Tây du

Chương 22

trước
tiếp

Phần 22: Nhìn Trộm
“MAU VỀ GIÚP BẠCH TƯỚNG QUÂN GIỮ THÀNH.”
Theo tiếng quát của Đại trưởng lão, tất cả mọi người đều tức tốc trở về. Chỉ còn Thiên đứng lại, hắn siết chặt nắm tay mắng: “Con mẹ đứa nào cầm đầu quân Hoa Quốc mà khôn dữ vậy?”
Không ai lý giải cho, Thiên đành mở Thông Thiên Địa Đồ ha hỏi và nhận được dòng chữ: Người cầm đầu quân Hoa Quốc, Lý Băng tướng quân, giới tính nữ, tuổi 30, cảnh giới Địa Nguyên Hậu kỳ, võ học sở trường – cao thủ dùng thương.
Ặc!
Cả Thành có Đại trưởng lão cùng cấp Địa Nguyên Hậu kỳ, tuy nhiên lão già cả rồi xương khớp lỏng lẻo nếu một chọi một với nữ nhân này Thiên sợ rằng không nổi. Nhưng ít ra cũng giao thủ được hơn 100 chiêu, còn 1 vạn quân Hoa Quốc với súng cối đạn dược sẽ cầy nát cả cái Quất Lâm Thành.
Nghĩ đến cảnh tượng đó, Thiên lại tiêu cực, Đình Viện bị san bằng thì tức là hắn không được đi học, không đi học thì không mạnh mẽ lên được, không mạnh mẽ thì 2 năm sau tới Phủ Hồ Tiên làm sao đón được Tiểu Cúc, mà không đón được Tiểu Cúc thì hắn thất hứa bởi nàng đã tin tưởng hắn, từ tin tưởng biết thành thù địch rồi tìm hắn giết chết.
Thiên bủn rủn cả người, sau đó cưỡi chim trở về theo mọi người.
Khi Thiên về tới nơi, quân Hoa Quốc đã đang khua chiêng gõ trống khiêu chiến quân trong thành, may là hắn bay trên trời chứ nếu không cũng chẳng qua được. Nhóm người của Đại trưởng lão cũng có phi hành thú nên cũng vào được trong thành hội quân cùng với Bạch tướng quân.
Bạch tướng quân đứng trên tường thành, mắt chăm chú quan sát quân địch đang khiêu khích. Sau khi quân Hoa Quốc khiêu khích xong thì đến ngài ra lệnh cho quân lính của mình: “Mọi người hô theo ta!” Sau đó ngài căng mắt ra đọc dòng chữ trên giấy mà Thiên đưa cho cách đây mấy ngày.
Bạch tướng quân hít hơi thật sâu căng cơ bụng gồng cơ đít quát to: “Chinese Quoc fuck pussy fuck your mother!”
Quân trên tường thành vác tù va ra chửi theo, đồng thanh và rất to, rõ ràng.
Nghe tiếng chửi khó hiểu từ quân Quất Lâm Thành, binh sĩ bên Hoa Quốc cũng phải gãi đầu: “Chúng nó nói tiếng gì thế nhỉ?”
Lý Băng tướng quân ngồi trên lưng ngựa, tay cầm thương dài chĩa về phía thành quát to: “TẤN CÔNG!”
Tiếng vó ngựa rào rào, tiếng hô rền vang của cả vạn quân Hoa Quốc ầm ầm lao tới Quất Lâm Thành. Phía trên tường thành hàng trăm cung thủ đã giương cung sẵn sàng, quân địch chỉ chạy tới vùng bắn là sẽ có mưa tên xuống. Đất đá tảng cùng thân cây cũng xếp đầy tường thành, chỉ cần bọn chúng tiếp cận tường thành là mưa gạch.
Quân Hoa Quốc còn cách tường thành khoảng vài trăm mét, máy bắn đá đã sẵn sàng chờ lệnh.
Lý Băng tướng quân đang phi ngựa về phía trước chợt cảm giác phía trước có gì đó không ổn liền thúc ngựa dừng lại rồi cảnh báo quân lính: “Mau dừng lại, phía trước có vật cản.”
Tuy nhiên lời cảnh báo của nàng quá muộn, hàng ngàn binh sĩ lao lên rồi đâm vào một bức tường vô hình, người bị thương người vong mạng do tốc độ lao lên quá nhanh.
Bạch tướng quân cùng các trưởng lão kinh ngạc: “Hô ly sít, Kết giới phòng ngự.”
Một kết giới phòng ngự khổng lồ bao quanh cả Quất Lâm Thành, quân địch không thể tiến vào, đạn dược cung nỏ của quân mình cũng không thể bắn ra.
Thiên đứng ở một góc tường thành, chăm chú nhìn rồi sực nhớ: “Bỏ mẹ! Ái Vân mang Kim Ngư đi đâu rồi?” Hắn tức tốc đi tìm.
Đúng lúc này, Bạch tướng quân vứt bỏ tờ giấy trên tay, cong mông lên chống tay vào tường thành nhìn xuống quân Hoa Quốc bên dưới rồi nói to, giọng nói vang xa bán kính 3 dặm: “Các ngươi không thể vượt qua được đâu! Có sủng thú chiến đấu mang ra đấu với bọn ta.”
“Á đù! Quen vờ lờ.” Một vài người thốt lên rồi hướng mắt về phía Tứ trưởng lão, lão này chẳng hiểu mô tê gì nhưng biết chắc chẳng có gì tốt đẹp.
Cả thành khó hiểu nhìn Bạch tướng quân, chỉ có Thiên là vỗ trán: “Thôi xong!”
Ái Vân lại giở trò nhập vào thân xác, lần này là Bạch tướng quân. Nhưng lần này không phải để nghịch mà là nghiêm túc, nàng trong lốt Bạch tướng quân yểu điệu thách thức: “Sao nào? Không có sủng thú chiến đấu sao?”
Bên ngoài kết giới phòng ngự, Lý Băng tướng quân dùng thương rạch một vết trên kết giới nhưng bất thành vì nó quá chắc chắn. Nàng liền thúc ngựa lui quân cách xa khỏi kết giới tới hơn 1km rồi ra lệnh dựng trại đóng quân.
Thấy quân Hoa Quốc dựng trại bên ngoài thay vì khiêu chiến tiếp, nhiều người khó hiểu nhưng một vài người ngầm hiểu ra mục đích của bọn họ trong đó có Thiên, Lý Băng tướng quân biết chắc sẽ không thể công phá kết giới nên lui quân dựng trại chờ tới khi kết giới hết tác dụng, cách này vừa không tốn sức vừa bảo toàn được quân đội.
Thiên phì cười ngồi trên tường thành nghĩ thầm: “Ngu ngốc! Rồi coi quân của ngươi có chết đói chết khát không!”
Hành quân đường dài rồi tới không chiến đấu mà dựng trại, tuy không mất nhiều sức nhưng lại có vấn đề đáng lo hơn đó là lương thực.
Phía bên kia, Lý băng tướng quân vào trong một lều trại vừa dựng xong cởi bỏ mũ rồi quay sang hỏi người bên cạnh: “Lương thực chúng ta đem theo đủ cho bao nhiêu ngày?”
Binh lính bên cạnh đáp: “Dạ tổng cộng đủ trong 2 tuần.”
“2 Tuần sao? Cho người về báo tin yêu cầu vận chuyển thêm lương thực.”
Ái vân sau khi không đạt được mục đích mang sủng vật ra đánh nhau liền rời khỏi thân xác Bạch tướng quân rồi tới chỗ Thiên ngồi vỗ vai hắn khiến hắn giật cả mình: “Nàng lại tính giở trò gì vậy?”
Đông Vân đảo mắt cười cười: “Ta tính cho cá của chàng chiến đấu.”
Thiên cười khổ, hắn muốn mắng nàng một trận vì tội nghịch ngợm nhưng sao có thể lớn tiếng với một mỹ nhân quá ư đáng yêu hoạt bát như vậy, bèn thở dài hỏi: “Con cá hủi này chiến đấu được sao?”
Ái vân gật đầu: “Được nha! Nó mạnh lắm đó mà giả bộ thôi.” Vừa nói nàng vừa dùng ngón tay nựng Kim Ngư qua lớp kính trong suốt. Con cá vàng này từ ngày to ra thêm thì ngày một không nghe lời với Thiên, chỉ nghe lời Ái Vân hoặc trước đó là Tiểu Hồng. Thiên cũng không mấy khi để tâm lắm bởi hắn vốn đã không ưa con cá này từ lúc nó cắn hắn ngay lần gặp đầu tiên bên bờ suối, hắn hận muốn đem nó đi chiên giòn còn không được.
Thiên chợt nhớ gì đó lẩn ra một góc mở Thông Thiên Địa Đồ ra hỏi: “Lương thực của chúng ta còn đủ dùng bao nhiêu ngày?”
Một dòng chữ hiện lên: 8 ngày tính từ bây giờ.
Hắn gật gù: “Ừm! Thế là đủ cho quân Hoa Quốc chết nhăn răng ngoài đó rồi.”
Sau đó hắn quay sang hỏi Ái Vân: “Kết giới này nàng duy trì được bao lâu?”
“7 Ngày liên tục! Nhưng như thế thì ta sẽ kiệt sức.”
“Vậy thì nàng chỉ cần duy trì trong 4 ngày thôi, sau bốn ngày cho bọn chúng mệt lả thì chúng ta xông ra giết sạch.” Thiên nựng nhẹ gò má hồng hào của Ái Vân, làm nàng đỏ cả mặt rồi kéo hắn lại hôn.
Tối hôm đó, Thiên đang ngồi trên tường thành hướng mắt về phía doanh trại của quân Hoa Quốc, hắn mang ống nhòm ra soi và phát hiện một khung cảnh tuyệt vời. Ống nhòm hắn đang dùng do Hạo Thiên Kính biến thành, hắn phải về năn nỉ mãi Bạch San San mới cho hắn dùng nhưng phải sớm trả lại, hắn dùng nó biến thành ống nhòm để thuận tiện theo dõi kẻ địch ở cách xa hàng km. Nhưng lúc này, tại căn lều cao nhất và to nhất có một cái cửa sổ hé mở, bên trong là một nữ nhân đang khỏa thân tắm bồn. Dãi tự động chảy xuống cằm, Thiên vặn ống nhòm mức xa nhất để nhìn rõ hơn.
Lý Băng xinh đẹp như hoa, đang ngồi trong bồn tắm bằng gỗ, nàng nhẹ nhàng tưới nước lên dàn da căng mịn nhạy cảm của mình, từng giọt nước long lanh trong ánh nến mờ ảo làm cho làn da ấy trở lên cực kỳ quyến rũ. Nàng vừa tới nước lên da vừa thầm nói: “Chỉ là một cái thành nhỏ, sao Sinh Huyền Quốc lại đầu tư cả một kết giới phòng ngự rộng lớn như vậy chứ!”
Vừa nghi vấn vừa tức giận, Lý Băng đưa tay xuống xoa hai bầu vú tròn trịa trắng nõn của mình và than thở: “Cả ngày khoác chiến giáp, cũng may mà chỗ này không bị ảnh hưởng.”
Vừa xoa ngực mình nàng vừa ngồi cao lên cho ngực trồi lên khỏi mặt nước và kiểm tra xem trên thân có vết gì không. Nàng vẫn hay tự kiểm tra như vậy bởi làn da của nàng vô cùng nhạy cảm, chính vì vậy khi trên chiến trường nàng đều mặc giáp kín toàn thân kể cả mặt.
Thiên dãi chảy đầy cằm đáng giá: “Mặt xinh, eo thon, ngực săn chắc nảy nở, ngon, ngọt, húp được thì thôi rồi.” Rồi hắn xì máu mũi ra khi Lý Băng tắm xong đứng dậy bước ra khỏi bồn tắm, cặp mông tròn trịa quyến rũ lắc qua lắc lại cực kỳ mê hoặc.
Một bàn tay đặt lên vai hắn, hắn gạt ra rồi mắng: “Không thấy người ta đang bận sao? Khều gì mà khều.”
“Ngắm gì mà miệng ướt thế?”
Một giọng nói quen thuộc, Thiên lạnh sống lưng quay lại nhìn người đứng phía sau giật mình trong khi máu mũi vẫn đang chảy: “Ái Vân! Nàng tới làm gì?”

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyện tranh sex Tại MwHentai.Net

- Đọc thêm Manhwa Hentai Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Truyenhentai18.Net


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x