Quỳnh..Long đầu rồi?” Tuân hỏi,mắt dáo dác ngó quanh…
-“Mầy nhìn cái gì…Còn không mở cửa xe..” Quỳnh quát…
-“Dạ..dạ…Hửu..lên xe…” Tuân mở cửa xe cho Quỳnh,gả đàn em kia hoảng hồn,không biết xảy ra chuyện lớn gì mà chị Quỳnh giống như vừa ăn nhầm thuốc nổ…Cả hai im thinh thích…Quỳnh lấy đi động bấm…

Rạch Giá Kiên Giang.

Nếu không có gì thay đổi,trong khoá tới Lâm Chánh Hy sẻ thượng vị làm Chủ tịch Tỉnh.Năm nay vừa ăn sinh nhật 44…Như vậy khi 48 hoặc 49 .Hy hy vọng mình sẻ trở thành Chủ tịch Tỉnh.Cứ theo đà tiến triển như vậy,tương lai sẻ là một Chủ tịch nước cũng rất có khả năng .Biết là con đường đi đến đỉnh vinh quang rất khó,đầy chông gai và lựu đạn nhưng Hy vẩn mơ mộng.Nhưng nếu không bò lên được đến đỉnh cao thì cũng không sao. Là phú khả địch quốc cũng được mà.Coi như kiếp nầy sông không uổng kiếp người.
Người giàu thì thường có suy nghỉ và hanh động biến thái,bây giờ Hy đang có giấc mơ khác,cụ thể hơn,thực tế hơn.Gần đây lảo nghe nói con đại gia nào đó,thuê chuyên cơ chở con gái từ Anh về trốn dịch..Hy đang nghỉ nếu bây giờ thuê chuyên cơ chở lảo và con bồ nhí đi từ đây ra Hà Nội,à không Nha Trang hay Đà Nẳng.Hắc hắc rồi đụ giửa trời để biết mùi vị đụ trên máy bay là như thế nào…

‘Phê’ thì chắc là phê rồi.Nhưng quan trọng là cãm giác thành tựu.Có mấy người được đụ trên máy bay chứ?Wow…Nghỉ tới thôi cũng thấy vinh quang rồi.Hy thầm nghỉ…Thuê một chiếc chuyên cơ chắc cũng mấy trăm ngàn đô ..Chuyện nhỏ,có tiền không hưởng chẳng lẻ chờ tới xuống lổ mới hưởng à? Nghỉ tới đây,Hy gồng người lên…Phía dưới,giửa hai đùi lảo,một mỷ phụ đang gục đầu,phùng mang trợn má ra sức.Trong miệng nàng đang ngậm một đống chất nhờn do Hy vừa bắn ra…
-“Em nuốt hết anh cho em 5 ngàn…” Hy khinh thường nhìn mỷ phụ đang cố nuốt…khi vừa nghe cụm từ ‘5 ngàn’…Là đô mỷ đó nha,không biết nó từ hải ngoại về đây hát bao nhiêu bài hát mới được 5 ngàn đô mỷ,bây giời chỉ nuốt một cái thôi mà,không quá 3 giây tất cả đều vào bụng,cầm 5 ngàn ngon ơ…Ngu gì không làm?
Mỷ phụ ca sỷ hải ngoại quả nhiên trợn mắt nuốt một cái ực..rồi đưa tay vuốt vuốt ngực để ‘xuống’ hết…
-Hi hi..xong rồi…không chừa giọt nào…vậy được chưa anh Hy ?
-“Hi hi..được được…khá lắm…He he.Em cứ phục vụ anh như vậy , lúc về anh không bạc đãi em đâu” Hy đắc ý với cãm giác thành tựu.Người việt trong nước thường ngưởng mộ ca sỷ hải ngoại.Coi họ là thần tượng.Đối với lảo,tụi nầy về nước chủ ý là kiếm tiền dưới chiêu bài ‘phục vụ đồng bào trong nước’…’Phục vụ cái con cặc tao…Bên đó đói chết con đỉ mẹ,bay về Việt nam bày đặc làm ra vẻ thanh cao.’ Hy khinh thường.
-“Cám ơn anh..anh Hy..” Để tỏ lòng biết ơn.Mỷ phụ ỏn ẻn đáp,tay cầm cặc lấy lưởi ‘lau’ đầu khấc.
-“Đã thiệt”…Khinh thuờng thì khinh thường,nhưng Hy vẩn khoái mấy em ca sỷ hải ngoại phục vụ con cặc mình…Bởi vậy khi nứng, lảo gọi vài em xuống Rạch Giá nầy để lảo chơi ,để bú cặc lảo…5 ngàn USD hoặc 10 ngàn USD thôi mà,rẻ bèo.Hy khoái nhất là mấy em có chồng,vừa nhìn cái miệng em bú cặc mình,lảo nghỉ đến thằng chồng em bên trời Tây hay Mỷ đế …Cãm giác này thiệt sướng a.

Vừa bắn xong,Hy nằm phè cặc trên sofa thiu thiu giổ giấc ngủ.Ngay lúc nầy tiếng di động reo lên.
-“A lô..Sao rồi?”
-“An Hai..hu hu..Có con đỉ CA Cao Lảnh không muốn thả thằng Long…Còn..còn muốn bắt nhốt em..hu hu.Giọng Tú Quỳnh nức nở vang lên.
-“Cái gì? ” Đang buồn ngủ,Hy như cái lò xo ngồi bật dậy.Bắt thằng cháu,lảo nghỉ đó là sự hiểu lầm nào đó nhưng bây giờ không thả người còn muốn nhốt luôn cả em gái.Như vậy là trắng trợn tát vào mặt Lâm Chánh Hy lảo.Cái nhục nầy không trả mai nầy làm sao nhìn mặt người khác chứ.
-Thái Kiêm Cơ đâu…Sao lại như vậy?
-Hắn chết rồi..Nghe nói đụng độ với tụi miên…Anh Hai,bây giờ làm sao đây.Tụi nó không chịu thả thằng Long,nói thằng Long ám sát cán bộ…
-“Ám sát cán bộ?”…Bên kia,Hy sửng sốt.Chuyện nầy phải cân nhắc lại thật kỷ lưởng mới được.
-“Ở yên đó.anh tới ngay..Cấm không được hành động lổ mãng” Hy căn dặn Quỳnh.Lảo cúp máy,suy nghỉ.
Cần Thơ.
Nga chọn một bàn nhìn ra mé sông,gọi một ly cà phê..Trời hôm nay không nóng,gió thổi hiu hiu làm tâm hồn nàng có chút dịu lại.Di động không ngừng reo nhưng nàng không muốn bắt máy.
-“Bí Thư Nga…” Nghe tiếng nói từ sau lưng.Nga quay người.
-Cậu tới rồi..Ngồi uống đi..Đừng gọi là Bí thư .Gọi tôi là chị Nga được rồi,nếu cậu không ngại.
-“Hi hi..Có người chị làm Bí Thư xinh đẹp,nếu tôi ngại có nghỉa là thần kinh có vấn đề trầm trọng rồi…” Đức pha trò nửa dê,nửa tâng bốc.Đưa tay gọi phục vụ.
-“Có quỷ mới tin cậu” Nga được hắn khen,trong lòng có chút tự hào..đắc ý nhưng mặt ngoài mở miẹng ‘mắng’.Một cô phục vụ tiến đến mĩm cười chào khách.
-Xin hỏi anh cần gì?
-Ly cà phê đen làm ơn..ừm..không cần đường.Tôi uống đắng.
-“Dạ được” Cô phục vụ mĩm cười quay lưng bước đi.
-Chúc mừng cậu đã lên chức cha…
-Ha ha..Cám ơn nhiều.Chị không phải chạy xe 2 tiếng đồng hồ lên đây để chúc mừng tôi chứ hả.Lúc Phương Linh gọi nói chị mất tích làm tôi hết hồn.Đã xãy ra chuyện gì?
-Phương Linh nói gì?
-“Tôi có hỏi nhưng nàng không nói…Xem ra bây giờ ở dưới,ai cũng lo cho chị..Hay là để tôi báo cho Phương Linh biết..” Đức lấy di động ra.
-“Đừng…Tôi không muốn họ tìm tôi trong lúc nầy” Nga đưa tay ngăn…Cô phục vụ mang ly cà phê tới…Hai người im lặng.
-Vậy chị có thể nói cho tôi biết …Đã xãy ra chuyện gì? Cãi nhau với Bí Thư Dủng à?
-“Cải nhau thì còn đở..cái nầy..” Nga căm giận…
Thì ra Bí Thư Dủng tò tí với Phó Chánh văn Phòng và bị chồng của người nầy bắt quả tang trên giường,cả hai đang trần truồng làm công việc truyền giống.Chuyện nầy hiện giờ đã truyền khắp Đồng Tháp khiến Nga cãm thấy xấu hổ.
-“Tôi nói sự thật..Cậu không tin tôi à? “Thấy ánh mắt hắn nhìn nàng có chút kỳ quái,Nga tức giận…
-Không phải…Địa điểm mà Bí thư Dủng và người kia bị bắt quả tang là ở đâu? khách sạn?Tôi không nghỉ là Bí Thư Dủng đi tò tí..ha ha xin lổi nha ..mà mướn khách sạn…Nếu vậy thì quá bất cẩn rồi nếu không muốn nói là ngu..Chị nghỉ coi ,Bí Thư Dủng là ai chứ.Là Bí Thư của Sa Đéc.Đại đa số người Sa đec, Cao Lảnh đều biết ông ta…Đi mướn khách sạn để tò tí với vợ người khác?Bí Thư Dủng không ngu như vậy đâu. Cho nên tôi cãm thấy có chút kỳ quái…
-“Có khác biệt gì chứ…” Nga tức tối.
-Vậy thì phải…Ờ nè.Vậy bây giờ chị tính sao?Tính bỏ nhà đi bụi đời à?Như vậy không phải là cách đâu.
-“Tôi cũng không biết nửa nhưng tạm thời không muốn gặp hắn.” Nga thở dài.
-Vậy cũng được…Chị đặt phòng ở khách sạn chưa?
-“Chưa..Tôi ngại .” Nga ấp úng…Nàng ngại ngùng khi đàn bà vào khách sạn một mình.
-Nhà má tôi có phòng trống..Hay là đến chơi một hay hai ngày nha…Đừng ngại,má tôi vui vẻ và hiếu khách lắm.
-Thôi…Tôi muốn yên tịnh một mình.Để tôi mướn khách sạn.Dù sao cũng cám ơn cậu…Nói chuyện với cậu xong cãm thấy thoải mái hơn nhiều.
-Tôi nhớ rồi..Tôi có một căn nhà bên kia cầu Cần Thơ..Chổ đó rất yên tịnh..Hay là chị đến đó?
-Thiệt hả?Vậy thì tốt quá..Tôi không muốn ở khách sạn một mình…Thấy kỳ kỳ..
-Bây gờ tôi mới biết Bí Thư Nga của huyện Lấp Vò thiệt là nhà quê…ha ha..Chờ chút,tôi gọi điện xong mình đi.
-“Cậu không phải gọi cho Phương Linh để báo cáo tôi đang ở Cần Thơ chứ hả?” Nga oán giận.
-“Ậy..yên chí đi..hành tung của chị tuyệt đối chỉ có mình tôi biết thôi..vậy được chưa…Hi hi..Đừng có nhạy cãm quá mà..Thiệt là.Tôi gọi cho người nhà thôi mà…” Đức goi cho Nguyệt để biết tinh hình.Nga nghe hắn nói,cãm thấy yên tâm.Nàng không tin hắn ‘bán đứng’ nàng.
-“Anh rể..Hi hi …Chị Hai sanh rồi..Là con trai..nặng 3 kí 2.” giọng Nguyệt hớn hở.
-“Hả?Sanh rồi?Sao không báo cho anh biết?” Nói câu nầy xong.Đức có chút hổ thẹn…Nhớ lúc đó mình đang ‘nả pháo’ vào mông của Tâm Đoan.
-“Chị hai nói anh bận lắm.Không cho em gọi anh…Bác Sỉ nói chị Hai và cháu khỏe lắm.mẹ tròn con vuông…Anh đừng lo…
-“Ừm được..Anh tới trể một chút nha.” Đức cúp máy..Bây giờ tới trể một chút cũng không sao.Để cho Nhung nghỉ ngơi.
-“Ai sanh vậy?Nga nghi hoặc,nàng sợ hắn gọi Phương Linh báo cáo hành tung nên vểnh tai nghe.Có người vừa sanh con?Không phải là hôm qua sao?Không phải đâu,hình như là một người khác.Cái tên mắc dịch nầy…Sao hắn nhiều vậy chứ?Phương Linh nhìn lầm người rồi.Xem ra ông xả mình còn hiền hơn hắn….Mình cũng nhìn lầm người rồi.
-Ậy..Đừng có tò mò mà..Lo chuyện của chị đi..Phục vụ..làm ơn tinh tiền…
Nga còn muốn chất vấn nhưng nghỉ lại..hắn nói củng phải…Đây là chuyện của Phương Linh,mình xen vào làm gì chứ.
-Tôi chạy trước,chị theo sau nha…
-“Ừm” Nga gật đầu…Hắn chạy trước,nàng chạy theo sau.
-“Đã mấy tuần không tới đây nên có chút bụi bặm.Lúc trước mua căn nhà nầy định là khi tăng giá sẻ bán lại kiếm chút tiền lời nhưng sau đó thấy thích nên thay đổi ý định…Ở đây yên tịnh lắm.” Đức mở cửa.Không chờ Nga hỏi,liền giải thích qua loa.
-“Sao chung quanh là kiếng không vậy?” Nga tò mò…
“-He he…Chị không thấy quang cảnh rộng hơn sao? ‘Đì zai’ (Design) đặc biệt đó nha.làm cho người ta có cãm giác rộng rải trong một không gian chật hẹp…” Đổ mồ hôi,Đức ba xạo tìm cách giải thích…Chẳng lẻ nói là lúc vừa làm chuyện đó vừa nhìn trong kiếng sẻ thấy vô cùng ‘phê?’.
-“Vậy cũng phải.” Nga ngây thơ,gật đầu,thấy có lý.
-“Nà..Ở đây có mấy bộ đồ ngủ của má tôi,lúc bả và ba tôi qua đây nghỉ mát…Chị cứ tự nhiên ha.Còn nửa,bây giờ chiên lạp xưởng ăn với mì gói tạm đi…Tối tối một chút tôi mua chút thức ăn đem lại cho chị ha…” Đức tiếp tục xạo ke.
-“Được rồi..Ăn uống bao nhiêu chứ…Không cần rườm rà đâu.Cám ơn nhiều,may là có cậu” Nga mĩm cười.
-Ậy…Dù sao chị là khách mà phải chu đáo mới được.Thôi chị nghỉ ngơi ha..Tôi đi đây,tối tối một chút trở lại thăm chị..Vậy đi ha.
-Ừm..Cám ơn nhiều nha…
-Sao nói cãm ơn hoài vậy,đã nói rồi,đừng khách sáo mà.Chị nghỉ đi,khuya khuya một chút tôi trở lại.Nà,đừng có nghỉ bậy rồi làm chuyện dại dột nha.
-Tôi không khờ dại đâu. Cám ơn câu quan tâm.
-Hi hi..Tôi không phải quan tâm chị đâu,chỉ sợ chị làm chuyện dại dột,căn nhà tôi bán không được.
-“Hả?Đồ mắc dịch” Nga chợt hiểu ra hắn muốn nói gì..mắng..Nhưng hắn đã chạy rồi.

Đang trên đường đi đến bệnh viện…Chuông di động kêu vang.Đức nhìn màn hình.Là Hồng Phượng gọi tới…
-A lô..Hồng Phượng..Có chuyện gì vậy?
-“Anh đến bệnh viện liền đi…má em sắp sanh rồi…ba đang ở Cà mau” Hồng Phượng hấp tấp nói.Nàng biết hắn có thể ngoại giao để má nàng có phòng riêng…
-Được..được.anh tới liền…Đức cúp máy,gọi cho giám đốc bệnh viện.Những chuyện nầy hắn đã lo liệu trước rồi…Củng như Nhung,Thím ba làm sao có thể nằm phòng chung với người khác được.
Bác Sỷ Thanh Mai một lần nửa bị réo gọi đến bệnh viện.Lại có thêm một phu nhân của VIP cần được bà chiếu cố để mẹ tròn con vuông.Thanh Mai lúc nào cũng tận tâm và tự hào về kinh nghiệm của mình.Hơn hăm mấy năm nay,có thể nói mấy ngàn em bé được chào đời dưới tay bà.Bất chợt bà sửng sốt.Không tin những gì mình đang thấy…Sao lại là hắn?
-Ha ha…Bác Sỉ đến thiệt đúng lúc..Thím tôi sắp sanh,nhờ Bác Sỉ giúp dùm… Hồng Phượng,đây là Bác Sỉ Mai,Bác Sỉ giỏi nhất của bệnh viện ,là má của Tuyết Vân đó..” Đức cười ,giới thiệu.Ánh mắt của bà bác sỉ nầy làm hắn nhột .
-“Bác Sỷ…Là má tôi sắp sanh” Hồng Phượng có chút hổ thẹn,nàng hăm mấy rồi bây giờ có thêm đứa em.Ba má thiệt là…nàng thầm trách Hùng Thủy đã tuổi nầy còn muốn có em bé,nào biết tác giả bụng bầu của má mình đang đứng sát bên.
-“ừm’ Hai người chờ bên ngoài…
-“Em ở đây,anh lên lầu thăm chị Nhung.Chị ấy sanh rồi.
-“Là của anh phải không?Anh thiệt là..” Hồng Phượng tức giận.Tển nầy đúng là đa dâm mà.Ngoài Nancy,Kiều Nga,Kiều Chinh,chị Thúy Ái,chị Gia Kỳ ai cũng có bầu của hắn,còn chị Tú Nhi,Thụy Vủ,Chị Tuyết,chị Yến.Không biết bao nhiêu hắn mới thấy đủ đây?Bất giác nàng sửng người,không phải mình cũng vậy sao?Aiz…
-“Hi hi..Đừng giận mà..Có chuyện gì nói sau ha.” Hắn chạy lên lầu…
Nhung đã sanh rồi.là một bé trai nặng trơn 3 ki lô,vậy là trong hai ngày,hắn có hai đứa con trai,í không phải,thím ba cũng sắp xanh rồi,như vậy là sáng mai mình sẻ có 3 đứa con..Wow..
-“Chúc mừng anh..anh rể..Cháu giống anh lắm.” Nguyệt thấy hắn…Nàng chúc mừng.
-“Thiệt?Có đẹp trai như anh không? Hi hi..” Đức đến gần bên giường,Nhung có vẻ mỏi mệt nhưng nét mặt tràn trề hạnh phúc.Nàng đang cho con bú.giống như Nancy,cặp vú trắng hồng,căng sửa,nhìn là thấy mê.Thằng bé cũng rất háo ăn,bú chùn chụt.
-“Wow…Từ từ con..chừa cho papa với..”Đức trêu con giống như đã trêu Nguyển Trần Thịnh…Bên cạnh,mặt Nguyệt đỏ như gấc chín.
-“Hi hi…anh thiệt là.” Nhung cười…
-“Ouf…hi hi..ừm..má đâu?” Chợt nhớ Nguyệt bên cạnh..Đức cười giả lả đồng thời bắt đầu đổi cách xưng hô.Gọi bác Bảy bằng ‘má’ rồi.
-“Má về nấu súp cho chị Hai” Nguyệt nhanh miệng đáp.nét mặt nàng vẩn còn màu hồng.
-Anh tính đặt tên gì cho con?
-Hihi..Không gấp,từ từ suy nghỉ..Nhung à..đứa con của em bây giờ ở đâu?
-“Với bà nội..Anh hỏi làm gì?” Nhung sửng sốt,không hiểu sao bổng dưng hắn lại hỏi như vậy.
-“Anh nghỉ,nếu em muốn hay là thương lượng với anh ta để đem con em về sống chung với em?” Lúc nãy khi nhìn thấy Nhung cho con bú,hắn cãm thấy chạnh lòng khi nghỉ đến đứa con của Nhung với người chồng trước.
-“Nhưng..nhưng mà” Nước mắt Nhung trào ra
-Nhưng mà cái gì..Em không muốn sao?
-“Có lần anh Hưng nói cho anh ấy 1 tỷ anh ấy sẻ để bé Sỉ về ở với chị Nhung” Nguyệt nói với ánh mắt tức giận…
Đức sửng sốt…Là người gì đây? Vậy có nghỉa là bán con rồi..Á đù!
-Không thành vấn đề..Nhung,anh chuyển tiền cho em…đem bé Sỉ về.
Nhung không nói gì,nàng cãm động,cầm tay hắn siết mạnh…lòng yêu dạt dào.
-“Em ra ngoài một chút” Nguyệt biết điều,không muốn làm kỳ đà cản mủi,Chị hai nàng thiệt may mắn.Tuy anh rể baby của nàng háo sắc’ nhưng là người đàn ông tốt.
Bác Bảy đã tới,Nguyệt về nhà nghỉ ngơi,hai người thay phiên săn sóc Nhung.Để Nhung ngủ,Đức xuống lầu thăm thím ba.Thủy vẩn chưa sanh,Hồng Phương nói..Bác Sỉ nói sớm nhất cũng phải đến nửa đêm.Thủy nói hắn đưa Hồng Phượng về để nàng nghỉ ngơi.
-Vậy ai ở với thím..Không được đâu,cháu đưa em Phượng về rồi quay trở lại.
-“Không cần gấp..Bác Sỉ nói đến nửa đêm lận mà.”Thuỷ thấy ấm lòng…Suy nghỉ cho cùng,là con của hắn .
-Con vể thay đồ nghỉ ngơi chút rồi trở lại…
-“Em nghỉ đi..Để anh lo cho thím được rồi..” Đức giành
-“Hai đứa không cần giành…Để má..” Nhàn xuất hiện như vị cứu tinh.Vùa bước vào nghe hắn và Phương giành nhau nên cũng muốn tỏ lòng,tuy nàng đã ly dị với Tuấn nhưng hai người đã từng là chị em bạn dâu.
-Ha ha,Vậy thì tốt quá..Vầy đi.con đưa Hồng Phượng về nghỉ ngơi vài tiếng,sau đó trở lại đây.
-“Được rồi…Đi đi…” Nhàn phát tay…
-“Cám ơn chị..Chị hai..” Thủy cãm động.
-Ây..nói bậy,chị hai cái gì..Tôi bây giờ ‘đôc thân ‘ đó nha…

Đức nhìn đồng hồ,đả 7 giờ ,đưa Hồng Phương về nghỉ ,chạy qua coi Bí Thư Nga như thế nào.Đêm nay chắc là không ngủ rồi.Hắn gọi cho Nancy nói là đêm nay không về được,thím ba sanh.Chú Ba không có ở nhà mình đưa đón Hồng Phượng vào bệnh viện là chuyện nên làm.
-Nà..Bây giờ là 7 giờ,em vô nhà tắm rửa nghỉ ngơi ha,anh có chút việc cần làm.nửa đêm anh tới đón em,chở em vào bệnh viện.Đưa má anh về.
-Ừm..mà anh đi đâu vậy?
-“Anh cần có chút chuyện quan trọng cần làm.ngoan đi cưng,mau lắm thôi.
-“ Nhớ đó nha…” Hồng Phượng có chút hờn dổi..Cái tên nầy..đồ ngu mà.
-Hi hi…được rồi.nhớ mà…

4.1 8 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x