Mùa nước nổi

Chương 66

trước
tiếp

Phần 66
Rồi ba người tiếp tục nói thêm một số chuyện khác, thấy cũng đêm đêm rồi, Thủy Tiên mới nói với mẹ:

– Mẹ, hay mẹ về trước đi. Con muốn nói chuyện riêng với anh Nghĩa một lúc. Sau đó con đưa anh ấy về để còn biết nhà.

Cẩm Tú miễn cưỡng đứng dậy, hôm nay hai mẹ con cô đi ra đây bằng 2 xe, xe vẫn gửi ở một cửa hàng nước trong đất liền, giống như cái lần trước đến đây:

– Thế cũng được, nhưng hai đứa nói chuyện nhanh rồi về, cũng muộn rồi. Còn phải trả thuyền cho ông Từ nữa. Mẹ về trước đây.

Nói xong Cẩm Tú rời thuyền, để lại không gian vô cùng giản dị nhưng cũng không kém phần lãng mạn cho đôi trẻ. Trên chiếc thuyền gỗ đơn sơ, chòng chành vì sóng nước, ở trên cao, ánh trăng sáng rực trên đỉnh đầu rọi xuống làm nước sông không có màu hồng như ban ngày mà ngả sang màu vàng vàng lấp lánh, ánh trăng soi nước.

Thấy mẹ đi rồi, Thủy Tiên đứng dậy đi ra sát mép thuyền phía bên kia, cô nhìn một lượt dòng nước mênh mông, gió thổi vù vù làm mái tóc của Thủy Tiên bay ngược ra phía đằng sau. Bỗng dưng có tiếng Nghĩa ở đằng sau nói nhỏ, có lẽ đây là câu nói tình cảm nhất của Nghĩa mà Thủy Tiên nghe được từ trước đến nay:

– Em nuôi tóc dài rồi à?

Thực ra không biết đây là câu khen hay câu chê của Nghĩa dành cho Thủy Tiên, tóc Thủy Tiên bây giờ không phải kiểu tóc nam, cũng chẳng phải kiểu tóc nữ. Gọi nôm nôm na na là nam không ra nam, nữ không ra nữ. Nửa dài nửa ngắn vì cô mới nuôi tóc được 3 tháng nay, mới chỉ dài đúng đến mang tai. Nhưng Thủy Tiên lại cứ tưởng là Nghĩa đang khen mình:

– Anh thích em để tóc dài hay là ngắn giống như xưa?

Để xem trình tán gái của chàng trai được level mấy rồi nào? Nghĩa buông lời thật tâm:

– Em để tóc dài hay ngắn cũng được, vì em xinh mà.

Có thể thấy, Thủy Tiên đã thay đổi phong cách ăn mặc của mình. Mái tóc không nói làm gì, cái đáng nói hơn chính là quần áo mà Thủy Tiên đang mặc trên người, chiếc quần vải may kiểu côn bó sát làm tôn lên cặp chân dài, dưới chân Thủy Tiên đi đôi giày xăng đan gót thấp, ở trên mặc cái áo vải hoa có hàng cúc lệch về một bên. Trông Thủy Tiên cũng ra dáng người lớn lắm rồi, tất nhiên chưa được mặn mà như mẹ.

Thủy Tiên cười hihihihi vui sướng vì được khen, đôi mắt long lanh, gò má ửng hồng, cằm nhòn nhọn càng làm cô đẹp hơn trong ánh sáng của trăng. Thủy Tiên bạo dạn chủ động cầm lấy hai bàn tay của Nghĩa rồi kéo hay bàn tay ấy ra đằng sau lưng mình như có ý bảo “anh hãy ôm em”. Nghĩa cũng không từ chối, và không thể từ chối bởi chưa kịp từ chối thì người Thủy Tiên đã ốp sát vào người cậu mất rồi.

Thủy Tiên cao hơn một mét sáu, nên đứng cạnh Nghĩa cũng gần như là bằng nhau bởi Nghĩa cao mét bảy mươi hai. Bầu ngực của Thủy Tiên một lần nữa lại áp vào khuôn ngực vạm vỡ, mu bướm của Thủy Tiên cũng tì vào đúng phần háng. Và đôi môi Thủy Tiên chủ động tìm lấy đôi môi của Nghĩa. Miệng Thủy Tiên mở to thốt lên lời tỏ tình trước khi hai môi chạm vào nhau:

– Em Yêu Anh!

Kèm với đó là tay Thủy Tiên vòng ra đằng sau lưng ôm chặt lấy Nghĩa để tấm thân trinh trắng ép mạnh vào người yêu:

– “Chụt chụt chụt!”, Đôi trẻ hôn nhau rồi kìa, trước sự chứng kiến của ánh trăng sáng vằng vặc, không hiểu sao đêm nay trăng sáng thế. Trước sự chứng kiến của dòng sông Hồng thơ mộng, không hiểu sao đêm nay nước sông vàng thế. Trước sự chứng kiến của con thuyền gỗ mộc mạc, không hiểu sao hôm nay thuyền chòng chành thế.

Đáp lại nụ hôn của Thủy Tiên, Nghĩa cũng mở miệng mình ra rồi ngấu nghiến đôi môi mỏng và ướt át của Thủy Tiên, cậu dùng hai môi của mình cắn cắn nhè nhẹ vào môi trên rồi đến môi dưới, sau đó đó cắn luôn vào cái lưỡi của Thủy Tiên vừa mới đưa ra khỏi khoang miệng. Đây là nụ hôn đầu tiên của Thủy Tiên trong cuộc đời, dành cho người con trai mà cô yêu.

Nó thực sự ngọt ngào và mê đắm, giống như tâm hồn cô lúc này vậy. Ngay bây giờ, ngay lúc này, ngay tại đây, cô sẵn sàng trao hết tất cả mọi thứ cho Nghĩa, không giống như ai kia, phải có điều kiện này, điều kiện nọ. Thủy Tiên khác, cô không cần gì ở Nghĩa cả, chỉ cần cô yêu là cô sẽ trao hết ngay lập tức, không so đo, không toan tính.

Nụ hôn kéo dài phải đến gần 5 phút đồng hồ, quá dài cho một nụ hôn đầu đời, nhiều bộ phận trên thân thể hai người đã hôn nhau thắm thiết. Hai đôi môi, hai bộ ngực, hai mu, và cả thân người của hai đứa đã áp vào nhau, hôn nhau trong gió thổi mênh mông.

Nghĩa là người chủ động chấm dứt, cậu bị động nhưng bị cuốn theo nụ hôn của Thủy Tiên, thả trôi hồn mình vào nụ hôn ấy.

Đẩy Thủy Tiên ra khỏi người mình một đoạn nhỏ để Nghĩa có khoảng cách nhìn rõ khuôn mặt của Thủy Tiên hơn, trông cô bé lúc này thật đẹp, đẹp như một nữ thần tình yêu, hai đôi mắt nhìn nhau, Nghĩa hỏi một câu tự tận đáy lòng mình:

– Có phải vì anh đã cứu em nên em yêu anh phải không?

Thủy Tiên lắc đầu:

– Em biết mình yêu anh trước khi biết anh là người cứu em. Em biết anh đã có người yêu rồi, nhưng em kệ. Em chỉ biết là em yêu anh và em phải nói ra cho anh biết, không nói em không chịu được. Anh có đáp lại tình yêu của em hay không đấy là việc của anh. Còn yêu anh là việc của em.

Nghĩa ngạc nhiên hỏi:

– Ai nói cho em biết là anh có người yêu rồi?

Thủy Tiên dẩu môi lên không giấu nổi vẻ mặt ghen tuông của mình:

– Chị Mận. Chị ấy nói anh có người yêu, tên là Trang, ở cùng xóm với anh. Học cùng anh từ lớp 1 đến hết cấp III.

Nhìn cái mặt của Thủy Tiên lúc này cộng với cái giọng chua chua thấy ghét quá đi à, Nghĩa cười cười xòa xòa thành thành thật thật kể:

– Đúng là anh và Trang là bạn rất thân của nhau hồi anh còn đi học. Rồi bạn ấy bảo là khi anh học đại học thì hai đứa sẽ đến với nhau. Nhưng em thấy đấy, anh chắc chẳng bao giờ học đại học được cả. Với lại, bây giờ bạn ấy cũng có bạn trai mới rồi. Anh không dám nói dối em đâu, đến giờ anh nhận ra, đó không phải là tình yêu, đó chỉ là tình bạn thân mà thôi. Bởi khi ta thực sự yêu, thì đâu cần phải đặt điều kiện cho đối phương, phải không nào?

Ái chà chà! Nghĩa quê mùa, thật thà, chất phát, ngốc nghếch của chúng ta mà cũng nói được câu chất phết bà con nhỉ. Nhất là người nghe lại là một cô bé mới lớn chửa… biết yêu bao giờ nữa chứ, đứ đừ đừ luôn rồi bà con ơi.

Thủy Tiên gật đầu thật mạnh, cô bớt dần cảm giác ghen tuông nhưng lại chợt ra một chuyện:

– Có phải cái lần anh ăn mặc đẹp đẹp, để em nhớ xem nào, giày bata này, quần kaki này, áo sơ mi trắng này, rồi từ nhà em đi chơi, anh bảo em là đi thăm bạn, là anh đi thăm chị Trang đấy phải không?

Nghĩa nhớ chứ, cũng bộ quần áo đó, hôm sau cậu đi dự sinh nhật cùng Thủy Tiên rồi bị lũ bạn đầu xanh đầu đỏ của cô ấy sỉ nhục:

– Uh, bạn ấy đang học đại học kinh tế quốc dân.

Nghĩ đến chuyện học đại học, Thủy Tiên buồn ngay đi được vì thầm so sánh trình độ học vấn với chị Trang, cô cúi cúi xuống nhìn đáy thuyền, hai tay không biết làm gì vo viên cái gấu áo làm nó xoắn tít lại, giọng buồn buồn:

– Chị ấy là sinh viên cơ à? Em chỉ học hết cấp III thôi, em không thi đại học đâu, vì có thi cũng chẳng đậu. May ra thì chỉ tốt nghiệp được.

– “Nếu học đại học mới được yêu thì chắc có ít đôi yêu nhau lắm em nhỉ?”, Nhìn cái điệu bộ làm nũng của Thủy Tiên yêu chết đi được luôn í.

Nghĩa cười cười, cái nụ cười có phần chua xót cho chuyện tình cảm của cậu và Trang. Đến giờ này thực tâm cậu đã khẳng định được mình và Trang chưa đạt đến cái gọi là tình yêu, mới chỉ dừng lại ở mức tình bạn mà thôi. Và cũng từ cái buổi trưa hôm 30 Tết đến giờ, cậu chưa gặp lại Trang một lần nào, cũng chẳng muốn gặp. Nghĩa biết, Trang đã có lựa chọn của mình, chỉ là ngại không nói trực tiếp ra cho cậu biết.

Thủy Tiên nghe xong Nghĩa nói thì mừng húm, cô thêm khẳng định, học đại học chẳng để làm gì, biết tính toán làm ăn kiếm tiền giỏi, không để ai bắt nạt là đủ đối với một người đàn bà rồi, quan niệm của mẹ cô, của cô và những phụ nữ ở phố cổ đều là như vậy. Còn một câu hỏi mà Thủy Tiên biết trước câu trả lời, nhưng cô vẫn hỏi cho biết:

– Anh có yêu em không?

Nghĩa giật mình đánh thót một cái vì câu hỏi của Thủy Tiên, cậu không biết trả lời như thế nào, nói thật ư? Điều đó có thể làm cho Thủy Tiên buồn. Còn nói dối ư? Cậu không quen làm như vậy. Nhưng nghĩ lại, Thủy Tiên trông thế thôi nhưng cũng mạnh mẽ lắm, thế nên:

– Thủy Tiên đừng buồn nhé, anh mới chỉ thích em thôi… Nhưng kể từ giờ… anh sẽ… tán em. Và anh cũng sẽ luôn luôn cố gắng để… xứng đáng với em. Hoàn cảnh bây giờ anh chưa đủ tự tin để yêu em. Em biết mà.

Thủy Tiên hiểu Nghĩa đang muốn nói đến cái gì. Nghĩa nói quá đúng, giờ Nghĩa chẳng có gì trong tay, tương lai còn mù mịt ở phía đằng xa, giờ chỉ có đôi bàn tay trắng và hoài bão mà thôi.

Thủy Tiên dứt khoát nhìn thẳng vào mắt Nghĩa, cô không vòng vo giấu giếm, đó là bản chất con người cô:

– Người khác thế nào mặc người ta. Em chỉ biết em yêu anh và em sẽ trao hết cho anh mà thôi. Anh cứ tự tin yêu em đi. Thủy Tiên em thề sẽ mãi mãi chỉ yêu mình anh.

Nói xong, Thủy Tiên lại chủ động ôm Nghĩa một lần nữa, lần này cô không hôn mà dùi đầu vào cổ Nghĩa, dí sát bộ ngực căng tròn của mình vào ngực Nghĩa, ép sát háng mình vào hạ bộ giờ đã vun lên một cục rồi. Chỉ thiếu nước thốt ra miệng câu: “Anh ăn em đi” mà thôi.

Nghĩa ta cũng sướng lắm chứ bộ, nhưng thực phẩm có ngon, có tươi đến mấy cũng phải nấu chín đã mới ăn được. Thấy Thủy Tiên hình như sắp luồn tay vào trong người mình qua khe hở của hàng cúc áo, chính Nghĩa cũng sợ mình sẽ không kiềm chế được bản thân mà xực luôn Thủy Tiên:

– Thủy Tiên, em chưa 18 đâu đấy.

Thủy Tiên coi như không nghe thấy gì, cô thừa biết cơ thể mình như thế nào, 18 hay chưa đâu quan trọng, mỗi ngày Thủy Tiên đều ngắm mình trong chiếc gương to ở phòng, cô biết vú cô đã phát triển hết cỡ, biết mông cô đã căng tròn nảy nở, biết mu cô lông đã mọc um tùm đen kịt, biết bướm cô đã bắt đầu biết ngứa ngáy đòi hỏi rồi, biết kinh nguyệt hàng tháng vẫn đều đặn báo hiệu đánh tín hiệu cô đã sẵn sàng làm mẹ rồi:

– “Tháng sau là sinh nhật 18 của em. Lúc đấy thì cấm được từ chối”, sau đó Thủy Tiên véo một phát vào đầu ti của Nghĩa.

Nghĩa nuốt nước bọt đánh ực một cái, đầu đánh bạo nghĩ đến ngày đó, chửa chắc mình đã kiềm chế được như bây giờ. Chưa hết đâu, Thủy Tiên còn ghé sát miệng vào tai Nghĩa nói thật bé vì sợ sông Hồng nghe thấy, câu nói này của Thủy Tiên làm Nghĩa nuốt thêm một ụm nước bọt nữa. Cậu xuýt chút nữa thì phọt tinh trùng ở trong quần, nó quá kích thích. Môi Thủy Tiên khẽ chạm vào dáy tai nữa mới chết chứ:

– Người ta vẫn… còn trinh!

Trong câu nói đó không giấu nổi vẻ tự hào của Thủy Tiên, cô tự hào cũng đúng, bởi bao nhiêu năm chơi với đám bạn địt nhau như gà, ấy vậy mà Thủy Tiên vẫn giữ được mình, kể cũng là nghị lực phi thường.

Đúng lúc ấy, tiếng bước chân dầm dập từ chiếc cầu gỗ vang lên, là ông Từ về thuyền của mình.

Thủy Tiên và Thủy Tiên ngượng ngùng dịch xa nhau ra một chút. Họ như hai đứa trẻ chuẩn bị ăn cơm trước kẻng thì bị phụ huynh bắt gặp. Nếu ông Từ chỉ lên chậm có vài phút nữa thôi thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Bởi Nghĩa đang nứng lắm rồi, mà chờ đến sinh nhật thì phải hơn tháng nữa.

Bạn đang đọc truyện sex tại web: https://truyen321.net/

Hơn 11 giờ đêm, đường đã lưa thưa người, trên con đường đê Nguyễn Khoái từ bãi giữa sông Hồng trở về khu Minh Khai, một đứa đạp xe đạp, một đứa đi xe máy sóng đôi cùng nhau. Nghĩa cố gắng đạp xe nhanh một chút, Thủy Tiên cố gắng đi chậm một chút để hai chiếc xe đồng tốc với nhau, gió đêm cũng lồng lộng chẳng kém gió sông là bao, Nghĩa nói:

– Anh biết đi xe máy rồi đấy, nhưng chưa thạo lắm.

Thủy Tiên đi xe máy thì phải nói là thành thần, cô chẳng thèm nhìn đường, chỉ mải nhìn anh Nghĩa của cô:

– Ai dạy cho anh?

– Tự anh học, không ai dạy cả.

– Xe đâu anh học?

– Xe bạn anh.

Vì đang mải đắm say trong men tình, nên Thủy Tiên cũng không nghĩ ra là mình phải hỏi là bạn trai hay bạn gái:

– Em sẽ dạy cho anh đi thành thạo. Để sau này đi đâu anh chở em đi.

– Uh. À khu vườn dạo này thế nào hả em?

– Anh đến thì biết, em ứ nói đâu.

– Thế tí nữa em về một mình có được không? Muộn rồi đấy.

– “Ha ha ha, em chẳng sợ, ai làm gì em thì em phóng xe nhanh, đố ai đuổi kịp. Nếu anh sợ thì cho em ngủ tại nhà anh đêm nay đi, mai em về… Hihihihi. Sao nào, sợ không cho em ngủ lại à? Hay là có cô nào ngủ cùng rồi. Hihihihihi… Sợ em ăn thịt anh à? Ha ha ha ha”, Thủy Tiên vui vui vẻ vẻ, cô còn chưa biết khi Nghĩa trần truồng thì đáng sợ thế nào đâu, đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.

Hai đứa cứ vừa đi vừa nói hết chuyện này đến chuyện kia, Nghĩa cũng kể sơ sơ cho Thủy Tiên nghe về công việc mình đang làm, đặc biệt là chuyện thứ 7 và chủ nhật hàng tuần phải sang bên đại học nông nghiệp học trồng cây tại vườn ươm, rồi chuyện cái điện thoại bị hỏng đang sửa ở cửa hàng chưa lấy được, kể hết, kể hết chẳng sót một điều gì.

Chẳng mấy chốc mà xe đã gần về đến nơi, từ phố Minh Khai rẽ vào một ngõ nhỏ, rồi rẽ trái rẽ phải vài bận nữa mới về đến nhà. Nhưng trước cổng nhà Nghĩa trọ, không phải trống không, mà có một cô gái đang đứng ở đó, cô đi đi lại lại như sốt ruột lo lắng điều gì đó. Là Tuyết tiểu thư, nàng đã chờ ở đây từ 10 giờ đêm đến giờ, lo lắng không biết có chuyện gì mà Nghĩa lại về muộn như vậy.

Nghĩa dừng xe đạp lại, chưa kịp nói câu gì với Tuyết thì từ phía sau, Thủy Tiên đã phi lên ngang bằng với xe đạp của Nghĩa, nhìn một lượt từ trên xuống dưới rồi quay về mặt về phía Nghĩa hỏi:

– Ai vậy anh? Có phải là chị Trang không?

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Tại MwHentai.Net


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x