Thằng Đức

Chương 319

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Cao Lảnh..

Cái chết của Trưởng CA Thành phố Cao Lảnh Thái Kiêm Cơ gây không ít sóng ngầm ở các phe đãng trên chính trường Đồng Tháp.

Sáng nay,vừa đến trụ sở,Chánh văn Phòng Diệp vội vàng tìm đến Trưởng ban Đồng để tìm cách .Trong văn phòng,cả hai ngồi đối diện,không ai nói tiếng nào. Nét mặt Diệp vô cùng lo lắng.Tin Thái Kiêm Cơ chết tưởng chừng như sét đánh ngang tai.Mọi hy vọng vấn đề được giải quyết đều bị dập tắt.
-“Lúc đó ông nói chắc lắm mà…Sao bây giờ lại như vậy?” Diệp tức giận…
-“Tui cũng đâu có ngờ nhưng mà trong câu chuyện nầy có bí ẩn,bà không nhìn ra sao?Thái Kiêm Cơ không thể nào bị tụi miên giết …Không thể nào đâu..” Đồng lắc đầu…Lảo thật không tin.
-“Còn nói cái gì nửa…Bây giờ tính sao đây,nước tới chân rồi.” Diệp hối thúc.
-“Bà binh tỉnh đi…Nà…Chuyện bà cần làm là dấu biệt người đứng tên Công ty Trường Sơn.Chỉ cần họ không kiếm được hắn là bà không sao.Cứ yên chí làm theo lời tôi nói,tôi bảo đãm bà không sao.”
Đồng vừa trấn an vừa nghỉ cũng đã đến lúc mình ‘thí xe giử tướng’.Về mặt pháp lý,lảo không có liên quan gì đến công ty Hồng Ngọc.Đó là công ty của đứa con gái nuôi.Lảo cũng chỉ là ‘có mắt không tròng’ nhìn lầm người nên bị lợi dụng mà thôi.Nói cho cùng,lảo cũng chỉ là một nạn nhân .

Đồng đắc ý vì đã liệu được trước mọi việc.Người không ích kỷ trời tru đất diệt.Tuy rất thích Hồng Ngọc nhưng nàng bóc lịch còn hơn lảo ngồi tù..Lảo biết với thân phận Trưởng ban Tuyên Giáo của mình thì cho dù có bị kết án cũng không đến nổi nào…Nhẹ nhàng thôi.Đâu phải là tội phản quốc chứ.Vấn đề là sự nghiệp chính trị coi như chấm dứt.Lảo chưa tới 50 mà,cái ghế Chủ Tịch Tỉnh hoặc Bí Thư Tỉnh ủy đều rất có hy vọng trong tương lai gần.Một Hồng Ngọc không đáng để hy sinh lớn như vậy.

Lúc còn son trẻ,mặc dù đã có gia đình nhưng Diệp vẩn là bạn đụ của Đồng cho đến lúc lảo không còn hứng thú với bà nửa.Thời gian hai người biết nhau cũng hơn hai chục năm rồi,bởi vậy Diệp biết lảo nghỉ gì và sắp làm gì .Cái lảo già nầy là cáo già thành tinh,lúc nào cũng có hậu chiêu nên luôn luôn bình yên vô sự.Còn mình thì khác.Nếu CA tiến hành điều tra,chỉ cần lôi thằng Tiến là nó sẻ nói hết.Thằng Tiến khác với con Hồng Ngọc,nó chỉ là thằng làm vườn,nói nó là Chủ của Công ty Trường Sơn thì chỉ có ma mới tin…còn chuyện Hồng Ngọc là Chủ của Công Ty Hồng Ngọc thì cả Đồng Tháp này ai lại không biết.

Một khi thằng Tiến khai hết thì sẻ liên lụy thằng Chánh và cuối cùng sẻ tới mình…Chuyện nầy nhất định không thể xảy ra.Đem thằng Tiến dấu?lúc trước thì không thành vấn đề,chỉ cần mình kêu nó suốt ngày ở trong phòng,không ra khỏi nhà một thời gian là được,nhưng lúc trước cho nó đụ,bây giờ đã đuổi nó về quê rồi…Làm sao đây?Diệp càng nghỉ càng sợ.Không được phải đi Sa đéc một chuyến,đem thằng Tiến dấu đi…Cẩn thận một chút không cho thằng Chánh biết là được…Nghỉ tới đó Diệp cãm thấy yên tâm.
-Thôi tui về làm việc..Nói tóm lại là rất phiền toái .
-Tui đã nói với bà rồi..Chỉ cần thằng đứng tên công ty Trường sơn không lộ diện là bà không sao…
Diệp về phòng làm việc lấy xách tay ,dặn dò người Phụ tá vài câu rồi ra lấy xe chạy xuống Sa đéc.

Buổi sáng,vừa vào tới ,Ngọc Thi sửng sốt khi thấy trên bàn làm việc của mình có hai ly cà phê,một chùm nhản,và còn nhiều thứ khác nửa.Hôm nay không phải là sinh nhật mà?Cho dù là sinh nhật đi nửa,trong ủy ban nầy nàng chỉ có Thu Thủy là bạn.Không thể nào có nhiều quà cáp như vậy .
-Ây ui..Thi Thư Ký …Cây nhản nhà em năm nay rất là say trái nên em hái một ít biếu chị ăn cho vui ..hi hi…
-“Cám ơn nhiều..Chị là…” Ngọc Thi thật không nhớ người nầy là ai..Sao bổng dưng ân cần thân thiết như vậy.
-Em là Thanh Hà,làm việc ở phòng công thương..Hi hi..Lần trước đã có gặp qua.Tại chị không nhớ đó thôi.
-“Đã có gặp qua?” Thi sửng sốt.mình không phải bị Alzheimer (bịnh mất trí nhớ) đó chứ? Tuy vậy nàng vẩn tỏ ra niềm nở,đẩy đưa.
-Thì ra là chị Hà…ha ha..Em nhớ rồi.Cám ơn nhiều nha .Wow…Chùm nhản ngon thiệt.
-“Hi hi..Thi Thư Ký thích thì được rồi..Nhà em có nhiều lắm.Chị muốn ăn nhản cứ nói em một tiếng là được…Thôi em không nói nửa..Hay là trưa nay mình cùng nhau đi ăn cơm?Em biết có quán gần đây đang khuyến mãi.Đồ ăn ngon lắm…” Hà thân thiết mời.
-Ờ..Được… được.

Là như thế đấy.Thi hiểu rồi.Người ta muốn có quan hệ tốt với nàng…Nhà có người làm quan,gà chó cũng thành tiên huống chi nàng là Thư ký của hắn nên nhiều người muốn nịnh bợ đây mà.Thi âm thầm hảnh diện,Ngọc Thơ mai đến trình diện nhận việc.Dỉ nhiên là ai cũng biết có bóng dáng của hắn sau lưng.Nhà nàng coi như bắt đầu khởi sắc rồi.Đúng là hết cơn bỉ cực đến hồi thới lai mà.Ây chết,chiều nay phải đi mua món quà gì cho đứa con đầu lòng của hắn mới phải.Không thể thất lể được.Hắn giúp nhà mình nhiều như vậy.

Thanh Hà ở Phòng Công Thương chỉ là một trong những người ‘cuốn theo chiều gió’, gió chiều nào thì theo chiều đó..Sáng nay,ở Ủy ban Huyện Lấp Vò,bầu không khí vô cùng quỷ dị,một số thân tín còn lại của Thái Hửu Cơ ánh mắt lo ngại.Nhà họ Thái thật sự không xong rồi.

Khi hai người Thông,Trường trở cờ,phe đảng của Thái Hửu Cơ ai cũng khinh thường ,chờ coi hai tên nông cạn này sẻ bị nhà họ Thái trừng trị như thế nào.Đùng một cái.Thái Kiêm Cơ hồn du địa phủ khiến người của Thái hửu Cơ dao động nếu không muốn nói là sợ hải…Thôi chết mẹ rồi.Thay vì mua ‘Tài’ mình mua ‘Xỉu’,bây giờ ra ‘Tài’…Vậy tính sao đây?

Trong huyện,ngay cả Thành phố hay Tỉnh,nể mặt Chủ Tịch hay Bí Thư chỉ cần 7 phần là đủ nhưng Trưởng CA thì khác,cà chớn cà cháo,Xếp không vừa mắt lấy một lý do nắm cổ thảy vào khám là bỏ mẹ.Có tên cán bộ nào mà mông đít sạch sẻ chứ,chỉ cần bị CA mở hồ sơ là vải linh hồn.Vì vậy ai cũng kiêng kỵ đối với Thái Hửu Cơ.Bây giờ Thái Kiêm Cơ không còn thì Thái Hửu Cơ chỉ là cục cức trôi sông.Vì vậy thân tín của Thái Hửu cơ bắt đầu suy tính cho tương lai và Thư Ký Thi là cánh cửa đầu tiên để tiến gần Chủ tịch huyện.Quà cáp trên bàn nàng là bước đầu để biểu lộ lòng ‘thân thiện trìu mến’.

Theo lịch thì không có buổi họp sáng nay,nhưng vì có hai chuyện ‘trọng đại’ cho nên Bí Thư Nga triệu tập phiên họp khẩn cấp để chia xẻ với mọi người.
-“Quý vị…Sáng nay có hai tin,một là tin vui và một là tin buồn…Chủ tịch Đức có tin mừng nên đã về Cần Thơ không có mặt trong buổi họp đặc biệt hôm nay…Và tin buồn là Aiz..” Nga lắc đầu ngừng lại một chút ra vẻ bi thương.
-“Tin rằng các vị ai cũng đã biết..Tối hôm qua Đại Tá Thái Kiêm Cơ đã không may hy sinh trong lúc truy nả bọn xả hội đen từ campuchia qua nước ta quấy rối an ninh và trật tự .Đại tá Cơ là cán bộ gương mẩu,là anh của Phó Chủ Tịch Cơ.Aiz…Chủ tịch Cơ,thay mặt toàn dân huyện Lấp Vò xin chia xẻ nổi đau buồn và mất mát trong gia đình anh” .Bí Thư Nga ‘thành kính’ phân ưu.
-“Phó Chủ tịch Cơ…Thành thật chia buồn cùng gia đinh”. Mai văn Trường ngoài mặt ‘rất lấy làm tiếc nuối’, trong bụng hân hoan.Lúc Trần Ngọc Sơn còn tại vị,Thái Kiêm Cơ ở Cao Lảnh nầy có thể nói là ‘vua một cỏi’ bất khả xâm phạm vì vậy ai cũng không phải chỉ cho Thái hửu Cơ vài phần mà là mười phần mặt mủi.Trân Ngọc Sơn chết,Thái Kiêm Cơ tuy yếu đi nhiều nhưng vẩn không phải là người mà Mai Văn Trường có thể xem nhẹ cho nên vẩn kiêng kỵ Thái Hửu Cơ nầy ba bốn phần..Lúc quyết định đầu quân dưới trướng Chủ tịch huyện ,Mai Văn Trường cũng nơm nớp lo sợ Thái Hửu Cơ trả thù, bây giờ thì quá hay rồi,hắn như con chó nhà tang.Còn làm được gì.Mai văn Trường càng nghỉ càng tự khâm phục mình.
-“Trưởng CA thật là cán bộ tốt,là đãng viên gương mẩu,đây là một tổn thất lớn của Thành phố Cao Lảnh chúng ta…Phó Chủ tịch Cơ…thành thật chia buồn.” Nguyển Thông cũng ‘buồn bả’ phân ưu,không tiếc lời tâng bốc.Cũng như Mai văn Trường.Thông thấy tên Thái Hửu Cơ nầy từ nay khó mà ‘đứng vửng’ trong huyện.Cũng may mình đã phân rỏ ranh giới với hắn.
-“Chánh văn Phòng Ba…Ông coi Phó Chủ tịch Cơ cần gì …” Nga ra lệnh …Nàng chỉ làm ra vẻ ,nói cho có mà thôi.Thái Kiêm Cơ là nhân vật số ‘1’của CA Thành phố Cao Lảnh…Dỉ nhiên là việc của họ..Mắc mớ gì tới Huyện chứ.
-“Dạ…Bí Thư…Chủ Tịch Cơ…Thành thật chia buồn…Trong việc tang lể nếu ông cần hổ trợ gì xin cứ nói” Chánh văn phòng Ba cũng biểu lộ ‘lòng thành’.
-“Cám ơn..Cám ơn…Tôi nghỉ việc nầy cứ để Sở CA lo là được” Thái Hửu Cơ từ chối khéo,ngoài mặt xúc động,trong bụng thầm nguyền rủa “Đụ mẹ…toàn là bọn đạo đức giả…Hắn biết bọn người nầy chỉ đẩy đưa.
-“Bây giờ nói tin vui nha.ha ha..Sáng nay tôi vừa được tin Chủ Tịch Đức vừa có đứa con đầu lòng…Là con trai.Chính vì vậy mà cậu ta đã về Cần Thơ.Chắc hai ba ngày sau mới trở lại…”Nga ‘buồn’ trong giây lát khi chia buồn với Thái Hửu Cơ,bây giờ mặt nàng rạng rở.
-“Quý tử đầu lòng..ha ha..Tốt tốt..Sau nầy sẻ là rường cột của đất nước như Đức Chủ tịch rồi” Thông trơ trẻn nịnh bợ,trong đầu đang nghỉ phải mua món quà bộn bộn làm lể vật mới được.
-“Quả thiệt là tin mừng…ha ha…Bí Thư..Sẳn đây mới nói nha…Mấy ngày nay tôi đã suy nghỉ cặn kẻ rồi.Aiz..Chủ tịch huyện nói đúng…Công trình của nhà máy thép…thiệt là một sai lầm…Cho nên tôi đề nghị chúng ta nên xem xét lại.” Mai Văn Trường vẻ mặt đầy chính trực nói.

Mọi người sửng sốt…Cha già nầy có khùng không vậy?Đang nói về chuyện mừng của Đức Chủ tịch mà…Nhưng liền sau đó mới vở lẻ,không ngờ kỷ thuật bợ đít của Mai Văn Trường lại cao minh như vậy.Cũng có thể nói là đạt đến trinh độ ‘Lô hỏa thuần thanh ‘ rồi.Tuy Đức Chủ Tịch quyết định bỏ công trinh nhà máy vào thùng rác nhưng có thể nói là độc đoán,bây giờ lảo Trường nói như vậy,tất nhiên là cái Chủ tịch muốn sẻ được hầu như toàn thể thông qua…Đúng là món quà tinh thần lớn a…
-“Không sai…Tôi hoàn toàn đồng ý với Chủ Tịch Trường” Thông ưởn ngực ..gỏ nhịp.Thầm tiếc hận sao mình không nghỉ ra vậy cà.
-“ Chánh Văn Phòng Ba,Phó Chủ tịch Cơ. Các người khác có ý kiến gì không? Nếu không thì chúng ta biểu quyết,tuy không có mặt của Chủ tịch Đức nhưng không sao…Như vậy càng tốt,đủ chứng tỏ chúng ta nhất trí ủng hộ quyết định sáng suốt của cậu ta.” Bí Thư Nga đưa mắt đảo một vòng xem có ai có ý kiến trái chiều…

Đã ngồi trong căn phòng nầy,ai cũng không cáo già thì cũng là hồ ly.Mấy ngày nay những gì xãy ra sao lại không biết chứ.Mai văn Trường,Nguyển Thông trở cờ bây giờ Bí Thư Nga cũng xuôi theo chiều gió.Nếu là như vậy thì chỉ có người đầu óc không binh thường mới có ý kiến trái chiều…Hơn nửa đây là chuyện đúng mà..Bởi vậy chuyện nhà máy thép bị dẹp bỏ với số phiếu thuận áp đảo chỉ một phiếu trống mà ai cũng biết là của Thái Hửu Cơ ,hắn đang vì ‘đau buồn’ mà không có ý kiến…

Chổ cao minh của Mai văn Trường là nhân lúc Chủ Tịch Đức vắng mặt mà đưa ra vấn đề và đề nghị biểu quyết,làm như vậy coi như từ đây chinh thức trên trán của lảo có khắc chử ‘Đức’,một cách công khai bố cáo cho mọi người biết lảo và Chủ tịch huyện trên cùng một chiến tuyến.Và đồng thời cũng là món quà ‘tinh thần’ chúc mừng nhân dịp Đức Chủ tịch có con đầu lòng.Còn quà ‘thứ thiệt’ dỉ nhiên là phải có rồi,vô cùng ‘long trọng’ mới tỏ được tấm lòng.

Mai Văn Trường đề nghị,Nguyển Thông đánh trống gỏ nhịp.Bí Thư Nga liền chụp lấy cơ hội ‘thuận nước đẩy thuyền’.Nàng vừa tỏ thái độ ủng hộ hắn vừa xoa dịu sự bất mản của cha chồng đối với mình…Một công hai chuyện…Hơn nửa sắp tới đây hắn sẻ mang về một đầu tư lớn không ô nhiểm môi trường.nếu được như vậy thì tương lai nàng cũng có công không nhỏ.
Tan hợp,tâm trạng vui vẻ ,Nga về văn phòng suy nghỉ miên mang…nàng nhớ lúc hắn nhìn trộm ngực mình…trong lòng có chút xốn xang…rồi mơ mơ màng màng.
‘Reng reng reng’…Tiếng di động trên bàn reo khiến Nga bừng tỉnh…
-“A lô…” Không biết đường dây bên kia nói gì..mặt Bí thư Nga đang hồng hào biến từ xanh sang đỏ cuối cùng trắng bệch.

Lúc Mai văn Trường làm việc ở trụ sở,bà xả Kim Khánh thường rất rảnh rổi,sáng đi uống cà phê dạo phố mua sắm,xế trưa hẹn bạn ăn cơm xong rồi cùng các vị phu nhân của các trưởng phòng,phó chủ tịch huyện,thành phố khi thì đánh tứ sắc khi thì đánh mạt chược.Cuộc sống nhàn hạ…Riết rồi cũng thấy nhàm chán.Nhưng bắt đầu từ hôm qua Kim Khánh mới thấy cuộc đời có ý nghỉa và hăng lên nhiều.Tưởng gì chứ việc kêu gọi các mệnh phụ phu nhân hùng nhau mua cổ phần siêu thị là chuyện hấp dẩn.Nhiều hơn thì không có chứ mổi người từ 5 đến 10 tỷ thì dư sức qua cầu gió bay,cho dù có lổ hết thì cũng chỉ là ba bò chín trâu mất một cọng lông mà thôi…Nhưng làm sao mà lổ được.Kim Khánh rất có mắt nhìn người,Chủ Tịch huyện Đức là người làm nên việc lớn,tiếc là không có con gái để gả cho hắn thì tốt biết bao,Khánh nhớ tói Mai văn Thọ mà lắc đầu…Con người ta thấy mà ham,thằng Thọ nầy năm nay củng gần 30 rồi sao vẩn không nên người vậy.
‘Đing đoong’…Có tiếng nhấn chuông…Vài phút sau ,chị ô sin đi vào.
Bà chủ,bên ngoài có người đàn bà tên Ngô Thu Phong nói là bà con với bà chủ…
-“ Thu Phong? À..Mau mời .”
-“Dạ” Nhìn chị ô sin quay lưng bước đi.Khánh ngạc nhiên,Ngô Thu Phong là vợ của Chủ Tịch Thành Phố Phú Quốc.Tuy là bà con xa nhưng đại bác bắn không tới,giao tình không sâu đậm,hôm nay đến nhà mình có chuyện gì đây?.
-“Ây ui…Chị Khánh…hi hi,đã lâu không gặp mà chị vẩn không thay đổi,hình như trẻ ra nhiều…Hi hi” Vừa bước vào,thấy Khánh,Thu Phong tươi cười vô cùng thân thiết.
-“Hi hi..Nghe y như thiệt..Nếu được vậy thì tốt…Nhưng câu nầy để tôi nói với chị thì đúng hơn…À nè..Ngọn gió nào mang chị từ Phú Quốc tới vùng khỉ ho cò gáy vậy hả ?‘ Chị Năm,mau rót trà mời khách quý… “ Người ta khen mình ,Khánh mĩm cười trả lể.
-“Dạ..Bà chủ..” Chị ô sin mĩm cười quay lưng đi pha trà.
-“Hi hi..Đã lâu không liên lạc.Sẳn đi ngang qua ghé thăm chị một chút thôi í mà.Nhắc tới mới nhớ ,sao anh chị không ra ngoài Phú Quốc chơi để vợ chồng em tiếp đãi.” Thu Phong nồng nhiệt mời.Thật lòng thật tâm hay không nhưng Khánh nghe rất bùi tai và động tâm nghỉ thầm:”phải ha..bay ra Phú Quốc ăn đồ biển tắm nắng biển…thì còn gì bằng.” Cho nên thái độ thay đổi 180 độ,niềm nở hơn nhiều.
-Cám ơn đã có lòng…Có thiệt sẳn ghé thăm không?Nói thật đi..Không có chuyện thì không lên điện tam bảo…Chổ là bà con với nhau Có gì cần nếu giúp được thì tôi giúp một tay..
-Hi hi..Bởi vậy mới nói nha…Chị Khánh…Chị thiệt là hiểu ý người…Em thiệt khâm phục.Hi hi,Cũng không có gì lớn lao…Hihi..Muốn nhờ chị giới thiệu để em quen biết một người.
-“Là ai vậy?Khánh dè dặt… đề cao cảnh giác.
-“Hi hi …Là như vầy…Hôm qua em thấy trên FB…” Thu Phong nhắc chuyện hôm qua chuyện Lê Thành Long bị ăn ‘quả đắng’…
-“Ạ..Là Chủ tịch Đức í mà” Khánh hảnh diện,làm ra vẻ có giao tình vô cùng thân thiết với Đức khiến Thu Phong mừng rở vì đã tìm trúng người.Lúc đầu nàng muốn tìm đến Bí Thư Nga để nhờ cậy nhưng sau cùng nàng dẹp bỏ ý định đó.Lúc trước,đã nhiều lần Phong bóng gió nhờ Nga tiến dẩn để mình gặp được nguyên Thủ tướng nhưng bị phớt lờ.Phong sợ lần nầy cũng vậy,Hơn nửa trong đoạn video,nàng thấy hai vợ chồng Mai Văn Trường rất thân thiết. với hắn..Phong nghỉ mình đã tìm đúng đường rồi.Cái mà hai vợ chồng nàng muốn là quen được một nhân vật ‘khủng’ rồi từ đó mà phát triển quan hệ để tìm được chổ dựa .Khi thấy hắn trong đoạn video,nàng nghỉ hắn là COCC của một nhân vật khủng nào đó nên tìm đến chạy quan hệ nhưng không ngờ hắn là Chủ tịch huyện
-Chủ tịch Đức?
-“Ừm…Là Chủ tịch của huyện nầy…Cậu ta với Văn Trường nhà tôi rất thân…đám COCC ở Đồng Tháp nầy gặp hắn như gặp cọp…Khánh ra vẻ hiểu biết đem chuyên con Trưởng ban Đồng.ba anh em con nhà Chánh văn phòng Diệp,Thái hửu Cơ của nhà họ Thái nói một hơi,có điều là ‘quên’ đi chuyện của Mai văn Thọ.
-“Khủng vậy sao…Vậy là Chị và anh Trường phải giúp vợ chồng em mới được.Dù sao chúng ta cũng là bà con với nhau.Em có nói với anh Dủng rồi,không có chị và anh Trường giúp một tay là không được.” Thu Phong tha thiết nói.
Thu Phong năm nay xấp xỉ 40,kém Kim Khánh gần 8 tuổi nhưng đã là Phu nhân của Chủ tịch thành phố,Khánh là chị họ,mà lẹt đẹt theo sau chỉ là phu nhân của Chủ tịch Hội Đồng nhân dân một huyện ,Con chim tranh tiếng gáy,người tranh địa vị cao thấp mà… Bởi vậy bấy lâu nay có chút không thoải mái…cãm thấy thua kém.Bây giờ thấy em họ,Chủ tịch thành phố phu nhân đến thân thiết nhờ cậy…Lòng tự tôn được thỏa mản ít nhiều,bao nhiêu hiềm khích trước đây trong lòng Kim Khánh đều tan biến,thầm nghỉ ‘Có phải trước đây mình đã quá hẹp hòi hay không?Xem ra phải giúp một chút để bù đắp mới được.’
-“Chuyện nhỏ thôi mà…”..
-“Vậy thì tốt quá…Chị họ..phần ân tình nầy em sẻ không quên” Thu Phong hứa hẹn.
Chợt nghỉ tới một việc,hai mắt Kim Khánh sáng lên.
-“Khoan nói đã…Nà..Bây giờ có một cơ hội không biết em có chịu hay không…” Kim Khánh đem chuyện Siêu thị ra nói…chủ yếu là rủ rê Thu Phong đầu tư hùn hạp mua cổ phần…Như vậy gặp Chủ tịch huyện Đức để ‘biết thêm chi tiết’ đồng thời để quen biết thì có khó gi..
-Phải a…Chị họ..Chuyện tốt như vậy làm sao thiếu phần của em được…Hay là mời Chủ tịch Đức ra dùng cơm để em hỏi thêm chi tiết .
-Hi hi..Phải như vậy chứ…Yên chí đi.Chuyện nầy để chị lo nhưng hôm nay không được,sáng nay nghe nói cậu ấy có việc về Cần Thơ.Em ở chơi hai ba ngày đi ha…Hi hi..Còn chuyện này nói cho em họ biết nha…” Kim Khánh nhìn quanh,sợ chi ô sin nghe được thì không nên.
-Chuyện gì chị họ?
-“Là như vầy nè..hi hi..mà thôi không nói nửa…Tránh người ta nói chị nhiều chuyện.”Khánh úp mở ra vẻ ta đây không phải ‘Bà Tám’…nhưng thật ra là muốn chờ Thu Phong hỏi tới mới ‘xì’ ra bí mật…Đây là đặc tính của những ‘bà Tám’ chuyên nghiệp.
-“Ây da..Chúng ta là người nhà với nhau mà…Biết gì nói em nghe” Thu Phong coi vậy mà cũng rất hiếu kỳ và có máu ‘Bà Tám’,úp úp mở mở như vậy.nàng làm sao chịu được,cho nên hỏi tới.
-“ Thằng Thọ của chị nói :”Người nầy trẻ tuổi háo sắc hảo ngọt,đàn bà nhiều lắm hi hi..già không bỏ nhỏ không tha…hi hi” Khánh nghe lời Thọ lúc ‘thống hận’ kể …nói với Phong.Mục đích là để khoe với Phong là mình rất ‘thông hiểu’ Đức Chủ tịch.
-“Vậy hả chị?” Người kể vô tình người nghe hửu ý…Thu Phong sáng mắt lên :’Vậy thì tốt.. thời buổi nầy thanh niên trẻ thích sồn sồn…Nếu cần mình đích thân ra trận cũng được mà…’ Bất chợt Thu Phong liếc Kim Khánh…Hèn chi..Thì ra là vậy.
-“Chị Khánh..hi hi..Có phải..hi hi..” Phong nhìn Khánh cười ám muội.
-Hả?Chuyện gì?
-Thì chị vừa mới nói đó…Hắn già không bỏ nhỏ không tha..Có phải…Hi hi..Em không nói cho ai biết đâu…
-“Ây da..tầm bậy tầm bạ nà…Hắn còn nhỏ hơn thằng Thọ con chị.” Mặt Khánh đỏ rực,con Phong nầy thiệt là bậy bạ mà…ouf..không chứ hả?Có khi nào nó muốn hiến thân?
-Ậy..Không thể nói như vậy đâu,thời buổi nầy bọn trẻ thích sồn sồn như mình,nhiều kinh nghiệm…Hi hi
-“Thiệt hả?Sao em biết?”Khánh chợt động tâm…Lảo Trường đã lâu không rờ tới bà.
-“Chị thiệt là nhà quê mà…Có nghe qua phi công lái máy bay chưa?ha ha..Nhìn chị là biết nhà quê rồi…” Phong kề tai Khánh rù rì…Mặt Khánh đỏ rực,lòng xốn xang.
-“Ây,sắp trưa rồi..Hay là hai chị em mình đi phố..ăn trưa.Từ từ nói chuyện.Yên chí đi..Chuyện của em..Để chị giàn xếp ”Khánh đánh trống lảng…
Phong mĩm cười…nàng biết Khánh động tâm rồi.

*
* *
Cần Thơ.

Lúc thằng con xuống Cao Lảnh,có Nhả Thy và Nhả Phương bên cạnh nên Nhàn thấy vui vẻ,bây giờ thấy có chút bất tiện cũng may có nhà của Dì út nếu không thì hai mẹ con phải đi mướn khách sạn hú hí.Đúng là được cái nầy mất cái kia mà.Lúc trước hắn ở Cần Thơ,cách bửa về nhà hai mẹ con hú hí,Nhàn quen rồi,bây giờ cả tuần nên thấy thiếu thiếu,không quen.
-Tâm…Coi bộ không được đâu.Có phải mình cũng nên tìm cách đi đi về về?
-Hi hi..Bây giờ chị mới nghỉ tới hả?Em đã nghỉ rồi.Hai chị em mình cũng cách bửa chạy xuống phụ việc..hi hi..
-Hi hi..Hai chị em mình đúng là chí lớn gặp nhau..
-Bây giờ thì là vậy,trong tương biết đâu có thêm chị Hà..hi hi.
-Chị Hai?phải ha..Cái thằng mắc dịch nầy cũng vớt luôn dì Hai của nó rồi.Có khi nào nó quơ luôn chị Ba ở ngoài Nha Trang không ta?
-Chuyện khó nói lắm nha…thằng con chị..hi hi..Trời sanh ..hi hi..Chị biết đó mà..
Ngay lúc này có tiêng mở cửa.Còn ai trồng khoai đất nầy…Sau khi làm cho cả hai Thu,Hương thở không ra hơi,hắn về nhà Tâm.biết dì và má đang nóng lòng chờ mình.
-Má và Dì đang nói chuyện gì mà vui vậy?
-“Vui cái gì mà vui..Đang nói xâu con đó…Từ Cao Lảnh về đây đâu có lâu,chừng 1 tiếng rưởi chứ gì.Cách bửa tối về sáng chạy xuống…Sao ở miết ở dưới vậy?” Nhàn oán giận.
-Ha ha…Con cũng có ý đó…Nancy sanh rồi,mai mốt Kiều Nga,Kiều Chinh cũng sanh.Con về thường hơn mà..
-Vậy mới phải…Nhắc tới mới nói nha…Sao bổng dưng làm bà nội..Má thấy mình như già đi vậy…Tâm à..em cũng là bà Dì rồi…
-Bà nội,bà Dì rồi sao chứ..Hắc hắc..Má với Dì vẩn còn trẻ mà..Má bốn mấy Dì băm mấy thôi,già cái gì chứ..Hắc hắc..Còn ngon mà.Có gì ăn không?Đói bụng quá
-Dì có nấu Beef Bourguignon mà con thích…Còn nóng.Vừa ăn vừa nói ha…
-“Hắc hắc…Bởi vậy mới nói nha,Dì Út xuống bếp bá cháy, trên giường hết xẩy,ra ngoài xả hội số 1..”Hắn nịnh bợ,cười dâm.đưa tay ‘bốc hốt’.
-“Đói bụng thì ăn đi..Cái miệng ba hoa” Tâm lườm yêu,mổi lần bên cạnh hắn nàng thấy rát vui vẻ..
-“Ở phải..Ăn mới có sức..hi hi..” Hắn xé bánh mì chấm vào thịt bò Bourguignon bỏ vào miệng nhai,bộ dáng vô cùng hưởng thụ..Nhàn rót rượu đỏ vào ly.Nàng ngồi một bên,Tâm ngồi một bên,cả hai không ngừng săn sóc như hai vợ săn sóc mọt chồng…
-“Ây..ăn xong đi…”Tâm cười rúc rích khi hắn thọt tay vào lưng quần nàng thám hiểm.Hắn cầm tay Nhàn đặt giửa hai đùi..Nhàn lườm…Tay cầm cặc thằng con sục sục…mơn trớn.
-“Nghe Nancy sanh con trai thấy mà ham…Dì cũng muốn có một đứa.Dì đả quyết định rồi,mổi tuần dì và chi Tư chạy xuống Cao Lảnh một đêm.tối đi sáng về cho tới khi có mới được..Lần trước tưởng dính rồi ai dè mừng hụt…Aiz…” Tâm tiếc nuối
-“Hắc hắc…Bây giờ nha..muốn nấy đứa thì có mấy đứa…” Đức cười dâm,kéo Dì Út vào lòng,sờ soạng,hôn hít,Cơ thể Tâm thơm ngát,trước khi hắn về tới,hai chị em đã tắm rửa sạch sẻ để chuẩn bị cho buổi làm tinh nóng bỏng chiều nay…Cũng đã hơn một tuần rồi từ lúc hắn đi làm Chủ tịch hay Bí Thư gì đó nàng cãm thấy thiếu thốn.Lúc trước,cứ hai ba bửa là hắn tới nhà nàng,hai dì châu cuồng nhiệt.
-“Có thiệt mới nói nha…nhưng mà một đứa được rồi…”Tâm thở hổn hển,đưa tay vào quần giửa hai đùi thằng cháu..sờ bóp…Nhàn đi ra ngoài,kiểm cửa nẻo thêm một lần nửa cho chắc ăn rồi quay vào .Người nàng nóng lên,giửa hai chân nàng bắt đầu ươn ướt.Nàng chưa vội nhập cuộc, đứng nhìn em gái và thằng con hôn hít sờ soạng cho nàng cãm giác làm vô cùng kích thích.
Đức đứng dựa lưng vào cây cột giửa nhà,Tâm quỳ trước háng,đầu hung hăng gục gặt,con cặc của hắn mất hút trong miệng nàng…Bây giờ không còn sặc như lúc trước nửa,nàng đã quen rồi.
-“Wow…Dì út…” Đức rên rỉ,cầm tóc nàng nắc nhẹ…Tâm được khen,hứng chí ra sức…
-“Nhớ để dành,phải ra bên trong đó..Dì muốn có em bé.” Tâm thở hổn hển,cầm cặc hắn,suc sục cạ lên đầu vú,ngước mặt lên dặn dò mặc dù biết hắn dai như đỉa.
-“Thì em cũng phải chia với chị chứ…Coi cái tướng tham lam của em kìa” Nhàn cười mắng,trần truồng bước tới nhập cuộc,nàng chịu hết nổi rồi.
-“Hi hi..Sao hả?Chẳng lẻ chị cũng muốn sanh thêm một đứa? “ Tâm đùa.
-Bậy nà…em muốn sanh thì sanh cho đã đi..
-“Vô giường nha..Thoải mái hơn…hắc hắc..” Được nắm tay Tâm và Nhàn đi vô phòng trong.Nằm ngả người xuống,con cặc chỉa lên trần nhà,Tâm leo lên,cầm cặc hắn rà ngay cửa động đang lầy lội từ từ ngồi xuống ,con cặc mất hút,nàng nhắm mắt sàng mông,miệng rên rỉ.
Nhàn choàng hai đùi kẹp đầu hắn vào giửa..áp sát tới…Không thấy mặt hắn.chỉ thấy hai tay hắn mạnh bạo bóp vú nàng và tiếng mút liếm phát ra giửa cặp đùi trắng nỏn.
Nhàn cũng rên rỉ…
Hai chị em,ai cũng có phần…

Phi Trường Trà Nóc.

Một đoàn xe khoảng 5 chiếc,Trưởng CA Thành Phố Cần Thơ Nguyển Thanh Tùng dẩn đầu,đích thân lái xe,nét mặt nghiêm túc trịnh trọng.Bên cạnh là Phó Trưởng CA Vinh…Nét mặt cũng trịnh trong không kém.Cả hai trong lòng đều kích động nhưng mặt ngoài cố giử vẻ binh tỉnh..Thỉnh thoảng liếc nhìn kiến chiếu hậu…Đoàn xe tiến về căn biệt thự của Thiếu tướng Nancy.Trước cửa,Thu Hà,Thu Tâm ,Phương Anh,Thục Linh đang đứng nghiêm chỉnh lập thành dàn chào.

Đoàn xe chạy chậm chậm rồi dừng lại…Trương CA Tùng nhanh chóng nhảy xuống xe,khum người cung kinh mở cửa.

Chánh văn Phòng Trung ương Đinh Nhạc bước xuống …ông quay người…Trên xe thêm một người bước xuống…
Tổng Bí Thư đến rồi…

5 1 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x