Thần điêu dâm nữ

Chương 7

trước
tiếp

Phần 7
Hoàng Dung đưa chân đặt lên trên mông Doãn Chí Bình, khiến nhị hoa của nàng càng mở ra, mỗi khi kê ba Doãn Chí Bình cắm vào đều chạm đến hoa tâm nàng, mà nàng toàn thân sướng đến run rẩy.

– Ác… đệp muốn chết…

Doãn Chí Bình cảm giác được bên trong động Hoàng Dung có tầng tầng vách thịt, trùng trùng điệp điệp, kê ba cảm giác vô cùng thoải mái, không nhịn được liên tục mạnh mẽ rút ra cắm vào.

– A… Doãn đạo trưởng… ngươi thật biết kiền… Hảo thoải mái… sướng muốn chết… a…

– Cảm thấy… sướng muốn chết…

– Ư… mạnh… mạnh hơn một chút nữa… Doãn đạo trưởng… ngươi thật tàn nhẫn… muốn phá tiểu huyệt của ta… thật xấu nha…

– Kêu ba to quá… Doãn đạo trưởng… ôi chao… sướng chết ta mất… mạnh hơn… mạnh hơn một chút nữa…

– Doãn ca ca… ngươi làm ta nước dâm… nước chảy ra… thật là… muốn kiến chết ta… a…

Trong khi Hoàng Dung dâm thanh đãng ngữ, Doãn Chí Bình một hơi trừu sáp hơn trăm lần, mới giảm được một chút dục hoả ức chế, đưa quy đầu di lên di xuống trên âm hạch Hoàng Dung.

– Doãn ca ca… ôi…

Hoàng Dung không nhin được run rẩy sung sướng

– Ô… ta không chịu được… khó chịu… phía dưới…

Hoàng Dung một mặt run rẩy kêu rên, một mặt đưa cái mông đầy đăn hướng lên trên, hai bên mở ra càng lớn, như muốn đem cửa huyệt trương khai.

– Sao vậy? Quách phu nhân!

– Ư… người ta không muốn ngươi… không muốn ngươi… ở trên… trên âm hạch người ta… ngươi thật… Doãn ca ca ngươi… ngươi… ngươi thật là hỗn đản… ô… van ngươi… đừng nhẹ nhàng…

– Tốt lắm, ngươi chửi ta hỗn đản, ngươi thật muốn chết rồi.

Doãn Chí Bình nói xong đưa quy đầu ấn đặt hoa tâm Hoàng Dung đảo qua đảo lại, đâm chọc hoa tâm, rồi lại đưa ra đưa vào, liên tục khiến cho Hoàng Dung muốn sống muốn chết, dâm thủy trận trận từ nơi tử cung chảy ra.

– A… Doan đạo trưởng… ngươi muốn ta chết a… mau đút vào một chút… bên trong huyệt khó chịu chết đi được… ngươi thật là…

Doãn Chí Bình không để ý tới Hoàng Dung vẫn ma xát âm hạc của nàng, Hoàng Dung thân thể run rẩy, tứ chi như bạch tuộc uốn éo, mông hất mạnh lên, hiển lộ ra vẻ đính điểm khoái cảm sắp tới, miệng thở hổn hển, hai mắt mơ hồ, má phấn đỏ bừng.

– Doãn ca ca… ngươi sao không nhanh đút vào… có được không… mau đi… bên trong huyệt khó chịu quá… đừng trêu chọc ta nữa… ai da… ngươi lại trêu ta… nha… không muốn… ta muốn…

Hoang Dung chân giật giật như ngồi trên xe ngựa, trương cái mông không ngừng chuyền động, muốn đưa mông lên, đem toàn thân Doãn Chí Bình ôm chặt.

– Ưhm… ta… xuất ra…

Bên trong âm huyệt Hoàng Dung tầng tầng vách thịt vừa co vừa bóp, bốn phương tám hướng bao vây lại, tử cung nàng như trẻ con mút sữa liên tục mút chặt… âm tinh nàng từng dòng từng dòng chảy ra, tưới lên quy đầu của Doãn Chí Bình. Vách động thịt của Hoàng Dung chầm châm đem quy đầu bao vây lại, chỉ cảm giác như lửa nóng vây quanh, kê ba bị vách thịt của Hoàng Dung bao chặt, một điểm nhỏ cũng không hở ra. May mà Doan Chí Bình trong lòng đã sớm có chuẩn bị, nếu không có thể làm hỏng hết mọi toan tính của hắn.

Hoàng Dung tiết xong, vách thịt đang bao vây Doãn Chí Bình cũng từ từ mở ra. Hoàng Dung thở ra từng hơi dài, mở hai mắt thoả mãn nhìn Doãn Chí Bình cười!

– Doãn đạo trưởng, ngươi thật lơi hại, nhanh như vậy đã làm ta xuất ra.

– Có sướng không?

– Ư… to cứng như vậy mà, đàu óc vẫn còn đang mơ màng.

– Quách phu nhân, ngươi thư thái nhưng ta còn chưa có, ngươi nhìn xem nó còn trương cứng như vậy.

Doãn Chí Bình vừa nói vừa cố ý đưa kê ba về phía trước chọc vào hai cái.

– Bại hoại… ngươi bại hoại…

– Ta phải bại hoại, ngươi mới có cảm giác sung sướng, có phải không?

Doãn Chí Bình đưa miệng đến gần lỗ tai Hoàng Dung nói.

– Ngươi chết đi!

Hoàng Dung bóp một cái trên kê ba Doãn Chí Bình.

– Ô, ngươi dâm ma vậy, nhìn xem ta một lúc nữa thế nào thu thập ngươi.

– Ai bảo ngươi nói linh tinh, ngươi cẩn thận ngày mai ta đi cho quách sư huynh ngươi biết, nói ngươi cưỡng gian ta!

Doãn Chí Bình nghe thấy không khỏi cười rộ, cố ý chọc kê ba về phía trước một chút, đẩy mông Hoàng Dung lên.

– Tố cáo ta cưỡng gian? Hừ! Ta còn muốn tố cáo ngươi dụ gian ta ấy chứ!

– Tố cáo ta dụ gian?

– Đúng vây a, tố cáo ngươi dâm đãng, dẫn dụ ta thành gian.

– Ngươi chết đi, ta dẫn dụ ngươi, lời này cũng nói được?

– Sao không nói được? Ngươi không nghĩ ngươi là một người dâm đãng, có vẻ như không chịu sống cả đời với kê ba một nam nhân.

– Chuyện đó sao có thể nói ta dẫn dụ ngươi?

– Ngươi tự mình chọc ngoáy âm hộ như vậy, ta cũng không phải Liễu Hạ Huệ, nhìn thấy là muốn, hại ta không nhịn được chạy đến, như vậy không phải dẫn dụ ta sao?

– Ta làm chuyện xấu hổ kia, ngươi đều đã nhìn thấy? Ngươi bại hoại, nhìn lén người ta…

Doãn Chí Bình im lặng ngước lên, rất lâu mới mở ra hướng Hoàng Dung nói:

– Quách phu nhân, ta muốn bắt đầu rồi.

Doãn Chí Bình lấy hành động thay trả lời, đưa mông chọc vào hai lần.

– Được không?

Doãn Chí Bình hỏi.

0 0 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x