Thằng Đức

Chương 287

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Hữu bị bắn bể đầu gối… gã ngã lăn xuống sàn… cắn răng không kêu la… Theo bản năng rút khẩu Colt 45 nhìn quanh nhưng chỉ thấy tối đen như mực… gã chỉ biết đám đàn em cũng như gã đang là cái bia hứng đạn… gã kinh hoàng… Không biết chuyện gì đã xảy ra…
Bất thình lình… Đèn sáng trở lại…

… Trước mặt… không biết từ hồi nào… dáng người mảnh khảnh trong toàn một màu đen… Hầu hết gương mặt được bao phủ bởi một loại kính đen ngòm chỉ trừ cặp môi đang lạnh lùng mỉm cười và một mũi súng đen ngòm… đang chĩa ngay tim gã…

– “Đừng dại dột… bỏ súng xuống… Chị đây không muốn nói nhiều… Chú mày ngoan cố là thêm một phát vào tim đấy…” Tiếng nói nhẹ nàng, êm tai nhưng đối với Hữu… không khác gì tiếng ác quỷ gọi hồn… gã nhanh chóng buông khẩu Colt 45 trên tay…

Liền tức thì lưng bị đầu gối của đối phương áp sát lên… ngực và mặt gã bị đè sát xuống nền nhà làm gã nghẹt thở… Hai tay bị nắm lấy. Bẻ ngoặt ra sau… Một cọng dây nylon dùng cho dây cáp điện giờ được dùng để trói hai tay gã… động tác nhanh nhẹn thành thục… chuyên nghiệp…

Cách đó vài mét… Tiến… và đám đàn em… nét mặt kinh hoàng không kém… Chỉ trong vài phút tất cả đều chịu cùng chung số phận…

Hữu nghi hoặc… cố nhớ xem gã đã đụng chạm thần thánh phương nào… Nhìn những thân hình mảnh khảnh… gã chợt kinh hãi chẳng lẽ…

Ngay lúc này… ba người kia tháo kính xuống… Hữu lạnh người… Những gương mặt này… đã gặp một lần ở Hà Tĩnh… Tâm trạng gã rơi xuống vực sâu…

– “Ha ha… Mai Thảo tinh toán giỏi thiệt… không quá 45 giây…” Tay đưa ngón tay cái… miệng cười hi ha khen… Đức lão bản xuất hiện nơi ngưỡng cửa… bên trái Mỹ Chi, Phương Anh… bên phải Vịnh, Bích Hà… phía sau Phương Linh, Thanh Tuyền và Phàn sẹo… hắn như con gà nuốt dây thun mặt ủ rũ…

Thấy hắn… Liên thở phào… Năm Ngởi đang nghi hoặc, thấy nét mặt vợ… đoán biết phần nào… lão như trút được gánh nặng… Thanh Thanh bật khóc nức nở… một chân đã bước vào địa ngục không ngờ được kéo trở ra… còn mừng rỡ nào hơn…

– “Ba… Chị hai… Dì Liên…” Thấy người nhà bình yên… Tuyền không dằn được cơn xúc động…

– Năm Ngởi nhìn con gái… Khi nghe nàng bị bắt… đang trên đường bị mang về… Tưởng là cả nhà lành ít dữ nhiều… Bây giờ… không sao rồi… Vậy là tốt… lão bừng lửa giận… Bọn khốn tụi mày muốn chơi vợ và con gái tao… lão nhảy xổ về hướng Hữu, Tiến… Tay đấm chân đá… Là người có “nghề”… sức lực dĩ nhiên không nhẹ… mặt mũi cả hai máu me be bét…

Thấy Đức lão bản thản nhiên… đám mỹ nữ cứ để Năm Ngởi trút giận…

– “Con mẹ tụi mày…” Năm Ngởi gầm lên… lão thở hổn hển… nghỉ tới hai thằng này muốn chơi vợ, con gái mình… lão càng đánh, đá… càng điên.

– “Ông tránh ra”… Liên hét lớn… Hữu làm bị thịt cho Năm Ngởi đấm đá… nằm sõng soài trên nền nhà… hai mắt Liên tóe lửa… từ từ bước tới dùng hết sức đạp một cái ngay đũng quần…

– “Ahh…” Ăn trận đòn của Năm Ngởi… đang nằm thoi thóp… bị đạp ngay dái… Hữu thét lên như bị cắt tiết…

– “Muốn chơi bà? Phải coi mày có tư cách đó hay không đã…” Liên bồi thêm vài đạp… cứ nhắm ngay chỗ đó của Hữu mà đạp… Trong lúc gã hứng cơn thịnh nộ của nàng… Năm Ngởi quay sang Tiến… gã này nhìn thấy tình cảnh lão đại mình khiến gã mặt trắng bệch… hồn phi phách tán…

– “Ahhh”… Năm Ngởi không đạp… mà đá ngay giữa hai chân… một đá một… Tiến ngất xỉu… Liên đạp tên Hữu kia… kết quả thế nào cũng rất khó nói… nhưng với cái đá của cao thủ võ Bình Định trong cơn điên tiết… Sau này có lồn dâng ngay tới… Chắc chắc gã Tiến này sẽ không xơ múi gì được…

– “Cô không sao chứ?” Nhận thấy Thanh Thanh chưa hoàn hồn… Đức quan tâm hỏi…

– “Tôi… tôi không sao… cảm ơn anh… may mà anh đến kịp thời…”Thanh rùng minh… nghỉ nếu hắn không hoặc đến trễ…

– Không có chi… nà… nói ba cô dừng tay… Tôi có chuyện muốn hỏi mấy tên này…

– “Ba… đủ rồi… dừng tay đi… anh Đức có chuyện muốn hỏi chúng…” Nghe Đức nói… Thanh đi đến bên Năm Ngởi cản… không để lão tiếp tục… Liên bên này… vừa tát vào mặt vừa mắng chửi đám đầu trâu mặt ngựa mà rát cả tay… Nghe Thanh kêu chồng ngừng… Nàng cũng dừng tay… đứng thở dốc… nét mặt vẫn còn oán giận…

… Con gái vừa mở miệng… Năm Ngởi liền dừng tay… lão đã có chút nguôi giận và đang âm thầm quan sát… trong lòng chấn kinh không ít khi thấy cả chục phụ nữ… người nào cũng súng trên tay… đứng bên cạnh người thanh niên trẻ… Giờ lão thật sự tin những gì vợ và con gái nói… Đây là những người lão không nên trêu vào… Không có tư cách nói ngồi ngang hàng…

– “Cậu là Trần Đức? Tôi tên Ngởi ở đây ai cũng gọi là Năm Ngởi… Thanh Thanh nói rất nhiều về cậu…” Năm Ngởi đưa tay ra… lão vô cùng cảm kích… người này đã cứu gia đinh mình một kiếp nạn…

Thanh Thanh mặt thoáng đượm hồng…”minh có nói rất nhiều về hắn bao giờ chứ? Bình thường thôi mà…”

– “Chào chú… Vậy sao? Cô không nguyền rủa tôi đó chứ? Hihi…” Đức bắt tay Năm Ngởi… quay mặt nhìn Thanh Thanh cười…

– Anh có làm chuyện xấu gì sao?

– Chuyện tôi làm lúc nào cũng không phải à chuyện tốt… vậy cô muốn nói chuyện nào?

– “Ậy… Thanh Thanh… Sao lại nói như vậy với khách…” Năm Ngởi nghiêm mặt “giáo huấn” con gái…

– Ha ha… không sao… chỉ là đùa vui chút thôi mà…

– “Sao không mời khách ngồi… ông thật là…” Liên nhắc khéo… mắt nháy với Thanh Thanh… mỉm cười đắc ý… biết ông chồng “sáng mắt” rồi…

– Đúng… đúng… Tài… cho người canh giữ bọn này… Hôm nay xảy ra chuyện… nên có chút thất thố… Các vị… Xin mời ngồi… Thanh, Tuyền… hai đứa phụ Dì… rót nước mời khách…

– Ha ha… Không cần khách sáo… Chúng tôi chỉ ngồi một chút rồi đi ngay… Ừm… không biết…

– “Không cần phải nói gì thêm… hôm nay cậu đã cứu cả nhà tôi… Vậy… mọi chuyện do cậu quyết định. Năm Ngởi tôi cứ y vậy mà làm theo… quyết không nuốt lời…”Năm Ngởi nghiêm túc nói… lão là người thông minh, biết “ân oán phân minh… hơn nữa rất “biết người biết ta”… Nên cam lòng tình nguyện chịu lép vế…

– Ông Năm thật là thẳng thắn… như vậy là tốt rồi… ừm… Địa bàn của Huê đại tỷ… Từ nay giao cho ông… còn mấy tên bên ngoài…

– “Chuyện này… ha ha… cậu không cần bận tâm đâu… Tôi sẽ đặc biệt với bọn họ…” Liên vẫn còn oán giận…

– Vậy coi như không còn gì nữa… ha ha… Ngày mai chúng tôi về được rồi…

– “Ngày mai? Anh đã hứa ngày mai đến ăn cơm mà…”Thanh Thanh không hài lòng… cảm thấy mất mát…

– “Phải đó… Phải đó… Ngày mai đến ăn bữa cơm rồi về… không cần gấp” Năm Ngởi phụ họa… một ý nghỉ vừa lóe trong đầu…

– “Chủ nhà đã nhiệt tình như vậy… thì ở thêm một ngày thôi… Gấp gáp làm gì…” Mỹ Chi xen vào…

– “Ý mọi người sao hả?” Hắn dùng cụm từ “mọi người nhưng mắt nhìn Thu Tâm. Phương Anh… khiến cả hai thấy ngọt ngào…

– “Sao cũng được… tùy anh đi… một ngày thôi mà”… Thấy hắn “quên” mình Phương Linh giận cướp lời… ước gì Tú Nhi ở đây thì nàng không “thế cô sức yếu”…

– Vậy được… ha ha… cảm ơn nhiều. Ngày mai gặp… bây giờ chúng tôi xin phép…

– Ngày mai gặp…

Cả nhà bốn người đưa bọn Đức ra ngoài… nhìn họ lên xe…

– “Hi hi… Có phải chị đang nghỉ: ” Người đi một nửa hồn tôi mất…” Thấy Thanh Thanh nhìn theo sau lưng hắn… Thanh Tuyền cười trêu…

– “Còn em có phải đang suy bụng ta ra bụng người?” Thanh Thanh trả đũa… Hai chị em châm chọc nhau nhưng gương mặt nhuộm hồng và ánh mắt long lanh… Không động lòng mới lạ… Hắn trẻ tuổi… đẹp trai… đụ nhiều… trên người toát ra một vẻ mê hoặc của “dâm thần” làm cho đàn bà mê muội…

Lão đại… bọn này… – Tài nãy giờ đứng gần bên… Thấy lão đại quên đại sự… nhắc khéo…

– “Còn chờ gì nữa… Tung tin thằng Hữu lọt vào tay mình rồi… Tụi nó như rắn mất đầu… Mau kéo người lấy địa bàn chúng…” Mặt Năm Ngởi phấn khích… Chờ lâu lắm rồi mới có ngày hôm nay…

– “Yên chí đi lão đại…”Tài hăm hở… cùng bọn đàn em kéo đi…

– “Ông đang nghỉ gì vậy?” Thấy Năm Ngởi đột nhiên trầm ngâm… Liên hỏi…

– “Em nghỉ xem… nếu hắn chịu Thanh Thanh hay Thanh Tuyền thì tốt quá…” Năm Ngởi nhỏ giọng…

– Nói thì dễ… ông hỏi hai đứa nó chưa? Còn nữa nha… ông đui à… bên mình hắn ta không thiếu đàn bà đâu…

– Em thật là… không thấy thái độ hai đứa nó sao… tìm cách đi… Nếu được… Trăm lợi mà không có một hại…

Nghe chồng nói… Liên sực nhớ Phải rồi… hai đứa Thanh, Tuyền hôm nay sao hiền queo vậy… như là thục nữ í… Bình thường có lẽ không cần mình ra tay… mấy tên kia chắc là thê thảm rồi… Cũng phải… hắn trẻ đẹp trai, đầy nam tính… con gái không chới với mới là lạ… Nghỉ tới đây. Liên có chút hiếu kỳ khi nghĩ đến những người phụ nữ bên cạnh hắn… chắc chắn không phải là quan hệ bình thường…

– Mai này để hai đứa nó làm người liên lạc giữa hai bên là được… Lửa gần rơm… lâu ngày sẽ cháy thôi – Liên cười gian… đàn ông thanh niên với một đám đàn bà bên cạnh… trăm phần trăm là thuộc loại dâm dê… Vậy thì được rồi… Ụa… ông lại nữa rồi… có được hong đó…

Thì ra lóng rày… Tình hình căng thẳng… Năm Ngởi không hứng thú làm chuyện đó… Bây giờ mọi chuyện coi như xong… thấy gom được địa bàn của Huê đại tỷ… Từ nay sẽ là lão đại của Đà Nẳng… tinh thần vui vẻ, phấn chấn… Thấy vợ vú nây nẩy… Cặc lão liền có phản ứng… Hiện giờ chung quanh không có ai… chỉ còn mình và vợ… lão nổi hứng ôm vợ tay bóp vú… tay mò lồn… muốn khởi động…

– “Hắc hắc… Hôm nay vui vẻ… cho anh chơi cái coi…” Hơi thở năm Ngởi dồn dập… muốn đụ vợ…

Liên mới 45… Tuổi đang sung… tiếc là Năm Ngởi sức có hạn mặc dù bề ngoài tướng tá nhiều cơ bắp vì có luyện vỏ… nhìn ngon lành lắm nhưng chỉ thuộc loại tốt mã rã đám… đụ như gà… đút vô chưa đếm được tới 10 đã bắn xối xả khiến nàng vô cùng buồn bực…

– “Có được hong đó…” Giọng điệu có chút khinh thị nhưng vẫn để chồng kéo vô phòng…

– “Lát nữa rồi em sẽ biết…” Năm Ngởi tin tưởng vào viên Viagra mới uống hồi chiều… rõ ràng có hiệu quả… bằng chứng là thấy vú vợ nây nẩy, Cặc lão sừng lên… lão hối hả tuột quần Liên… chỉ đạo nàng đứng… một chân gác lên giường… lão ngồi xuống nền nhà… tay vạch chùm lông ra… đưa miệng tới áp vào mút chùn chụt…

Liên vặn vẹo thân người… nắm đầu tóc lão… ghì mạnh sát vào… biết vợ đang “phê”… lão càng ra sức… Tiếng bú mút trong căn phòng nghe rõ mồn một… Ai không thấy… chỉ nghe âm thanh “sồn sột” thôi… không nghỉ đó là tiếng bú lồn… mà là tiếng của người nào đó đang húp nước súp của tô phở hoặc hủ tíu mì…

Liên rên rỉ… tiếng rên của nàng làm Năm Ngởi hứng chí… càng ra sức bú mút… mùi thơm của lồn, vị ngòn ngọt của dâm thủy khiến lão thần hồn điên đảo. Cặc lão cứng đến nổi không còn cứng hơn được nữa… lão ngừng bú đứng lên… Liên hiểu ý… hai tay chống mép giường chổng khu chĩa mông chờ đợi… Năm Ngởi cầm cặc rà cửa động nhấn vào…

Nhưng mà… Ô hô a ha… cặc chưa vô… Bất thình lình mặt lão trắng bệch… tay chân lạnh ngắt… ngã xuống…

– “Bịch”… Liên đang chờ… chợt cảm giác có chất âm ấm phun lên mông… kế đó nghe tiếng ngã xuống… Nàng hoảng hốt quay lại nhìn… Năm Ngởi đang nằm dài trên nền nhà… miệng sùi bọt…

– Người đâu… người đâu… mau kêu xe cứu thương…

Liên hoảng hốt la hét vừa la cầu cứu vừa gom quần áo mặc vào… Thanh, Tuyền cùng vài người làm trong nhà nghe tiếng la… hết hồn chạy đến… xúm nhau xức dầu, cạo gió… giật tóc mai… làm đủ chuyện nhưng Năm Ngởi vẫn mất tri giác…

Gần nữa đêm… tiếng còi xe cứu thương kêu inh ỏi… đến chở Năm Ngởi đi cấp cứu…

Thì ra lão uống Viagra trợ lực… và vì kích thích quá độ… chưa “nhập quan” đã khóc sướt mướt ngoài quan ải… đúng ra là thoát tinh ào ạt khiến lão kiệt sức… ngã gục…

Cùng thời gian…

Cũng là người nhưng không cùng mạng… Năm Ngởi lồn vợ… lo còn chưa xong… bên này Đức ca trước sau phải trái trên dưới đều có lồn dâng tới miệng…

Chuyện của Huê đại tỷ, Năm Ngởi giải quyết thuận lợi… Tâm tình thư thái… Ba chị em Mỹ Chi ai cũng mơn mởn đào tơ… cứ cạ cạ bên mình hoài… Hơn một ngày hắn chưa gần đàn bà nên cảm thấy thiếu thốn… Hơn nữa… Vừa về đến biệt thự ba chị em Mỹ Chi đeo dính giành lấy hắn… Thu Tâm và Phương Anh… chỉ khẽ mỉm cười… Hình như là có hiệp định ngầm đa số thắng thiểu số hay sao í… Chỉ riêng Phương Linh…”hầm lắm nhưng “thế cô” phải nhịn… trong bụng thầm toan tính… sau khi về Cần thơ phải bàn với Tú Nhi mới được…

Nào biết đám mỹ nữ của mình đang ngấm ngầm “chia môn lập phái” tranh giành ảnh hưởng… Giờ này Đức nằm trên giường mắt lim dim hưởng thụ ba thân hình bốc lửa đang áp sát… bàn tay trái tái máy chùm lông mượt mà giữa hai đùi của Mỹ Chi… tay phải vuốt ve xào xới chùm lông tơ mềm mại của Bích Hà… Đầu cặc phía dưới đang được Vịnh Hà dùng lưỡi trêu đùa…

– “Anh thấy… hai chị em nhà kia sao hả?” Tay hắn đang cày xới khều móc giữa hai đùi… Mỹ Chi phê lắm nhưng sực nhớ gì đó… buột miệng hỏi.

– “Sao là sao? Nhằm nhò gì tới anh…” Đức mặt ngoài giả nai ra vẻ ngây ngô… trong lòng đề cao cảnh giác…

Đàn bà nói một đằng nghỉ một nẻo, cái này hắn quá kinh nghiệm rồi… Vì vậy nghỉ Mỹ Chi nói hiền như vậy là muốn dụ hắn khai ra mà thôi… Thật ra hắn cũng đâu có gì với hai đứa con gái của Năm Ngởi… lấy cái gì mà khai… Mà cho dù có thì cũng không khai mà.

– “Anh tính giả khờ rồi ôm lu chạy à… hay đạo đức giả đây? Hi hi… Mỹ Chi cười “mắng”

– “Mấy em nói xàm gì đây… Đừng có nhạy cảm quá mà…” Để ém miệng người đẹp… Hắn dang hai chân nàng rộng ra… úp mặt vào… cái lưỡi của hắn chạm khe thịt… trêu đùa mồng đốc khiến Mỹ Chi như bị tê liệt cả thân người… tay chân bủn rủn… nước dâm trong người nàng không ngừng tiết ra… người nàng uốn éo, hai tay ghì mạnh đầu hắn sát thêm vào… Trong khi ngón tay của hắn thọc sâu vào khe thịt của Bích Hà khều móc… Phía dưới đầu Vịnh Hà gục gặc… Dưới tay nghề điêu luyện của hắn trong việc khởi động trò chơi “Nhất Long Tam Phụng”… Ba chị em quên trời quên đất… Tự động nhuần nhuyễn phối hợp… Trong căn phòng… tiếng cười rúc rích xen lẫn khi thì tiếng thở dồn dập, khi thì tiếng rên rỉ… khi thì tiếng bành bạch.

Thời buổi này… Muốn nếm thử mùi vị nhất dạ đế vương… Việc kêu gái gọi để một mình đụ hai, ba bốn thậm chí mười em là chuyện dễ dàng… miễn có tiền là được… Nhưng với người đàn bà của mình… muốn được một lần Nhất long hí song phụng là chuyện nằm mơ chứ đừng nói chi là tam phụng hí nhất long…

Đối với Đức ca thì khác… trời sinh cặc dị tướng… Càng đụ càng dai… Một mình đụ cả ba người là chuyện thường… Cho nên kinh nghiệm tràn trề, hành động có bài có bản… nhịp nhàng sinh động… Cùng một lúc làm cho ba nàng “phê”… không ai giỏi bằng hắn… miệng bú người này, tay móc người kia, cặc thì nhấp người còn lại… Cái quan trọng là cặc hắn to dài… vừa đút vào đã làm cho nàng bủn rủn, thần hồn điên đảo… và hắn lại chơi dai… luân phiên ba người mà không phọt nếu không trò Nhất Long hí tam phụng không còn ý nghĩa nữa rồi…

Mỹ Chi, Bích Hà còn đỡ… khiêm nhường… nhưng Vịnh Hà thì khác… hình như cố ý hay sao í… Lúc hắn dập… có lúc nàng gào lên… tiếng rên cũng khác thường… Trong căn biệt thự, phòng này cách phòng kia đâu có xa… giữa đêm khuya thanh vắng… Tiếng của nàng đôi khi nghe rõ mồn một… khiến người khác giấc ngủ chập chờn… thầm “mắng”… Cho đến lúc gần sáng… không gian mới im lặng… Thì họ lại cố ý tò mò lắng nghe…

Chỉ nghe sóng biển rì rào… ánh bình minh ló dạng… Một ngày mới sắp bắt đầu…

– Hello… Hi hi… Chào các người đẹp… sao rồi… đêm qua ngủ ngon chứ?

… Tuy đêm qua “bận rộn” nhưng Đức vẫn thức sớm… thấy ai cũng còn ngủ say nên quyết định chạy một vòng trên bãi biển… ngắm mặt trời mọc… Lúc trở về… mọi người ai cũng thức dậy khá đông đủ… đang nấu nước pha cà phê ăn sáng… Chỉ riêng ba chị em Mỹ Chi vẫn ngủ vùi…

– “Ngon… ngủ ngon lắm… anh thì sao?” Mai Thảo oán giận… thầm mắng…”Thằng mắc dịch…” Đêm qua nàng xốn xang mất ngủ…”hai con nhỏ kia thiệt không biết xấu hổ… la như heo nái bị cắt tiết í… Có cần khoe khoang như vậy không?

– Có ngủ đâu… lạ chỗ… ngủ không được… hi hi… Lần nào cũng vậy… mỗi lần đến chỗ mới là thức trắng đêm…

– “Cà phê của anh…” Thu Tâm pha ly cà phê… Phương Anh nướng hai Lát bánh mì… trét bơ đậu phộng… đặt trước mặt hắn…

– Hi hi cảm ơn hai em… ừm… tối nay Năm Ngởi đãi tiệc… nhưng mà buổi sáng… mọi người có chương trình gì? Mua sắm? Du ngoạn? Tắm biển?

– “Tôi ở nhà ngủ… đêm qua ngủ không được” Thục Linh “lườm”…

– Hả… Tại sao? Đừng nói với tôi là cô cũng vì lạ giường mà ngủ không được đó nha…

– “Tôi… cũng… vậy…” Phương Linh gằn từng tiếng… hung hăng trừng mắt nhìn hắn… Bọn Kim Chi… Xuân Mai… Mai Thảo hận không thể “đá” hắn một cái…

Phương Anh… Thu Tâm cúi mặt cố nhịn cười…

Ngay lúc này… chuông di động reo lên… Hắn bắt máy…

– “A lô… hi hi… Cô Thanh Thanh… Chào buổi sáng… Ừm… Sao sớm vậy?” Nói xong câu này… Không biết Thanh Thanh nói gì… nét mặt hắn đang hi hi ha ha… bỗng trở nên cổ quái… Cúp máy…

– “Có chuyện gì à?” Thấy nét mặt hắn… Thu Tâm hỏi…

– Ừm… Thanh Thanh nói… Đêm qua Năm Ngởi vô nhà thương…

– Hả? Tại sao… mới hôm qua ông ta còn sờ sờ khỏe như trâu mà? Sao lại vô nhà thương rồi?? Mai Thảo sửng sốt… Ai cũng chưng hửng…

– “Không biết… Lát vô bệnh viện thì biết thôi…” Đức trầm ngâm… Nếu Năm Ngởi xảy ra chuyện… sẽ tốt hay xấu đây?

– “Chuyện này có thể là chuyện xấu nhưng cũng có thể là chuyện tốt”… Mỹ Chi thức rồi… sau một đêm điên cuồng… nét mặt đầy xuân tình… luôn quyến rũ…

– Nói nghe thử xem…

Mỹ Chi kéo ghế ngồi… cầm ly cà phê của hắn hớp một ngụm… nói…

– Năm Ngởi có chuyện gì… ai sẽ cầm đầu? Người đó có trấn trụ được đám dưới hay không? Hay là tất cả sẽ loạn xà ngầu lên? Nếu là như vậy thì minh phải làm chút gì đó… Nếu không tinh toán hổm rày coi như vô dụng rồi…

– Bây giờ anh vô bệnh viện coi sao đã… Anh đi một mình được rồi… Bệnh viện mà… Không cần đi nhiều người… Mua sắm… du ngoạn… tắm biển thoải mái đi… Sáng mai về…

– “Tụi em đi với anh…” Phương Anh… Thu Tâm đứng lên…

Mỹ Chi mỉm cười… lấy hai tay chập lại… áp lên má… ngã đầu… ý nói lên phòng ngủ tiếp… Hình như ban ngày tất cả đều không hứng thú đi ra ngoài… Đêm qua mất ngủ… họ muốn nghỉ ngơi… dưỡng sức… Năm Ngởi xảy ra chuyện… tối nay chắc chắn bữa tiệc xù rồi… Vậy sẽ ra ngoài chơi rước khi về…


Còn tiếp…

5 3 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x