Thằng Đức

Chương 317

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Đức cãm giác được một họng súng lạnh đang kề ngay sau gáy.
– “Don’t move…You move you die..got it man?…”
-” Ở đây không có gì quý giá đâu…Trên người tôi không có nhiều tiền .Có phải muốn cướp sắc không? Như vậy thì dể dàng thôi.tôi tinh nguyện phối hợp,không cần chỉa súng đâu”… Hoảng hốt vài giây, sau đó Đức cười thầm trong bụng nghỉ :’Ngọc Như không phải là tay mơ,muốn chế ngự nàng không dể,trong phòng rất ngăn nắp không có vểt tích đánh nhau và phía sau một mùi thơm quen thuộc và giọng nói quen thuộc..Muốn đùa với anh thì anh đùa với em..Thục Linh ạ.’ ..Bởi vậy vừa nói xong mở nút quần kéo xuống…Quay lại.
-“Ê..anh làm gì vậy?” Bản tính nghịch ngợm,Thục Linh muốn hù để hắn hoảng hốt ,nàng muốn thấy cái tướng run rẩy nhát chết của hắn để cười chơi.Ai dè bị hắn cởi quần tô hô đưa cái đó trước mặt …Nàng không có chuẩn bị tinh thần khi kịch bản xãy ra như vậy cho nên sửng sốt ,mặt đỏ lên,tim đập thình thịch.
-“Làm gì hả?Súng em không bắn thì không sao,súng anh một khi lên đạn thì nhất định phải bắn nếu không thì thần kinh sẻ ảnh hưởng vô cùng nghiêm trọng..Em không tàn nhẩn như vậy chứ ” hi hi…Hôn em cái trước nha..Wow…Thục Linh em thiệt đẹp”…’Bổn củ soạn lại…Hắn kéo Thục Linh vào lòng…Thúc Linh ú ớ chưa biết phải phản ứng ra sao thì môi nàng bị môi hắn phủ lấy,người nàng tức thì như bị ‘điểm huyệt’,toàn thân tê liệt .Cao thủ như Trưởng ban My,Chị Tư,Chủ tịch Diểm.Phó Loan còn phải khuất phục trước dâm uy của hắn.Ngọc Như và nàng đều là nai tơ thì làm sao chịu nổi sự tấn công và lời đường mật của hắn…Hơn nửa,cũng như Ngọc Như, trong dịp Tết được nếm mùi trái cấm,hương vị còn đang vấn vương,làm sao chống cự dù chỉ là lấy lệ nên để mặc cho hắn thám hiểm trên cơ thể.Miệng rên hừ hừ…Cả người uốn éo…
-“Em xuống đây hồi nào,một mình à..?” Đức rù rì bên vành tai nàng…Tay chui vào lưng quần,xuyên qua quần lót tìm tới giửa hai đùi ngón tay khều móc ‘cửa khẩu’ đã bắt đầu lầy ướt nhem.
-“Ouf” Đang mê mang,nghe hắn hỏi,Thục Linh giật mình nhớ đến nhiệm vụ,nàng vùng ra đến mở mini bar lấy ra lọ vắc xin (vaccine) ngừa COVID và ống chích.Gần đây,Bộ Y tế đã nhận được mấy trăm ngàn liều của Hãng AstraZeneca Dỉ nhiên là ưu tiên trong hàng ngủ lảnh đạo cao tầng…và các nhân viên trong tuyến đầu.Nancy đã vận động để nhận được một hai trăm lọ cho người mình ,hắn và Ngọc Như là hai người cuối…
-Đưa tay đây…
-“Hả?Cái gì vậy?” Miệng hỏi nhưng vẩn đưa tay tới để Thục Linh chích…
-“Tiêm cho anh mủi thuốc ngừa COVID chứ cái gì…Thủ trưởng sắp sanh rồi,anh không tiêm mai mốt Thủ trưởng sanh em bé anh không tới gần được…” Thục Linh giải thích,hai má ửng hồng khi nghỉ tới vừa rồi nàng để bàn tay hắn tung hoành nơi đó khiến nàng không dám nhìn thẳng vào mặt hắn…
-“Đúng ha…Nancy thật là nhìn xa..hi hi..” Nói tới đây Đức chợt lo lắng…
-“Yên chí đi..Người nhà của anh và mấy bà bầu đều được tiêm hết rồi..” Nhìn săc mặt .Biết hắn lo lắng…Thục Linh trấn an…
-“Ha ha..tốt tốt…Nancy đúng là…” Đức đưa ngón tay cái lên…
-“Anh nha…Kiếp trước chắc là tu mấy trăm ngàn năm nên mới được Thủ trưởng cưng như vậy…Lại đây,chỉ cái nầy cho anh coi..” Thục Linh đến bên cửa sổ nhìn xuống đường…
-“Hả?có cái gì coi đâu?” Theo lời nàng…Đức đến bên cửa sổ nhìn xuống đường…nhưng không thấy gì hết…
-“Không thấy chiếc xe buýt giường nằm hay sao..Hi hi..Thủ trưởng mua đấy.mới về hôm qua.Thủ trưởng nói nhà đông người,mai mốt có em bé nên mua chiếc xe nầy đi cho thoải mái…8 tỷ đấy..Ngọc Như,Phương Anh,Thu Tâm,Ngọc Vân đang ở dưới í…
-“Wow…Đi xuống coi…” Đức hăm hở…Nancy nầy đúng là đầu óc đi trước ai hết..Quả đúng là như vậy.Nhà nhiều người,mai mốt đi đâu kéo ba bốn chiếc xe 7 chổ ngồi thiệt là bất tiện và không thoải mái bằng xe giường nằm…
-“Không được…Chị Nancy nói trong thời gian nầy,khi chưa giải quyết Thái Kiêm Cơ thì anh và Ngọc Như không nên để lộ…”Thục Linh cản…khi thì ‘Thủ Trưởng’ khi thì ‘Chị’ .
– Vậy sao em lên phòng anh được mà anh xuống dưới không được?Không có lý chút nào…
-“Đồ khờ…Tụi em có phòng trong khách sạn…thay phiên trực trong xe mà..Tiêm thuốc cho anh xong rồi..Em về phòng…” Thục Linh xoay lưng bước đi…
-“Ây…khoan đã..em tới đây rồi..hi hi…”Hắn nắm tay nàng kéo vào lòng…nhấc bổng nàng đem đặt lên giường hôn hít.
-“Tắt..tắt đèn…” Dưới ánh đèn sáng choang,hắn lột quần áo nàng ra…Thục Linh mắc cở chín người,miệng lắp bắp…Hai mắt nhắm khít.
-Hi hi..Mình tắm chung nha…Ậy.Mắc cở cái gì chứ…Anh đâu có mắc cở..Nà..mở mắt ra..Cho em nhìn anh đó…
Thục Linh dỉ nhiên là không dám mở mắt ra nhìn,Về chuyện trai gái ,dục tình,trong đám chị em của Nancy,nàng và Ngọc Như là ngây thơ nhất.Biết được điểm nầy nên Đức tha hồ trêu đùa.Hắn ngồi sát bên,cầm tay nàng đặt giửa hai đùi…Thục Linh giật mình rút tay,hắn giử chặt..Hai bên dằng co …cuối cùng cũng ‘nhượng bộ’ nắm cục thịt cứng như khúc củi trong tay..

Từ lúc nhận được lệnh phải giám sát các biển số xe đến từ Campuchia,Vỏ sai đàn em từ sáng đến tối cứ lấy xe chạy vòng vòng các khách sạn,nhà hàng không một chút lơ là.Chuyện của Đức ca mà…Lúc nào cũng phải đặt lên hàng đầu.Đức ca là ai chứ.Lúc trước làm lưu manh,ăn không ngồi rồi chôm đầu nầy chỉa đầu kia sống lây lất qua ngày. Bây giờ cũng là lưu manh nhưng có công ăn việc làm đàng hoàng,tuy là bảo vệ thôi,cái quan trọng là cuối tháng có lương bỏ túi,rủng rỉnh xài .Tất cả đều nhờ Đức ca đấy. Lăn lộn trong ‘giang hồ’ quan trọng là phải có nghỉa khí…Khi lảo đại lên tiếng thì cho dù lên núi đao xuống chảo dầu hay biển lửa thì vạn tử cũng bất từ huống chi là chỉ lấy xe lượn vòng vòng tìm coi thằng cặc nào từ campuchia qua,theo dỏi báo cáo…Có vậy thôi mà làm không được thì đi chết cho rồi.

Mấy ngày rồi không thấy gì nên tối nay thả lỏng một chút,cả đám đến quán ăn nhậu,đang lúc chén tạc chén thù ,không khí sôi nổi bổng im bặt.Bởi vì tất cả đều thấy một chiếc Honda Odyssey màu đen có biển số Panther69 Cambodia (1) ngừng trước quán.

Bốn người đàn ông từ trên xe bước xuống,hai cánh tay đều có xâm mình,nhìn rất bặm trợn…Vỏ và đám anh em nhìn nhau…Mấy ngày nay có thấy gần chục chiếc từ Campuchia qua.Đàn ông,đàn bà ông già,bà già,trẻ em,con nít đều có…Rất binh thường nên không là đối tượng…Bốn tên nầy nhìn một cái là biết ‘dân chơi’ thứ thiệt…
-Đại ca…Hình như là ông trời không phụ kẻ có lòng a…Lát nửa em bám theo” Hùng xunp phong.
-“Ừm..Lát nửa, tao với thằnhg Hùng bám theo mấy tên nầy…Tụi bây cứ như tiếp tục như thường” Vỏ rù rì dặn dò…Tiên di ra ngoài Đà Nẳng,dỉ nhiên nó là tạm thời là xếp…được quyền tạm thời bảo quản lái chiếc xe Toyoya Fortuner..Rất có dáng vẻ một đại gia nhỏ.
-“OK..Vỏ ca..” Bọn đàn em gật đầu,hy vọng bọn nầy là bọn người mà Đức ca đang tìm..
-“Hắc hắc..Vào đây tụi mầy…Đói bụng rồi..Sẳn làm vài chai…” Kosal cùng bọn đàn em ung dung xuống xe vào quán,không hề biết đang bị chú ý.Trước hết tìm cái gì lót bụng,sau đó sẻ liên lạc với Thái Kiêm Cơ. Cả bọn chọn một bàn cách bàn Vỏ không xa…Hắn mĩm cười đưa tay chào đám Vỏ và đàn em…Ra vẻ thân thiện…
-“..Anh bạn…Anh là người campuchia qua đây chơi à…hiếm nha…Thời buổi Covid…” Thấy người ta đưa tay chào.Vỏ lịch sự mĩm cười xả giao.
-Không phải..Có chút Business cần làm…
-À..thì ra là doanh nhân…Hèn chi có khí thế a…
-“Không dám..không dám..Buôn bán nhỏ thôi” Được coi là doanh nhân và được khen ‘khí thế’ Kosal vừa khoái vừa ngượng…nhưng đắc ý nghỉ thầm..’Ây ..cũng xấp xỉ rồi…Mai nầy số kinh doanh không dưới trăm triệu mỷ kim mà…Không lẻ mình phát tướng sắp làm giàu người nầy nhìn ra?
-“Ha ha..Tôi tên là Vỏ..Xin hỏi quý danh ông anh?Ui cha..Anh nói tiếng Việt rành quá ha..mấy người các anh đây đều là doanh nhân à?” Vỏ được djp ‘bơm’ mọot vài câu trước là lấy cãm tinh sau là thăm dò.
-“Không dám..ha ha không dám…Cũng như lảo đại.,.à không phải ..cũng như Kosal..Bọn nầy làm buôn bán nhỏ thôi:..”Đang là lưu manh,bổng nhiên có người ‘nhìn’ mình nói là ‘bussiness man’.Kosal và đồng bọn cãm thấy khoái chí.Nhìn Vỏ rất vừa mắt…
-“Haha…Tuy là mới gặp nhưng tứ hải giai huynh đệ…Tôi là Kosal…Còn đây là bạn làm ăn chung… nà…đây là Pheakdei. Thom. Arun.Ha ha…Vỏ phải không…Hay là cùng ngồi xuống làm vài ly nha..Anh em Vỏ cũng đông ha..Làm ăn gì vậy?Ngồi..ngồi…” Kosal nhìn đám đàn em Vỏ cười chào…Thân thiết mời mọc.
Ngay lúc nầy có tiếng di động reo lên.Kosal vội bắt máy.
-“Ouf…Xin lổi …Có bạn gọi…A lô..Xếp Cơ ..Ha ha..Tụi nầy qua tới rồi…Đói bụng,đang ngồi ăn cơm…”Giọng của Kosal nhỏ lại,có vẻ không muốn cho người khác nghe nhưng đối với Vỏ hai từ ’Xếp Cơ’ đã quá đủ….Còn ai trồng khoai đất nầy nếu không phải là Trưởng CA Cao Lảnh,người đối đầu với Đức ca chứ.Đúng là đi mòn gót giây tìm không ra đến khi thấy được chẳng tốn công.Vỏ phấn khích,hầu như 99% đã hoàn thành sứ mạng…
-“Ha ha..Xin lổi nha,vừa rồi có người bạn quan trọng gọi.. Nói tới đâu rồi…Ừm phải…nhìn tiểu huynh đệ chắc cũng là người thành đạt… Làm ăn gì vậy?” Kosal nói di động vài câu rồi cúp máy.Bánh ích đi,bánh qui lại,người ta đã khen mình thì cũng khen lại vài câu…Vì vậy mở miệng đoán chắc Vỏ là người thành đạt…
-“Ha ha.Xin chỉ dạy…Các vị..Nếu có dịp ghé qua tham quan chút ha” Đã có chủ ý,Vỏ ‘thân thiết’ lấy danh thiếp đưa cho 4 người…
-“Giám đốc An Ninh công ty Giải trí?” Kosal cầm lấy vừa sửng sốt vừa có chút ngượng ngịu.Nghỉ thầm:”Người nầy là Giám đốc có danh thiếp,mình là doanh nhân sao không có ,xem ra mai mốt phải in danh thiếp mới được.”
-“HeHe..Là Công ty của bà chị mở thôi mà…Vỏ cười ám muội giải thích.Thầm hảnh diện ,hai chử ‘Giám đốc’ nghe nó sướng làm sao í tuy là thực tế chỉ là trông coi đám đàn em giử gìn an ninh của ‘Lâu đài thần tiên ’ cho chị Tiên cũng có nghỉa là cho Đức ca.
-“Ây da..Quên mang theo danh thiếp rồi…Tiểu huynh đệ…Ha ha,là Công ty giải trí gì vậy?” Thom lanh trí.giả lả,đồng thời sáng mắt lên,cụm từ ‘Công ty giải trí’ rất có ý nghỉa.Giải trí lành mạnh hay là Giải trí cho người lớn?Nhìn cái mặt của Vỏ,Thom đoán ra ít nhiều là Giải trí dành cho người lớn rồi,nếu là như vậy thì đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh.
-“Nói trước thì mất hay..Có danh thiếp rồi ..ha ha…Khi nào các đại gia xứ chùa Tháp có rảnh thì nên tự mình đánh giá lấy..” Theo Đức ca đã lâu nên học hỏi được một ít kỷ thuật thấu cấy.Vỏ lửng lờ nói một câu ‘thâm tàng bất lộ’ .Nếu bây giờ vồn vả mời đến ‘lâu đài’ tham quan cho biết,mấy thằng khứa nầy sẻ nghi ngờ dụ khách mà coi thường.Nhưng nếu lửng lơ không nồng nhiệt thì sẻ gợi lòng hiếu kỳ…Chỉ cần bọn nầy đến lâu đài ăn chơi đú đởn Vỏ sẻ có thời giờ báo Đức ca coi nên làm thế nào để ‘chiêu đải’.
-“Ậy…Thiệt là tiếc quá…Hôm nay không được Vừa rồi người bạn làm ăn nói có chuyện cần bàn thảo .Như vầy đi,có tấm danh thiếp nầy trước khi trở về nhất định đến tham quan một lần cho biết.”Kosal ra vẻ tiếc nuối…Thật ra hắn cũng muốn lắm nhưng phải nhẩn nhịn.
-“Ha ha..Vậy à…Tùy các đại gia thôi..Ừm..Xin lổi nha…Tui phải gọi cho bạn gái aiz…Tới giờ trinh diện báo cáo hành tung rồi..Hùng,Long…mời các đại gia vài ly.Sao ngồi im re vậy”
-“Ha ha…Cứ tự nhiên” Thấy Vỏ nể sợ bạn gái…Kosal gật đầu …thông cãm…Vỏ đứng lên đi ra xa xa một chút để gọi cho ‘bạn gái’…
-“Các đại gia…Dzô” Đồng loạt năng ly.Bọn đàn em phối họp ăn ý…trong bụng thầm đưa ngón tay cái…Vỏ đại ca giỏi thiệt..
-Ha ha…Dzô..Trăm phần trăm nha..

Trong lúc nầy Thục Linh đang đỏ mặt tía tai,hai mắt nhắm khít không dám nhìn,hắn cầm tay nàng vuốt ve cục thịt khủng giửa hai đùi hắn ,tay còn lại hắn mân mê giửa hai đùi nàng..Dưới bàn tay điêu luyện của hắn,hơi thở Thục Linh bắt đầu nặng nề,vô thức dang rộng hai chân ra…cắn môi để khỏi bậc tiếng rên rỉ,tay nàng nắm chặt ra giường.
-“Nhắm mắt lại cưng.Thả lỏng tinh thần một chút..Đừng căng thẳng quá mà…” Hắn rù rì bên tai, Thục Linh rùng mình khi hắn bắt đầu liếm, ngậm đầu ngực nàng nút bú mhư đứa trẻ bú sửa mẹ.Bất tri bất giác nàng nắm đầu tóc hắn ghì mạnh…Hai đùi nàng kẹp chặt cườm tay hắn,người nàng uống éo,nước trong người nàng không ngừng rỉ ra…
-“Đừng..đừng..em chưa tắm…” Thục Linh hốt hoảng khi Đức cuối xuống hạ thân nàng đưa miệng gần kề nhưng hắn giả điếc cứ ủi miệng tới khiến nàng hổ thẹn muốn khóc vì ngương không muốn mất hình tượng…Mắng thầm trong bụng :’Cái tên nầy…’ Tay nàng kéo hắn không cho hắn ủi miệng vào…tay che ngay chùm lông..Ánh mắt van nài.
Ngay lúc nầy có tiếng di động vang lên.Thục Linh mừng hết lớn.
-Có điện thoại kìa…nghe đi..
-“Kệ ..không có gì quan trọng..không nghe…” Đức lì lợm….Thục Linh e thẹn ngượng ngùng lấy tay che trên che dưới,nửa kín nửa hở…Hấp dẩn vô cùng khiến lòng dâm của Đức càng nổi dậy. Muốn úp mặt vào cho bằng được.Hai bên lại một phen dằng co…
Di động ngừng được vài giây rồi tiếp tục reo…”Chắc là có đại sự gì…” Đức miển cưởng tạm ngưng cuộc ‘tiến công’…bắt máy.
-“Hi hi…Biết đâu chị Thu Tâm hay Phương Anh gọi ..bắt máy đi..” Thục Linh đắc ý,sẳn dịp vùng ra, quơ vội cái mền che ngang người chạy vào nhà tắm…
-“Thằng Vỏ hả ..Mầy tốt nhất là có chuyện quan trọng ..Nếu không tao tru di cửu tộc mầy nha mậy” Bị làm ‘mất hứng’ Đức ‘tức giận hăm dọa’…
-“Không phải đâu Đức ca…Là chuyện anh nói tụi em làm đó mà…Là như vầy…” Vỏ vừa tóm tắt vừa lo lo trong bụng …’Chết mẹ rồi..Thì ra Đức ca đang vui vẻ với chị dâu’
-Ha ha… Mầy làm khá lắm…Nà…Nà..Giao cho mầy nhiệm vụ…Cứ thoải mái ngồi ăn nhậu…Câu giờ cho tao,một tiếng đồng hồ thôi là đủ…Khi làm xong tao nhắn tin…OK.
-“Chuyện nhỏ thôi…Không thành vấn đề Đức ca” Được lảo đại khen ngợi,Vỏ phấn khích..Tưởng chuyện gì khó chứ chuyện ăn nhậu câu giờ…Hắc hắc hắc…
-“Thằng Long,Thằng Hùng…Còn tụi mầy nửa..Sao im lìm vậy….Kêu thêm bia mời mấy đại gia uống” Vỏ trở về bàn bắt đầu chiến thuật câu giờ bằng cách kêu đàn em gọi bia ‘đãi khách’…
-“Ây..Sao khách sáo vậy…” Kosal màu mè…
-Có gì đâu chứ,thấy mấy đại gia nói chuyện hợp rơ thì cùng nhau uống vài ly cho vui thôi mà…Ha ha..nà..Mấy anh đã có danh thiếp rồi…Khi nào rảnh nhớ ghé làm khách..bảo đãm sẻ hài lòng..
-“ Ha ha..Nhất định..Nhất định..nà Dzô…” Được tâng bốc lên tậng 9 tầng mây, bọn Kosal nâng ly uống cạn hết lon nầy đến lon khác

-“Là ai vậy?” Thục Linh từ trong phòng tắm đi ra,thấy hắn trầm ngâm suy nghỉ không nhìn đến mình… Nàng,có chút hờn giận,.Khi nàng chưa sẳn sàng thì hùng hổ,khi nàng đã sẳn sàng thi như khúc gổ…
-“ Bọn campuchia qua tới rồi …Đã liên lạc với Thái Kiêm Cơ ” Đức tóm tắt lại những gì Vỏ vừa nói …
-“Vậy mình phải hành động trước.Tiên hạ thủ vi cường” Thục Linh cầm di động muốn gọi đám chị em Thu Tâm,Phương Anh,cả hai đang ở trong xe giường nằm cùng Ngọc Như và Ngọc Vân.
-Khoan…Trước hết,mình cần gắn một thiết bị GPS để theo dỏi hành tung tụi nầy…
-Chuyện nhỏ…Nhưng mà chi rắc rối vậy?Mình tới đó..’bụp..bụp’..là xong” Thục Linh ra dáng cầm súng ‘độp’,bộ dáng rất ‘ma nử’ không có vẻ gì là e thẹn như cách đây mười lăm phút.
-“Không đơn giản như em nghỉ đâu…Đi xuống xe lấy thiết bị…Không có thời giờ nhiều.”

24 giờ trước…Thái Kiêm Cơ đang ráo riết chuẩn bị đón tiếp bọn Kosal .
-“Mấy thằng miên đã qua tới rồi à?Bây giờ anh tính sao?” Thái Hửu Cơ nóng lòng.Bây giờ hầu như toàn bộ ủy ban đã ngả theo thằng khốn nạn kia khiến hắn càng lúc cãm thấy bị cô lập.nếu bây giờ nó bị tụi Miên thanh toán thì tốt quá.Chức Chủ tịch huyện sẻ là của hắn và hắn sẻ cho hai thằng chó Mai văn Trường,Nguyển Thông kia biết thủ đoạn của họ Thái.
-“Ba…Cho mượn căn nhà ở Mỷ Trà được không?Hai ngày thôi.Cho tụi nó ở tạm,con không muốn tụi nó ở khách sạn.” Thái Kiêm Cơ không trả lời câu hỏi .Hắn nhìn Hoàng Cơ hỏi.
-“Á đù…thôi đi…” Hoàng Cơ phát tay,thẳng thừng từ chối,giúp chút ý kiến thì được,tham gia thì không.Lảo không muốn liên lụy vì không thấy có lợi.Tuy là cha con nhưng bây giờ..hừ…Thái Hoàng Cơ cực kỳ oán giận,lảo nhớ thằng con đưa vợ nó cho Trần Ngọc Sơn chơi thì đươc ,bây giờ đã ly dị rồi vẩn muốn dấu,không để lảo chơi.Cha con cái con cặc gì…Đụ má…Bây giờ muốn nhờ cậy? Tuy chỉ là cho mượn căn nhà nhưng con cặc tao…Đéo có cha con gì hết.
-“Không phải cho mượn không đâu…Có phải muốn chơi con Oanh không?Chỉ cần ba cho mượn căn nhà hai ngày,xong chuyện nầy.tui dẩn con Oanh tới cho ba toại nghuyện…Vậy được chưa?” Thái Kiêm Cơ thật ra đã ‘làm trước rồi ’..Hăn đã bắt và nhốt Oanh Oanh ở đó từ chiều hôm qua nhưng bây giờ mới ‘tâu’.Đây là căn nhà trong vùng thôn quê của Hoàng Cơ dùng để đem gái về hành lạc.Hắn không muốn vì một chút sai lầm mà bể chuyện nên phải thương lượng với Thái Hoàng Cơ,đề phòng lảo nổi hứng đem gái tới chổ đó.
-“Hắc hắc …Nà,cái nầy là mầy nói đó nha.Như vậy thì được.Hửu Cơ,mầy nghe rồi chứ gì? Mầy đừng có chỏ mồm vô nha mậy.Tao không tha cho mầy đâu”Được hứa hẹn,Thái Hoàng Cơ trơ trẻn gật đầu đồng ý cho mượn căn nhà không quên cảnh cáo Thái Hửu Cơ giành lồn với lảo.
-“Được rồi..Đụ má…Chưa thấy thằng cha nào như ông…Mổi ngày nhiều người chết sao không thấy ông chết..,” Thái Hửu Cơ khinh thường văng tục,nguyền rủa…Quan hệ ba cha con tệ hơn chó với mèo.Chỉ là lợi dụng lẩn nhau.

Thật ra không thể trách Thái Hoàng cơ được,Tuy là ba cha con nhưng ngoại trừ tính tình dâm đãng và âm hiểm tàn độc là giống nhau.Còn diện mạo,hình dáng bên ngoài cả ba không giống nhau chút nào.Vì vậy lảo thật không biết Thái Kiêm và Hửu Cơ có phải là con ruột của mình.Mụ vợ lảo,lúc còn sống đã từng đụ dạo cho nên lảo nghi ngờ,có điều là không dám đi khám DNA để biết được sự thật nên trong lòng luôn gút mắc về vấn đề nầy nhưng không nói ra.Lảo nghỉ năm nay đã 70 rồi,coi như gần đất xa trời,nói ra có ích lợi gì.
-“Mấy thằng miên đó có tin được không anh hai?dù sao cũng phải có kế hoạch B…: Thái Hửu Cơ gợi ý…
-“Tao cần mầy nhắc nhở sao..Cho nên mới mượn căn nhà ở Mỷ Trà vài ngày…Yên chí đi…Đụ mẹ.tao không tin nó thoát khỏi lần nầy…” Thái Kiêm Cơ hai mắt long lên vô cùng hung dử.Mấy ngày nay hắn đã lên một kế hoạch tuyệt hảo chỉ chờ giờ hành động.Nhưng Thái Kiêm Cơ không hề ngờ được bọn Kosal đã bị phác giác khi vừa đặt chân vào thành phố và bây giờ đang nằm trong tằm ngắm của đám mỷ nử ‘pro’.
Hiện tại.

Ngay lúc nầy ngoài cửa nhà hàng,chiếc Toyota Land Cruiser tiến gần…Ngọc Như ở vị trí lái xe,Đức bên cạnh, Phương Anh,Thục Linh ngồi hàng ghế phía sau.Ngọc Như ngừng xe..Thục Linh và Phương Anh bước xuống đi một vòng.Phương Anh nhìn thấy chiếc Honda Odyssey màu đen có biển Cambodia,Thục Linh đề phòng bất trắc,Phương Anh nhanh nhẹn gắn thiết bị GPS dò tìm dưới gầm xe.Động tác nhanh nhẹn ,sạch sẻ gọn gàng…
-“Done…OK?” Phương Anh nói trong micro,
-“OK..Good!” Trong xe buýt giường nằm cách đó vài trăm thước. Ngọc Vân và Thu Tâm lúc nầy đang ngồi trước hệ thống thiết bị…Một chấm đỏ ‘phát sáng’ trên màn ảnh.Đó là tín hiệu truyền từ máy định vị dò tìm.
-“Như vậy cứ theo dỏi mấy thằng nầy chờ khi chúng và Thái Kiêm Cơ hội họp là mình ‘phơ’,Một mẻ làm ‘gỏi’ hết. “. Đức cầm di động lên bấm…Hắn gởi tín hiệu cho đàn em Vỏ .Không cần câu giờ nửa, để ‘phóng thích’ bọn Kasol được rồi
(1) Từ 2020, người dân Campuchia đi đăng ký biển số xe có thể chọn nội dung trên biển số theo ý thích, có thể là chữ hoặc số. Giá khởi điểm cho biển số đặt biệt là từ khoảng 12 hoặc 15 Triệu VND

*
* *

-“Còn sớm mà.sao không tới chổ thằng đó tham quan một chút..Gấp gáp gì” ,Cả bọn lên xe,Thom có vẻ tiếc nuối.
-“Mầy tưởng tao không muốn sao? Thái Kiêm Cơ đang chờ…Xong chuyện tha hồ chơi…” Kosal vừa hứa hẹn vừa chỉnh hệ thống định vị theo địa chỉ đi đến địa điểm Cơ cho.
-“Xếp Cơ…Để tôi giới thiệu..Đây là ba người anh em thân tín của tôi Pheakdei,Thom,Arun..Chào xếp Cơ đi tụi mầy..”Kosal giới thiệu Cơ và ba người đồng bọn của hắn…
-“Xếp Cơ…” Ba tên đồng bọn của Kosal gật đầu chào,nét mặt nghiêm túc.
-“Không cần khách sáo đâu…Trên đường đi không có vấn đề gì chứ?Các anh cần gì cứ nói” Thái Kiêm Cơ phát tay .
-“Không vấn đề gì.4 khẩu súng gọn gàng lận trong người nên lọt qua cửa khẩu dể dàng..Xếp Cơ..anh thiệt là..” Kosal đưa ngón tay cái tỏ ý khen ngợi…
-“Vậy thì tốt rồi…Nghỉ ngơi một ngày,sáng mốt là cơ hội tốt để các anh ra tay…Tôi đã sắp xếp kế hoạch rồi..Có vấn đề gì không?
-“Sáng mốt?không thành vấn đề…Làm sớm nghỉ sớm…Ha ha..Nói kế hoạch của xếp đi..Để anh em tụi nầy nghe thử…
-Được,các anh nghe nhìn kỷ đây là hình của nó…Còn đây là đoạn video phát tán trên mạng mới hôm qua…Chính vì vậy mà tôi mới nói đây là lúc thuận tiện nhất…Nà…Hắn tạm thời đang ở khách sạn S.M…mổi sáng hắn tới Ủy ban lúc 9 giờ,Từ khách sạn đến Ủy Ban mất 30 phút như vậy có nghỉa là hắn phải xuất phát khoảng 8h30 .Nếu ngay lúc nầy các anh canh me ngay bải đậu xe…Với 4 khẩu uzi..Nó không có cơ hội sống…Đồng ý không?
-“Nhất thiết phải ra tay tại bãi dậu xe hay sao?Trên đường nó đi mình ra tay cũng được mà…”Thom hỏi.
-Anh nói không sai,nhưng cơ hội bắn gục nó thấp hơn,nó ngồi trong xe,rất có thể sẻ xảy ra chuyện rượt đuổi..Còn nửa,con nhỏ lái xe có súng…Anh thử nghỉ coi cơ hôi thành công được bao nhiêu phần?Ngược lại,các anh đậu xe kế bên,chờ hai đứa nó ra…trước khi lên xe thì ‘phơ ‘ xác xuất sống sót hầu như là số không…Cho nên ra tay ngay bãi đậu xe là tốt nhất…
-“Vậy thì quyết định như vậy,bãi dậu xe…”Nghe Cơ nói hợp lý… Kosal gật đầu,
-“Còn nửa…Các anh tạm thời thay biển số xe..Sau khi hành động,các anh rời hiện trường,trở lại đây thay biển số và hình dáng trước khi qua cửa khẩu..” Thái Kiêm Cơ đưa ra biển số xe bắt đầu bằng số 68 .Là biển số xe của Kiên Giang.Đây là chổ thông minh của Thái kiêm Cơ,lợi dụng sự thù hằn của Lâm Tú Quỳnh để ‘di họa Giang đông’ mục đích là đánh lạc hướng một khi Mai Thảo mở cuộc điều tra.Được hay không ..không thành vấn đề nhưng nếu không được thì ít nhất cũng câu giờ được một thời gian.
-‘Đồ chơi’ thì sao đem trở về được chứ?
-Không nên,liệng đi.Hay là các anh để lại đây..tôi giử tạm,biết đâu trong tương lai có dịp xài.. Tôi chỉ lo được khi các anh nhập khẩu VN,khi xuất khẩu trở về thì là bên Hải quan Campuchia…Như vậy điCó gì thắc mắc nửa không?
-“Xếp Cơ …Tại sao gấp rút vây?Lâu lắm mới có dịp,tụi nầy còn định ở chơi một hay hai ngày …” Pheakdei tiếc nuối.
-“Ậy…Xếp Cơ sắp xếp như vậy có lý do của xếp Cơ…Đừng nhiều chuyện nửa..Ăn chơi thôi mà..Mai mốt xong chuyện,tao dẩn tụi bây tới Cân Thơ chơi cho đã…” Kosal hứa hẹn với đám đàn em.Hắn đang phấn khích,sau ngày mai,khi về tới nhà,hắn sẻ chính thức là ‘Đại ca đầu rồng’.
-“Ha ha…Câu nầy của Kosal nói là đúng nhất đó mai nầy thiếu gì cơ hội…Chỉ cần lần này suông sẻ.Lần tới các anh em trở qua đây…Thái Kiêm Cơ nầy bảo đãm kiếm mấy em thơm ngon hầu hạ…Sao hả..được chưa?” Thái Kiêm Cơ biết mất thằng Campuchia nầy mê gái Việt nên đưa mồi.
-“He he…Xếp Cơ thiệt là hiểu ý anh em.Lảo đại đã nói như vậy ,tụi nầy là đàn em không muốn nhiều chuyện thêm nửa” …Nghe lảo đại và Thái Kiêm Cơ nói. Pheakdei,Thom,Arun hài lòng.
-Nhớ kỷ,các anh em có tối đa là 5 phút…Sau khi xong chuyện nhanh chóng rời khỏi hiện trường trở về đây thay hình đổi dạng,thay biển số…Dọc đường nếu thấy chốt kiểm soát lưu động thì không cần phải sợ,đó là người mình tối sắp xếp để tiếp ứng mấy người…Có thắc mắc gì không?
-“Rỏ rồi..Không thắc mắc gì hết..
-OK…Nếu đã rỏ ràng .mình càng ít liên lạc càng tốt.Các anh em..Mình gặp lại sau…
-“Hăc hắc hắc…Xếp Cơ…Sao gấp gáp vậy?” Ngay lúc nầy,một tiếng cười vang lên hiện bọ Kosal sửng sờ,có cãm giác không yên,Thái Kiêm Cơ sắc mặt đại biến…Hắn đưa tay ra phía sau lưng định rút súng,bon Kosal đồng loạt rút vủ khí…Nhưng không kịp nửa rồi…
‘Chouf…Chouf’…hai phát súng bắng ra,nghe tiếng nổ đủ biết là từ ống hãm thanh..Đạn chạm sát chân…Chỉ muốn cảnh cáo…Mặt của bọn Kosal và Thái Kiêm Cơ tái nhợt nhận ra đây là ’dân pro’…
-“You move you die…OK…Thằng nào cử động tao bắn bể gáo…hắc hắc..Không tin cứ thử đi…”Đưc Chủ tịch như bóng ma xuất hiện,phía sau là năm mỷ phụ,tay cầm súng có trang bị ống hảm thanh,có khẩu còn bốc khói,nét mặt lạnh lùng…
-“Chủ tịch Đức..Anh làm vậy là có ý gì?” Thái Kiêm Cơ cố trấn tỉnh..trầm giọng hỏi…
-“Hắc hắc…Xếp Cơ…biết rồi còn hỏi đố..Aiz” Đức lắc đầu…Ở đời là vậy,có nhiều người biết câu trả lời mà cứ hỏi người khác.Thằng cha Cơ nầy lẻ ra nên làm thầy giáo hơn là CA nha…
-“Tôi thật không hiểu anh muốn nói gì…Hừ” Cơ ra mặt cứng…Hắn không tin Đức có bùa phép gì…Hắn phạm pháp sao?Bằng chứng đâu?Hắn tin tưởng dù sao mình cũng là 1 đại tá…Vì vậy hắn dần dần bình tỉnh trở lại.Chờ xem diển biến để ứng phó.
-“Hắc hắc hắc..Hiểu cũng được,không hiểu cũng không sao…Không quan trọng nửa…ừm…ụa…” Đức sửng sốt…Thu Tâm đang dẩn ra một người phụ nử khá đẹp..nước mắt dàn dụa…Nàng nầy vừa thấy Thái Kiêm Cơ liền nổi điên lên nhào tới như muốn ăn tươi nuốt sống hắn mới hả dạ.Cũng may là Phương Anh kịp thời kìm chế nàng ta lại…
-Hu hu..Thằng khốn nạn,cái nhà mầy,cha con mầy tuyệt tử tuyệt tôn…không có đất chôn..hu hu…
-“Tìm thấy người nầy đang bị trói trong phòng…Là vợ củ của Thái Kiêm Cơ…Không hiểu tại sao hắn bắt nhốt cô ta trong phòng” Thu Tâm giải thích…Lúc vừa mới vào nhà,để đề phòng nàng muốn biết chắc trong nhà không còn ai nên đi từng phòng…Kết quả là thấy Oanh Oanh đang bị trói và nhốt.Thu Tâm liếc Kiêm Cơ,mặt hắn vô cãm làm như là mọi chuyện đều không liên quan tới mình.
-“Vợ củ?Cô là Oanh Oanh?Sao ra nông nổi nầy?” Đức sửng sốt…
-“Tôi..Tôi…Hu hu…” Oanh Oanh ôm mặt khóc nức nở…Đức chủ tịch là người thông minh…chợt hiểu ra..Đéo mẹ thì ra thằng Thái Kiêm Cơ nầy muốn bắt vợ củ hầu hạ mấy thằng miên nầy…Cũng may cái số của nàng còn hên nên mình mới tới đúng lúc…

Thật ra Đức chỉ đoán trúng phân nửa.Thái Kiêm Cơ là người âm hiểm tàn độc,hắn biết muốn giử bọn Kosal nầy trong nhà hai ba ngày trước khi hành động thì phải có gái đẹp cho bọn chúng chơi và Oanh Oanh là người thích hợp nhất nên bắt nàng tới đây…Hắn dự định sau khi xong chuyện,bọn Kosal về đây để thay quần áo và biển số xe thì sẻ ra tay giết người bịt miệng đồng thời giết luôn Oanh Oanh..Sau đó đổ thừa mọi tội trạng lên bọn miên vì muốn trả thù cho Kiri mà ám sát Chủ Tịch huyện Đức rồi tìm tới hắn và không may vợ củ bị liên lụy..Kế hoạch hoàn hảo…Tiếc là đã chậm một bước…Nhưng hắn vẩn không hiểu tại sao nên không cam lòng.

Thái Kiêm Cơ nghỉ mình đã cẩn thận lắm rồi,biết Đức là đối thủ nặng ký nên tuyệt đối không dám coi nhẹ…Trước khi đến hội họp với bọn người Kosal…Hắn đi vòng vòng cẩn thận quan sát để biết chắc mình không bị bám đuôi …Nhưng hắn có nằm mơ cũng không ngờ Đức lại cho người rà biển số những chiếc xe từ Campuchia qua…Nếu là lúc bình thường thì là một kế hoạch viển vông nhưng thời đại dịch thì khác…Số lượng xe hơi du lịch giửa hai nước có thể đếm trên đầu ngón tay…Cho nên không khó để truy tìm một chiếc xe đến từ Campuchia ‘lạc loài’ …Bởi vậy Vỏ và đàn em mới tìm thấy được bọn Kosal khi bọn chúng vừa đặt chân tới Cao Lảnh liền nhanh chóng báo cáo với lảo đại.

Kế đó một cái máy định vị gắn dưới gầm xe…Đức ca không cần theo dỏi Thái Kiêm Cơ,chỉ cần theo máy định vị tìm tới nơi trú thân của bọn miên nầy .Thái Kiêm cơ nhất định sẻ tiép xúc…Nếu hắn tìm tới …Coi như hắn tự chui đầu vào rọ.

Bây giờ thì hay rồi…Bắt cóc vợ củ ý đồ gian ác,với những bằng chứng hùng hồn như vậy,tên Cơ nầy vô tù bóc lịch là cái chắc…Nhưng được mấy năm?hai hoặc ba năm là tối đa vì hắn là đãng viên,là CA mà.Biết đâu là vài ba tháng sau thì phây phây ngoài đời hoặc không chừng được điều đi nơi khác?

Đức nhất định không d9ể chuyện nầy xãy ra…hắc hắc…làm việc phải sạch sẻ gọn gàng để tránh phiền toái về sau…Tiển phật phải tiển tới Tây phương…`

-“Đừng khóc…đừng khóc..Hết chuyện rồi…Thu Tâm…em dìu cô nầy đứng qua một bên…” Đức Chủ tịch dịu dàng an ủi…Có phong phạm của anh hùng cứu mỷ nhân..Aiz..Thiệt là tôi nghiệp a…
-“Vị này…Tôi nghỉ có chút hiểu lầm rồi…Chúng tôi là doanh nhân qua Việt nam buôn bán”…Kosal chống chế…
-“Buôn bán? Để coi sao đã..hắc hắc… Ê .đưa tay cao lên…Cấm cử động…Coi chừng các người đẹp bắn bể gáo… ”Đức tiến gần,một tay chỉa súng một tay lục soát và lôi ra từ trong thắc lưng 5 khẩu Smith & Wesson đen ngòm…Nhìn ánh mắt các mỷ nử..Bọn Kosal kinh hải.Thái Kiêm Cơ run lên,hắn nhận ra Phương Anh vì hắn đã từng thấy nàng trong lần trước cách đây không lâu ở khách san S,M.
-Doanh nhân mang súng trên người..Hắc hắc…Đừng tưởng tao ngây thơ chứ…Thái Kiêm Cơ..Lần trước thằng Kiri tự nhiên xổng chuồng là tao biết rồi,lần nầy mầy đem bọn nầy qua đây…Có ý đồ gì..hắc hắc..Con nít cũng biết mà…Mầy nghỉ đi,tao phải làm sao đây?
-“Bây giờ mầy muốn sao?” Thái Kiêm Cơ trầm giọng…
-“Muốn sao?Dỉ nhiên là có qua có lại mới toại lòng nhau rồi…Mầy cho người giết tao…Mầy nghỉ tao để yên cho mầy sao?Mầy nghỉ tao là ai?Phật tổ hay là chúa Giê Su?” Nói tói đây mặt Đức chủ tịch đã khác thường…Thái Kiêm Cơ rùng mình có cãm giác lành ít dử nhiều…
-“Nhưng mà tụi mầy đừng lo…Tao không phải là động vật máu lạnh,thích giết người như tụi mày trừ khi…ha ha..không nói nửa.Như vầy đi.Mình chơi trò chơi nầy..ừm ..đúng rồi,gọi là ‘Phú quý tại thiên,Tử sinh hửu mệnh’ nha…No..thôi bỏ đi.Tao đéo ưa bọn Tàu khựa…Ha ha đúng rồi…Gọi là ‘The game of Death’ đi ha…” Đức gật gù…đắc ý vì chọn được cái tên quá ‘đỉnh’.
Bọn Kosal và Thái Kiêm Cơ vừa nghe hắn nói không thích giết người,không phải là động vật máu lạnh âm thầm thở phào,bừng lên hy vọng nhưng sau đó lại nghe cái gì trò chơi ’Tử sinh hửu mệnh’.. rồi ‘The game of death’… Tâm trạng một lần nửa rơi xuống vực sâu ngàn thước…Hoang mang,sợ hải..Không biết tên ‘khủng bố’ nầy muốn gì..
-“Ây..sao nói nhiều vậy?Không vui chút nào…” Lần đầu tiên theo hắn ra ngoài ‘công tác’.Ngọc Như thấy hắn ‘lải nhải’ cãm thấy mất vui,nàng không biết hắn tinh dở trò gì. Phương Anh,Thu Tâm,Thục Linh mĩm cười chờ coi kịch.Theo hắn ‘chinh chiến’ đã lâu,biết hắn trước khi ‘làm trò’ là xí xô xí xào,nói nhăng nói cuội mục đíc là để khủng bố tinh thần người ta.Ngọc Vân luôn chú ý động tịnh đề phòng bất trắc nên không nói gì…Oanh Oanh dần dần trở lại bình thường ,nàng vô cùng hả dạ không ngờ Thái Kiêm Cơ cũng có ngày nầy.
-Ha ha..Tới liền..Tới liền..Ây da…Để mỷ nử chờ đợi thiệt là không nên…Thôi không nói nửa. The game begins OK…Nà…Trò chơi là như vầy…Hai người ngồi đối diện với nhau…Trước mặt có cây súng và trong băng đạn chỉ có một viên đạn…Thời gian là 30 giây,khi nghe tiếng nhạc nổi lên.Ai nhanh tay thì sống chậm tay thì..he he..về gặp ông bà…
-“Hay đó…Em thích…Vậy mới vui” Ngọc Như nhảy tưng lên như đứa bé được cho kẹo.
Bọn Kasol sắc mặt đại biến…
-“Tao không rảnh chơi với mầy” Thái Kiêm Cơ lấy di động ra…‘Chát’…Chưa kịp bấm bị Thục Linh tát một cái ngay vào mặt…Hắn ôm mặt sửng sốt…
Lần đầu bị ăn tát tay…
-“He he..Mầy không muốn chơi cũng được…Tao không ép..Vậy thì cứ ngồi đó đưa đầu cho người ta bắn là được rồi.Ngọc Như,Thục Linh,hai em coi thằng nào ương ngạnh cà chớn ngoan cố…bắn bể gáo nó cho anh..” Đức lạnh lùng…cầm lấy băng đạn,lấy hết đạn ra chỉ chừa một viên để lên bàn cho mổi người…
-“Mầy..” Thái Kiêm Cơ biến sắc,run lên.Hắn không tin tưởng lắm vào sự nhanh nhẹn của mình.Bọn Kosal bắt đầu nhìn nhau…
-Nhớ nha..Khi hết 30 giây thì bắt đầu…Ngọc Như,Thục Linh thằng nào ăn gian chụp súng trước là không công bằng..Em biết làm sao rồi chứ gì?
-“Bắn ngay đầu hay ngay giò?” Nhọc Như thắc mắc muốn hỏi rỏ…
-“Bắn ngay tim được rồi..Bắn ngay đầu..óc văng ra…ây ui..ghê lắm…” Thục Linh nhăn mặt…Dần chị như Phương Anh,Thu Tâm và Ngọc Vân thản nhiên…Oanh Oanh kinh hãi.Không dám nhìn người run bần bật,thầm nghỉ cũng may trước kia mình không đắc tội với đám người khủng bố nầy.
-“He he..Tùy em đi…”Hắn một câu,Ngọc Như một câu,Thục Linh một câu..Bọn Kosal nghe mà rởn tóc gáy…Thái Kiêm Cơ đổ mồ hôi lạnh.
-“He he tang ta rang tàng..bắt đầu…anh bạn nầy..anh bạn nầy..Xin mời…” Đức chỉ Pheakdei,Thom cười đểu.Hai tên nầy đứng chết trân…
_He he.ai nhanh tay thì sống,ai chậm tay thì không cần phải nói nhiều…..mổi người một viên đạn Đừng có dở trò nha..OK ,30 giây bắt đầu.
…Con kiến còn ham sống huống chi là con người. Pheakdei,Thom mở lớn hai mắt nhìn nhau.Ngọc Như,Phương Anh,Thu Tâm đề phòng chúng nạp đạn không bắn nhau mà bắn người mình nên cũng sẳn sàng nhả đạn khi cần thiết…Hai mắt Đức nhìn hai ‘đấu thủ’ nhưng đuôi mắt âm thầm quan sát Thái Kiêm Cơ..Họng súng trong tay ‘vô tinh’ chỉa ngay hắn…
30 giây trong lúc nầy lâu như 1 thế kỷ…Giờ phút nầy Đức đang nhớ lại lúc liều mạng nhảy xuống cầu Cần Thơ để thoát thân…Lúc đó chỉ là vài giây thôi mà sao dài đăng đẳng như là một năm vậy…Bây giờ 30 giây..quá đủ khủng bố tinh thần của bọn nầy.
Thái kiêm Cơ mặt trắng nhợt..Giờ phút nầy hắn mới biết thì ra bấy lâu nay mình đang chọc thằng có đầu óc không bình thường.
Kosal bây giờ hối hận muôn chết…Hắn không muốn là đại ca đầu rồng nửa..nhưng đã trể rồi.Không biết có thật không.thắng là được thả về?tuy không chắc nhưng vẩn hy vọng…Hắn liền nhìn Arun,Thái Kiêm Cơ…Ngay lúc nầy hai tên nầy cũng nhìn hắn.
Pheakdei run rẩy…Trên trán Thom mồ hôi chảy ròng ròng…Hắn hồi họp.
Tiếng nhạc di động vang lên…Cả hai chụp lấy khẩu súng nạp đạn…
‘Cach’…Viên đạn của Pheakdei rớt xuống mặt bàn…Mặt hắn tái nhợt…’Đùng’. Pheakdei bật ngả về phía sau..hai mắt trợn trừng,miệng trào máu.Thom đã bắn một phát ngay tim. Pheakdei ngả xuống chết trong tich tắc.
-“Tôi ,Tôi thắng rồi..ha ha..Tôi thắng rồi ha ha..” Thom la lớn vui mừng vì vừa thoát khỏi quỷ môn quan…Bây giờ hắn mới biết cái cãm giác chết đi sống lại là cái gì.
-“Tốt..Đứng qua một bên..tới ngươi,,,ngươi…Đức chỉ Kosal,Arun…Thái Kiêm Cơ mừng thầm…Như vậy là không còn người đấu với mình..Thằng nầy biết điều…
-“Tôi…Tôi…Kosal lắp bắp…người hắn lạnh toát..Ngả xuống ngất xỉu…
-“Vậy .. vậy là tôi thắng rồi ..Ha ha..Tôi thắng rồi…Arun mừng hết lớn…Vậy coi như là mình đã thắng rồi…Arun tin tưởng,,,Chỉ cần còn mạng về nhà là suốt đời không trở qua đây nửa…Thằng nầy lá ác quỷ mà…Ai dè…
-“Ê..nó chưa chết mà…Bắt đầu đi” ‘Tên ác quỷ’ thản nhiên lấy di động để thời gian 30 giây…
Tình hình trở nên quái đị…Kosal sợ quá bất tỉnh.Arun nếu muốn sống thì phải giết Kosal…Đơn giản là như vậy…Đã nói trước rồi.Chỉ có một người sống.
Một lần nửa tiếng nhạc vang lên..Điều bất ngờ là Kosal đột nhiên vùng lên,nhanh như cắt,chụp lấy viên đạn…Bị bất ngờ,Arun hết hồn…mất binh tỉnh..phản ứng chậm lại một giây..‘Đùng’…Một tiếng nổ vang lên…Hắn ngả xuống.mắt trợn trừng…Cũng là một phát ngay ngực…
-“Tôi thắng rồi..Tôi thắng rồi…hắc hắc hắc..” Giử được tính mạng…Kosal cười khoái trá…Thật ra hắn chỉ giả chết để vô hiệu hóa tró chơi tử thần với hy vọng là khi hắn ‘bất tỉnh’ thì Arun sẻ đấu với Thái Kiêm Cơ…Sau đó thì thiếu người đấu với hắn…lúc đó hắn sẻ quỳ lại năn nỉ,sao cũng được miển là giử được cái mạng.Ai dè.tên ’ác quỷ’ nầy cứ để Arun hành quyết mình… Hắn đành thừa cơ lúc Arun ‘khinh địch’ liền vùng lên hạ Arun một cách ngoạn mục.
Tuy trong bụng ai cũng khinh thường nhưng thật tinh phải nói là bái phục sự gian manh của thằng nầy.
He he..Xếp Cơ..tới ông rồi..” Đức lại cười đểu…
-“Tao đấu với ai đây?mầy không phải nói là mầy chứ?” Cơ nhìn Đức với vẻ khinh thường…Đã dến nước nầy,hăn không muốn tỏ vẻ sợ sệt nửa đồng thời hắn nghỉ Đức cũng kiêng dè vì hắn là đại tá nên chừa hắn sau cùng để có lý do mà hạ đài…
-“Hắc hắc…Mầy tin cũng được hay không tin cũng được..Tao không sợ mầy đâu nhưng mầy nghỉ tao có ngu như vậy không?Mầy là đại tá.cho nên phải vinh quang một chút…Lần này mầy có hai viên đạn,mầy đấu với hai người nầy…” Đức chỉ Kosal,Thom….Hai tên nầy đang vui mừng.ai dè nghe hắn nói xong muốn xỉu..một lần nửa mặt trắng bệt..
Ngọc Như phấn khích,nghe hắn nói,lấy vừa đủ 4 viên đạn để lên bàn..
-“Hai người sợ cái gì?Bây giờ là hai chọi một..he he…Phần thắng lớn lắm..Còn nếu sợ thì …biết hậu quả ra sao rồi chứ gì?he he..Đại Tá Thái Kiêm Cơ không phải là thứ người quân tử đâu…Vô cùng hèn hạ đó nha.
-“Mầy..Mầy..”Thái Kiêm Cơ rống giận..Rỏ ràng là đang bị đưa vào chổ chết..Kosa và Thom mừng rở…không hẹn mà nhìn nhau…Trong tư thế chuẩn bị…Hai chọi một,ăn chắc rồi nên vửng tâm một chút cắn răng tiếp tục.
-“Sao hả:Sợ à?Lúc mầy cho người ám sát tao thì sao?Tao bây giờ cho người giết mầy nhưng cho mầy biết để tự vệ vậy là chịu chơi lắm rồi…Sợ hay không sợ mầy không có đường lựa chọn…Bắt đầu di..” Đức lạnh lùng để 30 giây trên di động rồi đặt xuống bàn…

Thái Kiêm Cơ không ngu chờ hết 30 giây..hắn chụp lấy khẩu súng và 1 viên đạn,hắn biết trước sau gì mình cũng chết nên muốn lấp đạn bắn Đức rồi có chết cung cam lòng… lưỡng bại câu thương.Kosal và Thom luống cuống…Chưa hết 30 giây,cả hai không dám hành đôjng vì sợ họng súng của Ngọc Như bắn loại cho nên đứng thộn mặt ra…
‘Đùng..Đùng..Đùng Đùng ’..Thái Kiêm Cơ bị bắn bốn phát..Hắn ngả xuống hai mắt trợn trừng…Khẩu súng của Thu Tâm Phương Anh.Thục Linh Ngọc Như đồng loạt nhả đạn.
-“Hắc hắc hắc..Đã biết là mầy gian mà…đáng đời..” Đức khimh thường đá vào thi thể Thái Kiêm Cơ một cái…
-“Anh còn nói..” Thu Tâm oán giận quát..Cũng may nàng đã liệu trước…nên nhanh nhẹn ra tay..Ai dè Phương Anh và Thục Linh.Ngọc Như cũng không chậm…Vì vậy Thái Kiêm Cơ lảnh ba phát đạn.
-“Hi hi..Các chị em khẩn trương quá rồi..Không để ý họng súng của ảnh sao?Lúc nào cũng chỉa về Thái Kiêm Cơ từ đầu cho tới cuối”.Ngọc Vân cười nói…
-Ha ha..Nghe Ngọc Vân nói chưa?làm như anh khờ lắm í…nhưng mà Ngọc vân..em nói có phần không đúng..mai mốt không được nói như vậy? Đức nghiêm mặt…
-“Hả?Có gì không đúng?”Nét mặt đám mỷ nử mờ mịt…không hiểu có gì không đúng.
-”Suỵt..suỵt…Cái gì súng của anh chỉa về Thái Kiêm Cơ chứ..Câu này nghe không được..ha ha ha..”
-“Hi hi ha ha” Đám mỷ nử bây giờ mới hiểu..đồng loạt phá lên cười…
-”Đồ ‘cà chớn’! Ngọc Vân hung hăng lườm ‘mắng’…Kosal và Thom đứng im thin thích hồi họp…càng lúc càng sợ hãi,kinh hoàng…Ba xác chết bị bắn mà coi như không có gì…Mấy người nầy là người gì đây?
-Cút đi…
“Dạ..đạ..Tụi nầy đi liền …” Như được đại xá..Kosal và Thom chạy như ma đuổi..
-“Anh thả chúng về thiệt à?” Ngọc Vân nghi hoặc…
-Hi hi…Mai Thảo đang chờ chúng tới nộp mạng…Kịch bản là như vầy..Bọn miên nầy nghỉ là Đại Tá Thái Kiêm Cơ sái hại Kiri nên qua đây trả thù..Trước hết bắt vợ củ của Đại tá Cơ làm con tin…Không phải tốt lành gì mà là Kosal muốn nhân dịp nầy để lên làm đại ca đầu rồng.Ai dè gặp sự chống trả quyết liệt của Đại Tá Cơ nên chúng bị tổn thất nặng,hai tên bị Đại tá Cơ bắn chết.Đại Tá Cơ cũng bị thiệt mạng.may là vợ thì không sao..,Hai tên còn lại chạy thoát,,nhưng trên đường về bị Đai tá Thảo bắn chết…
Chuyện là như vậy…Có phải không chị…Oanh Oanh?
-“Phải..Phải..Là như vậy..” Oanh gật đầu. như gà mổ thóc.Hắn nói sao nàng nghe vậy là được…
Đại Tá Mai Thảo chắc là lập công lớn rồi…Lên Chức Trưởng CA Cao Lảnh là cái chắc
Chúng nử sửng sốt…Có phải mọi việc hắn đã nắm trong tay?Nếu là như vậy thì tên nầy thiệt là thiên tài..
-“Thôi,giải tán…Chúng ta về…Ui da..Sao bổng dưng đâu đầu gối vậy cà?” Đi được vài bước bổng nhiên hắc ôm đầu gối,nhăn mặt.
-“Chuyện gì vậy?” Thu Tâm hoảng hốt đưa tay đở…
-“Không biết..Chắc khi nãy sơ ý đụng chổ nào đó…Đở anh lên xe…” Đức nhăn mặt đi cà nhắc…bổng nhớ gì đó,,quay lại.nhìn Oanh Oanh.
-“Chị ở đâu?Chúng tôi đưa chị một đoạn
-“Tôi…Tôi sợ…Tôi không dám về nhà..” Oanh Oanh khóc,Tuy Thái Kiêm Cơ dã chết nhưng nàng Thái Hoàng Cơ và Thái Hửu Cơ.Nàng sợ họ uy hiếp.
-“Đi đi với chúng tôi ..Lên xe…Chị sẻ không sao đâu…” Đức cãm thấy người đàn bà nầy đáng thương…Thôi thì ra tay tương trợ một chút..Nói nào ngay nếu mình không phỏng tay trên số tiền của Phạm Ngọc Sơn thì người nầy không bị Thái Kiêm Cơ bạc đãi để rồi lâm cảnh nầy…
-“Tôi..Tôi? Oanh Oanh cãm động..nước mắt đoanh tròng…
-“Hi hi..Đi đi…”Hiểu ý hắn… Phương Anh bước tới thân thiện đở tay nàng.Là đàn bà với nhau..Thấy tình cảnh của Oanh Oanh,Phương Anh cũng có chút ái náy…Nhớ lại lúc trước chính nàng và Thu Tâm đã phỏng tay trên trong nhà của Pham Ngọc Sơn mà…Thôi thì tốt với người ta một chút…
-“Wow..Thoải mái quá…”Không phải lần đầu tiên đi xe giường nằm nhưng những lần trước là đi chung với người khác.Lần nầy chiếc xe 22 giường đâ được cải tiến thanh 12 giường,có phòng bếp và phòng vệ sinh khá rộng rãi…Nói tóm lại gần giống như nhà lưu động…Nancy thật biết hưởng thụ a…
-Ha ha…Từ nay có thể thoải mái…Khui chai rượu uống mừng được rồi.Nà..Đừng nói trong xe sang chảnh thoải mái như vầy mà không có chai rượu nào đó nha…
-“ Cái gì cũng có hết.. Đừng lo…”Ngọc Như khoe…Từ hôm qua tới giờ nàng ở trên xe nầy,đi lục lọi khắp nơi nên rất rành.Nghe Đức hỏi liền nhanh chóng đi ra phía sau đem về một chai rượu đỏ và chục lon bia Heineken .
-Oh my God…ha ha…Quá đã…Hi hi..Tối nay ai trực trong xe vậy?
-“Là em…Có chuyện gì? Ngọc Vân đáp.
-“Vậy sao?Để anh giúp em…một mình buồn lắm..” Đức ‘nghiêm túc’ nói.nét mặt vô cùng thánh thiện.
-“Hi hi ha ha” Đám mỷ nử bụm miệng ười…Tất nhiên biết ý đồ ‘gian trá’ của hắn.
-“Ây da…Các em nghỉ tới đâu rồi…Đầu óc thật là méo mó mà…Trong xe một mình thì buồn.Có thêm vài ba người nói chuyện cho vui mà.Hay là tất cả tối nay mình ở trong xe nầy cho náo nhiệt một chút” Đức bắt đầu dụ dổ nhưng mặt ngoài làm ra vẻ ‘đàng hoàng’.
-“Anh không phải bị đau đầu gối sao?” Thấy hắn có vẻ ‘sung’ ,liếc nhìn đầu gối hắn.Thu Tâm bắt đầu ‘nghi ngờ’ hắn có ý đồ ‘nhất dạ chiến quần nử’…
-“Ây..Đừng có nghỉ bậy bạ mà…có khách ..ha ha..Cô Oanh Oanh..đừng có để ý nha…Mấy cô nầy là vậy..hay nói đùa lắm.
-Không..không có gì” Oanh hổ thẹn..trong bụng nghi hoặc…Chẳng lẻ hắn và đám mỷ nử nầy?

Có một chiếc xe buýt giường nằm cho mình là điều thích thú.Thay vì nằm trong phòng ,các nàng sau khi tắm rửa sạch sẻ đều xuống xe mở ‘Party’ ăn để hưởng thụ cãm giác ‘nhà nhưng không phải nhà’.Cũng chẳng có gì long trọng,chỉ là uống bia rượu,chuyện trò cho vui.
-Cô Oanh Oanh kia…OK chứ?
-Ngủ rồi, Em có kêu chị ấy xuống chơi cho vui nhưng chị ấy nói mệt…” Thục Linh đáp…nét mặt có chút bi thương.Nàng thấy Oanh Oanh thật đáng thương.
-“Sẳn đây mới nói nha..Anh phải giúp cô Oanh Oanh mới được..”Thu Tâm bổng nhiên nói.
-“Phải đó…Giúp Cô ta đi…Tình cảnh cô ta thật đáng thương” Phương Anh nói thêm vào…
-Tại sao?Cô ta có khăn gì?Em biết hả?Nói nghe thử…Nếu giúp được anh không ngại đâu.
-“Aiz..Là như vầy…Oanh Oanh có một bà mẹ lảng trí,một đứa em đang du học bên Úc.Tất cả đêu do cô ta gồng gánh,Lúc trước khi còn là vợ của Thái Kiêm Cơ thì không thành vấn đề,được Trần Ngọc Sơn giúp đở..Bây giờ..Aiz…Anh hiểu rồi chứ gì…Ngay cả trong trường,nơi cô ta làm giáo viên cũng bị bài xích.Còn nửa…Thái Hoàng Cơ là thằng già dâm đãng,khốn nạn..lảo..lảo…” Phương Anh nói.mắt hơi đỏ vì xúc động nói không ra lời.
-“Anh biết phải làm sao rồi..Yên chí đi..” Đức gật đầu hứa hẹn.
-“Vậy là anh hứa rồi đó nha…Anh.anh mà không làm được thì đừng đụng tới em..Đừng có hòng…Điệu sao mê hồn” Ngọc Như ‘hăm dọa’.Nàng ngây thơ tưởng mọi người không hiểu vì đó là bí mật giửa nàng và hắn.
-“Điệu sáo mê hồn? Là cái gì vậy? Thục Linh ngây thơ hỏi.
-Hi hi ha ha…” Đầy kinh nghiệm với hắn.Phương Anh,Thu Tâm ,Ngọc Vân đang cố nhịn cười nghe Thục Linh hỏi ..Không thể nhịn được nửa..liền cười sặc sụa…
-“Ah..” Tuy ngây thơ nhưng Ngọc Như cũng hiểu..Thì ra không phải chỉ có nàng mới …Sắc mặt Ngọc Như ửng đỏ vì thẹn
-Ha ha..Chuyện nhỏ…Chuyện nhỏ..Thục Linh,lát nửa anh với em cùng nhau ‘nghiên cứu ‘ ha…
Thục Linh thấy nét mặt các đàn chị ửng đỏ nhưng không hiểu tại sao..Ngọc Như ghé tai nàng thì thầm,bây giờ đến lượt sắc mặt nàng đỏ như gấc chín…’Giận dử’ nhao tới.
-Trần Đức..Anh thiệt là bậy bạ mà..Em không tha cho anh…
-“Ha ha..hi hi..” Trong xe rộ tiếng cười…Tình điệu mà.Giửa họ không còn gì để dấu diếm.Tất cả đều là phụ nử của hắn…
Chuyện gì tới cũng tới thôi..Ai về ‘phòng’ nấy.Cố dổ giấc ngủ mà có ngủ được đâu.Tiếng rên rỉ suốt đêm.Đầu tiên là Thục Linh.Tuy ngượng ngùng e thẹn vì biết chị em đang theo dỏi lắng nghe ở phòng kế bên nhưng không dằn được..Hắn nằm bên cạnh táy máy chân tay khiến người nàng nóng hừng hực.Nàng cãm giác hơi thở nóng hổi của hắn tiến dần xuống giửa hai đùi và rồi nàng không còn biết trời đất gì nửa khi hắn dúi miệng vào đó.Hai tay nàng nắm đầu tóc hắn ghì mạnh…

‘Bành bạch..bành bạch,,bành bạch’ Hai đùi trắng nỏn của nàng cặp eo,tay bàng vòng qua cổ hắn kéo hắn sát rồi cắn mạnh…
-‘Ahhhh’ Đau…Take it easy baby…
-Hi hi..Sorry cưng…

-“Hả?Sanh rồi…Ha ha…Tốt tốt..anh về liền..” Buổi sáng..Đang mơ màng ngái ngủ,chuông di động kêu vang.Là Thu Hà gọi tới…Hắn hết hồn,mới sáng sớm Thu Hà gọi chắc là phải có chuyện quan trọng..Ai dè không phải quan trọng mà là ‘kinh thiên động địa’ a…Thì ra hắn được làm cha rồi…Nancy sinh trai…Đức tỉnh ngủ,nhảy xuống giường…Cả xe đều thức giấc vui mừng,Nancy sinh rồi.Chuyện ở đây coi như giải quyết xong rồi,ai cũng háo hức muốn về nhìn em bé.
-“Vậy còn Oanh Oanh?” Thu Tâm nhắc nhở.
-“Không sao đâu…”Đức lấy di động gọi Mai Thảo và Xuân Mai…Có hai nàng tạm thời chiếu cố vài ngày..Oanh Oanh sẻ không có vấn đề gì.

Cần Thơ.
Thời buổi đại dịch,nếu có thể nên tránh đến bệnh viện trừ khi không còn đường lựa chọn.Đối với thân phận của Thiếu tướng Nguyển Trần Uyển,thiết lập tạm thời một phòng cho sản phụ ngay trong biệt thự chỉ là một chuyện nhỏ như hột mè.Hơn nửa ,sẻ có tới ba sản phụ cần dùng…Cho nên tuy là phòng sản phụ lâm thời nhưng trang bị cũng rất đầy đủ.
Trời hừng sáng,khi Nancy có dấu hiệu chuyển bụng,bể nước ối.Bác Sỉ Thanh Mai và hai nử y tá đã có mặt chuẩn bị mọi sự.Mọi chuyện diển ra rất thuận lợi đến nổi không kịp trở tay…Một bé trai bụ bẩm 3kg3 ra đời…Cho nên khi Thu Hà gọi thông báo cho hắn biết…Nancy đang ôm con đầu lòng với nụ cười hạnh phúc…
-“Tuy là sanh sớm hơn hai tuần nhưng mẹ tròn con vuông…Tôi đã kiểm tra …Sức khỏe hai mẹ con đều ổn định..Chúc mừng Thiếu tướng..Đứa bé thật dể thương,lớn lên chắc đẹp trai a..” Bác Sỉ Thanh Mai nhìn đứa bé trong vòng tay Nancy dí dỏm…
-“Hi hi..Hi vọng là vậy…Cám ơn Bác Sỉ” Nghe Thanh Mai khen con mình,mặt Nancy rạng rở…
‘Cộc..cộc cộc’ Có tiếng gỏ cửa… Mỷ Kiều ló mặt vào cười…Phía sau Kiều Nga,Kiều Chinh,Thu Hà,bé Thu Sương và Mỷ Chi cùng song Hà đang nôn nóng…
-Vào thăm em bé được chưa Bác Sỉ?Mọi người đang chờ…
-“Người trong nhà nếu đã tiêm chủng thì được..Người ngoài thì tốt nhất là nên tránh.” Bác Sỉ Thanh Mai dặn dò..Trong lòng mừng thầm vì đã có được cơ hội phục vụ cho Nancy…Tương lai nếu có thể dựa vào được thì hay biết mấy.Chỉ là ván đề thời gian.
-“Hi Hi..đều là người nhà…” Cả đám ùa vào…
-“Wow..So cute! “ Mỷ Kiều trầm trồ..
-“Giống papa nhiều ha” Kiều Nga hâm mộ.nôn nóng nhìn xuống bụng..Tuần nầy thôi.nàng vả Kiều Chinh cũng sẻ có em bé.
-“Không phải…Giống chị hai nhiều hơn.Kiều Chinh cãi…
-“Hi hi..Giống mổi người một nửa.” Thu Hà cười ‘ hòa giải’…Bé Thu Sương sờ em bé..cười ngây ngô.
-“Giông ai cũng được..Mẹ tròn con vuông là tốt rồi…Hi hi..Nhìn nó kia…Thật để thương…” Mỷ Chi hai mắt long lanh.hâm mộ.Nàng và song Hà đã chinh thức có tin mừng,như vậy là cuối năm nay nhà sẻ có thêm người…Mỷ Chi cãm thấy hạnhphúc…
-“Ảnh đang trên đường về..Chắc cũng sắp tới rồi” Thu Hà thấy ánh mắt Nancy nhìn mình.Nàng hiểu ý cười nói…
-“Hi hi..Sao hả Mỷ Kiều..Sanh một đứa đi cho vui: Thu Hà thấy Mỷ Kiều cứ nhìn em bé cười mĩm chi..Liền khuyến khích.
-“Không phải muốn là được đâu à..”
-“Dể thôi,hắn về…ở chổ em nhiều một chút thì được rồi” Nancy cười cởi mở khuyến khích…
-“Để coi sao đã” Mỷ Kièu e thẹn…
-“Hi hi..Nghe rồi chứ gì…chị Nancy cũng đã nói như vậy để Thu Hà nầy sắp xếp cho..yên chí đi” Thu Hà vổ ngực bảo đãm.
Bác Sỉ Thanh Mai nghe mổi người nói một câu khiến bà sửng sốt..Tưởng mình nghe lầm.Ngay lúc nầy,bên ngoài có tiếng huyên náo…
-“Hihi..Vừa nhắc đến Tào Tháo…Tào Tháo đến liền…” Thu Hà cười…Mọi người nhìn ra cửa .Một đám người nhanh chóng đi vào…Lần đầu tiên được làm cha nên rất nôn nóng,muốn nhìn thấy con nên đi mà như chạy.
-Wow..Ha ha..Sao đông đủ vậy? Con anh đâu rồi…” Miệng nói chân bước đến gần giường ,hôn trên môi Nancy một cái nhẹ vô cùng âu yếm.
-“.Em khỏe chứ?”
-“Ừm…Nhìn con đi..Em thấy giống anh lắm” Nancy cười hạnh phúc .
-“Ừm..khoan ..: Hắn ‘biết điều’ đến bên cạnh các ‘vương phi’ hôn mổi người một cái trước.Ngay cả bé Thu Sương cũng được hắn ẩm lên hôn vào má một cái thật kêu.Song Kiều,Mỷ Chi,song Hà,Thu Hà,Mỷ Kiều,Kim Chi tất cả thầm hài lòng về cách cư xử của hắn…Nancy mừng thầm.
Bác Sỷ Thanh Mai thầm trợn mắt há mồm nhưng ngoài mặt làm như không có gì…Bà thấy nhiều chuyện lạ nhưng chuyện nầy là chuyện hy hửu có một không hai… Điều mà Thanh Mai kinh khủng nhất là bà biết thân thế của Nancy và song Kiều…Tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả a…Thanh Mai nhìn khắp phòng…Tất cả đều là vợ hắn?Bà hít một hơi cố giử cãm xúc về sự khám phá của mình.Tuyệt đối không thể nhiều chuyện được…
-Wow..Đẹp trai ha…còn hơn papa nó…Hi hi.Con hơn cha nhà có phúc…
-“Giống chị hai mới đẹp..giống anh xấu hoắc..” Kiều Nga ‘lườm’..
-“He he..Vậy thì phải…Mai mốt em sanh ra phải giống em mới đẹp..” Đức nịnh..
-Anh biết vậy thì tốt..Hi hi…
-“Ouf..Vị nầy là Bác Sỉ..hi hi.Bác Sỉ..Cám ơn nhiều..Cám ơn nhiều…” Chợt thấy có mỷ phu cở Phó Loan mặc áo blouse trắng đang nhìn mình cười cười…Đức chợt nhớ mình vì quá vui mà quên chào hỏi nên tỏ vẻ ái náy…
-“Hi hi.Không có gì..Tôi làm bổn phận của mình thôi…”Thanh Mai mĩm cười đáp lể.
Ngay lúc nầy em bé cựa mình thức giấc khóc oa oa..Nancy vạch áo cho con bú…Thằng bé tham lam bú vú mẹ…
-“Wow..Con trai à..Sao tham lam vậy? Chừa cho papa một chút …được chứ hả?…” Quên sự hiện diện của Thanh Mai,Đức thấy thằng con nút vú mẹ nó như hắn nên chọc ghẹo một chút .
‘Hi hi ha ha..’ Chúng nử cười phá lên
-“Anh thiệt là…” Nancy lườm.
Bác Sỷ Thanh Mai ngượng ngùng…
Cao Lảnh…Cùng thời gian…
Lam Tú Quỳnh cau mày…Từ sáng đến giờ nàng đã gọi ba lần,để lại nhắn tin nhưng không thấy Thái Kiêm Cơ trả lời.Với giao tinh của nàng và hắn thì không có lý nào hắn phớt lờ nàng..Chắc là có chuyện gì đây…
-“Sao hả Chị Quỳnh..Vẩn chưa liên lạc được à?” Tuân e dè hỏi…
-“Vẩn chưa..Không cần lo..Ăn sáng xong mình trực tiếp tới Trụ Sơ CA Cao Lảnh đem thằng Long ra..” Quỳnh phát tay…vô cùng tin tưởng.Quan hệ của nàng và nhà họ Thái không tệ,Thái Kiêm Cơ là Trưởng CA Đồng Tháp.Có lý nào giải quyét không đựi chuyện của Lê Thành Long?

Ngay lúc nầy bản tin buổi sáng của Đài Truyền Đồng Tháp đang được phát sóng…”Xin kính chào quy vị khán giả..Mời quí vị theo dỏi tin dặc biệt buổi sáng của Thành phố Cao Lảnh…Đại tá Trưởng CA của Thành Phố Cao lảnh đêm qua đã tử thương vì công vụ trong một cuộc xung đột với Băng Đãng xả hội đen đến từ Campuchia…”
Lam Tú Quỳnh sửng sốt..Thái Kiêm Cơ chết rồi?

Nhà họ Thái đang loạn cả một bầy…Tin tức Thái Kiêm Cơ tử thương vì chạm tráng với băng đãng xả hội đen từ Campuchia qua như trái bom nổ giửa trời …Mọi người kinh hãi.Thái Hoàng Cơ và Thái Hửu Cơ nhìn nhau trong ánh mắt lo sợ,nghi hoặc.Tin tức nói trên đài hoàn toàn trái ngược với những gì hai người biết…Tụi Miên và Thái Kiêm Cơ là người nhà với nhau mà sao lại bắn nhau?Không thể nào đâu…

Chuyện gì đã xảy ra? Thái Hửu Cơ khiếp vía…Cãm thấy sống lưng lành lạnh
Cái chết của Thái Kiêm Cơ không làm cho Thái Hoàng Cơ xúc động..Lảo đang nghỉ tới đứa con dâu..Xem ra phải tìm nó để an ủi một chút..

5 1 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x