Nhung

Chương 8

trước
tiếp

- Đọc thêm Truyen hentai Tại Hentaime.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Manhwa Có Màu Tại HentaiManhwa.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Màu Tại HentaiBaka.Net

Phần 8
Khi tôi tỉnh dậy, trời đã sẩm tối, tiếng các chú vẫn oang oang vọng lên từ phòng khách. Nhổm hẳn dậy, tôi đi vào nhà tắm rửa mặt mũi. Bố mẹ tôi đã về, mẹ tôi đang chỉ huy các cô sắp mâm bát xuống cái sàn phòng ăn, chiếc bàn ăn đã được thu gọn lại dẹp dọc mặt bàn để lấy chỗ bày thức ăn. Bố tôi không thấy ở dưới nhà, chắc đang cúng ở trên gác, lũ trẻ cũng tụ tập ở phòng khách đang dán mắt vào cái màn hình tv tiếp tục xem bộ phim, các chú vẫn hăng say cãi nhau ỏm tỏi quanh bàn cờ. Tôi lượn xuống bếp, bốc miếng nem rán giòn tan, miệng hít hà vì nóng.

Cô Hằng đang xào nấu quay người lấy cái đũa đập vào tay tôi, cô đúng là số một, vừa đẹp người vừa đẹp nết, lại nấu ăn cực ngon, mỗi tội là nhiều quy tắc như không được bốc thức ăn trước khi vào mâm, không được gõ bát, không được gắp thẳng thức ăn từ đĩa lên mồm… mỗi lần nhà tôi có liên hoan thế nào cũng có đứa bị roi quật vào tay vì vi phạm quy tắc.

– Ui… đau. Tại cô nấu ăn ngon quá. Với lại cháu lớn rồi, đâu còn nằm trong phạm trù phải ăn roi.

– Lớn… mày cứ lấy vợ rồi hãy nói lớn. Chưa lấy vợ, vẫn bị ăn roi.

– Oài… khó quá. Hay cô xem cô có đứa cháu gái nào, xinh đẹp bằng nửa cô, đảm đang và nấu ăn ngon bằng nửa cô, giới thiệu cho cháu đi, mà không cần giới thiệu, cưới luôn cũng được.

– Ha… ha… mày toàn tính ăn sẵn. Được mấy hôm, mày ăn chán rồi lại đá nó à?

– Sao cô lại đổ oan cho cháu, cháu có bao giờ đá ai đâu, toàn người ta đá cháu chứ. Vậy mới nhờ cô.

Tôi lại tranh thủ cô đang lúi húi lật nem, thò tay bốc một cái, rồi phùng mồm hít hà vì nóng.

– Ờ… há… Cô cũng chẳng hiểu bọn con gái mắt nó để đâu, cháu cô ngời ngời thế này mà toàn bị bọn nó đá. Thanh niên như cháu, giờ đốt được cũng khó tìm.

– Giờ bọn nó đeo kính cận ca lũ, ánh mắt thiện cận, soi đèn ăn thua gì.

– Ngày xưa, tình yêu nó thuần phác, giờ bị bào mòn hết rồi, các tiêu chuẩn đạo lý đã bay đi sạch.

Cô rất hay mang ngày xưa ra để than vãn, tôi biết cô quý tôi nhất nhà. Bố tôi làm anh cả, phải nói là rất mẫu mực, một tay bố tôi lo kinh tế cho tất cả các cô chú. Ông bà nội tôi có bốn người con, hai trai đầu hai gái út. Khi bố mẹ tôi làm ra tiền, tất cả các cô chú đều được bố mẹ tôi chu cấp, chú Minh khi đó mới chỉ làm nhân viên ở BNG lương ba cọc ba đồng, cô Hằng làm ở Viện Khoa học cũng vậy.

Mãi sau này, khi chú bắt đầu đi ra nước ngoài làm việc thì kinh tế mới dần khá lên. Rồi lại chính tay mẹ tôi đưa đường mở lối để cô Hằng bắt đầu buôn bán hàng hóa xa xỉ phẩm nhập từ nước ngoài về. Chính vì vậy mà cô Hằng rất thân với mẹ tôi, có lẽ do mẹ tôi cũng là phận làm dâu. Trong hai cô, vợ chồng cô út khá hơn, chú nhà cô cũng có công ty riêng chuyên phân phối nguyên liệu ngành nhựa, còn cô thứ ba thì cả hai vợ chồng đều làm nhà nước.

Để các cô khỏi tị nạnh, khi bố tôi mua khu đất này, liền chia làm bốn mảnh xây bốn căn nhà cho mỗi cô chú mỗi người một căn. Tiền cho bọn trẻ con đi học, bố mẹ tôi cũng cáng đáng, để đứa nào cũng được học như đứa nào. Dưới sự điều phối của bố tôi, các cô chú nghe răm rắp, kể cả chú Minh dù ở bên ngoài thế nào, nhưng về nhà đều phải một phép với bố tôi.

Bố mẹ hòa thuận, đến thế hệ của chúng tôi cũng rất hòa thuận và tôi nghiễm nhiên lại là anh trưởng vì tôi là con cả của bố tôi, tôi cũng lớn tuổi nhất trong thế hệ thứ ba. Và tôi cũng học giỏi nhất và cũng có tiếng là ngoan, chính vì vậy cô Hằng rất quý tôi, nhiều khi hai đứa nhà cô cũng phải thắc mắc. Ngày trước tôi không du học cũng chính là vì anh cả, bố mẹ tôi muốn tôi học trong nước để tiếp quản công ty, cũng như để làm gương cho bọn nhóc con.

Bọn nhóc ngồi cùng mâm với các cô, còn tôi ngồi cùng bố tôi và các chú, tôi không uống nhiều vì buổi trưa vẫn còn dư âm. Tôi coi như chỉ ăn cơm, khi bọn nhóc con ăn xong, tôi cũng xin phép đứng dậy để mấy ông chú ngồi lại với bố tôi ôn lại một năm vừa qua và cũng bàn định hướng cho năm tiếp theo, đây là cái lệ của nhà chúng tôi.

Uống một chén trà nguôi, tôi quát bọn nhóc tắt tv, rồi lùa bọn nó lên xe đi dạo quanh thành phố một vòng. Hôm nay giao thừa, bọn nó cũng chẳng ngủ sớm, còn các cô tập trung ở nhà tôi để nấu đồ cúng giao thừa. Tám đứa nhóc cả nam lẫn nữ hò reo trong xe, rồi thò đầu ra khỏi cửa sổ trời vẫy tay loạn xạ. Trong đám này lớn nhất là con chú Minh năm nay cũng chỉ mới mười ba tuổi, ba đứa nhà cô ba trong đó hai trai một gái và hai đứa con trai nhà cô út, và hai đứa cháu con em chồng mà cô út đưa về nuôi giúp. Càng đến gần trung tâm, phố càng đông và đường chắn từ xa. Tôi cũng gửi xe hơi xa một chút để tí về lấy cho dễ, dù đi bộ xa một chút. Sau đó đoàn chúng tôi rồng rắn đi ra bờ hồ, tôi đi đầu, sau đó là đứa bé nhất rồi lớn dần lên đến cuối đoàn, đứa sau phải quản đứa trước để tránh bị lạc.

Giờ này bờ hồ vẫn chưa đông lắm vẫn có thể đi vòng quanh được, bọn nhóc được hôm sổ lồng, muốn gì tôi cũng mua. Chúng tôi cứ lòng vòng quanh bờ hồ, tạo thành một hàng khá kỳ dị, rất nhiều người chỉ chỏ và nhìn đội hình của chúng tôi cười. Lũ nhỏ vô tư hân hoan nhìn ngắm ngang dọc, nhưng không tách khỏi đoàn, tay đứa này lắm lấy áo đứa kia tôi thì dắt tay đứa nhỏ nhất.

Trên người chúng nó buộc đủ các loại bóng bay, tay thì nắm chặt cái kẹo mút, túi cũng chật căng toàn kẹo. Thằng Hiếu vẫn gương mẫu nhất, rất có dáng anh cả, nó không mua gì cả, tay xách một túi nilon đựng nước. Đoàn chúng tôi đi đến trước đền Ngọc Sơn, tôi yêu cầu bọn nhóc con xếp một hàng ngang, sau đó đi vòng quanh tháp bút, tôi bảo với bọn nó đây là cam kết để sang năm tiếp tục học giỏi. Nếu vẫn duy trì thành tích học tôi sẽ có thường cho từng đứa, nhìn bọn trẻ con mắt nhìn chăm ngọn tháp bút.

Dừng lại một lát, để bọn trẻ con nghỉ một chút cho đỡ mỏi chân, thằng Hiếu đang đưa từng chai nước cho bọn nhóc, tôi nhìn xung quanh, người ngày một đông. Bỗng mắt tôi liếc qua bóng dáng quen thuộc, rồi đóng đinh vào đó. Tôi đứng như trời trồng, miệng há ra đinh cất tiếng mà cổ cứ nghẹn lại, phải mấy lần tôi mới hạ được quyết tâm, dặn thằng Hiếu quản các em không được đi đâu đợi tôi quay lại. Tôi lao vút theo bóng dáng quen thuộc đó.

Đến cách cô mấy bước, tiếng tôi bỗng khẳn đặc lại, nhưng vẫn phát ra tiếng gọi.

– Nguyệt! Nguyệt!

Bóng cô đang mặc chiếc áo khoác dạ đến ngang khuỷu chân bỗng đứng khựng lại như đóng đinh, một lúc sau mới từ từ quay lại, nét mặt thảng thốt khi nhìn thấy tôi, vẫn khuôn mặt ấy nhưng có chút đầy đặn hơn một chút, nhưng lại có sự chín chắn trưởng thành hơn. Chỉ có ánh mắt vẫn không dám đón ánh mắt của tôi, mà vẫn cố gắng tránh né như ngày nào. Tự nhiên, tôi lại thấy một cảm giác nhẹ nhõm, như có một viên đá đè nặng lên tim bỗng nhiên biến mất. Nét mặt tôi trở lại bình thường, nở một nụ cười thật tươi, tôi hỏi cô.

– Chào em! Năm nay ăn Tết ở trên này à?

– Vâng… năm nay… em ăn Tết ở trên này.

Giọng cô có chút khàn khàn xa lạ đáp lại, dù tôi cũng không biết mọi năm cô có ăn Tết ở đây không, bốn năm rồi tôi chưa gặp lại cô.

– Em dạo này có khỏe không?

– Em vẫn khỏe. Cảm ơn anh.

Tự nhiên tôi không còn gì muốn hỏi, ánh mắt nhìn cô bé gái xinh xắn đang mở to đôi mắt đen nháy nhìn tôi.

– Chào cháu bé.

Tôi nở nụ cười thân thiện nhìn bé gái, cô bé mang rất nhiều nét của Huyền.

– Cháu có muốn bóng bay không?

Tôi chỉ vào đám bóng bay xanh đỏ đang bay bồng bềnh phía xa. Cô bé nhìn đám bóng bay, ánh mắt sáng lên, rồi gật đầu lia lịa. Tôi đưa tay ngoắc cậu bé đang ôm chùm bóng bay lại đây, ánh mắt của cô bé đang nhìn không rời chùm bóng đang bồng bềnh tiến lại gần.

– Cháu muốn cái nào?

Cô bé mắt nhìn láo liên chùm bóng bay, nhưng lưỡng lự không biết chọn quả nào. Tôi liền chỉ cậu bé, lấy mỗi thứ một loại, rồi đưa cả chùm cho cô bé, sau đó trả tiền cho cậu bé, rồi lại đưa cho cậu ta chỗ tiền thừa để mừng tuổi. Cậu bé nhận tiền, đi mấy bước rồi lại quay lại, móc túi ra mấy cái kẹo mút đưa cho tôi. Tôi nhận mấy cái kẹo và xoa đầu đứa bé. Lúc này tôi mới nhận ra điều thiếu thiếu, bèn buột miệng hỏi.

– Chồng em đâu, mà có hai mẹ con đi với nhau?

Khóe môi cô chợt co lại, lông mi khẽ giật, sau đó có chút khó nhọc nói ra.

– Chồng em… hôm nay bận chút việc.

Tôi gật đầu.

– Hôm nay anh cũng đưa mấy đứa em đi chơi, em thấy đám lít nhít đó không?

Tôi giơ tay vẫy lại khi thằng Hiếu cũng giơ tay lên vẫy, rồi tiếp theo cả đám nhóc cùng nhảy lên hua tay. Đưa tay vào trong túi áo khoác, tôi rút ra một phong bao lì xì.

– Chú mừng tuổi con gái. Chúc con gái sang năm thêm một tuổi mới, ngoan hơn, chăm ăn hơn để mau lớn nhé. À, anh vẫn dùng số điện thoại cũ, nếu cần gì em cứ gọi anh, đừng ngại. Chúc em sang năm mới vạn sự như ý!

Tôi nhét cái bao lì xì đỏ vào túi cô bé cùng mấy cái kẹo mút cậu bé bán bóng vừa đưa. Sau đó quay người chạy nhanh đến chỗ bọn nhóc và lại bắt đầu cả đoàn rồng rắn lên mây. Khi chúng tôi về đến nhà cũng gần mười một giờ đêm, các mâm cúng đã chuẩn xong hết, các cô chú cũng chuẩn bị về nhà. Tôi đưa bọn trẻ con đang cầm từng chùm bóng nhảy nhót vui sướng vào nhà và bàn giao cho các cô chú. Sau đó tôi đến từng cô chúc mừng năm mới, rồi xòe bàn tay ra đòi lì xì. Các cô sẽ cằn nhằn một chút rằng tôi lớn rồi mà vẫn đòi lì xì, tôi sẽ dùng nguyên câu của cô Hằng để trả lời.

– Lớn… cháu chưa lấy vợ, chưa gọi là lớn.

Các cô lại cười lớn, rồi đưa tôi cái bao lì xì, kèm câu chúc.

– Chúc sang năm cháu sẽ lớn, các cô cũng sẽ bớt được một khoản lì xì.

– Ha… ha… các cô cứ ước đi, nhiều lì xì thế này cháu chưa vội lớn.

Mẹ tôi đứng bên cạnh, nguýt tôi một cái.

– Mày chưa vội, nhưng mẹ vội. Mày xem, các cô chú bạn bố mẹ, còn đứa nào chưa dựng vợ gả chồng chưa? Có cô chú đã lên chức ông bà rồi đấy.

– Mẹ, mẹ còn trẻ đẹp thế này, dù con có con sớm, nó cũng không dám gọi mẹ là bà đâu.

– Chỉ được cái lẻo mép, sao mày không dùng cái đấy với mấy cô gái ấy. Sang năm mẹ sẽ tự tìm cho mày, mày chỉ việc vác người đến xem thôi. Ưng thì gật đầu, mẹ sẽ lo tất.

Tôi tỏ vẻ uể oải, rồi lủi ra khỏi phòng ăn, để lại tiếng cười như nắc nẻ lại đằng sau. Tôi chạy ra phòng khách bắt tay các chú và cùng chúc mừng năm mới. Một lúc sau nhà tôi cũng yên tĩnh hẳn khi các cô chú bê các mâm cúng tản về các nhà. Tôi vào nhà giúp mẹ bưng cái mâm cũng ra hiên, bày đầy đủ tiền vàng mã, mũ hia sẵn sàng để đến giờ bố tôi sẽ cúng.

Sau đó vào nhà, kết nối cái máy tính của tôi vào cái tv to ở phòng khách để kết nối với con bé Ngọc. Nghĩ đến nói chuyện với con bé Ngọc tôi lại đau đầu vì đứa bạn thân của nó, cô bé cũng tên là Ngọc, chỉ khác chữ đệm. Con bé Ngọc nhà tôi là Minh Ngọc, thì bạn nó là Khánh Ngọc. Bọn nó thân nhau từ hồi học cấp ba, sau đó như con chấy căn đôi với con bé Ngọc nhà tôi, một tuần phải ở nhà tôi ba bốn buổi, đến nỗi tôi cảm giác quen thuộc như đối với con bé Ngọc nhà tôi.

Chẳng hiểu nó thích tôi khi nào, nhưng nó dám nói với con bé Ngọc nhà tôi, rồi lại nói với cả mẹ tôi. Mẹ tôi cũng thích ra mặt, con bé Ngọc lại càng khỏi nói, nhưng tôi lại chẳng có cảm giác gì, cứ nhìn thấy nó là tôi lại nghĩ con bé Ngọc. Tôi phải giải thích mấy lần mẹ tôi mới thôi không nhắc đến nó nữa.

Tôi đánh mấy câu chúc mừng cho con bé Ngọc qua khung chat rồi định chuồn thì mẹ kéo lại. Bất đắc dĩ tôi phải ngồi lại, để rồi gượng gạo thỉnh thoảng cười một cái, vì ngay bên cạnh con bé Ngọc cũng là con bé Ngọc. Cuối cùng cũng đến giờ cúng giao thừa, thừa dịp bố tôi đứng dậy, tôi cũng đứng dậy theo để mẹ ngồi lại một mình nói chuyện với hai con bé Ngọc.

Đợi bố cúng xong, cũng gần đến giờ giao thừa, tôi lấy chai rượu vang nổ và mấy cái ly cao để chuẩn bị chúc mừng giao thừa. Tiếng nhạc báo hiệu giao thừa vang lên trong tv và sau đó là từng chùm pháo hoa vọt lên khắp thành phố. Tôi cũng hơi xóc cái chai một chút, rồi dùng ngón tay tì vào nút bấc ấn mạnh, một tiếng bốp vang lên rất to, kèm theo một dòng bọt trắng trào ra khỏi miệng chia. Rót vào ba cái lý, cả nhà ba chúng tôi cùng nâng lên đụng keng một cái, sau đó uống hết ly rượu và bắt đầu chúc mừng năm mới. Tôi nhận được hai cái bao lì xì của bố mẹ, y như mọi năm, với bố mẹ tôi sẽ luôn không lớn.

Sau khi đã đốt hết vàng mã, mũ hia, tôi cũng lên phòng cất cái bao lì xì vào cái hộp gỗ trong tủ. Cái hộp đã gần đầy. Đây là tiền mừng tuổi tôi giữ lại lâu lắm rồi, từ khi tôi còn học cấp ba, chắc cũng là khoản khá lớn. Đóng nắp lại, tôi để cái thùng gỗ vào chỗ cũ. Sau đó bắt đầu nhắn tin cho lũ bạn thân của tôi và trả lời các tin nhắn. Sau khi nhắn hết, tôi tần ngần một chút rồi cũng gửi một tin nhắn cho Nhung, sau đó lại hồi hộp mong chờ tin nhắn đến.

Chiếc điện thoại rung lên kèm theo âm thanh báo tin nhắn đến, tôi nhanh tay mở khóa màn hình, nhìn tên người gửi tự nhiên tôi lại có chút thất vọng, người gửi tin là Bích mới chia tay mấy tháng trước.

0 0 votes
Article Rating

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x