Thằng Đức

Chương 115

trước
tiếp

Muốn bắt tôi à?

Từ căn biệt thự đến Trường Đảng cũng gần tiếng đồng hồ…Đức đến trể…dưới ánh mắt ‘không thiện cãm’ của hai mỷ nử Đồng Giao và Thanh Nhả…

“Hôm qua…sao mất tiêu vậy?” Quyên giọng oán giận…đêm qua nàng tắm rửa thoa kem chuẩn bị thân thể thơm tho, sẳn sàng cho 1 đêm điên cuồng… nhưng Đức lại không tới…vậy là lãng phí một đêm…Trí sắp về rồi.

Lúc trước chỉ định câu dẩn,cho Đức đụ, mê nàng,từ đó có thể dựa hơi tiến lên trong quan trường… Bây giờ thì ngược lại…chính nàng mê nó tít thò lò,Đức trẻ trung sung và dai sức lại cỏ ‘vủ khí’ cường đại…đêm qua chờ suốt đêm…càng nghỉ càng tức mình nên vừa thấy mặt hắn liền ‘oán trách’…

-“Thình lình xãy ra vụ lớn…” Đức nghiêm nghị đám…vẻ mặt vô cùng chính nghỉa…trong bụng thì cười hắc hắc nghỉ :’sao mình càng ngày càng đểu a..nhưng mà là đểu có thiện chí…tiếc là cặc nầy không thể không giống như lảo ‘Tôn’ nhổ 1 cọng lông biến thành nhiều cặc khác mà…”Hôm qua buổi chiều,trong lúc cao hứng,hứa hẹn đêm trở lại hào hứng 1 phen…nhưng sau đó lại suy nghỉ thôi xù…buổi chiều đã đụ rồi,còn có người khác…vì vậy trở lại biệt thự mò vô phòng Nancy…hiện nay,phải làm cho bụng cả 3 chị em Nancy ‘phình ra’ là nhiệm vụ ‘chính trị’ nặng nề,ưu tiên hàng đầu a….

Nhưng nói về vụ lớn thì cũng không khoa trương chút nào…cái vụ độc phẩm ngày càng sâu thẩm a..nhưng cũng may đi theo chiều hướng tốt…

Quyên là người có tham vọng trong chính trường,không bỏ lở cơ hội để thể hiện năng lực.

-Nếu cần gì…bất cứ chuyện gì…cứ nói…

– Hiện giờ thì chưa tới lúc…khi cần sẻ nhờ chị giúp một tay là chắc rồi.

Cái mà Quyên muốn nghe nhất chính là câu nói nầy…

Đồng Giao và Thanh Nhã…cã hai người đẹp đều nhìn Đức rất không ‘thuận mắt’ …nhưng lãnh đạo đã không ngừng chỉ thị:”Trần Đức thường có nhiệm vụ đặc biệt…vu vi một chút”…nên cả hai cũng đành nuốt cục tức xuống…nhắm mắt làm ngơ.

Đồng Giao nhiều lần cùng Đức đấu khẩu,luôn ở vào thế hạ phong,trong lòng không phục,nó vắng mặt thường xuyên,muốn ‘xuống tay’ gở gạc chút ít lấy lại chút mặt mủi cũng không được…lúc nàng giãng bài thì hay ‘tư tình’…xù xì to nhỏ…làm Đồng Giao ‘nóng’ run…

Vợ chồng Học Hửu thì hay nhắc tên nầy,lại hay khen dồi…Thanh Nhả không biết ông bà già mình ăn bùa mê thuốc lú gì của hắn…Có lần nàng nghe nói hắn đàn giỏi..hát hay…Thanh Nhả bỉu môi..khinh thường…nàng không tin hắn giỏi hơn thầy dạy nhạc của nàng…thậm chí nàng…hắn cũng không hơn được đâu…Đồng Giao,Thụy Vủ…hình như ‘bơm’ tên nầy lên quá nhiều rồi…Thanh Nhã nhất định tìm cơ hội ‘so tài’ một phen…

Hôm nay,ba mẹ nàng muốn nàng chuyễn lời…gọi hắn khi nào có rãnh đến nhà ngồi chơi…Thanh Nhả không tình nguyện lắm…nhưng cũng phải chuyển lời…Hương mẹ nàng,có tánh lằng nhằn,nói nhiều bên tai…Thanh nhả chịu không nổi…thật là cực hình a…

-“Hôm nay có tiết mục gì không?” Ngần ngừ một chút,Quyên cuối cùng cũng lên tiếng hỏi…hai má hơi đỏ vì ngượng ngùng….không phải là nàng có ý muốn rù quyến,nhắc khéo hay sao?

Đức đang âm thầm tính toán…hôm nay chuồn,cùng thím hú hí …sau đó có hẹn ăn tối với đám người Thụy Vủ,Tú Nhi,chị Hương bàn chuyện văn nghệ văn gừng,sau đó… chị Hương kia cũng là vưu vật…không thể lãng phí…Anh Triều à…chúng ta là huynh đệ,ruộng tốt không thể để cho người ngoài cày bừa đâu..hắc hắc hắc…

-Thứ Sáu đã xác định chưa?Đức sực nhớ Phó Chủ nhiệm Du tổ chức ăn uống Karaoke gì đó…

-Ừm…ngày mai…lúc tan học 12 giờ…cả bọn kéo nhau đi ăn uống,hát hò…cậu không quên đó chứ?

-“Quên?giởn hoài…hahaha quên sao được…hay là đêm mai…mình đi chơi với họ xong”…Đức nhìn Quyên đầy ám muội,ý dâm trong khoé mắt…

-“Ừm”…hai mắt Quyên long lanh…đêm qua nằm mơ cũng thấy cùng nó trong căn nhà kia bên kia cầu…giựt mình tỉnh giấc..phía dưới ướt mem…

Cả hai mắt nhìn về phía trước nhưng thỉnh thoãng rù rì ngắt nhéo sờ soạn …chỉ cho vui thôi…cho có tình điệu…

9h45 chuông reo…giờ nghỉ giãi lao đầu tiên trong ngày…

-“Trần Đức…”Thanh Nhả bước tới …tuy không tình nguyện lắm nhưng cũng cố nhoẽn miệng cười.

-“Hahaha..chào cô Nhả…cô mạnh khoẻ chứ ?” Đức hihi haha cười.

-“Không tệ lắm..cám ơn…à nầy..ba mẹ tôi nói khi nào cậu có rãnh..ghé nhà một chút”….Nhả thu hết dủng khí mới nói ra được câu nói nầy…coi như làm xong sứ mạng…

-Hahaha..nhất định..nhất định…cô Nhả…cô cho số di động cô đi…trước khi tới nhà tôi gọi …

-Gọi tôi làm gì?cậu có số của mẹ hoặc ba tôi chứ?

-Hahaha..có..nhưng cũng muốn biết chắc là cô không có ờ nhà tui mới đến…hahhaha.

-Cậu…Nhả trừng mắt quay mình ngoe nguẩy bỏ đi…một bụng tức giận…

Quyên đứng kế bên…hâm mộ…Hiệu trưởng Hửu bây giờ là Phó Chủ tịch tỉnh…thân với Đức như vậy…

-sao vậy?cậu có vấn đề với cô Nhả sao?tui thấy cô ấy dể chịu ,hòa đồng…có phải có hiểu lầm gì không?

-Đâu có gì chớ…tui lại khoái trêu chọc cô ta thôi…vậy mới vui…

Đồng Giao thấy Thanh Nhả đến chổ Đức không đầy 1 phút trở về mặt mày khó coi liền đoán được có lẻ Nhả đã ăn trái đắng của tên kia rồi…

Ngay lúc nầy,tiếng di động vang lên,Đức liếc nhìn màn hình,là cô nàng xí xọn nầy…

-Nhớ tôi sao?

-“Nếu phải thì sao?không phải thì sao?” bên kia Thụy Vủ cũng không vừa…bóp chát phản pháo lại…

-Không phải thì tốt…còn nếu phải…sorry nha…cô củng biết rồi đó mà…tôi có bạn gái rồi…hihihi.

Thụy Vủ tức muốn hôn mê bất tỉnh…cố nuốt cục tức…giả điếc,phớt lờ.

-Gọi nói cho anh biết chiều nay 5 giờ tại Restaurant Cafe Lotus…chỉ vậy thôi…stop nằm mơ đi…nhớ đó…

Sau đó cúp đường dâu 1 cái cụp…chẵng thèm nói bye bye…

-“hahaha…coi bộ cô ta đang muốn giết người rồi…” Đức cười hả hê,khoái chí…cãm thấy trêu chọc Thụy Vủ thiệt là vui…nhưng mà 5 giờ?ăn tối?sao sớm vậy?nhưng cũng tốt,mình có nhiều thời giờ với chị Hương ,com nhỏ kia biết đâu cũng có hẹn hò mà.

Nó liếc về hướng Đồng Giao…nhằm lúc nàng cũng nhìn về hướng nầy…

Thì ra là vậy…con nhỏ kia nhờ bà chị làm gián điệp…sớm không gọi,muộn không gọi..ngay giờ giãi lao là gọi…

Quả thật Thụy Vủ bên cạnh Tú Nhi đang ‘nộ khí xung thiên’…muốn giết người…

-Hihihi..lại bị hắn chọc giận à? Tú Nhi thấy bộ dáng của Thụy Vủ liền hiểu ra…

-Em…em muốn ‘thiến’ hắn…

-hả?hahaha.hahhaa.

Tú Nhi gập người cười rủ rượi…Thụy Vủ cũng cười theo…hai má hơi đỏ..nhận thấy mình ‘phát ngôn bừa bãi’…

-Em nha…sao lại ăn nói thô tục giống tên kia… vậy?coi chừng đó …bây giờ gặp nhau là cãi nhau…biết đâu sau nầy không thấy hắn lại nhớ…hihihi.

-Câu nầy là chị nói cho em hay cho chị vậy?Thụy Vủ trả treo…

-Hừ….hắn?đừng có hòng…nghỉ cũng đừng nghỉ…Tú Nhi bỉu môi khinh thường…nhưng ánh mắt thì không thành thật chút nào…

***

Cùng lúc nầy…tại nhà riêng của Phó Chủ tịch huyện Cờ đỏ Phạm Bá Thành…

Bàn tay Hiển run run cần di động gọi…chỉ nghe tiếng nói …”…Chủ máy đã tắt máy..xin quí khách vui lòng gọi lại sau.”…mặt hắn trắng bệch nhìn Phó Chủ tịch quận Phạm Bá Thành…khẻ lắc đầu…

Cách đây 1 tiếng đồng hồ…Hùng thư ký nói về lấy chút đồ…sẽ hội họp cùng hắn tại nhà Bá Thành trong vòng 15 phút…1 giờ đồng hồ đã trôi qua vẫn chưa thấy Hùng xuất hiện…Hiển gọi điện…tổng đài nói :”chủ máy đả tắt”…

-“Không cần gọi nửa…nếu có thể tới…thì đả tới rồi…” Bá Thành nói…

-“Để cháu đi coi…” Hiển không cam lòng..muốn tới nhà Hùng thư ký…

-“Vô dụng thôi…nó cũng như mấy thằng kia…bị bắt rồi”…Bá Thành vẻ mặt nghiêm trọng nói…

-“Là…là ai làm?” Hiển run giọng..hắn thật sự đang khũng hoãng tinh thần…trong vòng 48 tiếng đồng hồ…4 thân tín đều biến mất…nếu là người tầm thường,Hiển cũng không hốt hoãng như vậy,cả 4 người đều có súng…kinh nghiệm giang hồ mười mấy năm…48 tiếng đồng hồ biến mất.Hiển bình tỉnh không nổi rồi.

Hiển tốt nghiệp nghành CA,ra trường,có quan hệ tốt,có cậu hậu thuẩn,nên lên chức như diều gặp gió.Lâu nay,chỉ chạm trán bắt bớ bọn lưu manh đầu đường xó chợ chưa hề gặp khó khăn,chuyện nguy hiểm thì có thân tín xử lý…mọi chuyện suông sẻ,trong lòng đâm ra hách dịch kiêu ngạo,coi trời bằng vung…Nay xãy ra chuyện,lúc đầu còn ra oai,la hét…bây giờ mới thấy nguy hiễm gần kề…cãm thấy sợ hãi…

-Cháu về đi…từ giờ phút nầy nếu cần ra ngoài kêu thêm vài người đi theo…tuyệt đối cẩn thận…địch trong tối,mình ở ngoài sáng…Bây giờ chỉ có thể làm như vậy…người sắp tới có thể là cháu hoặc là cậu…thằng Hùng thì cậu không sợ…mấy thằng kia…cậu không chắc lắm…có thể nói bậy nói bạ.

-“Vậy…vậy bây giờ mình phải làm sao?” Hiển run giọng hỏi.

-“Làm sao?dỉ nhiên là chờ rồi…ai cũng có mục đích…mục đích của họ hiện giờ là làm cho mình rối loạn tinh thần trước..vì vậy mình cần bình tỉnh…chờ họ tới coi họ muốn cái gì.Hiện giờ đây là biện pháp duy nhất…Về đi…cẩn thận một chút.

-Ừm..cháu về…

Chờ Hiển ra khỏi nhà…Bá Thành cẩn thận khóa cửa phòng…lảo bấm mật mả mở tủ sắt…lấy ra một máy di động… bấm số…

-“Có chuyện gì sao?” Một giọng trầm vang lên…

-“Lảnh đạo…đã xãy ra chuyện”…Mặc dù qua điện thoại nhưng giọng nói Bá Thành rất cung kính…

-Nói đi…

-“Chúng ta có 4 thuộc hạ thân tín…bỗng nhiên mất tích…chuyến hàng kỳ nầy…”

-Chuyện xãy ra khi nào?

-“Từ hôm qua…tới giờ vẩn không..không… biết đối phương là ai…”còn nữa,700 ngàn vẫn chưa thu được…Giọng Bá Thành run sợ…

-Có ai biết anh gọi số nầy không?

-Lãnh đạo…ngài yên tâm..hoàn toàn bí mật….

-Ừm..biết rồi…sẻ liên lạc sau…

Phạm bá Thành cất di động vào trong két sắt…khóa tủ..lảo đi ra ngoài.

UBND tinh Đồng Tháp…Văn Phòng Chủ tịch tỉnh…Vủ Văn Đương.

Chủ tịch Đương tắt di động,nét mặt trầm ngâm…phía đối diện, Chánh án TAND Phạm Trung Trực đang nhâm nhi tách trà…ánh mắt lảo không bỏ sót hành động nào của Chủ tịch Đương,nhất là cái di động kia…ít khi có người gọi tới..trừ khi có vấn đề nghiêm trọng…

-“Có chuyện gì quan trọng sao?” Trực trầm giọng hỏi.

-“Ừm…xem ra có chút phiền phức…cần phải giải quyết”.Chủ tịch Đương gật đầu.

-“Cần tôi làm gì không?”….Trực nghiêm giọng hỏi.

-Không cần anh…hahaha..chỉ cần thằng Sơn là được…ừm..nghe nói nó có đám người hửu dụng lắm?

-Ý của anh là?

Đương Chủ tịch gật đầu:

-Ừm…Ngày mai,nói thằng Sơn gởi đám người đó qua Cần Thơ…giúp Bá Thành một chút…nếu cần…lảo nhìn Chánh Án Trực bàn tay đưa lên ngang cổ…quét ngang…

-Chánh án Trực lim dim mắt…nhè nhẹ gật đầu…

***

0 0 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Vui lòng không Báo Lỗi với mục đích đòi chương mới, chương mới tùy thuộc vào tác giả, chúng tôi sẽ update sớm nhất khi có chương mới.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x