Mùa nước nổi

Chương 54

trước
tiếp

Phần 54
Tại phòng 412 khu A ký túc xá trường Đại học kinh tế quốc dân, lúc này là gần trưa, Tuyết tiểu thư đang gấp quần áo cho vào trong một cái ba lô màu đen, còn sách vở và các tập tiểu thuyết thì cô xếp vào trong cái hòm tôn đựng đồ của sinh viên. Các bạn cùng phòng cũng đã từ quê lên quá nửa.

Đúng lúc đó thì Trang bước vào, theo sau khoác ba lô quần áo và lỉnh kỉnh một số đồ ăn mang từ quê lên đương nhiên là Toàn rồi.

Cả phòng nhìn thấy Toàn nhưng không ai chào lấy một câu, Tuyết cũng vậy, cô ở trên giường tầng 2 của mình nhìn xuống nhưng ánh mắt dửng dưng không mở miệng ra lấy một lời.

Toàn từ trước đến nay vẫn biết là ở trong phòng này, không ai chào đón mình cả. Nhưng hắn mặc kệ, bởi mục tiêu của hắn không phải những người đó mà chỉ là cô bạn đồng môn cấp III xinh xắn Trang mà thôi. Lý do những người cùng phòng này không thích thì Toàn biết thừa, họ có cảm tình với Nghĩa hơn. Đi tán gái, nhất là đánh đồn có địch như kiểu Toàn, chuyện như vậy mà không nhịn và bỏ qua được sao thành công đây.

Trang không lạ với thái độ của các bạn cùng phòng mình đối với Toàn, vì vậy thời gian gần đây, cô cũng hiếm khi tiếp Toàn trong phòng này, nếu Toàn có đến chơi thì chỉ nhát trước nhát sau là cô và Toàn đã đi ra ngoài rồi.

Khi thấy Toàn đặt ba lô xuống giường của mình, Trang bảo:

– Thôi cậu về cất đồ đi. Có gì gặp lại sau.

Vừa từ quê bắt xe lên đây, qua mấy chặng mới tới được ký túc xá này, trong người cũng mệt, với lại Toàn cũng phải về phòng cất đồ rồi có làm gì mới làm được, thế nên Toàn gật đầu:

– Ừ, Toàn về nhà trọ cất đồ đây. Trưa Trang đợi Toàn sang rồi mình đi ăn cơm.

Hai người tâm đầu ý hợp gật đầu chào nhau.

Khi Toàn đã ra khỏi phòng, Trang mới hỏi Tuyết vì thấy hành động rất lạ của Tuyết. Các bạn khác trong phòng đang lấy quần áo từ trong balo ra treo lên móc, còn Tuyết thì làm ngược lại:

– Mày làm gì vậy?

Tuyết không nhìn lại Trang lấy một cái, việc cô làm cô vẫn làm không dừng tay lấy một chút xíu, cô dửng dưng:

– Tao chuyển ra ngoài ở. Ban quản lý ký túc duyệt đơn của tao rồi.

Trang không nói gì, cô ngồi phịch xuống giường của mình ngẫm nghĩ. Trước khi về quê ăn Tết, như đã kể, đôi bạn thân này cãi nhau một trận kịch liệt ở ngay tại phòng này vì chuyện của Nghĩa. Trang cũng vẫn tưởng chuyện hai đứa cãi nhau vì một người thứ 3 cũng chỉ là nhất thời giận nhau chút thôi, chứ không ngờ chuyện lại to đến nông nỗi này. Tuyết nhìn bề ngoài tiểu thư đài các, nhưng thực ra bên trong tính tình cực kỳ cứng rắn, yêu ghét rõ ràng. Ở trong phòng này, tất cả nữ sinh đều là năm nhất nhưng chỉ có duy nhất Trang và Tuyết học chung một lớp, còn các bạn khác thì đều khác lớp khác khoa, ấy thế nên hai đứa vẫn là thân nhau nhất. Giờ Tuyết đi, Trang không tránh khỏi cảm giác hụt hẫng trong lòng, nhất là đi trong tình trạng hai đứa vẫn còn đang giận nhau.

Khi Tuyết men theo cầu thang nối hai giường tầng xuống phía dưới, định xách đồ đi luôn thì Trang mới đứng dậy, cô vớt vát tình cảm của hai đứa:

– Mày nói chuyện với tao một lúc được không?

Tuyết định kéo ba lô và hòm tôn đi luôn, nhưng khi nghe Trang nói thì để lại, đứng yên một lúc. Cô có giận Trang vì bắt cá hai tay đối với Nghĩa đi chăng nữa thì cũng không đến nỗi quá giận để mà nói chuyện cũng không nói:

– Uh, ra ngoài đi.

Hai đứa kẻ đi trước người đi sau, người đi trước là Tuyết, kẻ đi sau là Trang. Tuyết dẫn Trang ra đúng cái ghế đá dưới gốc cây mà hôm trước Tết cô đã ngồi cạnh Nghĩa, chẳng biết tại sao, ở hàng cây này có hằng biết bao cái ghế đá, nhưng với Tuyết, cái ghế đá này đẹp hơn hẳn.

Ngồi xuống trước ở một nửa ghế đá, Tuyết khoanh tay trước ngực ôm lấy bầu vú của chính mình, cô không nhìn Trang mà nhìn xa xăm:

– Có chuyện gì mày nói đi.

Trang ngồi xuống theo, trời vẫn còn là mùa đông, mặc dù đã gần trưa rồi nhưng không có nắng, những cơn gió sót nhè nhẹ thổi về làm cho không khí có gì đó man mác buồn:

– Mày giận tao à?

Tuyết đáp thẳng băng khi lời hỏi của Trang vừa mới dứt khỏi môi:

– Đúng.

– Vì sao?

Tuyết không khoanh tay nữa, cô đứng thẳng dậy đi lên phía trước vài bước rồi quay lại nhìn Trang như nhìn một kẻ từ hành tinh khác vừa đến:

– Mày còn hỏi tao là vì sao ư? Tao chẳng nói với mày rồi. Tao không thích kẻ bắt cá hai tay. Chuyện của mày và Nghĩa cơ bản chẳng liên quan gì đến tao. Nhưng tao không thích. Mà tao đã không thích thì không chơi. Có vậy thôi.

Có lẽ Trang bị nói trúng tim đen, vì vậy cô không có phản ứng thái quá khi nghe Tuyết chỉ trích mình. Trang vẫn ngồi im ở trên ghế đá, ánh mắt cô nhìn ra chỗ khác, tránh ánh mắt của Tuyết:

– Mày chẳng hiểu gì hết Tuyết ạ. Không phải tao bắt cá hai tay, chỉ là tao… đang… phân vân… chưa biết quyết định như thế nào thôi. Tao cần… thời gian.

Tuyết vẫn nhìn chằm chằm vào Trang không rời mắt, mặc cho Trang tránh né nhìn đi chỗ khác. Bản thân Tuyết đang rất giận trong lòng, giận thay cho Nghĩa:

– Mày không biết là mày yêu Nghĩa hay yêu Toàn? Mày phân vân là có nên chia tay với Nghĩa để đến với Toàn không? Mày chưa biết là bản thân mày muốn gì nên cần thời gian?

Những lời mà Tuyết vừa nói hoàn toàn trùng khớp với những suy nghĩ của Trang trong thời gian vừa qua. Trang thực sự không biết bản thân mình đang muốn gì? Đang yêu ai? Giữa Nghĩa, một mối tình ấu thơ đẹp như trong truyện cổ tích, và Toàn, một người ngày đêm quan tâm chăm sóc cho cô, gia đình lại có điều kiện, tương lai rộng mở, mà nhất là được sự ủng hộ của bố mẹ cô. Những tin đồn về Nghĩa những ngày cận Tết vừa qua như cú sốc đối với Trang, cô nửa tin nửa ngờ. Nghe kể lại thì sự việc quả là ba năm rõ mười, Nghĩa lấy trộm của người ta mười triệu mang về giấu trong ba lô, người ta đến phòng trọ tìm ra. Nhưng có một nửa ngờ là cô không thể tin một người trung thực như Nghĩa lại làm chuyện ấy.

Trang gật đầu xác nhận những lời nói của Tuyết là đúng.

Tuyết cười khẩy:

– Để tao nói cho mày biết như thế này: Nếu mày yêu 2 người, hãy chọn người thứ 2 vì nếu mày thực sự yêu người thứ nhất thì đã không yêu người thứ 2. Nếu mày phân vân giữa tiếp tục và chia tay, hãy chia tay vì nếu mày thực sự muốn tiếp tục thì đã không nghĩ tới chuyện chia tay.

Những triết lý trên cũng chẳng phải do Tuyết nghĩ ra, là những điều cô học được ở những cuốn tiểu thuyết tình yêu lãng mạn mà mình đã đọc.

Thấy Trang không nói gì, Tuyết được thể tiếp tục cho thỏa nỗi lòng:

– Là con gái với nhau, tao cũng hiểu tại sao mày lại lưỡng lự như vậy. Toàn không xấu, mày đến với Toàn cũng không có gì là xấu. Mười đứa con gái thì chắc có đến 9 chọn người như Toàn thôi. Chẳng ai lại muốn thân mình nương nhờ một người có hoàn cảnh như Nghĩa cả. Cái này tao hiểu và thông cảm cho mày. Tao chỉ trách mày một điều duy nhất, đó là nếu không yêu thì nên dứt khoát. Người ta thường nói tiền bạc phân minh, ái tình dứt khoát. Trong tình yêu không có chỗ cho sự phân vân, lưỡng lự và lựa chọn. Đến giờ này, tao khẳng định là mày không yêu Nghĩa, có chăng chỉ là thứ tình cảm nửa vời, hơn tình bạn một chút. Bởi nếu mày thực sự yêu Nghĩa, khi Nghĩa gặp khó khăn thì mày phải là người ở bên cạnh bạn ấy, động viên, an ủi, san sẻ khó khăn. Chính mày phải là người đi tìm bạn ấy chứ không phải là cứ ngồi ở một chỗ rồi cầu mong bạn ấy đến tìm mày, dẫn mày đi chơi, dẫn mày đi ăn, quan tâm lo lắng cho mày. Tình yêu không phân biệt như vậy đâu Trang ạ, nó phải do cả hai người cùng nỗ lực giành lấy, chứ không phải là của riêng ai cả.

Trang ngồi im mà nghe như con nhang đệ tử nghe thầy phán. Tuyết nói không sai một chữ, giọng điệu lại dứt khoát, nhìn bề ngoài của Tuyết, không ai có thể nghĩ Tuyết ở bên trong lại mạnh mẽ và sâu xa đến như vậy. Có lẽ Trang đã hiểu tình cảm thực sự của mình dành cho Nghĩa là gì? Đúng như Trang nói, đó không phải là tình yêu, hay chính xác nhất phải là đó chưa phải là tình yêu. Bởi nếu Trang thực sự yêu Nghĩa thì hành động của cô dành cho Nghĩa không phải như bây giờ. Từ hồi hai đứa còn ở quê, Trang chưa bao giờ đặt câu hỏi Nghĩa đang nghĩ gì?, Đang muốn làm gì? Cô chỉ tâm niệm một điều là Nghĩa phải như thế này, phải như thế kia, có như vậy thì mới được. Rõ ràng, đó không phải là tình yêu.

Tất nhiên, nghĩ là vậy và có lẽ Trang cũng đã có quyết định của mình. Nhưng ngay bây giờ cô không thể nói thẳng với Tuyết những suy nghĩ đó. Bởi vì dù sao đó cũng là chuyện riêng của cô.

Xâu chuỗi lại sự việc từ khi thông qua mình Tuyết gặp Nghĩa đến bây giờ, Trang bắt đầu có nghi vấn trong lòng, được dịp Trang hỏi Tuyết luôn:

– Mày thích Nghĩa rồi phải không?

Đến lượt Tuyết quay mặt đi tránh ánh mắt của Trang. Nhưng quay mặt là một chuyện, còn đối mặt lại là chuyện khác. Tuyết sẽ không bao giờ né tránh cái gì, nhất là né tránh chính bản thân mình. Cô đáp chắc nịch:

– Phải!

Nói xong, Tuyết đi thẳng về phía ký túc xá của mình. Nhưng đi được vài bước chân thì ở đằng sau Trang đã đứng dậy nói khá to:

– Mày không hợp với Nghĩa đâu.

Tuyết nhếch môi, cô lẩm bẩm nói một mình, có lẽ Trang cũng chẳng nghe tiếng:

– Để rồi xem.

Tuyết tiếp tục những bước đi của mình. Thực ra chuyện cô chuyển khỏi ký túc xá đã được cô quyết định từ lúc nghỉ Tết ở nhà và được bố mẹ cô ủng hộ. Chuyện, cô là con gái duy nhất mà bố mẹ hết mực yêu quý mà, cái tên ở nhà mà bố mẹ vẫn gọi cô đã nói lên tất cả: “Tiểu thư”. Họ đã sắp xếp cho cô ở nhà dì ruột, cũng không xa lắm, cách trường đại học kinh tế có khoảng 4 cây số thôi, ở khu Minh Khai.

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Tại MwHentai.Net


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x