Thằng Đức

Chương 124

trước
tiếp

Thank you
Từ hôm gợi ý Quốc giết người diệt khẩu sau khi đoạt được 500 nàng mỷ kim…hắn biến mất…không những hắn mà ngay cà Hùng thư ký cũng như bốc hơi…Linh tính cho Thu Hoa biết là có vấn đề…hai tên nầy đã mất tích cùng với hai tên kia…

Chuyện sống chết của bọn người nầy không phải là vấn đề Hoa quan tâm…chính là số tiền 500 ngàn mỷ kim kia…hiện giờ tất cã mọi đầu mối đều như bị bịt kín…ngoại trừ hai cậu cháu Phạm Bá Thành…vì vậy Hoa rất khôn khéo trong lúc ‘lâm trận’…Bá Thành thì khôn khéo hơn khiến nàng khó moi bí mật từ lão già nầy nhưng cháu lão thì ngoài cái tướng hùng hổ thì rất ‘non tay’…

Sáng nay,Bá Thành không đến trụ sở UBND huyện…Hoa gọi điện không thấy lảo trả lời…nàng ghé qua nhà lảo…không có gì bình thường…Hoa liền đi đến ngôi biệt thự của Hiển…tên nầy hai ba ngày nay cứ rúc trong biệt thự…rỏ ràng rất sợ hãi…hắn đã phái nhiều CA đến bảo vệ chung quanh biệt thự để có cãm giác an toàn…

-“Chị Hoa…chị đến rồi à” Tín…Phó Trưởng CA đừng hàng thứ ba ,một thân tín của Hiển thấy Hoa đến…hai mắt sáng rở nhìn Hoa với ánh mắt thèm khát…hắn muốn Hoa đã lâu nhưng biết Hoa là người của Hiển nên phải nhịn thèm..ai dè đêm qua Hoa câu dẩn hắn…cuối cùng cũng hối hả đụ được nàng trong ga ra đêm qua…Một vưu vật như Hoa..đụ được 1 cái tức nhiên là không thỏa lòng rồi…vì vậy từ sáng đến giờ,hắn chỉ mong gặp được nàng…nên vừa thấy Hoa.như mèo thấy mở…không che dấu được ánh mắt thèm khát…

Mất tung tích của Quốc,Hùng…Hoa cãm thấy bị bó tay bó chân trong lúc đang cần người giúp nàng…vì vậy tối đêm qua ,rù quến Tín…để hắn kéo nàng vào ga ra cho hắn đụ…Quả nhiên sau khi được Hoa cho thỏa mãn…Tín si ngốc …nàng nói gì hắn cũng nghe…

-“Hắn ở trong phòng?”Hoa nhìn Tín cười lẵng lơ hỏi…nàng cố ý đứng sát gần hắn..mùi thơm từ người nàng bay ra khiến Tín cãm thấy ngộp thở…cặc trong quần hắn cứng lên….hai mắt dán vào vùng ngực nhô cao…tối qua lần đầu tiên được bóp…quá đã tay…lồn của Hoa quá bót ,lại biết cách uống éo trong lúc đó thật đã cặc…đêm qua hắn chỉ hối hả được 1 lần…hôm nay hắn muốn đút cặc vô miệng nàng…và hắn cũng muốn bú lồn nàng…

Nghe Hoa hỏi…Tín gật đầu như gà mổ thóc, nhìn Hoa đáp với ánh mắt mong đợi…

-dạ phải chị Hoa…xếp chưa bao giờ ra khỏi phòng…

Hoa làm sao không hiểu Tín muốn gì…nàng liếc hắn rồi đi về hướng ga ra…Tín sáng mắt lên..run rẫy vì bị kích thích…cặc trong quần hắn cứng như khúc củi…giựt giựt…Tín nhìn quanh thấy không có ai…hắn bước theo vào ga ra…khép,gài chốt cửa…

Hoa đứng ở đầu xe, chiếc quần lót màu hồng nhỏ xíu đã được cỡi ra nằm vắt vẻo trên mui,vạt áo đầm được nàng kéo lên cao…cặp mông trắng ngần hướng về phía Tín…đường rãnh hun hút…

Tín ngây ngốc…hắn nuốt nước bọt…đứng khờ ra…

-“Còn đứng đó?mau lên…hihihi”Hoa lẵng lơ cười hihi trông thật dâm đãng…

-Ừm..phải…phải…nghe Hoa ‘nhắc nhở’…Tín bừng tỉnh..hắn vừa hối hả bước tới vừa đưa tay tháo khuy quần…chợt nhớ tới niềm ‘ước mơ’ từ đêm qua…hắn quì xuống áp miệng vào…mút liếm…

Hoa mĩm cười đắc chí…áp người nằm trên đầu xe…sàng mông qua lại…nhắm mắt hưỡng thụ cãm giác…vừa suy nghỉ…lảo già Bá Thành chắc lành ít dử nhiều rồi…500 ngàn kia đan ở đâu?coi bộ bây giờ người duy nhất có thễ mang hy vọng chính là thằng Hiển…nhờ thằng nầy theo dõi thằng Hiễn 24/24 để coi hắn làm gì…từng bước một…hy vọng có chút manh mối…

Tín lần đầu tiên được bú mút cái lồn ‘chất lượng’ nên mút lấy mút để…hắn miệt mài khiến Hoa cũng ‘giựt mòng’…dâm thủy tuôn lai láng…mặt mủi Tín …ướt đẫm dâm thủy của nàng…

Bú liếm một hồi…sực nhớ tới còn một ước mơ chưa thực hiện…Tín đứng lên,cầm tay Hoa đưa tới cặc hắn…hai mắt đờ đẩn nhìn Hoa…tay hắn ấn vai nàng…Hoa hiểu ý …ngồi xuống…há miệng ngậm vào…

Tín bị kích thích quá độ rồi…Hoa vừa ngậm vào,hắn cãm giác đầu cặc ấm lên,vô cùng dể chịu…chưa kịp nắc cái nào liền phun xối xả…Hoa cứ mặc cho hắn phun vào miệng…một tay nàng xoa phía dưới bìu dái,tay kia xoa bìi dái trên…được một hồi,nàng nhả một ngụm trắng đục trên sàn ga ra,tiếp tục liệm sạch đầu cặc Tín…

Hoa đứng lên,lấy quần lót mặc vào…Tín vẩn còn tham lam đưa tay bóp vú…

-“Ây..đừng mà..ngoan đi…mai mốt cho cậu tha hồ…hihihi” Hoa dâm đảng dụ dổ…

Tín được hứa hẹn,phấn khích mặt đỏ bừng…tay kéo hóa quần miệng miệng cười hehe nọi:

-Chị hứa rồi đó nha…ừm…xếp hình như đang chờ chị đó…từ sáng tới giờ hỏi chị tới chưa hai lần rồi…

-Có biết chuyện gì hong?

-Không…chỉ thấy xếp hình như đứng ngồi không yên…không biết là chuyện gì…

-“Được rồi…chị lên coi sao…” Hoa thầm nghỉ chắc chắn có liên quan đến sự mất tích của Phạm Bá Thành…

Quả nhiên khi vừa nhìn thấy Hoa,Hiển liền hỏi.

-Em Có thấy cậu tui không?gọi điện mấy lần không thấy ổng trả lởi…

-Sáng nay không thấy ông ta đến ủy ban,gọi điện củng không trả lời,em có ghé nhà cũng không thấy…không biết xãy ra chuyện gì…mấy người kia cũng mất tiêu…rúc cục là chuyện gì vậy?

Hoa nhìn Hiển hỏi với cặp mắt dò xét…

-“Em không biết đâu…”Hiển ngần ngừ,trong đầu rối tung lên…bình thường mọi chuyện do cậu hắn sắp xếp…hắn đứng giửa truyền mệnh lệnh,bây giờ mọi người như bốc hơi,bên cạnh hắn chỉ còn Hoa.Hiển đang phân vân,hắn không muốn ra khỏi biệt thự,lo sợ người sắp tới sẻ là hắn,ở trong biệt thự,có đám đàn em bao quanh,hắn cãm thấy an toàn hơn,nhưng hắn cần có người làm một số việc,xem ra hiện nay Hoa là người lý tưởng nhất…

-Thần thần bí bí…không biết xãy ra chuyện gì…anh không nói làm sao em biết được…

Hoa là người thông minh…đoán biết trong lúc nầy,nàng là người duy nhất Hiển có thể trông cậy,Hoa không gấp,nếu hối thúc,hắn sẻ sin lòng nghi ngờ,vì vậy ‘bình thản’ cỡi áo quần như bình thường mỗi khi nàng tới gặp hắn cho hắn đụ…

Quả nhiên Hiển thấy Hoa không ‘quan tâm’ chút nào liền giãm lòng đa nghi…hắn trầm giọng nói:

-Không phải là không tin em…thôi được…anh nghỉ ổng chắc cũng bị bắt cóc rồi…bọn thằng Quốc,Hùng thư ký cũng vậy…nhưng đối phương là ai…anh thật sự cũng không biết…

Trước khi mất tích, Quốc đã kể qua chuyện của Minh sẹo và Tấn lác nên Hoa đã biết chuyện bắt cóc,ây giờ nghe Hiển nói…nàng làm như ‘kinh hãi’:

-Sao…sao có thể?

-“Chuyện là vầy…” Hiển trầm giọng nói…

-Số tiền 500 ngàn mỷ kim nhất định phải lấy về…còn nửa…20 kg bột…chắc chắn đâu đó trong nhà…Hoa à…chuyện nầy phải nhờ em rồi.Anh là người biết điều…em yên tâm.

-Vậy..vậy anh muốn em làm gì?

“-Ừm…trong phòng ngủ,chỉ cần đẩy cái giường qua một bên…đầu giường bên trái,chỉ cần lấy lưởi dao cạy miếng ván đầu tiên lên là được,sau đó các miếng còn lại thì không thành vấn đề…”Hiển nghiêm trọng dặn dò…

-Vậy sao anh không đi…

-Bọn thằng Quốc,lảo Hùng kia với cậu bị gì em không rỏ sao?anh nghỉ mục tiêu kế tiếp chắc chắn là anh… anh không biết họ là ai…họ trong bóng tối,anh ngoài ánh sáng..cho nên em đi là người thich hợp nhất…Chỉ cần em đem tất cả đồ trong đó ra khỏi nhà…ừm..tạm thời đem về cất trong nhà em…cẩn thận 1 chút…làm xong chuyện nầy càng sớm càng tốt…

-“Trong đó có cái gì?”Hoa hồi hợp hỏi.

-“Cứ lấy hết là được rồi..không chừa món nào lại…trong đó nhất định có 20 kg ‘bột’…”Hiển nhớ Phạm Bá Thành lần trước nói trong tay còn 20 kg…như vậy thì chỉ có chổ nầy là nơi cất dấu…không nơi nào khác…

Hoa hít một luồng khí lạnh…nghỉ:”20 kg bột trắng..theo giá thị trường từ 700 ngàn đến 1 triệu đô…tùy theo phẩm chất…

-Vậy…tối nay em đi…sao hả?

-Ừm…càng sớm càng tốt…thằng Tín dưới nhà…hồi chiều giờ anh cũng chưa ăn gì…anh nghỉ nó cũng đói bụng…hay là kêu giao hàng pizza Hut …khui chai rượu chát…

-Ừm…để em đi chuẩn bị

Trên bàn ăn,hai chai rượu đỏ chỉ còn nửa chai,bên cạnh hai hợp pizza Hut chỉ còn lại 1 lát…Hiển và Tín gục trên bàn ngái khò khò…Hoa đang đứng gần đó nhếch mép cười lạnh…bỏ trọn gói thuốc mê trong chai rượu…nàng bão đãm hai thầy trò tên nầy sẻ ngủ như con heo…

Quả nhiên Hiễn và Tín không một chút phản ứng khi Hoa kéo từng người một vào ga ra…để hai người ngồi trên ghế,kế đó nàng đem hai chai rượu,2 hộp pizza dang dở để trên bàn nhỏ trong ga ra…mục đích là tạo hiện trường của 1 trận nhậu say bí tỉ…

Hoa cẩn thận lau hết dấu tay của mình…lấy chìa khóa nổ máy xe…đóng cửa…

Trong ga ra,thán khí CO2 từ chiếc xe thả ra suốt đêm…sáng mai còn mạng …là chuyện không thể nào…

Hai ống nghe bên tai…Phương Anh ngồi bất động trong bóng tối…tuy lảo già Bá Thành và 3 tên kia đã được đưa về Biệt thự nhưng nhiệm vụ vẩn chưa xong…nàng vẩn còn đang ở trong nhà kiên nhẩn ngồi chờ…bên ngoài là Mỷ Kiều,cả hai nội ngoại phối hợp….

Nếu ba tên kia thật sự còn có tiếp ứng thì sau khi thấy đồng bọn mất liên lạc ,bọn người tiếp ứng sẻ tìm đến coi hư thực và như vậy sẻ ‘hốt’ hết trọn ổ bọn chúng… …thêm nữa giờ nữa nếu vẩn không có gì… nhiệm vụ mới được coi là hoàn hảo.

-“Có ‘khách’ tới Phương Anh…” Tiếng Mỷ Kiều vang lên trong ‘tai nghe’…

-“Ừm…biết rồi”…liên sau đó Phương Anh nhanh như chớp đưng lên,bước về góc phòng,nép sau góc tủ…

Hoa mở cửa bước vào…quá quên thuộc với hoàn cảnh,nàng không mở đèn thoăn thoắt bước vào phòng ngủ,khi đến đầu giường bên trái,nang ngồi xuống dùng sức đẩy chiếc giường lệch khỏi vị trí…mắt chăm chú quan sát…không hề để ý có cặp mắt đang theo dỏi nhất cử nhất động của nàng…

0 0 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Vui lòng không Báo Lỗi với mục đích đòi chương mới, chương mới tùy thuộc vào tác giả, chúng tôi sẽ update sớm nhất khi có chương mới.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x