Ra đời

Chương 18

trước
tiếp

Phần 18
Rời nhà chú Thuận cũng gần trưa, từ chối lời mời ở lại ăn cơm cùng cô chú, tôi chạy đến khách sạn để đón Huyền. Cũng không đợi lâu, Huyền đã xuất hiện ở cửa kính, cô mặc bộ vest văn phòng sẫm màu, khoác ngoài là cái áo dạ đồng màu. Đôi chân dài đi thành một đường thẳng, mỗi bước đều nhau, mái tóc dài buông xõa bồng bềnh theo mỗi bước chân, khuôn mặt cô nhìn thẳng về phía chiếc xe của tôi bỏ qua những ánh mắt nhìn theo khi cô đi qua. Mắt tôi cũng không thể rời khỏi cô, trên người Huyền như tỏa ra một luồng hào quang, cảm giác rất khó nói, nó làm tôi càng lúc càng đắm chìm, chỉ còn lại hình ảnh của cô tồn tại trong tâm trí. Tôi quên cả việc ra khỏi xe để đón cô, cho đến lúc cô ngồi vào ghế, tôi vẫn không thể rời mắt khỏi cô.

– Anh càng lúc càng say đắm em hơn. Ngay cả việc rời ánh mắt khỏi em cũng trở thành điều không thể.

Ánh mắt Huyền long lanh cũng dán vào tôi, nụ cười trên mặt cô càng lúc càng xán lạn, sau đó nở bung rạng rỡ càng làm tâm trí tôi ngất ngây.

– Anh lúc nào cũng biết cách nói ngọt ngào như vậy, em làm sao mà kháng cự được.

– Không phải anh nói, đó là trái tim anh nói. Ngay cả nó cũng không thể diễn đạt được tình cảm của anh dành cho em.

Huyền càng lúc càng gần mặt tôi, đôi môi đỏ của cô như cháy rực trong mắt tôi, làm tôi phải nhắm mắt lại để tận hưởng sự nóng bỏng nhưng ngọt ngào của nó.

– Em yêu anh!

Tiếng Huyền rất khẽ, dịu dàng truyền vào trong tim tôi, càng làm cho nụ hôn trở nên càng đậm đà hơn. Sự đạm đà không phải xuất phát từ nhu cầu bản năng, mà nó được sinh ra do sự nồng đậm của tình yêu. Tình yêu của tôi và cả của cô nữa, dành cho nhau.

– Anh yêu em!

Chúng tôi rời môi nhau, lái xe ra khỏi chỗ đỗ theo một trình tự tự nhiên, vốn dĩ diễn ra như thế. Cả câu chuyện chúng tôi nói trên xe, cũng diễn ra hết sức tự nhiên. Tôi kể cho cô câu chuyện sáng nay ở chỗ chú Thuận, cả chiến lược mới đã định hình trong đầu tôi.

– Sáng nay em cũng vừa tranh luận với Mark. Những khách sạn nước ngoài họ luôn có thiên kiến đối với các sản phẩm trong nước. Họ luôn đóng vai của kẻ ban phát. Không chỉ có rượu của anh, mà còn các sản phẩm nội địa khác.

– Cũng chính vì thái độ đó mà anh mới quyết định thay đổi, lựa chọn đối đầu thay vì thu mình lại. Từ những điều khoản chèn ép trong hợp đồng, cho đến việc không cho logo của mình xuất hiện công khai trên trang web của họ, đủ để anh hiểu rằng họ coi thường mình như thế nào. Nên anh mới quyết tâm để mình lớn mạnh, sẽ đến ngày chính anh sẽ chèn ép lại họ.

– Họ chẳng đây đổi gì trong suốt bao nhiêu năm nay. Thật ra có rất nhiều doanh nghiệp của mình nhận ra điều đó, từ chối hợp tác với họ. Nhưng cũng có nhiều doanh nghiệp nhỏ không đủ sức hoặc không dám phản kháng để mặc họ chèn ép.

– Sẽ đến lúc mình chèn ép lại họ, họ sẽ phải hạ mình xuống.

– Hôm nay, sau cuộc tranh luận, em đã suy nghĩ, có lẽ đã đến lúc dừng lại rồi, không tiếp tục làm công cụ cho họ để chèn ép người mình nữa. Em cũng đã học được nhiều, đã có đủ kinh nghiệm, đủ hiểu họ. Em cũng muốn mình sẽ quay lại để cho họ hưởng cái cảm giác bị chèn ép nó như thế nào.

Tôi nở nụ cười vui vẻ, tôi đã đợi được thời cơ.

– Em về giúp anh đi. Giai đoạn tới sẽ rất nhiều áp lực, anh sợ mình không đủ sức gánh vác.

– Em…

– Em là một phần của cuộc đời anh, sẽ cùng anh chia sẻ cuộc đời này, sẽ nắm tay anh đi hết cuộc đời này.

– Vâng… em sẽ.

Huyền đưa tay để nắm lấy tay tôi, bàn tay cô nắm rất chặt.

– Cảm ơn em.

Cuối cùng cũng đến điểm tôi muốn đến. Đỗ xe vào lề đường, tôi mở cửa bước xuống đưa cho người trông xe tiền trông, đi lên vỉa hè để nắm lấy tay Huyền.

– Sao lại dừng ở đây anh?

Huyền nhìn xung quanh nghi hoặc, không có quán ăn nào xung quanh.

– Vì món cá kho niêu ngon.

– Ah… anh vẫn nhớ à?

– Vì có người cứ khen tấm tắc món cá ngon mà anh lại chưa được thưởng thức. Nên hôm nay quyết định ăn xem sao.

Huyền đỏ mặt, ngón tay khẽ cong lên cạ vào lòng bàn tay tôi.

– Hôm đó tại anh bảo anh không thích ăn cá chứ.

Tôi cười ha hả, kéo cô vào cái ngõ.

Hôm đó cũng lâu rồi, cũng buổi trưa tôi trông con bé ở nhà, còn Huyền đang đi làm, cũng ngại nấu ăn nên tôi rủ Huyền đi ăn ngoài. Lúc ăn cơm do có Khả My, nên tôi ôm nó để Huyền ăn cơm trước, chắc do đói hoặc do món cá kho quá ngon, mà Huyền ăn rất nhiều hết sạch khúc cá. Lúc tôi ăn chỉ còn bát canh cua và đĩa rau xào, Huyền cũng ngượng định gọi thêm nhưng tôi gạt đi, chỉ ăn cơm với canh.

Quán cơm chỉ là quán bình dân, nằm sâu trong ngõ, nhưng rất đông khách do nấu ngon và lại rẻ. Lần này, tôi gọi nhiều món hơn, ngoài món cá kho niêu, còn thêm đĩa đậu rán và thịt đùi luộc, canh cua và rau muống xào. Công nhận món cá kho niêu rất ngon, miếng cá trắm chín nục như tan ra trong miệng, thịt cá ngọt bùi quyện thêm mùi thơm của giềng, tiêu nguyên hạt, béo của thịt ba chỉ.

– Qua Tết sau cuộc thi rượu về, sẽ bắt đầu xây dựng xưởng mới, trên khu đất phía sau. Lúc đó anh sẽ phải ở dưới đó để đảm bảo việc xây dựng và lắp đặt thiết bị. Việc ký hợp đồng thêm các hợp đồng cung cấp gạo, mở rộng đại lý phân phối, hợp đồng vận chuyển, quảng bá sản phẩm một mình Phượng lo không xuể được, mà anh cũng không yên tâm giao toàn bộ cho Phượng. Lúc đó phải có em cáng đáng nữa mới được.

– Vâng ạ.

– Từ giờ đến Tết còn hơn tháng nữa, có đủ cho em làm thủ tục nghỉ không?

– Đủ anh ạ.

– Vậy thì năm nay mình về ăn Tết sớm với bố mẹ. Mấy năm vừa rồi, anh cũng bận túi bụi, không có cái Tết nào được trọn vẹn. Năm nay, sẽ ăn một cái Tết thật đầy đủ, đúng nghĩa. À còn chuyện này, anh cũng chưa hỏi em. Năm nay em có định về nhà em không?

– Không… em… vẫn chưa sẵn sàng.

Huyền hơi trùng xuống, tôi cũng không hỏi thêm nữa, một số chuyện qua Phượng tôi cũng biết, mấy năm nay cô không về nhà, hai mẹ con vẫn ăn Tết trên này.

– Anh Hiển mới nhắn tin cho anh. Anh ấy vừa nghĩ ra đồ uống mới, mời mình đến thưởng thức. Ăn xong anh và em qua nhé. Để anh thử xem, món mà anh ấy khoe khoang như thế nào? Anh ấy có vẻ thách thức lắm, lát em uống cấm không được khen.

Tôi chuyển hướng câu chuyện để Huyền phân tâm, để cô thoát khỏi cảm giác nặng nề trên mặt. Huyền cười và gật đầu.

– Nói chung anh ấy dù thế nào cũng không thể thắng được anh, kể cả có ngon hơn cũng vậy. Anh có em đứng về phe anh rồi. Mà anh đoán chắc không có gì đột phá, quanh đi quẩn lại cũng là trộn chung với nhau.

– Thì cocktail không phải là trộn chung với nhau, anh cũng làm vậy mà.

– Ừ thì trộn chung với nhau, nhưng đều phải có vị chủ đạo. Em uống đồ anh pha lúc nào cũng vui vẻ đúng không? Vì ngoài vị chủ đạo, anh còn biết tâm trạng em như thế nào để gia giảm cho phù hợp. Mà quan trọng là mỗi lần pha cho em, anh còn dùng cả tình yêu của mình.

– Xì…

Huyền bật cười, nét mặt lại rạng rỡ.

– Mình đi nào.

Huyền đứng dậy trả tiền, cô vẫn dùng cái ví cũ, mấy cái tôi mua cho cô, vẫn còn nguyên trong tủ. Tôi tán thưởng sự giản dị của cô, trên người cô món trang sức duy nhất chỉ là cái dây chuyền tôi tặng, nhưng trong thâm tâm tôi luôn muốn cô lúc nào cũng phải rực rỡ, những đồ dùng cũng phải thật rực rỡ để tô điểm cho sự rạng rỡ của cô.

– Mấy cái ví mới em toàn cất trong tủ. Anh muốn em lúc nào cũng rực rỡ, mọi thứ của em cũng vậy.

– Ví cũng chỉ để đựng tiền, mấy cái ví anh mua em sẽ giữ cho mới.

– Em phải sử dụng thì nó mới hữu ích chứ.

– Mà anh không sợ rực rỡ, lại lắm kẻ vo ve à?

– Anh giữ được trái tim em rồi, anh không lo. Anh muốn cả thế giới phải ghen tị với anh.

Tôi siết chặt bàn tay Huyền trong tay tôi để khẳng định lời tôi nói.

… Bạn đang đọc truyện Ra đời tại nguồn: https://truyen321.net/ra-doi/

Quán anh Hiển làm việc không hẳn là quán bar đơn thuần, nó là một cái cà phê & bar trên nóc tòa nhà văn phòng, phục vụ nhiều loại đồ uống khác nhau và cả cơm trưa văn phòng. Quán thuộc loại sành điệu, rất được giới trẻ yêu thích và tất nhiên là rất đắt.

Lúc tôi và Huyền đến quán cũng đã qua giờ cao điểm, nhưng anh Hiển vẫn đang bận rộn sau quầy pha chế, thấy chúng tôi đến anh chỉ đưa tay vẫy rồi chỉ vào cái bàn còn trống sát mé tường kính. Vị trí rất đẹp có thể nhìn rất xa, những phố xá như bàn cờ bên dưới, thấy được những tòa nhà trải rộng xa tít đầu bên kia thành phố.

Cái bàn chỗ tôi và Huyền ngồi là loại dành cho hai người, bàn nhỏ, hai ghế đối diện nhau. Tôi thực sự muốn được ngồi bên cạnh Huyền, nhưng lại có chút luyến tiếc chỗ ngồi đẹp và cũng không muốn phá hỏng hứng thú được nhìn ngắm thành phố từ trên cao của Huyền. Và tôi cũng được ngắm Huyền thỏa thích, ngắm khuôn mặt xinh đẹp của cô, ngắm hàng mi cong vút tô điểm cho đôi mắt tròn của cô, nhìn đôi môi của cô thỉnh thoảng cong lên khi thấy điều gì đó thú vị.

– Anh Huy!

Tiếng con gái cất lên từ đằng sau làm tôi phải dứt khỏi sự thích thú khi ngắm nhìn Huyền. Sau đó tôi cũng có chút ngây người vì bất ngờ.

Thùy mặc rất sành điệu, chiếc váy thun bó sát người cô, bên ngoài khoác một cái áo dạ không cúc có thêu tên thương hiệu xa xỉ rất to ở ngực áo, chiếc ví xách tay cũng là một thương hiệu xa xỉ nổi tiếng khoác trên vai, đứng nhìn tôi từ trên xuống dưới.

– Chào Thùy!

– Anh hôm nay cũng lên đây ạ?

– Ừ, anh Hiển làm ở đây, anh ấy mời anh lên.

Huyền cũng dứt khỏi sự hứng thú nhìn ngắm thành phố, cô đưa mắt nhìn tôi và Thùy.

– Đây là Thùy, bạn cũ. Còn đây là Huyền, người yêu của anh.

Tôi giới thiệu Thùy cho Huyền và ngược lại. Thùy đưa mắt nhìn sang Huyền, ánh mắt cô quét lên quét xuống người Huyền.

– Chào chị!

Huyền lên tiếng chào.

– Xin chào!

Thùy lên tiếng, giọng cô khá lạnh nhạt.

– Anh vẫn làm pha chế à?

– À… ừ.

Tôi có chút không thoải mái, trả lời cho qua.

– Ai vậy em?

Một người đàn ông chắc khoảng bốn mươi, khá béo, mặt tròn, mũi khá thấp, môi hơi dày hai con mắt nhỏ dài híp lại dưới hàng lông mi đen dày, hai hàng lông mi cũng rậm, hai má phúng phính tiến lại gần Thùy lên tiếng hỏi.

– Bạn em, tình cờ gặp. Đây là anh Phát, sếp của em.

Thùy nói nhanh qua quýt.

– Thấy anh vẫn khỏe là được rồi. Em đi đây.

Thùy quay người rời đi, người đàn ông cũng không nói thêm câu nào, khinh khỉnh liếc mắt qua tôi và dừng lại chỗ Huyền một lúc, mới quay người đi theo Thùy về phía cầu thang. Tôi thực sự khó chịu, vì thái độ của Thùy, lạnh nhạt và kênh kiệu, nhưng càng khó chịu hơn với ánh mắt của người đàn ông, ánh mắt như của con linh cẩu đang rình cướp mồi của con sư tử.

Gương mặt Huyền không chút biểu hiện, hờ hững nhìn Thùy và người đàn ông rời đi. Sau đó, ánh mắt cô nhìn tôi.

– Bạn anh khá kỳ lạ.

Huyền khẽ nói.

– Bọn anh quen biết khoảng một năm, sau đó không gặp nhau nữa. Lần đầu tiên thấy cô ấy sau ba năm.

Huyền cười cười, sau đó không nói gì thêm nữa. Cô lại quay sang nhìn ra ngoài khung kính. Sự xuất hiện của Thùy làm tôi khó chịu, sự khó chịu như kiểu như có con ruồi chui vào miệng, dù nhổ hết nước bọt cũng vẫn cảm thấy nó còn trong miệng.

Anh Hiển xuất hiện, mới làm tôi quên đi một chút sự khó chịu. Hai ly nước trên khay giống nhau được đặt xuống trước mặt tôi và Huyền.

– Chào hai em!

Anh Hiển lên tiếng chào chúng tôi. Sau đó anh quay sang nhìn tôi, vẻ mặt rất tự hào.

– Em thử đi. Phải rất mất công anh mới chốt được công thức đấy.

– Được để em thử.

Chỉnh lại ly nước, kéo cái ống hút lên miệng, sau đó từ từ đẩy ống hút xuống đồng thời hút nước vào trong miệng, khi chiếc ống chạm đáy.

– Sáu loại hoa quả mơ, dưa hấu, cherry, chanh, kiwi và… không phải… là nước lựu ép. Thêm chút barcadi để dậy mùi. Tinh dầu hỗn hợp hoa. Vị rất hòa hợp cho cảm giác phong phú, thơm khi vào miệng, tinh dầu làm cho có cảm giác đang đứng trước một cánh đồng đầy hoa thơm. Nếu trời thật nóng hoặc khô hanh, đúng là sảng khoái.

Anh Hiển rất phấn khởi, vẻ mặt tự hào như muốn nói đó là điều tất nhiên. Huyền cũng hứng thú với ly nước khi nghe tôi nói, cô làm tương tự như tôi, kéo ống hút lên và từ từ đẩy xuống. Vẻ mặt Huyền cũng hiện lên vẻ thích thú.

– Nhưng…

Tôi nói thêm một câu, dừng lại một chút để nụ cười của anh Hiển thu lại, thay vào đó là vẻ ngưng trọng.

– Anh quá tham khi dùng nhiều loại nước hoa quả như vậy. Dù nó rất hòa hợp, nhưng lại nhạt nhòa không có điểm nhấn. Nếu anh rút bớt một hoặc thậm chí là hai loại hoa quả, người ta vẫn có cảm giác như vậy.

Tôi dừng lại để anh Hiển thấm lời tôi nói.

– Với các loại hoa quả kia, anh có thể tách ra làm ít nhất ba loại nước uống khác nhau mà mùi vị vẫn ngon.

Huyền nhướng mắt định nói gì đó, sau đó cô lại hút thêm một hơi nữa, sau đó chậm rãi nuốt xuống. Rồi lại thêm một hơi, cuối cùng cô gật đầu nhìn tôi cười. Tôi đọc trong mắt cô sự tán thưởng và cả tự hào nữa.

Anh Hiển suy nghĩ có chút thất thần, sau đó đứng dậy đi vào trong quầy mà không nói gì.

– Anh ấy liệu có tức giận không?

– Không, nhưng anh ấy sẽ suy nghĩ rất lâu. Có lẽ tháng sau, mình lại có dịp thưởng thức ba loại đồ uống khác nhau.

Tôi rất hiểu anh Hiển mà.

Hai ly nước không phải trả tiền, do anh Hiển mời. Tôi và Huyền đi đến quầy cảm ơn mà anh Hiển cũng không để ý vẫn lúi húi sau quầy.

Quán bar không có thang máy riêng, dùng chung thang máy với tòa nhà, lúc vào thang may chỉ có tôi, Huyền và một đôi nữa, nhưng hầu như mỗi tầng nó lại dừng lại để đón thêm người, thang máy đông dần lên, tôi và Huyền phải đứng sát vào góc. Cứ mỗi tầng, Huyền lại ép sát vào người tôi hơn, cuối cùng thang máy như len chặt, Huyền phải xoay người vào để ép vào người tôi, hai tay cô vòng ra sau lưng ôm chặt lấy tôi, hai tay tôi cũng phải vòng ra sau kéo cô sát vào người tôi cho cô khỏi đụng chạm với người khác. Để tránh đụng chạm lại làm chúng tôi đụng chạm nhiều hơn, mùi nước hoa của Huyền phảng phất chui vào mũi tôi, bầu ngực của cô êm ái ép lên ngực tôi, mỗi khi thang máy dừng người cô lại xê dịch làm bầu ngực trượt lên trượt xuống. Người tôi trở lên nóng bừng, vì bầu ngực của cô, vì hương thơm cơ thể cô, vì hơi thở cũng nóng rực của cô, vì bờ mông căng mảy nảy dưới lòng bàn tay tôi, vì hơi thở của cô mỗi lúc một gấp gáp, tỏa ra mùi hương đặc hữu càng lúc càng nồng nàn trong hơi thở của cô. Cả người tôi cứ mỗi lúc một phừng phừng, cảm giác căng cứng dần trở nên căng tức, hơi thở của tôi cũng nóng hỏi và dồn dập, hai hàm răng cắn chặt vào nhau để trấn áp sự sôi sục đang cuồn cuộn trong người.

– Em… ơi! Mình… đi khách sạn nhé.

Khi thang máy xuống đến tầng hầm đỗ xe, khi trong thang máy chỉ còn chúng tôi vẫn dính chặt vào nhau, tôi hổn hển nói khẽ với Huyền. Cô không chút suy nghĩ, vội vã gật đầu.

Tôi thực sự mãn ý với sự thay đổi của Huyền, sự rụt rè ban đầu của cô đã thay đổi, sự hưng phấn của cô như luôn thường trực để đón nhận sự hưng phấn cùng tôi, và tôi ngược lại cũng vậy, luôn có cảm giác ham muốn với cô.

Tôi vội vã phóng xe ra khỏi tòa nhà, chạy dọc theo phố và dừng lại một khách sạn đầu tiên mà chúng tôi nhìn thấy. Chẳng thể quan tâm đến cô lễ tân hỏi, chỉ duy nhất động tác gật đầu, tôi chỉ có một mong muốn duy nhất, có phòng thật nhanh.

Sự nồng nhiệt của đôi môi Huyền, mùi hương nồng nàn từ hơi thở của cô, làm sự ham muốn của tôi tăng lên cực hạn. Cảm giác sức nặng cơ thể của cô biến mất khi tôi bế cô tên tay đi về phía chiếc giường trong phòng, môi tôi không ngừng truyền tín hiệu ham muốn của cô, môi cô dính lấy môi tôi không rời, cơ thể cô không ngừng rung động trên tay tôi, những tiếng hổn hển kem theo nhiệt lượng từ hơi thở của cô ngày một gia tăng.

Quần áo trên người Huyền nhanh chóng được cởi bỏ bởi sự vội vã của tôi và của cả của cô, quần áo của tôi cũng nhanh không kém rời khỏi thân thể, để tôi nằm lên giữa hai đùi rộng mở của cô, để tôi ngay sau đó không thể nín được mà rên rỉ thành tiếng khi cái cương cứng của tôi được ôm ấp bởi sự chặt chẽ, trơn mượt và nóng bỏng của cô, biến thành một cơn sóng khoái cảm đột ngột dội thẳng lên đại não.

– Em… ơi…

– Anh… anh… ơi…

Tiếp theo là những rên xiết của tôi và Huyền, cơ thể của chúng tôi bồng bềnh trong những cơn sóng khoái cảm đẩy chúng tôi lên rồi xuống, khiến cơ thể của chúng tôi mất đi sự kiểm soát của lý trí, chỉ còn những phản ứng nguyên thủy nhất, chỉ còn đòi hỏi bản năng nhất được phát tiết qua những cái va đập của hai cơ thể. Cho đến khi sự căng tràn của những con sóng khoái cảm làm chúng tôi nổ tung bởi sự thỏa mãn tột cùng.

– Em… anh… ahhhh…

– Anh… ơi… em… ahhhh…

Cả tôi và cô cùng căng cứng để bật ra tiếng hét khi sự bùng nổ biến thành những những cảm giác thỏa mãn không tên đang lan tỏa trong mỗi ngóc ngách cơ thể.

– Anh yêu em!

– Em yêu anh!

Sự thể hiện tình cảm một cách đơn giản nhất được chúng tôi thể hiện, sau khi những rung động của cơ thể yên tĩnh lại. Người cô mềm mại, nằm trên người tôi, những ngón tay mềm mại của cô ve vuốt vồng ngực của tôi, bàn tay tôi cũng nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng mềm mại của cô đang lấm tấm những giọt mồ hôi.

– Anh là cả thế giới của em!

Sau một thời gian im lặng tận hưởng cảm xúc, nằm yên tĩnh trên người tôi, cô dịu dàng nói. Giọng cô rất đều, rất rõ để tôi có thể cảm nhận được sự chân thật của nó, được phát ra từ tâm can của cô.

– Anh sẽ là người cuối cùng ở bên em khi cả thế giới này tan biến.

Tôi không phải là người hay nói những lời quá sến súa, nếu không nói là có chút thận trọng trong lời nói của mình, nhưng những gì tôi muốn nói với cô nó bộc phát hết sức tự nhiên.

… Bạn đang đọc truyện Ra đời tại nguồn: https://truyen321.net/ra-doi/

Một tuần sau đó, tôi cũng không ở Hà Nội mà lại về quê, mục đích để làm thủ tục vay tiền ngân hàng cho giai đoạn đầu từ tiếp theo, có sự hỗ trợ từ huyện, những uy tín mà tôi tạo dựng trong suốt hơn hai năm có tác dụng rất lớn để thủ tục nhanh chóng được duyệt. Sau đó lại phải hoàn thiện thiết kế cho xưởng nấu mới, đúc kết kinh nghiệm từ cái xưởng đầu, thiết kế cho xưởng mới hoàn toàn khác biệt được kết hợp giữa thủ công và hiện đại, cũng tăng thêm một dây chuyền gốm và lọc sâu. Cách làm trước kia không còn phù hợp nữa vì sản lượng rất thấp, rượu nước đầu không tận dụng lại được, rượu nước cuối cũng bị lãng phí một phần. Với xưởng cũ, nếu cùng quy mô, xưởng rượu chỉ cho sản lượng bằng bảy mươi phần trăm so với xưởng công nghiệp có cùng công suất, thêm nữa thời gian ra mẻ rượu lại tăng gần gấp đôi. Trong xưởng mới, tôi đã cải tiến nồi nấu rượu để hoàn toàn kiểm soát toàn bộ quá trình gia nhiệt để nấu rượu theo từng giai đoạn và nồng độ rượu trong nồi nấu, ngắt đoạn rượu cũng tự động hoàn toàn và các tách riêng rượu của các phân đoạn, rượu đầu được đưa qua hệ thống lọc để loại bỏ hoàn toàn những chất gây đau đầu, sau đó rượu còn lại sẽ được trộn với phân đoạn chính. Rượu đoạn cuối cũng sẽ được xử lý thêm một lần nữa để nâng nồng độ rượu, sau đó lại được trộn với nhau để đảm bảo các chỉ số chất lượng theo quy định, giảm lãng phí đáng kể.

Với phân xưởng mới, hiệu xuất rượu sẽ tăng lên và rút ngắn thời gian một quy trình nấu, dù vẫn thấp hơn với dây chuyền công nghiệp, nhưng bù lại, chất lượng rượu không thay đổi quá nhiều, vẫn giữ được hầu hết hương vị tự nhiên. Cái xưởng cũ cũng có một số thay đổi để nâng cao hiệu suất nấu, cũng tương tự như xưởng mới, nhưng rượu phân đoạn được loại bỏ hoàn toàn, chỉ lấy phân đoạn giữa. Phần loại bỏ sẽ được thu gom lại, giữ trong các thùng bằng sành để rượu được ổn định, sau đó đưa vào xưởng mới để lọc lại và trộn chung với rượu thành phẩm để gia tăng hương thơm và mùi vị.

Quá trình thử nghiệm nay đã được tôi và cậu kỹ sư mà tôi tuyển chính là cậu sinh viên thiết kế hệ thống lọc gió và điều hòa nhiệt độ để làm đồ án tốt nghiệp ngày trước. Giờ cậu ta chịu trách nhiệm toàn bộ các vấn đề kỹ thuật của xưởng.

Mãi chiều ngày bay đi châu Âu theo kế hoạch tôi mới vội vã quay lại Hà Nội để gặp Huyền và con bé, cùng hai mẹ con đi ra ngoài ăn tối, sau đó Huyền đưa tôi ra sân bay. Sự mệt mỏi tích tụ của ca tuần và thêm cái vé hạng thương gia mà Huyền đặt cho tôi, dù làm tôi có chút xót ruột, số tiền chênh lệch cũng bằng cái đồng hồ mà tôi dự định mua làm quà cho Huyền. Nhưng bù lại, tôi được ngủ thoải mái gần hết chặng bay hơn chục tiếng, sau đó lại tiếp tục chuyển máy bay để bay thêm gần bốn tiếng đến thành phố mà tôi cần đến.

Đón tôi là những mảng trắng nhức mắt của tuyết và chú Bính trong phong thái của một người làm ăn thành đạt sang trọng khác hắn với dáng vẻ khi tôi gặp chú ở Việt Nam. Và cô thư ký tóc vàng, da trắng, rất xinh kiểu của mấy cô người mẫu Đông Âu, cao hơn chú mấy chục phân với đôi guốc cao, chú Bính đứng đến ngang ngực cô ta, nhưng lại càng làm chú trở nên nổi bật sự thành đạt trong sự tương phản của thể hình. Tôi chỉ có một tò mò, liệu chú có mấy khi được ngắm cô ta khi lúc nào cũng trong tư thế ngửa đầu lên.


Còn tiếp…

Cảm ơn bạn đã đọc truyện ở website truyen321.net, trước khi thoát website làm ơn click vào banner quảng cáo bất kỳ để truyện được UPDATE nhanh hơn!

5 1 vote
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x