Mùa nước nổi

Chương 56

trước
tiếp

Phần 56
Nhìn mặt cô nàng Tuyết chuyển từ trạng thái ngỡ ngàng khi gặp Nghĩa sang khuôn mặt nhăn nhó vì đau đớn đến là tội nghiệp, đôi môi đỏ mọng chu ra để lộ vài cái răng trắng phau đều như hạt bắp.

Nghĩa dựng đứng được chiếc xe 82 lên rồi thì cứ đứng như trời trồng như vậy, tiếng “Ay zùi ui” của Tuyết mới làm cho Nghĩa sực tỉnh. Cậu vội vội vàng vàng luồn ra đằng sau lưng rồi lấy hai tay bám vào nách của Tuyết hòng sốc cô dậy. Nhưng ôi hỡi ôi, trong lúc vội quá chẳng biết là cố tình hay cố ý nữa, hai bàn tay lại bám hơi sâu ra phía đằng trước, chẳng thế nên phần cuống vú bị hai bàn tay bấu chặt vào. Tôi đã nói cho các bạn nghe vú Tuyết to nhất phòng ký túc xá 12 con người chưa nhỉ? Nếu chưa thì vừa nói rồi.

Cái này cũng là tại Tuyết một phần cơ, trời mới vừa có hết lạnh đi một xíu mà đã không chịu mặc áo dày rồi, có mỗi cái áo thun dài tay cộng với áo lót mỏng tang ở bên trong, làm sao mà Nghĩa không cảm nhận thấy đây.

Thấy hai bàn tay mình êm êm, rất thuận lợi cho việc đỡ Tuyết dậy, Nghĩa… sướng, cứ thế mà tiếp tục thôi.

Nhưng hành động của Nghĩa không qua khỏi cảm nhận hết sức vi tế của Tuyết, chả gì cô vẫn còn là một cô gái tuổi mười chín đôi mươi, chưa một lần biết yêu là gì. Ngay bây giờ, tôi sẽ bật mí cho các bạn nghe một bí mật cực kỳ khủng khiếp về Tuyết tiểu thư, bí mật này đáng ra không nên kể ngay thời điểm này đâu, chưa thích hợp. Nhưng bí mật này quả là quá kinh khủng. Đó là… mà thôi, để sau nói đi. Giờ chưa phải lúc.

Có lẽ đây là lần đầu tiên, Tuyết bị một người khác phái chạm vào phần nhạy cảm trên cơ thể mình, tất nhiên chưa phải cái hành động thẳng thừng thò tay ra phía trước bóp vú, xe đầu, nếu Nghĩa làm vậy có lẽ sẽ ăn luôn một phát tát, rồi mối quan hệ của hai người sẽ chấm hết kể từ đây. Nhưng không, oái oăm một cái lại là tay mới chỉ chạm vào cuống vú thôi, tính là bóp vú cũng được mà tính là không bóp vú cũng đặng. Tuyết mặt đỏ bừng vì ngượng, lại không thể nói thẳng ra là “đừng bóp vú em” giống như cái tính cách từ xưa đến nay của cô vẫn vậy, ấy thế nên theo phản xạ, cô khép hai tay mình xuôi xuống mạng sườn để đôi bàn tay của Nghĩa không thể tham lam chu du ra phía đằng trước.

Tuyết đã đứng được lên, một tay bám vào xe cho khỏi ngã, Nghĩa mới vòng ra phía trước nhìn khuôn mặt của Tuyết mà lo lắng hỏi:

– Cậu có bị làm sao không? Để tớ đưa cậu đi bệnh viện.

Tuyết co cái chân trái bị đau của mình lên, nhìn không thấy máu nhưng rõ ràng cô cảm nhận có đau thật chứ không phải là nũng nịu giai. Trời cũng tối nên không nhìn thấy vết bầm do bị cái xe đè vào. Tuyết mếu máo giả vờ khóc:

– Hu hu hu! Đau lắm, bắt đền.

Nghĩa đã cuống lại càng cuống hơn, sự việc này nếu nói về Luật giao thông đường bộ, theo các Điều, các Khoản, các Điểm quy định trong luật thì “tại anh tại ả, tại cả đôi đường”, hai chiếc xe cũng chưa có địt nhau, tức là chưa có chạm nhau đó. Nhưng Nghĩa đâu có tính toán chi li đến vậy, nếu Tuyết là người lạ cậu cũng sẽ nhận lỗi thuộc về mình, đằng này Tuyết chẳng phải ai xa lạ, là bạn của “cô bạn gái cũ”, trong suy nghĩ của Nghĩa, Trang giờ đã không còn là của mình nữa rồi, nhất là sau cái sự việc sáng ba mươi Tết vừa rồi ở cổng nhà Trang:

– Tớ xin lỗi. Để tớ đưa Tuyết đi bệnh viện nhé.

Nhưng Tuyết vẫn chưa chịu buông tha, cô là ai chứ:

– Hu hu hu, ứ biết đâu. Bắt đền.

Vừa khóc, vừa nói, vừa dúng dắng cái hông làm mông lắc về bên này, lắc về bên kia, theo vật lí học, thuyết quán tính thì hai cái vú ở trên bị lực văng của hông cũng lắc theo. Nghĩa bắt đầu nghi ngờ về cái đau của Tuyết, cậu thật thà chứ cũng không phải là kẻ ngờ nghệch đâu à nha. Cậu ngồi thụp xuống thành tư thế ngồi xổm, lúc này đầu Nghĩa đã ở ngang với háng của Tuyết, vì ở ngoài trời thoáng nên cậu không ngửi thấy mùi gì phát ra ở đó, mà cũng chẳng để ý đến chuyện đó. Nghĩa cầm lấy bàn chân trái nhỏ tí xíu của Tuyết, vén quần dài lên đến ngang ống đồng. Sau đó một tay bám vào ống đồng trần, một tay bám vào bàn chân trần, lắc lắc. Nào mình cùng lắc lắc lắc. Tuyết rú lên:

– Ay zùi ui, đau… người ta.

Cái cô nàng nghiện “Ay zùi ui” này, Nghĩa thấy khớp cổ chân vẫn còn di chuyển tốt, biết là xương xẩu không bị sao, nếu có đau thì cũng chỉ là mấy vết bầm tím không nghiêm trọng thôi. Ấy vậy mà cô nàng rú lên cứ như là…

Nghĩa tủm tỉm xoa xoa nhẹ nhàng vào bàn chân Tuyết, người gì đâu mà sờ vào bàn chân đã thấy mềm và mịn như thế này, không biết chỗ khác còn như thế nào đây. Cậu đứng dậy nhìn Tuyết:

– Cũng may là không bị gãy chân, chỉ bị bầm tím thôi.

Nhân chuyện này cũng phải nói lại, Tuyết tiểu thư mặc dù bị đau nhẹ thôi nhưng đối với cô thì lại là một sự to tát, cơ bản từ nhỏ đến lớn cô chưa từng bị đau như thế này bao giờ, có quá lắm cũng chỉ chảy xước chân xước tay một tí thôi. Thế nên cô nàng kêu cũng là phải rồi, trong cái giả cũng có cái thật đấy các bạn ạ:

– Có phải bác sĩ đâu mà biết? Người ta đau ơi là đau đây này.

Nghĩa cười hì hì, ngõ ở đây hẹp, hai người đứng lâu cũng bất tiện. Thấy chỉ còn vài chục mét nữa là đến nhà mình. Nghĩa nảy ra một ý:

– Hay giờ thế này đi, Tuyết vào nhà tớ trọ đi. Ở ngay kia kìa. Để xem tình hình thế nào đã rồi mình tính tiếp được không?

Được thế thì còn gì bằng. Tuyết có ý muốn biết nơi ở của Nghĩa lâu rồi, nhưng không làm cách nào có được, cô không thể hỏi Trang thông tin của Nghĩa, như thế thì mất mặt lắm, với lại kể từ hôm hai đứa nặng lời với nhau dưới gốc cây xà cừ đến nay cũng ít khi nói chuyện, mặc dù ngày nào cũng gặp nhau trên lớp. Đàn bà đã giận nhau rồi thì giận lâu lắm, không như cánh đàn ông chúng ta. Rất may, hôm nay không biết trời xui đất khiến thế nào mà gặp Nghĩa ở đây, lại thêm một sự sắp đặt của ông trời nữa, nhà dì của Tuyết cũng ở trong con ngõ này, vậy là hai đứa đã ở rất gần nhau rồi:

– “Thế cũng được”, Tuyết gật đầu vẻ miễn cưỡng, nhưng trong lòng đang bắn pháo hoa.

Nghĩa quay đầu xe của Tuyết, rồi vỗ vỗ vào cái yên xe:

– Cậu lên đây tớ chở về.

Ngại gì đâu mà Tuyết không lên, cô nhấc cái chân trái bị đau lên trước rồi vắt sang bên kia, cái mông đẫy đà cũng theo đó mà đặt được lên cái yên sau của xe máy, vì Tuyết cao, chân dài nên ngồi nếu để thõng chân thì chạm đất luôn. Cô nàng hô anh chàng nài ngựa:

– Đi thôi Nghĩa.

Nghĩa cũng đáp lời:

– OK.

Và cậu… dắt xe.

Xe ta bon bon trên dặm đường, kẻ cong đít đẩy xe máy, kẻ mắt tròn mắt dẹt lủng lẳng trên yên sau:

– Này!!! Cậu không biết đi xe máy à?

Vừa lấy hơi đẩy xe, Nghĩa vừa thầm ước lượng cân nặng của Tuyết. Cậu nhớ lại cái ngày cậu đẩy cái xe kéo chở bò đi bán lấy tiền mang cho mẹ chữa bệnh cho bố, chắc Tuyết cũng phải nặng bằng nửa con bò chứ không ít.

– Nếu mà biết đi tớ có phải đẩy thế này không hả, cậu ăn gì mà nặng thế.

Tuyết phì cười, thì ra anh chàng đẹp trai này không biết đi xe máy. Nói thêm câu nữa cũng thì cũng là lúc Nghĩa dừng xe lại:

– Đàn ông gì có xe máy cũng không biết đi.

Nghĩa không đáp lời của Tuyết, cậu vừa mở cửa vừa thầm nghĩ trong bụng: “Nhà em mà có xe máy thì em cũng biết đi lâu rồi chị ạ”.

Tuyết vẫn ngồi trên yên xe, chân cô chạm xuống đất:

– Nhà cậu thuê đây hả?

– Uh, tớ vừa mới chuyển đến đây sau Tết.

– “Tớ tưởng cậu ở khu Phúc Tân cơ mà?”, Còn lâu Tuyết mới nói cho Nghĩa biết là cô đã vài lần lang thang lên trên khu đấy để tìm Nghĩa.

Khi mở cổng và cửa nhà xong, Nghĩa vào trong bật điện lên rồi đi lại ra cổng, cậu ghé vai vào Tuyết:

– Có một số chuyện nên tớ không thể ở đấy được. Để tớ rìu cậu vào trong nhà.

Vì không có nói chuyện nhiều với Trang, nên Tuyết đến nay vẫn chưa biết chuyện mà Nghĩa đã từng gặp phải hôm trước Tết. Cô mỉm cười nhè nhẹ, vòng một tay lên bám vào bờ vai tròn trịa, trắc nịch của Nghĩa, cô bước thấp bước cao, từng bước một đi vào bên trong. Căn nhà không rộng lắm, cũng ít đồ đạc, nhưng rất gọn gàng và sạch sẽ.

Nghĩa phân vân không biết là đưa Tuyết ra cái bộ bàn ghế cũ ngồi hay là ra giường:

– Để tớ đưa cậu lên giường.

Mặt cô nàng đỏ hoe, đứng khựng lại không dám bước tiếp rồi ngoảnh sang nhìn khuôn mặt hết sức ngây thơ của Nghĩa:

– Ý gì đây? Sao lại đưa người ta… lên giường?

Lúc này Nghĩa mới biết câu nói của mình có phần nhạy cảm rất dễ làm người ta hiểu lầm. Ừ thì thực ra cũng đã lâu rồi cậu chưa được làm tình, trong người lúc nào cũng thèm thèm hơi đàn bà thật đấy, nhưng với Tuyết cậu chưa có nghĩ đến chuyện đó, nhất là vào lúc này. Còn tí nữa thì không biết thế nào:

– Cậu ngồi ghế được không?

Tuyết hiểu ra, là Nghĩa có ý tốt muốn mình ngồi trên giường cho thoải mái, đặng mà co duỗi chân được, chứ không phải hắn có ý định lôi mình lên giường rồi… hiếp gái nhà lành:

– Ay zùi ui, giường đi.

Vậy là Nghĩa đưa Tuyết lên giường thật rồi các bạn ạ. Cô nàng vừa ghé mông xuống cái giường liền lập tức co cả hai chân đặt lên đó, để thẳng đuột xuôi chân như muốn trưng hàng kèm lời quảng cáo hấp dẫn: “Chân dài hông?”. Nghĩa có liếc qua cặp chân của Tuyết, mặc dù cái quần vải thun dài che đi toàn bộ da thịt ở chân, nhưng phải nói chân của Tuyết dài thượt, dài miên man, lại thon gọn nữa mới chết con nhà người ta chứ:

– Cậu ngồi đây, tớ đi dắt xe vào trong sân đã.

Sau đó, Nghĩa đi dắt cái xe máy vào trong sân, rồi lại chạy ra chỗ ngã ba dắt quả xe thồ thần thánh của mình về.

Xong xuôi, vào đến nơi thấy Tuyết đang bóp bóp vào cái chân trái, rõ ràng là có vài vết bầm tím ở chỗ mắt cá chân và khớp cổ chân. Tuyết hỏi:

– Cậu ở đây một mình à?

Nghĩa đi ra đằng sau bếp lấy lên một cốc nước trắng rồi đưa cho Tuyết:

– Ừ, tớ ở một mình. Cũng đang tìm một người ở ghép cho giảm bớt tiền nhà. Tuyết có biết ai thì giới thiệu cho tớ nhé.

Mặt Tuyết khó hiểu, mắt dổng lên căng tròn nhìn Nghĩa:

– Trời sao không nói sớm…

Rồi Tuyết dừng lại ngay, không nói nốt vế sau: “Tớ lại ở nhà của dì mất rồi”.

– Cậu có bạn muốn tìm nhà à?

Tuyết bắt được câu nói ấy nên chữa ngượng:

– Ừ, nhưng bạn ấy tìm được nhà rồi.

Đưa cốc nước cho Tuyết, Nghĩa ngồi xuống mép giường, nhìn xuống bàn chân trắng tinh nhỏ nhắn và đầy đặn của Tuyết, móng chân cũng được cắt tỉa có ý đồ chứ không đơn thuần là cắt ngắn, gót chân màu hồng hồng không một vết chai, mắt cá chân chỉ hơi nhú ra một chút xíu thôi, phải nói bàn chân Tuyết rất đẹp, nhìn đôi bàn chân của cô ấy cũng có thể đoán ra cô là một tiểu thư đài các, không phải làm việc nặng nhọc bao giờ:

– Cậu bớt đau chưa?

Từ lúc gặp nhau đến giờ, không biết đây là lần thứ bao nhiêu Nghĩa ân cần hỏi thăm như vậy, Tuyết biết cả, nhớ cả đấy. Mặc dù từ trước trong lòng cô có cảm tình với Nghĩa, nhưng đó cũng chỉ là cảm nhận một chiều từ phía cô qua lời kể của Trang, qua vài lần gặp nhau ngắn ngủi nói chuyện xã giao mà thôi. Nhưng hôm nay khác, không gian và câu chuyện này chỉ là của hai đứa, sự ân cần và lo lắng của Nghĩa làm cho Tuyết xác nhận được những suy nghĩ trong lòng mình bấy lâu nay về Nghĩa là đúng chứ không phải ngộ nhận. Hơi đánh ánh mắt của mình lên nhìn Nghĩa, Tuyết nói:

– Tớ đỡ rồi. Cậu đừng lo.

Nghĩa thở phào nhẹ nhõm, vừa rồi cậu chỉ tập trung nhìn vào đôi chân của Nghĩa thôi, nếu cậu nhìn lên, rất có thể bắt gặp ánh mắt của Tuyết, không biết sẽ như thế nào, bởi trong ánh mắt ấy chan chứa tình cảm đầu đời của một cô bé ưa đọc tiểu thuyết tình cảm lãng mạn, tin vào thứ tình yêu sét đánh, thỉnh thoảng trong giấc mơ vẫn thấy mình là một cô công chúa lạc giữa rừng sâu rồi gặp chàng hoàng tử đang lang thang săn bắn.

Nghĩa như nhớ một thắc mắc trong lòng từ lúc gặp Tuyết đến bây giờ mới có thời gian để hỏi:

– À, sao cậu lại ở đây? Tớ tưởng cậu ở trong ký túc xá cơ mà.

Cô nàng co hai chân mình lên, cô cũng tế nhị khép hai chân lại vì Nghĩa đang ngồi đối diện, gục vú vào hai đầu gối, Tuyết nhẹ nhàng xoa bóp cái bàn chân đau của mình:

– Tớ chuyển ra từ Tết rồi. Ở trong ký túc có nhiều cái bất tiện. Tớ chuyển về ở nhà dì của tớ. Ở trong ngõ này thôi, nhưng ở ngách khác với nhà cậu.

Không biết là nên mừng hay nên lo đây, Tuyết là ở gần với nhà trọ của Nghĩa. Cậu gật đầu:

– Vậy hả?

Rồi hai người không nói thêm nữa, không gian trong căn nhà cấp 4 trở nên yên tĩnh hơn, chỉ còn tiếng hơi thở nhè nhẹ của hai người.

Mãi một lúc sau, Nghĩa mới nhát ngừng hỏi Tuyết:

– Trang dạo này thế nào?

Tim Tuyết đập loạn nhịp vì len lỏi cảm giác ghen tuông vu vơ, trong giờ phút này, nơi chỉ có hai người trong không gian bốn bức tường, ấy vậy mà Nghĩa lại đang nghĩ đến Trang, nhưng Tuyết không thể không trả lời, cô cũng không thể lấy cái gì để cấm Nghĩa không được hỏi về Trang cả. Tuyết trả lời nhè nhẹ, nói xong cô bặm môi rung rung:

– Trang vẫn thế.

“Vẫn thế”, ngắn gọn như vậy thôi cũng đủ làm Nghĩa buông tiếng thở dài. Cái thở như để buông bỏ trong tâm can mình mối tình tuổi học trò ngây thơ, hồn nhiên với biết bao kỷ niệm. Nghĩa không nói gì thêm, không gian lại một lần nữa chìm vào im lặng, giờ ngoài tiếng thở còn có thêm tiếng con tim đập thình thịch trong lồng ngực của cả hai người.

Tuyết lần nữa phá vỡ im lặng sau khoảng mười phút. Tuyết biết, chuyện của Trang và Nghĩa vẫn chưa rõ ràng, vẫn ở trạng thái dùng dằng. Và cô cũng biết mình cần phải làm gì:

– Mai chở tớ đi học được không?

Theo kế hoạch của Nghĩa, sáng mai là thứ 7, cậu sẽ đi sang trường Đại học nông nghiệp, nhưng người tính không bằng trời tính, tối nay lại gặp phải chuyện này, dù gì thì người làm cho Tuyết ngã sưng chân chính là mình. Mình phải có trách nhiệm với người ta:

– Nhưng… cậu đi bằng xe đạp có được không?

Nếu Tuyết là người câu nệ chuyện xe đạp, xe máy thì có lẽ cô đã không thích Nghĩa rồi:

– Có gì mà không được, đi xe đạp càng thích. À mà cậu tập xe máy đi, dễ mà, tớ còn đi được nữa là cậu.

Nói về chuyện đi xe máy, đúng là không biết đi sẽ gặp nhiều chuyện bất tiện. Còn nhớ cái lần được cô Cẩm Tú đèo đi chợ hoa, ây zà, hôm ấy phọt luôn lên trên yên xe. Rồi cũng chỉ vì mình không biết đi xe máy mà hai cô cháu phải trọ qua đêm ở khách sạn New Hotel nữa chứ. Rồi có lần mình bị Thủy Tiên đánh võng trên phố toát hết mồ hôi đít. Và vừa rồi quê chết đi được khi dắt xe máy có Tuyết ngồi sau.

Thấy Nghĩa ngại ngùng, Tuyết hiểu ý nên nói tiếp:

– Đằng nào tớ cũng chưa đi được xe máy vì chân còn đau. Hay là như thế này đi, tớ để xe ở đây cho cậu tập đi. Khi nào cậu đi được rồi thì tớ lấy lại.

Nghĩa không nghĩ là Tuyết lại giám giao chiếc xe máy đắt tiền như vậy cho cậu, nhất là hai người cũng chỉ là quen biết sơ sơ mà thôi, hồi đó, xe cúp 82 vẫn là một tài sản lớn lắm:

– Nhưng… nhưng…

Tuyết cướp lời:

– Không nhưng nhị gì sất. Thôi, giờ cậu đưa tớ về đi. Chân tớ vẫn còn đau lắm, không đi được đâu.

Không biết làm thế nào, Nghĩa đành dắt xe máy của Tuyết vào trong nhà, rồi cậu lấy xe đạp của mình chở Tuyết về. Tuyết ngồi đằng sau xe đạp, hai tay chẳng có dại gì mà không bám nhẹ vào hai bên hông Nghĩa, trông thật là tình cảm và mùi mẫn, cứ như hai người yêu nhau lâu rồi.

Đến chỗ ngã ba vừa xong, Tuyết hô:

– Rẽ trái đi Nghĩa, chở tớ ra đây một tí.

À hóa ra, vừa rồi cô nàng đang đi đâu đó có việc gì, nay lại tiếp tục.

– Đi đâu vậy Tuyết?

– Cứ đi đi.

Khi xe đến một cửa hàng bán đồ tạp hóa, Tuyết bóp mạnh vào eo Nghĩa làm ám hiệu:

– Dừng lại.

Nghĩa nhìn vào cửa hàng tạp hóa, đoán là Tuyết muốn mua cái gì đó, cậu gạt chân chống xe đỡ vào một cánh tay Tuyết:

– Để tớ đỡ cậu vào mua.

Nhưng Tuyết giãy nảy:

– Không, cậu đợi ở đây.

Nói xong cô nàng tập tễnh từng bước một đi vào trong cửa hàng tạp hóa, Nghĩa khó hiểu tần ngần đứng ở xe nhìn theo đít Tuyết.

Rồi thấy cô nàng ghé sát vào tai bà chủ quán gì nói gì đó, hình như cố tình không để Nghĩa nghe thấy thì phải. Nhưng thật không may cho Tuyết, bà chủ quán beo béo hình như bị bệnh nghễnh ngãng thì phải, bà gật một cái rồi nói khá to:

– Băng vệ sinh hả?

Tuyết vội vội vàng vàng bịt mồm bà chủ quán, khuôn mặt cô đỏ dừ ngoảnh ra nhìn Nghĩa một cái. Nghĩa nghe rõ mồn một mà chủ quán nói gì, cậu giả vờ như mình bị điếc, mồm huýt huýt sáo nhìn đi chỗ khác.

Rồi giọng bà chủ quán càng to thêm:

– Ban ngày hay ban đêm?, Có cánh hay không cánh?

Tuyết không bị đau chân có lẽ cô sẽ chạy một mạch về nhà vì quá ngượng. Cô thề là từ lần sau sẽ không bao giờ mua bất cứ thứ gì ở cửa hàng này nữa.

Cầm cái túi ni lông màu đen tập tễnh bước ra, Tuyết giấu nó ra đằng sau lưng:

– “Đi thôi”, Tuyết nói thật nhỏ, đầu cúi gằm xuống giống như là mình vừa mới lấy trộm đồ của người ta.

Nghĩa biết thừa cái bọc nilon mà Tuyết giấu ở sau lưng là cái gì, chả lạ. Nhưng mà thôi, chẳng hỏi làm gì cho Tuyết ngượng cả. Xe đi rẽ trái, rẽ phải vài bận thì Tuyết bấu vào eo Nghĩa kêu dừng.

Trước mắt Nghĩa là một ngôi nhà ống 5 tầng có cánh cổng sắt to uỳnh:

– Nhà dì Tuyết đây hả?

– Uh, thôi Nghĩa về đi. Sáng mai 6h30 đón tớ ở đây nhé. Cứ bấm chuông là tớ ra.

Nghĩa quay xe về nhà, cũng chỉ một đoạn. Chờ cho Nghĩa đi khuất khỏi tầm nhìn, Tuyết mới mở cổng tập tễnh bước vào nhà.

Đến đoạn giữa sân, thì ở trên ban công tầng 2 có một người phụ nữ mặc váy trắng xinh như mộng ngó xuống nói nhại giống giọng của Tuyết vừa rồi, nói luôn để các bạn khỏi phán đoán mất thời gian, đó là dì của Tuyết. Dì nào cháu nấy, cứ nhìn Tuyết thì suy ra dì thôi. Dì đẹp mặn mà của cái tuổi ba mươi, môi dì tru dài ra phía trước:

– “Thôi… Nghĩa… về… đi. Sáng mai… 6h30 đón tớ ở đây. Cứ… bấm chuông… là… tớ ra”, có phải là giọng của Tuyết tiểu thư đây không ta? Khai mau… là ai?

Là hai dì cháu thật, nhưng tính dì Hằng lại rất thanh niên, mặc dù dì đang là thanh niên thật, mỗi tội ế chổng ế chơ. Cũng phải nói thêm, nhà mẹ của Tuyết có 3 anh em. Bác cả là lớn, thứ hai là mẹ của Tuyết và út là dì Hằng. Ông bà ngoại Tuyết đã sống cùng với bác cả ở trong Sài Gòn. Cái nhà mà dì Hằng đang ở là nhà của ông bà cho hai chị em, nhưng mẹ Tuyết lấy chồng thì ở nhà chồng bên trường Nông nghiệp, thành ra có mỗi một mình Hằng sống ở đây.

Tuyết ngẩng đầu lên nhìn gì chằm chằm, biết bị dì trêu, cô nàng tức anh ách, trề môi ra đáp lại:

– Là ai còn lâu mới nói. Lêu lêu lêu!!!

Hằng bị lêu lại cũng tức không kém, cô nàng hất mái tóc sang một bên để trưng ra khuôn mặt nhỏ nhắn trắng muốt như hạt gạo vụ chiêm. Rồi nhìn thấy cháu mà không thấy xe, nàng thắc mắc:

– Xe máy đâu?

Lúc này Tuyết mới sực tỉnh là mình đang đau chân, phải nũng nịu bà dì ế này một trận giống như vừa rồi nũng nịu Nghĩa mới được:

– Hu hu hu, bị ngã xe, giờ đang đau chân đây này, xe gửi nhà bạn ấy rồi. Hu hu hu, mẹ ơi đau chân quá.

Lúc này Hằng ế mới cuống cuồng lên lo lắng, có thế nào thì hai dì cháu vẫn thân nhau lắm, nhiều khi người ngoài còn tưởng là hai chị em đồng trang phải lứa với nhau cơ. Hằng nhanh chóng chạy xuống tầng 1 ra đỡ Tuyết vào trong nhà:

– Tui xương, tiểu thư bị đau chân này. Xương quá đi à. Vào đây tui xoa dầu cho.

Vậy là hai dì cháu ngồi ở trên ghế sa lông, Hằng lấy chai mật gấu ra bóp bóp vào chân cho cháu. Khi mật gấu ngấm vào trong da thịt làm cho các vết bầm máu tan dần, nhẹ nhõm hẳn đi. Thấy mọi việc êm êm, dì Hằng nhớ ra chuyện cái xe vừa nãy nói dở, cô bẹo vào hai bên má núng nính của Tuyết rồi nói:

– Cái đồ dại trai, dám để xe nhà người ta, không sợ mất à?

Tuyết cũng chẳng vừa, cô thè lưỡi ra trêu:

– Còn hơn có người không có trai mà dại. He he he he.

Dì Hằng mặt chuyển sang đỏ bừng vì bị cháu nói trúng tim đen, cô lấp liếm:

– Còn lâu nhé, đây không thích thôi, nếu thích có mà cả đống.

Nói xong cô nàng đứng dậy quay một vòng trước mặt cháu gái khoe bộ mông tròn căng, khoe hai bầu vú núng liếng, bộ váy trắng trước ánh sáng làm Tuyết nhìn rõ bên trong của dì hình thù ra sao, là đàn bà con gái với nhau cô còn ngượng, cơ bản của dì quá đẹp, cái gì cũng to hơn so với của cô một chút.

Tuyết quẳng cái bịch nilon màu đen ra trước bàn:

– Đây, băng vệ sinh của nàng đây. Khiếp, người gì đâu mà phải dùng loại siêu thấm, có cánh.

Hằng nhặt bịch nilon lên ấp vào ngực như cái gì đó quý báu lắm.

– “Kệ người ta, thanh kiu!”, Xong rồi cô thầm nghĩ trong lòng: “Bướm to, nhiều máu, thế cũng hỏi”.

Hôm sau, đúng 6h30 chẳng lệch giây nào, Nghĩa bấm chuông cái chuông nhỏ hình con gấu trước cổng nhà Tuyết. Chẳng đến nửa phút sau đã thấy Tuyết chân thấp chân cao bước ra, chân đi giày bệt có quai là những cái dây, có lẽ cố tình muốn khoe ra những vết bầm ở chân đây mà. Thực ra Tuyết cũng không đau đến nỗi đi tập tễnh đâu, nhưng nhỡ nhờ người ta đến đón rồi, không lẽ lại lại kêu cậu về đi, tớ khỏi chân rồi.

Hai thanh niên trai tài gái sắc của chúng ta trên chiếc xe đạp thồ từ khu Minh Khai vòng đến Bạch Mai rồi rẽ vào trường Đại học kinh tế quốc dân. Đến cổng trường, Nghĩa đỗ xe lại, Tuyết từ từ chút một tỏ vẻ nặng nề xuống sau: Cầm cái cặp úp vào ngực, Tuyết che đi bộ phận nhạy cảm của mình:

– Chiều 4 giờ người ta tan học, có đón được không?

Vậy là đi tong kế hoạch sang trường đại học Nông nghiệp, Nghĩa dự định đi đến đây rồi sẽ ngược về bên kia luôn, giờ nếu chiều phải đón Tuyết, mà cũng phải thôi, đưa đi thì phải đón về chứ, thì chắc không đi được rồi. Cậu nảy ra một kế hoạch khác trong đầu:

– Ừ, 4 giờ tớ đón. Tuyết đi học đi, tớ cũng phải đi có việc đây.

Khi Tuyết vẫy vẫy bàn tay búp măng của mình lên trước mặt để chào, Nghĩa quay đầu xe ngược lại đi về nhà thì cũng là lúc ở phía xa xa, có một người chết lặng đứng nhìn bất động. Mãi khi có tiếng gọi bên cạnh mới sực tỉnh ra:

– Trang! Trang! Trang làm sao vậy?

Nhìn thấy khuôn mặt đờ đẫn, thất thần của Trang, Toàn vô cùng lo lắng, không biết có chuyện gì mà khuôn mặt trở nên tái nhợt, gọi mấy tiếng mới trả lời như kẻ mất hồn. Trang giật mình:

– Không có gì, không có gì. Cậu mua xôi về rồi à?

Toàn đưa cho Trang một gói xôi nóng hổi, trong đó có thêm mấy miếng thịt ba chỉ kho tàu:

– Uh, Trang ăn xôi rồi lên lớp đi, sắp muộn rồi. Toàn cũng phải về trường đây.

Trang chỉ gật đầu chào Toàn, cô chầm chậm bước từng bước một đi về phía giảng đường, trong đầu cô suy nghĩ mông lung nhiều thứ, những gì vừa xảy ra trước mắt thật làm cho cô vừa cảm thấy nhẹ nhàng, vừa cảm thấy chua xót. Vậy là mình đã mất Nghĩa thật rồi, Nghĩa đã có đối tượng khác, người đó chính là cô bạn thân một thủa, Tuyết tiểu thư. Cũng có chút nhẹ nhàng bởi như vậy cô sẽ bớt đi áy náy, bớt đi dằn vặt trong lòng, để rồi đây, cô có thể chấp nhận tình cảm của Toàn dành cho mình.

Nghĩa thay đổi kế hoạch, cậu về nhà cất xe đạp rồi lấy xe máy ra tập đi luôn. Hôm nay cậu sẽ dành cả ngày để tập đi cho được cái xe máy này. Cũng tiếp xúc vài ba lần, cũng để ý cách đi như thế nào, phải đề máy, phải vào số, phải tăng ga lên thì cái xe mới chạy. Kể thì dài nhưng thực ra cũng không khó lắm.

Nghĩa dắt bộ ra tận đầu phố Minh Khai, ở đó mặc dù đông người nhưng cũng là con đường rộng rãi. Lúc đầu Nghĩa chỉ dám nhích ga lên một tí để cái xe từ từ lăn bánh thôi. Rồi cậu vào số 2, lúc đầu cái xe rồ lên một tí rồi lại chạy bon bon.

Không khó lắm. Chả mấy chốc Nghĩa đã thạo dần việc đi xe máy. Để quen xe, cậu đi lung tung khắp nơi, gặp phố nào đi phố đó, gặp ngã nào rẽ ngã đó. Đến trưa trưa thì gần như là đã làm chủ hoàn toàn cái xe rồi.

Đến buổi chiều, Nghĩa vẫn lang thang khắp nơi trên chiếc xe máy ấy, lâu lắm rồi cậu mới có một ngày thảnh thơi đến như vậy. Đến khi quen xe, không phải tập trung nhìn đường nữa, Nghĩa mới bắt đầu thả lỏng ra một chút mà để ý đến những người đi đường theo thói quen lúc mình đi xe đạp. Cậu luôn luôn như vậy để tìm chị Nhài, không biết bao giờ mới gặp được chị đây.

Năm rồi chị không về, mẹ và Nghĩa không ai nói với ai nhưng trong lòng đều biết cả, những tiếng thở dài trong đêm của mẹ như lời nhắc nhở cậu phải cố gắng tìm chị cho bằng được. Không cần biết chị giờ ra sao, chị có thế nào cũng được, cứ gặp người là quý lắm rồi. Nhưng vẫn chỉ là con số 0 tròn trĩnh.

Gần đến giờ đón Tuyết, Nghĩa tranh thủ vào một cửa hàng tìm mua một chiếc điện thoại. Đắn đo lắm cậu mới chọn được 1 cái điện thoại Siemens cũ kỹ với giá hơn 1 triệu đồng. Nghĩa bắt buộc phải mua chiếc điện thoại này mặc dù số tiền bỏ ra tương đối lớn so với thu nhập của cậu, tất cả để phục vụ cho công việc làm việc ở chợ người mà thôi. Bởi qua quá trình làm việc, người thì quen rồi đấy, nhưng phương tiện liên lạc cho Nghĩa không có nên họ đành gọi những người khác. Rồi tới đây còn sang bên Nông nghiệp học nghệ nữa, chắc chắn cũng phải cần rồi.

Đến 4 giờ thì Nghĩa vòng trở lại cổng trường kinh tế, ngồi vắt vẻo trên yên xe máy vừa nghịch nghịch điện thoại tìm hiểu các chức năng vừa chờ Tuyết ra.

Đúng hẹn giờ đó, Tuyết chập chững bước lại gần, nhìn thấy cái xe máy của mình, lại thấy Nghĩa ngồi vắt vẻo trên xe tự tin, Tuyết mỉm cười nghi ngờ:

– Nghĩa đi được xe rồi à? Ô, mới mua điện thoại à?

Nghĩa đưa tay lên gãi gãi đầu:

– Tớ tập từ sáng đến giờ đấy. Vì công việc của tớ cần quá nên tớ vừa phải bấm bụng mua đấy. Hì hì hì, mỗi tội chưa biết sử dụng.

Tuyết với luôn cái điện thoại của Nghĩa, rồi trước cổng trường, hai đôi trẻ chụm đầu vào nhau, Tuyết đã sử dụng điện thoại rồi nên cô thạo lắm, dễ dàng bày cho Nghĩa các chức năng cơ bản, mà cũng có gì đâu, chỉ có mỗi hai chức năng chính là gọi điện và nhắn tin. Ngoài ra có một số chức năng phụ như: Xem giờ, báo thức, game rắn săn mồi. Tất nhiên, số điện thoại được lưu đầu tiên là số của Tuyết rồi.

– Cảm ơn Tuyết, giờ lên xe tớ chở về nào. Bám chắc vào. Tớ vừa mới biết đi, chưa thạo lắm đâu.

Khi Tuyết đã ngồi trên xe, Nghĩa từ từ vặn ga, chiếc xe bắt đầu chuyển động. Để cho chắc ăn khi người cầm lái mới biết đi xe có mấy tiếng đồng hồ. Tuyết bám nhẹ tay mình vào hai eo của Nghĩa, cô ngồi xích lại gần hơn vừa để cho khỏi ngã, nhưng cũng vừa cầu mong cho trên đường gặp sự việc nào đó mà Nghĩa phải dí phanh, biết đâu lúc đấy ngực cô lại ‘được’ chạm vào Nghĩa thì sao?

Chiếc xe để lại cổng trường một ít khói đen, cũng để lại ở phía xa một ánh nhìn buồn, từ nãy đến giờ Trang đã chứng kiến cảnh hai người, một bạn gái thân, một bạn trai thủa thiếu thời tâm đầu ý hợp, giờ họ lại cùng nhau trên một chiếc xe máy rất tình tứ. Hây za, cái gì mình không chịu giữ thì mất thôi, đó là quy luật của cuộc sống rồi.

Xe về đến nơi an toàn, xuống xe, tắt máy, Nghĩa đưa chìa khóa xe cho Tuyết:

– Cảm ơn Tuyết nhé. Tớ gửi lại xe cho cậu.

Tuyết bần thần đứng bên cạnh chiếc xe, cô không có ý muốn lấy lại xe ngay, nhất là bây giờ, khi Nghĩa đã biết đi xe rồi, cô có thể nhờ Nghĩa chở mình đi học. Nhưng có lẽ Tuyết không biết rằng Nghĩa còn rất nhiều công việc phải làm, cậu phải đi từ khi Tuyết vẫn còn đang trần truồng trong chiếc chăn ấm, và về nhà thất thường, có khi là lúc Tuyết đã ngủ say. Hơn nữa, Nghĩa cũng không muốn đi xe của của bạn, cậu và Tuyết dù sao mới chỉ biết nhau có sơ sơ, chưa đủ mức thân để có cầm một tài sản lớn đến như vậy của người ta.

– Mai Nghĩa định làm gì? Mai tớ được nghỉ học, hay là mình đi tập xe tiếp đi. Tớ thấy Nghĩa vẫn chưa đi thạo lắm đâu.

– Mai tớ phải đi làm. Đi thạo thì phải từ từ chứ, làm sao mà thạo ngay được. Nhưng dù sao thì tớ cũng gọi là biết đi xe rồi đấy. Thôi, cậu vào nhà đi, tớ về đây.

Nói xong Nghĩa quay lưng bước đi, từ nhà Tuyết về đến nhà Nghĩa đi bộ một xíu là về đến nơi thôi mà. Không cam lòng, Tuyết vớt vát hỏi khi bóng Nghĩa đã đi xa được một đoạn:

– Thế bao giờ cậu được nghỉ?

Không quay người lại, Nghĩa nói nhỏ mà Tuyết phải căng tai mới nghe thấy:

– Tớ không bao giờ được nghỉ.

Phải rồi, nghỉ 1 ngày đã là quá nhiều, quá phung phí thời gian với Nghĩa rồi. Cậu phải trở về với cuộc sống hiện tại của mình, không thể mộng thể mơ với Tuyết được. Cứ nhìn bàn chân của cô ấy mà xem, cô ấy khác xa mình quá.

Tối hôm đó, Nghĩa nghịch ngợm điện thoại của mình và đổi tên số điện thoại vừa mới lưu lúc chiều từ ‘Tuyet’ thành “Ay zui ui”, sau đó cậu mỉm cười. Ừ, kể ra cô nàng ấy cũng hay hay.

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Tại MwHentai.Net


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x