Sao thời gian đi chậm thế

Chương 2

trước
tiếp

Phần 2
Thu bán 5 lạng cá khô cho bà Bảo ở phía trên nhà Thu, rồi pha ly cà phê, ngồi uống nhìn hàng hóa trong quán của mình. Năm 1979, thấy nhà nước đã cho buôn bán, nàng bảo Ya Tun bán 1 con bò để nàng lấy tiền mở quán tạp hóa tại nhà. Nhà Thu cách chợ Gia Ray trên 2 cây số, nên khi mở quán nàng đã nhằm vào số gia đình đi kinh tế mới, khoảng trên một trăm, trụ lại được, dân làng Thượng và dân Gia Ray ở hai bên đường.

Đúng như tính toán của Thu. Quán bán được và tính số lãi hàng ngày, nàng nghĩ là mình có thể sống vững mà không cần phải nương nhờ vào gạo tiền của Ya Tun. Theo lời khuyên của mấy ông ở khu kinh tế mới, nàng bán thêm cà phê. Ya Tun đóng mấy cái bàn nhỏ thấp với hai chục cái ghế để ở trong quán và ở hè nhà mà Ya Tun đã làm thêm mái hiên rộng ra hơn mét. Quán tạp hóa và cà phê của Thu đã trở thành nơi cho mấy ông họp nhau uống cà phê và chuyện trò thế sự. Quán cà phê mở được chừng hơn tuần, thì nàng thấy mấy người trước kia uống cà phê ở quán chợ Gia Ray, mỗi lần nàng đi chợ mà gặp họ là nàng nghe thấy những lời ác ý, khinh thị nàng: “Nào là lồn, vú mông như thế mà cho Thượng chơi, nào là dáng đi, mắt ướt như thế thì dâm tổ cha, đéo cả đêm cũng chưa thỏa…” thế mà bây giờ cũng tới quán và những tia mắt của họ như muốn xuyên qua quần áo của nàng.

Đời sống nhàn nhã, lại được Ya Tun dập hàng đêm, nên người nàng ngày càng mơn mởn, vú lớn thêm mà lồn cũng nở ra. Mỗi lần đám người ấy đến quán, Thu thường chào cười với cử chỉ và ánh mắt lẳng lơ khi đem cà phê thuốc lá cho họ. Có lẽ tưởng đã cắn câu, nên ngày nào họ cũng tới, cả sáng lẫn chiều. Nhiều khi ngồi bắt gặp cái nhìn thèm khát của họ, nàng thích thú với ý nghĩ cho chúng mày chết thèm. Mở được cái quán lại có bố con Ya Tun làm cho 4 công rẫy, nàng nghĩ sẽ chẳng bao lâu nữa nàng sẽ có vài chục cây vàng. Cái vui ấy làm cho nàng như muốn bay lên. Nhưng cuộc đời chẳng chiều người.

Quán mở được hơn 7 tháng thì hai bố con Ya Tun đi rừng lấy cây để thay mấy cây cột nhà và làm thêm cái chái để chứa dụng cụ, thì Ya Tun bị cây đổ quật ngược theo cơn gió, đập vào đầu chết. Thu buồn và tiếc con cặc to dài với những cái dập điên cuồng trên lồn nàng hàng đêm. Đời sống nàng không lo nữa, nhưng đêm đêm lại khổ với những cơn nứng.

Khi biết Ya Tun chết, mấy tên chửi nàng trước kia đến quán ngồi lâu hơn với những câu nói khen nàng với con mắt tán tỉnh. Còn Thu thì bao giờ cũng liếc tình, vẻ lẳng lơ, mặc quần mỏng, tay áo cao tới nách, cổ rộng, để mỗi khi cúi xuống là người ngồi đối diện có thể nhìn suốt cái rãnh cao giữa giữa hai đồi vú. Vì vú lớn nên nàng cũng chỉ mặc chiếc nịt ngực nhỏ để nâng nửa vú, còn để lộ một phần dưới vú trắng nõn như trứng gà bóc. Nhìn những con mắt láo liên, hau háu của họ, nàng nghĩ cho chúng mày thèm.

Hôm nay Thu mặc cái áo mỏng màu nâu non, cánh tay tới nách để lộ cánh tay trắng ngần, và cái quần chật mỏng. Nàng ngồi trên ghế, hai chân mở rộng, cúi xuống nhìn vú nhô cao và gò mu nổi lên chiếc quần chật mỏng. Nàng biết chỉ một lúc nữa là mấy thằng thèm nàng sẽ tới. Chúng mày đã nhìn thấy vú tao, hôm nay cho chúng mày thấy mu lồn to đội lên quần. Khi Thu bán thêm cà phê thì nhiều người khác tới quán và con mắt của họ cũng láo liên, nhưng nàng không quan tâm đến những ông khách đó. Họ nhìn đàn bà khêu gợi là lẽ thường. Thật sự nàng chỉ muốn trêu ngươi mất tên khốn kiếp. Nàng muốn vú, lồn mình ám ảnh chúng suốt ngày đêm.

Cách đây mấy tháng Thu đã gặp lại trung úy Sơn, trước đây là đại đội phó của Hạnh, đi tù cải tạo mới được về. Gia đình Sơn cũng ở trại gia binh Xuân Lộc và cũng lên khu kinh tế mới Gia Ray, nhưng chỉ được ít tháng thì vợ Sơn ra đi, để lại đứa con trai 4 tuổi cho mẹ Sơn. Mẹ Sơn cùng cô con gái đã tần tảo để sống còn. Cô con gái thì bán bánh bò ở chợ Gia Ray hay ngã ba Ông Đồn, còn bà mẹ thì nuôi heo, nuôi gà. Có cái may là cả hai người đều không bị sốt rét nên trụ lại được. Khi Sơn trở về chỉ còn mẹ, em gái và đứa con. Buổi đầu tiên ông đến uống cà phê thì cả ba người, Thu, Ya Tun và Sơn đều nhận ra nhau cùng một lúc, vì Sơn đã làm đại đội phó cho Hạnh tới 2 năm.

Từ đó, sáng và chiều Sơn đã đến quán và Thu cũng không bao giờ lấy tiền. Thỉnh thoảng Ya Tun cũng đem cho ông con gà, chục trứng. Thấy nàng lấy tên lính Thượng của chồng, Sơn ngạc nhiên hỏi chuyện và Thu cũng tình thực nói về hoàn cảnh gia đình khi tới khu kinh tế mới này và đã được Ya Tun giúp đỡ nên mới sống sót trụ lại được. Vì nhớ ơn và cần có chỗ nương tựa nên nàng đã lấy ông ta. Nghe xong, Sơn tỏ ý thông cảm với nàng, nhưng nói:

– Tiếc quá chị Thu ạ.

Thu hỏi:

– Sao lại tiếc mà tiếc cái gì?

– Chị đẹp và quyến rũ quá. Tôi thấy còn hơn trước 75 nữa, nên tôi tiếc vì thời buổi đảo điên mà chị sa vào tay một tên lính Thượng của chồng mình.

– Còn hơn phải đi làm điếm, anh ạ. Từ bé đến lớn, tôi không cầm cái cuốc. Họ đưa lên đây. Mẹ và con tôi chết, còn tôi bị sốt rét. Tôi qua được sốt rét, nhưng không gạo, không tiền, với hai bàn tay này thì cũng chết đói. Ya Tun đã tới cứu tôi lúc khốn cùng đó. Nếu không gặp Ya Tun thì tôi cũng đã đi làm điếm cho mấy tên tài xế xe be ở Ông Đồn.

Sơn buồn rầu:

– Tôi hiểu rồi. Chị vẫn may mắn, còn vợ tôi chắc cũng đi phương khác làm điếm.

Sau lần nói chuyện này, hai người trở nên thân thiết, ngồi ôn lại chuyện thời trước 75 và Sơn kể lại chuyện trong nhà tù cải tạo. Đôi khi Thu và Ya Tun đã mời Sơn ở lại ăn cơm tối. Ya Tun vẫn coi Sơn là cấp trên của mình và bố con Sơn đã giúp Sơn cày bừa mấy công đất rẫy cho Sơn trồng bắp và đậu, và thường bảo Sơn là khi nào cần gì cứ cho ông ta biết.

Trước kia Sơn vẫn mời vợ chồng Thu đến nhà ăn giỗ, ăn tết và vợ chồng Thu đối với Sơn cũng thế. Nay gặp lại Thu vẫn giữ tình thân như trước, nhưng nàng chỉ thấy thương hoàn cảnh thất cơ lỡ vận của Sơn, còn nàng dửng dưng với tia mắt thèm và cầu khẩn của Sơn. Vì thế sau khi Ya Tun chết được một tháng, Sơn đã ngỏ lời là yêu Thu và muốn được chung sống với Thu. Thu trả lời là nàng đã là vợ của Ya Tun mà ông ấy mới chết, phải để một thời gian nữa chớ sao Sơn nói sớm thế. Sơn xin lỗi và nói là sẽ chờ bao lâu cũng được. Từ đó, Sơn thường đến quán và đêm nào cũng ngồi cho tới khi Thu đóng cửa quán.

Hai tuần trước đây, Sơn ngồi lỳ, thỉnh thoảng hỏi Thu một chuyện bâng quơ. Nàng biết Sơn cố gợi chuyện để câu giờ, nhưng nàng cũng không nỡ bảo Sơn về để nàng đóng cửa. Cuối cùng Sơn đứng dậy nói:

– Thôi tôi về để Thu đóng cửa, còn nghỉ ngơi.

Thu nhìn Sơn không nói, đợi cho Sơn ra đến ra đến đường, nàng mới đóng cửa. Khoảng 20 phút sau, nghe tiếng gõ cửa, nàng hỏi:

– Ai đấy, cần mua gì?

– Tôi, Sơn đây. Tôi cần nói với Thu một chuyện.

Thu vừa mở cánh cửa, Sơn bước nhanh vào, đưa tay chốt cửa, rồi quỳ trước Thu:

– Tôi yêu Thu và thèm Thu từ gặp lại Thu đến giờ. Đêm ngày hình ảnh Thu lúc nào cũng lảng vảng trước mặt. Xin Thu nhớ lại những ngày Hạnh làm đại đội trưởng, Sơn đã quý mến vợ chồng Thu thế nào. Bây giờ Hạnh đã chết, còn người bạn đây mà sao Thu nỡ chối từ tình cảm của Sơn.

Thu xúc động trước cử chỉ và lời của Sơn, nhưng không biết nói gì, chỉ đứng yên nhìn Sơn dưới chân mình. Bỗng Sơn đứng dậy ôm choàng lấy Thu, dụi mặt và cổ và vú, hôn Thu, rồi dìu Thu đi vào phòng và bồng Thu để lên giường. Sơn ngồi cạnh Thu:

– Tôi yêu và thèm Thu. Trong tù tôi thèm lồn, và từ ngày về đến giờ, tôi cũng chưa có cơ hội nào được gục mặt vào lồn. Thu đã cho thằng lính Thượng đéo mấy năm nay. Bây giờ còn giữ làm gì trước người bạn từng sống chết với Hạnh ngày nào.

Nghe đến đây, Thu buột miệng:

– Tôi cho anh đấy, muốn làm gì thì làm – vừa nói Thu vừa cởi áo, cởi quần ném vào góc giường, rồi nằm ngửa nhìn Sơn qua ánh sáng của chiếc đèn bát lọt qua những khe hở của những tấm ván bìa.

Sơn nhìn thân thể Thu một lúc, rồi gục mặt vào lồn hôn và bú, tay mặt đưa lên bóp vú. Tới 20 phút sau Sơn mới ngước lên nói:

– Thân thể Thu đẹp và quyến rũ quá. Lồn, vú, mông thế này, đêm nay tôi có chết cũng mãn nguyện. Thằng Ya Tun có phúc nên mới được hưởng thân thể này mấy năm trời – nói rồi Sơn lại gục vào lồn bú liếm…

Thu vừa thương Sơn, vừa nứng nên khí lồn trào ra theo lưỡi và môi Sơn đang ngoáy sâu vào lồn. Nàng hất mông lên và nói:

– Trong tù thèm lồn thì lồn đây đéo đi… tôi cho anh… đéo đi Sơn…

Sơn ngồi dậy cởi quần, mặc nguyên áo vì không muốn cho Thu thấy thân thể gầy ốm của mình. Vuốt con cặc đã cương cứng, nhỏ và dài được chừng một gang, rồi quỳ hai tay chống hai bên eo Thu, nhấp đầu khấc vào lỗ lồn, Sơn sung sướng thấy lồn Thu đã đầy nước.

“A, Thu đã nứng rồi, nước lồn này là để cho mình đéo. Lồn Thu to gần gấp đôi lồn vợ Sơn và lông quá rậm…” – Ý nghĩ xẹt qua đầu Sơn, lông thế này thì dâm lắm. Sơn nhẫn nha để hưởng cơn nứng của Thu, nên để đầu khấc trườn lên khe lồn cho đụng vào mồng đốc nhiều lần, còn một tay bóp vú.

Thu hất mông liên tục với câu nói:

– Đéo đi Sơn. Trong tù thèm lồn thì lồn đây đéo đi…

Cơn nứng đã lên cao, khí lồn đã dàn dụa, chảy ướt bẹn, Thu ngồi dậy, cầm con cặc đút vào lồn, rồi thúc dục:

– Dập đi… dập đi… Sơn…

Sơn dướn người về phía trước, bắt đầu dập… Nhưng chỉ dập được chừng chục cái thì tinh dịch phụt ra và con cạc mềm nhanh, tụt ra khỏi lồn. Sơn nằm thở dốc trên bụng Thu, cảm thấy xấu hổ. Còn Thu thì thất vọng với ý nghĩ, Sơn cao to sao con cặc lại nhỏ và ngắn mà yếu quá rồi, không đưa Thu được tới đâu… Chừng 10 phút sau, Sơn lăn người, nằm xuống cạnh Thu với lời nói:

– Xin lỗi Thu, vì đi tù lâu quá không thấy lồn mà lồn Thu lại to và nhiều lông nên làm tôi rung động, háo hức quá… Lồn vú thế này thì nhìn cũng đủ sướng. Hạnh có phúc. Thằng Ya Tun có phúc. Tôi cũng có phúc, nhưng đời tù đã vắt kiệt sức nên tôi không còn đủ sức để hưởng thân thể màu mỡ này… Tiếc quá Thu ơi.

Thu nằm yên không nói, chỉ thấy ngỡ ngàng, thất vọng… Nàng vào nhà bếp xối nước rửa lồn, khi trở lại giường đã nghe tiếng ngáy của Sơn. Quá nửa đêm, Sơn chợt thức, thấy Thu nằm ngửa hai chân xạng rộng, nên đụng vào lồn đánh thức. Lại bú lồn, bú vú, cắn cắn vú, cắn mu, nhưng lần này Sơn cũng chỉ dập được chừng hai chục cái thì lại xuất mất. Khi lăn xuống cạnh Thu, Sơn nói:

– Cảm ơn Thu đã cho tôi, nhưng sức yếu quá rồi, không đưa Thu được tới đích. Sơn của ngày nào, giờ vô dụng rồi.

Chỉ chừng 20 phút sau, Thu lại nghe tiếng Sơn ngáy. Tiếng ngáy lớn mệt nhọc. Nàng đi rửa lồn, quay về nằm nhìn đình màn, lắc đầu và nhớ đến 3, 4 lần dập hàng ngàn cái của Ya Tun.

Sau đêm ngủ với nhau được hai ngày, Sơn lại ngỏ ý muốn lấy Thu thì Thu trả lời:

– Tôi thương anh, nên cho anh một lần, chớ tôi không thể lấy anh.

– Vì sao vậy?

– Vợ chồng phải có tình và cái tình ấy phải đi cùng với xác thịt. Người đàn ông không thỏa mãn được những cơn nứng của vợ, cái cần nhất cho phụ nữ, thì vợ sẽ ngoại tình và sẽ bỏ nhau. Cho anh đéo một lần như thế, tôi biết anh không còn sức để làm tôi thỏa mãn mà bây giờ anh lấy được bà nào cũng thế thôi. Trước sau cũng bỏ nhau. Anh hỏi tôi sao lại lấy thằng lính Thượng. Tôi nhớ ơn, nên lấy thân trả nợ, và sau đó, mỗi đêm ông ta dập tới vỡ lồn với hàng ngàn cái dập tàn bạo – phải nói là dữ dội tàn bạo, vì như thế lồn tôi mới đủ sướng. Anh Sơn ạ, tôi thú thực với anh là tôi rất dâm, đêm nào không được dập thù ngủ không yên. Sống với Ya Tun tôi được mãn nguyện. Ở đây mỗi lần tôi đi chợ, khi ngang qua quán cà phê bên cạnh chợ, mấy ông uống cà phê ở đó thường nói lớn cho tôi nghe: Lồn, vú, mông như vậy mà để cho Thượng đéo. Có người nói lớn hơn: Dáng đi hình xà, mắt ướt đó thì dâm tổ cha. Lồn đó phải để cho bọn Mỹ đen trước 75 dập cho nát ra thì mới thỏa. Tên nào đó nhìn dáng đi của tôi mà nói đúng, còn Mỹ đen ra sao tôi không biết. Tôi chỉ biết Ya Tun đã làm tôi thỏa mãn. Đời chúng ta không còn gì, chỉ còn cái anh thèm và tôi thèm. Anh thèm lồn, tôi thèm cặc. Không được thỏa mãn cái đó thì đời sống này còn có nghĩa gì. Nghe anh nói trong tù thèm lồn, khi được về thì vợ đã đi mất, tôi thương anh cho anh đéo, nhưng đéo như thế thì anh bảo tôi lấy anh sao được. Quên người vợ đa dâm của đại úy Hạnh đi, anh Sơn.

Bạn đang đọc truyện sex tại web: https://truyen321.net/

Bây giờ nói chuyện thằng Ya Ban, con của Ya Tun. Ya Ban học hết tiểu học và chơi với bạn bè người Việt nên nói tiếng Việt như người Việt, và có học nên hiểu biết hơn bố. Năm nay Ya Ban 21 tuổi, thân thể lực lưỡng như Ya Tun. Trong việc làm rẫy giúp Thu, phải nói là Ya Ban đã làm gần hết. Khi Ya Tun và Thu sống với nhau thì thỉnh thoảng Ban mới tới chơi và ít khi ở lại ăn cơm. Nhưng từ ngày bố chết thì Ban đến Thu thường hơn và làm những việc nặng giúp Thu như khuân vác hàng Thu mua ở chợ Xuân Lộc, dỡ ra rồi xếp lên kệ, lau chùi bàn ghế luôn đóng bụi đỏ hay cưa củi và bổ củi…

Cách đây một tuần, Ya Ban tới chơi và ở lại ăn cơm tối. Sau bữa ăn, Ban vẫn ngồi lại, thỉnh thoảng nhìn Thu như muốn nói điều gì. Thấy thế, Thu hỏi:

– Năm nay Ban đã 21 tuổi, sao không lấy vợ đi?

Ban đáp:

– Tôi không thích gái Thượng. Tôi muốn lấy vợ Việt, nhưng chưa quen được cô nào. Cô Thu biết ai, giới thiệu cho tôi đi. Tôi có bò, có 5 công ruộng rẫy, lại khỏe mạnh. Cô nào lấy tôi, tôi sẽ chu cấp như bố tôi đã chu cấp cho cô.

Thu cười nhìn dáng khôi ngô của Ban:

– Ban đẹp trai, tính tình dễ thương như bố và tài sản như thế thì thiếu gì người muốn lấy. Muốn lấy gái Việt thì để cô tìm người giới thiệu cho. Nhưng thời đi học, Ban không làm thân được với cô học trò nào ư?

– Có thân mấy cô, nhưng lúc đó còn nhỏ. Khi lớn 17, 18 thì các cô ấy, người lấy chồng, người đi đâu mất. Không cô nào gặp lại Ban. Chắc mấy cô ấy chê người Thượng.

Thu lắc đầu:

– Không phải chê đâu. Tại Ban không tìm cách kết lấy một người thì người ta phải đi chớ. Con gái 18, 19 là phải lấy chồng. Thế bây giờ Ban có thân một cô Thượng nào không?

– Thượng thì nhiều, nhưng khi thấy bố lấy được cô, nên tôi định là cố tìm một cô người Việt. Có lớn tuổi hơn cũng được.

Nghe câu – có lớn tuổi hơn cũng được – Thu nhốt ruột và thấy tim đập mạnh. Nhìn thân thể Ban, có thể còn hơn Ya Tun, nàng hình dung đến cái chày thịt và sức khỏe của tuổi 21.

Bỗng Ban hỏi:

– Cái ông gì tên Sơn, ngày nào cũng đến đây, ngồi tới tối, là bạn cũ của cô à?

Thu lắc đầu:

– Không phải bạn của cô. Ông ấy là trung úy làm đại đội phó cho chồng cô. Đi tù về đây, cô gặp lại cũng như bố Ban đã gặp lại cô. Quen biết nhau vậy thôi.

– Thấy ngày nào ông ấy cũng tới quán ngồi đến đêm, nên Ban nghĩ là cô với ông ấy sẽ lấy nhau.

Thu lắc đầu:

– Không có chuyện ấy đâu. Ông ấy muốn ngồi để nói lại chuyện ngày trước cho đỡ buồn.

Thu nghĩ, thằng này đã theo dõi như thế thì nó đã nghi và chắc ghen tức cho bố nó. Thu chợt nảy ra một ý, mình đã nứng mấy tháng nay. Cho Sơn đéo không đủ gãi ngứa. Đã cho Ya Tun dập 2 năm, thì bây giờ cho con ông ta đéo cũng thế. Đêm đêm những cơn nứng đã làm khổ nàng lắm rồi. Thu bảo Ya Ban đêm nay ngủ lại đây, rồi nàng lấy quần áo đi ra nhà tắm ở sân sau.

Ở trong nhà tắm lộ thiên, Thu nhìn thân thể mình dưới ánh trăng, xoa mông, đùi, lồn, vú một màu trắng nhễ nhại. Nàng xối nước từ cổ, còn bàn tay kỳ cọ lồn và nghĩ đêm nay lồn này sẽ được Ban dập và giày vò… Nàng nghĩ với thân thể cao lớn như thế thì cặc Ban chắc không kém bố nó. Khi tắm xong, Thu mặc chiếc quần mỏng và cái áo hở nách hở cổ, và để hai nút không cài đi vào nhà. Nàng cho Ban nhìn thấy gần hết hai vú mới cài lại nút áo, rồi đi vào phòng. Chừng nửa tiếng sau, Thu gọi:

– Ban ơi, vào đây cô nói chuyện này.

Ban vào, thấy Thu nằm ngửa, hai chân xạng rộng, tim anh ta đập thình thịch, ghé ngồi phía chân giường, ở thế nhìn vào háng Thu. Thu co chân, ống quần mỏng trơn tụt xuống đến háng, nhìn Ban một lúc, rồi hỏi:

– Ban có thèm cô không?

– Thèm cô từ lâu rồi, từ ngày cô lấy bố. Thấy bố sướng quá, nên tôi thường có ý ghen. Vì thèm và ghen như thế, nên đã mấy lần tôi đột nhập vào nhà ban đêm từ cửa nhà bếp để biết cô và bố đụ nhau ra sao. Vì ở ngoài phòng chỉ nghe được tiếng cô rên la, nên tôi đã chui vào gầm giường trước khi hai người đi ngủ, và nằm dưới gầm giường, tôi đã biết bố đụ cô dữ dội như thế nào và nghe tiếng dãy dụa với những tiếng kêu thét của cô. Tôi đã nằm dưới gầm giường mấy tiếng cho tới khi hai người xong việc ngủ thì chui ra. Tôi thấy bố sướng quá nên ghen với bố. Sau khi bố chết, thấy ông Sơn ngày nào cũng tới quán đến đêm, nên tôi nghĩ cô đã cho ông Sơn đụ.

– Không có chuyện đó đâu. Đừng nghĩ vậy. Nếu cô cho ông Sơn thì cô nói, chớ làm chi phải dấu.

Thu ngừng một lúc rồi hỏi:

– Đã 21 tuổi, không có bồ bịch, thế Ban đã ngủ với đàn bà bao giờ chưa?

– Nếu muốn đụ mấy cô Thượng thì dễ. Cô nào cũng thích tôi, nhưng nếu đụ thì phải lấy, nên tôi chỉ đụ mấy bà làm điếm ở ngã ba Ông Đồn.

– Đụ mấy bà ấy có sướng không?

– Sướng vì thèm lồn, nhưng biết mấy bà đêm nào cũng cả chục thằng, nên không thích. Đụ xong là chạy ngay.

– Bây giờ có thèm lồn không?

– Thèm cả ngày nay, nên mới đến quán ngồi từ chiều tới đêm để nhìn vú và mông cô.

– Đêm nay cô cho đấy – vừa nói Thu vừa ngồi dậy cởi áo cởi quần, rồi nằm xạng rộng hai đùi – lồn đây đéo đi Ban.

Ya Ban như con hổ vồ mồi, ôm ghì lấy Thu, gục đầu vào lồn, bú liếm, hai môi day mòng đóc và mút uống hết khí lồn, trườn lên bú hai vú rồi lại trườn xuống bú lồn.

Thu đã nứng lắm, lạc giọng:

– Đéo đi Ban. Từ đêm nay Ban thay bố đéo cô… cô muốn đéo cả đêm.

Ya Ban trườn xuống, ngồi dậy cởi quần áo, rồi quỳ giữa hai đùi Thu. Nàng ngẩng đầu ngước nhìn và sung sướng thấy con cặc lớn dài giương lên chĩa thẳng vào lồn với thân thể bắp thịt cuồn cuộn của Ban.

– Thèm lồn thì đéo đi Ban. Cô nứng lắm rồi.

Ban vuốt cặc mấy lần, rồi đâm vào lồn đã đẫm nước. Hai tay giữ cánh tay Thu, Ban bắt đầu dập… cứ đầu khấc ra đến cửa lỗ, con cặc lại đâm vào… thỉnh thoảng cúi xuống cắn vú. Thu co chân lên ngang nách, cho cặc vào sâu hơn, hai tay choàng lưng rồi choàng qua đùi Ban ghì chặt. Thu xoay mông sàng sẩy với những cái hất mông lên cao… cơn sướng cứ dâng cao theo những cái dập và những cái sẩy cho cặc đụng vào mồng đốc… cơn sướng đã tới cực đỉnh bắt Thu phải kêu lên: Ối giời ôi, chết mất… Thôi chết rồi… Dập cho lồn nát ra đi… không chịu nổi nữa rồi…

Theo những tiếng kêu với thân Thu dãy dụa, Ban càng dập mạnh, và càng nhanh. Với ý nghĩ không ngờ được đéo, Ban dập càng dữ để cho đã cái thèm đã tích tụ lâu ngày, đéo để trả nợ cho những đêm nằm dưới gầm giường nghe âm thanh những cái dập của bố và những tiếng rên la của Thu… Ban ôm cổ Thu dướn mông dập như điên cuồng, nghe tiếng bạch bạch… của hai mu đụng nhau và Ban xoay mông day trên lồn ướt đẫm… Thu đã dãy dụa hất mông thét lên mấy lần, mặc cho Thu lồng lộn xoay mông, lúc duỗi thẳng hai chân lên ngang mông, lúc co chân lên nách, lúc quặp vào đùi Ban, nhưng Ban vẫn dập điên cuồng, không ngừng nghỉ…

– Thôi chết rồi, đéo cho vỡ lồn ra đi… Ối giời ôi, chết mất…

Thu hất mông đón cặc và sàng cho cặc đụng mạnh trong lồn… thôi chết rồi… Ban vừa dập vừa cắn khắp người Thu. Thu lồng lộn với những tiếng rên la vì cơn cực sướng đã tới trong khi cặc cứ dập, cơn sướng lên cao, không chịu nổi nữa, Thu lồng lộn thoát ra khỏi thân Ban. Ban kéo Thu thẳng lại đút cặc vào dập. Thu đã tới đỉnh cực sướng cả chục lần thì mới nghe Ban kêu lên mấy tiếng cùng với những cái dập day dữ dội trên lồn… hai người đã tới cái sướng kích ngất cùng nhau.

Đêm ấy Ban đã đéo Thu 3 lần và lần nào cũng cả giờ. Thu mãn nguyện vì biết nàng đã có con cặc của Ban thay Ya Tun.

Bạn đang đọc truyện sex tại web: https://truyen321.net/

Ya Ban ngày đi làm rẫy hay cày bừa thuê, đến chiều thì về nhà Thu. Từ ngày Ban ở nhà Thu thì ông Sơn thỉnh thoảng mới tới quán buổi sáng. Ông ta đã biết cái dâm của Thu, nên biết tại sao Ya Ban lại tới ở với Thu. Mấy tháng sau, Ban nói với Thu là ông Sơn đã lấy một cô Thượng tên là Ama và ông ta chỉ ở nhà để cô Thượng phục dịch. Cô Ama thường đến quán mua dầu ăn, dầu hôi và cá khô, nên một lần gặp Ban, và Ban đã giới thiệu với Thu: Ama là vợ ông Sơn. Thu thấy dáng dấp Ama coi được với thân thể đẫy đà, mặt tròn, mông vú lớn, nên hỏi:

– Ông Sơn, chồng cô có làm gì không?

Ama cười tươi, trả lời:

– Ông ấy không làm chi hết, chỉ ngủ thôi.

Khi cô Thượng ra khỏi quán, Thu nghĩ vú, mông và cổ thấp như thế thì lồn phải to. Đêm nào cũng đéo thì ban ngày Sơn phải ngủ – câu nói chỉ ngủ thôi, cho Thu đoán như thế. Nhưng với thân thể đẫy đà này thì cặc của ông Sơn không biết có đủ gãi ngứa cho lồn của cô ấy không.
— Hết —

Tác giả: Vu Sơn

0 0 vote
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x