Thằng Đức

Chương 244

trước
tiếp

Cùng thời gian..tại UBND huyện Châu Thành…Hôm nay là ngày nhậm chức của hai nhân vật số 1,số 2 của huyện…Bên ngoài Cờ Xí rợp trời…bên trong ai cũng lăng xăng bận rộn..Nhất là… Phó Chánh văn Phòng huyện Nguyển Hửu Tín…hắn ta đang thể hiện năng lực của mình một cách tối đa…người trong ủy ban ai cũng nhìn ra Hửu Tín đang nhắm vào ghế đang bị bỏ trống của Trần Minh Chiến …

”Còn điều tra cái gì nửa…thiệt là..” Tín thầm trách CA làm việc chậm như rùa…hắn đang mong Chiến một đi không trở lại để có thể danh chánh ngôn thuận ngồi vào vị trí nầy..Cho thỏa lòng mơ ước Tuy vậy ngoài mặt luôn tỏ vẻ tiếc nuối vì Chánh văn Phòng Chiến ‘lầm đường lở bước…đánh mất tiên đồ…

Phó Chủ tịch Quyên mặt mày rạng rở…nhận chức không lâu đã có hai mối đầu tư vào tay…hắn thật có cách….Với hai mối đầu tư nầy..nàng sẻ ghi được thành tích không nhỏ…hai năm sau hoặc không chừng sớm hơn…Mình là người của hắn…Trong tương lai khả năng thăng tiến thành Chủ tịch huyện nào đó rất khả thi…

Trái lại..Lý Gia Thành mặt đầy ưu tư…tâm bất tại , tinh thần hốt hoãng…Không còn hứng thú đến sự việc…Hăn không có can đãm đối diện sự thật…Gia Kỳ khuyên hắn đi khám..hắn chưa quyết định vì hắn sợ..sự thật phủ phàng…Hiện nay hắn cãm giác được mọi người trong ủy ban nhìn hắn với cặp mắt e dè sợ sệt…Không phải là cái nhìn ‘tôn kinh’ mà là cái nhìn kinh hãi…ngay cả thư ký của hắn cũng giử một khoãng cách…

Rất nhiều Trưởng,Phó Trưởng phòng của nhiều cơ quan khác nhau đều hiện diện nhất là những người tài tuấn chưa lập gia đinh…Ai củng trang phục chỉnh tề.nét mặt phấn khởi tỏ ra bình dị dể gần…Họ cười nói với nhau ..mặt ngoài tay bắt mặt mừng vô cùng thân thiết nhưng bên trong âm thầm đề cao cảnh giác…nếu có dịp sẻ hạ uy tín của đối thủ…

Bí Thư Đồng Giao,Phó Bí Thư kiêm Chủ tịch huyện Thanh Nhả…đêu là mỷ nử độc thân…lại là ái nử của Phó Trưởng Ban Tuyên giao,Phó Chủ tịch tỉnh …Chỉ cần lọt vào mắt xanh của một trong hai người thì có thể tiết kiệm được ít nhất năm hoặc mười năm phấn đấu..Đây là con đường tắt trong quan trường để trèo lên..Đây là dịp ‘trăm năm khó tìm’…Vì vậy ai cũng hy vọng tràn trề…
Vừa hơn 9 giờ..một đoàn xe 3 chiếc của Tỉnh ủy Hậu Giang tiến vào..Chiếc đầu tiên chở Phó Chủ tich Tỉnh Lương Học Hửu cùng thư ký Nhật Lam,Chiếc thứ nhì là Phó Trưởng ban Tuyên giáo Tỉnh Tố My và sau cùng trên chiếc thứ ba là Phó Trưởng ban Tổ chức Cán bộ Đào Ngọc Dung cùng hai nhân vật chánh của ngày hôm nay: Bí Thư và Chủ tịch huyện…
Đồng Giao và Thanh Nhả hôm nay uy nghi và đẹp nảo nùng…Cả hai vừa bước xuống xe…trái tim nhiều người bắt đầu đập thình thịch…thầm nuốt nước bọt…ánh mắt khát khao…trái tim tràn trề hy vọng…

Việc đầu tiên của cả hai khi bước xuống xe là lướt ánh mắt nhìn quanh mĩm cười…trong lòng có chút thất vọng..thầm nguyền rủa…’đồ vô lương tâm’…
Đám tài tuấn cứ tưởng nụ cười mỷ nử dành cho minh..ai cũng ưởn ngực..ngẩn cao đầu…hy vọng tràn trề…

*
* *

Đưa Gia kỳ trơ về Sở tài chánh…Đức lái đến nhà dì út..Nhìn đồng hồ..hai giờ đúng…Tâm đã về lâu rồi…Làm chút đồ ăn nhẹ…như salad..tắm rửa sạch sẻ…khui sẳn chai rượu,nàng biết thằng cháu thích uống rượu nên mua dự trử không ít trong nhà…Loại rượu đỏ của Úc…
-“Dì có làm salad..muốn ăn chút hong?” Thấy hắn vừa bước vào..Tâm rộn ràng hỏi…
-“Vừa mới xả giao xong…không đói…để sau đi..Cháu tắm trước..người mồ hôi mồ hám…khó chịu quá…” Nói xong Đức ngang nhiên cỡi đồ đi vào phòng tắm mở nước…
Bên ngoài…Tâm thu xếp quần áo hắn vừa thay ra để đem ra tiệm giặt ủi…Đồng thời lấy bộ khác sẳn sàng cho hắn thay đổi…Trong tủ quần áo nàng…Luôn có sẳn vài bộ để hắn thay đổi …Nàng săn sóc hắn như người vợ săn sóc chồng…
Xong mọi chuyện..nàng cũng cỡi quần áo..trần truồng vào phòng tắm…Đức đang nằm hưởng thụ nước ấm..tinh thần sãng khoái…Tâm bước vào…hai chân dang ra từ từ ngồi xuống …đầu Đức mất hút giửa hai chân nàng…tay cầm chay rượu đỏ từ từ rót lên đám lông mềm mại…rượu len lỏi giửa hai khe thịt hồng chui vào miệng hắn…
Tâm rít lên từng cơn…tiếng rên vô cùng man dại…Trong nhà nàng tích trử nhiều chai rượu đỏ hình như là vì mình nhiều hơn..Vân thật sự thích cãm giác mớm rượu cho thằng cháu uống từ chổ đó của mình…Cãm giác không thể tả được …
Hắn nói rượu đỏ uống như vậy mới ngon…như vậy thì quá tốt rồi…Nàng lúc nào cũng tình nguyện phục vụ hắn thưởng thức rượu đỏ…nhưng mà hình như ngon thật đấy khi Tâm liếm từng giọt rượu trên cặc hắn…cãm giác say say…tâm hồn lâng lâng…

Đúng 5 giờ..Đức bước vào Diêm Minh…không sớm không trể…không phài tình cờ mà hắn đi đúng giờ…Có ngụ ý đấy…Du và một người phuj nử khá đẹp đang ngồi ở một góc..Thấy Đức..Cả hai đứng lên tiếp đón
-“Ừm…Để tôi giới thiệu..đay là Chủ tịch xả Đông Phú…người mà chị muốn gặp…Tôi có chút chuyện cần làm…Lát nửa tôi sẻ quay lại…” Du qua loa giới thiệu xong…lấy cớ bỏ đi…
Thu Phong sửng sốt khi nhìn thấy Đức…không ngờ hắn trẻ như vậy…
-“Chào cậu…mời ngồi…Tôi là Thu Phong..vợ của Trần Minh Chiến…hôm nay đến gặp cậu…hy vọng cậu có thể giúp anh Chiến ra được bên ngoài…” Thu Phong ngập ngừng còn muốn nói thêm là “Cần điều kiện gì..xin cậu cứ nói..” nhưng ngại miệng…nếu hắn muốn chuyện đó..hắn sẻ nói…
…Ngoài tiền bạc,,,nàng cũng sẻ cho hắn đụ nếu hắn muốn..mặc dù hắn còn rất trẻ…Thời buổi này bọn trẻ hay thích đàn bà nhiều kinh nghiệm trong chuyện giường chiếu…Hai ngày nay không phải tên Du kia cũng đã đụ nàng rồi hay sao?Thêm một người có sao chứ..miển là được việc…
-Tôi không nói nhiều..,các người chỉ có một cơ hội…Chỉ cần Chánh văn Phòng Chiến can đãm đứng ra chánh thức tố giác Lại Đức Quang…Coi như ông ta lấy công chuộc tội…Chị hiểu ý tôi chứ?
-Ý của cậu là…
-Chị nói nhửng gì tôi nói với chồng chị..tôi nghỉ anh ta sẻ hiểu…ừm..còn nửa..tôi sẻ giàn xếp để chuyện lớn hóa nhỏ chuyện nhỏ hóa không cho chồng chị.. Điều nầy tôi có thể bảo dãm…nhưng anh ta không thể tiếp tục ở Ủy ban nửa rồi…
-“Cám..cám ơn cậu…” Thu Phong cãm động muốn rơi lệ…nàng biết Đức ám chỉ điều gì…’ chuyện lớn hóa nhỏ chuyện nhỏ hóa không ‘…Hắn không muốn soi mói đến tài sản của gia đình nàng …Quá tốt rồi..đây coi như là một ân tình lớn…
-“Vậy thôi..không còn gì nửa…tôi đi trước…chị yên tâm..khi Trần Đức tôi nói ra được là làm được…” Đức nói xong ra về….Hắn trở lại xả Đông Phú..rước Tâm Đoan…đưa nàng đi ăn chút gì đó…Sau đó đưa nàng qua bên Vỉnh Long tiến hành ‘huấn luyện’…hắc hắc…

-“Tuấn Hùng à…Anh và Kim Anh … Hai người có biết là đã đụng tới ai không hả?Hai người tự lo liệu đi…Đừng kéo người khác xuống nước…”
Lâm Tuân Hùng cuối cùng cũng cầu cứu Thiếu tướng Tấn Tài nhưng đây là câu hắn nghe được khi đường dây vừa thông…Bên kia đã cúp máy…

Lãnh đạm..vô tình…Trở mặt…

Lâm Tuấn Hùng lưng lạnh toát…Tấn Tài là chổ dựa duy nhất của minh…người mà Tấn Tài kiêng nể…Lâm tuấn Hùng vì muốn lấy công đạo cho thằng con …muốn đụng vào…
Sờ dái cọp rồi…

_còn tiếp_

4.3 3 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x