Tây du

Chương 181

trước
tiếp

Website chuyển qua tên miền mới là: truyen321.net, các bạn nhớ tên miền mới để tiện truy cập nhé!
Phần 181: Hắc Ảnh Thần Bí
Bên trong không gian tinh thần của Hoàng Hân, Thiên đang đối diện với bóng đen thần bí kia.
Nghe được câu hỏi của bóng đen, Thiên hỏi ngược lại: “Vậy ngươi là ai?”
Bóng đen trước mặt tạo cho Thiên cảm giác rợn người, cái cảm giác giống với làn khói đen bốc lên từ đỉnh đầu Cẩm Hoa khi nàng suýt hôn hắn vậy.
Không vòng vo dài dòng, bóng đen kia đáp: “Ta là một tồn tại mà ngươi không thể nào biết được.”
“Ta đéo cần biết ngươi là ai! Mau mau tránh xa Hoàng Hân ra.” Thiên bực mình nói.
Bóng đen khựng lại trong một giây, sau đó nói: “Không được, nàng ta rất quan trọng đối với kế hoạch của ta.”
“Kế hoạch của ngươi? Nói nghe chơi.” Thiên nhún vai.
“Ta sẽ… ủa ngu gì nói cho ngươi biết!” Bóng Đen nói.
Thiên xắn tay áo lên, hắn trầm giọng nói: “Lại phải giải quyết bằng nắm đấm!”
Bóng đen kia hừ lạnh tỏ ra khinh thường: “Hừ! Máu chó điên cũng chỉ có vậy, thôi thì chiều theo ý ngươi.”
Chớp mắt cả hai đã lao vào nhau, vì là linh hồn nên cả hai chỉ có thể sử dụng nắm đấm để giải quyết đối thủ.
Binh…
Binh…
Binh…
Binh…
Chiến đấu 300 hiệp bất phân thắng bại, bóng đen kia bắt đầu xem Thiên là mối nguy. Hắn không còn đùa giỡn như ban đầu nữa mà bắt đầu bung sức.
Bóng đen chợt phình to, từ hình người trở thành hình một con vượn khổng lồ màu đen rồi điên cuồng lao tới tấn công Thiên.
“Tên khốn, rốt cuộc ngươi là cái thứ chó má gì vậy?” Bóng đen vừa liên tục tung đòn vào Thiên vừa hỏi.
Thiên liên tục đỡ đòn, hắn không biết tại sao càng đánh hắn lại cảm thấy mình mạnh hơn. Càng nhận sát thương hắn lại càng cảm thấy linh hồn sảng khoái.
Thiên dần áp đảo bóng đen kia, bóng đen bị Thiên đấm vào mặt bay ra xa, khi hắn chưa kịp tỉnh táo lại bị Thiên từ trên cao đá xuống.
Bóng đen kia giống như một quả bóng bàn bị Thiên đá đấm và đón đầu liên tục không kịp trở tay.
“Ta thua sao? Thật không thể chấp nhận.” Bóng đen kia gầm lên đầy tức giận sau đó thì dần tan biến.
Nhưng hắn lại nở nụ cười tà dị vang vọng: “Haha… Tuy lần này ta thất bại nhưng không sao, kế hoạch vẫn sẽ được thực hiện.”
Thiên lao tới đấm tan bóng đen, nhưng bóng đen vẫn kịp nói thêm như khiêu khích: “Ta nhớ mặt ngươi rồi tên nhóc, đợi khi ta hồi sinh thì tất cả những người ngươi yêu thương sẽ chết dưới tay ta.”
Sau đó cái bóng tan biến hoàn toàn.
Thiên tuy vẻ ngoài không tỏ ra sợ hãi gì nhưng trong lòng hắn bất an vô cùng sau khi nghe lời đe dọa của bóng đen kia, sau đó hắn bay tới vị trí Hoàng Hân đang ngủ say khẽ gọi nàng dậy.
“Tỉnh lại đi… tỉnh lại đi!”
Không còn bị khống chế và giam giữ, linh hồn Hoàng Hân dần dần tỉnh lại khỏi cơn mê man, thấy Thiên đang ở trước mặt mình nàng hỏi: “Sao ngươi lại ở đây?”
Thiên đáp: “Người bị hôn mê, là ta đã tự tiện xâm nhập vào thế giới tinh thần của người để đánh thức người dậy.”
“Vậy sao? Cảm ơn ngươi nhé.” Hoàng Hân mệt mỏi chu môi, sau đó thì Thiên bị một luồng gió cực mạnh đẩy văng ra khỏi thế giới tinh thần của Hoàng Hân.
Linh hồn trở về thể xác, Thiên giật mình mở mắt rồi nhanh tay đỡ lấy Hoàng Hân khi nàng cũng vừa ho ra một ngụm máu tươi rồi ngả xuống.
“Nữ Hoàng! Người tỉnh rồi.” Thiên vui mừng nói, hai tay bất giác siết chặt lấy bờ vai mảnh mai của Hoàng Hân.
Hoàng Hân vừa tỉnh lại khỏi mê man, đầu óc chưa thực sự tỉnh táo, chỉ cảm thấy đau ở ngực và hình ảnh mờ ảo của Thiên trước mặt.
“Tướng công! Ta nhớ chàng quá, cuối cùng ta cũng gặp được chàng.” Hoàng Hân nói nhỏ giọng yếu ớt làm Thiên bật ngửa.
Thực ra Thiên không hề giống người chồng quá cố của Hoàng Hân, chỉ là nàng nhìn hắn thành chồng nàng. Năm xưa cả hai cũng gặp nhau trong tình cảnh tương tự như bây giờ xảy ra giữa Thiên và nàng.
Chút tình cảm chôn vùi lao lâu nay bùng phát, Hoàng Hân vòng tay ôm chặt lấy Thiên rồi từ từ nhắm mắt.
Thiên để yên cho nàng nghỉ ngơi, bây giờ nàng không còn chút pháp lực nào. Nàng đã dùng toàn bộ tu vi của mình để cầm cự mạng sống trong suốt hơn 2 năm qua bị hôn mê, nếu không phải sức sống cùng ý chí của nàng mạnh mẽ thì đã không thể cầm cự tới ngày hôm nay.
Nàng bây giờ chỉ như một cô gái bình thường, yếu đuối và cần được che chở.
Thiên liền lấy Thôn Phệ Yêu Hoa ra, hắn không do dự mà bế nàng vào bên trong.
Trong Không Gian Yêu Hoa, Thiên đặt Hoàng Hân xuống thảm cỏ xanh mướt trên đảo. Vì nàng đã mất đi toàn bộ tu vi nên nàng không bị xảy ra phản ứng với nơi này.
Thiên cho nàng uống thuốc, đắp cho nàng tấm chăn ấm áp còn chu đáo nằm cạnh nàng dùng tay kê lên đầu làm gối cho nàng ngủ. Cứ như vậy cho tới khi vết thương trên ngực nàng bình phục nhờ Ngũ Phẩm Đan Dược.
Khi vết thương dần liền lại cũng là lúc Hoàng Hân từ từ tỉnh lại, đôi mắt đẹp khẽ chớp chớp rồi sự ngạc nhiên tỏ rõ trên gương mặt nàng khi bên cạnh nàng là một thanh niên cực kỳ anh tuấn đang ngủ say.
Làm sao nàng quên được gương mặt của hắn, nàng nhớ lại lúc giao chiến với Hoàng Đế của Hoa Quốc, cả hai cân tài cân sức cho tới khi tên đó giở trò đánh lén, hắn dùng một mũi thương có tẩm độc đâm vào ngực nàng khiến nàng trọng thương phải mang theo Hoàng Loan lẩn trốn để bảo toàn tính mạng.
Chất độc khiến nàng mê man không thể tỉnh lại dù tự bản thân ý thức được. Trong cơ mê man ấy nàng đã bị một kẻ nào đó tồn tại dưới dạng bóng đen hình người dụ dỗ theo hắn, nàng không chịu thì hắn dùng những lời lẽ ngon ngọt rót vào tai nàng.
Nhưng nàng không phải dạng người dễ bị lung lay, nàng phản kháng mạnh mẽ, cự tuyệt cái bóng đó hết lần này tới lần khác. Đó chính là lý do nàng cứ mê man không chết mà cũng không tỉnh lại.
Rồi nàng đưa bàn tay ngọc ngà lên sờ vào phần ngực lành lặn, vết thương đã bình phục và không để lại sẹo, cơ thể và linh hồn của nàng cũng rất thoải mái, điều này chứng tỏ chất độc của nàng cũng đã được giải trừ.
Còn ai ngoài nam nhân đang nằm cạnh nàng đã làm điều đó, Hoàng Hân khẽ mỉm cười rồi từ từ nhắm mắt lại thở nhẹ một tiếng.
Tiếng thở rất nhẹ của nàng nhưng cũng đủ khiến Thiên thức giấc, hắn mở choàng mắt rồi quay sang thấy Hoàng Hân đang từ từ khép mi. Hắn mừng rỡ: “Nữ Hoàng! Người tỉnh rồi.”
Hoàng Hân khẽ gật đầu không nói gì.
Thiên nhắc khẽ: “Nữ Hoàng, người tỉnh lại rồi thì có lẽ chúng ta nên ra ngoài.”
“Để làm gì? Ta muốn như thế này mãi mãi.” Hoàng Hân nhẹ giọng chậm rãi đáp.
Thiên ngạc nhiên, đây là lần đầu tiên hắn thấy thái độ của nàng lạ như vậy, lạ theo một cách đáng yêu.
“Sinh Huyền Quốc đang bị Âu Dương Vẫn Thiên cai trị, đời sống người dân cực khổ. Ta và một vài người đang muốn khởi nghĩa để lật đổ hắn, người quan trọng nhất trong kế hoạch lần này chính là người.” Thiên từ từ giải thích về tình hình đất nước và kế hoạch của bản thân cho Hoàng Hân nghe.
Hoàng Hân nghe xong, nàng từ từ ngồi dậy Thiên cũng ngồi dậy theo.
Nàng hướng mắt mắt ra biển rồi đáp: “Hoàng Cung đã mất, kẻ địch lớn mạnh. Khởi nghĩa là việc ta luôn nghĩ tới nhưng không thể thực hiện.”
Rồi nàng quay sang nhìn Thiên bằng ánh mắt cảm kích: “Cảm ơn ngươi đã mang lại cho ta hy vọng, ta không biết phải trả ơn thế nào nữa.”
Thiên lắc đầu xua tay: “Ấy… chỗ người quen không cần phải… ư!”
Khi Thiên chưa dứt câu, một bờ môi mềm mại thơm ngọt đã áp vào môi hắn. Đứng hình mất năm giây, Thiên dần dần bị đôi môi kia mê hoặc. Hai chiếc lưỡi từ từ xoắn lấy nhau, bàn tay không an phận của Thiên bắt đầu mơn trớn cơ thể ngọc ngà của Hoàng Hân.
“Ưm!”
Tiếng rên khe khẽ đầy nhu tình vang lên trong cổ họng nàng làm Thiên ngây ngất.
Nàng đã chủ động đến như vậy, Thiên dĩ nhiên sẽ không làm nàng thất vọng. Hắn tiếp tục mút lưỡi nàng một cách say mê, một tay hắn vuốt ve cặp đùi trắng thon dài miên man, tay còn lại hắn tìm đến cặp vú căng tròn của nàng mà nắn bóp thỏa thích.
“Ư… ưm!” Hoàng Hân rên lên trong sự tấn công của Thiên.
Đây là điều nàng muốn từ lâu, Phượng Hoàng bẩm sinh đã có một loại xúc cảm đặc biệt khi đối diện với Rồng. Đó là lý do khiến cả ba mẹ con nàng đều có chút tình cảm khó nói với Thiên. Nếu có cơ hội phải nắm giữ ngay, nếu để tuột mất thì không bao giờ có cơ hội thứ hai.
Nam nhân xuất chúng thế gian này nhiều vô kể, nam nhân vừa tuấn tú vừa xuất chúng cũng rất nhiều. Nhưng nam nhân như Thiên thì lại chỉ có một, điều đó khiến nàng rất muốn có hắn. Nhưng lúc đó có rất nhiều thứ cản trở nàng, bây giờ thì khác. Chẳng còn gì có thể cản trở nàng và hắn, chính vì thế nàng chủ động tấn công.
Mặc kệ cho Thiên nghịch ngợm cơ thể mình, Hoàng Hân khẽ tách môi hắn ra, mặt nàng đỏ bừng nhẹ giọng ôn nhu hỏi: “Ngươi… không chê ta già chứ?”
Thiên lắc đầu, nàng tuy tuổi cao nhưng ở thế giới này tuổi tác không phải vấn đề.
Thiên cũng có ít nhiều cảm tình với cả ba mẹ con của Hoàng Hân, phần vì bản tính mê gái của hắn phần vì các nàng và hắn là chỗ quen biết, các nàng tuyệt nhiên sẽ không có ý xấu đối với hắn.
Thêm Hoàng Hân và hậu cung của mình Thiên thấy cũng không có gì là không thể. Chỉ cần nói khó với Tiểu Cúc là được.
Sau khi Thiên lắc đầu, hắn cúi xuống hôn liếm phần cổ trắng ngần thơm mùi da thịt của Hoàng Hân, nàng rùng mình vì cảm giác sướng râm ran, miệng khẽ cong lên rên rỉ.
Thiên từ từ đẩy nàng nằm ngửa ra bãi cỏ xanh rờn, hắn liếm cổ nàng xuống tới ngực. Nhẹ nhàng cởi bỏ lớp y phục mỏng tanh của nàng để ngậm lấy đầu nhũ hoa hồng hào đang cương cứng của nàng.
“Ưm!” Thiên vừa bú vú vừa bóp khiến Hoàng Hân bặm môi thống khoái.
Tay nàng đưa lên xoa đầu hắn rồi kéo hắn vào lòng như để hắn bú mạnh hơn. Thiên không làm nàng thất vọng, hắn làm nàng rên la thành tiếng.
Hôn dần tới phần bụng phẳng lì, Thiên cắn nhẹ vào bụng nàng rồi dần dần di chuyển xuống nơi giữa hai chân nàng. Bàn tay mạnh mẽ banh cặp chân trắng trẻo ra để chiêm ngưỡng thứ vưu vật của tạo hóa kia.
“A… đừng nhìn!” Hoàng Hân xấu hổ đỏ mặt nói.
Nhưng Thiên đã ghé miệng vào mà hôn lên âm đạo se khít ẩm ướt của nàng. Hắn dùng những tuyệt kỹ điêu luyện của mình làm nàng quằn quại trong sung sướng và kích thích.
Đầu tiên hắn hôn trọn âm đạo nàng, sau đó dùng lưỡi liếm vòng quanh hai mép thịt hồng hào nhầy nhụa làm Hoàng Hân rùng mình liên tục. Nàng đổ mồ hôi đầm đìa, hơi thở dồn dập nằm hưởng thụ cảm giác sung sướng mà Thiên mang lại.
Trêu đùa tới khi nàng sắp lên đỉnh thì Thiên dùng lưỡi ngoáy sâu vào lỗ âm đạo khiến nàng co giật la toáng lên. Nàng không chịu nổi nữa liền bật dậy ôm lấy đầu hắn kéo lại mà hôn một cách mãnh liệt.
“A… sướng quá…”
“Chưa đâu… ta sẽ làm cho nàng sướng hơn.” Thiên thì thầm vào tai nàng, hắn cởi bỏ y phục khiến dương vật ngạo nghễ bật ra làm Hoàng Hân tròn mắt nhìn.
Dương vật của Thiên sau hai năm đã tiếp tục phát triển, vừa to vừa dài lại có nhiều đường gân máu chạy dọc thân dương vật.
Hoàng Hân vừa nhìn thấy dương vật của Thiên, có thứ ma lực nào đó đã thúc dục nàng đưa tay nắm lấy rồi sục.
Sau đó nàng ghé miệng hôn lên thân dương vật, mùi đàn ông của hắn làm nàng ngất ngây, giống như mùi của xuân dược khiến nàng lên cơn hứng tình cực độ.
Không một động tác thừa nàng cho dương vật vào miệng rồi mút một cách ngon lành.
Thiên sướng khoái nhìn Nữ Hoàng cao quý của Sinh Huyền Quốc đang quỳ mút dương vật cho mình, sự ham muốn trinh phục của hắn trỗi dậy.
Hắn đẩy nàng nằm sấp mông hơi chu lên. Hắn đặt dương vật nơi cửa âm đạo nàng rồi dùng ngón tay mơn trớn bên ngoài khiến âm đạo nàng co giật.
“A… đừng như thế mà!” Hoàng Hân rên rỉ, nàng hơi cong mông lên để chờ đợi một thứ.
Không để nàng chờ lâu, Thiên đặt đầu khấc vào cửa âm đạo của nàng rồi thúc mạnh một cú.
“Ứm!”
Hoàng Hân rên lên trong khoái lạc, trong tư thế này nàng có thể cảm nhận trọn vẹn dương vật nằm trong âm đạo mình.
Thiên từ từ rút dương vật ra quá nửa sau đó lại đẩy vào thật mạnh, cứ như vậy hắn nhấp khiến Hoàng Hân rên rỉ tới khan cả cổ.
Lúc thì hắn nhấp nhanh như ngựa phi, lúc lại chậm rãi như dòng nước, lúc thì giật cục, lúc thì ngoáy cháo.
Dù kiểu nào đi nữa cũng làm Hoàng Hân sướng đến điên dại. Nàng lên đỉnh hết lần này tới lần khác.
“Ư… sướng quá… thiếp lại sắp ra nữa rồi…” Hoàng Hân vừa quay lại tìm nụ hôn nồng cháy của Thiên vừa bị hắn dập liên hồi.
Thiên hôn nàng, liếm vành tai nàng cắn cổ nàng, dựt tóc nàng như một con mãnh thú.
“Đúng rồi! Thiếp muốn chàng mạnh mẽ như vậy… ra trong thiếp di… ư…” Hoàng Hân rên rỉ dâm loạn.
Thiên lật ngược nàng lại, dương vật vẫn không ngừng ra vào trong âm đạo mỹ nhân.
“Nàng nói gì cơ?” Thiên trêu ghẹo hỏi.
“Ư… ra trong thiếp đi… thiếp sắp ra nữa rồi.” Hoàng Hân đỏ mặt rên rỉ đáp.
Nhìn vẻ mặt hưởng thụ của nàng, Thiên cười nói: “Nữ Hoàng cao cao tại thượng của ta cũng là một dâm nữ.”
Hoàng Hân đỏ mặt giận dỗi khi bị nói là dâm mặc dù nàng dâm thật. Mà nàng dâm thì kệ nàng ai bảo hắn nói ra làm gì. Thiên thấy mỹ nhân dỗi hờn thì liền ôm chặt eo nàng, nâng niu gương mặt xinh đẹp đang tê tái vì khoái cảm của nàng rồi ân cần nói: “Ta rất thích dâm nữ như nàng đó!”
Dứt câu hắn gồng mình bắn xối xả tinh dịch tích lũy trong 2 năm vào âm đạo nàng.
Hoàng Hân như muốn ngất đi trong sung sướng, dâm thủy tuôn ra khỏi âm đạo một cách không kiểm soát. Từng đợt tinh dịch nóng hổi bắn liên tục vào người nàng rồi trào cả ra ngoài.
Quá nhiều tinh dịch, Thiên rút dương vật đang bắn tinh đưa lên miệng nàng khiến cho cả cơ thể nàng chỗ nàng cũng là tinh dịch của hắn. Dương vật bỏ vào miệng, Hoàng Hân như em bé được mẹ mớm sữa cứ thế những dòng tinh dịch đặc sệt ngập tràn trong miệng nàng.
Cũng cỡ đâu đó gần 30 năm nàng chưa nếm mùi vị này, nó ngon khủng khiếp khiến nàng uống ừng ực.
Thiên có thể nghe rõ tiếng nàng nuốt tinh dịch của hắn. Sau hơn một phút bắn tinh liên tục thì dương vật Thiên mới chịu ngừng lại, lúc hắn chịu dừng thì miệng Hoàng Hân không thể chứa thêm nữa, từ âm đạo, bụng, ngực nàng lúc này phủ đầy tinh dịch của hắn, bày ra dáng vẻ mê người.

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyen Tranh Sex Tại TruyenHentai18.Net

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentai24h.org


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x