Thằng Đức

Chương 127

trước
tiếp

Hai mẹ con Trúc,Tiên hôm nay tỉ mỉ trang điễm…tuy là hai mẹ con nhưng mỗi người mổi vẻ mười phân vẹn mười…đàn ông nhìn hai mẹ con không nứng cặc thì không phải là đàn ông…hoặc là con cặc có vấn đề…

Đạt hôm nay cũng ăn mặc chãi chuốt…trong lòng hắn vui như trẩy hội…hắn tưởng Trúc ‘cúng chay xong đuổi thầy chùa’ nhưng tối qua Trúc vẩn cho hắn đụ…còn hứa hẹn sau nầy sẻ chiếu cố nhiều cho hắn nếu hắn biết nghe lời…Đạt gật đầu như gà mổ thóc…vừa được đụ vừa được làm ‘tâm phúc’ của Trúc…Đạt không muốn gì hơn.

Thật ra thâm tâm Trúc,thấy thầy trò xếp Thắng ‘đông đảo’ cũng hơi chột dạ nên nghỉ cách tạo cho mình một ‘thế lực’ riêng…Trên là Đức…kế đó là Trúc…chứ không phải là Thắng…ở đây Trúc là lãnh đạo…mặc dù cả hai cũng thường đụ nhau nhưng chuyện nào ra chuyện nấy…

Tiên hồi họp..hôm nay lần đầu tiên nàng sẽ gặp lảnh đạo…nghe nói hắn trẻ tuổi,đẹp trai nhưng quỷ quái như cáo già…không biết có thật không nhưng mẹ nàng đã nói vậy thì chắc không sai…Tiên biết bản tánh hồ ly của mẹ mình…đối với lãnh đạo trẻ tuổi nầy có phần kính sợ…chắc cũng có đạo lý…

Nói tóm lại..hôm nay mổi người một ý nghỉ,một tâm sự…tất cả giờ nầy đang tập trung nới phòng khách ở tầng dưới để đón tiếp lãnh đạo…

Đúng 10 giờ…cả bọn nhìn ra sân ngây ngốc…

Một chiếc Ferrari 488 Pista màu đỏ chói mắt…chạy vào sân của ngôi biệt thự,ngừng lại…một người bước xuống…không phải là Đức ca thì còn ai nửa?

Hắn mặc cái quần Jean ‘rách’ vài chổ,áo T-shirt màu xanh nước biển,đội mủ trắng ngược đầu,đeo kính mát Ray-ban…hình tượng của soái ca…thần tượng của các mỷ nử…

-“Đức ca…anh đã tới rồi…”Thắng khúm núm bước tới ‘nghênh đón’ Đức ca..theo sau là 3 đàn em…cả bọn vô cùng sùng bái Đức ca,hôm nay lại càng sùng bái hơn…

-“Ừm…wow…hôm nay người nào coi cũng đẹp trai ha…” Đức ‘khen’ đàn em…

-“Hihihi…Đức ca…anh đừng nói vậy mà…so với anh tụi nầy như con đom đóm so với mặt trăng” Thắng cười hề hề vuốt đuôi ngựa…

-“Dạ..đúng đúng…Đức ca…anh Thắng nói không sai chút nào…” Ba thằng đàn em của Thắng hình như cũng ‘không thua’ đại ca Thắng,được dịp ra cũng sức vuốt đuôi ngựa…

-“Hahaha…Thôi đủ rồi…hahaha…được rồi…không cần nói nữa…nhưng thật ra mấy cậu cũng có cái tui cũng không bằng…phải nói là thua xa…” Đức cười ha ha trêu ghẹo đàn em…

-“Hả?cái gì vậy Đức ca?nói cho tụi nầy nghe mừng một chút…hihihi” Thắng cười nịnh…

-“Công phu miệng lưỡi đó…nghe mấy người nói ….hahaha bao nhiêu tiền cũng muốn móc hết ra lì xì …hahaha”

-“Hả?ừm..hihihi…”Đức ca vui thì được rồi….hihihi…thấy Đức vui vẻ,Thắng hớn hở…cùng đàn em mừng hết lớn…

– Đức ‘Lảo bản’ à…nói bà già tui nịnh bợ cũng được…nhưng hôm nay nhìn thấy phong thái của ‘lảo bản’…tui thật là ngưởng mộ đó nha…” Trúc cũng không chịu ‘lép vế’…trổ tài miệng lưỡi nịnh bợ.

-“Lảo bản?Mấy người anh em nầy đã làm tôi lên chín từng mây rồi…cô lại muốn tôi lên cao hơn nửa sao?”hahaha…Quay sang người phụ nử đang nhìn mình cười cười …Đức gật đầu chào ”vị nầy là con gái của cô rồi…nhìn là biết liền…xin chào chị tôi là Trần Đức”.

-“Chào cậu…tôi là Mỷ Tiên…sau nầy xin chỉ dạy nhiều…”Tiên khiêm tốn nhẹ nhàng gật đầu chào…mặt ngoài binh thản nhưng lòng đang dậy sóng…phụ nử nào lại không thích đàn ông phong độ,trẻ tuổi đẹp trai?Tiên năm nay củng vừa lên hàng ‘băm’…bản tánh giống mẹ, dâm đãng và rất thích trai trẻ nhưng chưa bao giờ được một người có tầm vóc soái ca đụ qua…nay vừa thấy Đức liền mơ mộng…hai mắt long lanh…

Trúc thầm kêu khổ…không ai hiểu đứa con gái bằng mẹ…thật ra lần đầu tiên gặp Đức…Trúc cũng có lòng hưu dạ vượn nhưng cũng biết cái gì ngoài tầm tay…

-Lão bản..xin mời lên lầu…

-“Ừm..được…” Đức theo mẹ con Trúc lên lầu…

Thắng biết Đức ca sắp bàn ‘đại sự’,nháy mắt ra hiệu tức thì Tuân,Võ nghiêm trang đứng hai bên cầu thang…không ai sẻ được lên lầu khi Đức ca bàn ‘đại sự’…Thắng và tắc kè Hưởng lãng vảng canh vòng ngoài…Đêm qua cả bọn đã bàn qua rồi…phim hành động xã hội đen đã coi nhiều…cứ làm y chang là được…

Đức theo hai mẹ con Trúc Tiên vào căn phòng rộng lớn trên lầu…Trúc mời hắn ngồi vào vị trí chủ vị…bà và con gái ngồi hai bên…Trên bàn có cái mâm hình chử nhật,trên mâm có hai gói hình vuông…

-“Đây là 500 ngàn mỷ kim…cậu xem lại…” Trúc đẫy mâm về trước mặt Đức…

-“Được rồi…hôm nay tôi tới không vì số tiền nầy…có chuyện quan trọng muốn nói”…Đức nghiêm túc nói…

-Hai mẹ con Trúc ,Tiên sững sốt…đây là 500 ngàn mỷ kim…ai cũng đỏ mắt..nhưng hắn nói không tới vì số tiền nầy?vậy là ý gì?..

Không đợi hai mẹ con hỏi…Đức cười nhạt.

-Còn nhớ tôi có nói qua tôi muốn các người làm việc cho tôi chứ?là như vậy…nếu không làm thì thôi,một khi làm thì làm cho lớn lên…số tiền nầy lấy làm vốn…sau nầy tôi không bạc đãi hai người…những gì hai người có được sẻ hơn hiện tại rất nhiều…

Hai mẹ con nhất thời đưa mắt nhìn nhau…cả hai cùng một ý nghỉ:” nếu được như vậy thì còn gì bằng?”…Trúc là người lão luyện…không vì vậy mà hấp tấp…mắt nhìn Đức dè dặt ,muốn rỏ ràng hơn…

-Ý của cậu là…

-500 ngàn nầy chỉ là khỡi đầu,một hai tháng nữa sẻ có thêm 1 hoặc 2 triệu…hai người sẻ phát triển xuống Bạc Liêu,Cà Mau…qua An Giang,Đồng Tháp…nói tóm lại là mở nhiều nơi…nhân lực,tài lực,tôi sẻ phân phối,gặp chuyện,tôi sẻ giãi quyết…hai người chỉ lo việc phát triển và điều hành…làm ăn cho tốt là được…Sao hả?được hay không được?

-“Được…sao lại không được…” Tiên gật đầu mừng rở…nhìn mẹ mình,ánh mắt của Trúc cũng không kém hân hoan…không ngờ lại có miếng bánh từ trên trời rơi xuống…

-Nhưng mà có thể thay đổi một chút…thanh thiếu niên dưới 14 tuổi thì không được…không phải là sợ phạm pháp nhưng làm gì cũng có đạo đức một chút…nhất là con gái dưới 14 tuổi…thiệt là không nên a…

-“Nhưng đám nầy mới là đám kiếm ra tiền đó xếp…hơn nữa mình cũng đâu có ép họ…vã lại mình trả giá cũng được lắm…có thể giúp gia đình họ qua cơn ngặt nghèo…”Tiên giãi thích…

-Cái nầy..cái nầy…thôi được..hai người nhiều kinh nghiệm trong chuyện nầy…vậy theo ý hai người đi…miễn là đừng có ép người ta…đừng có ác là được…kiếm tiền thì tốt nhưng cũng phải có đạo đức mới được…hahaha.

-“Xếp yên chí đi…chúng tôi biết chừng mực…” Tiên cười duyên dáng…mắt long lanh gợi tình…càng lúc càng thấy Đức vừa mắt…

-Còn nửa…20 kí lô bột trắng…không bán ở Việt Nam…muốn bán qua Miên…có cách nào không?

-“Qua Thái còn được huống gì qua Miên”…Tiên cười khanh khách nói.

-“Chị có cách?”Đức mừng rở…có người biết đường dây tiêu thụ là tốt rồi…

-“Cậu có hàng là tôi có cách…nhưng mà…” Tiên nói tới đây dừng lại…

-“Hoa hồng chứ gì?nói đi…tui thích người thẳng thắng…Đức nghỉ bụng”mình tịch thu bán lại…đâu có mất mác gì”…

-Cậu là xếp…tùy cậu đi…Tiên cười híp mắt…không ngờ Đức chịu chơi và hào phóng …nàng vô cùng thiện cãm với một xếp như vậy…

-“Tôi không có kinh nghiệm trong vụ nầy…chị cứ nói một cái giá…nếu thấy được là tôi OK…nhưng nhớ kỷ…nếu sau nầy tôi biết mình bị cứa cổ…chị biết hậu quả chứ hả?”Nói đến đây…Đức lạnh lùng nhìn Tiên ..ánh mắt nhìn của nó khiến Tiên cám thấy lạnh người…hèn chi mẹ mình nói hắn cũng là cáo…

-“Yên chí đi..đối với xếp…tôi không dám hổn láo đâu…7 phần trăm…nếu dưới 1 Triệu,5 phần trăm nếu trên 1 Triệu…đây là giá rẻ hơn thị trường đó…không tin xếp đi kiểm đi…”Tiên nghiêm nghí đáp…

-“Được…một lời đã định…cứ như vậy mà làm…sau nầy có hàng giao cho chị tiêu thụ nhưng nhất định là không được bán tại Việt nam…đây là điều kiện duy nhất…

-Chuyện nầy tôi hiểu…nhưng nếu người mua xong đem trở lại Việt Nam bán thì tôi không chịu trách nhiệm đâu nha…

-Hahaha…cái đó chị không cần lo…chỉ cần chị không bán ở Việt nam là được…

-“Cất tiền nầy đi…cho tôi một bản kế hoạch cô dự định làm sao cho sự phát triển với số tiền nầy…”

Xem phim nhiều cũng biết chút đỉnh…Đức chợt nhớ dân làm ăn trong phim hay dùng cụm từ ‘bản kế hoạch’ vì vậy cũng ‘xuất khẩu’thành văn…thiệt là đúng chổ hợp hoàn cảnh…khiến hai mẹ con ngẩn ra…người tuổi trẻ nầy kiến thức sâu rộng a…trong lòng e dè tăng thêm một tầng…

Nhìn xe Đức vừa ra khỏi biệt thự,Tiên lắc đầu nhìn con gái nói:

-Mầy nha…thấy cậu ta thèm chãy nước miếng chứ gì?đừng có nằm mơ đi…không vừa cho mầy đâu…

-“Vậy thì chưa chắc…để coi sao”…Tiên nhướng mắt…

-“Hừ…”Trúc cầm 2 bó tiền ngoe nguẩy bỏ đi…bà thực tế hơn…mấy thằng trẻ kia thật là vừa mắt…Trúc suy nghỉ làm sao quyến rủ mấy thằng nhóc nầy…

***

Tuần trước chưa thấy,nhưng hôm nay Đức để ý thấy bụng Nhung đã bắt đầu nhô lên chút chút rồi…chưa to lắm,phải nhìn kỷ mới thấy…dù sao chỉ nàng chỉ mới tắt kinh nguyệt gần tháng thôi…nhưng đầu vú thì thay đổi thấy rỏ…

Tay Đức đang mân mê vú nầy,miệng ngậm đầu ti vú kia…Vú đàn bà khi có thai thật đặc biệt …căng hơn bình thường,bóp thật đã tay nhưng Đức không dám bóp mạnh…sợ có chuyện gì…chỉ bóp nhè nhẹ khiến Nhung phì cười…bình thường tên nầy hùng hổ như muốn làm cho bể vú người ta…

-làm gì vậy?bình thường ‘dử’ lắm mà?…

-“Mạnh..mạnh quá có sao không?”Đức ngây ngô hỏi..

-“Đến 7,8 tháng thì…thì kiêng cử quan hệ thôi..bình thường thì không sao..”Nhung đỏ mặt nói…

-“Vậy..vậy vẩn còn ‘làm’ được?”Đức hớn hở…vậy là tốt rồi…

-“Cậu nha..chỉ nghỉ đến chuyện đó..” Nhung lườm…

-Hihihi..không phải đâu…tại chị đó…ngồi gần một chút thấy ‘lên’…hihihi.

Nhung sung sướng,trong lòng như được uống mật ngọt…đưa tay kéo khóa quần của nó xuống…đàn bà trong thời kỳ mang thai,cơ thể biến đổi,nhu cầu sinh lý tăng nhiều…Đức lại không thường ở bên cạnh…Lúc nầy Hưng..chồng nàng thường hay đòi quan hệ,nhiều lần nàng đã tìm cách lánh né…nhưng lánh né hoài cũng không phãi là cách…tối đêm qua Hưng lại đòi…cực chẵng đã phãi cỡi quần cho Hưng bú…bú một hồi lâu,Hưng lại muốn đút vào…Nhung từ chối,Hưng muốn nàng chìu hắn bằng miệng…Nhung cũng lấy lý do không khỏe…cuối cùng phải dùng tay sục cặc cho hắn…

Đối với Đức thì khác rồi,là cha của đứa con trong bụng…tuy không chính thức được nhưng thật sự là sự thật…tình cãm ngày càng thấm thiết hơn…cũng là 1 tuần mới gặp 1 lần…Nhung không muốn lãng phí thì giờ…khóa quần vừa kéo xuống…cặc nó đã sừng sộ lên rồi…Nhung há miệng ngậm vào…nhưng chưa gục gặc đầu cái nào,Đức vội vàng đứng lên..

-“í…í..không được…ưu tiên cho bà bầu..ngồi đi Đức..phục vụ chị..tinh thần thoãi mái…mai mốt sinh con trắng trẻo mập mạp…hihihi…

-Đồ quỉ cậu…nói vậy cũng nói được…Nhung ‘cốc’ lên đâù nó một cái nhẹ…nhưng cũng nghe lời nằm lên giường,hai chân dang rộng…

Lúc trước khác,nay cái bụng Nhung khác rồi…có thai đấy…liếm láp cửa hang của bà bầu…lần đầu tiên trong đời…Đức vô cùng ‘cẩn thận’…chầm chậm mút,liếm…lấy tay khều khều,tò mò săm soi coi cửa động có gì đặc biệt?

Đàn bà có thai nhu cầu tình dục mạnh hơn bình thường…đối với Hưng…bất đắc dỉ phãi nhịn…bây giờ ‘chính chủ’ cứ ngay chổ đó mà rà tới rà lui…rỏ ràng là muốn giết người rồi…hai tay Nhung ghì lấy tóc nó áp sát vào…

-“Được không đó?không sợ sao?” Thấy Nhung chõng khu chìa mông về phía mình…cười khêu khích,Đức không biết có ãnh hưởng đến cái bụng của nàng không nửa,tốt nhất là nên đề phòng…

-Sợ cái gì…làm bộ hoài…chị biết cậu thích mà…không cần sợ đâu,tháng thứ 7 ,thứ 8 mới kiêng cử…

-Thiệt?hahaha…vậy thì tốt…

-“Mạnh lên…hôm nay cậu làm sao vậy?đã nói đừng sợ mà…”Thấy Đức còn e dè…Nhung ‘gắt’…

-“Tới đây…” hai tay vịn hai bên cặp mông trắng nõn,Đức dồn dập nắc bạo…

Nhung gối đầu lên đùi Đức… hai tay nó không ngừng nhồi bóp vú nàng…vú bà bầu săn cứng hơn bình thường,bóp thật đã …

Tay Nhung mân mê,động tác sục lên sục xuống nhè nhẹ…thỉnh thoáng dùng lưỡi trêu ghẹo đầu cặc tim tím bóng lưỡng…

Bất thình lình nàng chồm lên há miệng ngậm vào…một phát sâu tới cổ họng…nhả ra…lại ngậm sâu vào…

-“Wow…chị Nhung…đã quá…” Đức kinh hỉ…Nhung không còn ho sặc sụa nửa…Nancy đã có đối thủ rồi…

-“Hihihi..thích không?” Nhung ỡm ờ hỏi….

-“Không phải là thích…mà là thích điên lên được…hahaha..”để Đức thử cái nầy…nó ngồi lên chìa cặc ngay miệng nàng…Nhung hiểu ý há miệng ra…Đức đút cặc vào lút cán…rút ra..đút vào lút cán…rút ra …nắc nhè nhẹ….nắc nhè nhẹ…được rồi…hahaha…Nhung không còn ngộp thở nữa,không ho sặc sụa nửa…Có phải vì có bầu nên trở nên khác thường?

Nếu chị Nhung được thì chắc ai cũng sẻ được mà…chỉ cần tập luyện thôi…ậy có công mài sắt có ngày nên kim a…

Trong lúc Nhung đang gục gặc đầu…Chuông di động kêu vang…liếc nhìn màn hình thấy số điện thoại lạ hoắc…tuy vậy Đức vẩn bắt máy…

-A lô…Đức đây..ai vậy…

-“xin chào…tôi là Tố My…ừm…liên quan đến cái USB trong tay cậu…”Tố My không biết nói thế nào…sau cùng đem sự liên quan giửa cái USB và cú gọi đột ngột của bà…như vậy quá đủ rồi…bà biết chắc chắn Đức sẻ hiểu…

-“Ừm…xin chào cô…tôi có thể giúp cô được chuyện gì?”

-Nếu cậu có thì giờ…chúng ta có thể gặp nhau nói chuyện…thời gian,địa điễm do cậu quyết định,tôi chỉ yêu cầu kín đáo…bảo mật..cậu hiểu ý tôi chứ?

-“Vậy à…vậy chiều mai đi…4 giờ…tôi có địa điễm,nhưng không thuộc địa chỉ,rất khó tìm,phía bên cầu rất kín đáo…nếu cô đồng ý,tôi sẻ rước cô…” Đức không tìm được địa điễm bí mật,kín đáo nào hơn để nói chuyện…ngoài căn nhà bên cầu…chỉ có chổ nầy là tiện nhất…

-Vậy được…ngày mai cậu gọi…tôi nói địa điễm…cậu tới rước tôi…

-“Được mai gặp”….Đức nhìn số điện thoại trên màn hình…lưu trử vào bộ nhớ…

-“Ai vậy?”Nhung nghe văng vẳng tiếng đàn bà,biết tên nầy phong lưu…cất tiếng hỏi.

-“Phó Trưởng ban Tuyên giáo Tỉnh…ừm…có chuyện cần bàn…”

-“Cậu nha…già không bỏ…nhỏ không tha…” Nhung lườm…

-Hihihi…nói thiệt chị không tin…

-“Tin cậu mới là lạ…heo nái cũng biết leo cây…không biết bao nhiêu người mới thấy đủ…thiệt dâm dục mà…” Nhung ‘mắng’ cùng lúc đưa tay ‘ngắt’ …

-“Chưa đâu…bây giờ mới dâm nè…hihihi…mình làm kiểu mới nha…”nè nhìn đi…’ Đức đưa màn hình di động cho Nhung nhìn…

-Ây ui…sao ..khó vậy…

-Không khó đâu…nà…thử nha…hihihi…

-“Sao rồi?hắn nói sao?” ngồi bên cạnh nãy giờ,Yến nóng lòng giục…

-Chiều mai,4 giờ…hắn gọi,mình cho điễm hẹn…hắn tới rước …hắn nói có địa điễm kín đáo có thể nói chuyện…Chiều mai mình đi gặp hắn…coi hắn có điều kiện gì…

-“Mình?My à…tao nghỉ kỷ rồi…mai mầy đi 1 mình…đại diện là được…tao không đi…” Chủ tịch phu nhân rụt rè sợ chuyện…

-“Hả?Chị Tư à…sao lại như vậy?tôi đi một mình?” Tố My bất mãn…

-Nghe tao đi…một mình mầy đi là được..coi hắn muốn sao trước…sau đó nếu cần..tao sẻ đi với mầy…Cứ quyết định như vậy đi .

Nghe chi Tư nói cũng có đạo lý nhưng trong bụng tố My cũng không thoãi mái…bà có hai người bạn thân…một người gây chuyện,còn một người xãy ra chuyện thì làm rùa rụt đầu…Aizzz…đúng là bạn tốt a…

***

0 0 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Vui lòng không Báo Lỗi với mục đích đòi chương mới, chương mới tùy thuộc vào tác giả, chúng tôi sẽ update sớm nhất khi có chương mới.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x