Thằng Đức

Chương 198

trước
tiếp

Đang ngồi trong văn phòng nghiên cứu công việc thuộc lảnh vực của mình trong khi chờ đợi Đức tới…Quyên nghe tiếng huyên náo bên ngoài…nàng ngạc nhiên…Ở đây là UBND huyện..không phải là chợ…
-“Chuyện gì vậy Quỳnh..Sao ồn ào vậy?
-“Em..em cũng không biết…để em đi xem..” Nghe lảnh đạo hỏi…Quỳnh vội vả mở cửa định ra ngoài…suýt va chạm vào một người…
-“Ah..xin lổi…anh ..anh tìm ai?” Quỳnh nhỏ nhẹ lịch sự tỏ ra ái náy vì đã hấp tấp mà suýt đụng vào người ta…
-“Tới rồi à…vô đi…đang đợi cậu đó..” Đức chưa kịp trả lời ..Quyên đã nhìn thấy hắn ngay khi Quỳnh mở cửa…nàng liền bước ra đón…
-“Thì ra là người quen của lảnh đạo”…Quỳnh nghỉ thầm…cười xả giao,gật nhẹ đầu chào..bước sang một bên …
-“Thôi đừng đi nửa…Quỳnh..nhờ em pha cho Chủ tịch xả ly trà …
Quyên sung sướng hảnh diện …Trước kia nàng chưa từng được sai ai làm việc cho mình…Bắt đầu từ ngày hôm qua…có người để nàng sai vặt…cãm giác thật bay bổng…
-“Dạ…Có ngay…” Quỳnh đi lấy nước sôi pha trà…trong bụng sửng sốt :người nầy là Chủ..Chủ tịch xả? mình không nghe lầm chứ? Nhìn còn trẻ hơn thằng em trai mình…
-“Aiz..Mới sáng sớm đã gặp bà điên…”Đức lắc đầu ‘ngao ngán’…
-“Bà điên?Ở đâu vậy?hi hi” Quyên tưởng Đức nói đùa…
Ngay lúc nầy có tiếng ồn ào bên ngoài cửa…Cánh cửa mở ra…Phó Chánh văn phòng Huệ hung hăng bước vào…bốn,năm người theo sau…mặt ai củng ’đằng đằng sát khí’…
-“Ha ha..Đó..là bà nầy…nhìn kỷ đi..coi có giống mụ điên không? Ha ha..” Đức Chủ tịch miệng cười hi hi …nhưng ánh mắt lóe lên sát khí…Loại người như mụ nầy là Phó Chánh văn Phòng của một huyện? Mấy bà bán cá ngoài chợ còn có tư cách hơn mụ nầy nhiều…Aiz…Đúng là đạo đức suy đồi…
-‘Bốp’ …Phó Chánh văn phòng Huệ…mấy người làm như vậy là có ý gì?Quyên đang ngồi sau bàn làm việc …vổ bàn đứng lên…chỉ mặt Huệ quát lớn…
-“Quan mới lên nhiệm cần lập uy…đây là cơ hội tốt để giết gà dọa khỉ…làm đi…làm tới bến luôn..không cần sợ…”Đức nói nhỏ vừa đủ cho Quyên nghe…

Nghe Đức ‘mách nước’..Hai mắt Quyên sáng lên…đúng vậy…nàng cần có cái uy nghi của một Phó Chủ tịch huyện…mai nầy mới dể triển khai công tác…nếu không..lời nói sẻ không có trọng lượng…thuộc hạ sẻ bằng mặt không bằng lòng…Vậy thì nắm con mụ Huệ nầy mà khai đao…vợ của Chủ tịch Hội đồng nhân dân huyện thì sao chứ?nàng có hắn sau lưng…
-“Ây da…Phó Chủ tịch huyện Quyên…chị vổ bàn với ai vậy?chị đừng làm tui sợ nha…hihi…ây ui..thì ra hắn thiệt có quen biết với Phó Chủ tịch huyện…hi hi..hèn chi phách lối như vậy…coi Hứa Ngọc Huệ tôi không ra gì…” Nói đến đây sắc mặt Huệ đanh lại…
-Tôi vừa khám phá cái đồng hồ Rolex giá 3 tỷ mà ông xả tặng không biết bị ai đánh cắp rồi…thiệt là đúng lúc…người nầy sáng nay lén lén lút lút cho nên tôi có lý do nghi ngờ hắn…Phó Chủ tịch Quyên..xin lổi nha…người đâu xét người hắn…
-“Các người dám?” Quyên giận run hét…

Đám cán bộ thấy Phó Chủ tịch Quyên nổi giận cũng chùng bước..người nầy nhìn người kia…tiến thối lưỡng nan…Nghe nói anh của Phó Chủ tịch Quyên là Trưởng CA thành phố Cần thơ đấy…Phó Chánh văn Phòng Huệ cũng là phu nhân của Chủ tịch Hội đồng nhân dân huyện…có thể có trọng lượng nhưng họ chỉ là con kiến..
Nghỉ vậy nên bọn họ giả điếc..cúi đầu ..hai mắt nhìn xuống…thầm hối hận…nếu biết ‘tên mạo phạm’ là người của Phó Chủ tịch Quyên..có cho vàng cũng không về hùa với Phó Chánh văn phòng Huệ..cái được không bù được cái mất…
-“Ha ha..Thú vị..thú vị..bổng nhiên thành tên ăn trộm rồi…Wow!…Cái đồng hồ Rolex 3 tỷ đồng..hi hi…bà chị nầy…ông xả bà chị là đại gia buôn bán hả?
-“Anh nầy…anh không biết thì đừng hỏi bậy nói bạ…Chồng của Phó Chánh văn phòng là Chủ tịch Hội Đồng nhân dân huyện…” Một gả trong đám cán bộ nịnh bợ ‘khoe’ thân thế ‘khủng’ của lảnh đạo…
-“Thiệt?Không thể nào đâu…Không là đại gia làm ăn buôn bán…Là Chủ tịch Hội đồng nhân dân thôi sao?Không có lý nào …để tính coi…lương của ông ta là 10 T /tháng…một năm là 120 T như vậy mười năm mới được 1 tỷ..Cha mẹ ơi…mua được cái đồng hồ tặng bà chị….hi hi ông xả của bà chị phải để dàng 30 năm tiền lương đó nha..ha haha…Đó là chưa tính tiền ông ta xài,ha ha..lảnh lương mổi tháng..để đó dòm..30 chục năm sau mua đồng hồ..ha ha ha ..Bái phục bái phục…

Người ngu cũng hiểu hắn muốn nói gì…Mặt Huệ trắng bệch…những người khác kinh hãi…dám vạch lá tìm sâu bới lông tìm vết vào chuyện của lảnh đạo…cái mà họ đang sợ là họ đã nghe…mặc dù khoái lổ tai nhưng mai nầy sợ bị bà Phó Huệ nầy ghi thù…thì một đời không ngóc đầu lên được..

Nhưng chưa hết…
-“Phó Chủ tịch Quyên…hôm nay tôi đến đây báo cáo với chị tình hình hôm qua…Tôi đã hội thảo với người dân xả Đông Phú…Người dân Xả Đông Phú nầy nghèo rớt mòng tơi… Trong khi Lảnh đạo xả lảnh đạo huyện giàu sụ…Cái vụ thất thoát 2000 tỷ tiền bồi thường đất đai của dân…Đây là một phương hướng …”
Chủ tịch Đức nói rất nhẹ nhàng…người nghe thì như bị sét đánh bên tai…Thôi chết mẹ rồi..thì ra là hắn …hung thần của xả Đông Phú…
Huệ thiệt là hối hận muốn chết…chỉ vì thiếu đụ mà hồ đồ…Chồng bà tối qua lập đi lập lại nhiều lần…cẩn thận….né được thì né..Chủ tịch xả Đông phú…đừng có mà trêu vào…mới hôm qua thôi…hôm nay nàng không những trêu vào còn đem cây ‘thọc’ dái ngựa…

Làm lảnh đạo có ai mà ‘sạch sẻ’…cho dù có muốn ở ‘sạch ‘ củng không được…sẻ bị nghiền nát sau đó để lại tiếng ngu muôn thuở…hơn nửa không kiếm chút cháo bỏ túi thì ngày lể ngày Tết lấy cái gì hiếu kính ở trên đây?đôi khi không phải hiếu kính thôi đâu…còn phải hiến đụ…hoặc kéo quần lảnh đạo ‘thổi’ vài bản tình ca…Cũng may Huệ hám đụ…chuyện nầy là chuyện nhỏ…
Cái vụ 2000 tỷ..tuy không trực tiếp nhưng chấm mút chút đỉnh là chuyện không thể tránh khỏi…Vụ nầy hôm qua đã bị hung thần nầy khui ra rồi…Những ‘người trong cuộc’ tự động phải biết hồn ai nấy giử…cái phần của hai vợ chồng nàng không có bao nhiêu nhưng hôm nay nàng làm mất lòng hắn…nếu sau nầy chỉ vì chuyện nầy hắn làm tới…hậu quả không thể lường được…
-“Ây da..hiểu lầm thôi..là hiểu lầm thôi…thì ra là người một nhà…hi hi…” Huệ trơ trẻn thay đổi nét mặt 180 độ…Từ hách dịch,phách lối trở thành nhu mì lể độ chỉ trong vòng một nốt nhạc…
Đám cán bộ ‘chân tay’ giả điếc…trong lòng thầm khinh bỉ nhưng ngoài mặt là vẻ sùng kính…
-“Người một nhà? Sao tôi không biết có người ‘bà con’ nào như bà chị vậy?” Đức sửng sốt,Quyên trợn mắt há mồm…người đàn bà nầy đúng là cực phẩm trong quan trường…có tiềm chất của một lảnh đạo…
-“hi hi…Chủ tịch Đức phải không? Cậu thiệt là biết nói chơi hi hi…tôi với Chủ nhiệm Ngọc tình như chị em…hihi “…Huệ chớp chớp mắt nhìn Chủ tịch xả trẻ tuổi với ánh mắt thân thiết…miệng cười cầu tài…đem lá bùa ‘Chủ nhiệm Ngọc’ ra làm ‘lá chắn’…hy vọng có thể bảo vệ được mình…

Số là tối qua bị Huỳnh Đức Toàn xù cuộc hẹn đụ…Huệ về nhà thấy lảo chồng già của nàng đứng ngồi không yên,đi qua đi lại như nước sôi đổ dái…cái vụ 2000 tỷ làm lảo thấy bất an…Nghe lảo nói Huệ cũng sợ lây…

Chuyện nầy quan hệ trọng đại,có ảnh hưởng rất lớn đến tiền đồ…không thể khinh suất mà chờ nước tới chân mới nhãy…Trong quan trường…chạy quan hệ là một nghệ thuật…có thể nói là một môn học vấn sâu rộng…rắn có đường của rắn,chuột có đường của chuột…Rúc cục củng tìm ra được chút đầu mối…Ngọc Trưởng Phòng quản lý xây dựng… ngày xưa có chút giao tình…
Có câu ‘không đánh người nhe răng cười với mình…mụ nầy quen với Ngọc Trưởng phòng…Đức cũng nguôi giận..không tính toán nửa…cho Ngọc trưởng phòng chút mặt mủi…nàng đối với mình trung thành cẩn cẩn…
-“Hết chuyện rồi…coi như nể mặt chị Ngọc…Chánh văn phòng Huệ..chỉ đem mấy người của chị đi đi…chúng tôi còn có chuyện bàn thảo…nhớ là không có lần sau…”Phó Chủ tịch Quyên lấy da hổ làm cờ,ra oai…quyết định dùm cho Đức Chủ tịch…cốt ý muốn cho mọi người biết quyết định của nàng là quyết định của hắn…Sau nầy mọi người hảy liệu hồn…
-“hi hi…Vậy thì không dám làm phiền nửa..hai vị cứ từ từ….” Huệ khúm núm cùng đám chân tay lui ra…thầm nghỉ phải nhanh chóng liên lạc với con Ngọc mới được…

Thư Ký Quỳnh từ đầu đến cuối trốn trong một góc phòng để ‘giử mình’…Mẹ nàng luôn dặn dò ‘điếc,đui,đần độn’ là những đặc tính cơ bản cần có để phục vụ lảnh đạo…hú hồn…cũng may nghe lời mẹ dặn…nếu không thì không biết sẻ ra sao…Lúc mẹ mang Quỳnh tới nhà Phó Chánh văn phòng Huệ với phong bì dầy cộm để ‘chạy chọt’ cho cái vị trí Thư ký nầy,Quỳnh thấy Phó Chánh văn phòng Huệ thiệt là oai phong…ai dè trước cái anh chàng trẻ tuổi đẹp trai kia trước thì hùng hổ,sau như con cừu non…

Quỳnh hâm mộ…trước kia lời mẹ nói…Quỳnh vô cùng phản cãm…cái gì nếu được lảnh đạo để mắt xanh tới..cho dù làm nhỏ cũng là phước đức của mày… không cần phải học cao đâu … nhìn đi…chú ba mày chỉ biết cộng trừ nhân chia…bây giờ cũng là Phó Chủ nhiệm một phòng ban…Cũng ăn nên làm ra..nhà lầu xe hơi…ba mày thì sao..chử nghỉa đầy bụng..nghèo rớt mòng tơi..nếu mẹ không biết buôn bán thì cái nhà nầy khổ rồi…

Bây giờ Quỳnh thấy lời mẹ có lý…liếc trôm nhìn Chủ tịch xả trẻ tuổi kia…lòng bồi hồi..trái tim đập thinh thịch,hai má đỏ lên…
-“Quỳnh à…chị có chuyện cần bàn với Đức Chủ tịch …Không muốn ai quấy rầy” Quyên căn dặn thư ký…Thư ký bên ngoài,bên trong gài chốt cửa…đủ an toàn…tên kia không để nàng yên đâu..mà nàng cũng muốn bị hắn quấy rầy…hoàn cảnh mới,không gian mới..đây là tình thú trong lạc thú…
-“Dạ ..lảnh đạo…” Quỳnh nghiêm túc gật đầu…kiên quyết không để ai quấy rầy cuộc họp quan trọng của lảnh đạo mình…

-“Sao rồi?bây giờ sao?” Quyên cẩn thận gài chốt cửa xong quay lại thấy hắn không khách sáo ngổi vào ghế bành sau bàn làm việc của nàng…
-“Hắc hắc…gấp cái gì chứ..lại đây ngồi đi…”Đức đưa tay kéo Quyên ngồi vào lòng mình…
-“Cậu nha…tối ngày chỉ nghỉ tới chuyện đó..đúng là con quỷ dâm dục mà” miệng Quyên mắng iêu… nhưng cả người xà xuống ngổi trên đùi hắn..lại còn di chuyển mông mình cạ vào đủng quần …cảm giác cặc hắn ngóc đầu lên…
Đẹp như vầy,thơm như vầy,ngon lành như vầy…coi chừng mấy thằng cán bộ quỷ râu xanh đó ..Mặt Đức nghiêm túc nhưng tay thì không đàng hoàng…chui từ dưới váy …lần mò lên trên…Phó Chủ tịch Quyên đã không né tránh..trái lại còn dang hai chân ra cho hắn dể dàng xâm lược…
-“Hihi..ghen à?” Quyên cười rúc rích…
-“Ừ đó..rồi sao?
-“Đồ khờ…vậy mà cũng ghen…ngay cả ông xả…lúc nầy cũng đừng hòng chị cho đụng tới…vậy được chưa? Quyên mắng iêu…đồng thời ngồi xuống đưa tay kép phẹc mơ tuya quần …Trước kia,khi còn ở Trường Đảng đã dùng miệng chửa lửa cho hắn nhiều lần trong xe ..Hôm nay trong văn phòng Phó Chủ tịch huyện…Nàng muốn cho hắn cãm giác mới mẻ…
Đưa tay kéo cặc hắn ra ngoài…Cặc đang cương cứng…được giãi thoát ra một không gian rộng hơn…hùng hổ đong đưa qua lại…. …một tay Quyên từ từ cỡi từng nút áo…tháo luôn nịt vú…hai khối thịt trắng hồng lồ lộ…Ngước nhìn Đức cười lẳng lơ…ép cặc hắn giửa hai gò bồng đảo…bắt đầu trườn người lên xuống …một trong những thú vui mà hắn thích…
-“Bây giờ nói được chưa? Hi hi”…Vừa sục cặc hắn bằng vú mình…để ’mở màn’…vừa bàn chuyện công…cãm giác thiệt mới mẻ…
-“Ừm..được được…ha ha..đả tính qua rồi…nếu đoán không lầm…Hiệu trưởng Hửu..à không Chủ tịch Hửu sẻ mau chóng liên lạc với mình …kiên nhẩn đi…nay hoặc mai thôi..Đức cười bí hiểm…
-“Hả?tại sao vậy?cậu nha..cứ úp mở hoài..biết chị nóng lòng mà” Quyên phụng phịu…liếm lên đầu cặc,mút một cái…liếm từ dưới lên trên..như em bé mút liếm kem cây…ý đồ dụ dổ…
-“Chủ tịch Hửu và Lại Đức Quang ân oán sâu đậm..ha ha…nếu biết được chuyện nầy ông ta còn không nhãy vô vồ lấy Lại Đức Quang sao? Hắc hắc…ậy ..tiếp tục đi..hi hi đừng có ngừng mà,,nghe bằng tai chứ không bằng miệng a…”

Quyên đang mút ‘cây kem’ nghe hắn nói Chủ tịch Hửu và Lại Đức Quang có ân oán sâu đậm…lòng khoái chí sau đó ngẩn ra suy nghỉ…nghe hắn nói vậy hình như chuyện nầy có dính líu tới Lại Đức Quang…vì quá nhập tâm tìm hiểu nên lưỡi ngừng hoạt động…nghe Đức ‘phê bình khiển trách’ mới sực tỉnh…tiếp tục chu kỳ…’Trườn người lên xuống một hồi…vén tóc…há miệng ngậm vào…đầu gục gặc…

5 2 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x