Mùa nước nổi

Chương 7

trước
tiếp

Phần 7
Nghe tiếng nước ồ ồ phát ra từ bên trong nhà vệ sinh, Nghĩa tỉnh dậy.

Cậu thu lu đặt mông trên giường, hai chân đặt xuống đất, Nghĩa không dám cả đứng dậy, bởi vừa rồi có đứng lên một phát thì nhận ra rằng, buồi mình đang cứng cáp, hùng dũng đội quần. Nghĩa cố gắng để làm xìu buồi lại, nhưng chính tiếng nước dội oàm oạp ở trong nhà vệ sinh làm Nghĩa đoán là có người đang tắm trong đó, mà người đó chắc chắn không phải là anh Cung rồi, anh ấy vừa đi làm cơ mà. Vậy người đó chỉ có thể là chị Mận thôi. Chị Mận thì Nghĩa có gặp hai ba lần gì đó, chỉ biết là chị ngang ngang tuổi anh Cung và chị nhìn rất là thích mắt mà thôi. Tất nhiên, không đẹp bằng chị Nhài của Nghĩa rồi, trong mắt Nghĩa, những người hơn tuổi mình thì chỉ có chị Nhài là đẹp nhất.

Chị Mận đang dùng cái khăn bông tắm vắt lên vai, chị lau nốt những giọt nước còn bám lên khuôn mặt, vài mảng nước bé trên áo trên quần làm vải dính vào thịt, chị bước ra trong bộ dạng như vậy, vẫn nghĩ là Nghĩa đang ngủ nên chị không nhìn về giường. Nghĩa chào chị trước bằng cái giọng nói thỏ thẻ ngượng ngùng:

– Em chào chị. Em là…

Mận bắt lời ngay:

– Là Nghĩa con chị Tươi ở trong xóm Bãi phải không? Hai anh em lên đây lúc mấy giờ?

Tuổi của Mận so với tuổi Nghĩa và tuổi của mẹ Nghĩa là lưng chừng, thế nên Mận mới gọi mẹ Nghĩa là chị và gọi Nghĩa là em.

Nghĩa không dám nhìn vào chị, bởi cái bộ quần áo lửng chị đang mặc trên người mặc dù không hở ra những bộ phận nhạy cảm trên cơ thể chị nhưng cũng không che đậy đi được nhiều, vẫn rõ hình hài cặp vú đầy đặn, cặp mông căng ních:

– Em và anh Cung lên lúc 6 giờ chị ạ. Anh đi làm rồi, bảo em ở nhà chơi hôm nay, mai rồi đi làm. Tại hôm nay dậy sớm quá nên em thiếp đi ngủ một lúc. Không biết chị về lúc nào.

Nhà căn bản là không có bàn ghế ngồi, Mận đi ra cửa đẩy mở ra rồi ngồi xuống giường cùng Nghĩa nhưng ở phía đầu kia, tránh gần nhau dễ phát sinh những điều không nên:

– Chị cũng vừa mới về xong. Anh nói đúng đấy, mới lên Hà Nội cứ nghỉ ngơi ngày hôm nay đi, không việc gì mà phải vội cả. Trưa nay hai chị em mình ăn cơm rồi chiều chị dẫn đi quanh quanh cho biết Hà Nội, tối anh Cung mới về.

Rồi hai chị em nói hết chuyện này đến chuyện khác, từ chuyện quê nhà ngập lụt, người dân sống khổ sở ra làm sao. Rồi đến chuyện của gia đình Nghĩa gặp khó khăn như thế nào, tại sao Nghĩa phải thay đổi cuộc đời mình bằng cách lên Hà Nội làm. Chị Mận cũng kể sơ sơ cho Nghĩa nghe về cuộc sống trên Hà Nội, chị bảo cuộc sống trên này tưởng dễ nhưng cũng không dễ chút nào, bởi con người ở trên này rất dễ sa ngã, dễ buông thả bản thân bởi có nhiều thứ hấp dẫn con người, nhất là chuyện kiếm được đồng tiền một cách dễ dàng có thể là nguyên nhân chính làm con người ta thay đổi.

Nghe Nghĩa kể về hoàn cảnh gia đình, đọng lại trong Mận là niềm thông cảm, niềm xót xa cho một tương lai học hành bị bỏ dở vì hoàn cảnh gia đình. Mận cũng có bước đầu đánh giá về con người Nghĩa, là người sống có trách nhiệm, biết hy sinh bản thân mình để lo lắng cho người khác.

Mặc dù buồn ngủ lắm nhưng Mận không dám ngủ, với lại cũng vì nói chuyện nên quên béng mất chuyện ngủ nghê, hai chị em nấu cơm rồi ăn cùng nhau tại nhà luôn. Rồi khi ăn xong, Mận chở Nghĩa đi một vòng quanh khắp khu trung tâm Hà Nội bằng chiếc xe cúp 50, cái xe này không phải là của Mận mà là của bà chủ giao cho Mận sử dụng để lo công việc cho bà.

Vượt qua đê là vào khu trung tâm Hà Nội rồi, Hồ Gươm với tháp rùa ở giữa, đền Ngọc Sơn, cầu Thê Húc ở bên sườn. Rồi hai chị em đi vào khu 36 phố phường, Hàng Ngang, Hàng Đào, Hàng Lược, Hàng Tre, Mã Mây, Hàng Chiếu, Lãn Ông, Hàng Đường. V. V. Rồi cuối cùng vòng qua bốt Hàng Đậu, chợ Đồng Xuân rồi về lại phòng trọ.

Nghĩa như lạc vào một thế giới khác, cậu như một đứa trẻ khám phá vùng đất mới với biết bao điều lần đầu tiên nhìn thấy. Cảnh phố phường ngang dọc, người người ngược xuôi, mua mua bán bán.

Chú Lãm đã từng bảo, Hà Nội là nơi phồn hoa đô hội quả không sai.

Khi 2 chị em về đến nhà cũng là lúc cái phòng bên cạnh chuyển đi xong, chị Mận dựng cái cúp 50 cửa phòng mình rồi mở cửa cho Nghĩa vào trong nhà trước, chị chưa vào ngay vì còn phải làm 1 việc trước khi Nghĩa chuyển đồ sang phòng bên:

– Em vào nhà đợi chị, chị chạy sang nhà chủ nhà báo với họ một tiếng là em chuyển sang ở. Anh Cung bảo rồi nhưng chị cứ chạy sang bảo lại với người ta 1 câu.

Nghĩa thầm cảm ơn anh chị Cung Mận, mình lên đây một tẹo cũng không biết mô tê gì, may có anh chị sắp xếp chu toàn cả, chỉ là có một việc cậu còn khúc mắc trong lòng, nghĩ mãi mới dám nói:

– Chị Mận này, em hỏi tí… Tiền thuê phòng có đắt không chị?

Mận hiền từ nhìn đứa em cùng quê, Nghĩa học giỏi nức tiếng cả làng cả tổng, ai cũng biết, nay lại rơi vào hoàn cảnh phải một mình bươn chải mưu sinh trên cái mảnh đất xa lạ này, chị em mới nói chuyện nhiều nhiều một chút từ sáng đến giờ, nhưng cũng bấy nhiêu đó cũng đủ để Mận có thiện cảm và coi Nghĩa như đứa em trong nhà rồi. Đó là phân tích theo khía cạnh sự vật, còn về mặt hiện tượng mà nói, sự thiện cảm ấy cũng có phần nhiều mà giới khoa học gọi là: “Hấp dẫn giới tính”. Ngay lúc này Mận không thể rạch ròi phân biệt được 2 khía cạnh, cái nào nhiều, cái nào ít, cái nào đang tác động vào những suy nghĩ của cô lúc này, chỉ biết cô cứ thấy mình phải có trách nhiệm lo lắng cho Nghĩa, vậy thôi:

– Rẻ thôi em, giống phòng của chị, 300 nghìn 1 tháng. Ở đây toàn dân lao động như chị em mình, họ không lấy đắt đâu em ạ.

Nghe đến 300 nghìn 1 tháng Nghĩa phát sốt phát rét lên, quả thực với Nghĩa lúc này 300 nghìn to lắm. Bằng 2 tạ thóc chứ không có ít tẹo nào. Với lại thực sự trong túi cậu lúc này chỉ có hơn trăm ngàn đồng thôi, là tiền sáng nay mẹ dúi vào tay cậu, tất nhiên là không thể tính cái nhẫn vàng ta 1 chỉ đang đeo trên cổ quy thành tiền mặt được:

– Thế có phải trả tiền trước không chị? Em… em chưa đi làm ngày nào, em… không đủ tiền trả trước đâu chị ạ?

– Cuối tháng mới phải trả cơ, em đừng lo gì cả. Có gì còn có anh chị ở đây rồi, anh chị em mình cùng quê, có gì phải nương tựa bảo ban nhau mà sống ở trên này. Mà khu trọ này đa phần là người Hưng Yên mình thôi, tối họ về rồi thì tha hồ sang mà làm quen. Thôi, cứ vào nhà đi, chị chạy đi tí, nhà chủ nhà ngay bên cạnh thôi.

– “Vâng ạ!”, Nghĩa vào nhà còn chị Mận đi bộ ra khỏi cổng.

Bạn đang đọc truyện sex tại web: https://truyen321.net/

Rồi một lát sau chị Mận về, hai chị em dọn sang phòng bên cạnh. Nói là dọn cho nó oai thôi chứ Nghĩa có độc một cái balo. Phòng này cũng giống y hệt phòng của anh Cung, cũng chỉ có 1 cái giường, nền xi măng và phòng vệ sinh nặng nhẹ ở phía cuối. Để ở được vẫn còn phải mua một số thứ, và người mua không ai khác là chị Mận. Chị bảo với Nghĩa là chị sẽ ứng tiền ra cho Nghĩa vay để mua một số vật dụng cơ bản cho cuộc sống như màn, chiếu, chăn, gối, kem đánh răng, chậu, bàn chải. V. V.

Đến tối, anh Cung đi làm về. Chị Mận mua thêm con cái rô phi về nấu canh chua, 3 người quây quần bên mâm cơm, vậy cũng gọi là ấm cúng rồi. Trong bữa ăn, anh chị cũng dành phần lớn nội dung cuộc nói chuyện để nói cho Nghĩa nghe về cuộc sống trên này. Về công việc mà Nghĩa có thể làm.

Về công việc mà Nghĩa có thể dùng sức lao động thì có rất nhiều:

– Phụ hồ cùng với anh Cung, việc này thì vất vả, tốn nhiều thời gian mà công thì không được cao lắm.

– Khuân vác ở chợ đầu mối Long Biên, việc này sẽ có sự hỗ trợ và giới thiệu của chị Mận cho tổ bốc vác của chợ, vất vả và phải làm việc đêm, ngày công cũng khá, nhưng sẽ xảy ra nhiều va chạm vì đám phu ở đây thường xuyên đánh nhau vì giành việc.

– Bưng bê ở các quán ăn.

– Làm lao động tự do ở chợ lao động. Ở cách chỗ trọ không xa, dưới gầm cầu Chương Dương có một cái chợ lao động, ở nơi đó, những người có sức khỏe thường tập trung ở đấy, rồi thì ai cần thuê làm việc gì thì họ đến đấy tìm. Việc này thì nắng mưa thất thường, hôm có việc hôm không có, nhưng thu nhập thì rất cao. Nếu may mắn tìm được việc gì đó, chủ thuê rộng rãi hầu bao thì có thể thu nhập từ vài trăm đến cả triệu một ngày không biết chừng. Việc này mình được chủ động về mặt thời gian, có sức thì ra làm, không có sức thì nghỉ không ai bảo gì.

Nghĩa có vẻ hứng thú nhất với việc làm lao động tự do này, cậu nói:

– Anh giới thiệu cho em làm lao động ở chợ người đi ạ?

Cả chị Mận và anh Cung hơi bất ngờ vì quyết định của Nghĩa:

– Tại sao em lại chọn việc này?

Nghĩa đặt bát cơm xuống rồi nói từ tốn thật lòng mình:

– Em chả giấu gì anh chị, em định chọn việc này vì mình không bị lệ thuộc về thời gian. Ngoài việc đi làm kiếm tiền ra, em còn muốn học nghề ạ.

– “Em định học nghề gì?”, Là tiếng Mận hỏi.

– Em học nghề trồng cây, lần lên đại học nông nghiệp thi đại học, em thấy ở đấy người ta trồng rất nhiều loại cây, cây ăn quả, cây rau, cây lâu năm. Em muốn có thời gian để sang đấy học trồng cây nữa ạ.

Giờ thì đã hiểu được chí hướng của Nghĩa, anh chị gật gù tán đồng.

– Có thế chứ, em còn trẻ mà suy nghĩ được như vậy là tốt lắm. Lao động chân tay chỉ là bước ngắn hạn thôi. Muốn có tương lai thì phải có định hướng nghề nghiệp. Anh chị ủng hộ em. Nghĩa ơi cố lên.

Cả nhà cùng cười vang vì câu động viên của anh Cung, bóng đèn điện tròn tỏa thứ ánh sáng màu vàng vàng ấm áp xuống bên dưới.

Cơm nước xong thì anh Cung dẫn Nghĩa đi từng phòng để chào hỏi làm quen với mọi người. Đúng như chị Mận nói, người trọ ở đây đa phần là người Hưng Yên lên đây làm ăn, mưu sinh. Họ làm đủ thứ nghề, có người đi thu mua đồng nát rồi bán lại cho các vựa. Có người đi bán hoa quả rong ruổi trên các con phố của Hà Nội. Có người đi bán quần áo trên những chiếc xe đẩy. Có người đi bán bẫy chuột, keo dính chuột. Có người đẩy chiếc cân sức khỏe đi đứng ở các nơi công cộng. Có người đi bán bánh mì. Nói chung là không sót một thứ nghề gì.

Rồi Nghĩa về phòng ngủ. Giờ cũng đã là hơn 10 giờ đêm rồi. Mọi người đã đóng cửa tắt điện để ngủ chuẩn bị sức cho cuộc chiến mới vào ngày mai. Nghĩa trằn trọc mãi không chợp mắt được, cả ngày bận rộn tìm hiểu cuộc sống mới thì không sao. Nhưng giờ này giữa màn đêm tĩnh lặng này Nghĩa lại thấy nhớ mẹ, nhớ xóm Bãi. Không biết giờ này mẹ đã ngủ chưa? Bố thế nào? Chú Lãm có đi đăng cá không? Mới xa có 1 ngày thôi nhưng sao Nghĩa thấy như mình đã đi lâu lắm rồi chưa về.

Rồi còn chị nữa, biết tìm chị bằng cách nào trong cái đất Hà Nội rộng lớn như thế này. Mà thực ra chị có ở Hà Nội không cũng là điều không thể dám chắc được, chỉ là nghe mẹ nói như thế mà thôi, mà mẹ và chị mấy năm nay có gặp nhau lần nào đâu mà mẹ biết. Nghĩa muốn tìm chị, để hỏi chị cho rõ tại sao chị lại bỏ đi, bỏ nhà bỏ quê, bỏ Nghĩa mà đi một mạch như vậy?

Suy nghĩ cứ thế đẩy đưa Nghĩa, Nghĩa không lo lắm chuyện công việc đâu. Với suy nghĩ đơn giản của chàng thanh niên quê mùa, Nghĩa tự tin là nếu mình chăm chỉ làm việc, làm việc nghiêm túc thì chắc chắn sẽ nuôi nổi bản thân, sẽ kiếm được tiền mà phụ mẹ chăm cha không ít thì nhiều, và biết đâu nếu khéo sắp xếp cậu còn có thể sang bên nông nghiệp học nghề trồng cây. Cuộc sống trong ngắn hạn có như thế nào đi chăng nữa nhưng cũng không thể quên được mơ ước từ tấm bé là trồng thật nhiều cây trên chính mảnh đất quê hương.

Màn đêm yên tĩnh, chỉ thỉnh thoảng vọng về tiếng xe máy ngoài đường. Khi Nghĩa trở mình nằm nghiêng quay mặt về phía tấm tôn ngăn cách giữa hai phòng thì một lỗ sáng mờ mờ từ phòng bên cạnh rọi sang làm Nghĩa chú ý. Đó chính là phòng của anh chị Mận Cung. Nếu định hình về không gian, thì cái giường của Nghĩa đang nằm và giường ngủ của anh chị chẳng phải là sát nhau, chỉ cách nhau có một tấm tôn đó sao.

Nghĩa lại nhớ đến chị Mận. Chị ấy tốt thật, lại khá đẹp và hấp dẫn nữa. Thanh niên mới lớn mà, nhìn thấy gái đẹp mà không nứng mới là lạ. Nghĩa tò mò không biết giờ này anh chị đã ngủ chưa? Anh chị có ‘ấy ấy’ giống như bố mẹ mình ở quê không? Nhẹ nhàng hết sức, trong đêm tối Nghĩa trườn trườn người dịch về phía cái lỗ sáng do lỗ đinh tạo thành ấy rồi ghé mắt vào, tim cậu đập thình thịch vì cảnh tượng mà cậu nhìn thấy. Trên người chị Mận vẫn còn mặc chiếc áo lửng lúc sáng nay, nhưng toàn bộ phần bên dưới, từ cái eo nhỏ săn chắc xuống đến tận gót chân không có một cái gì. Chị đang ở truồng.

Mận đang nứng lồn. Cái nứng âm ỉ từ buổi sáng nay lúc cô từ chợ về gặp Nghĩa đang ngủ trên chính chiếc giường của mình. Cái nứng kéo dài hết cả ngày hôm nay đến tận giờ. Cũng định chợp mắt một chút vì nửa đêm là cô phải đi ra chợ rồi, nhưng không thể nhịn thêm nữa, vừa rồi vào đi đái, Mận không thèm mặc quần đi ra ngoài luôn. Cô nằm xuôi xuống giường theo chồng rồi ghé sát vào tai chồng nói nhỏ:

– Anh Cung, em thèm…

Có ai mà từ chối được hoàn cảnh này cơ chứ. Cái mông đít núng nính trắng phóc, cái mu lồn vồng vồng lên, đám lông lồn rậm rạp ở ngay trước mắt kia thì chỉ có trời mới kiềm lòng được. Đặt tay mình lên bóp đít vợ, anh Cung nói rõ to:

– Tắt điện đi chứ?

– “Kệ”, vừa nói xong là bàn tay của Mận đã thò vào trong cái quần đùi tóm lấy buồi chồng rồi. Mọi hôm mỗi lần làm tình tranh thủ trước khi đi làm là Mận đều tắt điện tối om cả. Nhưng hôm nay, không phải vô tình quên mà là Mận cố tình quên. Chiều nay lúc dọn đồ cho Nghĩa, Mận đã phát hiện ra cái lỗ đinh ở chỗ giường ngủ, cô có ghé mắt vào nhưng không nhìn thấy gì, vì ở phía bên kia, cái lỗ đinh ấy đã bị che đi bởi một tờ giấy dán. Và ngay từ chiều, tờ giấy dán ấy đã được chính bàn tay Mận bóc đi.

Cảm giác cực kỳ hưng phấn, cực kỳ phấn khích mà Mận chưa bao giờ có được trong đời sống tình dục của mình. Với cái suy nghĩ từ chiều ấy cứ quẩn quanh trong đầu, đó là Nghĩa từ phòng bên kia sẽ nhìn thấy mình ở bên này, cậu thanh niên mới ấy sẽ nhìn thấy mình trần truồng địt chồng đã làm cho lồn Mận nứng lên một cách dữ tợn. Cảm giác vượt rào nửa chừng, cảm giác mình đang địt nhau có người nhìn lén nó lạ lẫm nhưng cũng hấp dẫn không thể nào tả được. Chưa thực sự lâm trận nhưng lồn Mận đã nhão nước ra rồi.

Chiếc quần đùi của chồng được lột ra là gần như ngay lập tức Mận ngậm miệng vào và mút một cái thật sâu, toàn bộ dương vật anh Cung đã biết mất trong mồm Mận, anh Cung rú lên:

– Ú ú ú, sướng buồi… quá. Hôm nay mút buồi chồng mạnh thế. Đã quá.

– “Soạp soạp soạp, sướng không anh”, Mận không thể nói cho chồng biết nguyên nhân hôm nay cô sướng như vậy được, nói ra chồng oánh chết.

Trong đầu Mận không nghĩ rằng mình đang ngậm buồi chồng, cô đang tự cho trí tưởng tượng của mình bay bổng, buông lơi, rằng cái buồi trong mồm mình là của Nghĩa, không biết buồi Nghĩa có to không, nhìn ngoài quần thì chắc là to hơn hẳn của chồng rồi. Nếu to thì chắc là địt sướng lồn lắm đây. Chỉ với cái ý nghĩ ấy thôi, nước lồn lại chảy thêm ra một ít, rỏ thành giọt xuống giường.

Và một ý nghĩa táo bạo hơn, mãnh liệt hơn chợt đến với Mận. Miệng vẫn ngậm buồi chồng thụt ra thụt vào, nhưng Mận từ từ xoay người để cái mông dịch dần lên phía trên, rồi khi cái mông đít trần trùi trụi ấy ở sát vách tôn, sát vào cái lỗ đinh thì Mận dừng lại rồi khẽ khàng ngoáy ngoáy mông. Rồi cô nghĩ, không biết Nghĩa ở bên kia có đang thức không? Có đang ghé mắt nhìn vào lỗ đinh không? Nếu cậu ấy mà nhìn thì giờ đây, cái lỗ lồn đỏ au, cái lỗ đít thâm thâm đang ục oặc đóng vào mở ra ấy chắc chỉ cách mắt cậu có vài centimet mà thôi. Ôi, mình đang đang chổng mông, đang ở truồng cho một người khác nhìn.

Chưa dừng lại ở đó, Mận còn thò tay xuống bên dưới mà banh hai cái mép lồn ra, như để cho ai đó nhìn rõ hơn vào sâu thẳm bên trong cơ thể của mình, để cho ai đó nhìn rõ hơn cái lỗ lồn mình đang õng nước.

– “Sướng không anh, em mút buồi có làm anh sướng không?”, Giọng nói của Mận lả lơi, ẽo uột đưa tình như một con mèo cái đến kỳ động dục.

– Sướng lắm, hôm nay em lạ lắm, làm anh sướng sắp xuất tinh đây này. Từ từ thôi, đừng mút chặt như thế bắn tinh luôn đấy.

Mận nhả miệng ra khỏi buồi chồng, thực sự thì độ dai của chồng không được tốt cho lắm, Mận sợ mình mút thêm vài cái nữa thì chồng ra mất thật, ấy thế nên cô dừng lại rồi ngồi xổm dậy, chiếc áo ngoài cũng được cô nhẹ nhàng cởi ra, vậy là Mận đã hoàn toàn trần truồng, lõa lồ, tênh hênh phô bầy toàn bộ cơ thể cho chồng nhìn thấy. Bầu vú sừng trâu rất to như không bị chảy xệ một chút nào, núm vú hồng tươi như một nụ hoa hồng tô điểm làm cho bầu vú của Mận trông đẹp như một bức tượng nữ thần. Núm vú như tê dại đi khi hai ngón tay của Mận bấu vào.

Cô từ từ ngồi xuống, cái lồn từ từ hạ xuống bên dưới, điểm hạ cánh của nó là mồm của chồng:

– Mút lồn em đi anh Cung… AAAAAAAAAAAAAAA… Sướng lồn.

Mận hẩy mông để cọ xát mặt ngoài lồn vào cái lưỡi đã thè ra sẵn của chồng, cô đang làm động tác địt mặt. Cái lưỡi nham nhám của chồng tác động vào hột le, tác động vào cửa lồn làm cho nước lồn ọc ra từ bên trong ào sang mặt của chồng.

– “Chóp chép chóp chép chóp chép!”, Anh Cung cũng là có nghề liếm lồn, anh liếm như chó uống nước, liếm các kiểu, vừa liếm anh vừa bấu vào đít vợ để nâng lên không cho vợ hạ hết cỡ xuống vì sợ ngạt thở.

Từ trên cao ngó xuống bên dưới, chỗ lỗ đinh, Mận không nhìn thấy gì vì không thấy có ánh sáng phát ra từ chỗ lỗ đinh ấy, nhưng chú ý thật kỹ, Mận thấy long lanh một cái gì đó. Và không khó để cô đưa ra nhận định, cái long lanh ấy chính là con ngươi của đôi mắt. Đúng rồi, chắc chắn rồi, Nghĩa đang nhìn cô địt vào mặt chồng.

Còn gì phấn khích hơn, còn gì hưng phấn hơn khi chuyện cô sắp xếp đã có kết quả, bấy nhiêu đó thôi đã đủ làm Mận thăng hoa, cơn cực khoái đầu tiên tràn về. Mận địt thật mạnh, thật nhanh hơn làm chóp mũi của anh Cung ngập vào trong cửa lồn:

– AAAAAAA, anh ơi em sướng rồi… Lồn em… aaaaaa… đang co này… aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa. Địt mẹ nhà anh, địt mẹ nhà anh Cung làm cho em sướng rồi… chết em mất.

Sướng xong, Mận đổ vật, nằm ngửa tơ hơ trên người chồng, háng vẫn co giật do tác động của chính cái cửa lồn.

Ở bên kia tấm tôn, Nghĩa cũng không thể kiềm chế thêm nổi nữa, cái buồi nóng hổi to như cái chày dã cua, dài ngoằng đến cả gang tay và trắng trắng như da mông chứ không đen như buồi anh Cung ở bên kia cũng phọt những dòng tinh trùng đặc sệt lên trên bụng. Nghĩa vừa mới trực diện được nhìn một cái lồn đàn bà đầu tiên trong đời. Nhìn rõ mồn một từng ngóc ngách, từng thớ thịt, từng sợi lông ở khoảng cách rất gần. Trời ơi là trời, không ngờ lồn đàn bà lại hấp dẫn, lại ma mị đến vậy. Mới nhìn chị Mận trần truồng có một chốc lát thôi nhưng Nghĩa đã không thể kiểm soát được cảm xúc, đã tự thủ dâm và xuất tinh ra rồi.

Giờ này đây, Nghĩa mới thực sự biết làm tình là như thế nào, nó không phải đơn giản chỉ là cắm buồi vào lồn và dập giống như cậu vẫn nhìn thấy bóng hình của cha mẹ, nó còn có những hành động khác nữa, người nữ mút buồi cho người nam, người nam liếm lồn người nữ. Rất có thể còn nhiều, còn nhiều những động tác khác nữa mà rồi nếu cứ ở căn phòng này, rất có thể Nghĩa sẽ được chiêm ngưỡng, được học hỏi. Và biết đâu đấy, cậu sẽ trở thành một chuyên gia địt, một chuyên gia hạ gục đàn bà, điều kiện cần là buồi to Nghĩa đã có rồi, chỉ còn thiếu điều kiện đủ là kỹ năng nữa mà thôi.

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Tại MwHentai.Net


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x