Tây du

Chương 67

trước
tiếp

Phần 67: Xuân Tình
Thiên mở bàn tay trắng thon của Tiểu Cúc ra sau đó đặt cán dao vào rồi nắm chặt, Tiểu Cúc trong đầu nghĩ tới cảnh tượng nàng sẽ bị Thiên một dao đâm chết như cái cách mà Ngưu Ma Vương đâm chết bà ngoại của Ngọc Diện Hồ Ly, nàng có thất vọng nhưng không hối hận, chí ít nàng và hắn từng có thời gian hạnh phúc bên nhau. Tiểu Cúc rưng rưng nước mắt: “Ta yêu chàng, dù đây là lần cuối cùng ta được ngắm chàng, xem chàng kìa đã trưởng thành hơn nhiều chẳng còn là cậu nhóc năm nào nữa…”
Tiểu Cúc đang nói thì cứng họng, hai mắt đổ lệ vì đau lòng và hốt hoảng, không phải vì Thiên đâm nàng mà hắn dắt tay cầm dao của nàng đâm vào tim hắn, thật sâu. Máu từ vết thương chảy ra không ngừng, Thiên nở nụ cười nhìn Tiểu Cúc, nàng vừa khó hiểu vừa đau lòng hỏi: “Tại sao chàng lại làm vậy? Vì ta quá xấu xí tới mức chàng muốn tự tử?”
Thiên ôm lấy Tiểu Cúc mặc cho mũi dao đâm sâu hơn, hắn nhẹ nhàng nói: ” Ta quả thực đáng chết, chắc chắn là vì ta mà nàng thành ra như vậy, ta mạnh mẽ để làm gì trong khi người ta thương yêu vẫn bị tổn thương? Mọi cố gắng của ta lại đánh đổi bằng vết sẹo quái thai mà nàng phải gánh chịu, cái ngày nàng bị bắt đi nếu ta mạnh mẽ để giữ được nàng thì bây giờ mọi chuyện sẽ khác.” Thiên nói dứt câu, hắn ôm chặt Tiểu Cúc để cho mũi dao đâm xuyên qua tim mình rồi chốt hạ một câu đau lòng: ” Vô dụng như ta không xứng đáng với nàng!”
Nếu có người chứng kiến cảnh đó, họ sẽ bình luận: “Thằng ngu, vì một đứa con gái mà tự đâm mình!”
“Óc chó, muôn đời chỉ làm nô cẩu cho nữ nhân!”
“Cái chết vì gái là cái chết êm ái… à nhầm tê tái!”
Cũng có đúng cũng có sai, nhưng với trường hợp của Thiên thì khác, một dao này so với khả năng hồi phục của hắn chẳng nhằm nhò gì. Hắn cũng hơi nghi ngờ khi nhìn thấy mặt Tiểu Cúc có sẹo, trong đầu hắn đưa ra hai trường hợp, trường hợp một là vết sẹo kia là thật, nếu là thật hắn vẫn sẽ yêu thương nàng bởi hắn có cách giúp nàng bình phục. Trường hợp hai là vết sẹo kia chỉ là giả, là một màn kịch dựng ra để thử lòng chung thủy của hắn, hắn sẽ dùng dao đâm mình để phá tan màn kịch, lấy được lòng tin cùng tình yêu tuyệt đối của Tiểu Cúc và dằn mặt kẻ dựng lên màn kịch này. Ngọc Diện có thể nhận xét đúng về Ngưu Ma Vương, nhưng nàng ta quá xem nhẹ đầu óc tính toán của Thiên, hắn đã đúng trong trường hợp hai.
“Không!” Tiểu Cúc đau lòng kêu lên khi Thiên gục lên vai nàng, bàn tay của hắn buông thõng khỏi eo nàng.
“Ngọc Diện Hồ Ly, đừng có ẩn ấp nữa.” Tiểu Cúc đau khổ nói, mọi việc bắt nguồn từ Ngọc Diện nhưng chính nàng cũng góp phần gây ra khung cảnh hiện tại. Tưởng rằng kết quả trong suy đoán của mình, Ngọc Diện cũng bất ngờ khi Thiên đâm chính mình vì tự trách bản thân vô dụng, nàng từ trên cao đáp xuống e dè: ” Tiểu Cúc… ta… ta xin lỗi… mọi việc đi xa hơn ta tưởng.”
Tiểu Cúc đâu còn tâm trí trách móc ai, nàng chỉ cầu xin trong tiếng nấc: “Hức… có cách nào giúp chàng tỉnh lại không? Nếu chàng chết rồi thì ta chẳng muốn sống nữa.”
Tiểu Cúc rút con dao ra khỏi tim Thiên rồi định đâm vào ngực mình nhưng dã bị Ngọc Diện cản lại, nàng cay nghiệt nói: “Khốn khiếp đừng ngăn ta, cái chết của chàng là lỗi của ta, ta muốn xuống hoàng tuyền cùng chàng.”
“Ngươi đừng như vậy!” Ngọc Diện xót xa nói, nàng sẽ không để Tiểu Cúc chết nhưng nàng cũng không thể cứu Thiên. Nhưng đúng lúc này, Thiên như chết rồi đột ngột bật ra tiếng ho rồi mở mắt than vãn: ” Ui da đau quá!”
“Chàng!” Tiểu Cúc buông con dao xuống đất lao tới ôm lấy Thiên rồi khóc như con nít. Còn Thiên thì cười khổ: ” A ngoan đừng khóc… khóc thêm chút nữa là ta chết thật đấy.”
Thiên lừ đừ đưa mắt về phía Ngọc Diện phát hiện nữ nhân này cũng xinh khủng khiếp, hắn thở hổn hển như sắp chết: “Ngươi là Ngọc Diện Hồ Ly, cảm… ơn ngươi vì đã chăm sóc Tiểu Cúc của ta.”
“Chàng đừng nói nữa, để ta đưa chàng vào trong băng bó vết thương!” Tiểu Cúc gạt nước mắt nói, trong lòng nàng như có pháo hoa rộn ràng. Ngọc Diện đi theo vừa thở phào vì nàng sẽ không thấy cảnh điên tình của Tiểu Cúc nhưng lại có thắc mắt trong đầu là bị một dao đâm xuyên tim và vẫn còn sống như Thiên thì quả thực nàng chưa gặp.
Khi Thiên được đưa vào trong chữa trị thì Vương Khải vẫn đang ôm ấp hít hà chiếc quần lót thơm tho tại một góc của vườn hoa do tác dụng của phép quyến rũ mạnh nhất của Ngọc Diện Hồ Ly.
Tối hôm đó, Thiên nằm cởi trần với vết thương đã được băng bó, bên cạnh hắn Tiểu Cúc đang dùng khăn lau mồ hôi trên trán hắn, nàng vẫn chu đáo như ngày nào. Vết sẹo trên mặt nàng đã biến mất bởi nó giờ hết giá trị dùng, Thiên vừa ngắm Tiểu Cúc vừa hỏi: “Ngọc Diện Hồ Ly bày cho nàng cái trò này phải không?”
Tiểu Cúc gượng gạo: “Ta chỉ muốn… xem chàng có yêu ta thật lòng không! Ta xinh lỗi.”
Thiên cười sung sướng kéo mỹ nhân vào lòng ôm ấp vỗ về nói: “A hóa ra nàng cũng lắm trò nhỉ, hôm nay ta sẽ phạt nàng.” Vừa trêu ghẹo Thiên vừa dùng tay xoa xoa cặp mông tròn của Tiểu Cúc làm nàng rùng mình thích thú nhưng vẫn ngại ngùng một cách đáng yêu, khi ở trong vòng tay của Thiên thì cả người nàng như không xương cứ thế mềm nhũn ra vậy.
Chợt Tiểu Cúc ngước gương mặt xinh đẹp lên ngắm nhìn Thiên rồi nói: “Để ta ngắm chàng kỹ hơn đã, xem ra từ Đấu Dược Giới trở về chàng đã thực sự trưởng thành.”
“Sao nàng biết?” Thiên trợn mắt hỏi, hành tung của hắn chẳng lẽ nàng theo dõi, nhưng trong Đấu Dược Giới hắn dùng cái tên Đan Lâm chứ có dùng tên thật đâu.
Tiểu Cúc đỏ mặt, nàng gõ ngón tay lên mũi hắn mắng yêu: “Chàng hôn người ta ở đó mà còn không nhận ra, chàng đúng là tên đào hoa hết thuốc chữa.”
“Hôn sao?” Thiên cố nhớ lại trong khoảng thời gian đó, hắn chỉ hôn duy nhất đúng một người vào lúc hắn say sỉn.
“Á… không lẽ nàng chính là Mặc Khuê?”
“Ta đây đồ ngốc!” Tiểu Cúc mắng yêu, sau đó để khiến Thiên chắc chắn tin thì nàng gọi ra một đốm lửa màu bạch kim trên ngón tay cho hắn quan sát. Nhìn thấy Bạch Linh Hỏa, Thiên mới thực sự tin Tiểu Cúc là Mặc Khuê, may mà hắn mới hôn thôi chứ nếu mà hắn chịch Mặc Khuê thì không biết Tiểu Cúc sẽ thế nào.
Tiểu Cúc nói tiếp: “Ta cũng vào đó để rèn luyện thêm về dược thuật, không ngờ chàng cũng ở đó nhưng tại ta không được tiết lộ thân phận nên không thể cùng chàng đoàn tụ, nhưng tên dâm dê chàng nhân cơ hội cả hai say dám cưỡng hôn ta trong thân phận Mặc Khuê, chàng xấu xa lắm.”
Thiên cười cười gãi đầu, tay hắn vẫn xoa bóp mông nàng thỉnh thoảng vỗ nhẹ khiến nó nảy lên vì đàn hồi.
Tiểu Cúc mặc kệ Thiên phá, nàng yêu thương ôm cổ hắn: “Nhưng trong lúc say đó chàng đã nhìn Mặc Khuê thành ta, và những lời nói khi đó của chàng bây giờ vẫn trong đây, ta hạnh phúc lắm!” Nàng dắt tay hắn đặt lên ngực mình nơi trái tim đang đập, một hơi thở ấm áp phả vào tóc nàng khiến nàng chỉ muốn giây phút này dừng lại mãi mãi.
Rồi như có ai đó xúi dục, Tiểu Cúc ngẩng mặt lên hôn lên má Thiên như muốn nói rằng nàng rất yêu hắn. Cái hôn ngại ngùng của Tiểu Cúc khiến Thiên như lịm đi trong hạnh phúc, hắn nâng cằm nàng lên nhẹ nhàng đặt vào đó một nụ hôn ngọt ngào.
“Ưm!” Tiểu Cúc bật ra tiếng rên thật khẽ, nàng hạnh phúc đón nhận nụ hôn của người tình suốt thời gian 2 năm chờ đợi. Thiên cũng rất nhớ nàng và đã 2 năm hắn chưa quan hệ với nữ nhân nên sự sung sức của hắn nhanh chóng được bộc lộ ra khi hắn vật nàng xuống rồi xé toạc lớp áo trên người Tiểu Cúc khiến nàng hơi sợ: ” Chàng… mạnh tay quá!”
Thiên vội thu liễm: “Ta xin lỗi tại ta nhớ nàng quá… chúng ta tiếp tục nhé.” Rồi môi lại chạm môi, hai chiếc lưỡi thèm khát yêu thương xoắn lấy nhau không rời. Bàn tay hư hỏng của Thiên đang bắt lấy quả đào của Tiểu Cúc mà nắn bóp, vú nàng bị hắn nghịch cứ rung lên đầy kích thích, hắn hôn xuống cổ nàng rồi liếm một vệt dài trước khi ngậm lấy đầu ti hồng hào kia cắn nhẹ nhẹ để khích thích nó cứng lên.
Tiểu Cúc rên khẽ, nơi đầu ngực bấy lâu không ai đụng tới vậy mà giờ nó lại hư hỏng cương lên khi có cái lưỡi quen thuộc chăm sóc, quả là cái núm vú hư hỏng. Nàng khẽ cắn môi và sờ nắn cơ thể đang trưởng thành của hắn, cơ thể hắn khiến nàng thích mê bởi nó đẹp như tạc tượng, ngón tay búp măng của nàng khẽ di chuyển trên từng cơ thịt chắc nịch của người tình, đúng là cơ thể của rồng thật hấp dẫn.
Rồi khi không chịu nổi nữa thì Tiểu Cúc nâng mặt Thiên lên để hôn đồng thời nàng xoay người chuyển lên nằm trên. Chỉ còn chiếc quần lót mỏng trên người nàng, Tiểu Cúc e lệ đứng dậy cởi nó xuống và vứt sang bên trước đôi mắt mê dại của Thiên, động tác của nàng thật thành thục và quyến rũ.
Nàng khẽ bang hai chân rồi ngồi lên người hắn với cái khúc thịt chạm vào mông, Tiểu Cúc hai mắt quyến rũ nhìn Thiên không rời trong khi tay nàng di chuyển trên từng cơ múi bụng của hắn và khen: “Cơ thể chàng… ta thích nó… ư!” Khi nàng nói, Thiên vuốt ve đùi nàng mặt hưởng thụ.
Rồi như muốn ăn tươi nuốt sống Thiên, Tiểu Cúc cúi xuống dùng chiếc lưỡi đáng yêu của mình liếm láp bộ ngực săn chắc của hắn như chú mèo con đang chăm sóc bộ lông vậy, da thịt Thiên có mùi gì đó cực kỳ khó tả, mùi đó làm cơn hứng tình của Tiểu Cúc dâng lên mãnh liệt dù nàng muốn hay không. Nàng liếm xuống múi bụng của hắn rồi như muốn cắn từng múi một vậy, nhìn bộ dáng thèm thuồng của nàng khiến Thiên cười mê say tay tay chăm sóc mông nàng, dương vật hắn đang chà sát với mông nàng khiến cả hai đều sướng.
Tiểu Cúc cắn nhẹ từng múi cơ của Thiên sau đó liếm qua lỗ rốn rồi từ từ trườn xuống dưới để chiêm ngưỡng cái thứ mà nãy giờ cứ cạ vào mông mình rồi trách móc yêu: “Kiếm của chàng hư quá!”
Thiên đáp hư hỏng: “Vậy nàng giúp ta tra kiếm vào vỏ đi!”
Tiểu Cúc cười duyên dáng, nàng xoắn tay búi tóc lên rồi cúi xuống kề mũi ngửi cái mùi đàn ông của hắn, mùi này như nước hoa kích dục tự nhiên khiến Tiểu Cúc mê muội nói: “Nhưng trước hết cần vệ sinh kiếm đã!” Rồi há miệng ngậm lấy dương vật gân guốc của Thiên bú mút say xưa.
Vừa bú mút, thỉnh thoảng nàng lại rời môi nói dâm dật: “A thiếp mê nó quá, của chàng cứng quá!”
Chiếc lưỡi đáng yêu xoắn lấy dương vật Thiên và trà xát, linh hoạt chuyển động không ngừng làm hắn rùng mình, cái cảm giác này đã lâu không được trải nghiệm.
“Ta yêu chiếc lưỡi của nàng! Nó làm ta sướng.”
Nhận lời khen ngợi của người tình, Tiểu Cúc cười rạng rỡ và nhả miệng ra đáng yêu nói: “Vậy hãy để thiếp chăm sóc nó hết quãng đời còn lại, thiếp yêu chàng yêu luôn dương vật của chàng nữa!”
Rồi nàng lại ngậm chặt bú như gái ngành trong khi mông nhổm lên không ngừng ngoáy. Thiên chợt chuyển mình ngồi dậy, Tiểu Cúc vẫn ngậm dương vật hắn không rời như sợ ai sẽ giành mất, hắn xoa đầu nàng rồi với lấy cốc nước trên bàn tu ừng ực. Uống xong hắn ngồi như vậy ngửa ra sau để mỹ nhân phục vụ dương vật mình.
Chỉ là thổi kèn cho người tình thôi mà Tiểu Cúc có cảm giác như mình sắp ra, toàn thân nàng rung lên từng hồi với hơi thở dồn dập, Thiên thấy vậy liền kéo nàng lên banh hai chân ra kiểm tra thì nàng đã ướt nhẹp dâm thủy và ra ngay lúc đó, sau cơn co giật Tiểu Cúc xấu hổ đỏ mặt vì mình ra đúng lúc Thiên nhìn chằm chằm vào đó, nàng hận vì ở đây không có cái hố nào chui xuống.
Trái lại thì Thiên vô cùng thích thú, hắn dùng ngón tay mát xa nhẹ nhàng âm đạo của Tiểu Cúc rồi trêu ghẹo: “Khiếp, ướt hơn so với mức quy định nha.”
“A… Đừng… A…” Tiểu Cúc rùng mình cái nữa khi Thiên dùng hai ngón tay mơn trớn nơi cửa mình, nàng xấu hổ định khép chân lại nhưng rồi lại mở rộng ra hơn cho Thiên dễ dàng ngắm nghía vì ngón tay hắn làm nàng sướng. Thiên vừa quan sát nét xấu hổ trên mặt Tiểu Cúc vừa chăm sóc cô bé cho nàng rồi bất ngờ hắn cúi xuống hôn lên âm đạo nàng khiến nàng không kịp trở tay bật ra tiếng rên như hét.
“A… A… Đừng mà… nhột quá!” Tiểu Cúc dần lịm đi trong khoái lạc, lý trí nàng lúc này không còn cái gọi là xấu hổ nữa mà chỉ còn mong muốn được Thiên cho lên đỉnh nhiều lần, nàng dang rộng hai chân thon dài để cho người tình dễ bú hơn còn nàng nằm nghiêng người tay bấu vào gối, chiếc lưỡi nghịch ngợm của hắn len lói trong từng ngóc ngách âm đạo nàng.
“Ta yêu cô bé của nàng!” Thiên vừa liếm vừa ngẩng lên tán tỉnh.
“A chàng chỉ yêu mỗi cô bé của thiếp… chứ chàng không yêu thiếp… dỗi!” Tiểu Cúc rên rỉ bĩu môi nói.
Thiên liếm mạnh hơn khiến nàng ré lên sau đó ngừng liếm hỏi: “Vậy ta sửa lại, ta yêu cả nàng lẫn cô bé của nàng.”
Tiểu Cúc sung sướng cười, hai mắt khép hờ tận hưởng cảm giác âm đạo bị khuấy đảo tới từng ngóc ngách. Nàng gật đầu chấp thuận nhưng sau đó lại hỏi: “Ta tạm tha cho chàng… a… nhưng chàng yêu ai hơn… a thiếp hay cô bé của thiếp… ư… sướng quá!”
Thiên biết nàng sắp ra lần nữa, hắn dùng toàn bộ kỹ năng liếm của mình lần cuối, vừa liếm vừa trêu tức: ” Haha… đương nhiên là ta yêu cô bé của nàng hơn rồi!” Hắn liếm thật sâu lần cuối cùng trong khi cả cơ thể ngọc ngà của Tiểu Cúc rung lên vì dâm thủy ào ào ứa ra, nàng trân mình hứng cơn sướng khoái miệng rên rỉ: ” A… Thiếp ra… chàng là tên bại hoại… a…”
Thiên ôm lấy Tiểu Cúc rồi kề dương vật vẫn còn nước bọt của nàng vào âm đạo vẫn còn nước bọt của hắn rồi ấn vào, 2 năm trôi qua dương vật của Thiên phát triển không ít, chính vì thế phải mất một lúc âm đạo của Tiểu Cúc mới nuốt trọn được nó vào trong. Tiểu Cúc đánh nhẹ vào ngực Thiên: “Người ta vừa mới ra còn chưa hồi sức, chàng muốn hiếp ta sao… ư!”
Thiên cười dâm đãng: “Đúng vậy, ta sẽ hiếp nàng tới sáng luôn!”
Tiểu Cúc che môi hắn, sau đó bẽn lẽn sửa lại câu nói: “Chàng phải hiếp ta cả đời ta mới chịu!”
Trời đất thiên địa, sao lại có nữ nhân đáng yêu đến vậy? Thiên vừa rút ra rồi đẩy dương vật vào sâu trong âm đạo Tiểu Cúc rồi hôn ngấu nghiến lên cổ nàng, giờ hắn mới chính là thú săn mồi đang ăn thịt con mồi của mình.
Bên ngoài cửa, Ngọc Diện Hồ Ly đang rình nhìn lén hai người bên trong, hai má nàng ửng đỏ và cổ họng khô khốc, giữa hai chân nàng quần lót đã ướt nhẹp.

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyện tranh sex Tại MwHentai.Net

- Đọc thêm Manhwa Hentai Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Truyenhentai18.Net


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x