Mùa nước nổi

Chương 52

trước
tiếp

Phần 52
Cả buổi chiều ba mươi Tết cũng không thấy chị về.

Chưa cái Tết nào Nghĩa buồn như cái Tết này, mà không chỉ Nghĩa buồn đâu, cả nhà buồn thì phải. Mọi năm vẫn lác đác có người đến chúc Tết này nọ, không họ hàng thì cũng là bà con xóm giềng đến chơi uống ngụm trà, ăn miếng mứt, nói dăm ba câu chúc này nọ. Nhưng năm nay ngoài anh chị Cung – Mận đến chơi một lúc hôm sáng mùng một còn lại tuyệt chẳng thấy ai.

Mẹ con Nghĩa cũng không đi chơi bất kỳ nhà nào, bởi họ biết có đi cũng chẳng được chào đón gì, có khi mình vừa về xong họ còn đốt vía giải xui đầu năm không biết chừng. Thế nên mấy ngày Tết Nghĩa chỉ quanh quẩn ở nhà, thỉnh thoảng chạy ra lều chú Lãm nói chuyện rồi đăng lưới cho hết thời gian mà thôi.

– Mẹ, mai con đi.

Tươi buồn bã nhìn con:

– Mai mới mùng 5, đi sớm chi vậy con.

Nghĩa ngồi giường gấp nốt mấy bộ quần áo vào trong ba lô:

– Con lên còn tìm nhà trọ nữa mẹ ạ.

Chuyện con sẽ chuyển nhà trọ hai mẹ con cũng đã nói chuyện với nhau mấy hôm trước rồi, cô Tươi cũng cho là phải nên không có ý kiến gì, với lại Nghĩa ít nhiều cũng đã có kinh nghiệm sống, có thể rời xa vợ chồng Cung Mận chắc cũng không vấn đề gì. Hơn nữ sẽ rất khó sống thoải mái khi xung quanh mình toàn người làng.

– Uh, lên tìm được chỗ ở mới thì điện về cho mẹ, có việc gì cần mẹ còn biết đường mà liên lạc.

– Mẹ này, ở nhà mẹ cũng đừng tham công tiếc việc, con giờ đi làm rồi cũng có đồng ra đồng vào. Có gì con gửi về. Mẹ cũng lớn tuổi rồi, con lo mẹ vất vả.

Tươi mỉm cười hạnh phúc vì có đứa con trai biết lo lắng cho mình, với cô thế là đủ, mặc cho ngoài kia người ta muốn nói gì thì nói:

– Cha bố nhà anh! Mẹ tự biết sức mình. Đừng có lo. Mẹ lo là lo anh còn trẻ người non dạ, ra ngoài bị người ta bắt nạt.

Cứ thế, hai mẹ con lặng lẽ tâm sự với nhau đến tận khuya mới ngủ.

‘Ở trên thủ đô Hà Nội, tại tầng 2 của một căn biệt thự trong ngõ khu phố cổ.

Cẩm Tú choàng mở mắt vì nghe tiếng ‘cạch’ phát ra từ cửa phòng ngủ của mình. Trong phòng ngủ vì bật điều hòa chế độ ấm nên cô chỉ mặc một chiếc bộ quần áo ngủ bằng vải sa tanh mỏng dính và ngắn cũn cỡn. Nằm trên giường không đắp chăn, Cẩm Tú co quắp rúc vào sát mép tường vì sợ, bởi một người đàn ông mặc áo đen, bịt kín mặt vừa mới đẩy cửa lừng lững đứng đó.

– Ông định làm gì tôi?

Người áo đen thần bí kia không đáp lời, hắn từ từ từng bước một hết sức chậm rãi bước thong thả về phía giường ngủ, nơi con mồi của hắn với đang tự mình ôm lấy hai bầu ngực, chiếc quai áo quá mỏng không đủ để che đi phân nửa bộ ngực trắng ngần đang lòi ra.

Cẩm Tú hoảng sợ chỉ vào két sắt của mình, cô đoán đây chắc chắn là kẻ trộm, mà kẻ trộm thì không gì ngoài mục đích lấy tiền:

– Kia, két sắt ở kia, tôi có rất nhiều tiền, ông muốn lấy bao nhiêu thì lấy.

Nhưng quái lạ, tên bịt mặt như một con robot không không hề mảy may nhìn về hướng chỉ tay của Cẩm Tú, hắn cứ lừng lững tiến từng bước một chắc nịch về phía giường, không nói một lời.

Khi một chân hắn chạm vào giường, chân còn lại hắn bước hẳn lên giống như là đã được lập trình sẵn. Những bước đi chắc nịch làm chiếc giường gỗ kẽo kẹt, khi hẳn chỉ còn cách Cẩm Tú khoảng hai bước chân nữa, hắn dừng lại, giọng ồm ồm ra lệnh:

– Cởi ra!

Khuôn mặt Cẩm Tú trắng bệch không còn một giọt máu, đôi mắt mở to nhìn vào khuôn mặt đã bị cái khăn đen kín chỉ hở mỗi đôi mắt. Cô run run:

– Ông định làm gì? Tha cho tôi đi, tôi xin ông mà.

Nhưng kẻ bịt mặt hình như không phải là con người, hắn không mảy may để ý đến người phụ nữ với đôi mắt đang ngấn lệ vì sợ hãi, một lần nữa hắn ra lệnh bằng giọng to hơn vừa nãy, có uy lực kinh người:

– Cởi ra!

Cẩm Tú biết không thể nào chống cự được nữa, cô khóc tu tu nhưng tay thì bắt đầu buông thõng để lột chiếc áo ra khỏi người. Bầu vú rung rinh bật tung ra như thách thức kẻ áo đen, vẫn đang ngồi nhưng cô nhổm mông để kéo chiếc quần cộc xuống đến đầu gối rồi vứt sang một bên, hai đầu gối chụm lại nhau như muốn che lồn đi càng nhiều càng tốt.

Tên áo đen nhìn chằm chằm vào thân thể trần truồng của Cẩm Tú, hắn vẫn cứ đứng nguyên ở đấy nhưng chiếc quần nhanh chóng được hắn tự mình tụt xuống tận gót chân rồi đá văng xuống đất. Cái dương vật to khủng bố lủng lẳng chĩa thẳng ra ngoài. Cẩm Tú sau phút đầu tiên kinh hoàng vì nhìn thấy cái buồi khổng lồ ấy thì chợt trấn tĩnh vì thấy quen quen, cái buồi dài hơn một gang tay, to như cổ tay, đầu buồi vuốt nhọn, thân buồi trắng phóc như da thịt đàn bà này đã biết bao nhiêu lần chui vào người cô, nhầm làm sao được chứ.

Tiếp theo là một tiếng ra lệnh:

– Bú đi.

Tên áo đen ưỡn người ra phía trước, đầu buồi hướng thẳng về phía miệng của Cẩm Tú. Không dám chậm trễ, với lại cũng đang nhớ cái dương vật này, Cẩm Tú há miệng đớp ngay lấy đầu buồi rồi tọng sâu hết cỡ vào trong miệng mình. Cô mút chùn chụt như biết bao nhiêu lần trước, hết sức chuyên nghiệp và bản năng. Ở dưới bướm cũng nhơm nhớp nước lồn tiết ra vì cảm giác sợ hãi đã không còn. Cẩm Tú khẳng định trong lòng người áo đen kia không ai khác chính là chàng trai trẻ Nghĩa của cô, người mà cô đã coi như một người tình trong mộng.

Sau một hồi mút, tên áo đen kéo mạnh buồi ra trong cái nhìn tiếc rẻ của Cẩm Tú, hắn lại tiếp tục ra lệnh:

– Nằm ngửa ra!

Giờ này thì cũng chửa biết là ai hiếp ai, Cẩm Tú ngay lập tức nằm ngửa ra, hai chân co lên để cái lồn đỏ au banh ra hết cỡ, cô chờ đợi cái buồi khổng lồ ấy đút vào trong cơ thể.

Nhưng không, khi cái lồn ở trước mắt mình, tên áo đen không địt ngay mà hắn khùm hai ngón tay lại rồi chọc một phát lồn Cẩm Tú:

– Á á á á!!! Sướng!!!

Hắn móc, hắn sọc, hắn xiên không thương tiếc vào lồn. Nước lồn cứ thế trào ra không kiểm soát làm bàn tay hắn ướt đẫm.

– Nữa đi!!! Nữa đi!!! Tú thích lắm. Móc lồn nữa đi. Mạnh vào.

Mặt Cẩm Tú đỏ ửng, miệng rên rỉ không ngừng vì sướng, cô hình như đạt cực khoái chỉ với những ngón tay của tên bịt mặt.

Đến lượt Cẩm Tú ra lệnh cho kẻ hiếp dâm:

– Địt đi, hiếp Tú đi… nứng lắm rồi, thèm lắm rồi.

Không để Cẩm Tú nói đến lần thứ hai, tên áo đen quỳ xuống trước háng Cẩm Tú, một tay hắn cầm buồi vẩy vẩy vài cái vào miệng lồn, một tay hắn thò lên bóp vào một bên vú.

Rồi hắn để đầu buồi vào miệng lồn và bắt đầu hẩy mông. Cái dương vật khủng bố từ từ đẩy mọi thứ dạt ra hai bên chui sâu vào trong lồn.

– Ư ư ư ư!!! Địt đi.

– “Hự!”, Buồi vào quá nửa là hắn dập một phát thật mạnh, đầu buồi vào tận cùng âm đạo mới dừng lại rồi ngay lập tức rút ra và đóng vào ngay.

Khi tên áo đen mải mê địt vào lồn thì Cẩm Tú lựa lúc hắn không để ý mới thò tay lên kéo mạnh chiếc khăn bịt mặt của hắn ra, quả đúng như cô dự đoán:

– Nghĩa! Là Nghĩa sao?

Khuôn mặt Nghĩa không một nét cười, chỉ hằm hằm nhìn vào mắt Cẩm Tú, hắn đã không còn là Nghĩa hiền lành lương thiện của ngày xưa nữa, hắn nói móc:

– Lạ lắm sao cô Cẩm Tú, thế nào, cháu địt có thích không?

Cẩm Tú không giấu giếm:

– Thích lắm, Nghĩa địt Tú thích lắm. Địt nữa đi. Tú nhớ Nghĩa lắm, nhớ buồi Nghĩa lắm.

Bấu chặt cả hai tay vào hai bên vú của Cẩm Tú làm cho nó đỏ ửng lên như để trả thù, ở dưới háng, những tiếng “pạch pạch pạch” vẫn không ngừng vang lên:

– Vậy cô còn nghi ngờ tôi lấy trộm tiền của cô. Cô không tin tôi. Cô nghĩ tôi là thằng ăn trộm hay sao?

Cẩm Tú ú ớ như phân bua:

– Tú… Tú… Tú… Aaaaaaaa… Địt nữa đi, Tú sắp… sướng…

Bỗng Nghĩa rút buồi ra khỏi lồn rồi nhanh chóng đứng thẳng người lên:

– Tôi sẽ không bao giờ địt cô nữa… cho cô chết vì thèm… ha ha ha ha ha.

Cẩm Tú hét lên khi thấy Nghĩa quay lưng bỏ bước xuống giường đi về phía cửa:

– Đừng Nghĩa ơi, Tú xin Nghĩa mà, địt Tú đi. Đừng bỏ đi. Đừng!!! Nghĩa ơi!!! Đừng đi mà. Quay lại đây địt Tú đi. Đừng bỏ đi mà!!! ‘

Cẩm Tú bật dậy, cô nhìn quanh một lượt khắp căn phòng toàn màu trắng, không có một ai khác ngoài chính bản thân cô, bộ quần áo cộc vẫn còn nguyên trên người cô, nhìn ra phía ngoài thấy cửa phòng vẫn đóng kín im lìm, chốt trong. Cẩm Tú thở dốc:

– Thì ra chỉ là một giấc mơ.

Rồi cô chọc tay vào trong quần vì thấy háng mình man mát, đưa trở lại bàn tay ra ngoài, Cẩm Tú giơ lên ánh điện ngủ mờ mờ: “Nhưng nứng lồn là thật”.

‘Ở căn phòng ngủ trên tầng 3.

– Anh Nghĩa ơi, chờ em với!

Bóng Nghĩa lúc ẩn lúc hiện trong đồng cỏ lau cao hơn đầu người, có bông trắng phau ở phía trên. Hai đứa đang đuổi bắt nhau ở bãi giữa sông Hồng.

Nghĩa lại ló đầu ra khỏi một đám cỏ lau trêu Thủy Tiên:

– Ê! Cô nàng ngổ ngáo, không đuổi được anh à?

Thủy Tiên đứng lại giậm chân bình bịch hờn dỗi, chiều hoàng hôn thật đẹp, đẹp như chính người con gái có mái tóc dài mặc váy hoa vậy:

– Em ứ đuổi nữa đâu. Anh lại đây đi.

Nghĩa quay trở lại đứng trước mặt Thủy Tiên:

– Xem kìa, người đẹp đang dỗi kìa! Ha ha ha ha ha.

Thủy Tiên vùng vẫy hai tay quay mặt đi, quay mông lại:

– Ai bảo bắt người ta đuổi mệt muốn chết, ghét cái mặt.

Ép sát người vào Thủy Tiên, Nghĩa ôm nàng từ phía sau, đôi mông nàng chạm vào háng làm dương vật cứng lên một chút, cồm cộm chạm vào đít Thủy Tiên. Cô nàng cảm nhận được cái vật ở sau mông mình, hơi nhích ra một chút. Nhưng hơi thở của Nghĩa phả vào mang tai làm cô nổi da gà, không thèm cự quậy nữa:

– Thủy Tiên, tại sao em lại yêu anh?

Thủy Tiên quay người lại đối mặt với Nghĩa:

– Em chẳng biết là vì sao nữa, thích thì yêu thôi.

Rồi thì chuyện gì đến cũng phải đến, những ngọn bông lau cao vút như ngăn cách hai người với phần còn lại của thế giới. Một nụ hôn nồng nàn, đam mê, bất tận, hai đôi môi lồng vào nhau, quấn lấy nhau không rời. Nụ hôn bỏng cháy, ướt át…

Rồi Nghĩa rời môi ra, khuôn mặt ngưng trọng:

– Vậy tại sao em lại nghi ngờ anh là kẻ trộm? Tại sao vậy Thủy Tiên?

Thủy Tiên ú ớ:

– Em… em… Không biết nữa!

Nghĩa lùi từng bước một, từng bước một, khoảng cách với Thủy Tiên ngày càng xa:

– Anh không thể yêu một người nghĩ anh là kẻ trộm được. Anh không thể.

Thủy Tiên muốn chạy về phía Nghĩa, nhưng không hiểu sao chân cô không thể nhúc nhích được, cô đứng như trời trồng giữa trời đất bao la, miệng hét lên khi bóng Nghĩa khuất dần giữa những ngọn lau:

– Anh Nghĩa ơi! Anh Nghĩa ơi! Đừng đi mà! Đừng đi mà’

Thủy Tiên choàng tỉnh dậy, mồ hôi vã ra như tắm, nhìn khắp xung quanh một lượt mới xác định được rằng đây là căn phòng quen thuộc của mình: “Thì ra chỉ là một giấc mơ”.

Thủy Tiên đứng dậy tiến về phía cửa sổ vì có ánh sáng ở dưới khu vườn hắt lên. Khi đến cửa sổ, cô ngó xuống, thấy mẹ đang một mình ngồi trên chiếc xích đu.

– “Mẹ không ngủ được à?”, Thủy Tiên chầm chậm bước men theo đường đi ngoằn ngoèo của khu vườn tiến ra chỗ xích đu nơi mẹ đang ngồi.

Cẩm Tú nhìn thấy con ra, cô dịch mông một chút để một nửa xích đu cho con ngồi, cô nói giọng buồn buồn:

– Vậy là hết Tết rồi, mai mùng 5 bắt đầu mở hàng.

Những bông hoa hồng đang kỳ đẹp nhất, tỏa hương thơm ngào ngạt, ở phía sau, những bông cẩm tú cầu màu xanh cũng đẹp không kém gì. Thủy Tiên ngồi xuống cùng mẹ, cô chẳng có lòng dạ nào mà nghĩ đến chuyện gì khác, ngoài chuyện anh Nghĩa:

– Mẹ này, con cứ thấy chuyện anh Nghĩa sao sao í mẹ ạ?

Cẩm Tú thở dài một cái thườn thượt, quả thật trong lòng cô cũng nặng trĩu chuyện của Nghĩa, giấc mơ vừa rồi chỉ phản ánh một phần nhỏ trong tâm tư của cô dành cho Nghĩa mà thôi:

– Sao là sao?

Lấy chân đẩy đẩy cho xích đu đung đưa, gió lùa làm Thủy Tiên hơi lành lạnh:

– Đến giờ con cũng không thể tin được anh Nghĩa lại làm chuyện đấy. Mẹ biết không? Thời gian vừa rồi, rất nhiều lần con mua tặng anh Nghĩa quà, lúc thì cái áo, lúc thì cái quần, lúc thì đôi giày, lúc thì cái đồng hồ. Nhưng chưa lần nào anh Nghĩa nhận cả. Anh ấy bảo là tặng quà không lý do anh không nhận. Quà con vẫn còn để trên phòng kia kìa.

Cẩm Tú nào có kém gì, cô không dám thú nhận với con là trên phòng cô có một cái điện thoại Nokia 5190, là chiếc điện thoại xịn nhất lúc bấy giờ vẫn còn nguyên trong hộp, cô mua tặng cho người tình lấy cái tiện liên lạc nhưng Nghĩa kiên quyết không nhận.

Thấy mẹ im không nói gì, Thủy Tiên lại tiếp tục:

– Anh Nghĩa hiền lành, trung thực, lại chăm chỉ và có ý chí tiến thủ lắm mẹ ạ. Anh ấy nhiều lần nói với con là anh ấy sẽ đi học trồng cây để sau này có thể làm kinh tế nông nghiệp ở quê của anh ấy nữa. Hôm nọ, lúc bác Quân lục ba lô của anh ấy, không biết mẹ có để ý không. Trong đó toàn là sách về nông nghiệp, lại còn có cả giấy báo trúng thủ khoa đại học nông nghiệp nữa. Anh ấy học rất giỏi, chắc tại vì hoàn cảnh gia đình khó khăn quá nên mới phải bỏ học đi làm lao động trên này.

Lúc này Cẩm Tú mới nói một câu:

– Mẹ thấy!

Thủy Tiên tiếp lời:

– Người như thế không thể nào là kẻ trộm được. Nếu thực sự anh ấy vì chuyện gì đó mà cần tiền, anh ấy có thể nói với con, với mẹ được mà. Đâu cần phải làm chuyện đó đâu.

Cẩm Tú đứng dậy đi đi lại trước những hàng hoa hồng, cô cũng mông lung và nghi ngờ lắm, nhưng cô thực sự không biết giải quyết chuyện này ra làm sao:

– Nếu cậu ta bị oan, tại sao không một lời giải thích? Không giải thích tức là thú nhận rồi. Còn gì để nói nữa.

Thủy Tiên cãi lời mẹ:

– Mẹ… nhưng…

Cẩm Tú giơ tay về phía con, báo hiệu con ngừng lại, cô không muốn con nói thêm nữa, lòng cô cũng rối như tơ vò:

– Thôi, con đừng nói nữa. Sự thật vẫn là sự thật. Có phải con đã… thích cậu ta?

Thủy Tiên đứng dậy, vừa rồi mẹ đã nói trúng tim đen của cô, bản tính bướng bỉnh của Thủy Tiên trỗi dậy, cô nhìn mẹ nói:

– Con không thích anh Nghĩa… Con yêu anh ấy.

Cẩm Tú chết lặng, cô ngồi phịch xuống xích đu, hay tay ôm lấy khuôn mặt vì tình huống trớ trêu này:

– Con ơi là con!

Không biết là Cẩm Tú than trời vì con đã yêu một kẻ ăn trộm, hay là cô đang ghen đây?

0 0 votes
Article Rating

- Đọc thêm Truyện Tranh 18+ Tại MwManga.Net

- Đọc thêm Truyện Hentai Tại MwHentai.Net


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.

 Bình luận

Subscribe
Notify of
guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

 Bình luận Facebook

TOP
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x