Thằng Đức

Chương 306

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Một tuần trước…Trại Giam Cao Lảnh,thuộc Tổng Cục 8,Bộ CA xả Tân Hội Trung…

Sau khi tỉnh lại…Kiri biết cuộc ám sát đã thất bại và hắn là người duy nhất sống sót…Vài ngày sau đó..hắn được chuyển tới đây ..Tính ra cũng gần cả năm rồi …Hắn không liên lạc được ai…Người của Trần Ngọc Sơn bặt vô âm tín..Kiri biết lành ít dử nhiều…Trong hoàn cảnh nầy…không thể trông cậy vào ai ngoài chinh bản thân mình…Hắn đã từng nghỉ đến chuyện vượt ngục …Từ sáu tháng nay..hắn bỏ công nghiên cứu tỉ mỉ…Muốn vượt thoát khỏi nơi nầy không khó ..Chỉ cần có tay trong…Mà muốn có tay trong…Cần phải có tiền….Chuyện nầy đối với hắn…khó hơn lên trời…

Trong tù…Chuyện gì cũng phải làm theo tiếng còi…Buổi sáng..Nghe tiếng còi ..phải thức dậy…có 10 phút để đánh răng..làm vệ sinh cá nhân…. Tiếng còi thứ hai ..anh ra đứng trước cửa…Cửa mở anh mới được phép bước ra ,đứng đó chờ..lại thêm tiếng còi..anh quay người…bước đi…Buổi chiều…Sau một ngày lao động khổ sai về…Là quá trình ngược lại…Tắm rửa..ăn cơm..Trở về phòng giam…Lúc đó anh mới được ‘tự do’ nằm nghỉ…Nói tóm lại là …Suốt ngày…anh cứ làm theo tiếng còi…Nếu không muốn ăn đòn…

Như thường lê..Buổi chiều…Kiri được ‘tự do’ trong phòng giam …Chờ những người cùng phòng ngủ…Nhanh thôi…Vừa nằm xuống chưa được 5 phút đã bắt đầu ngáy…Kiri bây giờ mới lấy miếng giấy mà hắn phát hiện dưới gối đọc…Trên tờ giấy ghi chỉ vỏn vẹn có hàng chử ‘tìm cách lên phòng y tế’… Vào tù ra khám nhiều lần…Kiri cố dằn cơn xúc động…biết là đã bắt được liên lạc với ‘thế giới bên ngoài’…Hắn nuốt tờ giấy…Đến bên cửa đập rầm rầm….

-“Quản giáo..Quản giáo…Tôi đau bụng quá….”Hắn nói xong ngồi bệt xuống đất…Ngày thường kêu rát cổ họng…mau lắm cũng là hai hoặc ba tiếng sau mới được chú ý tới…Bây giờ hắn vừa ‘ngả’ xuống…Không đến 5 phút …Cánh cửa phòng giam được mở..hai quản giáo xốc nách hắn …Dìu hắn lên phòng y tế…Người y tá hình như nhìn người biết bệnh..đưa cho Kiri cái lọ…lạnh lùng nói..
-Anh vào phòng vệ sinh..đái vào đây…
Kiri không nhiều lời..Cầm cái lọ..đi vào phòng vệ sinh..đóng cửa..Kéo quần…đái vào lọ..đậy nắp…Không đi ra mà nán lại chờ đợi…Khoảng hai phút sau có tiếng chân người đi vào…Kiri không nhìn được mặt…Hắn chỉ nghe tiếng chân bước gần…rồi qua kẻ hở dưới cửa…một phong bì được nhét vào …Kiri cầm lấy phong bì mở ra…Một bức hình chụp từ xa…Kiri không bao giờ quên được gương mặt nầy…Ở khách sạn S.M…
-“Anh biết người trong hình chứ?” Người bên ngoài hỏi…
-“Chết cũng không quên” Kiri cắn răng đáp… tên nầy là người chỉa súng vào đầu hắn..Sau đó hắn mê đi…Tuy nhờ vậy mà hắn còn sống nhưng hắn thà chết…Những tháng ngày bị giam cầm trong nầy …Đúng là địa ngục trần gian…
-“Chỉ cần anh giết được nó…Sẻ có người đưa anh qua biên giới…Đó là cái giá…Làm hay không làm?” Người bên ngoài cộc lốc nói…
-“Được.tôi làm… ”…Kiri hiểu đây là cơ hội duy nhất để ra ngoài…Giá nào cũng phải làm…Hớn nửa hắn có ‘unfinished job’ với tên trong hình…
-“Vài ngày nửa..nó sẻ tới đây…Lúc đó anh sẻ có cơ hội…Anh không cần suy nghỉ nhiều…Mọi việc sẻ được an bày thỏa đáng để anh thuận tiện ra tay…Nhớ kỷ…phải xong chuyện..Đừng có giở trò…” Nói đến đây,,Người bên ngoài bô đi…Tiếng bước chân xa dần…Biết đối phương không muốn đối mặt…Kiri chờ thêm một vài phút rồi đem bình nước tiểu đi ra…Để lên bàn…Hai Quản giáo kèm hắn trở về phòng giam…Chẳng ai mở miệng nói tiếng nào…
Là sát thủ..Kiri biết rỏ qui tắc của sự giao dịch…quan trọng nhất là không nói nhiều…Hắn không có đường lựa chọn nào khác… Nếu không hắn không biết sẻ ở lại đây bao nhiêu năm nửa
***
Chuyện gì cũng vậy…Chỉ cần có người làm tiên phong thì sẻ có người theo hùa…Chánh vừa cất bước…Phát liền bước nối gót…Sau đó là Nghỉa,Chánh…Đám người cùng bàn ai cũng biết Phát tình trường thất ý… chờ coi kịch hay…
-:Ha ha..Phương Tình..Phương Linh…Thấy hai cô từ xa…Đồng thời nhận ra Thái Điệp nên qua đây chào hỏi…Thì ra đều là người quen” Tín không ngoan…Ngoài giờ làm việc…Trong khung cảnh nầy…Không gọi Thái Điệp là Bí Thư…Tránh cho người khác e dè…Hai từ ‘Bí Thư ‘ có thể làm cho người khác không được tự nhiên…nhưng chỉ gọi vỏn vẹn ‘Thái Điệp’ làm như là thân thiết lắm vậy khiến nàng nhíu mày..
-“Hello Ngọc Lan…Không ngờ gặp cô ở đây…” Nghỉa mĩm cười với Ngọc Lan…Ngang nhiên gọi ‘Ngọc Lan’…Nhìn Đức,Thái Điệp gật đầu coi như chào…
-“Thanh Tình..là bạn em à? Chánh có chút nóng lòng…chưa chào đã chất vấn…
-“ừm…Là bạn mới quen…Nhằm nhò gì tới anh..Hỏi làm gì” Thanh Tình thản nhiên đáp…nhưng câu trả lời rỏ ràng không coi Chánh vào đâu…Khiến hắn sượng sùng…
-“Chào các vị..Tôi là Trần Đức…Bạn của Phương Linh…Ha ha..Hôm nay vừa mới gặp chị Thanh Tình…” Ngửi được mùi thuốc nổ…Cãm giác được thái độ không thân thiện…Đức khó chịu…nhanh miệng tự giới thiệu…Vấn đề là khi nghe hắn nói..Phát cãm thấy rất chói tai…liền sẳn giọng chất vấn..
-Là bạn em hả Phương Linh..Sao anh không biết vậy?
-“Tôi quen biết bạn…Có cần xin phép anh không vậy?Anh coi anh là ai?” Phương Linh trừng mắt…
-“Anh là bạn trai của em sao lại không có quyền biết…” Phát rống giận…Không khí bắt đầu căng thẳng… Vài người khách gần đó nghe được…quay đầu nhìn…
-“Tôi đã nói rỏ với anh rồi…Chúng ta không hợp…Game over…” Nói câu nầy..nàng nhìn Đức…Dường như là để cho hắn nghe…

Phát mặt tái xanh…Mắt trừng trừng nhìn tình địch…như muốn ăn tươi nuốt sống…Bên cạnh hắn…Chánh bị câu trả lời khinh thường của Thanh Tình khiến Chánh cũng đang muốn nổi lửa…
Đức cười khổ…Thừa thông minh để nhận biết tình hình.. thì ra một tên là ‘ex’ của Phương Linh…Một tên là BF của Thanh Tình…Còn có hai người quen với Thái Điệp. và Ngọc Lan…Ngọc Lan nói có người muốn cua nàng…Là tên Bác Sỉ nầy đây…Aiz…Phiền phức rồi…Sao lại là lúc nầy chứ…

Đức không để ý lắm những phiền phức ‘lông gà vỏ tỏi’ nầy…Hắn đang đặc biệt chú ý một người …đang một mình ngồi cách khá xa…dưới ánh đèn…Hắn thấy gương mặt hơi quen quen…Có lẻ gặp ở đâu rồi nhưng nhất thời không nhớ…

Dưới trướng Nancy…Từ Mai Thảo cho đến Ngọc Như đều là cao thủ…Kinh nghiệm chiến đấu tràn trề…Còn là đàn bà của mình nên đặc biệt được Thu Tâm,Phương Anh,Thu Hà chỉ điểm…Gần cả năm nay…Hắn học hỏi được ít nhiều…Từ lúc vào đây… thỉnh thoảng âm thầm quan sát chung quanh… Người nầy mới vô cách đây vài phút …Trời tối mà đội nón …Đến nơi nầy mà đi một mình…Hai điều nầy không hợp lý .Hơn nửa từ lúc phát hiện….Đức thấy người nầy nhìn nhiều lần về hướng mình…Vì vậy đặc biệt cảnh giác…Miệng nói cười nhưng không ngừng âm thầm đề phòng…
-“Bác Si Nghỉa…Hình như bạn anh uống say rồi…”Không khí đang vui bổng nhiên căng thẳng… Ngọc Lan nhíu mài…
-“Xin lổi nha..Chúng tôi chỉ muốn qua chào hỏi thôi…Không ngờ lại có sự hiểu lầm…” Nghỉa tỏ ra ‘ái náy…’Hắn nhận thấy nếu không nói vài lời…còn tiếp tục như vậy sẻ ‘mất điểm’ trong lòng người đẹp…Hơn nửa…Hắn nhận ra …Thằng nầy chỉ là quen biết với nàng thôi…Chưa chắc là tình đich …Tạm thời không nên để nàng có cái nhìn không tốt với mình…
..Từ đầu tới cuối..Thái Điệp không nói câu nào…Tín cũng nhận thấy nàng đối với mình không thân thiện lắm và có vẻ bất mản vì thái độ của Phát…Cũng như Nghỉa..Tín nghỉ mình bị hố…Chánh cũng không ngu…Nhận ra tình hình…Đây là chuyện của thằng Phát….xen vào làm gì…Đâu có nhằm nhò gì tới mình….Thằng nầy đâu có thể nào hoa thơm đánh cả cụm chứ…Coi bộ mình quá lo rồi..Nghỉ như vậy..Trong lòng hắn liền dịu lại…
-“Ha ha…Đúng là hiểu lầm thôi …Hết chuyện rồi..Các vị từ từ …Xin lổi nha…” Tín giả lả…
-“Không sao…Bỏ đi..Chuyện nhỏ…hay là cùng nhau uống rượu chuyện trò cho vui….” Đức cười …ra vẻ rộng lượng…Hắn không ngu khi người ta nói ‘hiẻu lầm’ liền tin…Kinh nghiệm tràn trề..Làm sao không nhìn ra có người muốn ‘bắn sẻ’…Có câu nên gần với bạn nhưng đối với kẻ địch…thì phải càng gần hơn…Để tìm hiểu…Biết người biết ta..trăm trận trăm thắng mà…
-“Ha ha…Bên kia còn đám bạn…Hãy để một dịp khác…” Nghỉa muốn lắm nhưng thấy nét mặt của Phát…Hắn đành bấm bụng…từ chối khéo…Kéo Phát trở lại bàn …Bị kéo …Phát miển cưởng đi theo…lòng hậm hực…Lần đầu tiên trong đời bị nhục…Hắn không thể nuốt đươc cục tức nầy…nhưng nhất thời chưa dám manh động.
-“Hi hi..Sorry nha…Gây phiền phức cho anh..” Thanh Tình nháy mắt..ra vẻ ái nái…khiến hắn bị hiểu lầm…
-ha ha.Không có gì…Nhưng mà…Tò mò chút thôi…Hai người cặp nhau bao lâu rồi?
-“Cái gì cặp nhau?Ai nói với anh là tôi cặp với hắn? ” Thanh Tình sừng sộ…trừng mắt…
-Thiệt vậy sao?Vậy….Vậy thì anh ta may mắn…Hi hi…Không bị cô nhai xương…
-Hi hi..ha ha..” Thái Điệp,Ngọc Lan,Phương Linh bật cười ….
-“Anh…” Bị hắn trêu chọc…nói mình là ‘Bà la sát’ …Thanh Tình tức tối..Mặt đỏ bừng…
Cả bọn không vì chuyện vừa rồi mà không vui… Cứ nhởn nhơ nghe nhạc…Hắn thỉnh thoảng trêu chọc Thanh Tình…Cô nàng nầy cũng không phải ‘hiền’….luôn miệng bốp chát lại…Khiến bầu không khí vô cùng vui nhộn…
-“Anh đang ở khách sạn à?” Nhân lúc mọi người không để ý…Phương Linh hỏi nhỏ…
-“Ừm…Cũng là chổ củ..Khách sạn S.M…” Lần đầu gặp em ở đó mà phải không?
-“Không phải..lần đầu mình gặp nhau ở quán ăn…” Phương Linh mặt ‘chù ụ’…Sửa sai hắn… Lần đầu gặp nhau mà cũng không nhớ…
-“Hi Hi..Thử xem em có nhớ không thôi…” Đức hú hồn…lanh miệng khéo léo bào chửa…
-“Sao lại đến khách sạn đó…Lần trước bắn nhau…thấy mà ghê….” Phương Linh không hài lòng…
-Nghe kỷ đây…Lát nửa cho dù xãy ra chuyện gì…quan trọng là không được chạy loạn..Nằm xuống sát đất..Hiểu chưa.

Đang cười vui vẻ…Nghe Phương Linh nói…Mặt Đức đại biến…Hắn nhớ rồi…người đội mủ kia là 1 trong những tên sát thủ duy nhất còn sống sót…Chính hắn đã chỉa súng vào đầu tên nầy…Kế đó Kim Chi bắn 1 phát làm hắn ngủ …Đức không có thì giờ suy nghỉ thêm nhiều…Hắn đứng lên…khoát túi xách lên vai…Tay lòn vào trong… lên đạn khẩu Smith & Wesson …Chỉ cần bóp cò là viên đạn bay ra…Ra tay giửa chốn đông người là hạ sách nhưng tình hình hiện tại…Đối với hắn là thượng sách…Nếu còn chần chờ…Để kẻ địch ra tay trước sẻ nguy hiểm đến những người bên cạnh…Vì vậy hắn phải chơi liều…Tiên hạ thủ vi cường…

Làm như không biết đối phương…Đức thản nhiên tiến về hướng phòng vệ sinh…Hắn tính toán…khi lướt qua đối thủ là lúc quyết định sống chết…

Ngày hôm qua…Kari theo tín hiệu..được tiếp ứng nên dể dàng vượt ngục được ra ngoài…Rồi được ‘an trí’ tạm trong ngôi nhà kín…chờ ngày hành động…Cách đây 15 phút..gả được chở đến nơi nầy…Giao cho gả cây súng…nói mục tiêu đang ở bên trong…Vì vậy gả đi vào…Bên trong đông người..Phải mất gần 10 phút Kiri mới định vị được mục tiêu…Nhưng gả chưa ra tay…Gả đang suy tính thiệt hơn…Nhận được cây súng với vỏn vẹn 6 viên đạn…Gả muốn chỉ một hoặc hai viên để giải quyết vấn đề…Bốn viên còn lại dành để phòng ngừa trường hợp sau khi xong chuyện…Xác xuất bị giết người bịt miệng là rất cao…Nếu là như vậy…Gả có thể phòng thân tẩu thoát ..trốn về bên Campuchia…Bởi vậy gả chần chờ….Chung quanh mục tiêu..Nhiều người…Cơ hội đắc thủ thì có nhưng xác xuất thấp..Hơn nửa sau khi thành công..Có thể sẻ không còn viên đạn nào…Cho nên Kari chờ cơ hội tốt nhất…Vì vậy khi thấy ‘mục tiêu’ hướng về nhà vệ sinh…Kari mừng rở…

Kari ngồi … mặt hướng vể người pha rượu…Trong tư thế nầy…Muốn bắn chính xác..Gả bắt buột phải quay người hướng về mục tiêu…Đức thì khác…Chỉ cần bóp cò…Trúng phía trước hay phía sau cũng được…Hắn hoàn toàn có lợi thế..Dù chỉ là 1 phần 100 hay 1 phần ngàn giây…Phương Anh ‘sư phụ’ có nói trong tích tắc có thể quyết định sinh tử chính là ý nầy…

-“Hắn làm gì vậy?” Thanh Tình sửng sốt…Tên nầy mát dây à? Cái gì ‘Nằm xuống sát đất’ chứ…Phương Linh.Ngọc Lan biến săc…Khi còn ở Hà Tỉnh…Cả hai đều ‘trãi qua kinh nghiệm’ lần trước …Lúc đưa hai mẹ con chị Lượm về…Hắn cũng nói tương tự như vậy..Rồi súng nổ…Theo phản xạ..Ngọc Lan nắm tay Thái Điệp…Phương Linh nắm tay Thanh Tình…Vô cùng khẩn trương…Thầm khấn ‘A di đà phật’…
Bị ba anh em Nghỉa,Tín,Chánh kéo trở về bàn..Phát không cam lòng …ực liền mấy ly Vodka Tonic… hai mắt hắn đỏ ngầu…

-“Phát..Tao thấy Phương Linh rất coi trọng hắn…Vô dụng thôi…Bỏ đi…Đàn bà thôi mà…” Tín âm hiểm khuyên….Câu nói của hắn như là khuyên lơn nhưng thật ra là đang muốn châm thêm dầu vào lửa…Ba anh em hắn đã ‘cố gắng’ kéo Phát trở về bàn để tránh xãy ra chuyện không hay nhưng nếu bây giờ Phát xông qua…Thì thật sự là ngoài sự kiểm soát và không có liên quan gì đến ba anh em họ…
Là anh em…Dỉ nhiên cá mè một lứa…Nghỉa đang híp mắt suy nghỉ quan hệ giửa Đức và Ngọc lan…Có người đàn ông nào có thể coi như không có gì khi thấy đối tượng mình đang muốn theo đuổi thân thiết với người đàn ông khác?Hắn cũng đang muốn ném đá dấu tay…

-“Phát…Tên kia so với anh…Aiz…Không hiểu Phương Linh nghỉ gì…”Nghỉa thọc một câu…
-“Nhìn cái tướng nó kìa…lúc nào cũng kè kè cái túi…Như thằng nhà quê..Hai Lúa í…Anh Phát..Phương Linh bỏ anh là tổn thất của cô ta…”Chánh bồi thêm một câu… Hai từ ‘bỏ anh’…. Có sức công phá mảnh liệt vào tánh nhẩn nại của Phát….
-“Đụ má…Nếu là anh em thì đừng cản tôi…” Nghỉa,Tín Chánh…Ba anh em mổi người một câu…Khiến Phát như hỏa diệm sơn bùng nổ…Hơi men đã làm hắn mất lý trí…Nhìn thấy ‘tình địch’ đang đi vào phòng vệ sinh…Hắn hùng hổ đứng lên…muốn vào trong đập một trận…Tới đâu thì tới…
Ngay lúc nầy…

‘Đùng..Đùng..Đùng…Đùng’…Bốn tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên….

‘Bịch’..Kari ngả xuống… Khẩu súng trên tay văng lên sàn nhà…Hai mắt hắn trợn trừng…Người hắn trúng 4 phát đạn…phát ngay cổ khiến máu tuôn ra ào ạt..Phát ngay tim khiến hắn chết trong tích tắc…Hai phát còn lại trên bụng…Trên sàn nhà máu nhuộm đỏ…Gả không có cơ hội bóp cò…

Nguyên nhân là Đức vừa tiến gần vừa quan sát …lúc Kỉi quay người…Hắn nhoáng thấy khẩu súng…nên không chần chờ bóp cò….Khoảng cách 3 thước là nghề của chàng…Đức chỉ muốn một phát ngay đầu nhưng phát đạn lệch xuống cổ…đành phải bồi thêm 3 phát cho chắc ăn…

-“Á..Á..Á…Á..Á..Á…Á..Á..Á…” Sau vài giây sửng sờ …Vài người gần đo bắt đầu phản ứng.. kinh hoảng.. bắt đầu hoãng loạn… la hét… Mọi người chạy ùa ra cửa…
‘Đùng..Đùng…Đùng’…Ngồi xuống..Tất cả ngồi xuống…Đức bắn thêm ba phát chỉ thiên lên trần nhà..hét lớn..Kêu mọi người ngồi xuống…Tầm mắt không ngừng quan sát khắp nơi…Đề phòng đồng bọn nếu có của tên vừa mới ngả…Đang hoảng loạn…Nghe ba tiếng nổ…đám người đang hoảng loạn quíu giò…Sợ trúng đạn..Ngồi xuống…
-“Hắn…Hắn…” Thái Điệp,Thanh Tình được Ngọc Lan,Phương Linh kéo ngồi sát xuống đất ngay từ tiếng nổ đầu tiên…Bốn người hoãng sợ không ít…Thấy hắn cầm súng bắn chết người…Thanh Tình miệnh há hốc…hai mắt mở lớn…Không thể tin được người nầy cách đây mấy phút đã đấu khẩu với nàng..Bây giờ như là người khác vậy…Ba anh em Nghỉa ,Trung Tín như trời trồng..vẻ mặt kinh khủng như là vừa gặp ma…Tệ nhất là Phát…Hắn định theo Đức vào trong phòng vệ sinh nện một trận cho hả giận…Nghỉ tới lúc mình ra tay đánh …Phát lạnh người…cãm nhận một giòng nước ấm tuôn ra làm ướt quần…Hắn hoàn toàn tỉnh rượu…

Nhìn quanh..biết không còn gì khả nghi…Đức đến bên xác tên sát thủ đưa tay lục soát…Trên người gả chẳng có giấy tờ tùy thân…Ngoài một tấm hình trong túi áo…là hình của hắn…

Mặt Đức âm trầm…Đây là vấn đề vô cùng nghiêm trọng…Nhiều câu hỏi đang hình thành trong đầu…Lẻ ra tên sát thủ nầy đang bị nhốt…Bây giờ có mặt tại đây…muốn giết mình…La Định Quốc không thể nào thả tên nầy ra…Vậy là ai? Trên đoạn đường đi đến đây không hề có dấu hiệu bị theo dỏi..Sau khi vào đây khoảng nửa giờ sau tên nầy mới xuất hiện…Như vậy có nghỉa là có người báo hành tung của mình…Và người nầy…nhất định đã có mặt tại đây…Có thể bây giờ đã chuồn rồi…Hừ…tao có cách sẻ moi ra chú mầy mà hắc hắc..Chạy không thoát đâu con ạ..:Đức rủa thầm trong bụng…Hắn lấy di động gọi Mai Thảo…Đã đến lúc nàng xuất hiện rồi…Hắn không phải không tin tưởng La Định Quốc…Nhưng về khả năng phá án…Người của Nancy bà xả đều là nhân tài xuất sắc…
Từ lúc xuống Cao Lảnh nhận chức …Tối nào Mai Thảo và Xuân Mai cũng chuyện trò qua mạng với đám chị em ở Cần Thơ …Trước là biết rỏ tình hình sau là giải buồn…Ở Biệt thự..náo nhiệt quen rồi….ở đây vắng lặng..Có chút không quen…Vừa thoát ra khỏi mạng FB…Đúng lúc hắn gọi tới…Nhìn màn hình…Mai Thảo nửa mừng nửa ngạc nhiên…
-A lô…Có chuyện à?
-“Ừm..Là như vầy…” Đức tóm tắt gọn gàng câu chuyện…Hắn cần nàng đến thu dọn và điều tra…
-“Em biết rồi…Sẻ đến ngay…” Giọng Mai Thảo ngưng trọng…Cũng mai là hắn không có gì…Nàng nhanh chóng vừa thay đồ vừa gọi cho Xuân Mai…Nói nàng báo cho Nancy… Tránh được lần nầy..chưa chắc tránh được lần sau…Cần truy tìm ra kẻ chủ mưu…

Hiên trường không còn hổn loạn…Có một số ít đã ra về…Đại đa số ở lại…Bản tính của người Việt rất hiêu kỳ và thích coi náo nhiệt…Tối nay sôi nổi như vậy..Lẻ nào chịu bỏ qua…Hai xe CA nhanh chóng đã đến hiện trường…Có lẻ đã được ai đó thông báo…Sỉ quan dẩn đầu là một Trung úy nử…Nhan sắc cũng khá mặn mòi…Thấy hắn đứng gần xác chết đầy máu…nét mặt bình tỉnh…Nàng có chút kinh hãi…Không biết hắn là thần thánh phương nào…Nhưng chắc chắn không phải là thành phần Xả hội đen bất hảo….Có tên xả hội đen du đãng nào bắn chết người mà còn đứng ì ra đó chứ…
Nàng thận trọng tiến gần hắn…hỏi..
-Chào anh…Tôi là Trung úy Đan Thùy..thuộc Phòng Cảnh Sát Truy nả tội phạm…Người nầy là anh ..bắn à…
-“Ừm…Tự vệ chính đáng…Cô nhìn đi..Cây súng của hắn đằng kia..” Đức đưa tay chỉ khẩu súng của tên sát thủ nằm cách xác hắn không xa…
-“Phiền anh trình giấy tờ tùy thân” Thùy nghiêm giọng ..làm theo thủ tục…Nàng muốn biết hắn là ai…Sao lại có súng…Vừa dứt lời di động reo lên…Nàng bắt máy…Chưa kịp nói ‘A lô’….Không biết người bên kia nói gì…Nét mặt Đan Thùy binh tỉnh trở lại…cúp máy…nhìn hắn hỏi.
-Anh là Trần Đức?
-“Ừm…đây là giấy tờ…Nhưng hình trong nầy không được đẹp trai như bên ngoài…” Đức đưa giấy tờ ra…Nét mặt nghiêm túc nhưng lời nói thì tiếu lâm…
-“Không cần nửa…Thủ trưởng vừa gọi…Có căn dặn Xem anh có gì cần hổ trợ không?” Đan Thùy nét mặt có chút ửng hồng…
Đức gật đầu…Tâm cơ chợt linh động…Hắn chỉ tay về nhóm người của ba anh em Nghỉa nói.
-À..Thì ra lảnh đạo trực tiếp cô là Đại Tá Mai Thảo…Vậy thì tốt quá..Phiền cô và các đồng chí lấy họ tên,số di động của tất cả những người nầy…
-“Được ..” Đan Thùy gật đầu…phân phối đồng đội làm nhiệm vụ…
-“Vậy là ý gì…Tôi là Bác Sỉ Giám đốc Bệnh viện…đây là Phó Chủ Tịch Thành phố…Vị Trung úy nầy ..Chúng tôi muốn nói chuyện với thượng cấp của cô..” Đang suy nghỉ…Đức nghe tiếng Nghỉa rống lên…có vẻ bất mản và giận dử như là bị xúc phạm…Khiến Đan Thùy có chút bối rối…
-“Chuyện gì?Giám đốc bệnh viện,Phó Chủ Tịch Thành phố lớn lắm sao? Bây giờ là mời các người hợp tác giúp việc điều tra chứ không nói các người có tội…Các người lớn tiếng cái gì?” Đức quát….
-“Trần Đức…anh muốn trả thù riêng phải không? Tuy mấy người bạn của tôi lúc nãy có chút quá đáng nhưng anh làm vậy là không đúng..” Thanh Tình oán giận…
-“Cô biết người nầy là ai không? Hắn là sát thủ…là giết mướn đó…Cô biết hắn muốn giết ai không?Là tôi đó…” Đức quát…Tay chỉ xác chết tên sát thủ…Nghe hắn nói với vẻ mặt nổi giận…Thanh Tình mặt nhợt nhạt…
-Tại sao hắn biết tôi đến đây? Cô là người đề nghị chổ nầy…Vậy tôi nên nghi ngờ cô mới phải…Đúng không?Dùng đầu óc suy nghỉ một chút đi…Nhưng tôi không nghi ngờ cô…Vì cô không có động lực để làm vậy…Chỉ còn giả thuyết là …Có khi nào cô vô tình tiết lộ hành tung của tôi với họ hay không…Đó là điều tôi muốn biết…Nếu không..Lần tới biết đâu… người nằm kia là tôi thì sao? Hiểu chưa?đồ ngốc..Mau tránh ra…
Hắn hét…Thanh Tình thộn mặt ra…Hắn nói quá hợp lý…Chính nàng đề nghị đến đây…Nàng đang suy nghỉ cố nhớ lại…có khi nào mình vô tinh… Ngay lúc nầy…Thêm một đội CA chừng 6 người bước vào…Đi đầu là Mai Thảo…Nghe hắn nói không sao thì nghe vậy nhưng khi thấy hắn nguyên vẹn mới yên lòng…
-“Trung Úy Nguyển Đan Thùy xin chào Thủ trưởng…” Đan Thùy vừa thấy Mai Thảo…đứng nghiêm trang chào…Mai Thảo chỉ gật đầu…vô cùng có tác phong của lảnh đạo…
-“Vị Đại tá nầy..Tôi là Phó Chủ Tich Thành Phố…Nguyển Trung Tín…Tôi muốn khiếu nại tác phong người nầy..” Hắn đưa tay chỉ Đức…
-“ Chủ tịch Tín phải không?Có chuyện gì bất mản muốn khiếu nại…nói đi…Tôi nghe…” Mai Thảo phát tay…không nhìn Tín nửa con mắt… tiến đến cạnh xác chết quan sát…Khiến hắn có chút chột dạ…Nhưng phóng lao thì phải theo lao…hắn chỉ Đức…dõng dạc nói…
-Người nầy muốn lấy tư làm công …chụp mủ để báo tư thù…
-“Thật có chuyện nầy à?” Không nghỉ có người ‘cáo trạng ‘ Đức với mình…Mai Thảo thầm cười..híp mắt nhìn Đức hỏi…
-“Aiz…Trên đời nầy thật khó làm người tốt…nói lý lẻ rồi mà vẩn không nghe..Vậy thì phải làm người xấu rồi…” Đức cười…tiến về nơi Tín đứng..Gả chột dạ nhưng tin tưởng Đức sẻ không dám đụng một cọng long của mình…ai dè…

’Bốp’…một cái tát vang dội ngay mặt…hai mắt Tín nổ đom đóm…Toàn trường sửng sờ…
-Cái tát nầy là để dạy dổ.người biết luật phạm luật…Cái tội trắng trợn vu oan cán bộ …tôi muốn anh hợp tác giúp đở điều tra…anh nói tôi muốn báo tư thù…Bí Thư Điệp…Đại Tá Thảo…Vì cái tát nầy…Tôi tình nguyện làm kiểm điểm với lảnh đạo…Nhưng ông Phật còn phải mổi giận với loại người nầy…
‘Bốp’…Tín còn đang bàng hoàng…Lại ăn thêm một cái tát nửa…
-Một cái tát cũng kiểm điểm..hai cái tát cũng là kiểm điểm…Vậy thì hai cái cho cân xứng…Trái phải đề huề…
-“Thật là quá đáng..hắn..hắn..” Thấy em mình bị ăn hai tát tai… Nghỉa tưc giần..Sợ hãi…lắp bắp…
-“Chủ Tịch huyện Đức..Anh không được manh động…” Thái Điệp bấm bụng cười…ngoài mặt ‘bất mản’ phê bình…
-“À..cái vụ nầy…Phó Chủ tịch Tín Ngày mai anh nên phản ảnh với tổ hình sự…Còn bây giờ Tổ trọng án có việc cần làm…Trung úy ,,Cô lây tên tuổi,số di động của tất cả những người nầy cho tôi…Ai không hợp tác…lập tức mang về Sở…Rỏ chưa?” Mai Thảo dỏng dạc ra lênh…
-“Dạ rỏ..Thủ trưởng…” Trung úy Đan Thùy nghiêm túc đáp…Đồng thời phân phối thuộc hạ chấp hành chỉ thị….
Bây giờ ba anh em Nghỉa ,Trung,Tín mới biết ‘ im lặng là vàng…’ quân tử báo thù 10 năm chưa muộn…Phát cũng muốn đem thân phận con của Trưởng Ban tuyên giáo ra…Nhưng rồi lại thôi…Được nể mặt thì tốt..Trái lại sẻ vô cùng mất mặt…Xem tinh hình..khả năng nầy lớn lắm…
Mai Thảo tiến gần đến xác của tên sát thủ..Chăm chú quan sát…Đức ngồi xuống cạnh nàng…đưa ra tấm hình lấy được lúc nảy…
-“Tên nầy lẻ ra đang bị giam…Sao lại chạy ra được ngoài nầy…” Đức một lần nửa nói cho Mai Thảo biết về tình hình…
-“Trung úy Đan Thùy…Chuyện ở đây tất cả giao cho cô…Tôi cần bản báo cáo sáng sớm mai…” Mai Thảo suy nghỉ một chút rồi nhanh chóng quyết định ngay bây giờ đi xuống trại giam tìm hiẻu sự việc…
-“Dạ Thủ trưởng…” Đan Thùy chỉ thị cho thuộc hạ thu dọn hiện trường..Chỉ trong chốc lát..Xác của tên sát thủ được mang đi…Mọi người hiếu kỳ thấy đã hết chuyện..Lần lượt giải tán… Phát…Anh em Nghỉa cùng đám bạn COCC…Sau khi để lại tên tuổi,số di động …mặt phẩn nộ ra về
-“Bây giờ anh đưa mấy người bạn về…Chiều mai anh tới chổ em ” Nhìn đồng hồ thấy cũng gần nửa đêm..Đức nói nhỏ với Mai Thảo…
-“Ừm vậy…Mai gặp….” Mai Thảo gật đầu…ra xe dẩn đội trực chỉ trại giam…Đêm nay nàng có rất nhiều chuyện để làm…

-“Tôi đưa cô đến..tất nhiên có bổn phận đưa cô về…Nhưng nếu cô không muốn..Tôi cũng không miển cưởng…” Mọi việc đã xong…Bây giờ cũng đã khuya..Thấy vẻ mặt của Thanh Tình hình như còn uất ức…Đức không nóng không lạnh nói…
-“Chị em không phải là ý nầy…” Phương Linh phân bua giùm chị mình…Chứng kiến chuyện nầy từ đầu đến cuối…Nói cho cùng…Nàng thấy chị mình cũng khó mà phủi trách nhiệm …
-“Thì anh cũng phải cho tôi thời gian suy nghỉ đã nói với ai chứ…” Thanh Tình ủy khuất …
-“Thôi bỏ đi…Sớm muộn gì tôi cũng điều tra ra…” Đức phát tay…
-“Anh”…Thanh Tình tức giận..bị oan ức…nước mắt trào ra…
-“Anh thiệt là…” Ngọc Lan lườm trách…Phương Linh quắc mắt …Thái Điệp ra dấu biểu hắn ‘im’…
Trải qua một phen hú hồn…Ai cũng hoãng sợ…Buổi tối đang vui vẻ bổng trở nên mất hứng…Đức đưa hai chị em Thanh Tình,Phương Linh về trước tiên…Kế đó đưa Thái Điệp tới trước cửa…Đợi nàng vào nhà mới cho xe chạy …Trên xe chỉ còn Ngọc Lan…Nàng và hắn ở cùng khách sạn S.M…
-“Em..không sao chứ?Xin lổi nha…Chỉ là bất ngờ và trong trường hợp bất khả kháng..” Thấy Ngọc Lan làm thinh…nghỉ nàng không vui…Đức ái náy… phân bua…
-Không có gì…
-“Lúc trưa..em nói có người muốn cua em…Có phải là Bác Sỉ Nghỉa đó?” Chợt nhớ hồi trưa nầy nàng nói… Có người muốn cua …Ngần ngừ một chút ..Đức hỏi…
-“Ừm….Em có cãm giác nầy…Cũng chưa chắc…Chọc anh chơi thôi..Coi anh có khẩn trương vì em không”…Ngọc Lan nhoẻn miệng cười…
-Nếu là phải thì cũng hợp lý…Em là Bác Sỉ…anh ta là Bác Sỉ…Hai người xứng đôi mà…Em suy nghỉ chút đi…Sau nầy khỏi phải hối hận…
-“Bây giờ là thế kỷ 21…Sao..anh lạc hậu vậy…” Ngọc Lan tức giận…mắng…hai mắt đỏ lên…nước mắt dâng trào…Nàng hối hận vì câu nói đùa của mình mà hắn bị ám ảnh… Nàng không cần gì hết…Nàng chỉ biết….Khi ở chung với hắn,nàng rất vui vẻ….Nếu nàng cân nhắc ..thì không vào đây làm gì…
-“ha ha…Không cần phải phản ứng mạnh như vậy…Tuy anh không ưa hắn …nhưng đó là sự thật…anh chỉ muốn nói thật cho em biết để em cân nhắc thôi…” Thấy hai mắt nàng đỏ…Đức giả lả…
-“Em không ưa hắn….Vậy được chưa…Mai này cấm anh không được nói như vậy nửa..” Ngọc Lan trừng mắt…
-“Hi hi..Được được…..Tối nay anh ngủ phòng em nha…” Nghe nàng nói..Đức nghe quá mát ruột…cười khoái chí…Bàn chuyện khác…Dưới ánh sắng mờ mờ trong xe…Nàng đẹp nảo nùng…Còn chuyện gì đáng bàn…Cũng đã đến lúc bồi dưởng thêm cho nàng ‘Bắc cụ chân kinh’ rồi…
-“Anh đừng có hòng…Ngủ một mình đi..”Ngọc Lan vẩn còn oán giận…muốn trừng trị..không cho hắn đụng đến …Ít ra là đêm nay….để hắn chừa…cái tội nói lung tung…
-Wow… Để anh ngủ một mình…em nở lòng sao?Hi hi…Vừa nói vừa đưa tay sờ đùi..mơn trớn..
-“Bỏ tay ra…Hôm nay không được đụng tới em…Cho anh chừa cái tội nói bậy nói bạ…” Ngọc Lan’ hất’ tay hắn ra…
-“Được…Được…Không đụng tới em…ừm ..trong phòng anh..máy nước nóng hình như có vấn đề…không nóng chút nào…Lát nửa anh lên phòng em tắm nhờ nha…Em không để anh phải tắm nước lạnh chứ hả…Ban đêm nước lạnh lắm à….”Đức nghiêm túc nói….
-“Lưu manh”…Ngọc Lan bấm bụng nhịn cười ‘mắng’…Hắn làm như nàng ngu lắm vậy…
-Hi hi…Cái gì lưu manh chứ…í a.hi hi..em cười rồi..Hai đứa mình tắm chung nha..anh chà lưng cho em…Hi hi…
Nói không cho hắn đụng tới…Đàn bà nghỉ một đàng làm một nẻo mà…Hai người ở chung một khách sạn…Nếu hắn ngoan ngoản nghe lời để nàng ngủ chèo queo một mình thì ngày mai ‘đại họa lâm đầu’…Vì vậy..Với kinh nghiệm tràn trề…Hắn bắt cái thang để nàng leo xuống cho đở quê…
-“Mai mốt tránh gặp tên Bác sỉ đó OK..Mắt hắn nhìn em..anh thấy hắn muốn ăn tươi nuốt sống em vậy…” Để nàng ngồi trong lòng mình…Hai tay vừa bóp vú…vừa mơn trớn nụ hồng…Lưởi hắn liếm sau gáy khiến nàng nhộn nhạo…Miệng rù rì bên tai nàng
-“Sao hả…ghen à..Hi hi..” Ngọc Lan cãm thấy ngọt ngào…sung sướng..Hắn ghen rồi…
-Ừm..ghen đó…Rồi sao chứ…Em là bạn gái anh mà…Đâu có ai thấy người ta chảy nước miếng khi nhìn bạn gái mình mà không bực mình…
-“Ghen cái gì chứ..ai chú ý tới hắn…Em nói rồi..em không ưa hắn…” Miệng nói..Tay nàng vòng ra sau tìm cái vật đang chỉa vào mông nàng…’Ngắt’
-Hi hi…Vậy thì tốt…Thôi..không nói nửa…Hắn ẩm Ngọc Lan đi vào phòng..đặt nàng lên giường…cúi đầu xuống áp miệng vào giửa hai đùi nàng mút nhè nhẹ…Miệng mút liếm..Hai tay bóp vú..se se đầu ti…Nàng gát hai chân lên vai hắn..Tay ghì mạnh đầu tóc …kéo sát thêm vào…

Lấy hai ngón tay banh khe thịt… đưa lưởi vào sâu hơn…ngoái ngang ngoái dọc…Ngoc Lan chết điếng..nước trong người tuông trào….Người nàng mềm nhủn ra …Miệng bú….lưởi liếm… dần dần Đức di chuyển thân hình …quay ngược đầu…Rà đầu cặc tim tím bóng lưởng ngay miệng đụng vành môi nàng án nhẹ …Nhớ kinh nghiệm lần trước… Nàng hé miệng…để hắn đút vào…Chưa quen lắm nhưng so với lần trước..đã tiến bộ nhiều lắm rồi…

Hắn đút cặc vào miệng nàng…Con cặc to chà bá lọt vào vùng không gian ám áp ẩm ướt …Cãm giác thật dể chịu…Hắn nhích mông…cặc hắn ra vào cái miệng xinh xinh của nàng…Tay nàng vuốt ve bìu dái …Cứ thế…cả hai bú mút lẩn nhau…thay đổi tư thế không biết bao nhiêu lần…Có những lúc nàng nhìn mình trong gương với tư thế vô cùng xâu hổ …Không nghỉ đó chính là mình…Nhưng nàng rất thích…

… Ngọc Lan không muốn đâu…ngượng lắm… nhưng hắn cứ cù nhầy…Cuối cùng cũng chìu hắn… Nàng xấu hổ…để hắn dìu dắt…đứng trước gương..hai tay chống lên bàn người khum xuống…Hai chân dang rộng ra…Mông đưa về phía sau…Hắn chỉ sao nàng làm vậy…Hai má nàng đỏ rực…
Hắn cầm cặc…rà cửa động..đút vào …Khum người..hai tay nắm hai bầu vú nàng làm điểm tựa…nắc… Vừa nắc vừa bóp….Lúc đầu…nắc rất nhẹ nhàng Rồi thi tăng tốc độ…Cứ thế khi nhanh khi chậm…Khi nhẹ nhàng khi hùng hổ… Hắn cứ như thế mà làm …Không biết thời gian bao lâu …Hai chân nàng mỏi nhừ…đứng không muốn vửng…Hắn vẩn hùng hục..càng lúc càng hăng…Không có dấu hiệu …ngừng…
-“Sao…lâu vậy..em mệt rồi..anh muốn giết người à? “ Ngọc Lan nủng nịu…
-Hi hi..Sắp xong rồi…Năm phút nửa…
Nghe nói 5 phút…Nàng hăng hái phối hợp…hắn đẩy tới…nàng đẩy ngược lại…Nhưng đã nhiều lần ‘ 5 phút’…vẩn cứ như vậy…Đến một lúc nào đó… nàng úp mặt xuống giường…chõng mông cao lên…Kệ hắn đi…
Giửa đêm khuya…Trong phòng vang lên tiếng ‘bành bạch’ của hai bộ phận sinh dục chạm vào nhau…Đôi khi có tiếng cót két của chiếc giường …tiếng thở hổn hển..Tiếng cười rúc rít…Mãi đến 4 giờ sáng mới im …

*
* *

Đối với Ban Tổ chức Cán bộ Tỉnh ủy…Lể nhậm chức của một Chủ Tịch huyện chỉ cần sự hiện diện Phó Trưởng Ban là đủ. Nhưng lần nầy Trưởng Ban Tổ chức Trương Thúy Hằng muốn đích thân ‘xuất mả’…Đủ biết bà rất coi trọng việc nầy…Thứ nhất là vì hiếu kỳ….muốn xem hắn ra sao khiến Phương Linh vì hắn mà cắt đứt quan hệ với Phát…Thứ hai là hắn được nguyên Chủ Tịch nước Lý Hoàng Chương và Tổng Bí Thư đề bạt…Cho nên không thể xem nhẹ được…Hơn nửa..Chuyện náo động đêm qua…mới sáng sớm đã truyền khắp Cao Lảnh nói riêng…Đồng Tháp nói Chung..Một tội phạm nguy hiểm vượt ngục…bị Chủ Tịch huyện sắp nhận chức nầy..bắn chết…Thúy Hằng nghe mà kinh hải..Lòng hiếu kỳ tăng lên…Còn nửa…Dám đánh Phó Chủ tịch Thành phố hai bạt tay…Aiz..Chuyện nầy lớn rồi đây…Không biết mụ Chánh văn phòng Diệp có nuốt nổi cục tức nầy hay không..Lúc đầu nghe chuyện..Hằng thấy tên trẻ nầy sao lại hồ đồ vậy…Nhưng khi nghe Phương Linh tường trình sự việc…Bà nghỉ hắn không hồ đồ chút nào…Rỏ ràng là nắm mười phần lý lẻ…là ‘hồ đồ có tinh toán’…

Thật ra Hằng muốn gặp hắn là có lý do thầm kín khác…Tuần trước bà nhận được điện của người bạn thân…Khiến bà sửng sờ…hiếu kỳ…

8 giờ sáng đúng,…Đức áo sơ mi trắng,com lê đen…cà vạt vàng sậm..sọc đen…Nhìn như tài tử xứ Hàn…đến trình diện Ban Tổ chức Cán bộ Tỉnh … Khiến nhiều công chức kinh hãi…Mấy ngày trước có nghe đồn Chủ tịch huyện Lấp Vò trẻ nhưng không ngờ trẻ và đẹp trai như vậy…Và từ kinh hải chuyển sang ái mộ…Kính phục…Pha lẩn sợ hải…Chỉ tại bởi có người xù xì về chuyện ‘kinh khủng’ khó tin đêm qua…Trong phút chốc..Hình ảnh của vị Chủ tịch huyện trẻ tuổi bổng cao vời vợi…Anh không phục à?Anh có làm được không?Tên sát thủ quốc tế cực kỳ nguy hiểm…vượt ngục ra ngoài bị người nầy bắn chết tươi đấy…Còn nửa…anh dám tát vào mặt của Phó Chủ Tịch Thành phố không? Hai cái tát đấy…

Một đồn 10..10 đồn 100…Chỉ một đêm..Hắn là nhân vật trong ‘huyền thoại’…
-“Anh ngồi chờ…Trưởng ban Hằng sẻ ra ngay..”
Thư Ký Hồng Nhung của Trưởng ban Hằng cũng là một trong những ‘Fan’ mới của Chủ Tịch huyện Đức…e ấp nhìn hắn…nói..má nàng đỏ hây hây…mời hắn ngồi…pha ly cà phê mang tới…Hôm trước Trưởng Ban Hằng đã dặn dò kỷ..Phải tiếp đón cho tốt….Dỉ nhiên rồi…Là bổn phận của Thư ký mà..Nhưng đối với nhân vật phong vân nầy…Nhung đặc biệt hơn rất nhiều…Nàng thầm than…Phải chi ông xả nàng oai phong như vậy thì tốt biết mấy…Aiz…Tâm lý mà…Mỷ nử lúc nào cũng yêu thích cường giả …
-“Ừm..Được..Cám ơn..” Đưc nghiêng mình..Lịch sự nói cám ơn…Mắt nghiêm trang rất quy củ…Được chừng 5 phút..Cánh cửa phòng mở ra…Trưởng Ban Hằng thướt tha trong bộ áo dài truyền thống bước ra..nhìn hắn…nhoẻn miệng cười….
-“Chủ Tịch Đức…Xin Chào…” Hằng đưa tay ra…
-“…Trưởng Ban Hằng…Xin chào…Trưởng ban cứ gọi tên tôi là được rồi..Hai tiếng ‘Chủ Tịch’ khiến tôi cãm thấy mình già đi nhiều” Đức lém lỉnh đáp lời…Theo thói quen thầm quan sát vị Trưởng Ban Tổ chức Tỉnh ủy nầy…Không kém Chủ Tịch Vân và Phó Chủ Tịch Thảo của Cần Thơ a…
-“Ha ha…Mời vào…Chúng ta nói chuyện…mười phút sau khởi hành…Từ đây đến Huyện khoảng 30 phút…Ừm.. Nhung ..Lấy nước cho Chủ Tịch Đức” …Hằng nói xong quay người đi vào … thầm khen ngợi “ Lịch sự,cao ráo đẹp trai….Thảo nào Phương Linh say đắm…
-“Dạ … Trưởng Ban…” Hồng Nhung định mang ly cà phê của Đức vào nhưng hắn đã nhanh nhẹn tự mình cầm lên…Nhoẻn miệng cười…
-“Để tôi ”…Rồi bước theo Hằng vào văn phòng …
-“Mời cậu ngồi…Ừm…Thanh Tình..Phương Linh là con gái tôi đó…Chồng tôi là Chủ Tịch Trương Hạo Nam…Cậu biết chứ” Trưởng Ban Hằng nhoẻn miệng cười thân thiết tự giới thiệu…
-“Dạ…Cháu biết….Nhưng cứ nghỉ Dì, Phương Linh,Thanh Tình là ba chị em…” Theo bản tánh dê..thấy đàn bà đẹp là mở miệng nịnh đầm…Đức mĩm cười nói …Quả thật Thúy Hằng tuy có hai con gái đã lớn nhưng rất còn ngon cơm…Đúng là ‘gu’ của mình nên trong đầu ý nghỉ có chút bậy bạ…
-“Hi hi…Cậu thật là biết ăn nói..Làm cho người khác vui…Ừm..Còn nửa…Bí Thư Lâm Tuyết Nga của Lấp Vò và tôi là hai chị em bạn dâu…Ha ha..Hôm qua tôi có người bạn thân gởi gấm cậu…Cậu có biết là ai không?”Hằng cười bí hiểm…Không biết mình có vội vả quá hay không…Nhưng con Diểm không gạt mình đâu…Nghỉ vậy nên đi bước đầu tiên để thăm dò…
-“Bạn thân của Trưởng ban Hằng gơi gấm mình? Là ai vậy?”Đức sửng sốt…
-“Hi hi…Không ngờ phải không?Chủ Tịch Diểm và tôi là bạn thân…Chúng tôi cùng lớp..Cùng khóa của Đại Học Cần Thơ năm 90…” Thúy Hằng nói câu nầy…mặt có nét hồng…Đức vở lẻ ra…Thì ra là bạn của Chủ Tịch Diểm…Như vậy…như vậy…Đức thật không dám nghỉ …Chẳng lẻ…Có thể lắm chứ…Trưởng ban Hằng là người ‘đồng đạo’…
-“Ha ha….Thì ra là vậy…Mai nầy phải nhờ Dì chiếu cố một chút mới được…” Đức ‘bắt quàng’ làm thân gọi ‘Dì’…Nếu Trưởng ban Hằng thật sự là người đồng đạo thì quá tốt…Hắn có ‘gu’ thích chơi mấy người phụ nử như vầy…
-“Cậu cần người chiếu cố sao?Mới đến đã quậy rồi…Đêm qua thật sự đã xãy ra chuyện gì? Có thể nói một chút không?” Hằng thân thiết hỏi…Với cái lý lịch của hắn…Chuyện đêm qua hắn không cần bà hổ trợ nhưng nếu có thể biết cặn kẻ…Khi cần cũng có thể nói vài câu bênh vực …không phải là chuyện xấu…
-“Trưởng ban Hằng…Chuyện dài lắm…Dăm ba câu không nói hết được…Nếu có dịp tôi sẻ thưa với Dì…” Đức lể phép đáp…Trong đầu suy nghỉ thâm ý của Hằng…
-“Vậy để khi khác…Nhưng tôi muốn cho cậu biết cậu là bạn của Chủ Tịch Diểm thì cũng là bạn của tôi…Mai này nếu có gì khó khăn..Cứ đến gặp tôi..Không cần phải ngại…” Hằng thân thiết nói..hắn hiểu sao thì hiểu…Do dự đôi chút…Hằng nói thêm..
-Ừm…Chủ Tịch Diểm nhờ tôi chuyển lời… Hai tuần nửa bà ta và Bí Thư Lệ đến Đồng Tháp chơi… Thôi đến giờ rồi..Chúng ta đi…
-“Dạ được” Đức quy củ…vô cùng thận trọng…Đi sau Hằng nửa bước…Hai người tiến ra cửa…Hắn nhìn ra Trưởng ban Hằng mười phần hết chín là ‘người đồng đạo’ với Chủ Tịch Diểm cũng như Bí Thư Ngọc Lệ…Nhưng khi chưa liên lạc được với Diểm …Quan hệ giửa hắn và Chủ tịch Diểm cũng như với Bí Thư Lệ phải tuyệt đối giử bí mật… Tuyệt đối không thể khinh xuất được Không thể vì một vài lời bóng gió của Trưởng ban Hằng mà để lộ…
Hắng âm thầm tán thưởng sự kín đáo thận trọng của hắn…Nàng thừa biết hắn hiểu…nhưng hắn không bộp chộp..Trái lại rất bình tỉnh thản nhiên..Đúng như lời con Diểm nói…Người thanh niên nầy rất kín đáo…Hằng có phần vui..có phần xấu hổ…Hắn là bạn trai của Phương Linh..Sao mình lại có những tư tưởng dâm loạn như vậy chứ…Hằng thở dài…Những thèm muốn thầm kín tích tụ khiến bà rất khó chịu…nhưng ở cái địa vị Trưởng Ban Tổ chức….Bà phải tuyệt đối thận trọng khi tìm một bạn tình…Vì vậy… Gần đây Hằng thường xuyên liên lạc với Diểm vì biết người bạn nầy của mình rất phóng túng…để rồi kinh hãi khi khám phá người bạn trai của con gái mình…Về chuyện đó…vô cùng khủng khiếp …Hằng nghe nói đã động lòng không ít và cũng rất phân vân…cãm thấy tội lổi ..Hắn là bạn trai của con gái mình mà…
-“Trưởng ban Hằng…Thật là đúng lúc…Ha ha..Vị nầy chắc là Chủ Tịch huyện Lấp Vò phải không?Xin Chào..” Hai người vừa bước ra khỏi cửa..Đức thấy hai thiếu phụ ‘bá cháy’ …Tươi cười nhìn hắn…
-“Để tôi giới thiệu…Đây là Phó Chủ Tịch Thái Vân Cơ…và Thư ký Quỳnh Trang…”Hằng mĩm cười giới thiệu…
Trước là Trưởng ban Tổ chức Trương Thúy Hằng..Sau là Phó Chủ Tịch Tỉnh Thái Vân Cơ..Thái độ của cả hai đối với một Chủ Tịch Huyện khiến Thư Ký Quỳnh Trang cũng như Hồng Nhung mở rộng tầm mắt… Thầm nghỉ mai nầy nhất định phải tìm cách thân cận mới được…
-“Phó Chủ tịch Cơ…Chị Quỳnh Trang…xin chào…Tôi là Trần Đức…” Đức lể phép khẻ nghiêng người chào..mặt không xiểm nịnh…
-Chủ Tịch Cơ..Chị đến tìm tôi có việc sao?Thật xin lổi…Hôm nay là ngày Chủ tịch Đức chánh thức nhận chức…nên tôi đưa cậu ta đến Ủy ban nhân đân Thành phố …
-Hi hi…Tôi đến đây là có ý nầy…Chủ Tịch Đức tuổi trẻ..Được Đãng và nhà nước nghiệm túc bồi dưởng..đề bạt… Thân là Phó Chủ tịch Tỉnh….Tôi cũng nên biêu hiện sự ủng hộ với chính sách dùng tài năng trẻ của Trung ương rồi…Trưởng ban Hằng…Chị nói có đúng không?
-“Ha ha..Vậy thì còn gì bằng…Chủ tịch Đức..Cậu thật là có mặt mủi…Vậy xin mời…”Mặt ngoài Hằng vui vẻ mời..Bên trong thầm mắng ‘Hồ ly’…

Số của Đức rất có duyên với đàn bà đẹp…Nói về nhan sắc…Thái Vân Cơ và Thư Ký Quỳnh Trang cũng không thua kém Thúy Hằng và Thư Ký Hồng Nhung…Được 4 người hộ tống đến Huyện nhậm chức không chỉ là oai phong bừng bừng khí thế mà còn diểm tình biết bao…Đức ngồi băng ghế sau cùng Thúy Hằng..cạnh tài xế phía trước là Hồng Nhung…Trong xe mùi phụ nử thoáng bay vào mủi…Xe phía sau là của Thái vân Cơ cùng Thư Ký…Hai chiếc xe vừa khuất..Chánh văn phòng Diệp mặt đen như đích nồi…xuất hiện…Bà không nuốt nổi mối nhục nầy…Tát vào mặt con trai bà…Bà sẻ không để hắn yên…Nhưng là người kinh nghiệm trên quan trường..Diệp biết hắn là ‘thứ dử’ ….Cần phải thận trọng suy xét ….Néu không vạn liếp bất phục….

Chủ Tịch Huyện Lấp Vò cũng là Phó Bí Thư Huyện ủy…Là nhân vật số hai của Huyện…Lể nhận chức của Tân Chủ tịch huyện dỉ nhiên là hầu hết phải có mặt đông đủ rồi…Nói nào ngay..Ở đây Hai Phó Chủ Tịch Huyện,Chánh,Phó văn Phòng…Chủ,Phó Chủ Tịch Hội đồng nhân dân huyện..Bí Thư huyện….Người nào trẻ nhất cũng hàng ‘băm’ trở lên..Bây giờ đứng lóng ngóng chờ đợi chào đón Tân Chủ Tịch huyện còn nhỏ tuổi hơn cả con của mình ..Dĩ nhiên là không thoải mái chút nào…nếu không nói là ‘uất nghẹn’… Nhất là Thái Hửu Cơ…Miếng thịt đã nuốt được chín phần..lại bị người khác kéo trở ra…Đã vậy còn phải ‘cúi đầu’ xưng ‘thần’..mặt mủi Thái Hửu Cơ coi như bị trét cức vào mặt….Lảo làm sao vui cho được..Tuy vậy vẩn gắng gượng cười…

Hửu Cơ nghỉ kỷ rồi….Ở cái huyện nầy…Mọi ban ngành đêu là người của lảo…Cho dù một người khác giàu kinh nghiệm đến ngồi vào vị trí Chủ Tịch huyện ..Làm được sao? Chỉ là thằng bù nhìn thôi…Huống chi thằng nầy hỉ mủi còn chưa sạch…Nghỉ tới đó…Hưu Cơ đắc ý…Tối đa một tháng..ừm hai tháng thôi…Ai cũng sẻ biết nó là thằng hề…Muốn làm được việc?Phải hỏi coi tao có gật đầu không đã…Hừ…
-“Anh Cơ…Chắc anh cũng nghe chuyện đêm qua rồi chứ hả?..chà chà…là Chủ tịch huyện hay là du côn vậy?” Phó Chủ Tịch Huyện Thông nói nhỏ…Nguyển Thông là thân tín trung thành của Hửu Cơ …Trong các hội nghị…hắn nhìn mặt Cơ mà ‘làm việc’
-“Aiz…Không nên nói như vậy…Tuổi trẻ máu nóng chút thôi mà…Anh thiệt là..Phải biết tôn trọng lảnh đạo…Có nghe chưa?” Hửu Cơ nghe rất khoái lổ tai…Nhưng ngoài mặt thì ‘giáo huấn’…
-“Ha ha..Phải phải…Nhưng mà nói thiệt nha…Anh Cơ ..Anh thiệt chịu được sao?Tui thấy bất bình cho anh…Không biết trên nghỉ sao nửa…Aiz…” Thông lắc đầu ra vẻ ngao ngán…
-“Chuyện gi chứ…Chờ coi đi…Lưu Bang và Hạng Vủ…Cuối cùng ai thắng hả?Hắc hắc hắc…Cơ bỉu môi..khinh thường…
-“Hắc hắc..Tui nói với bà xả tui rồi..Anh Cơ đâu có thể nào không có hậu chiêu chứ..Nà…Chiều nay tới nhà làm vài ly nha..Tui dặn bà xả rồi…Làm con gà xé phai..tui với anh lai rai..” Thông nịnh nọt…
-“Ừm…Để coi..Không hứa chắc…” Hửu Cơ làm bộ màu mè..Nghỉ tới vợ thằng Thông nầy…vú đít thuộc hàng ‘xịn’..Đã nhất là cái miệng…bú cặc quá phê…Thằng Thông ..hắc hắc..ba ly thôi..đã ngáy rồi….Vậy mà cũng nhậu với nhẹt…

Ở huyện Lấp Vò…Ai cũng biết họ Thái người đông thế mạnh…Cho dù Tân Chủ Tịch huyện có chổ dựa khủng…Nhưng ở vùng nầy..Khó mà ‘cân’ được với Thái Hửu Cơ…Trước đêm qua..ai cũng có khuynh hướng… ‘hướng’ về Phó Chủ Tịch Cơ để tỏ lòng trung…Nhưng hôm nay..Lòng người dao động không ít….Chà chà…Ngay cả Phó Chủ Tịch Thành phố…Con của Chánh văn Phòng Tỉnh mà cũng dám tát hai cái…Vậy mà không có gì…Người như vậy..không thể trêu chọc làm mích lòng đâu à…Thôi để từ từ xem tinh hình trước…Trâu bò húc nhau ruồi muổi chết…Đừng để liên lụy…
Một số người nghỉ vậy nhưng Phó Chánh văn Phòng Lý Tuyết Hoa thì không nghỉ vậy…Đây là cơ hội phải nắm chắc…Con Quyên chưa tới một năm đã là Phó Chủ Tịch huyện…Không phải là nhờ người nầy hay sao?Hoa âm thầm tinh toán…làm sao tiếp cận để lấy lòng tin của Tân Chủ tịch huyện trẻ tuổi nầy…

Lăn lộn trong quan trường bấy lâu…Bản thân cũng là dâu của Nguyên Thủ Tướng…Bí Thư Lâm Tuyết Nga làm gì không biết được ý nghỉ hiện giờ của những người nầy…Nhưng nàng không quan tâm…Nơi nào cũng có đấu đá …Miển là đừng ảnh hưởng đại cuộc là được…Nói nào ngay…Nàng cũng thấy tiếc giùm cho Thái Hửu Cơ…Nhưng trong quan trường là vậy mà…Thế thua thì phải chịu thôi…Đúng với câu…’Nhất thân nhì thế thứ ba quan hệ…Rồi mới đến thư tư là Tiền tệ’…

9 giờ 30…Ba chiếc xe tiến vào khuông viên UBND huyện Lấp Vò…Chiếc đi đầu là của Tân Bí Thư Cao Lảnh vừa nhận chức hôm qua…Nay đích thân xuống huyện Lấp Vò vào ngày hắn nhận chức..Ai cũng hiểu nàng là chổ dựa của hắn…Mặc dù hắn nói không cần thiết nhưng nàng thấy rất cần thiết…Vì hắn là người đàn ông của nàng..Có lý nào ngày hắn đi nhận chức mà nàng không đến tham dự chứ? Bên cạnh Thái Điệp là Phượng Vủ…Một Công Chức trong thị ủy …được biệt phái làm Thư ký cho Thái Điệp …Để nàng đánh giá và xem xét..Nếu thấy được..Có thể sẻ chánh thức dùng…Coi như tiến một bước lớn..Vì vậy Phương Vủ vô cùng khẩn trương…

Chiếc thứ hai là của Phó Chủ Tịch Thái Vân Cơ và Thư ký Quỳnh Trang…Chiếc thứ ba dũ hiên là chở Trửng ban Hằng,Thư ký Hồng Nhung và Chủ tịch huyện sắp nhậm chức rồi…
Xe ngừng…Hắn là người đâu tiên bước xuống xe kế đó là Thư Ký Hông Nhung và sau cùng là Trưởng ban Hằng…Hôm qua là ngày nhận chức của Bí thư Thị ủy Thái Điệp…Không ít người nhận ra nàng…Nhưng hôm nay mọi ánh mắy đổ dồn nhìn nhân vật số ‘2’ của huyện…mà ngây người ra….Nghe nói hắn trẻ…nhưng không ngờ trẻ đến như vậy…cao ráo…phong độ… đẹp trai như Tài tử xứ Hàn…
-“Hằng Trưởng ban …Vân Cơ Phó Chủ Tịch…Thái Điệp Bí Thư…Vị nầy là Tân Chủ Tịch huyện của chúng tôi rồi ha ha…hoan nghênh hoan nghênh…” Bí thư Lâm Tuyết Nga niềm nở bắt tay đón chào từng người….miệng cười như hoa…

Đi kế bên nhân vật số ‘1’ Lâm Tuyết Nga…Đức Chủ Tịch và Thái Điệp Bí Thư Thị ủy bắt tay từng người..Đối với Thái Điệp..nàng nhân cơ hội ngày nhậm chức của hắn để chào hỏi các người trong bộ máy của huyện Lấp Vò…Đối với hắn là để làm quen thuộc hạ….

Mở đầu..Bí Thư Lâm Tuyết Nga sáo rổng vài câu theo bài bản….Đại ý chào mừng Trưởng ban Thúy Hằng , Vân Cơ Phó Chủ tịch Tinh cùng Bí thư Thị ủy Thái Điệp đến chỉ đạo công tác …Kế đó là Trưởng ban Hằng..đọc thư ủy nhiệm dưới sự nhất trí của Tỉnh ủy…Điều động Đồng Chí Trần Đức là Chủ tịch Huyện Kiêm Phó Bi Thư Huyện Ủy Huyện lấp Vò…Mọi người vổ tay đôm đóp…Chân thanh hay không thì khó nói lắm..Cứ vổ tay trước rồi tinh sau…
-”Chủ Tịch Đức..xin mời phát biểu vài câu…” Lâm Tuyết Nga nhìn Đức mĩm cười mời hắn nói vài lời…Theo thủ tục lể tiết…tuy không có trong văn bản bắt buột phải làm vậy nhưng là Tân lảnh đạo…Không nói vài câu với các viên chức thuộc hạ thì..Kỳ quá…Coi không được…
-“Ừm …được”…Đức gật đầu…Đứng lên..Tiến về phía trước…Cầm micro..đằng hắng vài cái…mĩm cười….
-“Ha ha..Các vị…Tôi không biết nói nhiều…Cũng không thích nói nhiều..Chỉ thích làm nhiều..Hy vọng..Mai nầy chúng ta cùng nhau hợp tác vui vẻ…đưa huyện Lấp Vò tiến lên… Cho nên… ha ha..Chỉ nhìn việc..không nhìn người…Ha ha..Hết rồi…Chỉ có vậy thôi…

‘Bốp bốp..bốp’…Ai cũng vổ tay…Nét mặt vô cùng ‘tin tưởng ‘ và ‘tán thưởng’…Thái Hửu Cơ thầm khinh thường…”Mầy xin phép tao chưa?” Chỉ có Thái Điệp…nàng hoàn toàn tin tưởng hắn…
Đang lúc nầy… Chánh văn phòng Đoàn văn Ba đến bên Bí Thư Lâm Tuyết Nga nói nhỏ…Nàng nghe xong gật đầu…Đoàn văn Ba lui ra…Vài phút sau trở vào…Cùng với một thiếu phụ…Thái Hửu Cơ nhìn thấy hớn hở…Nhưng nghỉ có gì đó không đúng…Con Bùi Ngọc Thi nầy sao lại đến đây?

Người thiếu phụ đi vào cùng Chánh văn phòng Đoàn văn Ba ..Không ai khác hơn là Bùi Nhọc Thi…Thư ký của Tân Chủ Tịch Huyện…Hôm nay là ngày lảnh đạo nhận chức…nàng đến trinh diện…
Thông trợn mắt há mồm …dụi mắt..tưởng nhìn lầm……Nhớ trước đây…Thái Hửu Cơ vừa mắt nàng…nên gả kiếm chuyện bắt nàng đem về cho Hửu Cơ đụ…Nhưng không thành công…Bây giờ trở lại…muốn đâm đầu vào rọ? Gả còn đang mơ hồ…Bổng muốn xỉu… Khi nghe Đoàn văn Ba nói.
-Đức Chủ Tịch..Cô Bùi Ngọc Thi..nói cô là Thư Ký của cậu…
-“Ha ha..Đúng vậy…Bùi Ngọc Thi..Là Thư Ký của tôi..” Thấy Ngọc Thi trình diện đúng giờ…Đức mừng rở…nhưng ngạc nhiên không ít…nhìn trân trối…
-“Lảnh đạo..Tôi tới trình diện”..Thấy hắn nhìn mình trân trối…Ngọc Thi đắc ý…mở miệng chào…Từ bây giờ hắn là lảnh đạo của nàng…
-“Ờ..ừm…Tới rồi à..Tốt..tốt…” Trời sinh bản tánh vốn gian phu…Đức than thầm…’A di đà phật’…Tội lổi..Tội lổi…Mắc phải sai lầm rồi…

4 5 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x