Mùa nước nổi

Chương 95

trước
tiếp

Phần 95
Hè qua đông tới, thêm một mùa đông Hà Nội nữa lại đến, trời rét căm căm, mưa phùn lất bất bay như là cho không chỉ Hà Nội mà các tỉnh miền Bắc trở nên trầm mặc, phảng phất nét buồn buồn riêng có của nó.

Nhưng mặc kệ thời tiết có lạnh như thế nào đi nữa thì cuộc sống vẫn không ngừng vận động, không dừng, không nghỉ lấy một ngày. Bạn Nghĩa của chúng ta cũng vậy, cậu chẳng bao giờ cho phép mình nghỉ ngơi dù chỉ là trong chốc lát. Kiếm sống và tiết kiệm vẫn bằng những đồng tiền làm những công việc tự do mà cậu đã làm từ ngày đầu bước chân lên thành phố.

Giờ đây, nếu để nói là kiếm một công việc cố định, đối với Nghĩa không phải là khó khăn gì, thậm chí rất dễ nữa là đằng khác. Mấy năm qua, quan hệ của cậu đối với các chủ thuê theo năm tháng, theo công việc đã thay đổi rất nhiều. Với tính cách trung thực, chăm chỉ, thật thà và trách nhiệm. Có rất nhiều người muốn cậu làm cố định cho họ. Có thể lấy ví dụ như anh chủ ở bãi gạch bên kia cầu Long Biên. Hơn 2 năm qua làm cho anh, anh quý Nghĩa lắm, muốn Nghĩa về quản lý hẳn cho anh luôn. Hay như cái chú ở bến cảng Phà Đen cũng muốn Nghĩa về làm cùng mình. Và còn nhiều người khác nữa.

Nhưng Nghĩa không nhận lời của một ai cả. Cậu xác định rõ ngay từ đầu, việc đi làm chỉ phục vụ duy nhất một mục đích mưu sinh và tích lũy tiền bạc phục vụ cho hoài bão sau này mà thôi. Làm công việc tự do tuy vất vả thật đấy nhưng bù lại là chủ động được về mặt thời gian, tiền cũng kiếm được nhiều hơn so với các công việc cố định. Nghĩa có chăm chỉ và nhiệt tình đến mấy, nhưng với xã hội trọng bằng cấp như hồi bấy giờ, cậu cũng chỉ là một anh chàng học hết cấp III, không có chuyên môn gì cụ thể. Vì thế, những công việc mà cậu được mời làm cố định cũng chỉ đơn thuần hơn người lao động chân tay một chút xíu thôi. Mà thực sự muốn tìm một công việc cố định thì làm gì có lựa chọn tốt hơn là làm ở shop quần áo Trọng Thủy của Thủy Tiên cơ chứ.

Shop giờ đã gần như là lớn nhất cái chợ Đồng Xuân mà những người buôn bán cũng phải ganh tị. Ngoài 2 người quản lý là Thủy Tiên và chị Nhài ra thì còn có cả chục người làm khác. Người nào người ấy tay lăm tay le, thoăn thoắt suốt từ sáng tới tận chiều mới xuể việc được. Thủy Tiên thì hễ cứ hở ra là bảo anh về làm với em, cái Shop này mặc dù đứng tên em trên danh nghĩa nhưng thực ra một nửa nó là của anh, là mẹ cho từ hồi trước, giờ em phải làm thay phần việc của anh.

Nghĩa cũng suy nghĩ rất nhiều về những lời Thủy Tiên nói. Tình cảm cậu dành cho Thủy Tiên vẫn chưa bao giờ thay đổi mà theo ngày tháng càng phát triển hơn, chỉ thiếu nước gọi Thủy Tiên là vợ nữa mà thôi. Nhưng tình cảm là tình cảm, vật chất là vật chất, không thể đánh bùn sang ao được. Nghĩa là đàn ông, cái tư tưởng “chó chui gầm chạn” nó ăn sâu từ thủa bé mất rồi, cậu sinh ra và lớn lên ở quê mà. Nghĩa chưa bao giờ thừa nhận một nửa cái shop Trọng Thủy là của mình, mặc dù biết giá trị của nó lớn lắm, rất lớn là đằng khác mà có khi cả đời cậu cũng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ kiếm được.

Không thể vì cái lợi, cái sướng trước mắt mà bước chệch trên con đường hoàn thành ước mơ được.

Lại nói về chuyện ước mơ. Từ ngày chọn trồng nông sản theo quy trình Vietgap, Nghĩa như kẻ lạc được tìm thấy la bàn. Việc này cậu có chia sẻ rất kỹ lưỡng với bác Tập và cô Hồng. Hai bác phấn khởi đồng ý ngay tắp lự với Nghĩa. Thế nên giờ đây, Nghĩa không còn học nhiều loại cây trồng nữa mà chỉ tập trung vào học hỏi và nghiên cứu trồng các loại cây rau củ quả ngắn ngày kết hợp với cách trồng Vietgap chứ không theo phương pháp truyền thống như hàng bao đời nay.

Việc học tập ở vườn ươm vẫn duy trì đều đặn vào các ngày thứ 7 và chủ nhật hàng tuần. Nghĩa thường ở lại vườn ươm buổi tối thứ 7 luôn cho tiện chứ không về nhà.

Và hôm nay là một buổi tối thứ 7 đó. Trời lạnh căm căm, đã hơn 9h tối rồi nên trời đen như mực, ngoài trời lạnh buốt lại lớt phớt mưa bay. Hai tay bác Tập ôm một túi nilon rất to định đi ra khỏi nhà thì đúng lúc ấy vợ bác từ trên cầu thang đi xuống, thấy chồng đã muộn rồi, trời đang mưa lại đi ra khỏi nhà, lo cho sức khỏe của chồng, cô Hồng hỏi:

– Muộn rồi anh còn đi đâu vậy?

Nghe vợ hỏi, bác Tập đứng lại ở bậc hiên nhà lát gạch men trắng, thú thực thì bác cũng ngại đi lắm, có tuổi rồi chứ không còn thanh niên nữa nên buổi tối bác chỉ muốn ở trên phòng đọc sách mà thôi, nhưng việc đi vẫn phải đi, bác giơ giơ cái bọc túi nilon to bằng nửa người ra cho vợ xem:

– Trời lạnh thế này, ở ngoài vườn ươm lại không có chăn ấm. Anh định mang ra cho thằng Nghĩa. Nay có mình nó ngủ ở vườn. Bảo vệ xin nghỉ 1 hôm về quê Giỗ họ.

Từ ‘Nghĩa’ ở miệng chồng thốt ra là cô Hồng rùng mình một cái, còn lý do cô rùng mình thì không ai biết được là vì lý do gì? Có thể là một cơn gió lạnh buốt từ ngoài cửa chính thổi vào vì chồng đang mở cửa. Có thể vì nước ở đâu đó trong người chảy ra theo đường bên dưới. Hoặc cũng có thể từ chính tâm lý của cô khi trong đầu nổ ra từ ‘Nghĩa’. Hình ảnh cậu thanh niên trẻ trung, khỏe mạnh lại tốt tính hiện ra, rồi nhân vật tưởng tượng mà cô liên tưởng mỗi lần xem những cái đĩa phim sex mà cô em gái gửi cho đều ứng vào cậu thanh niên ấy, thêm nữa, những lời kể lại về “cái chày giã cua” của cô em gái nhưng tiếng sấm rền vang lên trong đầu cô Hồng. Oái oăm và khổ sở làm sao, tất cả những thứ ấy cứ ngày ngày, tháng tháng như những đợt sóng nó nối tiếp nhau, cộng hưởng vào nhau muốn đánh gục lý trí của cô.

Phải, cô đã mất cả một đêm để lý trí chiến thắng con tim và quyết định từ chối sự sắp đặt của cô em gái. Nhưng đêm đó thắng, còn những đêm khác thì sao, liệu cô có thắng mãi được hay không? Đã bao nhiêu lần cô muốn buông bỏ tất cả để 1 lần “hư”, một lần không còn là chính mình đi tìm những thứ khát khao của một người phụ nữ bình thường, một lần được làm người đàn bà đúng Nghĩa của nó. Giờ đây, người cô căng như quả bóng, căng đến nỗi chỉ một hơi thở phà nhẹ thôi cũng làm nó không thể chịu đựng được nữa mà nổ tan thành từng mảnh nhỏ.

– Anh để em đi cho. Trời mưa gió thế này, anh đi thì ốm ra đấy.

Bác Tập ngại ngùng, quả thực là bác ngại đi thật, nhưng cũng không nỡ để người vợ nõn nà mà bác nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa suốt bao nhiêu năm nay phải bươn mình ra với cái lạnh cắt da cắt thịt này:

– Thôi, em cứ ở nhà để đi. Trời…

Nói đến đây thì vợ bác đã ở bên cạnh rồi, cô Hồng tự mình đỡ lấy cái túi nilon đựng chăn bông từ tay chồng, giọng cô có vẻ kiên quyết lắm:

– Trời lạnh và mưa em mới không cho anh đi. Anh biết sức khỏe của mình như thế nào mà. Thôi anh vào nhà đi, em đi một loáng rồi về ngay.

Bác Tập không đành lòng nhưng cũng chẳng biết làm thế nào, cái tuổi nó đuổi cái xuân. Bác đưa cho vợ túi chăn bông rồi dặn dò thêm:

– Em nhớ mặc áo mưa vào.

– Vâng, em mặc luôn đây.

Vậy là cô Hồng đi xe máy chở cái túi chăn bông to tướng ở phía đằng sau. Cô chẳng hiểu tại sao mình lại nằng nặc đòi đi đưa chăn cho bằng được như vậy, xe ra khỏi cổng cô mới tự mình nghĩ lại: “Ơ, tại sao mình lại cứ đòi đi nhỉ? Cái gì sai khiến mình làm điều đó chứ? Hồng ơi, đừng dại dột, đừng sa ngã, mày giữ được bao nhiêu năm rồi, sao không cố nốt đi”.

Trên đường từ nhà ra đến vườn ươm không xa là bao nhiêu, lại đi xe máy nên thời gian chắc chỉ mất có vài phút đồng hồ. Ấy thế nhưng vài phút ngắn ngủi ấy lại là khoảng thời gian đấu tranh vô cùng ác liệt giữa phần ‘con’ và phần ‘người’ trong cô Hồng. Lúc ‘người’ thắng thì cô nghĩ chỉ ra đưa chăn bình thường thôi rồi về. Nhưng lúc phần ‘con’ trong cô chiến thắng thì cô tưởng tượng ra đủ thứ chuyện xảy ra khi cô ra đến nơi, phần ‘con’ trong cô như thét lên trong não hải: “Một đời dài lắm, đừng chịu nữa Hồng ơi”.

Rồi thì cũng đến nơi, có phần nào thắng đi chăng nữa thì cô cũng phải đưa cái chăn này đến nơi mà nó cần đến, đó là nhiệm vụ mà cô đã giành của chồng, không làm không được. Ấy thế nên tạm thời chưa biết bên nào thắng bên nào. Cô Hồng tự mở cổng vườn bằng chìa khóa mình mang theo. Từ cổng vào đến cái nhà khung sắt 2 tầng ở giữa vườn mất một đoạn khoảng gần 100 mét, hai bên đường đi tầng lớp các luống cây giống nhỏ xíu, hàng trăm bóng đèn điện thắp sáng bằng thứ ánh ánh màu vàng vàng phả xuống cây. Không phải là thắp điện cho sáng đơn thuần đâu, mà thắp điện để kích thích sinh trưởng, tạo quang hợp cho cây ngay cả ban đêm. Một cách trồng cây theo hình thức công nghiệp. Những giọt mưa bay lất phất bị gió làm cho cứ ngả bên này lại ngả bên kia nhìn thật đẹp mắt.

Tiếng xe máy làm Nghĩa tỉnh dậy, thực sự cậu lạnh quá mà không ngủ được. Thời tiết thật bất thường, một chiếc chăn mỏng không đủ để ủ ấm cậu một mình trong không gian rộng mênh mông của khu vườn ươm. Nghĩa bước ra khỏi nhà đón bác Tập, cậu đoán là bác vì tiếng xe máy này rất quen thuộc. Khi cậu vừa mở cửa ra thì cũng là lúc chiếc xe máy đi đến trước cửa, dựng cạnh bộ bàn ghế uống nước là những đoạn thân cây.

Nhìn thấy người trên xe máy không phải là bác Tập mà là cô Hồng, vợ bác, Nghĩa ngạc nhiên:

– Ơ cô Hồng, muộn thế này cô còn ra đây làm gì?

Cô Hồng quay mông về phía Nghĩa tháo dây chun buộc túi chăn bông, tư thế này làm cho cô có chút bình tĩnh khi không phải đối mặt với Nghĩa trong lúc này, lại có thể che giấu được bộ ngực phập phồng vì hồi hộp và run sợ, cô sợ chính bản thân mình:

– Cô mang chăn bông ra cho cháu. Trời lạnh thế này mà ngoài vườn có mỗi cái chăn mỏng. Cháu chưa đi ngủ à?

Nghĩa chưa kịp giúp cô tháo chăn bông thì cô đã làm xong, cởi áo mưa rồi bê vào bê túi chăn vào trong nhà.

Bước theo cô mà lòng chộn rộn, vừa rồi cậu chưa kịp bật đèn điện ở phòng bên trong nhưng ánh sáng vàng từ hàng trăm bóng điện phía vườn phả vào cũng đủ để cậu nhìn thấy đôi mông cô Hồng căng tròn trong chiếc quần ngủ nỉ. Nghĩa vẫn còn ấn tượng cái lần đầu tiên gặp cô cách đây cũng gần 2 năm rồi, hôm đó cậu sang đây tìm nơi học nghề thì gặp cô đi mang cơm cho chồng, lần ấy cậu cũng bám đít cô đi từ ngoài kia vào đây.

– Cháu chưa ngủ, không hiểu sao hôm nay trời lạnh quá cô nhỉ.

Vào bên trong không khí có ấm hơn một chút nhưng cũng còn lạnh lắm, ngôi nhà 2 tầng khung sắt có ốm các tấm vách bằng gỗ ép không được kín giống như nhà xây gạch, gió vẫn lùa qua lỗ hở. Lạnh thì lạnh vậy nhưng cô Hồng lại không có đủ suy nghĩ để mà cảm nhận bởi người cô nóng bừng, hừng hực nóng hổi từ trong phát ra ngoài, đặc biệt là vùng háng như có lửa từ âm tỉ âm ti đốt. Trong đầu cô nổ đôm đốp suy nghĩ rằng lúc đêm đông thế này, cô lại đang ở cùng với một chàng thanh niên trong một ngôi nhà giữa khu vườn rộng mênh mông. Trai mới lớn gặp gái cô quạnh hiu ở hoàn cảnh này rất dễ phát sinh những điều không mong muốn.

Đặt cái chăn bông xuống giường, cô Hồng không dám quay người lại, cô cảm nhận thấy Nghĩa đang đứng ngay sau lưng mình, hơi trai nườm nượp phả ra từ phía sau đập vào lưng cô. Có thể đó chỉ là cảm giác của cô trong lúc nhạy cảm thế này mà thôi, người cô cứng đơ như trực vỡ:

– “Ừ, lạnh quá”, cô Hồng nói mà gần như chẳng biết mình vừa nói gì.

– “Cháu cảm ơn”.

Nhìn thấy bàn tay cô Hồng đặt trên giường, đôi mông cô chổng ra phía mình, Nghĩa thấy mình thật xấu xa khi trong đầu lại lóe lên ý nghĩ bậy bạ với đôi mông cô. Cái lần Nghĩa vô tình nhìn thấy một nửa đôi mông đít của cô lúc cô cởi truồng thủ dâm trong nhà đã làm Nghĩa trằn trọc biết bao nhiêu đêm. Giờ đây, trong đầu Nghĩa thầm ước ao, giá mà không có cái quần nỉ kia thì mình lại được nhìn thấy cái mông đít ấy một lần nữa thì tốt biết bao.

Nhưng nghĩ thì nghĩ vậy thôi, chứ có các vàng các bạc Nghĩa cũng chẳng dám thò tay mà tụt cái quần ấy xuống, mặc dù làm chuyện đó không khó, cô quay lưng lại phía mình, cái quần thì dạng quần chun, chắc chỉ nhoằng một cái là nó xuống tới tận gót chân rồi.

Nghĩa vừa cảm ơn nhưng có lẽ cô Hồng cũng chẳng nghe tiếng, hoặc có nghe cũng chẳng hiểu gì. Cô lê từng bước nhỏ quay đầu rời khỏi cái giường mà hơi giai vẫn còn phảng phất. Từng bước đi nặng nề như đôi chân không muốn rời, đúng thực sự là giờ đây, cô chỉ muốn leo lên cái giường ấy rồi banh hai chân ra cho cậu thanh niên kia muốn làm gì thì làm thôi. Đầu nghĩ vậy và muốn vậy, nhưng đôi chân cô cứ đi, cứ bước từng bước nhỏ như để chạy trốn khỏi hoàn cảnh này vậy.

Nghĩa tiếc nuối liếm môi, trong lúc này đây, bản thân cậu muốn làm một cái gì đó cho cô, và cho chính bản thân mình. Cái tật mà có lẽ cậu sẽ rất khó bỏ, đó là có cảm hứng với đàn bà lớn tuổi hơn mình. Nguyên nhân là vì cái chuyện xảy ra với cô Cẩm Tú hồi đó đã in hằn trong đầu cậu không thể phai mờ, nó có tác động đến sở thích tình dục trong cả quãng đời còn lại của cậu.

Ấy thế mới có chuyện cậu làm tình với chị Mận, làm tình với dì của bạn Tuyết mới diễn ra. Nếu không phải vì mình là người yêu của Thủy Tiên, có lẽ bây giờ Nghĩa vẫn còn say trong men tình với cô Cẩm Tú rồi. Kể từ ngày là người yêu Thủy Tiên, mặc dù không có làm tình với cô Cẩm Tú bao giờ, nhưng cậu vẫn luôn nghĩ về cô, vẫn có khát khao được cô liếm láp từng phân thịt trên người, vẫn muốn được đút khúc thịt thừa trên người vào cái bướm mọng nước của cô, cái ham muốn ấy lần nào cũng trỗi dậy một cách mãnh liệt mỗi lần gặp cô.

Rồi chị Mận nữa. Nếu không vì tôn trọng chị, coi chị như một người chị gái của mình, có lẽ Nghĩa sẽ không chỉ một lần địt chị đâu. Nghĩa biết, chị vẫn còn ham muốn làm tình lại với mình làm, thỉnh thoảng có gặp chị, ánh mặt chị báo cho Nghĩa biết chuyện đó. Chị đã giữ đúng lời hứa của mình: “Cho chị hư 1 lần thôi”.

Nếu không vì cô hiệu phó kia không biết ma xui quỷ khiến thế nào lại là dì ruột của bạn Tuyết thì có lẽ cậu sẽ có một người bạn tình tuyệt vời rồi.

Và bây giờ, một người phụ nữ lớn tuổi nữa ở ngay đây. Nghĩa biết cô Hồng cũng đang khát khao một cái gì đó, lần chứng kiến cô thủ dâm là minh chứng rõ ràng nhất.

Cô Hồng bước gần ra đến cửa thì đứng lại nhưng không quay đầu lại. Cô cứ đứng im như vậy một lúc. Rồi cô lại bước thêm ba bước nữa thì đứng lại. Rõ ràng cô muốn nói gì đấy, hoặc làm gì đấy mà có điều gì cấn cái không thể nói ra. Bản thân cô hình như muốn quay lại nhưng không dám, cô sợ điều gì đó thì phải.

Nhưng đến khi cô rảo bước ra hẳn khỏi cửa thì không hiểu sức mạnh từ đâu tới, Nghĩa lên tiếng:

– Cô Hồng!

Tiếng nói ấy như tiếng sét xé ngang bầu trời làm cô Hồng khựng lại ở trước cửa. Cô không dám quay đầu nhưng lên tiếng:

– Gì vậy Nghĩa?

Ở sau lưng cô Hồng, Nghĩa hít một hơi thật sâu, có lẽ là sâu nhất trong cuộc đời cậu. Trong chuyện tình dục, Nghĩa chưa chủ động với ai bao giờ, đây là lần đầu tiên:

– Cháu có thể giúp cô được không?

Cô Hồng vẫn không dám quay lưng trở vào trong, tim cô đập thật mạnh đến nỗi sắp loạn nhịp mất rồi, hai đầu gối cô bủn rủn chỉ muốn ngã nhào. Cô thỏn thẻn nói nhỏ vừa đủ cho Nghĩa nghe tiếng:

– Giúp gì?

Mất thêm một khoảng thời gian không ngắn nữa Nghĩa mới dám nói, nhát ngừng nhát nghỉ vì sợ:

– Cháu xin lỗi, cháu… đã… nhìn thấy cô… thủ dâm… Cháu… muốn… giúp cô… Có được không ạ?

Cô Hồng ngoảnh đầu lại nhìn Nghĩa, mắt cô mở thật to vì ngạc nhiên, chuyện thầm kín của mình sao Nghĩa lại biết được, biết được khi nào?

– Cháu bảo sao cơ? Lúc nào?

– Lần cháu về lấy thuốc cho bác Tập.

Trong đầu cô Hồng nhớ lại buổi gần trưa hôm ấy, đúng rồi, hôm đó chính cô còn phân vân không biết Nghĩa có nhìn thấy cô xem phim sex thủ dâm với cái chim giả, chính mồm cô còn nói ra tên ‘Nghĩa’ lúc đạt cực khoái nữa. Nghĩ đến đây, má cô Hồng ửng đỏ vì ngượng ngùng. Nếu đúng là Nghĩa đã nhìn thấy thì thực sự cô chỉ muốn tìm một lỗ nẻ mà chui.

Nếu là lúc khác có lẽ cô Hồng đã chạy biến đi rồi, nhưng vẫn còn một việc dang dở mà Nghĩa đang nói, cần phải làm rõ, cô Hồng bước từng bước một vào bên trong nhà:

– Giúp cô thế nào?

Bước đi của cô đã khoan thai hơn chứ không còn nặng nề như hồi nãy, nó thanh thoát giống như một con mèo cái đang săn tìm con mồi, và con mồi chính là chàng trai trong mơ của cô suốt quãng thời gian vừa qua.

– Cô nhắm mắt lại đi.

Giờ đây thì cần gì phải mở mắt cơ chứ, tất cả các giác quan của cô Hồng đã căng cứng lên hết rồi, các lỗ chân lông cũng bắt đầu giãn ra.

Ngoài trời vẫn mưa, mưa mùa đông tuy không to nhưng rả rích kéo dài cả tháng trời. Nhưng nhiều hạt mưa nhỏ li ti gộp lại cũng đủ làm cánh đồng ngập nước. Phải không nào?

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Tại MwHentai.Net


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x