Nga Tây

Chương 14

trước
tiếp

Phần 14
Mọi người trong bàn đàm phán đều hồ hởi. Ông Hải, một người là trợ lý cho ông được Tòng cử đến và một người phiên dịch của ông. Bên kia là 2 thằng tàu và người phiên dịch của nó. Mỗi bên 3 người ngồi một cái sofa dài đối diện nhau, chính giữa 2 dãy ghế là 1 cái bàn kính nhỏ, và Đạt Lựu, người tổ chức ngồi sát bàn.

Đạt Lựu là dân bản địa, bạn làm ăn lâu năm với Tòng. Lần này ý định Tòng mới đối tác về sài gòn gặp mặt nhưng tụi bên Tàu muốn Đà Lạt cho yên tĩnh, cũng có phần lý do vì tụi đó cũng quen Đạt nên muốn Đạt làm trung gian cho yên tâm.

Về phần Tòng và Hải, hơn nữa năm rồi các tuyến đường bộ bị dính liên tục, đành phải tìm mối mới để duy trì, do đó được Đạt giới thiệu. Tòng giao cho Hải đi cũng có 2 lý do. 1 là Tòng tin tưởng Hải nhất, 2 là Tòng muốn Hải phụ trách riêng nhánh này, vì hàng về đường biển ở cảng phía nam nếu không có người gánh vác mình Tòng không lo hết được.

Đạt vừa cười vừa mở nút chai, rót vào từng ly. 7 người đàn ông đứng tuổi cùng nâng ly chúc mừng buổi hợp tác đầu tiên.

Khi 2 bên đứng lên bắt tay nhau chuẩn bị ra về thì Đạt ra hiệu cho mọi người ngồi xuống, rồi vỗ tay. Một thằng ở phía ngoài nhanh nhẹn mở cửa, sau đó một thằng khác dẫn 10 bé gái tuổi khoảng 14 – 17 bước vào phòng. Tất cả các cô bé đều mặc áo quần bà ba rất dễ thương, tóc tai mặt mũi gọn gàng, được hướng dẫn xếp hàng ngang đứng sát tường.

Các cô gái cố gượng cười nhưng cũng che hết vẻ mặt thể hiện sự căng thẳng. Hai nhận ra đây là nhóm trẻ em ở khách sạn ông gặp 2 lần, đặc biệt con bé đứng cuối hàng, người hơi thấp tròn, trắng trẻo dễ thương và đôi mắt hí. Hải nhớ ra nó đã nhìn Nga lúc đi ăn sáng.

– Thưa các sư huynh. Tôi rất mừng khi anh em tin tưởng và chọn là người tổ chức. Đã không đến thì thôi, nhưng đến rồi thì xin phép cho tôi được đón tiếp chu đáo. Đây gọi là chút quà chúc mừng hợp tác thành công. Anh em chọn 1 hoặc 2 đứa ưng mắt. Chúng đã được đào tạo sơ qua về phép tắc, nên sẽ không làm anh em phật ý đâu. Chúng sẽ theo và phục vụ anh em trong quá trình lưu lại đây nghỉ dưỡng, chỉ tới lúc các sư huynh cho về mới được về. Các sư huynh cứ thoải mái tận hưởng, mọi các đã có tôi lo.

Đạt nói một tràng bằng tiếng trung, nghĩa có nó là như trên. Thằng phiên dịch ghé tai dịch lại cho Hải, còn giải thích là bọn tàu này rất thích trẻ em, nên Đạt đã cất công tìm kiếm và đào tạo, chuẩn bị trước cả tháng nay. Đạt và người phiên dịch của Hải là đệ của Đạt, sẽ không tính vào, nên 10 đứa con như mời các vị khách mỗi người 2 đứa.

Mấy thằng Tàu mắt sáng lên khi thấy rau non, riêng Hải đang đi với con gái nên không hứng thú. Tuy vậy cô bé cuối hàng mắt hí có cái gì đó đặc biệt làm Hải chú ý.

Hải nói thầm với thằng trợ lý rồi bước đến bắt tay từng thằng tàu trước khi tới bên Đạt Lựu.

– Cảm ơn người anh em! Hy vọng công việc của chúng ta thuận buồm xuôi gió như hôm nay. Tôi phải về trước, gửi lời cảm ơn tới mọi người dùm tôi.

Đạt bắt tay và mở cửa mời Hải bước ra. Thằng trợ lý đi sau Đạt, con bé mắt hí lẽo đẽo bước nhanh như sợ không kịp.

Hải mở cửa chiếc xe thuê tự lái do trợ lý mang đến tối qua, ngồi xuống ghế lái châm thuốc hút. Thằng trợ lý và cô bé mắt hí cũng gới tới kịp lúc Hải đề xe.

– Em ngồi vào đây, nhớ biết điều nghe chưa?

Thằng trợ lý mở cửa ghế sau, đẩy con bé mắt hí vào.

– Dạ thưa ngài.

Con bé lí nhí trả lời.

Hải quăng điếu thuốc ra mặt đường, chưa vội quay kính lên vì trong xe còn khói thuốc. Hải đưa tay chỉnh cái gương quan sát ghế vào thẳng con bé và nhấn ga, chiếc xe từ từ lăn bánh.

– Cháu tệ gì?

– Thưa ngài, em tên Ly ạ.

– Đừng xưng hô như vậy, gọi chú cháu đi. Năm nay mấy tuổi rồi?

– Dạ nếu không xưng vậy cô Sáu đánh em chết. Cô Sáu dạy phải xưng hô như vậy. Cháu… à em… 15 tuổi ạ.

– Cô Sáu nào không biết, chú cho phép như vậy. Hay để chú quay lại đó trả.

– Dạ không, xin… chú đừng quay lại. Nếu cháu bị trả lại bây giờ thì cháu chết mất.

– Được rồi. Vậy gọi chú cháu nghe. Mấy ông người tàu kia mới thích kêu Ngài thôi. Vì sao 15 tuổi lại làm… việc này?

– Dạ… cháu…

Ly kể cho Hải nghe về hoàn cảnh gia đình. Nhà Ly ở miền núi, bố đi làm rẫy thuê cho người ta mà còn nghiện ma túy nên nợ càng thêm nợ. Một mình mẹ Ly nuôi 4 chị em không đủ ăn. Chị đầu của Ly vào Sài Gòn làm công nhân dù mới 17 tuổi. Ly là thứ 2, sau Ly còn có 2 thằng em trai nhưng chỉ thằng út được đi học.

Cô Sáu mà Ly sợ là người ơn của gia đình Ly. Khoảng một tháng trước, cô đến hỏi han mọi thứ rồi đưa cho mẹ Ly một khoản tiền lớn. Mẹ Ly sau đó bảo con gái đi theo cô Sáu để làm việc. Còn dặn đi dặn lại cô bảo gì cũng phải nghe theo, không được cãi nữa lời.

Ly kể ban đầu lúc tới khách sạn tập trung có hơn 15 người, độ tuổi đều như Ly. Hôm đầu tiên, đích thân cô Sáu và một chị nữa vào tận nhà tắm, kiểm tra từng ngóc ngách trên cơ thể mỗi đứa. Đứa nào tóc tai luộm thuộm hay lông nách chưa sạch sẽ được cắt tỉa gọn gàng.

Sau 3 ngày chỉ ăn và chơi, cô Sáu chọn lại còn 10 người, mấy người kia được cho về.

Hàng ngày, ngoài ăn, ngủ và cho đi chơi, vào những giờ nhất định, cô Sáu chia 10 người ra làm 3 nhóm, ở 3 phòng riêng. Cô và một chị nữa đi từng phòng, mở phim người lớn bắt buộc bọn Ly coi. Rồi họ hỏi cảm giác từng đứa, sau đó chỉ dạy cách làm chuyện người lớn rất tỉ mỉ, nhưng tất cả chỉ là lý thuyết, không ai đụng vào người 10 cô gái này cả.

Cô Sáu rất nghiêm khắc, cô nói thẳng là đã trả tiền để các cháu phục vụ những người khách đặc biệt, nếu không ngoan sẽ bị đánh chết.

Trước khi lên phòng phục vụ cho Hải và đối tác, Sáu còn ra lệnh. Trừ những đứa không được chọn, còn nếu được mà làm khách phật lòng trả về sớm thì sẽ bị phạt. Vì thế mới có chuyện Ly rất sợ khi nghe Hải nói trả về.

Nghe qua câu chuyện Ly kể, Hải bỗng thấy xót thương. Nó nhỏ hơn Nga của mình 1 – 2 tuổi, vậy mà phải hy sinh để gánh nợ cho cả gia đình. Mà lý do là tại cái thứ mình đang bán. Mình đang góp phần đẩy những đứa trẻ vô tội vào con đường này sao…

Bao nhiêu câu hỏi hiện lên trong đầu Hải khi phần lương thiện chất vấn lý trí ông. Ông cảm thấy mình đang bối rối.

Hải dừng xe, bước ra ngoài khi gần về tới khách sạn nơi ông và Nga đang ở. Con đường nhỏ dọc triền đồi rất đẹp, xung quanh là những cây thông thẳng tắp. Ông lấy tay xoa mặt cho tỉnh táo rồi châm thuốc hút. Ly ngồi trong xe tò mò nhìn ra chứ không có ý kiến gì.

Hải vừa hút thuốc vừa nhìn xung quanh, hắn thấy trên cây thông gần nhất có 1 con tắc kè đang nhẹ nhàng tiến gần tới con châu chấu cạnh đó. Phụt… một chút mất cảnh giác, con châu chấu bị tắc kè thè lưỡi nuốt chửng vào bụng. Hải rít một khói thuốc thật mạnh, bẻ đôi điếu thuốc, lần này không vứt đi mà thả xuống đất, di gót giày đạp nát. Đời là vậy mà, cá lớn nuốt cá bé. Nếu mình không làm việc này thì cũng có người khác làm. Mà người khác làm có khi con Nga của mình phải như bé này mất. Số mệnh con người đã phân công lao động, mình còn không được chọn nghề nghiệp thì thương xót nó có được gì.

Con đường vắng tanh, Hải bước vào xe chốt cửa lại, ngoài lui nhìn thẳng mặt con bé đang sợ sệt.

– Cháu lên ngồi ghế trên đi…

Ly ngoan ngoãn khum người leo lên ghế phụ, Hải đóng cửa xe, tiếng máy vẫn nổ nhẹ, hơi điều hòa ghế trước thổi thẳng vào mặt khi con bé vừa ngồi xuống làm nó chớp chớp đôi mắt hí dễ thương. Cả đời nó chưa được đi xe hơi, nay lại được ngồi ghế trước chiếc xe sang, nó khá ngợp. Khoảnh khắc khuôn mặt nhỏ nhắn thơ ngây bối rối, đôi mắt nhỏ chớp chớp vì lạnh làm máu nghệ sĩ của Hải bị kích thích. Hải rướn người bấm mở cốp trước ngay trước mặt Ly, lấy cái máy ảnh ở đó ra.

– Cháu ngồi yên, chịu lạnh chút nhé. Cứ nhìn ra cửa sổ, đừng quan tâm đến chú.

Ly đang bối rối chưa biết Hải lấy máy ảnh làm gì thì nghe mệnh lệnh. Tất nhiên Ly răm rắp làm theo vì được dạy để phục vụ những người này cả tuần, nhưng con bé không thể tập tự nhiên được. Nó cố nhìn ánh phản chiếu trong cửa kính và thấy ông khách kia đang đưa máy ảnh lên sát mặt nó.

Cạch… cạch… Hải bấm lia lịa, máy ảnh chớp liên tục lưu lại những khoảnh khắc tuyệt đẹp trên gương mặt trinh nữ. Dưới góc nhìn nghiêng, từng sợi tóc mai bay nhẹ vì quạt điều hòa, dù hơi lạnh nhưng sự gượng gạo làm má Ly đỏ lên, Hải càng phấn khích. Những bức hình chụp gương mặt cô gái qua cửa sổ xe hơi loang loáng như thời gian trôi nhanh qua cuộc đời từng người vậy.

Hải đưa tay lên đỡ cằm con bé để sửa cho ưng ý, bỗng khựng lại khi chạm vào làn da nó. Mát nhẹ và tan chảy như con gái mình vậy, nhưng ở nó có sự hấp dẫn của một đứa bé cơ cực phải gánh vác nợ nần cho cả nhà, như chính thanh xuân của Hải vậy. Điều đó vừa làm Hải cảm thương nhưng càng thêm phấn khích.

Trong Hải có 2 con người khác nhau, 1 là tốt bụng, đa cảm, 2 là lạnh lùng và tàn nhẫn. Mỗi khi có việc gì cần suy xét, Hải đều suy xét với cả 2, nhưng phần lớn con người lạnh lùng chiến thắng, vì Hải luôn nghĩ về sự tàn nhẫn của cuộc sống, nếu bạn không giết nó, nó sẽ nuốt trôi bạn.

Lần này cũng thế, dù Hải thương cảm nó, nhưng với Hải thì số mệnh của nó sinh ra đã vậy, Hải không có ý định thay đổi nó.

– Cháu cởi áo ra.

Hải lạnh lùng ra lệnh nhưng giọng nói rất ấm và nhẹ.

Ly chần chừ 1 chút rồi thoăn thoắt cởi, nó cởi tiếp cái áo lót rộng so với đôi vú của nó trong khi Hải đang nhìn nó không chớp mắt.

So với Nga, con bé không trắng bằng, nhưng cũng không đen, vì Nga có dòng máu phương tây bên trong. Nó thấp nhỏ hơn Nga bù lại người tròn trịa mơn mởn đầy sức sống. Đặc biệt đôi vú rất nhỏ, mới lum lúp nhú lên bằng 2 cái ly uống rượu, đầu núm còn đang lõm vào trong.

Hải ngẩng lên nhìn nó, nó thì đang e thẹn nhìn xuống. Dù gì nó cũng đã là thiếu nữ, lần đầu cởi áo lại trước mặt người đàn ông bằng tuổi cha chú mình.

Hải đưa tay định mở cửa xe, trong đầu định bảo nó xuống rừng thông chụp ảnh tiếp, nhưng rồi nghĩ ra gì đó, Hải đóng cửa lại.

– Cháu mặc áo vào đi.

Ly đi từ ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác. Ban đầu nó bất ngờ vì ông ấy bảo cởi áo rồi mở cửa xe, còn chưa hiểu ông ấy định làm gì thì ông ấy lại đóng cửa, bắt mặc áo vào. Nó răm rắp làm theo nhưng trong đầu nó thầm nghĩ ông này lạ thật.

Ly được dạy để phục vụ nhu cầu tình dục cho những người rất giàu. Cô Sáu nhắc đi nhắc lại là tuân lệnh vô điều kiện. Nó còn được “ép” xem phim người lớn và dạy cách làm mọi thứ ghê gớm nhất mà 1 đứa bé 15 tuổi như nó có cho vàng cũng không nghĩ ra được.

Ngay trước khi vào phòng để được chọn, các chị em đã động viên nhau là cùng lắm như trong phim thôi. Bọn chúng cũng chỉ là những đứa trẻ mới lớn, đang tuổi dậy thì nên rất tò mò về giới tính, nên dù sợ nhưng tâm tính khám phá trỗi dậy là không tránh khỏi. Đã có khi đang kể chuyện, Ly thầm nghĩ không biết chút nữa ông ấy làm có đau không, có như trong phim không… Và rồi bây giờ ông ấy chưa làm gì ngoài chụp ảnh.

– Về thôi. Ở phòng chú có 1 cô con gái, hơn cháu 2 tuổi. Cháu về làm bạn với chị ấy nhé.

– Dạ…

Ly dạ lí nhí, nó không biết một bất ngờ đang đợi nó phía trước. Người ấy là người Ly đã thấy không mặc quần lót hôm qua. Lúc ấy nó bị thu hút vì người đó nên không để ý người đàn ông đi cùng chính là ông này.

Cuộc đời Nhi tạm thời nằm trong tay người đàn ông này, về sau thay đổi cũng nhờ ông ta…

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Tại MwHentai.Net


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x