Thằng Đức

Chương 182

trước
tiếp

Thụy Vủ tắt điện di động mĩm cười đắc ý…hắn rỏ ràng cũng quan tâm đến mình đó chứ!
Thụy Vủ tự giận mình quá nhút nhát rúc cục bị Tuyết Vân ‘phỏng’ tay trên…tối qua Tâm Đoan cùng nàng nấu cháo điện thoại ‘vô tình’ tâm sự nổi niềm khiến Thụy Vủ ‘đứng ngồi’ không yên…Hôm nay ’khẩn trương’ muốn gọi Đức ra bàn chuyện quan trọng…nhưng nghỉ với cá tánh ‘cà lơ phất phơ’ của hắn…chưa chắc chuyện ‘quan trọng’ cô thể đá động được hắn…vì vậy mới nghỉ ra một kịch bản ‘bi thương’…
Quả nhiên Đức dể dàng trúng kế của người đẹp…vội vàng phóng xe đến…
-“Chuyện gì vậy…cô làm tui hết hồn”…Thấy Thụy Vủ…Đức thở phào…yên tâm một chút …
-“Tôi buồn quá…anh có thời gian nói chuyện không?” Thụy Vủ ‘buồn bả’ nói…
-“Được..được mà…cô muốn sao thì sao đi…Kiếm chổ nào ngồi uống ly nước…cô nói gì tui cũng chăm chú nghe..vậy được chưa?
-“Không….tôi không muốn chổ đông người…” Thụy Vủ lắc đầu quầy quậy…
-“Cô nàng Thụy Vủ nầy …hình như có gì đó không bình thường… có lẻ đang thất tình nghiêm trọng ,nàng nói muốn tìm một nơi yên tịnh…không có người để nói chuyện…Chổ không người…chổ nào lý tưởng hơn chổ đó?…vậy chở nàng qua bên đó là được…”Đức thầm nghỉ…
-OK..OK…lên xe đi…tôi đưa cô đi…
‘Thẩn thờ’ bước lên xe nhưng ánh mắt vô cùng giảo hoạt…Thụy Vủ thầm cười đắc ý…

-“Đây là đâu vậy?” Theo Đức bước vào nhà…Thụy Vủ nghi hoặc hỏi…
-“Là nhà của tôi…nà…đừng có mà nghỉ xấu cho tui đó…Cô nói muốn tìm chổ không người nói chuyện nên tui mới đưa cô qua đây…Tui là người tốt đó…” Đức thấy Thụy Vủ ‘nhìn’ mình nên phân bua…nổi niềm ’oan âm thị kính’…
-“Ai nói gì anh đâu mà thanh minh thanh nga dử vậy?” Thụy Vủ ‘lườm’…
-“Gấp rút gọi tôi ra…bộ có chuyện gì quan trọng sao?nói đi…coi tôi có giúp gì được không…nếu được…tôi giúp liền…hihi là chổ bạn bè với nhau bấy lâu…Ouf..”
Đức sửng sốt…môi Thụy Vủ đang áp vào môi hắn…cô nàng nầy đang hôn hắn…rất vụng về…nhưng rất ngọt ngào..vị ngọt đôi môi…hấp dẩn…
Là đàn ông chân chinh mà…gái đẹp ôm mình hôn…không thể khống chế được…Đức siết mạnh nàng vào lòng…tham lam đáp trả…tới đâu thì tới…
Nụ hôn tỏ tinh của Thụy Vủ…một hành động thay vạn lời nói…con nhỏ Tuyết Vân chỉ nói có một lời ‘em thích anh’…còn Thụy Vủ …với nụ hôn nầy…còn hơn là nói với anh vạn…thậm chí triệu lời nói đó…
Hai người rời ra…Thụy Vủ cúi mặt..hai má đỏ bừng…xấu hổ…nhưng ngọt ngào…vừa rồi…hắn cũng đã hôn mình đấy…
-“Vậy là ý gì? Đức liếm môi mình…ngây ngô hỏi…
-“Anh…anh nghỉ sao?” Thụy Vủ vẩn cúi mặt…nói như muổi kêu…
-“Khoan đã…có phải cô đang bị thất tình không? Nà…không phải là mất trái cam rồi muốn tìm đở trái quít đó chớ?vậy là tìm lầm người rồi…” Đức ‘đề cao cảnh giác’…sợ bị ‘lợi dụng’ làm người thế thân…Thật ra…đang màu mè thôi…cho dù bị làm người thế thân thì cũng tình nguyện .
-“Nói bậy nói bạ…người ta thích anh đó mà”…Thụy Vủ ủy khuất…
-“Hả?em thích anh?Thiệt?Anh muốn biết chắc là không phải đang nằm mơ …” Được dịp..xông tới liền…Lần nầy nàng bị hắn ôm lấy…môi hắn khóa chặc môi nàng…
Lại một hồi lâu…hắn buông nàng ra…miệng lẩm bẩm :”ừm..không phải là mơ…”lại cúi mặt muốn hôn tiếp…
-“Này…đừng có ăn gian”..Thụy Vủ né mặt qua một bên…cười khúc khích…
-“Ăn gian?không phải đâu..em hôn anh trước..anh tưởng là đang ngủ mơ…anh hôn em lại là để chứng minh là hiện thực…Vậy thì phải hôn em để tỏ lòng…theo truyền thống…
-“Lẻo mép”…Thụy Vủ gục đầu vào ngực hắn…mắng nhưng lòng ngọt ngao…tình iêu nở rộ…
-“Em đã suy nghỉ kỷ chưa?”Đức hít mùi thơm trên tóc nàng…một mùi thơm nhẹ nhàng dể chịu…
-“Tình iêu là không có sự tính toán…Nếu tính toán thì không phải là iêu..” Thụy Vủ nhu mì nói…
-“Nhưng anh không phải chỉ có mình em…” Đức ‘thở dài’ thầm nghỉ…cái nầy là ‘số kiếp đào hoa’…không phải là do mình phong lưu bay bướm …
-“Em biết chứ…Yến,Tâm Đoan,Tuyết Vân…còn…” Thụy Vủ muốn nói còn chị em nửa nhưng kịp thời im lặng…Cứ để mọi chuyện xuôi theo tự nhiên…ai biết ngày sau sẻ ra sau…
-Tuyết Vân?hi hi…cô ta nói mà em tin sao?
-“Anh mừng chứ gì?Đừng có làm bộ nha…con nhỏ đó hả…bạo lắm…” Thụy Vủ thở phì phì…thầm nghỉ tìm cách kiềm chế đối phương…
-Wow…chưa gì đã có máu ‘Hoạn Thư’? hihi..
-Hoạn Thư?em không phải vậy đâu…chỉ là không hợp rơ với nó thôi…
-Ha ha..em nghỉ xa quá rổi…đi..anh đưa em về…
-“Về?” Nghe hắn nói đưa mình về…Thụy Vủ sửng sốt…hắn không muốn mình sao? Nàng nghe ai cũng nói..hai người iêu nhau…phải làm chuyện đó…nếu không thì chưa phải…vẩn là bạn bè.Vì vậy hôm nay nàng đã chuẩn bị tinh thần…nghe nói là đau lắm…
-“Em…em muốn làm người đàn bà của anh..”Thụy Vủ thu hết can đãm nói…hai má nàng đỏ rực lên…
Đến lượt Đức sửng sốt…hai lổ tai lùng bùng…nghỉ mình nghe lầm…bình thường…muốn ‘đớp’ một em cũng nghỉ cách trăm đường kế hoạch âm mưu dổ ngọt…mới được toại nguyện…Thụy Vủ nầy…đúng là khác người mà…
-Hi hi…em muốn thử anh hả?hi hi..anh là người tốt…rất ‘thanh khiết…thánh thiện anh…
-“Đừng có xạo đi…Yến ..đã là người của anh…em..em cũng muốn như vậy…”Thụy Vủ cứng đầu lì lợm muốn dâng hiến ‘cái ngàn vàng’…trong lòng lại còn mĩm cười đắc ý :”phải đi trước con nhỏ Tâm Đoan một bước mới được…”
Đức dở khóc dở cười…Thụy Vủ này …ngoài mặt tài lanh…nhưng đúng là cô khờ mà…
-“Không được đâu…hôm khác đi”Đức màu mè từ chối…trong lòng đang khoái tỉ tê…nhưng không thể vừa nghe nàng muốn dâng hiến là tươm tướp tuột quần cỡi áo…
-“Tại..tại sao?anh không muốn em?” Thụy Vủ nói như muốn khóc…
-“Không phải là ý nầy…em sẻ đau lắm đó…hai ba ngày đi không được…người nhà em sẻ biết đó…”Đức cố gắng màu mè thêm chút nửa …trước sự mời mọc của Thụy Vủ…cặc trong quần cũng cứng lắm rồi…
-“Không được..em đã chuẩn bị tinh thần rồi…”Thụy Vủ nhào vào lòng hắn…
-“Là em câu dẩn anh đó nha”…Đức hùng hổ…hai tay nhấc bổng nàng lên ẩm nàng vào giường bên trong phòng ngủ…
Thụy Vủ cãm thấy người mát lạnh…quần áo trên người đã được hắn cõi bỏ từng mảnh một…hơi thở hắn ấm áp di chuyển chầm chậm khắp người nàng…Thụy Vủ rùn mình…vừa sợ hải vừa mong đợi…
Đức vừa liếm vừa chiêm ngưỡng…cặp vú săn chắc…hai nụ hồng nhạt mời mọc…bụng thon..da trắng…chùm lông non mềm mại như tơ…một mùi thơm nhè nhẹ tỏa ra từ cơ thể…là trinh nử a…được dịp ‘bóc tem’ rồi…
Thụy Vủ cãm giác toàn thân trên người…nơi nào cũng có nước bọt của hắn…Chổ nào hắn cũng liếm,mút…khi hắn mút hai đầu ngực…người nàng như mê sảng…cho đến lúc miệng hắn áp giửa hai đùi nàng…Tay nàng nắm chặt ra giường…môi mím chặt để khỏi bật lên tiếng rên rỉ…
Kinh nghiệm từng trãi qua với Yến,Tuyết và song Kiều…miệng áp sát cửa hang lầy lội…Đức đánh lưỡi vờn quanh…len lỏi vào bên trong thăm dò…mút…cứ thế mà làm…càng lâu càng tốt…dọn đường cho sự ‘xâm lược’ sau cùng…
-Anh..vào nha..
-“Ừm” Thụy Vủ khẩn trương …
Ngồi lên…dang hai chân nàng ra…Đức rà đầu cặc ngay động hoa vàng…đẩy nhẹ…ngừng lại…
-“Uuuf …” hai tay nàng bấu mạnh hai đùi hắn…một hình thức để giãm đau…
Đẩy thêm một vài phân nửa…lại dừng…rút ra vài phân…lại dừng…lui nửa phân để tiến một phân là chiến thuật tốt để tiến sâu vào lòng đất địch…
-Ouuuf….Ahhh…
Bất ngờ lựa thời cơ ‘chín mùi’… Đức nằm sát xuống người nàng đồng thời đẩy một cái lút cán…Thụy Vủ đau thấu trời xanh hét lên…há miệng cắn vai hắn…’trả thù’…làm Đức mặc dù củng đề phòng trước nhưng cũng phải bật tiếng la…
…im lặng….cả hai bất động…
Môi Đức ra đến hai bên vành tai nàng… cổ …xuống đến hai nụ hoa…mút liếm…giúp nàng giãm cơn đau…đồng thời mông nhích nhè nhẹ…nhè nhẹ…
-OK?…
-“Ừm…”
-Ah..đau…
-Lại cắn…
Đức nhích mông…chầm chậm…ngừng…bắt đầu nhanh dần…ngừng một chút…nhanh dần…êm rồi….nàng không còn kêu đau nửa…trên gương mặt có nét cười…nhưng môi vẩn mím chặt…
Lần đầu của nàng…Đại công cáo thành… hôm nay như vậy là đủ rồi…Đức rút cặc ra…

-Sao hả…còn đau không..?hi hi…
-“Cười?anh còn cười…tại anh hết…” Thụy Vủ nủng nịu cấu tay hắn…
-“Cái gì tại anh…anh chưa xong đó..”Đức ‘khổ sở’ chỉ cặc minh còn đang cứng chỉa thẵng lên trần nhà…
-“Vậy…vậy..bây giờ làm sao?”Thụy Vủ sợ Đức lại đút vô lần nửa…
-Nhịn được mà…không sao…em nằm nghỉ đi…
…Nếu chưa ăn thịt heo…chắc chắn cũng đã từng thấy heo chạy…Thời đại nầy…chưa từng bú cặc nhưng chắc cũng thấy rồi…chỉ cần lên mạng…bấm một cái thôi…huống chi Thụy Vủ cũng đã chuẩn bị cho ngày hôm nay…Nàng ngồi lên…trườn người xuống…
Vạn sự khỡi đầu nan….Ngượng ngùng,bở ngở…cầm cặc hắn ngậm vào…
WoW!!..Thụy Vủ..em thật tốt…đúng…đúng..mút mạnh vào…cứ thế nha em…

*
* *

5 2 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x