Thằng Đức

Chương 293

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Tết đến..nhà nhà chuẩn bị…Ở xả Đông Phú cũng vậy…So với mấy năm trước…Năm nay không khí vui vẻ tưng bừng ngập tràn khắp mọi nơi…Cũng nhờ vào việc bồi thường đất đai được giãi quyết sau mấy năm trời dài đăng đẳng…Khi nói tới chuyện nầy…Ai cũng đưa ngón tay cái để khen ngợi vị Chủ tịch xả trẻ tuổi..Không nói mà làm…

Đối với người dân xả Đông Phú…Danh tiếng của Đức chủ tịch coi như bất khả xâm phạm…Đừng hòng ai xấu mồm xấu miệng chê bai..Nếu không muốn ăn đòn…Có gương xem rồi đấy…Tuần rồi bà con thân thiết của Lê Quốc Đại…say rượu mở miệng ‘bất kính’ với Đức Chủ tịch…Không biết bị ai trùm mền đánh cho một trận thừa sống thiếu chết…

Nước lên thì thuyền lên…Định,Hòa bây giờ là cánh tay phải và cánh tay trái của Đức Chủ tịch nên được mọi người kính trọng…Chủ tịch ra ngoài công tác là cơ hội cho hai người thi thố tài năng ở xả …Mọi việc đều rất trôi chảy…đâu vào đó…Theo tinh thần ‘Công Bằng Liêm Chính Chí Công Vô tư’ …Điều quan trọng là cả hai không vì vậy mà tự kiêu…trái lại còn rất khiêm nhường…Luôn miệng nói là làm theo chỉ đạo của Đức Chủ tịch. Thanh danh của Chủ tịch xả Đức như mặt trời giửa ban trưa…Trước đây khi nghe tin hắn đến nhậm chức…Người khác xả bụm miệng cười…Người trong xả lắc đầu thầm than…Bây giờ thì ngược lại…

Ngày mai là giao thừa …Hôm nay là ngày 29 Tết…Ai cũng bận bịu lo xong việc để đón mừng năm mới…Lẻ ra lúc này …UBND xả sẻ rất yên tịnh…Nhưng ngược lại…trong ủy ban rất đông người…Ngồi chuyện trò như bắp rang..Mặt ai nấy cũng rạng rở… Phần lớn là Trưởng và phó Trưởng của các Ấp trong xả…Ngoài ra cũng không ít các cụ lớn tuổi …Thỉnh thoảng lại hóng mắt nhìn ra ngoài như đang chờ đợi ai vậy…

Số là chiều hôm qua nghe nói UBND xả muốn Các Trưởng Ấp thống kê và báo cáo xem trong ấp có bao nhiêu gia đình liệt sỷ,Bà mẹ anh hùng,Thương phế binh ,hộ nghèo.Tin nầy khiến mọi người chộn rộn…Mổi khi làm thống kê như vậy là có tài trợ đấy…Không nhiều thì ít….biết đâu được nhấm mớ mua đồ xài ba ngày Tết thì quá tốt…Vì vậy họ xù xì với nhau..nét mặt rạng rở…Đồng tiền đi liền khúc ruột mà…

Định,Hòa nhìn nhau…có chút lo lo..Không biết làm sao mà những người nầy lại biết tin tuyệt mật như vậy…Hôm qua..Sau khi Chủ tịch Đức gọi điện…Hai người không nói với ai khác..ngoài vợ mình thôi mà…Nhưng cũng không sao..đây là chuyện tốt…Hơn nửa..Chủ tịch nào có yêu cầu hai người giử bí mật đâu chứ…

-“Ha ha.Đây là tin tốt…Anh Định..Anh Hòa…Không cần giử bí mật nửa đâu…Chuyện nầy đã truyền đi khắp xả mình rồi….Ha ha”…Hoành…Trưởng Ấp Phú Hòa ra vẻ am tường…nhưng cũng không tiết lộ…Chỉ nói chung chung…Biết mà không nói ra cũng khó chịu lắm…Nhưng sợ đây là chuyện mật….tuy ai cũng nghe và biết hết rồi nhưng biết đâu Chủ tịch xả nghe chính là do miệng mình nói ra thì không hay…
-”Đúng đó…Hòa… Định ha ha..Nói nghe đi mà…Có phải thật không vậy? Ha ha…” Trướng Ấp Phú Lộc hát bè…
-“Ậy…Trước sau vì cũng biết mà…nóng lòng làm cái gì…À nè…Nghe nói Chủ tịch Đức vẩn còn độc thân phải không?” Trưởng Ấp Phú Thọ nghiêm nghị…Ông đang tìm hiểu nghiên cứu đời tư của Chủ tịch xả trẻ tuổi nầy…
-“Hắc hắc…Anh Tám…Có phải muốn nhận cậu ta làm rể à? Nếu là vậy cũng phải lấy số rồi xếp hàng mới được…” Có người lên tiếng… vừa trêu chọc vừa có vẻ chế nhạo…
-“Chú Ba…Dù sao con gái Út của tôi cũng tốt nghiệp Đại học ra…ha ha..So với người khác cũng có thớ hơn nhiều mà…” Trưởng Ấp Phú Thọ phản pháo…
-Chuyện gì?Có bằng cấp Đại học hay lắm sao?Thời buổi nầy ..Aiz…Nhiều khi Sinh viên học không đúng nghề cũng đi làm cu li kiếm sống thôi…
-“Ha ha..Mổi người nói bớt một câu đi…” Hòa can thiệp…Thục Hiện ngồi gần đó…trong lòng dậy sóng…Ngẩm nghỉ trước đây cứ sợ hắn có ý với mình…Aiz..hai tuần nay…Không nhìn thấy hắn…Có chút nhớ nhung…
-“Chủ tịch tới rồi…” Thục Hiền reo lên…Nghe nàng nói..Mọi người quay đầu nhìn….Đồng loạt đứng lên…Ngoài cửa xe hắn tiến vào…hắn bước xuống..vòng qua mở cửa cho Tâm Đoan…hai tuần nay Thư Ký Tâm Đoan đi làm..bửa đực bửa cái…mặt như cái banh bao chiều…Sáng nay mặt mài tươi rói….
-“Ha ha..Chào các vị ..Sao sớm vậy?” Hỏi chơi thôi..hắn biết vì sao mọi người đến đây sáng nay…
-“Chủ tịch … Không biết làm sao họ biết cậu đã về…sáng nay đến ủy ban nên đến từ sáng sớm..Chờ cậu…” Hòa nhỏ giọng giãi thích…
-Vậy à…không có gì..các vị…mời ngồi…Tâm Đoan…pha cà phê cho khách…
-Ha ha…Không cần đâu…Chúng tôi uống nhiều rồi…
-“Ly cà phê của anh..” Thục Hiền không đợi tâm Đoan..đã nhanh chóng mang ly cà phê..đặt trước mặt hắn…
-“Cám ơn…cô Thục Hiền”..Đức Chủ tịch khách sáo…mặt nghiêm túc…Bây giờ gặp mỷ nử…có phần hơi sờ sợ…Nhiều quá rồi..làm hắn nhức đầu…bớt dê một chút..tốt hơn…
-“Không có gì…”Thấy hắn có vẻ xa lạ..Thục Hiền cãm thấy mất mát…
-“Các vị…ha ha…là như vầy…Tôi đã vận động với các mạnh thường quân được một ít tiền..Mục đích để trợ giúp các gia đinh liệt sỷ,bà mẹ anh hùng…các hộ nghèo…vâng vâng và vâng vâng…Ây..nói tóm lại .Các vị hiểu mà…Các vị mau về…làm thống kê rỏ ràng…sau đó nộp lên Ủy ban để được đối chiếu xem xét…Càng sớm càng tốt để tiền được phát ra…Vậy thôi…
…Toàn trường im lặng như tờ…Ai cũng đang nghiền ngẩm từng lời nói của Chủ tich… Nét mặt trịnh trọng…Mặc dù đã nghe phong thanh ,đoán mò nhưng khi nghe chính miệng hắn nói ra…Thì là thật rồi…Nét mặt ai cũng kích động…
-“Chủ tịch à…Tiêu chuẩn là sao hả…?” Trưởng Ấp Phú Thọ..Người được gọi là anh Tám…hỏi câu hỏi mà ai cũng muốn biết…
-:Ha ha..Cái đó cũng còn tùy là bao nhiêu hộ…Các vị cũng biết í mà…Nhiều hộ thì tiêu chuẩn giảm..ít hộ thì tiêu chuẩn tăng..Bởi vậy cần làm thống kê chính xác…Nhưng bây giờ hy vọng mổi hộ được 10 Triệu..Như vậy đã là tốt lắm rồi..Ha ha..Có còn hơn không…
Thật ra Chủ tịch Đức không ngây thơ chút nào…Dự định nầy đã có từ lâu rồi..nhưng chờ đến ngày cận Tết mới nói ra…để bà con phấn khởi đón Tết…Hơn nửa..hắn cũng phải chờ đợi chuyện ngoài Hà Tỉnh xong xuôi mới được…Tiêu chuẩn mổi nhà bao nhiêu thì cũng đã tính ..Xả Đông Phú có gần 10 ngàn nhân khẩu…khoảng 2 ngàn hộ…Các hộ gia đinh liệt sỷ,thương binh,các hộ nghèo tối đa khoảng trăm hộ…Nếu mổi hộ giúp 10 T như vậy tổng cộng khoãng 1 tỷ..Theo như Nancy nói..Triển khai toàn huyện ..tối đa chỉ 500 hộ…Như vậy khoảng 5 tỷ…Cho là 10 tỷ đi..Với số tiền của Lại Đức Quang ‘để lại’ coi như ba bò chín trâu mất vài cọng lông…Có đáng gì nhưng lợi ích về mặt chính trị sẻ rất nhiều…
Dưới ‘nổ lực’ của Chủ tịch Đức… Nhiều ‘Mạnh thường Quân’ đã nhiệt tình ‘Đóng góp’ …Như Đức Lập công ty, Tập đoàn Huỳnh đại gia ,Công ty Chế Biến thứ ăn gia súc ‘Đức Mỷ’… Công ty bất động sản ‘ Đức Ngân’ và nhà hàng của Thu đại nương…Số tiền quyên góp được lên hơn 10 tỷ sẻ được giúp đở Các hộ gia đình liệt sỷ,thương binh,các hộ nghèo của toàn huyện một cái Tết vui vẻ…
Nhưng hiện nay hắn chỉ thông báo cho xả Đông Phú…Việc nầy sẻ khiến cho các xả khác tìm Bí Thư,Chủ Tịch,Phó Chủ tịch huyện khiếu nại…Chừng đó dưới sự lảnh đạo sáng suốt của lảnh đạo huyện…Các xả khác cũng có phần..Như vậy coi như là đem tặng cho Đồng Gioa,Thanh Nhả và Quyên một thành tích hay sao?Đây là một nước cờ cao tay..

Nghe hắn nói ‘Có còn hơn không’… Mọi người ai cũng hít một hơi …Đối với các đại gia ,nhà giàu…Con số 10 Triệu có lẻ chẳng ra gì nhưng đối với tầng lớp lao động…Đây có thể nói là một con số khủng vào những ngày Tết…Cái gì mà ‘Có còn hơn không chứ?’…Vị Chủ tịch xả nầy..ngây thơ quá rồi..nhưng là một cái ngây thơ đáng kính…

Sau vụ Lại Đức Quang..danh tiếng của Đức Chủ Tịch như mặt trời giửa ban trưa…Thêm vào cái vụ lạc quyên cứu trợ miển Trung…Và bây giờ là việc vận động các Mạnh Thường Quân ‘xuất tiền’cho các hộ nghèo trong xả…Công đức vô lượng a….Mọi người nhìn hắn …thấy như có ánh hào quang trên đầu…
-“Mọi người đã hiểu rồi chứ gì..Ha ha..Bây giờ về làm thống kê đi…Làm sớm có tiền sớm…Làm xong đem tới ủy ban để ủy viên Định và ủy viên Hìa đối chiếu..xúc tiến…Thục Hiền…cô phụ giúp một tay…”

Thấy mọi người sửng sốt..bất động sau khi nghe tuyên bố…Đức thầm đắc ý đốc thúc họ về làm việc…Định ,Hòa nghe hắn nói..ưởn ngực lên…Chủ tịch xả đã nói như vậy có nghĩa là trọng trách gánh nặng trên vai…Thành tích gặt hái sẻ rất có ích cho việc thăng chức sau nầy…Cả hai xúc động rơm rớm nước mắt..Nhớ trước kia cái thằng Lê Quốc Đại..khổ cực thì mình làm..công thì nó hưởng..Bây giờ thì hoàn toàn ngược lại…Nghỉ đến đó…lưng hai người vô tình cong hơn một chút khi đứng trước Chủ tịch Đức…

Thục Hiền thì khác…nàng nhiệt tình không phải vì muốn được thăng chức…Chỉ muốn làm tốt công việc của hắn giao…Tâm tư nàng dậy sóng…Liếc trộm Tâm Đoan…Thục Hiền thầm hổ thẹn…cãm thấy có lổi vì đã mơ mộng đối với bạn trai của bạn mình..

-“Phải phải…mau mau về.” Mọi người nghe hắn đốc thúc..Giật mình…nhanh chóng ra về để làm thống kê…Đức nhìn theo mĩm cười….Nước trong thì không có cá…Muốn người ta làm việc thì phải cho chút quyền lợi…Miển là không quá đáng….Aiz…Có sao đâu chứ…Nhắm một mắt…mở một mắt..mọi người cùng vui…
-“Anh..anh thật giỏi..”Tâm Đoan nhìn Đức với ánh mắt yêu thương…Ánh mắt của những người khác nhìn ông xả…Nàng biết họ khâm phục hắn…Vì vậy thầm hảnh diện..Đây là người đàn ông của nàng…
-“Hi hi..Không cần phải khen …Em sẻ làm anh kiêu ngạo..Nhưng nếu đã khen rồi thì phải có chút gì làm quà thưởng mới được…Phải thực tế một chút…hi hi.
-“Cái miệng ba hoa…Vậy anh muốn quà gì?” Tâm Đoan ngây thơ..tưởng hắn vòi quà…nàng thầm đắc ý…Mùng 3 Tết cũng là ngày lể Tình nhân…Nàng đã chuẩn bị cái đồng hồ Rolex…hắn1 cái.nàng 1 cái…Đeo vào…ai cũng biết hắn và nàng là một cặp.
-“Ha ha..Em là quà…Quà là em..nà..ngồi đây đi..hắn kéo nàng…để ngồi lên đùi hắn…Tâm Đoan nhổm người…định ra khóa cửa…
-“Anh khóa cửa rồi…bây giờ ‘mở quà’…hi hi…” Miệng cười…tay hắn vén váy…bắt đầu tái máy..sờ mó…
-“Anh..lại nửa rồi”..Tâm Đoan cúi đầu lí nhí…hai tay ôm cổ…để hắn ‘làm loạn’ trên cơ thể nàng…
Không phải lần đầu hắn ‘xử lý’ nàng nơi đây…Lần đầu tiên…nàng ngại lắm nhưng vẩn chìu hắn..Rồi lần hai…lần ba…Hiện tại nàng quen rồi…Bây giờ nàng mới hiểu hắn khuyến khích nàng mặt váy khi đi làm là có ý đồ…để vén lên cho dể í mà…
-Ây da..Tâm Đoan..có phải em lên cân hay không?
-“Không ..không có…” Nghe hắn nói nàng lên cân..Tâm Đoan phát hoãng….
-Đây nè..chổ nầy to hơn bình thường..Em còn nói không? Hi hi…
-“Anh..Cái anh nầy..” Mặt Tâm Đoan đỏ lên…ngắt hắn…Thì ra hắn đang sờ bóp..nói vú nàng to ra…Tâm Đoan cũng cãm thấy vậy…
-“Ây..Tâm Đoan..hay là…em có…có thai rồi?” Đức mừng rở…Bắn đâu trúng đó nha…Nhớ khi Nhung có thai..bóp vú nàng cũng là cãm giác nầy…Vú thím ba cũng vậy..Vú Nancy…Kiều Nga,Kiều Chinh đều là như vậy…90 phần trăm Tâm Đoan có rồi…
-“Em..em không biết…” Tâm Đoan mừng rở…
-“Ha ha..Chiều nay anh chở em đi mua đồ về nhà khám …Bảo đãm mà… hi hi…” Đức tin tưởng…Đàn bà nào muốn biết có thai hay không..chỉ cần cho hắn sờ bóp vú vài cái …hắc hắc…không cần tốn tiền mua đồ khám nước tiểu…
-“Ừm” Tâm Đoan gật đầu…lòng tràn ngập hạnh phúc…đồng thời cũng hổ thẹn…cúi người…hai tay vịn lên mặt bàn dể giử thăng bằng…
Tin mừng là một chuyện…Bây giờ là một chuyện…Chơi ngay tại văn phòng là sở thích của hắn… Nàng đang ở trước mặt…hắc hắc…Làm sao nhịn được…Hơn nửa…hơn hai tuần rồi…Hắn vén váy nàng lên…Cặp chân dài..đùi trắng mịn..mông no tròn….Hắn kéo luôn cái quần xì xuống tận gối…Tách hai chân nàng ra…Hai mép thịt hồng…chưa gì đã ẩm ướt rồi…
Hắn áp miệng vào…hít hít…Aiz…mổi nàng đều có mùi thơm riêng biệt…Nàng chõng khu..phía sau hắn kê miệng áp sát vào bú mút hùn chụt khiến nàng phải lấy tay bụm miệng để kìm hãm tiếng rên rỉ …Mặt đỏ như người say rượu…thân hình không ngừng uốn éo…mông sàng qua sàng lại..Miệng hắn vẩn bám theo…không rời…nước trong người nàng càng lúc càng tiết ra..ướt đẫm cả mặt hắn…Lúc nầy hắn mới đứng lên…kéo phẹc mơ tuya quần xuống…cầm cặc rà cửa động…đút vào…nhấp nhè nhẹ..nhanh dần rồi nhanh dần…
Tâm Đoan thích tư thế nầy…Lúc đầu..hắn chỉ đạo từng li từng tí…Bây giờ nàng đã ‘thuộc bài’…phối hợp rất nhuần nhuyển…Mổi lần hắn nhấn tới…nàng đẩy ra sau..Sàng mông …Cứ thế mà làm…Hai tuần nay..hắn ra ngoài Hà Tỉnh…thật khó chịu…
Đức Chủ tịch vừa nắc vừa nhớ đến chuyện tối hôm qua…hắc hắc..đã trót thì trét…hôm qua không biết ai là ai….Xem ra phải xử lý lại từng người mới được…để phân biệt mùi vị…

Trước cửa văn phòng của Chủ tịch và Phó Chủ Tịch huyện…Các Chủ Tịch,Phó Chủ Tịch xả ngồi chờ đợi…Không phải đến để báo cáo công tác mà là đến để khiếu nại…Trong ánh mắt …phản ánh sự tức giận…Đồng tiền đi liền khúc ruột…Cớ gì xả Đông phú có tài trợ…còn các xả khác thì không có đồng nào…Như vậy đâu có được chứ…
Thư ký nói Quyên Phó Chủ Tịch hôm nay bận chuyện nhà nên sẻ đến trể…Vì vậy họ nhẩn nại chờ gặp Chủ Tịch Nhả…Ai cũng được..miển là phải giải quyết vấn đề…Nhưng bây giờ là 9 giờ rồi…Không biết gì lý do gì mà Chủ Tịch Nhả vẩn chưa xuất hiện…Họ bắt đầu nông lòng…
Thật ra Chủ Tịch Nhả được thư ký ‘thông báo’ tình hình nên ‘né’ một chút…Trước hết tìm hiểu hư thực thế nào…Vì vậy đến văn phòng huyện ủy tìm Bí Thư Đồng Giao để thảo luận…
Đồng Giao cũng ú ớ…khi khổng khi không lại có chuyện tài trợ mà ngay cả Bí Thư và Chủ tịch cũng như ‘người đi giửa sương mù vậy’…
-“Goi cho hắn là biết..không chờ nửa….” Thanh Nhả oán giận…
-“Không gọi…em có gọi thì gọi đi..Chị không gọi đâu…” Đồng Giao .đang ghen tức…Nàng từ miệng của Thụy Vủ biết hắn lại gì gì đó với Thúy Ái và cô nàng phóng viên Phương Linh…Hơn nửa…Nàng biết hắn đã về nhưng bặt tin…không gọi nàng…Ý gì đây?
Ngay lúc nầy di động Thanh Nhả reo vang…Nhìn màn hình…Nét mặt Thanh Nhả dịu lại…
-“Nhắc tiền nhắc bạc cũng đở…” Thanh Nhả nhìn Đồng Giao nói…Tay bắt máy..giọng đầy mùi thuốc nổ…
-“A lô…Có chuyện gì?…” Đồng Giao làm ra vẻ không quan tâm nhưng trong bụng thầm mắng…Hắn gọi Thanh Nhả trước…Thật tức chết mà…
-Hi hi..Là anh đây..Wow…Có ai chọc tức em sao nghe giọng nói đầy mùi thuốc súng vậy?
-“Đức Chủ Tịch…Cái chuyện tài trợ gia đình Liệt sỷ là sao đây?” Thanh Nhả ‘hung hăng’ nói chuyện công…không thèm đem chuyện tư để vấn tội…
-Ha ha..Thì anh đang muốn gặp em để báo cáo nè…Đừng có nóng nãy mà…Anh có kế hoạch hoàn hảo rồi…Muốn gặp em và Đồng Giao để báo cáo một lượt…
-“Vậy được..bây giờ anh đi đến huyện ủy…Vậy đi…” Thanh Nhả nói xong …cúp di động…phải ra oai với hắn mới được…
-“Hắn sắp đến..”Thanh Nhả nói…Nàng biết Đồng Giao có vẻ thản nhiên nhưng rất để tâm…
-“Ừm”….Đồng Giao ‘lạnh nhạt’..mắt chăm chú nhìn vào văn kiện…
-“Wow…hi hi..oai thiệt ha…” Đức nghe ra… Thanh Nhả đang tức giận….hắn không lo chút nào…mĩm cười…Cho xe chạy về hướng Huyện ủy

– “Chủ tịch Đức..Nghe nói anh ở ngoài Hà Tỉnh ‘cực khổ’ lắm…” Bí Thư Đồng Giao hai mắt dán vào văn kiện…nhếch miệng cười nhưng lòng không cười…
-“Bí Thư.nói đúng…Chủ tịch Đức ngoài Hà Tỉnh rất là cực khổ…Tinh thần công tác rất được nhiều người khâm phục…” Chủ Tịch Nhả thêm ‘chút dầu vào lửa…
Từ lâu….Đồng Giao biết Thanh Nhả có gì gì với hắn…Ngược lại Thanh Nhả cũng biết là Đồng Giao cũng có gì gì với hắn…Tuy vậy… cả hai đều không nói ra…Nhưng lần nầy cả hai vô tình xích lại gần nhau khi biết chung quanh hắn càng lúc càng xuất hiện nhiều người…
-“Ha ha…Chỉ là làm theo ý thức của người cán bộ chân chính vì nước vì dân thôi….Xin Bí Thư Giao và Chủ Tịch Nhả đừng khen…Sẻ làm tôi kêu ngạo đấy..” Chủ Tịch Đức phớt lờ trước vẻ mặt không vui và giọng nói đầy mùi dấm của hai mỷ nử…Hi hi ha ha cười đáp…
-“Nói đi…Vụ tài trợ..là thế nào vậy?” Thấy hắn giả mù sa mưa..Thanh Nhả ‘căm phẩn’…tạm thời bỏ qua chuyện tư…đem chuyện công ra hạch tội…
-“Ha ha..Chuyện là như vầy…” Đức đem kế hoạch tài trợ ra nói từ ‘A’ đến ‘Z’…cũng không quên nói đây là ý của mình và Nancy…
-Chuyện bây giờ là chúng ta đi đến ủy ban để nói cho bọn họ biết…Ha ha…Chỉ vậy thôi…nhưng mà phải khéo léo nói là nhờ sự lảnh đạo sáng suốt của Huyện ủy và ủy ban ..Hi hi..
-“Lưu manh…” Thanh Nhả thầm mắng…giận hờn hầu như tan biến..Hắn cũng biết lo cho nàng đó chứ…
-“Hai người đi đi…ừm…Chủ tịch Đức..xong việc..anh quay trở lại đây…Có việc cần bàn thảo” Đồng Giao cũng bớt giận nhưng cũng phải truy vấn hạch hỏi một chút mới được…Chuyện của hắn và Thúy Ái và Phương Linh…Thiệt là tức chết mà…
-“Ừm..được được..Xong chuyện ở Ủy ban huyện…trở lại ngay…” Đức hứa hẹn…không nói cũng trở lại mà…
-Vậy..Bí Thư Giao..em đi trước..” Thanh Nhả lể phép …
-“Ừm”…Đồng Giao gật đầu…nhìn lên..vừa lúc thấy hắn nháy mắt với nàng..cái mặt thật lưu manh…Hai má nàng hồng lên…

-“Sao nói về ủy ban…lái đi đâu vậy?” Thấy hắn lái xe không đi về hướng ủy ban…Thanh Nhả ngạc nhiên hỏi…
-Hi hi..em thật khờ….Bây giờ em gọi về ủy ban…nói là em đang lo vận động chuyện nầy với các mạmh Thường quân…Khoảng hai tiếng sau mới về tới…Nói thư ký bảo họ đợi nếu muốn biết tin…Hi hi…
-“Phải ha…nhưng không được nói em khờ..Anh thiệt…hổn láo..em là lảnh đạo của anh đấy..” Thanh Nhả kháng nghị…
-“Trước mặt mọi người thì em là lảnh đạo..ha ha..nhưng bây giờ chỉ có anh và em..Thì anh là lảnh đạo..hiểu chưa cưng…ha ha…” Hắn một tay cầm vô lăng..một tay sờ đùi nàng…
-“Lo lái xe đi…Thiệt là…” Thanh Nhả ’lườm’ nhưng không cấm…cứ để bàn tay hắn xâm lấn…Lấy di động gọi về cho Thư ký…

-“Còn nhớ lần đầu tiên của mình không?Là trên xe đó…” Đức vừa sờ đùi Thanh Nhả..vừa hỏi…
-Ừm…sao?
-“Hi hi..Anh đi kiếm chổ nào có tàng cây bóng mát…Hai đứa mình..hi hi….” Đức cười dâm…bàn tay luồn vào váy nàng…
Thanh Nhả thuộc tuýp người không đạo đức giả..thẳng thắng..sống cho mình..muốn là làm..dám yêu dám hận…Hai tuần nay nàng thật nhớ hắn…Bây giờ hắn nhắc nhở lần đầu tiên của hai người..cũng là trong xe…Nàng cãm thấy người nóng lên..kéo ghế ngả ra…đưa tay tháo móc… váy rộng mở cho bàn tay hắn được tự do thám hiểm giửa hai đùi nàng…
Chiếc xe dừng lại dưới một tàn cây…bóng mát..máy xe vẩn nổ nhè nhẹ…thỉnh thoảng xe lắc lư..rung chuyển…
Bên trong…Thanh Nhả đang cưởi trên người hắn…lúc nhanh lúc chậm…hai mắt lờ đờ…đầu tóc bơ phờ…hai tay hắn vò nắn cặp vú nàng thành muôn hình vạn trạng…vừa bóp vừa từ dưới nắc ngược lên…
Thấy xe đậu…máy nổ…Có vài người hiếu kỳ định đến gần nhưng khi thấy biển xe nền xanh ,chử và số màu trắng lại có ký hiệu ‘CD’..vải linh hồn…quay đầu tránh xa…
‘Bành bạch..bành bạch…bành bạch…’ Bên trong..tiếng của hai bộ phận sinh dục chạm nhau..lúc nhanh lúc chậm…Cuối cùng nàng gục xuống trên mình hắn…nét mặt mệt mõi…nhưng miệng điểm nụ cười…đưa tay xuống…
-Ây da..đau…
-Đau sao?Chiều nay…coi chừng chị Giao cắt của anh đấy…
-“Hi hi..Đồng Giao không nở đâu…ừm..nè…” hắn kề tai Thanh Nhả rù rì….Không biết hắn nói gì..chỉ thấy nàng chống một tay lên ngực hắn..tay kia đưa xuống..’bóp cổ gà’..miệng rít lên…
-Đừng có nằm mơ…

_còn tiếp_

_mai có chap_

5 2 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x