Thằng Đức

Chương 294

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Sau một tiếng đồng hồ trong xe…Thanh Nhả trở nên nhu mì…giận hờn tan biến..hắn nói gì cũng gật đầu ngọai trừ cái câu ‘Đừng có nằm mơ’ …đâu lắc nguầy nguậy…khi hắn rù quến…
-“Hắc hắc…cái gì ‘đừng có nằm mơ’ chứ…đàn bà nói một đàng làm một nẻo…Nói không có nghĩa là 80 hoặc 90 phần trăm OK…hiểu quá mà…”Đức nghỉ bụng…khoái chí…Bây giờ nghỉ cách thuyết phục Đồng Giao…

Hắn đưa Thanh Nhả trở về Ủy ban..Để Chủ tịch Nhả sắp xếp mọi chuyện như đã bàn…Không quên hẹn nàng Trưa Ngày Mùng 1 Cùng với Đồng Giao đi lể chùa…rồi cùng nhau đi ăn cơm…Sau đó hắn trở lại huyện ủy… Ở Ủy ban thì giờ này chắc chắn sẻ bận rộn hơn nhiều…Nhưng ở huyện ủy rất yên tỉnh..Bên ngoài văn phòng của Bí Thư không còn ai đến báo cáo công tác…Cuối năm mà…Hôm nay 29 Tết rồi..Có chuyện gì cũng chờ sang năm mới…

Thư Ký của Đồng Giao xấp xỉ 50…Nhìn nét mặt biết ngày xưa chắc cũng một giai nhân…Tiếc là bây giờ thân hình rất mũm mĩm đồ sộ… thấy thịt nhiều hơn thấy người…thấy Chủ tịch Đức liền cười đon đã đón chào….Hắn đã mấy lần đến đây..mổi lần đều ưu tiên vượt qua những người khác…dĩ nhiên bà không thể coi nhẹ…Bà đã tìm hiểu qua…người nầy không phải là nhân vật tầm thường…Nếu có dịp thì nịnh bợ một chút.
-Chủ tịch Đức…Năm mới phát tài…Thăng quan tiến tước..Tiền vô như nước.Ha ha…
-Hoa Thư ký…Năm mới phát tài….Sức khỏe dồi dào…Vạn Sự hạnh thông….Chuyện tốt ào ào tới..ha ha
-“Ây ui…Ha Ha..Cám ơn..hy vọng được như vậy…Bí Thư đang chờ cậu…” Hoa Thư ký quay người đi đến văn phòng gỏ cửa nhè nhẹ…bên Trong có tiếng văng vẳng của Đồng Giao ‘ Vào đi ‘…
-“Chủ tịch Đức…xin mời…” Hoa mở cửa…đứng qua một bên..nhường lối…Đức bước vào…nét mặt nghiêm túc…Đồng Giao đang ngồi xem văn kiện…Ngẩn mặt nhìn lên…đầy khí thế của lảnh đạo…
-Tới rồi à…Ngồi đi….Cô Hoa..Hỏi Chủ tịch Đức uống gì..lấy cho cậu ta…Ừm..Chúng tôi có cuộc họp quan trọng …Không muốn bị quấy rầy…
-“Chai nước lọc được rồi…Cám ơn cô”…Không đợi Hoa hỏi…Đức đáp…
-“Được..có ngay…” Hoa quay người bước ra ngoài…nhanh chóng mang vào hai chai nước lọc…Để lên bàn…Mĩm cười..Quay lưng đi ra ngoài…khép cửa…
Cánh cửa vừa đóng..Hai người liền đứng lên..xáp lại ôm chầm lấy nhau…hai cặp môi dính vào nhau…
-“Ây..đau…em muốn giết người a…” Đức nhăn mặt…Sau một phút hôn say sưa… nhớ ‘tội’ tày trời…Tay nàng ngắt mạnh nơi eo hắn…
-“Cho anh bỏ cái thói dê xồm..” Đồng Giao ‘hằn hộc’…tay không ngừng hành hung…Đức ca không còn đường lựa chọn…đành phải phản pháo nhưng thay vì ngắt nhéo..hắn ôm nàng hôn khắp gương mặt đẹp….vòng xuống cổ..Tay luồn vào áo nàng sờ soạn…

Bàn tay hắn chạm lên da bụng…Đồng Giao như bị chạm trúng ‘tử huyệt’…’Công lực’ nơi bàn tay tiêu tán…’miển cưởng’ để bàn tay hắn du ngoạn trên cơ thể nàng…
-“Ừm…I miss you so much”…Thay vì nói ‘Anh nhớ em nhiều’…Đức ca khoe khoang tiếng Mẻo của mình…tuy là đồng nghĩa nhưng hắn cãm thấy ít ‘lá cãi’ hơn nhiều…Hơn nửa..phần lớn là vì ‘thời thượng’…Ngày nay đàn ông con trai biết vài trăm câu để xã giao…cua gái rất là oai đấy…Du khách đến Việt nam ngày càng nhiều….Ngộ nhở đang đi với bạn gái…người nước ngoài dùng tiếng Mẻo hỏi đường hay gì gì đó mà mặt bư ra thì thật là hổ thẹn…

Đồng Giao chẳng cần hắn nói tiếng Mẻo,tiếng Tây hay tiếng Hoa…nghe hắn nói..chẳng khác như uống nước đường..lòng ngọt ngào…Giờ nầy trong lòng chỉ biết ’bao nhiêu thương nhớ vơi đầy anh trở về thăm em…Bao lần ngồi thâu đêm nghe mùa Xuân vừa đến…’ tâm hồn nàng chơi vơi mê muội..Hơn nửa với bàn tay của hắn du hành trên cơ thể…dục tình bùng phát…người nàng nuổn ra…gục đầu vào ngực hắn…mong đợi…

Hắn dưa tay cởi móc váy…Theo phản xạ,nàng ngăn lại…mắt nhìn ra cửa…
-“Không sao đâu..cửa khóa rồi…”Môi hắn khóa môi nàng…Đồng Giao vùng vằng..rồi cũng nới lõng tay….Không cản hắn nửa..Chiếc váy rơi xuống để lộ hai đùi thon dài trắng…Hắn ngồi xuống..chiếc quần lót ren màu đen cũng được kéo xuống quá đầu gối..Nàng co chân…kéo hẳn ra ngoài…Ghì đầu tóc hắn sát vào…Nơi đó đã ướt đẩm…Đồng Giao chẳng còn biết trời đất gì nửa..hình tượng của nàng bị hắn hủy hoại hết rồi…Cứ để hắn chúi mồm vào giửa hai chân nàng bú mút…Nước trong người nàng ra bấy nhiêu hắn uống bấy nhiêu…Nàng muốn thời gian ngừng lại…

Ngày cuối năm.. bên ngoài vắng vẻ..không ai chờ để báo cáo công tác..Nhưng cũng không thể quá lâu a…Hắn nhấc bổng nàng lên để lưng nàng dựa tường..hai chân cặp eo …hắn cầm cặc rà cửa động..một phát lút cán…Đồng Giao nấc lên một tiếng… cắn mạnh… vai hắn rướm máu…Nàng vẩn không nhả…càng cắn mạnh hơn…khi mông hắn chuyển động càng nhanh hơn…

Cũng như Thanh Nhả…giận hờn..ấm ức..tức tối…đã tan biến hết..Nàng đã thông suốt rồi..Khi nàng đến với hắn…nàng đã biết mình không phải là người duy nhất…Vậy thì ghen làm gì..Thây kệ đi..Miển trong lòng hắn có mình là đủ…
-“Đau không?” Thấy dấu răng trên vai hắn..nàng vô cùng ái náy…
-“Em nói đi…” Đức nhăn răng cười…lúc đó thấy không đau nhưng bây giờ thì đau thấy mẹ…
-“Chuyện của Thanh Nhả ra sao rồi…” … Lui cui mặc lại quần lót… Thấy ánh mắt hắn vẩn hau háu nhìn…Đồng Giao e thẹn hỏi…
-Ha ha..Không có vấn đề gì…Ừm ..quên nửa…Anh có nói với Thanh Nhả..Trưa mùng một..ba người mình ra ngoài ăn cơm…
-“Ừm…để coi..nhưng không chắc nha…Thường mùng một buổi sáng đi chùa với mẹ…Sau đó về nhà giúp mẹ tiếp khách…” Đồng Giao phân bua…
-Vậy à…Vậy em ở nhà làm con ngoan…hi hi…anh đi với Thanh Nhả vậy… …
-“Anh…đừng có hòng nha..Em không nói không đi mà…” Đồng Giao ‘sừng sộ’..cái tên nầy..năn nỉ nàng vài tiếng không được sao? Đúng là đầu heo..không biết tâm lý đàn bà con gái chút nào…
-Hi hi..nói chơi thôi… Thiếu em mất vui…Anh cần em hơn Trưởng ban My cần em mà…Nà..Đừng nói là Mùng một Tết có người tới coi mắt em đó nha…Anh mà biết được..hắn không có chổ dung thân…
-“Nói bậy nói bạ..” Đồng Giao lườm yêu…Không biết hắn nói thật hay đùa…nàng nghe giọng hắn có mùi dấm chua….lòng cãm thấy vui vẻ…nhưng cũng cãm thấy hổ thẹn khi nghỉ những chuyện hắn kêu nàng làm…như vậy chẳng khác nào dâm phụ …nhưng nghỉ kỷ lại…hắn nói cũng đúng..thú vui phòng the mà…Thanh Nhả dể gì không chìu hắn chứ…Mình không thể lạc hậu hơn Thanh Nhả được…Ừm..cònThụy Vủ nửa…
Trước kia Đồng Giao không hề nghỉ mình và em gái cùng ngủ với một người đàn ông…Nhưng bây giờ nàng thấy không có gì lạ hết…Thời buổi nầy…Aiz…tính toán chi cho nhiều…

-“Bụng chị to hơn nhiều rồi..Khi nào sanh vậy?” Mỷ Chi vừa xuống xe đã vồn vả hỏi..nàng rất hâm mộ…Hôm nay lại hội kiến Nancy nhưng không phải ở quán cà phê …ba chị em nàng lần đầu tiên được mời đến biệt thự.Nancy đích thân đứng ngay cửa phòng khách đón tiếp với nụ cười vô cùng thân thiện…Mỷ Chi khá hài lòng…Nàng thuộc loại người ..’người kính ta một thước…ta kính người một trượng’..Vì hắn nàng nhún nhường một chút ..không hề chi…
-Khoãng 1 tháng nửa..vào ngồi…bên ngoài trời nóng..ừm…Biệt thự các em xây cất tới đâu rồi?
-Ít ra cũng hai tháng nửa…đang hóng muốn chết được…Ở condo…tuy là cao cấp nhưng thiệt không thoãi mái chút nào…
-“Là trai hay gái vậy?” Đến lượt Vịnh Hà tỏ ý thân thiện…hỏi Kiều Nga…” Trong lòng cũng rất hâm mộ…Thấp thõm…Một tuần nay nàng chưa thấy triệu chứng kinh nguyệt…ngực cãm giác có chút là lạ…nhưng chưa mua đồ khám nước tiểu…Sợ thất vọng…Muốn nấn ná thêm một tuần…
-“Không biết…anh ấy không muốn biết…muốn bất ngờ” Kiều Nga xoa bụng..hạnh phúc đáp…
-“Các chị chưa muốn sanh con à?” Kiều Chinh hỏi Bích Hà…
-“Muốn chứ..Sao lại không…Nhưng chưa có gì hết” Bích Hà có vẻ bất mãn với cái bụng của mình…
-“Bắt anh ấy làm việc nhiều thêm…” Kiều Nga gợi ý…
-Đã nhiều lắm rồi…
“Hi hi ha ha…” Sáu mỷ nử nhìn nhau cười vui vẻ…Quan hệ lại thân thiết hơn một mức…
-“Chj nói có chuyện quan trọng muốn bàn..Là chuyện gì vậy?” Tất cả ngồi xuống..Mỷ Chi vào chuyện chánh…Nancy nói có chuyện quan trọng muốn bàn khiến nàng nóng lòng…
-Hihi..Là như vầy…Hôm qua chị nhận được tin tốt…

Hà nội..Một ngày trước…

Những ngày cuối năm..cũng có thể nhàn hạ một chút…Chánh văn phòng Nhạc ngồi nhâm nhi tách trà vừa ngắm hoa Đào…Không khí vô cùng yên lặng…Aiz…Năm nay cả thế giới như trong dầu sôi lửa bỏng..Hy vọng năm tới sẻ tốt hơn…Nhưng dù sao ông có chút hài lòng…Ở xứ mình…So với xứ khác…Cũng không tệ…

Ngay lúc nầy…chuông di động trên bàn reo lên…Ông nhìn màn hình mĩm cười…Con nhỏ nầy lúc nào cũng đúng lúc…
-A lô…Ha ha…Các cháu năm nay không muốn ngắm hoa Đào…chỉ muốn ngắm hoa Mai à?
-Chú Nhạc à..Không phải là theo chỉ thị của nhà nước…bớt di lại đó hay sao?hi hi…Chị em cháu chỉ làm theo lệnh thôi…Hi hi…
-Ha ha..tốt tốt…Ngày càng lẻo mép rồi..Nói đi…có chuyện quan trọng gì sao hôm nay gọi điện vậy?
-Hi hi..năm hết Tết đến…Gọi điện chúc Tết trưởng bối…Có phải là quan trọng không nhỉ?Vừa gọi chúc bố xong là cháu gọi chú đấy.. Hi hi..Chú Nhạc..Năm mới cháu chúc chú Vạn sự như ý..Sức khỏe dồi dào…
-“Ha ha..cám ơn nhiều…Chỉ chúc Tết thôi à…Còn gì nửa không?” Chánh văn phòng Nhạc ởm ờ…Ông thừa biết con bé nầy muốn ‘moi’ tin tức từ ông…
-“Chú Nhạc…lại nửa rồi..hi hi..Tiết lộ một chút đi…” Nancy ‘năn nỉ’…
-“Ừm..Thôi được…Hắn giỏi làm kinh tế…Huyện Lấp Vò đang có vị trí thích hợp cho hắn…Coi như là thử thách lớn”.Nhạc Chánh văn phòng cuối cùng tiết lộ…Dù sao qua Tết cũng sẻ có văn bản…Hơn nửa không tiết lộ với con bé nầy…Cái Tết sẻ không an lành…nó sẻ để mình yên sao?
-“Hihi..Cám ơn chú …Chú Nhạc…Thôi cháu không phiền chú nửa…Năm mới vui vẻ hi hi…” Đạt được mục đích..Nancy không muốn ‘phiền’ trưởng bối nửa…Hi hi cười…rồi cúp máy…Nàng biết hắn được bổ nhiệm chức vụ gì rồi…Coi như một lần thăng 4 cấp..Cũng phải thôi…Cả hai nhân vật ‘trùm’ đề bạt..?Hơn nửa với thành tích của hắn… Có ai không phục?
Tuy vậy cũng nên chuẩn bị ‘lót đường’ một chút…đây chính là lý do…Hôm nay nàng mời ba chị Mỷ Chi đến biệt thự…
-Chủ tịch huyện Lấp Vò? Mỷ Chi sửng sốt…Không phải là vì chức ‘Chủ tịch’ huyện..mà là sao ‘xa’ vậy..mặc dù từ đây đến đó chỉ tối đa là 2 giờ lái xe…
-“Chủ tịch huyện?Sao không Chủ tịch hoặc Bí Thư thành phố?” Vịnh ,Bích Hà ngây thơ trong quan trường không hề biết nếu không có hai đại lảo chống lưng và thành tích vượt trội..Chuyện hắn nhãy nhiều cấp trở thành Chủ tịch huyện đã là cực hạn…
-“Không được ồn..Để Nancy nói xem sao..” Mỷ Chi nghiêm giọng…
-Anh ấy từ Chủ Tịch xả lên làm Chủ tịch huyện …một lần nhãy nhiều cấp…dỉ nhiên là có nhiều người nhìn không thuận mắt …sẻ dùng đủ mọi cách để hạ bệ ảnh…Chúng ta tuyệt đối không để chuyện nầy xảy ra…Hơn nửa..còn phải tạo điều kiện để nhanh chóng cho anh ấy có thành tích …Chừng đó..không những địa vị vửng vàng…Chủ Tịch hay Bí Thư Thành phố…sẻ nằm trong tầm nhắm…
-“Hiểu rồi…Khi thời cơ thích hợp…Chúng ta sẻ đến huyện Lấp Vò đầu tư…Chủ Tịch huyện phụ trách kinh tế…Thành tích sẻ là của anh ấy rồi… Xem ra qua Tết…em phải đi Cao Lảnh một chuyến…mua sẳn căn biệt thự” Mỷ Chi quyết định… Nàng tiền rừng bạc biển…giàu nức vách…Đầu tư kiếm tiền là chuyện nên làm..hắn làm quan chổ nào nàng đầu tư chổ đó…
-“Hi hi..Chính là ý nầy…” Nancy hớn hở khi Mỷ Chi hiểu ý nàng…
-“Vậy căn biệt thự trên nầy bỏ trống sao?” Bích Hà thắc mắc…
-“Không phải..Biệt thự là cho anh ấy ở…Chúng ta đi đi về về…” Mỷ Chi giải thích…
-“Mai là đêm Giao thừa..hay là ba em đến đây..Chúng ta cùng đón Giao Thừa…Càng nhiều người càng náo nhiệt…” Nancy gợi ý…nàng càng ngày càng thích Mỷ Chi…
-Ha Ha…Chị đã lên tiếng…Như vậy thì tụi nầy không cần khách sáo…Ngày mai Giao Thừa phải cho xôm trò náo nhiệt….Càng náo nhiệt càng tốt…
Cả phòng rộn ràng tiếng cười…Quan hệ các nàng càng thêm thân thiết…

Hà Tỉnh…

Thái Điệp ngồi ngay ngắn trước Lý Hoàng Chương…Nét mặt thành khẩn…Mong được điều vào Nam…Lý do rất đơn giản..Muốn ‘đi cho biết đó biết đây’…Nàng không muốn nói trực tiếp được điều đi Đồng Tháp…Như vậy chẳng khác nào ‘thú tội’…

Hai hôm trước,nàng tình cờ nghe được từ Diểm Chủ tịch là hắn sẻ được bổ nhiệm Chủ tịch của một huyện nhỏ…Bổng nãy sinh ý nghỉ đi theo…Nếu còn tiếp tục ở Hà Tỉnh nầy…mổi tháng chỉ gặp hắn một lần..Nhớ nhung sẻ làm nàng điên mất…

Lý Hoàng Chương nào biết đứa cháu nầy đã sa vào lưới tình…Ông cãm thấy có lổi với nàng về chuyện Lý Quốc Hiệp…Thôi thì để Thái Điệp đi vào Nam rút thêm kinh nghiệm cũng tốt…
-“Được rồi..ông sẻ vận động để cháu làm Bí Thư Thành phố Cao lảnh…Ừm…Còn nhớ Trần Đức kia không? Sang năm mới hắn cũng được điều động ở một huyện gần đó…Con giám sát hắn cho ông…”
Không ngờ Lý Hoàng Chương nói vậy khiến Thái Điệp xúc động muốn ngất đi vì hạnh phúc…nhưng trước mặt ông vẩn cố giử nét mặt bình thản…
-Ông yên tâm..Con sẻ theo lời ông căn dặn..giám sát người nầy…

“Ừm…Về đi..Chờ tin..” Lý Hoàng Chương phát tay…Thái Điệp kính cẩn cúi chào…bước ra về..cãm thấy bầu trời đẹp lạ lùng..Ừm…Không biết có nên báo tin nầy cho hắn biết không? Hay là thôi đi..Sang năm mới…dành cho hắn một ngạc nhiên thú vị…

Thái Điệp tìm Lý Hoàng Chương…còn Ngọc Lan tìm Lệ Bí Thư…muốn được điều động vào Nam … nghe con gái muốn vào Nam công tác…Đi đâu cũng là phục vụ cho nhân dân mà… Lệ Bí Thư mừng rở..Như vậy mai nầy lấy cớ bay vào thăm con gái…danh chánh ngôn thuận…nhất cử lưởng tiện…Sẳn Thái Điệp cũng vào Nam…Làm Bí Thư Thành phố Cao Lảnh…Lệ Bí Thư vận động để Ngọc Lan đãm nhiệm Giám Đốc Sở Y tế Đồng Tháp…Như vậy cả hai có thể cùng nhau tiến thủ nơi đất khách…

Là như vậy…Số hắn đúng là có ‘Tổ tiên mả táng hàm rồng ’…Không cần lo gì hết…mọi chuyện đã có đám mỷ nử lót đường trãi nhựa…Cuộc đời cứ cơm no cởi mỷ nử…

Chưa dừng ở đó…

Tranh đấu của Nhả Thy và Nhả Phương để vào trường y dược Cần Thơ học..tuy có khó khăn nhưng cuối cùng cũng có kết quả…Lúc đầu Giám đốc phu nhân Sớ CA Hà Tỉnh lo ngại…hai đứa con gái vào Nam..ngộ nhở bị thiệt thòi…Thì làm sao đây? Nhưng bây giờ bà khá yên tâm..Chẳng phải có Ngọc Lan,Thái Điệp cũng vào Nam đó hay sao? Cho chúng đi một ngày đường ..học một sàng khôn..Là chuyện tốt a…

_còn tiếp_

5 2 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x