Thằng Đức

Chương 312

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Trời vừa hừng sáng,Nhân đã thập thò trước cổng khách sạn S.M.Gả nhìn dáo dát tìm hình bóng chiếc xe của Chủ tịch huyện nhưng không thấy đâu cả.Trong bụng rối như tơ vò,theo nguồn tin ‘tình báo’ đáng tin cậy,Đức Chủ tịch đang tạm ở đây mà…Sao không thấy xe vậy?Nhân vừa suy nghỉ vừa đi qua quán đối diện gọi ly cà phê kiên nhẩn chờ.Gả tính rồi,anh Thông nói đúng,phải kiên nhẩn mới được.Sau nầy có còn được phong quan hay đi ăn mày là cũng nhờ vào lần nầy…Quyết không thể mất chức Phó Trưởng Phòng được,nhìn tập hồ sơ trong tay,Nhân suy nghỉ phải nói làm sao để Chủ Tịch huyện dằn cơn thịnh nộ mà cho gả một con đường sống.

Vừa bước vào quán,chưa kịp ngồi xuống ,đột nhiên gả thấy dáng người quen thuộc…Nhân sửng sốt…Là Mai quốc Dủng,cháu của Mai Văn Trường,thằng này sao lại ở đây?Đụ má..Hiểu rồi…Thì ra là đồng đạo…Nhân không ngờ thằng cháu Mai văn Trường cũng muốn ‘tiêu lòn đi đêm’ ha…Gả nhớ người to mồm phản đối Chủ tịch Đức là thằng Quốc Dủng nầy…Aiz…Phải thôi..Người không vì mình trời tru đất diệt.Mai Văn Trưởng sắp không xong rồi..ở đó mà nói tinh thân,nghỉa khí…

Mai Quốc Dủng lúc này cũng nhìn thấy Phó Trưởng phòng Nhân…Cá mè một lứa…Đồng bệnh tương liên,Cả hai nhìn nhau cười ngượng nghịu .Anh hiểu tôi,tôi hiểu anh …Từ đó thêm phần thân thiết…
-“Ha ha..Quốc Dủng..Anh cũng đến đây à? “ Nhân đến gần …thân thiện vổ vai..ra vẻ hiểu biết…
-“Aiz…Tui cũng như anh thôi…Mình có cái nhà để lo…Không thể không cúi đầu đâu à” Dủng phân trần…Hôm qua về nhà,nghe vợ nói cũng phải…”Mình chỉ là cháu thôi í mà..Tuy Chú Trường có công bồi dưởng mấy năm nay nhưng trong khoảng thời gian này,mình cũng bán mạng không ít cho ông ta rồi..Công gì cũng trả đủ rồi chứ…Bây giờ không có lý nào để ông ta kéo mình xuống nước…” Bởi vậy,sau một đêm suy nghỉ,Dủng nhất định tìm Chủ Tịch huyện mong có được cơ hội để sửa chửa lổi lầm.Không ngờ gặp Phó Trưởng Phòng Nhân ở đây…Đúng là chí lớn gặp nhau…
-Ha ha..Đúng là như vậy..Không ngờ anh cũng có ý nghỉ như tui…Nà..ngồi uống cà phê,ăn sáng…Mình vừa nói chuyện vừa chờ.
Chọn một bàn có vị trí thích hợp để có thể nhìn thấy bên khách sạn S.M. Hai người ngồi xuống gọi đồ ăn sáng,cà phê,vừa chuyện trò vừa hóng bóng dáng của Chủ tịch huyện…
-“Anh có nghe gì không? Người ta đồn là Thái Hửu Cơ không qua nổi con trăng nầy đâu…Thái Hửu Cơ mới là người mà Chủ tịch Đức đang nhắm…Chú Trường của anh chỉ là đứng lộn hàng, gặp xui thôi..Aiz..” Nhân nhìn quanh…hạ giọng,như sợ người khác nghe…
-“Thì phải rồi…Chuyện nhà họ Thái thì nhằm nhò gì tới mình chứ.Ổng càng già càng lú lẩn…Lo chuyện ruồi bu.Tôi không muốn chết chung với ổng đâu à…Nà,sẳn đây mới nói nha ..Ổng chỉ là chú xa thôi…Không có gần gủi gì cho lắm..Đâu có lý nào chết chung…anh nghỉ tôi nói có lý không? Aiz…Nói thiệt nha… Nghỉ cũng đúng… Chủ tịch Đức nhìn vấn đề thật chinh xác…đâu có lý nào ổng giàu như vậy…Chắc chắn có gì đó mờ ám” Dủng phân trần,nói sùi bọt mép,hai mắt sáng ngời chính nghỉa…
-“Wow…Tên Dủng nầy đúng là cực phẩm nha” Nhân á khẩu,trợn mắt há mồm trước sự trơ trẻn của ‘đồng đạo’,tự nhận mình còn kém vài bậc,coi bộ cần phải rèn luyện thêm mới được.Gả vổ vai Dủng.
-Chú anh có cái nhìn như anh thì tốt rồi…Dủng à…Tôi thấy trong tương lai,anh sẻ vượt xa chú anh nhiều.Mai nầy chúng ta liên lạc giao lưu nhiều ha…
-“Tui cũng có ý nầy..Nhưng anh đừng nói vậy…Tui thấy mình không bằng anh chút nào…Nhân à..Sau nầy phải nhờ anh chỉ điểm nhiều một chút mới được…” Nghe khen mình…Dủng đắc ý ‘trả lể’ khen lại một câu…Nhưng Nhân có nghe được câu nào đâu,gả vừa thấy chiếc xe của Đức chạy vào bải đậu xe của khách sạn..Nhân vội vả đứng lên. Móc tiền để trên bàn ,hấp tấp băng qua đường…Dủng cũng không chậm trể vôi vàng tất tả chạy theo…
Suốt đêm qua…Đem tam đại mỷ nử của vùng Sông Lam núi Hồng hành hạ dưới cặc,chỉ chợp mắt có vài tiếng đồng hồ vậy mà Đức Chủ tịch mặt mày vẩn tươi rói…không thấy mệt chút nào…Trái lại còn cãm thấy rất sung độ…Giống như lấy lồn làm thuốc bổ vậy.Đêm qua,tuy là từng người một,chưa chinh thức ‘Nhất Long Tam phụng’ nhưng cũng xấp xỉ rồi..Coi như là ‘bài học vở lòng’ để lần sau ba nàng sẻ không bở ngở…Vạn sự khởi đầu nan mà.Gia Kỳ hôm nay trở về Cần Thơ,nghỉ một ngày đi khám Bác Sỉ…Đêm qua hắn ‘mạnh’ quá khiến chổ đó của nàng ê ẩm,không biết có ảnh hưởng gì không nên muốn hỏi Bác Sỉ cho chắc ăn. Hắn cần về khách sạn thay quần áo.Hôm nay có nhiều chuyện để làm…
-“ Chủ tịch Đức…Buổi sáng tốt lành” .Vừa xuống xe ,sắp sửa đi vào khách sạn,chợt nghe có tiếng chào hỏi …Đức giật mình,mới sáng sớm mà,quay người lại,thấy hai người Nhân,Dủng đang nhìn mình cười cười…
-“Là hai vị à..Sao đúng lúc vậy…” Đoán biết hai gả nầy đến tìm mình nhưng Đức vẩn giả mù sa mưa .
-“Chủ tịch…Tôi đến tìm anh với mục đích là có tình huống muốn muốn báo cáo …” Nhân nghiêng mình gần 45 độ nét mặt vô cùng chinh nghỉa,hai tay dâng lên 1 tập hố sơ …
-“Chủ tịch …Đây là phần hồ sơ chi thu của những năm gần đây..Mời Chủ tịch tham khảo…”Dủng cũng nghiêng mình đưa ra tập hồ sơ…Cả hai hình như đã có chuẩn bị rất chu đáo trước khi tới…Quan trường là vậy,muốn chứng tỏ đã có lập trường ‘sai lầm’ và muốn có cơ hội để ‘sửa sai’ thì không thể nói suông bằng miệng…Phải có cái gì đó để chứng tỏ lòng thành…Mà lòng thành ở đây nhìn thì thấy rất tầm thường nhưng ý nghỉa vô cùng trọng đại…

Cả hai vừa trình bằng chứng không sạch sẻ của lảnh đạo…nói một cách khác là họ chỉ vì bất đắc dỉ ‘theo lệnh’ mà làm việc…

Nước trong thì không có cá,trong quan trường không có ai được sạch sẻ.Ai cũng vậy mà,đôi khi có muốn sạch sẻ cũng không được…Anh muốn thanh liêm anh sẻ bị cô lập và bị đào thải.Ngược lại,anh biết hòa hợp,biết mình vì mọi người mọi người vì mình…để cùng nhau ‘tiến thối’ thì anh sẻ được vào ‘vòng tròn’ ..Từ đó cơm no bò cưởi..Vinh thân,phì gia…Tiền vô như nước…Có tiền thì có lồn thơm để bú…Hoặc muốn em nào bú cặc anh thì cứ chỉ…muốn người mẩu có người mẩu,muốn ca sỉ thì có ca sỉ…Anh có tiền mà…Như vậy anh muốn cái nào?Dỉ nhiên là không muốn bị cô lập và đào thải…Có ai ngu như vậy không?Không cần phải học cao hiểu rộng để hiểu đạo lý nầy đâu à.Con nít cũng biết mà…

Ậy..chuyện gì cũng có phong hiểm…Cho nên phải biết giử mình…đề phòng bất trắc để có ngày khi cần thì đem ra làm bùa hộ mạng…Đây là bùa hộ mạng của Nhân,Dủng…Chủ tịch Đức muốn ‘chấn chỉnh’ kỷ cương thì đây là món quà quý để chứng tỏ lòng thành của hai người họ.Chỉ mong hắn ‘giơ cao đánh khẻ’ … Họ chỉ là ‘tép riu’ thôi.Là người làm đại sự,anh chỉ muốn ‘cá lớn’ …Loại tép riu không cần phải để ý tới đâu à…
-“Cái gì đây?” Miệng hỏi..Đức mở tập hồ sơ…Trong đó có USB…nhanh chóng liếc nhìn…gấp hồ sơ lại…phất tay.
-Được rồi…hai anh về đi…

Hắn nói xong quay người bước vào trong khách sạn…
-“Anh Nhân…Vậy..vậy có nghỉa là sao?” Dủng lo âu…Chủ Tịch huyện không nói tiếng nào..ý gì đây?
-“Mình về..Yên chí đi…Mình không sao rồi…Cậu ta nhận hai tập hồ sơ,nhất định cần thời gian cho người kiểm chứng…Chừng đó nếu là sự thật..Thi tui với anh OK rồi…Mình có công mà..Đi..Mình về…”..Nhân thở phào… mừng rở…Coi như thoát nạn.
-“Vậy hả..Vậy thì tốt quá…” Dủng hớn hở…Nghỉ bụng tên Nhân nầy coi vậy mà lanh lẹ,hiểu biết nhiều.Sau nầy phải thường xuyên giao lưu mới được.Nhân thì trong đầu nhận xét ’Đụ mẹ tuy là ‘người không vì mình trời tru đất diệt’ nhưng thằng nầy ngay cả chú cũng bán đứng…Sau nầy tuyệt đối phải cẩn thận đề phòng hắn.

Đã lên đến chức Phó Chủ tịch huyện thì đầu óc nhất định có chổ hơn người,binh thường trước mặt Thái Hửu Cơ và Mai văn Trường,đôi khi Thông giả khờ ,chỉ có bọn ngu mới tỏ ra mình không ngoan trước ‘lảo đại’.Thông không phải là loại người nầy.Giờ này hắn đang chờ tin tức của thằng em… Chỉ đường đi nước bước cho Nhân mục đích là để thăm dò coi xem phản ứng của Đức như thế nào.Có câu ’ăn cổ đi trước,lội nước theo sau’..Nếu Chủ tịch Đức rộng lượng bao dung mở vòng tay đón nhận thằng Nhân thì sẻ đến lượt Thông vì đại nghỉa diệt bằng hửu … dâng lên món quà lớn hơn. Còn nếu ngược lại thì coi như thằng Nhân gặp xui…Tuy là hai anh em nhưng không thể cùng lúc rủ nhau đi ‘chết’…Đó là ngu xuẩn.

Nghỉ tới ‘Bùa hộ mạng’ của mình..Thông an tâm phần nào…Một khi trình lên cho Chủ tịch Đức…Coi như là không có đường quay về.Nhưng mà quay về làm gì chứ…Xem tinh hình nầy,nhà họ Thái sắp không xong rồi…Nếu không,Mai Văn Trường đâu có lâm tình cảnh nầy …Có câu ‘Kẻ thức thời mới là người tuấn kiệt’..Tình hình bây giờ,Chủ tịch Huyện là người của thời cuộc còn Nguyển Thông mình là người tuấn kiệt…Nhất định không để bị thiệt thòi a…Nghỉ đến đây Thông mĩm cười đắc ý…Ngay lúc nầy chuông di động reo vang…Là thằng Nhân…
-“Sao rồi mầy?” Thông hồi hợp..
-Tui đưa rồi..hắc hắc…Hắn không nói gì…kêu tui về…À nè…đù má..anh biết tui gặp ai không?đoán thử coi?hắc hắc..Thằng Dủng,châu lảo Trường…Không ngờ ha…
-“Hắc hắc..Cái gì không ngờ mậy..’Chim khôn phải biết lựa cành mà đậu’..Chú nó không xong thì nó phải bay đi cành khác thôi..Đời mà mậy.” Thông đắc ý giảng đạo lý của cuộc đời…
-Anh sao anh hai?Chưa nhảy còn chờ chừng nào?
-“Yên chí đi…Tao biết làm sao mà…”Thông cúp máy…hớp một ngụm cà phê ,ngồi run đùi huýt sáo,yêu đời.

Tối ngày hôm kia và sáng ngày hôm qua,căn biệt thự của Mai Văn Đồng tấp nập người ra vào viếng thăm chào hỏi.Nhưng từ tối hôm qua đến sáng hôm nay thì vắng như chùa bà đanh .chỉ cần thêm một hai tuần nửa có thể coi là ‘di tích lịch sử’ của Mai văn Trường được rồi…Đám bạn bè thân hửu trốn biệt.Họ sợ họa lây…Không sợ sao được chứ.CA Huyện,Thành Phố ,Tỉnh đang phối hợp điều tra gia tài bất minh của lảo… Aiz..Rỏ ràng là sâu mọt của đất nước mà…Vì vậy,giờ nầy, ai cũng tỏ ra bất binh,phẩn uất vạch rỏ ranh giới với lảo…

Mai Văn Trường hiện bây giờ hối hận muốn chết,khóc không ra nước mắt…Lảo tự giận mình sính cường làm gì..Đã biết hắn có gốc khủng mới được điều xuống làm Chủ Tịch huyện vậy mà mình còn bài đặt so găng..Đụ mẹ ..Đúng là ma đưa đường quỷ dẩn lối mà……Chuyện của thằng Thái Hửu Cơ thì có liên quan gì tới mình chứ ?Lẻ ra phải thành khẩn hợp tác mới là phải đạo…
Nói nào ngay,lảo chỉ muốn ‘ra oai’ một chút để Trần Đức biết rằng ở Huyện Lấp Vò nầy Mai Văn Trường là lảo làng,nếu muốn lập ra thành tích thăng quan phát tài thì phải cần lảo ủng hộ.Có như vậy hai bên sẻ hài hòa hợp tác để cùng nhau tiến bộ.Ai dè Trần Đức nầy vừa ‘xuất chiêu’ đã muốn lấy mạng khiến lảo chới với…Ậy,nhưng dù sao cũng là cáo già trong quan trường,lảo tin tưởng sẻ có cách giải quyết vấn đề…Mai Quốc Dủng còn có chiêu ‘cứu mạng’ thì Mai Văn Trường làm sao không có hậu chiêu để biến nguy thành an chứ?..Nếu không được thì lảo sẻ kéo theo cả khối người..Chừng đó ôm nhau mà chết thôi…

Trưởng ban Đồng nằm gối đầu lên cặp đùi thon trắng của Hồng Ngọc,cặp vú nàng cách miệng lảo chỉ một gan tay,mắt lảo lim dim hít hít mùi hương thơm toát ra từ cơ thể nàng…Miệng lảo liếm liếm đầu vú nầy trong khi tay se se đầu vú nọ…Một tay nàng xoa trán ,một tay vuốt ve,khều khều con cặc già …Làm như vậy cũng khá lâu rồi mà cặc trưởng ban Đồng vẩn mèm ,chưa cứng lên được… Trưởng ban Đồng ‘lực bất tòng tâm’…

-“Con bú ba đi” Đồng nắm đầu tóc Hồng Ngọc đè xuống..Cặc lảo mèm nhưng lòng dâm thì hừng hực…Hy vọng một khi nàng ngậm vào biết đâu sẻ được…
-“Ừm’…Hồng Ngọc ngoan ngoản ,vén tóc, cúi xuống cầm con cặc già mềm như cọng bún….ngậm vào,mút liếm..Nàng làm như cái máy…rất bài bản…Trưởng Ban Đồng có cãm giác đấy,lảo rên rỉ… Cặc vẩn mềm nhưng người lảo giật giật rồi bắn được một chút vào miệng nàng …Thừa lúc lảo đang ‘phê’ nàng nhổ trên khăn giấy rồi làm bộ liếm mép,làm như là đã nuốt rồi vậy, gạt được thì gạt…lúc nào hay lúc đó…

Có còn hơn không,phọt được một chút làm Trưởng ban Đồng cãm thấy thoải mái,lảo lười biếng nằm phè ra mắt lim dim ngủ.Chưa được một phút bổng mở mắt ra dặn dò.
– Lấy 50K đô…Bỏ vào hộp bánh làm quà gặp mặt trưa nay…nói với hắn sau nầy sẻ còn có thêm nếu hắn biết điều…
-Có được không?Hình như hắn rất cứng đầu… 50 ngàn đô ..Sợ không đủ làm hắn dao động…
-“Cứ từ từ…không gấp.Con cứ làm theo ba nuôi nói là được” Trưởng ban Đồng ngáp…Vừa phọt xong,lảo có chút mệt,buồn ngủ.Hai mắt lim dim .
‘Cộc..cộc..cộc’..Có tiếng gỏ cửa…Hồng Ngọc khoát áo,đứng lên,hé cửa nhín ra.Là Bà Quản gia.
-Bên ngoài có Chủ tịch hội đồng nhân dân nói là có chuyện quan trọng muốn gặp ông chủ…
-“Cho hắn vô đi” Tiếng bà quản gia nói khá lớn nên Đồng Trưởng ban nghe được..Lảo nói vọng ra…Hồng Ngọc quay vào,đở ba nuôi ngồi lên,Cả hai quần áo chỉnh tề…Khoản 5 phút sau Bà quản gia dẩn Mai Văn Trường tới…
-“Ngồi đi.Chị Năm.rót trà cho Chủ tịch Trường…” Hồng Ngọc đứng phía sau Đồng Trưởng ban..đấm vai cho ba nuôi…ra dáng ‘hiếu thảo’..Nhìn dáng điệu như con gà nuốt dây thung của Mai Văn Trường …Hồng Ngọc mĩm cười…Có chút khinh thường…Nàng biết vì sao lảo đến đây…
Chi Năm rót ba tách trà để lên bàn rồi lui ra…Mai văn Trường nhìn bóng chị Năm vừa khuất sau cánh cửa,nóng lòng lên tiếng…
-Lảnh đạo…Ông phải giúp tôi mới được…Nếu ông không giúp là tôi sẻ không xong…Chúng ta đều ngồi chung chiếc thuyền…
-“Ậy..Ngồi xuống uống ly trà đi…Anh gấp gáp cái gì,chuyện đâu còn có đó mà…Trưa nay Hồng Ngọc mời hắn ăn cơm…Tôi dặn đem theo 200K Mỷ Kim làm quà gặp mặt…Anh không cần lo…” Trưởng ban Đồng vổ vai Mai văn Trường vô cùng thân thiết…Làm như là mọi chuyện đã được giải quyết…
-“Đúng rồi đó Chủ tịch Trường…Sẻ không có chuyện gì lớn đâu…Xưa nay cũng vậy mà.” Hồng Ngọc mĩm cười,nói thêm vào.
-Tuy là vậy nhưng lần nầy ..Cái thằng nầy…Aiz…Tôi thật không biết nó nghỉ cái gì nửa…Kiếm chuyện lung tung..À hay là tôi đi với cô.
-“Ậy..không được…Anh đang bị CA điều tra cũng là vì nó…Bây giờ đi theo Hồng Ngọc …ngồi cùng bàn ăn cơm…Nếu có ai thấy được,anh nghỉ sao?Đừng có làm bậy…Cứ để Hồng Ngọc lo chuyện nầy là được…” Trưởng ban Đồng phất tay…
-“Vậy được…Tôi theo ý lảnh đạo…ừm..200K đó,tôi sẻ trả lại cho ông…” Trường cãm thấy an tâm một chút..Hy vọng có thể lấy tiền trấn tai…
-“Từ từ..không gấp…Mình hợp tác bấy lâu nay .200 K thôi mà, có đáng gì..Nà..Về nói với thằng con anh nên thu liểm một chút.Tôi ngày xách xe chạy rong là không được đâu…Tôi nghe nói thằng con anh có chút tranh chấp với Chủ tịch huyện…Như vậy là không đúng.Biết đâu vì chuyện đó mà lửa dẩn tới anh..Aiz..Phải cẩn thận mới được…Tránh voi chẳng xấu mặt nào” Trưởng Ban Đồng lắc đầu ra vẻ tiếc nuối.
-“Hả?Có chuyện nầy sao?” Mai Văn Trường sửng sốt…mặt lộ sắc giận…Hèn chi lẻ ra nó nhắm thằng Thái Hửu Cơ mới phải…Thì ra là vậy.
-“Chủ tịch Trường…Tôi nghe nói không biết vì lý do gì mà lời qua tiếng lại…Sau đó thì xảy ra chuyện..Cho nên rất có thể là như vậy…” Hồng Ngọc giải thích…
-“Tôi về hỏi nó …nếu là như vậy…Tôi sẻ đánh gãy gió nó…” Trường rống giận….Nếu là sự thật thì đúng là tự chuốc lấy họa…Khi khổng khi không mất toi 200K Mỷ Kim…Lảo cãm thấy đau hơn bò đá…

-“Hi hi..ba nuôi..Ba thiệt là cao tay…” Trường vừa khuất bóng..Hồng Ngọc đưa ngón tay cái hướng về Trưởng ban Đồng khen ngợi…
-Ha Ha..Con muốn nói 200K Mỷ kim đó hả? Lảo nầy nhiều tiền lắm..Được dịp lấy của lảo một chút thôi đâu có gì..Ừm…Bỏ vào họp 100 K đi…Ngày mai nhớ nhắc kheo lảo ta trả cho mình 200K…Con bô túi 100K ..thích mua gì thì mua ha…
-“Hi hi..ba nuôi ba thật tốt…” Nàng thò tay vào quần Trưởng Ban Đồng giúp lảo khởi động…
-“Ậy..để lần khác,,Hôm nay..mệt rồi…” Có lòng nhưng không có sức..Trưởng ban Đồng màu mè lấy cớ từ chối …trong lòng tiếc nuối…

Hôm nay Chủ tịch huyện đến xả Vỉnh Thạnh thị sát,chỉ đạo công tác.Là Chủ tịch xả,Huỳnh văn Kiển tất nhiên đích thân đốc thúc mọi người bận rộn chuẩn bị công việc tiếp đón. Mặc dù Thư ký Ngọc Thi…Chủ Tịch Đức đã căn dặn nhiều lần cứ coi như là một ngày làm việc bình thường, làm mọi thứ ngăn nắp,sạch sẻ cho dể nhìn một chút mà là được ,không cần rườm rà. Chủ tịch Kiển hiểu biết gật đầu nhưng vẩn tổ chức long trọng một chút…Ông kinh nghiệm nhiều rồi…Lảnh đạo nào cái miêng thì nói như vậy nhưng nếu cứ nghe vậy mà làm thì sẻ bi tội ‘khinh thường’ lảnh đạo.
Phó Chủ Tịch Thúy Liểu và Bí Thư Đãng Ủy Trịnh Sáng ngồi trong văn phòng mặt đen như đít nồi. Cả hai đều là thân tín của Thái Hửu Cơ,một người là vợ.một người là bạn…Chuyện Chủ tịch huyện khai đao ở phòng tài chánh huyện,một nhát ‘lấy mạng’ Mai Văn Trường và đối với ‘lảo đại’ như nước với lửa khiến tâm trạng cả hai như rơi xuống đáy vực…Xả nào không chọn…Vừa nhậm chức hai ngày chọn ngay xả Vỉnh Thạnh nầy thị sát…Đây là một sự trùng hợp hay là ‘lảo quỷ’ Huỳnh văn Kiển muốn thừa nước đục quậy chuyện thị uy?
-“Con mụ Ngọc Thi kia dể gì không nhân cơ hội nầy đâm ông xả chị một nhát…” Trịnh Sáng..bạn của Thái Hửu Cơ buột miệng nói…Gả đang lo sốt vó…Nếu trong trận chiến nầy..Thái Hửu Cơ thắng thì không sao nhưng nếu lở…Sáng thật không dám nghỉ…Gả lo ngại tiền đồ bị ảnh hưởng.
-“ Nhà họ Thái không phải con chó hay con mèo nào muôn cắn thì cắn..Yên chí đi..” Liểu trấn an Sáng..Thật ra nàng cũng đang lo ngại…Cái ghế Chủ tịch Xả của Huỳnh văn Kiển tưởng sắp tới tay ai ngờ nhãy ra một Trình Giảo Kim khiến mọi việc bị xáo trộn.

Sáng còn muốn nói ‘lần nầy không phải là chó là mèo mà là Sư tử hoặc Cọp nhưng đành nuốt vào trong bụng…Gả đang âm thầm trù tinh…’Chim khôn phải biết lựa cành mà đậu…’ Nhà Họ Thái biết đâu sắp hết thời…nếu còn chần chờ rất có thể sẻ bị họa lây…Nhưng bây giờ còn hơi sớm để trở mặt.

Nghỉ tới đây,Sáng liếc trộm Liểu…đụ thì đụ rồi…Nếu mai này thằng Hửu Cơ mà biết được mình đụ vợ nó…Chết không có chổ chôn a…Vì nghỉ vậy nên trong thâm tâm,Sáng mong cho Thái Hửu Cơ bị Chủ Tịch huyện tiêu diệt thì tốt quá…Coi bộ phải chuẩn bị một chút mới được…

Thái Hửu Cơ và Chủ Tịch xả Vỉnh Thạnh Huỳnh văn Kiển có mâu thuẩn vô cùng sâu sắc,Có thể nói là như nước với lửa.Chuyện bắt nguồn từ gia đinh của Bùi Minh Thế…Ông nầy có hai người con gái,chị là Bùi Ngọc Thi,em là Bùi Ngọc Thơ…nhan sắc cả hai chị em đều ‘bá cháy’ trong xả Vỉnh Thạnh nói riêng,trong huyện Lấp Vò nói chung…

Bùi Ngọc Thi lấy chồng là Đương,người Cần Thơ…Có một thời gian,Đương ở Cần Thơ xảy ra chuyện nên theo vợ về quê tỵ nạn sống qua ngày…Thái Hửu Cơ thấy Bùi Ngọc Thi có nhan sắc…muốn dụ dổ dọa nạt đưa nàng lên giường nhưng không thành công bèn chèn ép Bùi Minh Thế và bà vợ Trần Tuyết Hoa để Ngọc Thi khuất phục trước dâm uy của hắn.

Trong cái rủi có cái may. Huỳnh văn Kiển và Bùi Minh Thế là bạn thân…Kiển luôn chỉ trích Cơ nên hai người không hợp nhau…Thấy gia đinh bạn bi Thái Hửu Cơ chèn ép nên ra tay tương trợ.Vì vậy mà Thi cùng Đương chạy thoát được khỏi Cao Lảnh…Em gái của Thi là Bùi Ngọc Thơ cũng vì vậy mà chạy ra xứ khác để tránh sự quấy nhiểu của Thái hửu Cơ.

Đụ không được Thi .Thái Hửu Cơ căm hận Huỳnh văn Kiển vì phá chuyện tốt của hắn……Vì vậy luôn coi Kiển là cái gai trong mắt..muốn nhổ đi.Hắn vận động thành công đưa vợ là Thúy Liểu vào vị trí Phó Chủ tịch và gà nhà là Trịnh Sáng vào vị trí Bí Thư Đảng ủy Xả Vỉnh Thạnh…Gần năm nay,Thái Hứu Cơ hầu như ép Huỳnh văn Kiển thở không ra hơi…Chuyện hạ bệ Huỳnh văn Kiển chỉ là vấn đề thời giannhuwng không ngờ trời không chìu ý hắn…

Ba mươi năm Hà tây..Ba mươi năm Hà tây…Trong lúc Kiển khốn đốn chống trả áp lực từ Thái Hửu Cơ và đồng bọn…Ngọc Thi trở về với tư cách là Thư ký của Chủ tịch huyện…mà là không phải một Chủ Tịch huyện tầm thường…Vừa nhậm chức đã chạm trán nẩy lửa với bọn người Thái Hửu Cơ…Có câu ‘Kẻ thù của kẻ thù ta là bạn ta’…Kiển thấy Đức Chủ tịch rất là hợp rơ vì cùng một chiến tuyến…Hơn nửa lại có Ngọc Thi…coi như là người cùng phe …Kiển bừng hy vọng..cãm thấy dể thở hơn nhiều…

Chủ Tịch huyện xuống xả thị sát công tác… Hơn nửa,đây là lần đầu tiên Tân Chủ Tịch xuống cơ sở hạ tầng.Ngoài Thư ký, Chánh văn phòng Đoàn văn Ba Phó Chánh văn Phòng Lý Tuyết Hoa đều tháp tùng. Người lái xe vẩn chưa được chọn…Đức đang phân vân…Thư Ký và lái xe không thể khinh suất được,nhất định phải là người của mình.Với bản tánh dâm dê.Chủ tịch Đức thích lái xe nử,hắn dị ứng với lái xe nam…Trước ngày hôm qua trong đầu muốn chọn Ngọc Như nhưng nghỉ kỷ lại thì không nên…Có ai ngu tự đem ‘gián điệp’ để ở bên mình chứ…Thôi tự mình lái là được…Nhưng lần đầu đi xuống xả thị sát…Chánh văn phòng Ba nhất định phải tháp tùng nên tinh nguyện làm lái xe…Đức ngồi phía trước,Ngọc Thi và Phó Chánh văn phòng Hoa ngồi hàng ghế sau…

Hôm nay Phó Chánh văn phòng Tuyết Hoa tỉ mỉ trang điểm…Tóc đuôi gà,áo pull trắng,ngực vung cao,quần Jean bó sát khoe cặp mông căng tròn,cặp đùi thon dài gợi cãm.Đàn ông dâm dê nhìn vào thì 100 người hết 101 người khó mà đi đứng thẳng người.Chủ tịch Đức củng không ngoại lệ mặc dù đêm qua vừa đại chiến với tam đại mỷ nử.Hắn lấy kính râm emporio armani đeo vào nhảy lên xe ngồi để không ai phát giác tinh trạng đáng xấu hổ của mình…

Ngọc Thi là đàn bà,đối với đàn bà vô cùng hiểu biết…Nàng nhìn ra nử Phó Chánh văn Phòng nầy có ý với lảnh đạo của mình..Trong lòng Ngoc Thi cãm thấy chua chua..không thoải mái…Tuyết Hoa cãm nhận được địch ý từ Ngọc Thi nhưng nàng thản nhiên…Hai ba ngày nay nàng thường gọi Quyên,khéo léo thăm dò nhưng Quyên càng dấu thì nàng càng nhìn ra manh mối.Bởi vậy càng quyết tâm đạt được mục tiêu…

Đức nào biết ngay phía sau lưng,có hai mỷ nử đang đấu tranh tư tưởng vì hắn…Trưa nay có hẹn với Tổng Giám đốc Hồng Ngọc. Gắn tai nghe,hắn lấy di động ra bấm…Muốn biết Tiên đã dò thám gì được về người đàn bà nầy… Không phải là không biết…Từ Xuân Mai,Mai Thảo,hắn đã có không ít thông tin…nhưng không có gì mất để biết thêm nếu có thể…Hơn nửa,ngoài việc hái ra tiền…Đây cũng là hoạt động mà hắn giao phó cho hai mẹ con Trúc,Tiên.

Những gì Đức lảo bản giao,đối với Tiên là quan trọng hàng đầu…Ngày hôm trước nhận được lệnh,ngày hôm sau cả một hệ thống ‘tai nghe mắt thấy’ đều được qui động gởi ra ngoài nghe ngóng…Nếu hôm nay lảo bản không gọi,nàng cũng sẻ gọi hắn để báo cáo…Đúng lúc nầy ,hắn gọi tới…Tiên vội bắt máy.
-Việc ra sao rồi…Nói đi.
-“ Giang Hồng Ngọc là con nuôi của Trưởng ban Tuyên Giao Nguyển Văn Đồng … Cô ta có bà mẹ già đang ở viện dưởng lảo…một cô em gái đang du học ở Anh .Là Tổng Giám đốc Công ty Hồng Ngọc ,Thắng Lợi…Rất có thể là người đứng sau của hai công ty Đống Đa và Trường Sơn. Lúc nào đi ra ngoài cũng có hai nử vệ sỷ bảo vệ…..Nghe nói hai người nầy là quân nhân xuất ngủ tên là Hải Yến, Lan Anh..Em chỉ biết có vậy thôi…” Thấy hắn ngắn gọn…Tiên cũng không dám dài vòng…Trực tiếp nói ra những tin tức thu thập được… Tin tức của Tiên không khác gì tin tức của Mai Thảo và Xuân Mai…Trong thời gian vỏn vẹn hai ngày mà thu lượm được ngần ấy tin tức thì coi như là không tệ…
-Vậy là khá lắm rồi..”Nói xong câu nầy..hắn cúp máy…Tiên sửng sốt..Sao gấp vậy .lại nghe có tiếng ‘bíp bíp’…Nàng nhìn màn hình…mím cười sung sướng khi thấy hàng chử :’ Khuya nay muốn thử..’Nhất dạ đế vương’…
Trong xe…không gian nhỏ hẹp…Không tiện nói ra miệng vì sợ người khác nghe nên gởi tin nhắn cho Tiên..hắn muốn tối nay hưởng thụ ‘Nhất dạ đế vương’..Là cơ sở của mình mà…Phải hưởng thụ cho biết chứ…hắc hắc…Từ nhỏ tới lớn chưa bao giờ có dịp ngâm mình trong hồ rượu đỏ…Wow…nghỉ tới cũng thay đã rồi…Tiên nầy đúng là nhân tài…Vậy mà cũng nghỉ ra được

-“Chủ tịch Đức,Chánh văn Phòng Ba,Phó Chánh văn phòng Hoa…Thi Thư Ký…Hoan nghênh đến xả Vỉnh Thạnh chỉ đạo công tác…” Xe vừa ngừng,Phó Chủ tịch xả Nguyển Hải Lý nhanh nhẹn mở cửa, miệng cười hiền hậu…Cũng như Phó Chủ tịch Liểu,Bí Thư Đãng ủy Trịnh Sáng…Đây là lần đầu tiên Lý gặp mặt Chủ Tịch huyện…Cả ba đều chấn kinh…Nghe hắn trẻ nhưng trẻ đến độ không ngờ…Hơn nửa còn là nhân vật phong vân..vừa đến đã gây sóng gió…

Nghe lời của Ngọc Thi..Kiển Chủ Tịch đã cố gắng đơn giản lắm rồi nhưng từ ngày hôm qua,tin tức đã truyền khắp nơi rằng vị Chủ tịch huyện nầy ‘một kiếm lấy máu’ Mai Văn Trường,rằng ‘Gió sắp đổi chiều’ trên bầu trời Cao Lảnh…Ba người lảnh đạo Phòng Tài Chánh huyện vì coi nhẹ Chủ Tịch huyện mà bay chức…Nói tóm lại là tin đồn về hắn rất là khủng bố…Thà tin là có còn hơn là không…Vì vậy ai cũng nơm nớp…Ây da,không được đâu à,lảnh đạo xuống thị sát,anh hoặc chị không có mặt để đón tiếp…Bộ có gì bất mản sao chứ?
Cho nên Chủ Tịch Kiển có nói sao thì nói…phải tìm cách chường mặt ra chào hỏi một cái cho an tâm…Cũng như ngày Tết vậy…Đem quà tới biếu thì lảnh đạo không nhớ là ai mang cái gì…nhưng mà không đem quà tới thì lảnh đạo biết liền…

Những suy nghỉ nầy…Đức rành lắm…Thôi kệ đi..cũng tại mình…Hôm qua thông báo hôm nay đến đây..Người ta không long trọng tiếp đón mới là lạ…Rút kinh nghiệm..lần tới cứ đi thẳng đến..Không thông báo gì hết…
-“Chủ Tịch huyện..Ha ha..Đây là Bí Thư Đảng ủy xả..Trịnh Sáng…Đây là Phó Chủ Tịch Phan Thúy Liểu,Phó Chủ Tịch Nguyển Hải Lý…Trưởng ban Quân Sự…Ngô Minh ”Chủ Tịch Kiển giới thiệu ban lảnh đạo xả…ai cũng bắt tay hắn ra vẻ thân thiết…Chủ tịch Đức cũng rất cởi mở binh dị…thân mật chào hỏi từng người..Tánh hắn là vậy…Không thích quan liêu…cao cao tại thượng…Đặc biệt là lúc bắt tay với Phó Chủ tịch Liểu…có vẻ thân hơn ai hết…ý muốn nói là mặc dù có mâu thuẩn với Thái Hửu Cơ nhưng không có ảnh hưởng gì tới chị .
-“Chủ tịch..Xin mời vào phòng hợp trước là uống trà sau là để chúng tôi có thể báo cáo công tác với cậu..”Sau khi mọi người đã chào hỏi xong…Kiển đưa tay mời phái đoàn bốn người vào phòng họp…Xưa nay…Theo nghi thức là như vậy…Ai dè lần này lại khác…Chủ tịch Đức phất tay…
-Ậy…Không cần…Tôi muốn xuống thăm các thôn ấp trước..
Kiển sửng sốt…nhìn Chánh văn Phòng Ba…
-“Chủ tịch..Xã Vĩnh Thạnh có 6 ấp…Hòa Thuận (Thủ Ô), Nhơn Qưới, Vĩnh Hưng, Vĩnh Lợi, Vĩnh Bình A, Vĩnh Bình B Vậy anh muốn đi ấp nào trước? Tuyết Hoa mĩm cười nhắc khéo…Xả có 6 ấp…Nếu đi hết sẻ không có đủ thì giờ
-“ ha ha…Vậy..Chủ Tịch Kiển…Vậy tùy ông chọn dùm một xả để tôi đi tham quan “Đức mĩm cười…Ánh mắt Kiển sáng lên…Bí Thư Đảng ủy Trịnh Sáng và Liểu Phó Chủ Tịch nhìn nhau…Trong ánh mắt có chút lo ngại…
-“Đất ở Xã nầy được hình thành do lượng phù sa do sông Tiền và Hậu bồi đắp nên đất phì nhiêu, màu mỡ. Ngoài ra do nằm trong vùng trũng nên lượng ao, đằm hình thành khá nhiều, đây là một thuận lợi cho việc trồng trọt và chăn nuôi thủy sản.”

Người của xả và bốn người từ huyện xuống họp thành phái đoàn khoảng 10 người… Ngồi trên ba chiếc xe được chừng 10 phút rồi xuống đi bộ. Kiển vừa đi vừa giải thích,ông ta rất thuộc lào địa lý ở đây nên nói rất trôi chảy mạch lạc.Chủ tịch Đức vừa đi vừa lắng nghe,luôn gật gù ,rất có phong thái của lảnh đạo…Có điều là hắn không phải cởi ngựa xem hoa,chuồn chuồn lướt cánh…Gặp gì cũng chú ý quan tâm,đặt nhiều câu hỏi.
-“Ở đằng kia là công trình gì vậy?” Nhìn thấy gần đó có nhiều xe ủi..Đức ngạc nhiên nhìn Chủ tịch Kiển hỏi… Giửa những cánh đồng tươi tốt mà phá đất màu mở để xây dựng…Cho dù bất cứ một công trinh nào cũng là phí phạm .
-“Mảnh đất nầy …Aiz…Trước kia bán cho Công ty Trường Sơn để xây một nhà máy xay lúa hiện đại cho toàn vùng nhưng sau đó Công Ty Trường Sơn bán lại mảnh đất cho Công Ty Hồng Ngọc…Nghe nói là sẻ xây nhà máy sản xuất thép…” Kiển lắc đầu tiếc nuối
-“Nhà máy sản xuất thép?” Đức sửng sốt…Tuy học hành không giỏi nhưng hắn vẩn biết vận hành một nhà máy thép ,chuyện xử lý nước thải rất là quan trọng nếu không sẻ ảnh hưởng đến môi trường.Nhưng cho dù nước thải có được xử lý thỏa đáng thì việc xây nhà máy thép ở vùng đất trù phú màu mở là một quyết định sai lầm..nếu không muốn nói là ngu xuẩn…
-“Chủ tịch…Việc xây nhà máy thép sẻ làm gia tăng mạnh mẻ GDP của huyện…So với nhà máy xay lúa cao hơn gấp nhiều lần..” Phó Chủ Tịch Liểu giải thích…
Chủ tịch huyện chưởng quản kịnh tế.GDP của huyện tăng có nghỉa là Chủ tịch huyện được thành tích tốt…Việc thăng tiến trong tương lai không phải sẻ rất dể dàng hay sao? Hắn vừa đến đây nhậm chức .Một khi nhà máy thép xây xong thì coi như là được người khác dọn sẳn mâm tiệc…để hắn hưởng dụng…Trước đây hai vợ chồng nàng vì cái nhà máy nầy đã tốn công không ít…Bây giờ tên nhóc nầy từ ‘trên trời’ rơi xuống phá vở hết mọi kế hoạch thăng tiến của hai người..Thử hỏi nàng làm sao không giận cho được…Nếu không có tên nầy…Chồng nàng sẻ là Chủ tịch huyện,nàng sẻ là Chủ Tịch xả…Lấy cái nhà máy thép làm bàn đạp đẩy GDP của huyện lên cao…Trong tương lai gần …Thử hỏi vị trí Bí Thư huyện ủy còn ai xứng đáng hơn nếu không là ông xả nàng chứ?và Chức Chủ tịch hay ít nhất Phó Chủ tịch huyện có ai xứng đáng hơn nàng?…Vậy mà một sớm một chiều…giấc mộng tan biến… Phó Chủ Tịch Liểu càng nghỉ càng tức muốn sùi bọt mép.
-“Chủ Tịch Kiển…Ngay bây giờ…Ông mau cho người đinh chỉ công trình nầy..Chờ tôi xem xét lại…” Đức Chủ tịch sau một hồi trầm ngâm…phát tay nói…
-“Cái gì?đình chỉ?”…Nghe hắn nói, Liểu cãm thấy cháng váng mặt mày,xuýt chút nửa là ngả xuống hôn mê bất tỉnh.
-“Chủ tịch…Đây là quyết định của Huyện và Thành phố …”Kiển mừng lắm…Hôm qua ông nghe hắn đối đầu với Thái Hửu Cơ, khai đao với Mai Văn Trường…nên hôm nay tìm cách dẩn hắn đến nơi nầy…Ông không ngờ hắn liền nhìn ra vấn đề và kết quả còn hơn ông mong đợi…nhưng Kiển cũng cãm thấy ái náy vì mình có thể đã gây phiền phức cho hắn…Vì vậy nhắc nhở vài câu…
-“ Có gì tôi hoàn toàn chịu trách nhiệm…Huyện và Thành phố rồi sao?Đây là quyết định sai lầm ,không có lợi cho người dân … Ông cứ làm theo đi..” Thấy Kiển màu mè..Đức Chủ tịch một lần nửa ra lệnh…
-“Chủ Tịch Đức…Anh làm như vậy sẻ gây thiệt hại rất lớn cho huyện..” Liểu không muốn ‘công trình’ của hai vợ chồng nàng bị hủy diệt trong tay hắn…nghiêm trọng lên tiếng ,mắt nhìn Trịnh Sáng..mong hắn nói một lời…nhưng Bí Thư Đãng ủy đang cúi gầm mặt nhìn mủi giày…câm như hến.
-“Tôi đã nói tôi sẻ hoàn toàn chịu trách nhiệm vụ nầy…Các vị không cần lo lắng nhiều” Một lần nửa..Chủ tịch Đức vung tay quyết định…Thấy chuyện không đúng mà không sửa thì không phải là hắn…

Chánh văn phòng Bân là người nhút nhát…Nghe Chủ tịch huyện ra lệnh mà đổ mồ hôi lạnh…’Chiến tranh’dồn dập a…Phó Chánh văn Phòng Tuyết Hoa phấn khích chờ xem ‘phim hành động’…
Ngọc Thi vừa mừng vừa lo…nàng biết Chú Kiển sẻ dẩn đến đây…Nếu nhà máy thép thành hình thì hậu quả sẻ vô cùng nghiêm trọng cho môi trường trồng trọt của xả…Nàng không ngờ hắn nhìn thấy vấn đề nhanh chóng và có hành động quyết đoán như vậy,nhưng củng lo ngại,không biết hắn sẻ làm sao để giải quyết vấn đề …Nhà nàng cách đây không xa,định lên tiếng mời hắn đến ngồi chơi một chút uống ly nước nhưng trong tinh hình nầy đành phải tạm gát lại,chờ dịp khác.

Chuyến tham quan dừng lại…Chủ tịch Kiến có việc cấp bách quan trọng cần làm…Chủ tịch Đức cùng Thư Ký và Chánh,cùng Phó Chánh văn phòng trở về huyện.

Liểu lấy di động ra gọi,trừng mắt nhìn Trịnh Sáng…lúc muốn cởi quần nàng thì hăng lắm..Khi đụng chuyện thì làm con rùa rục đầu,miệng câm như hến…Uổng công cho hắn đụ bấy lâu nay.Nàng nào biểt trong đầu Trịnh Sáng…hiện giờ làm sao giử mình mới là quan trọng…

Bốn người đang trên đường trở về thì tại Huyện và Thành phố..mọi người một lần nửa xôn xao.Thời đại thông tin hiện đại,chỉ cần bấm nút là thông tin truyền đi.Đai đa số người dân trong huyện nức lòng nức dạ,mới đên hai ngày thôi mà đã dành được không ít cãm tinh…Ai cũng đổ xô lên mạng tìm tòi…không tìm thì thôi,tìm thì moi tới bến,ngay cả chuyên bắn nhau trên quốc lộ,ở khách sạn S.M trước đây khá lâu rồi bây giờ ‘sống’ lại,hình tượng của Chủ tịch Đức bây giờ cao vời vợi…

Giang Hồng Ngọc nghe tin trước là sửng sốt sau đó là mĩm cười..Đã xấp xỉ 12 giờ trưa…Có hẹn lúc 1h30..Còn khá nhiều thì giờ để trang điểm…Nàng liếc nhìn ‘hộp quà’ mĩm cười…Tặng hắn 100 K Mỷ kim làm quà gặp mặt..không biết khi hắn mở họp nhìn thấy tiền đô la bên trong thì cái mặt hắn sẻ như thế nào..Chắc là cũng như tất cả bọn khác,miệng há hốc,hai mắt mở tròn mà thôi và sau đó sẻ hiền lành dể dại như con chó.Hồng Ngọc nhìn hình hắn trên F.B khẻ bỉu môi …

Gọi điện báo tin chưa đủ,Thanh Tình tất tả tìm em gái để bàn chuyện ‘cứu’ hắn nếu cần…Tưởng Phương Linh sẻ lo lắng hoảng hốt..Ai dè Phương Linh chỉ mĩm cười…với dáng vẻ trời sập cũng không có vấn đề gì lớn.Nàng nói hắn không làm càng…Hắn có lý do của hắn…Khiến Thanh Tình chột dạ,nó không lo sao mình lo chứ…

Gần ba năm đãm nhiệm chức vụ Bí Thư huyện ủy,chưa bao giờ Lâm Tuyết Nga cãm thấy áp lực như hai ngày nay..Trong lòng thầm mắng ‘thằng mắc dịch’ ngựa non háo đá nhưng nàng lại vô kế khả thi…Hắn là bạn trai của Phương Linh,ông bà già chồng hình như rất tán đồng với hắn.Hai lý do này khiến nàng không đứng về bên hắn cũng không được nhưng đứng về bên hắn tức là lộ ra yếu kém của nàng suốt mấy năm qua…Đây là vấn đề Lâm Tuyết Nga vô cùng phiền muộn…
‘cộc’…cộc’…cộc’.. Nga đang suy nghỉ thì có tiếng gỏ cửa nhè nhẹ…
-“Bí Thư…Chủ Tịch Đức có chuyện cần gặp” Thư Ký Ngọc Hà mở cửa bước vào nói…Bên ngoài không ít cán bộ đang chờ để gặp Bí Thư thì Đức Chủ tịch đến có chuyện cần gặp…Ngọc Hà nào dám chậm trể,vội vàng thông báo.
-“Mau mời…” Miệng nói Thư Ký mời nhưng Nga đứng lên tiến ra cửa…Ngọc Hà thất kinh… Đây là lần đầu Bí Thư Nga ra tận cửa tiếp đón Chủ tịch huyện,đãi ngộ nầy chỉ dành cho Bí Thư hoặc Chủ Tịch Thành phố…
-“Vào đây…Tôi cũng đang muốn gặp cậu..Ngọc Hà..hơi Chủ Tịch Đức uống gì…” Nga mở cửa ,miệng cười tươi,không chút nào là bực bội…
-“Không cần đâu…Chỉ nói chuyện vài phút với Bí Thư là đi liền…” Vừa về đến huyện,đúng giờ nghỉ trưa,từ chối lời mời đi ăn trưa của Chánh,Phó Chánh vân Phòng . Hắn muốn đến gặp Bí Thư Nga để thông báo quyết định tạm thời của mình việc đình chỉ công trinh nhà máy thép…Đây là nguyên tắc để chứng tỏ hắn tôn trọng lảnh đạo…Còn vấn đề có ai nói hắn độc quyền,độc đoán thì hắn không quan tâm.cứ để hạ hồi phân giải.
-“Vậy ..Ngọc Hà…chị đi ăn trưa đi..Chủ tịch Đức..mời”…Nga đứng qua một bên nhường lối…hắn đi vào…Nàng khép cửa bước theo..Hai người phân ngôi chủ khách ngồi trên ghế sofa…Ngay sau đó Ngọc Hà đem vào hai chai nước suối để lên bàn..Tuy Lảnh đạo nói không cần nhưng đây là lể tiết…Một Thư ký kinh nghiệm không thể phạm sai lầm cơ bản nầy.
-“Cám ơn chị Hà..” Đức gật đầu mĩm cười…
-Không có chi..ừm..Bí Thư…Em ở bên ngoài….Bí Thư cần gì ..Cho em biết…
-“Không cần gì nửa..Đi ăn cơm đi…” Nga phát tay…Ngọc Hà mĩm cười,lui ra…khép cửa…
-“Có chuyện gì gì gấp sao?” Đã biết mục đích của hắn…Nga Bí Thư vẩn màu mè…
-“Ha ha…Bí Thư..Chị biết rồi sao còn hỏi..Thôi được…Tôi đến đây là để chính thức báo cáo với chị là tôi quyết định cho ngừng công trình nhà máy thép…” Biết Bí Thư Nga nhu nhược,Đức không khách sáo.đi thẳng vào vấn đề…
-“Cậu cho biết lý do được không…Đây là quyết định của huyện…Nếu lý do không thỏa đáng..Tôi khó lòng ủng hộ cậu..” Nga nghiêm mặt…
-Môi trường…Bí Thư.Nhà máy thép ảnh hưởng nặng nề đến môi sinh…Đất miền Tây là đất tốt để trồng trọt…Cần phải được tuyệt đối bảo vệ…
-Cậu quá lo xa rồi…Nhà máy thép xây cất rất hiện đại… nước thải được xử lý rất nghiêm ngặt.
-Bí Thư…Chỉ sợ nhất vạn không sợ vạn nhất…Năm 2011 ở Fukushima Daiichi Nhật Bản,Năm 1989 Chernobyl ở Nga đều xảy ra thảm họa…Trước đó ai cũng nói rằng nhà máy điện năng ở hai nơi đó vô cùng an toàn nhưng sau đó thì sao…Bí Thư..Chị cũng biết mà…
-“Nhà máy thép và nhà máy điện hạt nhân là hai cái hoàn toàn khác nhau..Cậu không thể đánh đồng như vậy được…” Nga lắc đầu…Trong lời nói có chút khinh thường kiến thức của hắn…
-“ Bí thư…Tôi không phải so sánh giửa hai thực thể mà là muốn đưa ra thí dụ về sự an toàn…Khi tai nạn xảy ra thì hậu quả khó lường…Mong chị hiểu được” Đức kiên nhẩn giải thích…
-“Chuyện nầy tôi thật sự không thể giúp cậu…” Nga lắc đầu…
-“Bí Thư hiểu lầm rồi…Ở huyện nầy,Chị là lảnh đạo tối cao.Tôi đến đây để giải thích lập trường chứ không tìm sự đồng thuận…Thôi không làm phiền chị nửa…”Đức đứng lên…tiếp tục nói với người đàn bà nầy như đàn gải tai trâu…Hắn không muốn tiếp tục mất thì giờ..
-“Ý …Chủ tịch Đức là sao?” Nga lộ sắc giận…Lần nầy nàng quyết không vì ông già chồng có cãm tình với hắn,hoặc hắn là BF của Phương Linh mà nhường bước..Công là công..tư là tư…Nàng muốn cho hắn biết rỏ không có sự ủng hộ của nàng…Hắn khó mà suông sẻ trong chiếc ghế Chủ Tịch huyện…
-“Vẩn là câu nói đó…Khi còn là Chủ tịch của huyện nầy..Tôi nhất quyết đình chỉ công trình nhà máy thép…Bí Thư Nga…Bon appetit”…Đức nói 1 câu tiếnp Pháp vừa mới học từ Phó Loan cách đây không lâu…Rồi ngang nhiên bước ra khỏi văn phòng Bí Thư…Thấy Ngọc Hà…Hắn cười rất tươi…Thầm đánh giá đít ,vú của mỷ nử…
Ngọc Hạ vẩn chưa đi ăn cơm…nàng vẩn ngồi bên ngoài chờ lảnh đạo có gì sai bảo…Nghe lõm bõm câu được câu mất…Biết hai lảnh dạo cải nhau…Nàng kinh hải…
..Tai vách mạch rừng…Chưa đầy 15 phút toàn trụ sở Huyện ai cũng xù xì ‘Bí Thư và Chủ Tịch ‘cơm không lành canh không ngọt rồi ’

Mời lảnh đạo Huyện dùng cơm bàn chuyện công,dỉ nhiên là phải đến trước chờ để tỏ lòng kính trọng..Đây là lể tiết..Mặc dù là mỷ nử,có địa vị Tổng Giám đốc của hai Công ty lớn,lại là con gái nuôi của Trưởng ban Đồng nhưng không vì vậy mà Giang Hồng Ngọc kiêu ngạo…quên đi lể tiết nầy…

Sơ mi lụa trắng,váy,áp vest đen..Toàn bộ trên người đều là y phục của thương hiệu Armani…không dưới 30 Triệu,mùi nước hoa thoang thoảng …Nàng vừa bước vào…Tiếng ồn ào trong nhà hàng bổng im bặt..Ánh mắt chiêm ngưởng,dâm dê,thèm khát…tập trung trên người nàng.Nhiều người xù xì,hâm mộ.Nhưng không ai dám có một chút bất kính vì nàng là con gái nuôi của Trưởng ban Đồng và hơn nửa,ngay sau lưng Giang Hồng Ngọc..hai nử cận vệ vẻ mặt lạnh lùng ..Nhìn thấy cũng đủ phát rét…
-“Tổng Giám Đốc Hồng Ngọc.Tất cả đã chuẩn bị xong.Xin mời.Bên nầy…” Lâm Tuyết Vân thấy Hồng Ngọc,vội vả đích thân đón tiếp..Nàng dành một phòng riêng trên lầu để Hồng Ngọc đón khách quý.Tuyết Vân có chút hiếu kỳ.Được mỷ nử nầy đích thân ‘xuất mả’ đón tiếp mời cơm.Thực đơn đặc biệt,đều là những món ăn thượng đẳng của thượng đẳng…Thân phận chắc chắn không tầm thường.
-“Ừm..Cám ơn nhiều”…Hồng Ngọc mĩm cười.

Mĩm cười trả lể…Tuyết Vân bước lên lầu,đi trước dẩn đường,Hồng Ngọc nối gót, đi sau cùng là hai nử vệ sỉ.Tuyết Vân dẩn Tổng Giám đốc Hồng Ngọc đến một căn phòng trang trí rất trang nhả,đặc sắc theo văn hóa phương Đông.Trên tường có tranh sơn mài ‘Vỏng anh đi trước võng nàng theo sau’,các chậu Bonsai,Hoa Lan quí giá…Đây là phòng ăn V.I.P dành cho người giàu và có thân phận… Đại gia ‘chân đất’ và Tỷ phú ‘giàu mới nổi’ thì quên đi…Mặc dù có trả thêm bao nhiêu tiền cũng không thể được đặt chân vào.Đây là phong thái làm ăn của Lâm Tuyết Vân…Chính vì vậy nhà hàng có sắc thái riêng biệt và ngày càng có tai to mặt bự ghé đến.
Hồng Ngọc nhìn quanh..gật gù tỏ vẻ hài lòng…
-“Các món ăn và rượu đỏ đã chuẩn bị như cô đã dặn…Khi nào có thể dọn lên…xin cho biết…” Vân cẩn thận hỏi ý khách…
-“Ừm…Tôi có yêu cầu đặc biệt…Phiền bà chủ đích thân tiếp đãi…Không biết có quá phận hay không?” Hồng Ngọc mĩm cười…
-“Được Tổng Giám đốc Hồng Ngọc coi trọng như vậy…Làm sao từ chối được…” Tuyết Vân mĩm cười…
-“Vậy tốt quá…Khi khách đến…Đem Whiskey Speyburn 18 lên cùng các món ăn nhẹ…Lúc dùng món chánh thì dùng rượu đỏ…”Hồng Ngọc nhìn nử vệ sỉ…Người nầy lấy ra một chai Whiskey Speyburn và hai chai rượu đỏ Chateau Lafite Rothschild 1973 để lên bàn…Tuyết Vân hết hồn…Làm nhà hàng,nàng nhận ra mổi chai rượu đỏ không dưới 10 Triệu… Người giàu có tiền chơi xịn a…
-“ Xin hỏi khách của Tổng Giám đốc là ai để kịp thời thông báo cho cô khi khách đến” Tuyết Vân ngập ngừng hỏi…
-Hi hi..Tôi cũng chưa gặp mặt người nầy bao giờ…Hôm nay là lần đầu nhưng là Tân Chủ tịch huyện …Có lẻ bà chủ đã gặp qua rồi?
-“À…Thì ra là Chủ Tịch Huyện…Tôi có quen với bạn gái của cậu ta…Tổng giám đốc chắc củng biết,nà là Phóng viên Phương Linh của đài Truyền Hình Đồng Tháp…Hôm qua ,hai người họ có tới ăn cơm…Không ngờ Chủ tịch huyện hôm nay là khách mời của Tổng giám đốc…” Tuyết Vân trong lòng có chút bất ngờ,tưởng là thần thánh phương nào mà được Tổng giám đốc nầy coi trọng.Thì ra là hắn.Ui chao,một người là tài tử,một người là giai nhân…Không biết có xẹt ra tia lửa điện nào không…Nghỉ tới đó nàng mĩm cười…
-“Tôi cũng có nghe,ha ha tưởng là tin đồn nhảm thôi…Không ngờ là thật à..Hèn chi tên Phát lóng rày như người mất hồn” Hồng Ngọc trâm ngâm,thầm nghỉ :”là BF của Phương Linh..cháu gái của nguyên Thủ tướng…Có chổ dựa mạnh như vậy..hèn chi..muốn ra oai…” Nàng khinh thường trong bụng nghỉ thầm :“Bọn COCC thứ thiệt ,Hồng NGọc nầy còn coi không ra gì huống chi là tên dựa hơi…muốn ra oai kiếm chút cháo…Vậy thì quá dể.”
-“Bà Chủ..Vậy phiền bà chủ đón Chủ Tịch huyện dùm tôi…Đưa cậu ta lên đây…” Xác định được thân phận ‘dựa hơi’ làm càng kiếm ăn của hắn…Hồng Ngọc có ý khinh thường…liền thay đổi ý định ban đầu..Thay vì đích thân đón tiếp thì nhờ Bà chủ dẩn khách đến…Còn mình thì ngồi chờ.

“Dạ được..Nếu không còn gì..tôi đi ra ngoài..” Tuyết Vân gật đầu…Khách là thượng đế…muốn sao nàng làm vậy…Nàng vừa xuống lầu chưa được 5 phút thì thấy Đức Chủ tịch bước vào…Hắn chỉ đi một mình.
-“Chủ Tịch Đức…Tổng Giám đốc Hồng Ngọc đang chờ anh trên lầu…” Tuyết Vân mĩm cười bước đến nghênh đón.Nhiều người chưa biết hắn,có chút ganh tỵ…Không dể được Bà chủ tươi cười tiếp đón a….Thằng cặc nào vậy…
-“À..Cám ơn nhiều..” Mời khách đến mà không ra ngoài cửa tiếp đón …Đức làm sao không nhận ra thái độ cao cao tại thượng của Tổng Giám đốc Hồng Ngọc…Nhưng hắn không chấp nhất chuyện nhỏ nhặt nầy.Hắn đến đây không phải để tạo quan hệ bạn bè hoặc nhận bà nhận con mà là để giải quyết vấn đề…
-“Xin mời anh theo tôi…”Quay lưng bước đi dẩn đường.Tuyết Vân cũng có chút ‘tội nghiệp’ bạn trai của Phương Linh…Bị người khác khinh thường mà không biết…
‘Cộc..cộc..cộc’… “Tổng Giám Đốc..Chủ Tịch huyện đến rồi…” Đến trước cửa phòng…Vân gỏ cửa thông báo…
-“Chủ Tịch huyện.Xin mời..” Một nử vệ sỉ mở cửa..đứng nép qua một bên…Khẻ nghiêng mình theo lể tiết…Nhường đường…
-Ha ha..Cám ơn…Đức bước vào…Một mỷ nử nhìn hắn…mĩm cười…
-“Chủ Tịch huyện… Tôi là Giang Hồng Ngọc…Hân hạnh được gặp anh… Mời ngồi.Uống chút Whiskey cho thấm giọng rồi nói chuyện sau nhé…Bà chủ…Làm phiền bà…” Hồng Ngọc nhìn Tuyết Vân gật đầu…Thái độ và cử chỉ vô cùng khí thế…
-“Ha ha..Không cần đâu..Đang giờ làm việc…không nên uống rượu…Nước lọc được rồi..Làm ơn” Đức phất tay…
-“Chủ Tịch huyện…Loại rượu nầy là chuẩn bị cho anh …Chateau Lafite năm 73…Không dể có đâu…” Hồng Ngọc mĩm cười…ánh mắt có ý giểu cợt…thầm nghỉ ‘tên nhà quê nầy làm gì biết Lafite là cái gì…Hắn nghe cũng như đàn gải tai trâu thôi Cũng tốt,đở lãng phí chai rượu ngon…

Tuyết Vân thầm bất mản.Bạn trai của Phương Linh dù sao cũng là ‘phe ta’…Hắn bị mất mặt chính là Phương Linh bị mất mặt..Nhưng nàng không thể ra mặt bênh vực…
-“Tổng giám đốc …Hôm may tôi đến gặp cô là có chuyện quan trọng cần bàn chứ không phải là để uống rượu ngon…Tôi không có thì giờ nhiều…Chúng ta nhập đề đi…
-“Hi hi..Không uống rượu cũng được…Tùy anh đi..Nhưng không gấp…Chúng ta vừa ăn cơm vừa bàn chuyện cũng được mà..Bà Chủ..Cho dọn thức ăn lên đi…Giờ nầy…Tôi nghỉ là Chủ Tịch huyện chắc cũng đang đói bụng…” Thấy hắn cương quyết ra vẻ đạo đức không uống rượu,Hồng Ngọc thầm cười trong bụng…Đươc thôi.Cho hắn uống Lafite,hắn cũng tưởng là bia mà…
-“Vậy được…Nếu cô nói như vậy…Ha ha..Chúng ta vừa ăn vừa bàn chuyện…Nhưng mà như vậy…Trước hết tôi yêu cầu cô bỏ thái độ cao cao tại thượng,ta đây đi ha…Tôi tuy không chấp nhất nhưng nếu không nói rỏ..Cô tưởng tôi là thằng khờ…thật là khó chịu…” Đức nói một tràng…Mặt của Hồng Ngọc đỏ ửng…không biết vì giận hay vì ngượng…Nếu chỉ có nàng và hắn thì đở một chút…Cái này là trước mặt bà chủ nhà hàng…Mai nầy đồn ra ngoài…Tổng giám đốc bị Chủ Tịch huyên ‘giáo huấn’ thì nàng làm sao còn nhìn mặt ai được nửa…Nhưng trong nhất thời,nàng không biết phải nói sao…Thái độ hắn rất binh thản,lời nói rất ôn hòa nhưng bén hơn gươm đao…
Không liên quan tới nàng nhưng Tuyết Vân cũng thấy hả hê trong lòng…Tuy vậy mặt ngoài thì giả điếc…
-“Chủ tịch huyện..Anh hiểu lầm rồi…Tôi không phải là ý nầy…” Hồng Ngọc chống chế…
-Hiểu lầm hay không hiểu lầm…Cô tự hiểu…Đối với tôi không quan trọng…Bà Chủ…Dọn món ăn lên..Tôi và Tổng giám đốc Hồng Ngọc vừa ăn vừa bàn chuyện…
-“Dạ được..” Tuyết Vân ra ngoài..Trong khi chờ đợi…Không khí trong phòng có chút căng thẳng…Hồng Ngọc đang hối hận muốn chết đi được…Nàng nhìn Lan Anh..nử cận vệ của mình ra hiệu…Lan Anh hiểu ý..Đêm hộp quà đặc lên bàn…
-“Chủ tịch huyện..Đây là món quà gặp mặt…Coi như chút lòng thành…Xin anh nhận cho…” Hồng Ngọc mĩm cười…Nhìn hộp quà.nàng có phần nào lấy lại khí thế của Tổng giám đốc nhiều tiền lắm bạc.Nhưng tiếc là liền sau đó không còn binh tỉnh được nửa…Tâm lý nàng hoàn toàn sụp đổ…Hắn nhìn nàng chăm bẳm..không phải cái nhìn của con dê chúa thấy đàn bà đẹp mà là cái nhìn nàng không biết nói sao nửa.mà cãm thấy trong lòng bất an…Ngay lúc nầy ba chủ Tuyết Vân mở cửa phòng đem thức ăn vào…và hắn thì cầm lấy họp quà..mở ra…
-“Chủ tịch Đức…” Hồng Ngoc không ngờ hắn muốn mở hộp quà ngay lúc nầy…Thật là không tiện…Nàng muốn lên tiếng ngăn cản nhưng hắn cứ tỉnh bơ…Mở nắp…Một hộp đầy ấp tiền đô la mỷ mệnh giá 100 đô…
-“Cái nầy cho tôi à…Nầy Bà chủ…Bà làm chứng giùm nha..Ha ha..Tổng Giám đốc Hồng Ngọc công ty tặng tôi tiền.Rỏ ràng là muốn hối lộ ..Có phải vậy không?” Nói đến đây hắn nghiêm mặt nhìn thẳng vào gương mặt trắng bệch của Hồng Ngọc…Nàng có cãm giác như đang đối diện với một quái vật…100K đô la Mỷ đấy…Hắn chỉ cầm đem về nhà là được…Vậy mà..Vậy mà…
Tuyết Vân sửng sốt… Đây là lần đầu tiên nàng trong tinh cảnh nầy… Cũng như Hồng Ngọc…nàng nghỉ BF của Phương Linh phải chăng tinh thần có vấn đề?Tiền đô la đầy ấp không lấy,kêu nàng làm chứng…Làm chứng cái gì chứ? Muốn đưa nàng lên ‘bàn thờ ’ à? Nhất thời,nàng không biết nói sao,làm gì cho phải…
-“Tổng giám đốc..Ý đồ hối lộ cán bộ nhà nước…Rất là nghiêm trọng..Cô hiểu chứ?” Đức nghiêm giọng gằn từng tiếng…
-“Tôi ..Tôi..” Hồng Ngọc á khẩu…Những người khác thấy tiền,mắt sáng rở.Ngoan cố biến thành dể dạy. Hung hăng như lang sói biến thanh chó con ngoan ngoản…Nàng không nghỉ tới hắn làm như vậy nên không chuẩn bị cho tinh huống nầy ,bởi vậy hoàn toàn rơi vào thế hạ phong…Không biết nói sao cho phải.Bây giờ hắn chỉ cần kêu CA tới…Trưởng CA huyện nầy là người của hắn..Tang chứng vật chứng đầy đủ…Nàng sẻ rơi vào tình cảnh khó mà ăn nói…Hai nử vệ sỷ bên cạnh …mắt nhìn nhau với vẻ mặt khó hiểu.Lần đầu tiên có người chê tiền..đô mỷ.Chẳng lẻ hắn muốn người?
-“Ha ha…Cất vô đi..Không có lần sau” Thấy thái độ lúng túng của nàng …Đức cười nghỉ bụng :’Để xem sau nầy cô còn dám lên mặt nửa hay không…Còn non tay lắm…Hừ ”.
Hồng Ngọc như được đại xá..Hai nử vệ sỷ chỉ chờ có vậy…Vôi vàng thu hồi ‘tang chứng’ ..Chỉ sợ hắn đổi ý…Tuyết Vân thở phào…Tình cảnh lúc nầy so với lúc nãy hoàn toàn trái ngược…Bây giờ hắn mới là cao cao tại thượng ngồi thản nhiên ăn uống… Hồng Ngọc thì ngượng ngập,ngồi bồi tiếp,muốn bỏ về cũng không được..chuyện chánh chưa xong…đành ngồi chịu trận…Vô cùng xấu hổ.
Trong bầu không khí ngột ngạt..Tuyết Vân cố gắng làm nhiệm vụ chiêu đãi…Bay giờ nàng hiểu rồi..Tên nầy quá cao tay…Giả nai ăn cop cái…Nhìn cái bộ dáng như con gà mái nuốt dây thung bây giờ và cái dáng bừng bừng khí thể của Tổng Giám đốc lúc nãy thật là tội nghiệp a…
-“Bà chủ..lát nửa tinh tiền…tất cả chi phí cho bửa ăn hôm nay….Ha ha..Làm phiền chia đôi nha…American way..Tôi là người liêm chính chí công vô tư…Mình ăn cơm không thể để người khác trả tiền cho mình được…Bà chủ nhớ đó ..À…Còn nửa..Hai chai rượu Chateau Lafite 1973 giá 15 Triệu một chai..Cứ tinh tiền cho tôi..Tôi đem về nhà uống..Nà…Sạc trên tấm thẻ tín dụng nầy” Đức Chủ Tịch đưa ra tấm thẻ tín dụng…
Tuyết Vân ngần ngừ..đưa mắt nhìn Hồng Ngọc…Rượu không phải của nhà hàng..Đây là Hồng Ngọc đem tới để đặc biệt đãi khách…Nhưng nàng không biết nói sao để phân trần…Sợ mở lời đôi khi còn gây ra thêm nhiều chuyện.
-“Cầm đi…thẻ tín dụng của tôi đó…không mượn của ai đâu”Thấy bà chủ ngần ngại…Đức thúc giục…Tuyết Vân bất đắc dỉ cầm lấy tấm thẻ tín dụng đi ra ngoài…Vừa đi vừa nghỉ ngợi :’Thây kệ,hai chai rượu tính 30 Triệu,trả tiền mặt lại cho cô ta là được…Wow,không ngờ hắn cũng là đại gia ha…Không phải là tiền hối lộ đó chứ?Không phải đâu,một đống tiền mỷ đưa trước mặt mà không lấy…Nhất định dân có tiền…’
-“Chủ tịch Đức… Không ngờ anh không những là người thanh liêm mà cũng rất sành sỏi. … Giang Hồng Ngọc nầy có mắt cũng như mù..Không thấy núi Thái Sơn trước mắt.Xin anh rộng lượng..lần nầy bỏ qua cho…” Hồng Ngọc muốn độn thổ…Nàng quả nhiên là nhìn lầm..Tưởng hắn là ‘thằng nhà quê’ .nhưng người biết giá của chai rượu Chateau Lafite thì không phải là dân nhà quê hoặc dân giâu mới nổi cũng không phải là ‘đại gia chân đất’ như nàng tưởng tượng…Hắn là người sành điệu..dân chơi thứ thiệt…Phong cách của hắn..nàng cam bái hạ phong,đành phải mở miệng cầu tinh…
-“Tổng Giám đốc…Hông Ngọc..Ha ha..Cô lại hiểu lầm rồi.Tôi có chút không vừa mắt về thái độ của cô nên phê bình một chút..Vậy thôi..Tuyệt đối không có hiềm khích cá nhân…À ..Bây giờ vào chuyện chính đi…
Nói tới đây,Tuyết Vân mang ca phê và đồ tráng miệng vào..Hắn chờ nàng pha cà phê,mặt nghiêm túc suy nghỉ…Hồng Ngọc hồi họp như chờ lảnh bản án…Người nầy ‘xuất chiêu’ không theo qui luật khiến nàng không đoán được hắn nghỉ gì,làm gì nên trong thâm tâm vô cùng kiêng kỵ.
-Thứ nhất..Tất cả cột đèn không lỏi sắt..cần phải được thay thế..Càng nhanh càng tốt…Nếu từ bây giờ có xãy ra tai nạn chết người…Công Ty Hông Ngọc không yên với tôi đâu…Ha ha…Đừng tưởng ba nuôi cô là Trưởng Ban Đồng thì tôi sẻ nể nang bô qua…Không có chuyện nầy đâu…Nếu không tin cô có thể thử…
-Thứ hai…Chuyện Hồng Ngọc muốn xây nhà máy Thép ở xả Vỉnh Thạnh..Tôi khuyên cô bỏ ý định nầy đi.Tôi sẻ không để chuyện nầy xảy ra…
-“Chủ Tịch Đức..Công Ty Hồng Ngọc chúng tôi bỏ tiền mua mảnh đất nầy là để xây nhà máy thép..Anh nói như vậy là không hợp lý..” Hông Ngọc tức mình…Chuyện cột đèn không cốt lỏi sắt..nàng không còn gì để nói nhưng công ty mua mảnh đất xây nhà máy thép là có giấy trắng mực đen làm bằng.Hắn lấy cái gì để ngăn cản nàng chứ?Thiệt là quá đáng…Chuyện nầy nàng quyết không nhượng bộ…
-“Thư ký tôi đã xem qua…Huyện bán cho công ty Trường Sơn..trong văn bản có ghi rỏ ràng mãnh đất nầy Công Ty Trường Sơn dùng để xây nhà máy xay lúa cho toàn vùng…Cho dù sang nhượng thì cũng không thể thay đổi..Cho nên công ty Hông Ngọc phải tuân theo hợp đồng…Cô không đồng ý thì chúng ta gặp nhau ở tòa án…Chào nha…Tôi còn bận việc khác..”
Hắn nói xong,Không liếc mắt nhìn là bao nhiêu…ký tên lên hóa đơn trả tiền.Thu hồi lại tấm thẻ tín dụng…Không quên cầm theo hai chai rượu…Nghênh ngang bước ra ngoài đi thẳng xuống lầu .Nhưng đi được vài bước..hắn quay lại nói.
-“Có vài lời…Có thể cô nghe không lọt tai…Kiếm tiền ai cũng muốn,nhưng có thứ tiền nên kiếm và cũng có thứ tiền không nên kiếm..Tiền của bọn Khựa..không dể kiếm đâu…Suy nghỉ kỷ đi…
Hồng Ngọc ngơ ngác ngồi phịch xuống…Trước đây nàng đã từng tiếp xúc nhiều người đủ mọi thanh phần,tả hửu trước sau đều là không tham tiền thì háo sắc hoặc cả hai..đâu có ai nói đến chuyện như thế nầy.Bây giờ nghe hắn nói,nàng như người đi trong sương mù bổng nhìn thấy ánh mặt trời…

Đức Chủ tịch không dừng lại ở đó…Mảnh đất bán cho Công Ty Trường Sơn với giá rất bèo và Công ty Trường Sơn bán lai cho Công Ty Hồng Ngọc với giá khủng…Nói một cách khác,chỉ cần sang tay là bô túi một số tiền lớn…Đây là một hình thức chôm chỉa tài sản nhà nước.Hắn nhất định lôi mấy tên nầy ra…Coi kẻ đứng sau công ty Trường Sơn là ai…
Hắn biết nhiều người nghỉ hắn háo thắng muốn ra oai..Ai nghỉ sao thì nghỉ…Đối với hắn,muốn xây dựng một ‘căn nhà’ vửng chắc,đẹp đẻ thì cần phải tháo gở những cột kèo đã bị mối ăn mòn…Nếu không căn nhà sẻ mau sụp đổ…

Rời nhà hàng,thấy cũng hơn 3 giờ.Đức về khách sạn tắm rửa,gọi điện về Cần Thơ thăm hỏi một chút như mọi ngày…Định nghỉ ngơi một chút ,tối nay đến nhà Phương Linh trinh ‘gia trưởng’…và sau đó đến chổ của Tiên hưởng thử mùi vị ‘Nhất dạ đế vương’ để biết thú vị của cuộc đời…Nghỉ tới lúc nằm ngâm mình trong bồn rượu,bên cạnh có mỷ nử .Cặc hắn sừng lên…Ngày nay chưa chui đầu vào cái lổ nào..Coi bộ có chút ‘thiếu thốn’…Chờ đến tối thì lâu quá…Đang khó chịu thì có tiếng gỏ cửa nhè nhẹ bên ngoài…Đức mừng rở,không biết Ngọc Lan,Thái Điệp hay Phương Linh ‘thần giao cách cãm với mình ..muốn làm mình ngạc nhiên đây mà…hắc hắc hắc… Vì vậy nhanh chóng nhảy xuống giường,mở cửa…
-Hả… chị..Tuyết Hoa…Có việc gấp tìm tôi à?
-“Chủ tịch…Tôi có chuyện cơ mật quan trọng..muốn báo cáo với anh..” Phó Chánh văn Phòng Tuyết Hoa rụt rè nói…Nàng đã quyết định rồi…Phải nắm vửng cơ hội…Vụ nhà máy thép sáng nay ..Nàng biết hắn đang cần gì..Cái quan trọng là tỏ lòng muốn dựa dẩm,chuyện mà nàng muốn trình báo ,với thực lực của hắn..Trước sau gì hắn cũng sẻ biết nhưng nếu nàng mang tới thì là chuyện khác,hắn nhất định sẻ hiểu ý …Sẻ cho nàng cơ hội.
-“Vậy à..Mời vào..ouf..hi hi.Sorry…” Khi Tuyết Hoa bước vào…Đức mới sực nhớ là trên người đang mặc quần xì…Tưởng người gỏ cửa không là Ngọc Lan thì là Thái Điệp hoặc Phương Linh nên không đề phòng…Hơn nửa trong tinh trạng nứng cặc,nên quần lót độn lên một cục to chà bá đập vào mắt Tuyết Hoa khiến nàng đỏ mặt..tim đập thình thịch…Cũng may,hắn vớ lấy cái áo choàng mặc vào…
-“Chị nói có chuyện gì quan trọng muốn báo cáo à..Nói đi..tôi nghe…” Hắn mời nàng ngồi xuống,lấy từ trong mini bar đưa cho nàng chai nước lọc ..hỏi.
-“Mời anh coi cái nầy…Là như vầy…Hồi sáng thấy anh quan tâm đến nhà máy thép..Tôi có chút thông tin …hy vọng có thể giúp được anh..” Tuyết Hoa đưa tập hồ sơ tới…Đức mở ra đọc…Đại đa số những thông tin trông nầy đều được Mai Thảo tìm ra…Hắn làm sao không hiểu Tuyết Hoa muốn tiếp cận mình…Người nầy khả năng cũng rất khá và sốt sắng..Vậy thì cứ cho nàng một cơ hội…
-“Trong một dịp tinh cờ..Tôi vô tinh khám phá ra người đăng ký công ty Trường Sơn là cháu của Chánh văn Phòng Tỉnh ủy Lăng Ngọc Diệp..Điểm nầy tôi chưa ghi trong hố sơ..Anh có thể cho người kiểm chứng lại…Đó là sự thật” Thấy hắn trâm ngâm đọc hồ sơ mình đưa..Hoa hồi họp…thêm chi tiết quan trọng…
-“Tốt..Chị làm tốt lắm…Cãm ơn nhiều..Ừm..nói về chị một chút đi…Tôi mới nhậm chức được mấy ngày..Không có dịp tìm hiểu người chung quanh mình..Hy vọng chị có thế giúp tôi việc nầy..Hay là bây giờ sẳn dịp..Nói về chị trước…Ha ha…Như là ông xả chị đang công tác ở đâu…đã có cháu nào chưa?” Đức chủ tịch làm bộ màu mè…Vờ vịt hỏi.Hắn biết Phó Chánh văn Phòng Hoa đám cưới được hai năm và chưa có con…Chồng là công chức ở Sở giáo dục…Tất cả đều do Chánh văn Phòng Ba tường trình…

Tuyết Hoa tuy không đẹp xuất sắc nhưng rất có duyên và dể nhìn,,Quan trong nhất là vú đít đều thuộc hàng thượng đẳng..Hơn nửa đã có chồng..Cái nầy hắn thích nhất..Trời sanh bản tánh gian phu …thích chơi vợ người ta…Rỏ ràng Tuyết Hoa muốn mượn cớ để đến gần …Như vậy mà bỏ qua thì trời đánh…Nhất là trong lúc đang nứng cặc…
-“Hi hi…Anh thật là biết nói chơi…cuộc sống còn khó khăn..Hai vợ chồng em chưa có kế hoạch sinh con…” Thấy hắn hỏi thăm chuyện gia đinh..Hoa mừng thầm..Đây là dấu hiệu tốt.
-“Chị ở vị trí Phó Chánh văn Phòng chắc củng lâu rồi..Có nghỉ đến việc xuống tuyến dưới công tác không?” Đức Chủ tịch mĩm cười…Thân mật cầm tay Hoa hỏi…Nếu nàng không muốn hiến dâng thì sẻ nhanh chóng đứng lên nghiêm túc ra về và mọi chuyện sẻ dừng lại ở đó..Nhưng với kinh nghiệm của mình..Đức tin tưởng mình đoán đúng…Phó Chánh văn Phòng Hoa muốn hiến dâng đây mà…Và hắn không thể nào để ông trời trừng phạt mình…
-“Mai nầy nếu được Chủ tịch chiếu cố em thì tốt quá…” Hoa không rút tay về,chỉ cúi đầu lí nhí…Hắn muốn nàng thì tốt rồi…Vừa dứt lời ,hắn đã ôm nàng vào lòng,môi nàng bị môi hắn bao phủ…Hoa nồng nàn đáp trả…Dù sao nàng cũng sẳn sàng,coi như là giao dịch đi…Nàng cho hắn chơi,hắn nâng đở nàng…Nghỉ vậy nên nàng thả lỏng tinh thần để hắn tự do thám hiểm trên cơ thể.Tưởng hắn là ‘tay mơ’ ai dè chỉ một lát,nàng bắt đầu uốn éo thân mình,người nóng hừng hực… Thì ra tên nầy rất có năng khiếu…Nhưng không biết một khi lâm trận chịu được bao lâu đây…
Hắn nắm tay nàng đưa xuống…Hoa hết hồn…Sao bự vậy..Hầu như gấp đôi của ông xả nàng a…Còn đang ‘bàng hoàng’…Tay hắn luồn vào áo nàng hung hăng nhồi bóp…cùng lúc kéo đầu nàng xuống…Hoa hiểu ý há miệng vén tóc ngậm vào ra sức bú mút,tay xoa nắn bìu dái…hy vọng hắn bắn sớm.
Nói về nghệ thuật thổi saxo.Tuyết Hoa cũng thuộc hàng cao thủ…Luận,chồng Tuyết Hoa…Khi nàng thổi chưa được nửa bài ‘Tôi đưa em sang sông’ thì đã bắn xối xả …(ý nói 2 phút)Vậy mà bây giờ nàng phùn mang trợn má thổi hết bài nầy tới bài kia,vú thì bị hắn nhồi như thợ làm bánh mì nhồi bột,quai hàm mổi nhừ mà hắn vẩn chưa có dấu hiệu sắp lên đỉnh khiến Tuyết Hoa kinh hải…Cũng may cho nàng là chiều nay đến nhà Phương Linh vì vậy thấy cũng đã đến lúc…Đức để nàng trong tư thế hai tay chống tường chìa mông ra sau…Tay cầm cặc rà ngay cửa động đút vào…
-“Ui..từ từ..muốn giết người sao..” Hắn nhấn vào..Cãm giác nơi đó bị nong tối đa…Hoa bấu đùi hắn…
-“Ha ha..Sorry…”Biết cặc mình rất ‘khủng’,lần đầu nàng chưa quen…Hắn nhè nhẹ ‘đâm’ từ từ vào.
…Tiếp nhận người khách lạ,lòng hang bị nong tối đa,Tuyết Hoa nhăn mặt nhưng chỉ trong phút chốc..một cãm giác sướng kinh người…Hắn chưa nắc,nàng đã theo bản năng sàn mông qua lại và khi hắn bắt đầu nắc…Hoa bậm môi để cố gắng khỏi thét gào…Nàng không nhớ mấy lần lên đỉnh…cuối cùng gục xuống thở không ra hơi vậy mà hắn cứ hùng hục khiến cặp vú nàng rung chuyển liên tục.
-“Xong chưa?Khiếp..Sao lâu vậy…” Tuy mệt nhoài nhưng Hoa vẩn cố gắng sàng mông qua lại để hổ trợ cơn hứng tình của hắn…
-“Mệt hả?Hi hi..Thôi để khi khác..” Thấy nàng bơ phờ…Cãm thấy ái náy .Đức rút cặc ra…Nắc đã lắm rồi.không cần phải phọt.Hơn nửa cũng sắp đến giờ đến nhà Phương Linh…Tối nay lại có tiết mục ‘Nhất dạ đế vương’.
-“Ra đi…Em được mà” Thấy hắn chưa ‘ra’.Cặc còn như khúc củi Hoa sợ hắn không hài lòng…Nàng khuyến khích…
-“Hi hi..Sáng mai…vào văn phòng…Một cái BJ ( Blow Job) nha..” Đức Chủ tịch miệng gạ …Tay vuốt ve chùm lông mượt mà giửa hai đùi nàng…
-“Có thiệt không vậy…Trong văn phòng?.” Hoa sửng sốt, cấu tay hắn..lườm…Nàng không nghỉ hắn trắng trợn đề nghị kinh người như vậy..Cái tên nầy…Đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong mà…Nhưng không hiểu sao…nàng cãm thấy thích..
-“Hi hi…Vậy mới phê chứ..Nà ..quyết định như vậy…” Hắn mĩm cười nháy mắt với nàng…
-“Nà..Có phải con Quyên ..hi hi..” Hoa vừa mặc lại quần áo vừa nhìn Đức ..cười hỏi với ánh mắt tò mò…
-“Hi hi..Dỉ nhiên rồi” Đức đưa ngón tay cái…Ý nói Quyên ‘hết sảy’…
-“Thôi…về..mai gặp…” Hoa còn muốn hỏi nàng so với Quyên thì thế nào nhưng kịp thời im miệng…Tự trách mình sao lại như vậy chứ…
-“Khoan…Sao gấp vậy..Nà…Tui..hi hi..So với ông xả chị…thế nào hả…” Biết chắc câu trả lời rồi nhưng hắn muốn nàng nói ….để khoái cái lổ tai…Ngày xưa Lao Ái ‘Nhất nhật thập giao bất chi lao’..Ngày nay Trần Đức ‘Đêm 7 ngày 3…Ra vào chưa kể..Lao Ái có sống lại được cũng phải bái Trần Đức làm sư tổ…Những người khác hả?..hắc hắc..đồ bỏ…
-“Vô duyên!”…Hoa lườm mắng..quay người lắc mông bước đi…
-Ê..Ê..Chị chưa trả lời mà…Còn nửa …nhớ đó nha..Sáng mai..hắc hắc hắc…

5 1 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x